THIÊN ĐĂNG LỤC - QUYỂN 6: ĐĂNG ẢNH PHONG
Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:44:26
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đương độ tháng sáu, trong khi phương Nam oi nồng ẩm ướt, trung nguyên nóng bức như thiêu, thì Tây Bắc đang ở thời khắc hùng vĩ và khoáng đạt nhất.
Dọc theo hành lang Hà Tây, sa mạc bao la và ốc đảo trù phú cứ thế nối tiếp , trải dài bất tận.
Đoàn xe tây tuần của Thái t.ử đến giờ, kinh thành Trường An lùi xa ở phía bên chân trời. Giữa gian mênh m.ô.n.g bát ngát, Thiên Đăng vén rèm xe, xa.
Thảm cỏ xanh mướt như đệm trải dài đến tận chân trời. Thi thoảng, một cơn gió dài lướt qua khiến những đóa hoa dại li ti dập dờn như gấm vóc, thấp thoáng lộ bóng dáng đàn trâu cừu đang gặm cỏ.
Tính , năm năm nàng mới đặt chân vùng Tây Bắc.
Khi , vẫn còn đông đủ, nàng cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ. Những lúc chiến sự, cha và ông nhớ nàng sẽ phái đón nàng doanh trại chơi đùa.
Nàng thường theo bọn họ ngoài doanh trại săn, cưỡi ngựa con nhảy qua những dòng suối cạn, đạp lên hoa cỏ xanh rờn, đón gió lồng lộng nơi hoang dã mà thỏa thích phi nước đại.
Dù chỉ là một đứa trẻ, nhưng nàng chẳng sợ là gì. Bởi nàng , chỉ cần đầu là sẽ luôn thấy bóng dáng cao lớn của cha và ánh mắt từng rời khỏi . Nếu nàng lỡ sẩy chân, chắc chắn sẽ một đôi tay rắn rỏi lập tức che chở, để bất cứ điều gì tổn thương đến nàng.
Chỉ tiếc là giờ đây, thế gian chẳng còn nữa.
Bên xe vang lên tiếng vó ngựa lộc cộc, là Kỷ Lân Du phóng ngựa đuổi theo. Hắn vốn là từng chinh chiến sa trường, chẳng chịu yên trong xe. Tuy dầm dãi gió sương và đen nhiều vì nắng, nhưng tinh thần vẫn phơi phới, roi ngựa chỉ về phía , hào hứng : “Huyện chủ, của Bắc Đình Đô hộ phủ tới . Tối nay chúng thể Y Châu, nghỉ ngơi thoải mái hai ngày ."
Bắc Đình Đô hộ phủ quản lý các quân Sóc Phương, Hãn Hải, Y Ngô, cùng với An Tây Đô hộ phủ chia cai quản hai miền nam bắc Thiên Sơn.
Sau loạn An Sử, triều đình dần mất kiểm soát vùng Tây Bắc. Khi Lão Lâm Hoài Vương thống lĩnh Bắc Đình, kiêm quản cả vùng Linh Châu, Hà Sáo; kìm kẹp và chế ngự cả Đột Quyết, Hồi Hột lẫn Tây Phiên. Bởi thế nơi đây trở thành bức tường thành quan trọng nhất của Đại Đường, xứng danh là rường cột quốc gia.
"Lâm Hoài Vương đích nghênh đón Thái t.ử điện hạ ?"
Thiên Đăng bước xuống xe, đạp lên t.h.ả.m cỏ mềm mại, vươn vai thư giãn gân cốt. Nàng thấy đoàn của quân Sóc Phương nghênh đón tới mặt, đồng loạt xuống ngựa hành quân lễ bái kiến Thái tử.
Người dẫn đầu tuy dáng vẻ dũng mãnh uy nghiêm, qua cũng là kẻ dạn dày sương gió, nhưng tuổi tác và phong thái rõ ràng Lâm Hoài Vương.
Thôi Phù Phong, Tuyết Tích Dương và cả Minh Thứu cùng Thiên Đăng cũng lượt xuống ngựa, xuống xe, tập hợp bên cạnh nàng.
"Lâm Hoài Vương đến rõ, nhưng so với chuyện đó..." Tuyết Tích Dương liếc Minh Thứu, giọng điệu phần châm chọc: “Ta càng thắc mắc là Minh Thứu Vương t.ử vốn dĩ qua khỏi Linh Châu là rẽ lên phía Bắc về nước , đường đường là một Vương t.ử rảnh rỗi lung tung ở đây thế?"
Minh Thứu chẳng thèm để bụng, sang toe toét, khoe hàm răng trắng bóc: "Phụ vương bảo , hồi xưa Hồi Hột bọn với Xương Hóa Vương đ.á.n.h trận là vai kề vai, thắp hương bái Phật đấy!"
Câu lủng củng chẳng đầu chẳng đuôi , cũng chỉ Thôi Phù Phong mới phiên dịch nổi: "Ý là Hồi Hột cảm kích tình hương hỏa, từng kề vai sát cánh chiến đấu với Xương Hóa Vương năm xưa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-dang-luc/quyen-6-dang-anh-phong.html.]
"Thế nên Khâu Từ cùng Tiên chu! Còn ngươi, bọn cúng bái, ngươi sang đấy nhảy múa ca hát thì ... hợp thập (hợp lý) ?"
Hai suốt dọc đường cứ như nước với lửa, thuận mắt, đấu khẩu bao nhiêu . Tuyết Tích Dương cũng ngoại lệ: "Huyện chủ phân xử xem, nhạc ngũ âm, khúc vui cũng điệu buồn để giãi bày tâm sự. Tiếc là Vương t.ử đến từ vùng man di rợ, ngay cả điều cũng hiểu, ai mà chuyện cho nổi?"
Hai kẻ , một bóng gió, một kẻ thì từ ngữ ngô nghê, cứ thế ông gà bà vịt cãi ỏm tỏi, mãi cũng chán chẳng buồn can ngăn.
Chỉ Thôi Phù Phong là am hiểu việc triều chính, nhẹ nhàng giải thích cho Thiên Đăng: "Chủ soái cần tọa trấn đại doanh, theo lệ thì Lâm Hoài Vương cần xa nghênh đón. Trước đó cách trăm dặm tướng sĩ đón tiếp, nay các đại tướng quyền đón cách hai mươi dặm, đến lúc đó Lâm Hoài Vương sẽ thiết yến tẩy trần cho Thái t.ử tại đại doanh Y Châu."
Nghĩ đến chuyện lặn lội ngàn dặm, cuối cùng cũng sắp gặp Lâm Hoài Vương, trong lòng Thiên Đăng cũng chút hồi hộp, lo âu.
Tiếp xúc bao nhiêu , nhưng vì đủ loại lý do trớ trêu mà nàng từng rõ mặt mũi Lâm Hoài Vương. Liệu hôm nay, nàng thể thấy chân dung thực sự của ?
Trong lòng thầm tính toán những lời cần , Thiên Đăng theo đoàn của Thái tử, quân Sóc Phương dẫn đường tiến về phía đại doanh.
Các binh sĩ quân dung chỉnh tề, quân lễ vô cùng long trọng, hộ tống Thái t.ử doanh trại hề chút lơ là thất lễ, đủ thấy sự trung thành và cẩn trọng của Lâm Hoài Vương đối với triều đình.
Chỉ là khi xe giá của Thái t.ử tiến trong, xe ngựa của Thiên Đăng và chặn ngoài cửa doanh trại.
Thiên Đăng đang định lên tiếng hỏi, bỗng thấy một phụ nữ dung mạo đoan trang dẫn theo tỳ nữ và gia nhân bước tới. Bà cách cửa sổ xe, cung kính hành lễ với nàng : “Thiếp là Nguyệt Hà, nữ sử của phủ Lâm Hoài Vương. Huyện chủ Linh Lăng phận cao quý nhưng phụng mệnh tuần biên, quân doanh e là bất tiện. Hiện tại Vương gia sai quét dọn phủ , nơi đó thanh tịnh u nhã, mời Huyện chủ theo về đó nghỉ ngơi, rũ bỏ phong trần mệt mỏi."
Thiên Đăng khẽ nhíu mày, đẩy cửa sổ xe một khe nhỏ, bên trong quân doanh.
Thực cách cũng chẳng còn bao xa.
Nàng thấy thấp thoáng bóng từ trong đại doanh đón tiếp, ẩn hiện giữa đám đông trùng điệp, chút quen thuộc nhưng thể rõ.
Lâm Hoài Vương sắp xếp như rõ ràng là gặp nàng. Nàng cũng thể cưỡng cầu, đành gật đầu với Nguyệt Hà, mỉm như thường lệ: "Làm phiền cô cô."
Xe ngựa đầu trong tiếng trống nhạc rộn rã đón chào Thái tử. Thiên Đăng ngoái cuối về nơi trung tâm náo nhiệt , vô thức tìm kiếm bóng hình của một mà chính nàng cũng nên nhận mặt .
Vết thương nàng gây cho lúc lành ?
Hắn thành nhiệm vụ trong quân giao phó, liệu trừng phạt ?
giữa biển mênh mông, tiếng ồn ào xa gần lẫn lộn, nàng cơ hội tìm thấy đó?