THIÊN ĐĂNG LỤC - QUYỂN 4: ĐÊM MINH THỨU

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:11:26
Lượt xem: 158

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mùng một tháng Giêng, Đại triều hội.

Cả kinh thành Trường An giăng đèn kết hoa rực rỡ, triều đình đặc biệt ban lệnh cho dân chúng vui chơi suốt ba ngày. Bá tánh ở một trăm lẻ tám phường tụ tập yến tiệc linh đình, kẻ qua, huyên náo vô cùng.

Kể từ thời Khai Nguyên đến nay, lâu Trường An mới cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt đến nhường . Sau cơn binh biến An Sử, kinh đô vốn ngày càng điêu tàn nay dường như đang hồi sinh, tỏa thứ ánh sáng rạng rỡ của một thời đại mới.

"Cửa son chín lớp mở cung điện, Mũ áo muôn nước lạy trướng rồng."*

*Trích: Họa Giả Xá nhân “tảo triều Đại Minh cung” chi tác, Vương Duy

Tại điện Hàm Nguyên, các quan từ cửu phẩm trở lên tề tựu đông đủ. Bên cạnh đó còn hoàng mệnh phụ, quan ngoại tộc, sứ thần các nước và các sĩ t.ử tiến sĩ chia từng đợt chúc mừng. Tiếng trống nhạc vang lừng, nghi trượng uy nghiêm rợp trời, các cung nữ và nội thị rảo bước, tuy vội vã nhưng vẫn giữ nét khoan t.h.a.i của chốn cung nghiêm.

Khi nghi thức bái kiến ngự tiền dứt, trăm như một đều ngóng vọng phía cửa cung, nín thở chờ đợi sự xuất hiện của đoàn hùng binh.

Chẳng bao lâu, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng . Giữa tiếng hò reo vang dậy của vạn chúng, những binh sĩ khoác giáp sắt, còn vương màu cờ phấp phới, uy phong lẫm liệt áp giải tù binh tiến .

Đoàn quân qua của Đan Phượng, vượt cầu Ngự, một đường tiến thẳng đến chân Long Vĩ Đạo điện Hàm Nguyên. Các giáp sĩ đồng loạt xuống ngựa, áp giải tù binh quỳ xuống thềm, dâng lên thủ cấp của tướng địch c.h.é.m , miệng hô to vạn tuế, dập đầu dâng chiến công.

Hai bên điện Hàm Nguyên lúc , mệnh phụ hoàng tụ tập đông đúc. Bên trái là gác Tường Loan dành cho các hoàng t.ử vương gia, còn bên là gác Thê Phượng, nơi Hoàng hậu cùng các mệnh phụ tiếp nhận lời chúc tụng.

Binh loạn chấm dứt, tướng sĩ dâng tù, đây là đại hỷ sự của quốc gia. Giữa khung cảnh hân hoan rạng rỡ, ngập tràn sắc áo gấm tía hồng, chỉ riêng Thiên Đăng vận bộ váy áo màu tím nhạt, đầu cũng chỉ cài hai đóa hoa cung bằng lụa màu trơn, khiến nàng trông càng thêm đạm mạc, thanh thuần giữa rừng nhan sắc lộng lẫy.

Ai cũng nàng chịu tang lâu, lẽ nên xuất đầu lộ diện, nhưng phủ Xương Hóa Vương nay neo đơn, quả thực chỉ còn mỗi nàng. Nếu nàng thì còn ai thể đại diện vương phủ đến dự hội đây?

Thôi phu nhân bước đến bên cạnh Thiên Đăng, cùng nàng xuống cảnh tượng dâng tù hoành tráng bên . Trong tiếng trống nhạc ầm ĩ, bà khẽ nhắc nhở: "Lầu cao gió lớn, con một chút thôi, mau trong tránh gió ."

Thiên Đăng , nhưng ánh mắt vẫn luyến tiếc tìm kiếm một bóng hình Long Vĩ Đạo: "Con thương thế của Lâm Hoài Vương đỡ nhiều, hôm nay cũng kinh diện thánh. Ngài đại ân với con, nhưng quân kỷ Sóc Phương nghiêm ngặt, phận nữ nhi như con doanh trại e là bất tiện. Bởi con mới xem hôm nay cơ hội nào để trực tiếp tạ ơn ngài ."

Thôi phu nhân bật : "Chuyện dễ thôi. Lần hiến tù cũng giúp trong cung trù nên nắm rõ quy trình. Lát nữa khi ca vũ tạp kỹ bắt đầu, các mệnh phụ thể xuống gác Thê Phượng cùng thưởng thức, cách với các tướng sĩ cũng xa lắm. Cho dù bên cạnh Lâm Hoài Vương đông , con cứ chọn lúc vắng vẻ, bảo Phù Phong dẫn qua đó là ."

Thiên Đăng cảm kích gật đầu: "Đa tạ phu nhân, chỉ là phiền Thôi thiếu khanh ."

"Đứa nhỏ , khách sáo ." Thôi phu nhân vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, mỉm hiền hậu hầu hạ Thái hậu.

Thiên Đăng vịn tay lan can xuống thêm nữa, bỗng thấy trong hàng quân Sóc Phương một tách chúng bước , thẳng lên Long Vĩ Đạo.

Dáng điệu khi bước lên bậc thềm của vô cùng dũng mãnh, khác hẳn những . Bộ giáp Minh Quang sáng loáng nắng, tấm áo choàng đỏ thắm tung bay phần phật trong gió tựa như ráng chiều rực lửa, tôn lên hình cao lớn vĩ ngạn, tựa như thần minh giáng thế.

Mọi xung quanh bất giác ồ lên khe khẽ. Đừng đến các mệnh phụ, ngay cả lính tráng cấm quân đang tuần tra cũng vươn cổ .

Lâm Hoài Vương Lý Dĩnh Thượng.

Vị thiên kiêu vùng Tây Bắc trong lời đồn đại, nhân vật xoay chuyển càn khôn, tái tạo Đại Đường, nay bằng da bằng thịt xuất hiện mắt triệu dân Trường An, dĩ nhiên gây một cơn chấn động tựa như thủy triều dâng.

Thiên Đăng cũng kìm mà rướn về phía lan can, thật kỹ quen thuộc xa lạ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/quyen-4-dem-minh-thuu.html.]

Đáng tiếc, ở Long Vĩ Đạo, nàng ở gác Thê Phượng, từ góc độ nghiêng phía tới, vũ trang đầy đủ, chiếc mũ mâu cánh phượng che khuất quá nửa khuôn mặt và cần cổ, khiến nàng chẳng thể nào rõ dung mạo.

Nhìn bóng dáng oai nghiêm lẫm liệt sải bước tiến điện Hàm Nguyên, các quý nữ xung quanh, những cũng đang tranh ngắm phong thái Lâm Hoài Vương giống nàng, đều thi thở dài tiếc nuối. Thiên Đăng cũng đành dẹp bỏ ý định, chuẩn rời khỏi lan can.

Ngay khi xoay , ánh mắt lơ đãng của nàng quét qua đám đông bên , vô tình chạm một ánh khác.

Đó là một nhóm tướng sĩ hiến tù khác, y phục khác biệt với quân Sóc Phương, cũng chẳng giống Trung Nguyên, rõ ràng là quân Hồi Hột cùng tham gia hiến tù .

Trong loạn Phụng Thiên, Đại Đường tới hai vua bốn vương tự lập, khói lửa nổi lên khắp chốn, tám phương nát rữa. Quân Sóc Phương dù dũng mãnh thiện chiến đến cũng thể dùng sức một mà dẹp yên loạn binh ở khắp nơi cùng lúc. Để sớm thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, triều đình theo lệ cũ mượn binh Hồi Hột để bình loạn, hai bên liên hợp vây công mới nhanh chóng dập tắt chiến hỏa, định cục diện.

Người đang ngẩng đầu nàng là gã thanh niên dẫn đầu quân Hồi Hột. Hắn đội mũ vàng hình tim, áo gấm thêu hoa văn dây leo rực rỡ phức tạp, đường nét khuôn mặt sâu hơn hẳn Trung Nguyên.

Thấy nàng , đôi mắt màu hổ phách của nheo . Mái tóc xoăn kết hợp với ánh mắt khiến trông hệt như một con sư t.ử đực dũng mãnh phát hiện con mồi mới.

Cái chằm chằm đầy sỗ sàng, xuyên qua hàng ngàn phía chiếu thẳng Thiên Đăng khiến tim nàng đập thót một nhịp vì kinh hãi.

Nàng mím chặt môi, trừng mắt lườm một cái thật sắc.

Thế nhưng tên dị tộc chẳng lễ nghĩa là gì. Thấy nàng vui, chẳng những sợ mà còn nhướng mày cợt, hàm răng trắng lóa cùng màu mắt nhạt càng thêm chói mắt ánh mặt trời.

Các quý nữ xung quanh cảm thấy điều bất thường, theo phản xạ xuống theo hướng tên đang , tò mò đang ngắm ai.

Thiên Đăng lập tức rời khỏi lan can để tránh gây hiểu lầm, chuốc thêm phiền phức.

Nhìn bóng dáng màu tím nhạt lưng rời , khuất dần giữa rừng y phục lộng lẫy, ánh mắt gã đàn ông bên vẫn dán chặt lấy nàng. Mãi đến khi còn thấy chút sắc tím nào nữa, mới luyến tiếc thu hồi tầm mắt.

Viên thông sự bên cạnh hỏi: "Sao thế? Trước khi thì điện hạ luôn miệng thích con gái Đại Đường yếu đuối, mà Vương t.ử Minh Thứu đến Trường An hoa thơm cỏ lạ cho mê mẩn ?"

Minh Thứu hừ một tiếng, dùng tiếng Hồi Hột hậm hực đáp: "Ta chỉ ghét Vương đình cứ tự tiện sắp đặt cho . Cái gì mà cháu gái Xương Hóa Vương chứ? Chẳng lẽ chỉ vì tổ phụ cô lợi hại mà buộc cưới cô ? Lỡ như nữ nhân đó chẳng chút phong thái nào của cha ông, cưới về chẳng lỗ to ?"

"Vương đình chỉ hy vọng điện hạ chọn nàng mà thôi. Dẫu hiện giờ Đại Đường cũng công chúa nào đến tuổi cập kê. Thay vì cưới một cô nương trong tông thất xa lắc lơ, chi bằng cầu cháu gái Xương Hóa Vương. Dù nam nhi Tây Vực chúng ai mà sùng bái Xương Hóa Vương chứ?"

"Nói thì ..." Ánh mắt vẫn tự chủ mà liếc về phía gác Thê Phượng cao.

Chỉ tiếc giữa những rèm thêu trướng gấm, bóng hình yểu điệu như mây khói chẳng còn .

Viên thông sự theo ánh mắt , nhưng đoán trong đám đông ai là đang ngóng vọng, bèn hỏi: "Điện hạ để mắt đến vị quý nữ nào ?"

"Ta thấy một cô nương từng gặp mặt, dám chắc là hôm ." Hắn hào hứng : “Lúc mới đến đóng quân ở ngoại thành, đám lính chẳng giẫm nát một mảnh ruộng lúa mạch ? Kẻ trồng ruộng còn to gan đòi bồi thường, chúng bắt phu xây trại đấy."

Viên thông sự sực nhớ , gật gù: "Sau đó một cô nương đến nhận , đám đó là quản sự điền trang nhà cô . Cô đang xuống trang viên việc, tiện thể cầm thư của Ngự Lâm quân đến chuộc về... mà thần nhớ hôm đó cô đội mũ màn che kín mít, lộ mặt ?"

Minh Thứu ngẩng đầu lên gác Thê Phượng nữa, vẻ mặt đầy đắc ý: "Tuy thấy mặt, nhưng dáng điệu cưỡi ngựa hôm , liếc qua là ngay cô nương chắc chắn thú vị. Quả nhiên trúng , đông như chẳng ai bằng nàng cả."

Viên thông sự chẳng tin chỉ dáng cưỡi ngựa mà nhận chính xác đối phương giữa biển , nhưng cũng tiện phản bác, chỉ đành hùa theo xung quanh: "Vương t.ử quả nhiên mắt !"

 

Loading...