THIÊN ĐĂNG LỤC - QUYỂN 2: MƯA QUẢNG LĂNG
Cập nhật lúc: 2026-01-21 13:14:46
Lượt xem: 220
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa thu năm ở Trường An, mưa bão kéo dài suốt nửa tháng trời, so với mùa hạ càng thêm phần xối xả.
Trong tiếng mưa rơi rả rích, Thiên Đăng cuộn trong màn lụa chăn gấm, một nữa mơ thấy thuở ấu thơ.
Những yêu vây quanh nàng ai nấy đều nở nụ hiền từ, ôm ấp nàng giữa vòng tay ấm áp nhất.
"Đăng Đăng, mau lớn lên nhé, con còn gánh vác cả Vương phủ nữa đấy..."
Tiếng mưa đêm lộp độp gõ song cửa, len lỏi cả trong giấc mộng, vẽ nên một thế giới thật dịu dàng và tươi .
Thiên Đăng vươn tay ôm chặt lấy của , giọng kiên định như đang thề nguyện: "Vâng, con sẽ gánh vác Vương phủ, con sẽ khiến cho vinh quang của cha ông tiếp nối mãi về ..."
Thế nhưng lời còn dứt, một luồng sát khí đỏ ngầu từ giữa đôi lông mày đứt đoạn của nàng bất ngờ bùng phát. Nó x.é to.ạc lời thề non nớt, mang theo ánh huyết quang đẫm máu, tàn nhẫn bóp nghẹt yết hầu của tất cả .
Trong làn nước mắt nhạt nhòa, nàng điên cuồng lao về phía , nhưng cuối cùng chỉ nắm bàn tay lạnh lẽo của .
Mẹ đầu , khuôn mặt vô cảm lắc đầu với nàng, chỉ tay n.g.ự.c trái của .
Trong lòng Thiên Đăng trào dâng nỗi sợ hãi tột độ. Dù rõ là , nhưng ánh mắt nàng vẫn khống chế nổi, cứ từ từ, chầm chậm trôi xuống phía .
Nàng thấy nơi lồng n.g.ự.c là một lỗ hổng trống rỗng, m.á.u thịt nhầy nhụa, vĩnh viễn thể nào liền nữa.
"Đăng Đăng, con thấy ? Lục vô duyên, kiếp cô độc... đó là túc mệnh của con."
Người lượt hóa thành tro bụi tan biến để nàng vứt bỏ giữa bóng tối bao trùm, rơi mãi xuống vực sâu đáy.
Trong tiếng sấm rền vang, nàng choàng tỉnh, đôi mắt mở to kinh hoàng. Giữa những tàn ảnh của cơn ác mộng, nàng thấy tấm màn lụa thêu hoa bách chiết quen thuộc.
Ánh nến trong phòng chập chờn lay động, khiến những bóng hoa hải đường, t.ử đinh hương và thạch lựu thêu màn cũng dập dềnh như sóng nước, vây quanh lấy nàng.
Thiên Đăng khẽ thở dốc, tay ôm chặt lấy con hổ vải mà từng tự tay may cho. Nàng vùi mặt lớp vải cũ mềm mại , cố sức thấm khô chút nóng còn vương nơi khóe mắt.
Bên ngoài màn trướng truyền đến tiếng động khẽ khàng, Lưu Ly đang trực đêm tiếng động bèn khoác áo dậy, hạ giọng hỏi: "Cô cô?"
Huyền Cơ cô cô định đưa tay vén màn, nhưng ngập ngừng dừng : "Haizzz, hiếm khi Huyện chủ mới một đêm ngon giấc, thôi... đợi trời sáng hãy ."
Thiên Đăng cố nén nhịp thở gấp gáp, đưa tay tự vén màn lên, giọng khản đặc: "Có chuyện gì thế ạ?"
Huyền Cơ cô cô chút chần chừ, đáp: "Là... Thời Cảnh Ninh đến ."
Thời Cảnh Ninh, một trong những ứng cử viên cho vị trí phu quân của nàng.
Đó là một thiếu niên thanh tú, cũng thể xem như thanh mai trúc mã. Hắn năng lúc nào cũng nhẹ nhàng chậm rãi, còn sở hữu tay nghề điểm tâm hiếm đời.
Thiên Đăng ôm chặt con hổ vải dậy, tì cằm lên chữ "Vương" thêu trán hổ thì thầm hỏi: "Huynh ? Tại đêm hôm khuya khoắt đến tìm ?"
"Chuyện ... thì dài dòng, Huyện chủ cứ ngoài xem sẽ rõ."
Huyền Cơ cô cô giương chiếc ô lụa lớn che chắn, Thiên Đăng khoác vội chiếc áo choàng thường ngày, băng qua hành lang dài đang mưa gió tạt nghiêng ngả. Vừa đến tiền sảnh, nàng ngước mắt lên, khỏi sững sờ.
Trước hoa sảnh, Thời Cảnh Ninh đó, ướt sũng, cả giày và vạt áo đều lấm lem bùn đất.
Đứng bên cạnh là bốn đứa em lố nhố cao thấp khác . Cô em lớn Hoài Ninh năm nay mười hai tuổi, đang dắt theo đứa em trai mười tuổi và cặp song sinh long phượng mới lên chín. Mấy em ai nấy đều thanh tú xinh xắn, chỉ điều cũng giống hệt như Thời Cảnh Ninh, bộ dạng vô cùng chật vật.
Vừa thấy nàng bước , Thời Cảnh Ninh vội vàng dẫn các em cúi rạp hành lễ thật sâu.
Thiên Đăng cởi bỏ mũ trùm đầu, ánh đèn ấm áp lập tức soi sáng cả nàng. Sắc cam dịu dàng bao bọc lấy nàng, giữa đêm thu mưa gió rét mướt ngập trời , nàng hiện lên thật ấm áp, khô ráo, mềm mại và rạng rỡ. Đối với Thời Cảnh Ninh, đó là thế giới mà hằng mơ ước nhưng chẳng dám cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/quyen-2-mua-quang-lang.html.]
Cổ họng Thời Cảnh Ninh nghẹn , hổ căng thẳng. khi sang đám em nhỏ bên cạnh, vẫn cúi đầu, lí nhí : "Hôm nay mạo đến đây, là cầu xin Huyện chủ rủ lòng thương... cho mấy đứa em của chỗ tạm lánh mưa gió."
Ánh mắt Thiên Đăng dừng lũ trẻ một chút. Thấy chúng đang co ro run rẩy trong gió lạnh mái hiên, nàng bèn hiệu cho họ trong hãy .
Thời Cảnh Ninh bảo các em cởi bỏ đôi giày đầy bùn đất, cẩn thận xổm xuống vắt khô vạt áo cho từng đứa, mới dẫn chúng chân trần bước lên nền gạch xanh sạch sẽ nhà.
Lưu Ly và Hổ Phách mang khăn đến lau khô tay chân cho lũ trẻ, dẫn chúng đến tấm t.h.ả.m bên cạnh, bưng lên vài món điểm tâm.
Đã nửa đêm , đám trẻ rõ ràng cũng đói meo, nhưng gia giáo của chúng thực sự . Từng đứa ngoan ngoãn quỳ t.h.ả.m nhung Ba Tư, chỉ mở to mắt chằm chằm Thời Cảnh Ninh chứ tuyệt nhiên ai dám động thủ.
Thiên Đăng mỉm với Thời Cảnh Ninh, bảo: "Huynh bảo các đừng câu nệ, mau ăn chút gì cho ấm , kẻo nhiễm lạnh thì ."
Thời Cảnh Ninh gật đầu hiệu, bấy giờ lũ trẻ mới dám lời cảm ơn, nhận lấy nóng và bắt đầu ăn bánh.
Thiên Đăng mời Thời Cảnh Ninh xuống ghế, rót một chén đẩy đến mặt : "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Thời Cảnh Ninh nâng chén nóng hổi, hàng mi rủ xuống che giấu vẻ hổ thẹn, dám thẳng nàng: “Lúc loạn quân đốt phá cướp bóc ở Trường An hỏng tường bao nhà . Mấy hôm nay mưa lớn xối xả, bộ căn nhà đổ sập. Ta may mắn đưa các em chạy thoát ngoài, nhưng giờ đây... thật sự còn chốn dung ."
Giọng run run: "Nếu chỉ một thì mưa gió bão bùng gì cũng chẳng sá, nhưng các em còn quá nhỏ, tất cả đều trông cậy sự che chở của . Dù thế nào nữa, cũng tìm cho chúng một chỗ đặt chân..."
Thiên Đăng giật kinh ngạc, đám trẻ thở phào: "Cũng may là các các đều bình an vô sự. Nhà cửa hỏng thì chuyện gì to tát, đợi mưa tạnh, sẽ cho qua giúp tu sửa ."
Nghe nàng đồng ý giúp đỡ một cách hiển nhiên như hàng mi đang rủ thấp của Thời Cảnh Ninh dường như ướt đẫm, phủ lên một tầng nước mờ mịt.
"Đa tạ Huyện chủ. Ta ... cầu xin Huyện chủ cho phép và các tá túc tạm thời ở điền trang."
"Ở điền trang ư..." Thiên Đăng trầm ngâm hỏi: “Chẳng đang việc ở Quang Lộc Tự ? Ngày nào cũng đến điểm danh trực ban. Từ điền trang thành đến Quang Lộc Tự, cưỡi ngựa cũng mất cả canh giờ. Nếu gặp lúc mưa gió đường sá lầy lội, chẳng càng thêm vất vả ?"
Giọng điệu thương lượng pha lẫn sự quan tâm khiến trái tim đang thấp thỏm lo âu của Thời Cảnh Ninh như dòng nước ấm chảy qua, khiến cả vành mắt lẫn dái tai đều đỏ bừng.
"Không , chỉ cầu xin Huyện chủ cho chúng một chốn dung là đủ. Mỗi ngày sẽ dậy sớm, lo liệu cho chúng nó xong xuôi , sẽ trễ nải ."
"Như thế , vất vả quá." Thiên Đăng suy nghĩ một chút sang hỏi Huyền Cơ: "Cô cô, hậu viện chẳng vẫn luôn để trống ? Bên đó nhiều phòng ốc, xưa nay cũng ai ở."
Huyền Cơ cô cô đương nhiên hiểu ý nàng, bèn đáp ngay: " hậu viện Vương phủ nhà còn rộng hơn cả tiền viện, chỉ là bỏ trống lâu, thiếu nên cũng dễ sinh mối mọt."
Thấy Huyền Cơ cô cô cũng tán thành, Thiên Đăng bèn quyết định: "Vậy thế , và các em cứ tạm thời dọn hậu viện nhà ở, đợi sửa sang xong nhà cửa hãy tính. Ở đây gần Quang Lộc Tự, cũng tiện cho chăm sóc các em, thấy thế nào?"
Giọng Thời Cảnh Ninh nghẹn ngào: "Không , cho mượn điền trang ở tạm là ơn đức tày trời, nào dám tá túc ngay trong Vương phủ?"
"Không , từ khi cha ông qua đời, hậu viện vốn dĩ bỏ hoang, tường cao ngăn cách với khu chính của Vương phủ, ngày thường cũng chẳng bao giờ lui tới đó."
Xương Hóa Vương phủ nhân đinh thưa thớt. Cha của Thiên Đăng sinh thời yêu thích non nước, tự thiết kế vườn tược, nên tiền viện Vương phủ tuy nhỏ nhưng bao trọn cả một khu hậu viện lớn. Ông dành hàng chục năm để xây dựng nên một khu vườn rộng rãi, nay thiếu chăm sóc nên cũng phần xuống cấp.
"Hơn nữa, năm xưa cha cũng là thuộc cấp trong quân đội của cha ông , chúng tình nghĩa từ thuở nhỏ. Quyền thế phụ, các của đều còn nhỏ dại, cũng lo nghĩ cho chúng chứ. Cứ an tâm mà ở ."
Trời sáng, Huyền Cơ bèn dẫn Thời Cảnh Ninh hậu viện, dọn dẹp Lưu Hoa Sơn Phòng để họ ở. Nơi phòng ốc rộng rãi, phía sườn đồi bằng phẳng rợp bóng cây, thích hợp cho lũ trẻ vui đùa.
Chuyện Huyện chủ Linh Lăng kén rể vốn dĩ là đề tài bàn tán sôi nổi trong những bữa dư tửu hậu của dân kinh thành. Sòng bạc Thịnh Phát mở kèo cá cược mãi vẫn kết quả vì binh biến, đều đang ngóng tình hình.
Nay nàng vẫn đính hôn, mà một ứng cử viên "vị hôn phu" dọn thẳng ở trong hậu viện Vương phủ, trong kinh thành khó tránh khỏi dịp bàn tán .
Cũng may là khi loạn quân hoành hành, cuộc sống của ai nấy đều khó khăn. Khi rõ nội tình, đều cho rằng việc Huyện chủ Linh Lăng cưu mang cả một gia đình trẻ nhỏ cô thế là nghĩa cử cao hiếm , nên cũng quá nhiều lời dị nghị ác ý. Chỉ điều, cửa đặt cho Thời Cảnh Ninh - vốn là một cửa lạnh ít chọn - bỗng chốc tăng vọt tiền cược lên gấp mấy .
Thế nhưng cửa thiện khó mở, mà mở càng khó đóng.
Chưa quá hai ngày , một buổi chiều mưa dầm dề, cánh cổng của Xương Hóa Vương phủ một nữa đập vang.