Thiện Lai - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:15
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiện Lai cất một căn nhà nhỏ bên cạnh bãi cỏ khô.

Nàng hao tâm tổn trí nhiều, suy cho cùng thì thời tiết lúc vô cùng giá rét. Trước đó, nàng từng lên phố tìm môi giới để hỏi mua nhà. Nàng nhờ họ dẫn xem thử, từ căn đắt tiền cho đến căn rẻ tiền đều xem qua. Ròng rã suốt hai ngày trời, trong lòng nàng cũng tự tính toán. Cuối cùng, nàng bảo với môi giới rằng căn nào phù hợp nên xem nữa. Sau khi đưa một khoản tiền thưởng hậu hĩnh để tạ ơn, nàng vội vã về.

Lúc nàng vẫn nhà, nơi về vẫn là bãi cỏ khô.

Thiện Lai cùng Lưu Mẫn tạm trú tại đây, cùng họ còn hai tên nha dịch. Mỗi ngày năm mươi dặm, quãng đường hai ngàn năm trăm dặm đáng lẽ mất hai ba tháng, thế nhưng mới cuối tháng mười họ tới nơi. Tốc độ quá đỗi đáng ngờ, rành rành là khuất tất nên khó ăn với bề . Do đó, họ dứt khoát ở đây một thời gian, đợi đến lúc thích hợp mới lấy công văn hồi trình. Mười mấy hai mươi ngày, ở khách điếm thì bõ, mà thuê nhà cũng chẳng đáng. May bãi cỏ khô đủ rộng, phòng ốc nhiều, dẫu thêm vài nữa vẫn dư sức ở.

Thế là Thiện Lai vớ món hời.

Xem nhà xong trở về, nàng liền bắt tay vẽ bản thiết kế. Dẫu thể sánh bằng bản vẽ kiến trúc bài bản, nhưng túp lều "tuy nhỏ mà võ", đủ để thợ xây hiểu ý tưởng của nàng.

Khi vật liệu mua sắm hòm hòm, nàng chọn một ngày lành tháng để động thổ khởi công. Nhờ bạo tay chi tiền, thiếu vật liệu nàng sẵn sàng trả giá cao để mua thêm, thậm chí còn bảo dỡ cả những căn nhà cũ ai ở để bán gạch ngói cho , tiền công thợ cũng trả gấp đôi. Nhờ mà chỉ vỏn vẹn hơn chục ngày, căn nhà cất xong.

Hai tên nha dịch thì phụ giúp đám thợ thuyền, còn Thiện Lai lãnh phần đun nước pha , bưng bê mời mọc khắp nơi.

Trời lạnh nên việc gì cũng chậm chạp, tiến độ thi công kịp. Thế là họ đành đốt lò sưởi ròng rã suốt hai ngày hai đêm ngủ nghỉ, sấy cho trong ngoài căn nhà khô ráo .

Lại chọn một ngày trời, Thiện Lai và Lưu Mẫn mang theo đồ đạc dọn nhà mới.

Từng món đồ trong nhà đều do Thiện Lai kéo Lưu Mẫn cùng chọn. Nàng bảo với : "Chỉ cần thích thì chúng sẽ mua, nhiều tiền."

Quả thực họ mua nhiều. Từng món từng món bày biện lên, khiến căn nhà mới vốn rộng rãi thoắt cái trở nên chật chội. Thế nhưng, trong căn phòng ấm áp tràn ngập những món đồ yêu thích, bên cạnh thương yêu, đây chính là nhà .

Đi một chặng đường xa đến thế, rốt cuộc cũng về đến nhà...

Thiện Lai hạnh phúc đến mức nước mắt cứ trào ngừng. Nàng ôm chặt lấy thương chịu buông, nghẹn ngào thủ thỉ: "Chàng còn nhớ những lời từng đây ? Một nơi chỉ hai chúng , những tháng ngày vui vẻ... Đây chính là cuộc sống mà hằng mong ước... Liên Tư, bao giờ rời xa nữa..."

Người nàng yêu ôm ghì lấy nàng, bàn tay ngừng vuốt ve mái tóc nàng.

Nhân dịp dọn về nhà mới, họ tiệc rượu thiết khách. Chẳng , chỉ vài quen cũ: hai tên nha dịch và gia đình năm của hộ quân canh giữ bãi cỏ khô.

Thức ăn bàn món mua ngoài tiệm, cũng món nấu ngay bếp. Hai phụ nữ của gia đình quân hộ, cả vợ lẫn con gái đều nấu ăn khéo. Thiện Lai cạnh học hỏi ít, miệng luôn tấm tắc khen ngợi khiến hai con họ bật . Người còn rỉ tai kể nhỏ với Thiện Lai rằng, thực trong nhà bà, nấu ăn ngon nhất là ông chồng, điều ông hiếm khi chịu bếp. Bà trêu: "Ta đây tuy lười nhưng ít còn nấu nướng, chứ cái cô nương , chẳng , vai vác nổi tay xách nổi, chẳng trông mong gì ." Thiện Lai vội đỡ cho Lưu Mẫn, bảo rằng vẫn nhiều việc, chẳng thể trông cậy. Người phụ nữ thì bật , khen đôi vợ chồng son thật ân ái mặn nồng.

Nghe câu , mặt Thiện Lai đỏ bừng như sắp rỉ máu, tựa hồ như uống quá nhiều rượu. Đôi má nàng nóng ran, khiến đầu óc cứ từng cơn choáng váng, càng lúc càng giống như say.

Trời khuya lắm , rượu cũng uống đủ. Đám đông bèn cáo từ, lượt kéo trở về bãi cỏ khô.

Thiện Lai và Lưu Mẫn tiễn khách tận cửa, mãi đến khi bóng họ khuất khúc quanh thấy nữa mới đóng cửa nhà. Vừa bước phòng, Lưu Mẫn xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc, chẳng hé răng nửa lời.

Nhìn thấy điệu bộ của , những lời phụ nữ ban nãy chợt dội trong tâm trí, Thiện Lai bèn bảo: "Chàng tự dọn dẹp chỗ cho sạch sẽ nhé, giúp , tắm gội đây."

Tay vẫn ngừng việc, chỉ ừ một tiếng, ngoài thêm lời nào.

Nhìn xem, vẫn thể trông cậy đấy chứ.

Thiện Lai hài lòng bước phòng tắm ngâm . Tắm gội xong xuôi bước xem thử, quả nhiên dọn dẹp thứ sạch sẽ, ngăn nắp đấy.

Chuyện thật ngoài dự liệu.

"Đảm đang thế cơ ? Chàng đúng là thiếu gia của ?"

Vị thiếu gia chẳng buồn bận tâm đến nàng, chỉ đờ đẫn chằm chằm lên vách tường. Thiện Lai chẳng hiểu , vội bước tới đẩy nhẹ một cái: "Chàng thế?"

Hắn giật sực tỉnh, ngẩng đầu nàng trân trân một lúc lắc đầu bảo chuyện gì.

"Thế ngẩn đó?"

"Chắc là do mệt quá."

"Vậy cũng ngâm một lát ." Nàng đẩy về phía phòng tắm: “Ta châm thêm nước , giờ chắc nóng lên, nếu đủ ấm thì đợi một lát nhé."

Khi Lưu Mẫn tắm xong bước , Thiện Lai đang ngẩn ngơ giường sưởi. Lưu Mẫn kìm bèn lên tiếng hỏi nàng .

Giọng của nàng chút phiêu diêu: "Trên cửa sổ dán chữ hỉ, ban ngày còn đốt pháo trúc..." Nàng ngước khuôn mặt , khẽ thốt: "Giống như... chúng thành ..."

Thành .

Dẫu cho nơi chẳng trải đầy lụa là vàng óng đỏ thắm, nhưng hỉ khí chẳng hề thiếu chút nào, ? Họ thậm chí còn thết đãi cả khách khứa...

"Liên Tư, chúng thực sự thành , đúng ?"

Lưu Mẫn hoảng hốt, hóa ? Nàng vui vẻ đến thế, vui đến mức luống cuống, chỉ đó vò vò hai tay, đống đồ đạc mắt mà ngẩn ...

Chỉ vì họ thành .

Thành ...

Thế gọi là thành ?

Hắn từng mường tượng rằng khi họ thành , sẽ nhờ bà mối mang theo sính lễ đến tận nhà để cầu hôn nàng. Bà mối sẽ cho tên tuổi và bát tự của nàng, sẽ mang bói, kết quả chắc chắn là đại cát, bởi lẽ họ vốn là trời sinh một cặp. Rồi sẽ mang quẻ đại cát đến tìm nàng, trao đổi hôn thư... Hắn sẽ chọn một ngày lành tháng để gửi sính lễ, báo cho nàng ngày rước dâu. Để chính cái ngày trọng đại , sẽ cưỡi ngựa lớn, mang theo kiệu hoa đến rước nàng về...

Đó mới gọi là thành , chứ như cảnh tượng mắt ...

Thế nhưng nàng ôm chặt lấy , kiễng chân lên hôn giống như lúc , thậm chí còn cuồng nhiệt hơn. Nàng thì thầm: "Liên Tư, hôm nay chúng thành , ngay tại ngôi nhà của chúng ..."

Nàng hạnh phúc bao, nép sát , run rẩy, giọng cũng run rẩy thành tiếng, khiến trái tim cũng nóng rực lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-101.html.]

. Bọn họ thành , cho dù hiện tại chẳng gì trong tay...

Bên ngoài trời đang lạnh, lẽ mặt đất đóng băng, nước sông cũng đông cứng , thế nhưng ngôi nhà của họ ấm áp vô cùng, xuân ý dạt dào, đến mức dẫu trần trụi cũng chẳng thấy lạnh lẽo, thậm chí còn bức bối nóng ran.

Đều là những chuyện từng trải qua, cứ thế mà ngựa quen đường cũ, cả hai đều cách thế nào để mang khoái lạc cho đối phương.

Thế nhưng vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ.

Hắn thấy nhói đau, còn nàng thì mặt mày tái nhợt, cứng đờ dám nhúc nhích, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn cũng túa mồ hôi, bộ dạng của nàng chắc chắn là gì đó , sai ...

Trước giờ ai dạy việc , cho nên sai, tổn thương nàng.

"Nàng thấy khỏe ? Đừng sợ, gọi đại phu cho nàng ngay đây."

Hắn định bước ngoài, cuống quýt tìm quần áo để mặc .

Thật là ngốc.

"Chàng định ?"

Cơn đau qua , nàng dậy kéo : “Vì cái chuyện tìm đại phu, sợ chê ."

" mà..."

Chảy m.á.u . Sắc mặt bỗng chốc trắng bệch.

Bộ dạng ... xem quả thật chẳng thể trông mong gì ở ...

Khi đến tận cùng, cảm giác đau đớn vẫn ập tới. Cả hai đều cứng đờ bất động, nhưng đồng thời cũng cảm nhận sự khác biệt. Nó khác với .

"Nàng vẫn chứ?" Hắn khẽ khàng hỏi nàng.

Nàng đáp: "Đừng sợ, ai cũng thế thôi."

Nàng chỉ một câu như . Đoạn thứ hơn nhiều.

Căn phòng vốn dĩ rộng lớn, nhưng hai cứ dính sát lấy , cuộn tròn thành một cục, chỉ chiếm một góc bé xíu.

Có lẽ đàn ông chuyện vốn là bản năng thầy dạy cũng hiểu. Hắn cần nàng an ủi nữa, mặc cho d.ụ.c vọng tuôn trào, ý loạn tình mê. Nàng ngoan ngoãn gọn trong vòng tay , vô thức phối hợp nhịp nhàng, buông những tiếng thở dốc, thậm chí là rên rỉ. Hắn khó lòng kiềm chế, càng trở nên say đắm cuồng cuồng, dùng lực mạnh hơn nhiều. Nàng dần cảm thấy khó nhọc, nhưng vẫn mỉm , trìu mến vuốt ve gò má , đón nhận thứ trao. Nàng từng , vì dẫu hi sinh thế nào nàng cũng cam lòng...

Khi thứ kết thúc, ngay cả những cơn run rẩy nhẹ nàng cũng dừng , chỉ còn những tiếng thở dốc. Cả nàng ửng hồng kiều diễm, tựa như đóa hải đường mưa, như hoa thược d.ư.ợ.c phủ màn sương mỏng.

Hắn cúi xuống ngắm nàng một lúc, chợt ôm chặt nàng lòng. Hắn vùi mặt hõm cổ nàng, giọng rầu rĩ cất lời: "Lần nàng sẽ nữa chứ?"

Hắn vẫn còn nhớ, chính vì nàng quyết định rời nên mới ban phát cho những hoan lạc . Hắn ngẩng mặt lên, đôi mắt nàng trân trân, môi mím chặt, bộ dạng trông đến là đáng thương.

"Tại chứ? Chẳng với , bao giờ rời xa nữa..."

Hắn bỗng bật , lau nước mắt nấc lên: "Ta cảm thấy với nàng. Ta cũng từng hứa hẹn với nàng bao nhiêu điều, mà chẳng việc gì..." Hắn đưa mắt quanh: “Thế thì giống thành cơ chứ? Quá tủi cho nàng ..."

" thấy như mà." Nàng đưa tay lau những giọt lệ mặt : “Thực mới là với ..." Im lặng một chốc, nàng mới tiếp tục lên tiếng: "Khi đó Lý công t.ử đến tìm , với rằng... Dẫu hận bọn họ ức h.i.ế.p , đau lòng vì ... nhưng lẽ thực sự quang minh chính đại. Lúc thực sự chút vui mừng... rơi cảnh như thế, thấy vui, vui cho bản . Ta nghĩ, nếu thiếu gia nữa, liệu thể thê t.ử của ... Ta thực sự cưới con gái khác, chuyện với kẻ khác..."

"Nếu nàng nghĩ như thì đáng lý nàng nên rời . Ta căn bản sẽ cưới ai khác, chỉ cần nàng... Vậy mà nàng , đẩy về phía khác."

"Chẳng cũng đẩy về phía Hà Kính đó ? Trái tim hai chúng hướng về đều giống hệt như ."

"Không giống !" Hắn giận dỗi gắt lên: “Khi đó ? Lúc nàng rời ? Hai chuyện đó thể gộp một để so sánh ư?"

Hắn thế mà vì chuyện lớn tiếng cãi cọ với nàng!

Thiện Lai chẳng cãi , bèn rướn lên hôn . Hắn lập tức nín bặt, chẳng năng gì nữa.

Sáng hôm , Thiện Lai là tỉnh dậy . Nói là buổi sáng cũng chẳng đúng, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu rọi chói cả mắt. Nàng chống tay định dậy, bỗng da đầu nhói đau một cái, đồng thời thấy một tiếng kêu rên khe khẽ. Đó là âm thanh do nàng phát .

Lưu Mẫn cũng tỉnh, ôm đầu dậy. Mái tóc của hai thắt nút dính chặt .

Đây tuyệt đối do Thiện Lai .

"...Ta sợ nàng lén bỏ mất."

Đã với bao nhiêu điều, vẫn chịu tin. Thật mấy phần ngốc nghếch. mà ngốc nghếch một cách đáng yêu.

Yêu quá, Liên Tư.

Nàng sáp tới hôn , chẳng rõ là để ban thưởng là để tự thỏa mãn chính . Hai đều còn trẻ, chẳng mấy chốc nụ hôn trở nên nồng nhiệt. Thế nhưng...

Lưu Mẫn đang rầu rĩ cố gắng gỡ rối mớ tóc đang thắt chặt . Không tài nào gỡ nổi, thực sự thắt nhiều nút. Thật ngốc nghếch , nàng từng nghĩ thể ngốc đến mức ...

"Ta từng gỡ cái . Chẳng cố tình thắt , đó cắt cất ?"

Hắn đột nhiên khựng , đôi mắt mở to tròn xoe, hệt như chú hươu mà hai bắt gặp hôm trở về. Chú hươu đó vì đột ngột thấy nên thảng thốt hình, nhấc một chân lên dám động đậy. Lúc thế nào nhỉ?

Thiện Lai ngả lòng , hai tay vòng qua ôm eo , mãi thôi.

 

 

Loading...