Thiện Lai - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:16
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời lạnh quá đỗi. Tuyết rơi xuống mặt đất mà chẳng hề tan. Thời tiết khắc nghiệt như , thế mà mấy ngày liền Lưu Mẫn đều sớm về khuya. Hắn hề đến bãi cỏ khô.

Thiện Lai nén nổi tò mò bèn hỏi: "Chàng việc gì bận tâm ?"

Bãi cỏ khô vốn chẳng việc gì, gia đình năm của hộ quân cả ngày đều bước khỏi cửa. Hôm nọ nàng sang tìm, thấy cả nhà họ tề tựu đông đủ, vợ giường sưởi khâu vá, chồng dẫn các con quây quần bên bếp lò ăn canh bắp cải đậu phụ, rôm rả vui vẻ. Cớ ngoài mỗi ngày như thế?

Mới bốn ngày trôi qua mà đôi bàn tay nổi đầy mụn nhọt do lạnh cóng, sưng vù lên. Nhìn mà xót xa vô ngần.

Một ngày nàng bôi dầu rắn cho mấy bận nhưng chẳng thấy thuyên giảm, dầu lửng công hiệu hơn vội đổi sang dầu lửng, nhưng kết quả vẫn chẳng thấm tháp . Nàng thực lòng ngoài nữa.

"Ta nhiều tiền, lấy một ít mang biếu quan ... Chàng đừng ngoài nữa, ở nhà với ..."

Lưu Mẫn nào ngoài cơ chứ? Ngoài trời băng tuyết ngập lối, gió gào rít ngừng, từng luồng gió thổi qua như mang theo những lưỡi d.a.o sắc lẹm, mà xát thêm muối những vết cắt , lạnh buốt thấu tận xương tủy... Nhà thì khác hẳn, ấm áp, yên bình thoang thoảng mùi hương, sương khói mờ ảo vấn vương... Hương thơm chẳng mùi thịt nướng, cũng chẳng hương hoa, hương quả hương thảo d.ư.ợ.c thanh khiết. Đó là một mùi hương khó diễn tả thành lời, chỉ thấy dịu dàng, quyến luyến, ngửi là gân cốt rã rời.

Đó là mùi hương tỏa từ yêu.

Hai , đều trẻ trung, dung mạo xinh , trong lòng ngập tràn tình yêu thương, tránh khỏi việc đắm chìm trong hoan lạc. Má kề má, môi kề môi, tận hưởng lạc thú ái tình... chỉ hận thể hòa một. Hắn nỡ ngoài? Hắn rời xa nàng, rời xa niềm hạnh phúc mà nàng mang . Thế nhưng, ngoài thì quả thực , nay là một đấng nam nhi .

"Ta trông cỏ..."

Lời còn dứt một giọng cao vút cắt ngang: "Không trông bãi cỏ khô, thế gì?"

Giọng điệu rõ ràng là khó chịu. Đương nhiên là khó chịu , hóa tự chuốc lấy khổ!

"Trông bãi cỏ khô chẳng tiền đồ gì, dự định..."

Lại ngắt lời: "Ta cần tiền đồ!"

Nghe đến đây mà còn nhận sự tức giận thì đúng là đồ ngốc: “Sao nàng giận dỗi thế?"

Trong lòng Thiện Lai đang sôi sục lửa giận: “Chàng cứ chạy nhông nhông ngoài, thể nông nỗi , đương nhiên là giận !"

Làm nàng hiểu ý cơ chứ?

"Ta cần kiến công lập nghiệp, chỉ cần bình an vô sự ở bên cạnh . Đời phàm tục bao nhiêu năm cơ chứ? Dăm ba chục năm thôi, dùng tất cả thời gian đó để ngày đêm kề cận bên còn đủ, tự chuốc lấy khổ sở! Đao kiếm vô tình, gánh nổi rủi ro . Nếu bề mệnh hệ nào, cũng sống nổi nữa! Như thế còn ?"

" mà..."

" nhị gì! Chàng còn nhưng nhị gì nữa!"

Lưu Mẫn cảm thấy thể để dăm ba lời của nàng nhiễu loạn tâm trí: “ thể cứ mãi như thế , nàng tính đây? Chẳng lẽ bắt nàng sống những ngày tháng mãi ư? Ta cho xứng đáng với nàng chứ."

"Ta mong cầu chẳng nhiều, chỉ cần ngoan ngoãn lời, khiến luôn vui vẻ, thế là xứng đáng với . Ta mạo hiểm, dẫu chỉ là một vết thương nhỏ nhặt thế ..." Nàng nắm lấy đôi bàn tay , ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve lên những nốt cước sưng tấy mu bàn tay : “...Trái tim cũng đau đớn khôn xiết, huống hồ là những chuyện khác? Chàng đau lòng đến c.h.ế.t ?"

"Sao thể như ?" Hắn vội vàng nắm ngược tay nàng, xoa dịu nàng: “Đương nhiên nàng luôn vui vẻ, nhưng mà..."

Nói vẫn chịu đổi. Những chuyện khác, chiều chuộng cũng , nhưng riêng chuyện , nàng tuyệt đối nhượng bộ. Nàng tin trị . Nàng hất tay , lau nước mắt bước tới giường sưởi, lưng , chẳng thèm lên tiếng nữa.

Hắn thấy những giọt nước mắt lăn má nàng. Hắn nỡ để nàng cơ chứ? Cuống quýt bước tới, vòng tay ôm trọn lấy nàng từ phía , dùng một giọng yếu ớt, đáng thương để dỗ dành: "Ta lời nàng hết, đừng nữa mà. Con là của nàng, đương nhiên nàng thế nào thì sẽ thế , cũng ngoài... Nàng , mỗi buông nàng , đều cảm thấy như sắp sa xuống địa ngục ... Sao nàng gì thế? Ta xin nàng đấy, hãy chuyện với ." Vừa , dán sát nàng, nhẹ nhàng đung đưa thể nàng.

Những trẻ tuổi là dễ trêu chọc nhất, chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ cơ thể cả hai những biến chuyển. Hắn là đàn ông, ở điểm chịu thiệt thòi hơn vì chẳng giấu diếm gì. Điều đó khiến nàng nắm điểm yếu, mượn cớ đó mà thao túng . Mặc dù thề thốt, dẫu lừa , nhưng nàng vẫn giận, dạy cho một bài học.

Nàng nghiêng đầu, liếc xéo : “Chàng là của ư?"

Hắn liền mỉm , vặn : "Không của nàng thì còn thể là của ai nữa?"

Nàng cựa quậy, ý chừng dậy. Hắn vội vàng lùi một chút, đỡ nàng dậy nhưng tay vẫn vòng qua ôm nàng. Nàng gạt tay , bộ mặt hờn dỗi: “Đã là của thì một tờ giấy bán , giống như đây ."

Hắn xong bèn hỏi: "Vậy nàng định trả cho bao nhiêu tiền bán đây?"

"Không đưa tiền thì ?"

"Viết thì vẫn thôi, nhưng đó ghi rõ..." Hắn kề sát môi tai nàng thì thầm một câu, đắc ý khi thấy khuôn mặt nàng đỏ ửng lên, e ấp xinh hơn cả hoa đào hoa lý.

“Chàng dạo học thói đấy." Nàng bẽn lẽn .

"Thế nàng chịu ?"

Nàng đẩy nhẹ một cái: “Nếu đúng như lời thì dù , cầm cũng chẳng để gì, thể đưa cho ngoài xem , đến lúc đó cứ việc chối bay chối biến."

"Ta nào loại như thế? Đã thì nhất định sẽ thừa nhận. Còn nàng thì , đến lúc đó dám thừa nhận ? Chịu thừa nhận ? Mau , ?" Hắn đung đưa nàng, liên tục thúc giục.

"Sao nhận chứ..." Mặt nàng đỏ rần rần: “Vốn dĩ vẫn lời mà, giờ chẳng gì thì ..."

"Ai ? Hôm qua thế, nàng , sống c.h.ế.t chịu cơ mà."

"Ai da!" Nàng vội lấy tay che mặt: “Không cho nữa, đồ tồi! Không cần nữa! Không thèm để ý đến nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-102.html.]

"Thật sự thèm để ý đến ? Vậy nàng tính đây?" Hắn vòng tay ôm chặt lấy nàng: “Có thực sự để ý đến ?"

Khi tình cảm dâng trào đến đỉnh điểm, nàng bỗng nâng khuôn mặt lên, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, hỏi: "Rời xa là sa xuống địa ngục, bây giờ là gì?"

"Là... đến chốn cực lạc."

Tiêu hồn thực cốt, quả thực là cõi cực lạc. Thế nhưng khi chuyện kết thúc, cau mày vui.

"Sao thế? Chàng vui ?"

Trước giờ từng xảy chuyện .

"Không gì..." Bàn tay vuốt ve mơn trớn cánh tay nàng, nhưng rốt cuộc vẫn tâm sự: “Ta ăn với Cao đại nhân ... Ban đầu ông tình nguyện, là do bảo sẽ thư cho Tổng đốc đại nhân nên ông mới đồng ý. Bây giờ nuốt lời..."

Thiện Lai chẳng thấy gì khó xử trong chuyện cả: “Ông vốn dĩ chẳng rước lấy cái phiền phức là , , đúng ý ông quá chứ, ông mừng còn chẳng kịp nữa là."

Lời đủ Lưu Mẫn yên tâm. Chủ yếu là cảm thấy hổ thẹn vì bỏ dở giữa chừng, như cố ý trêu đùa khác.

Không Thiện Lai nghĩ đến chuyện , nhưng nàng thực sự ngoài chịu khổ, gánh chịu chút tổn thương nào. Cứ hổ thẹn , cũng chẳng mất miếng thịt nào, hơn nữa sẽ hổ thẹn lâu , nàng sẽ vui vẻ trở .

Nàng ôm chặt lấy , áp mặt lồng n.g.ự.c vững chãi, lắng nhịp đập trái tim , khẽ : "Ta mệt lắm , ngủ, ôm ngủ, nghĩ đến chuyện khác nữa, chỉ nghĩ đến thôi."

"Ừ." Hắn mỉm đồng ý, siết chặt vòng tay, khép đôi bờ mi .

Tuyết ngừng rơi, nhưng trời càng thêm giá buốt. Hăm hở rủ rừng ngắm tuyết, mới mười mấy bước lạnh cóng, co cẳng chạy về.

"Không nữa! Lần nữa ! C.h.ế.t rét mất!"

Tất nhiên việc đều do nàng quyết định. Cửa đóng then cài, chẳng thèm ló mặt ngoài nữa, hai tận hưởng thế giới riêng của . Lò sưởi gian ngoài vẫn luôn rực lửa, trong nồi lúc nào cũng sôi sùng sục, khi thì đậu phụ luộc nước trong, khi thì cháo ngọt, khi là canh thịt...

Thiện Lai chẳng bước chân xuống khỏi giường sưởi, việc gì cũng Lưu Mẫn hầu hạ. Hôm nay uống xong bát cháo ngọt, nàng chợt lên tiếng: "Đôi lúc cứ ngỡ như đang . Mặc dù đối với điều thật tàn nhẫn, nhưng thấy vô cùng hạnh phúc. Hai chúng , sống tự tại tiêu dao, sẽ những đứa con, giống như gia đình Lâm bá . Vợ chồng, con cái, cả nhà quây quần bên ... Ở đây lạnh quá, Bình Thành cũng đủ , mưa nhiều... Đợi chuyện ở đây xong xuôi, chúng sẽ xuôi về phương Nam, tìm một nơi thật mà chúng yêu thích, cùng lụng, sinh con đẻ cái... Có ? Ta nhiều việc lắm, nhất định sẽ chăm sóc cho và cho gia đình chúng ..."

Hắn cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi nàng, khẽ đáp: "Được."

Những điều nàng cũng chính là những gì khao khát. Hắn trả xong ân nghĩa, phần đời còn chỉ thuộc về , nông phu con buôn cũng , chỉ cần nàng cảm thấy hạnh phúc là đủ.

Tuyết chỉ ngớt ba ngày thi đổ xuống, dường như còn dày đặc hơn . Tuy nhu yếu phẩm vẫn còn đủ dùng, nhưng trận tuyết thực sự quá lớn, chẳng sẽ rơi đến bao giờ, tình hình sẽ tồi tệ .

Thiện Lai cảm thấy vẫn nên phòng bệnh hơn chữa bệnh. Nàng bàn bạc với Lưu Mẫn, Lưu Mẫn cũng thấy lý. Thế là hai trùm kín quần áo khỏi cửa, đến bãi cỏ khô đ.á.n.h xe ngựa thành mua sắm thêm đồ đạc.

là ông trời trêu ngươi. Đường sá vô cùng khó khăn, cả hai chịu ít khổ sở. Thế nhưng đến thành, một trận gió lớn thổi qua, tuyết chợt ngừng rơi, thậm chí mặt trời còn ló dạng sáng rực. Thật là xui xẻo.

ở bên , họ thấy vô cùng hạnh phúc nên chẳng chút bực dọc, chỉ thấy buồn .

Lúc trở về, họ ôm chặt lấy , ríu rít chỉ chỏ ngắm tuyết. Họ khen chỗ tựa cây ngọc cành quỳnh, chê chỗ trắng xóa một màu quá đỗi tịch liêu, nhưng một cánh chim hồng nhạn xẹt qua, thứ bỗng chốc trở nên sinh động.

Xuống xe, Thiện Lai định phụ Lưu Mẫn chuyển đồ, nhưng Lưu Mẫn cho nàng đụng tay , giục nàng nhà đun nước nóng cho uống. Thiện Lai tưởng khát thật, bèn lật đật chạy đun nước. Nước sôi, nàng múc nửa bát, lật đật bưng cửa cho , đến mà tiếng vang lên : "Vào uống nước !"

Lưu Mẫn thấy, vội bước lên đón lấy, những cạnh cũng đưa mắt theo.

lạ, ba , ai nấy đều khôi ngô vạm vỡ, toát lên vẻ uy dũng hơn .

Thiện Lai khựng bước. Lưu Mẫn cầm lấy bát, hất nước , dúi cái bát tay nàng đẩy nàng cửa: "Mau , tạm thời đừng ngoài."

Thiện Lai vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nàng túm lấy cổ tay , thấp giọng hỏi: "Ai ?"

"Là Cô Tổng đốc, ông tiện đường ngang qua, nhân lúc tuyết tạnh ghé qua xem thử."

Cô Tổng đốc là họ hàng thích của tiểu Công gia, tiểu Công gia cậy nhờ ông chiếu cố Lưu Mẫn. Thiện Lai yên tâm, khẽ gật đầu nhiều thêm, rảo bước trong nhà.

Lưu Mẫn trở cửa, cúi đầu cáo với vị Tổng đốc đại nhân: "Thê t.ử của vãn bối quý khách giá lâm nên mới thất lễ, cúi xin Công gia chớ trách tội."

Quan Đông Tổng đốc, Thái bảo kiêm Thái t.ử Thái bảo, Tĩnh Quốc công Cô Huấn thấy lời bèn mỉm đáp: "Thì thế điệt thành , chuyện đúng là , nếu thì chẳng đến tay ... Chẳng tân nương t.ử năm nay bao nhiêu tuổi, là ?"

Câu hỏi phần đường đột và mạo phạm, nhưng suy cho cùng đây là ân nhân, Lưu Mẫn khó lòng chối từ.

"Nàng Bình Thành, kém vãn bối một tuổi, là do tổ mẫu khi còn tại thế chỉ hôn cho chúng vãn bối."

Cô Huấn mỉm , hỏi: "Luôn ở Bình Thành ? Hay là..."

"Công gia cớ hỏi ?"

Cô Huấn , lắc đầu, thêm gì nữa.

 

 

Loading...