Thiện Lai - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:18
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiện Lai gửi gắm Lưu Thận cho gia đình quân hộ ở bãi cỏ khô, nhờ họ chăm sóc chu đáo.

Người vợ trong nhà vô cùng khó hiểu, lúc nhận tiền bèn hỏi Thiện Lai: "Chẳng là cha chồng ? Sao đưa đến đây ở? Nhà hai chẳng vẫn còn chỗ trống đó ư?"

Thiện Lai chút lúng túng, khẽ gật đầu, ngượng nghịu đáp: "Nhà trống thì đúng là , nhưng xây giường sưởi, thời tiết thì ở ạ?"

Người phụ nữ nhíu mày, đưa mắt dáo dác quanh, thấy ai mới yên tâm thẳng với Thiện Lai: "Cháu đừng nghĩ bao đồng, cũng là vì cho hai đứa thôi. Các cháu còn trẻ tuổi, đôi khi việc chu , thể khuyên một câu. Trên đời đạo lý vợ chồng trẻ ở nhà cửa đàng hoàng, đuổi cha chồng sang nhà khác ở? Chuyện đồn ngoài thì chẳng trò đùa ! Nghe lời , hai đứa dọn đây ở , mời cha chồng đó nghỉ ngơi, đợi lúc nào xây xong giường sưởi thì dọn về."

Lời xong quả thực ngượng chín cả mặt.

"...Đại nương ... Thực ban đầu vợ chồng cháu cũng tính như ... nhưng ông ... suy cho cùng thì đó cũng là phòng tân hôn của đôi vợ chồng trẻ..."

Thật là lấy mạng mà. Muốn giữ nửa bên mặt thì đành phơi nửa bên mặt ...

"Úi chà! Chuyện thì đúng là nghĩ đến! Thiệt tình, lo bò trắng răng !"

Có bàn bạc là , bàn bạc thì mang tiếng bất hiếu. Người phụ nữ xòa. Bà là thực lòng quý mến đôi vợ chồng láng giềng , sợ họ chịu thiệt thòi. Khi chuyện rõ ràng, trong lòng cũng nhẹ nhõm, bà lén liếc mắt về phía vị khách, đầu bảo Thiện Lai: "Bảo các một nhà cơ chứ, ai nấy đều tướng mạo tựa thần tiên, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt! Nói cháu đừng , lúc nãy đang giũ chăn, tiếng gõ cửa, bèn xách cái gậy to chạy , nhưng thấy thì cây gậy tay rơi bịch xuống đất, ôi chao ơi! Cả đời từng gặp ai trông như thế cả! Làm ngẩn tò te luôn! Ông thấy bước thì mỉm ... Má thì đỏ bừng mà tim thì đập thình thịch. Ông bảo ông họ Lưu, đến tìm con trai. Ta là hiểu ngay, vội vàng dẫn sang bên đó. Lưu công t.ử đúng là phúc lớn, chỉ một cha như , mà còn một vợ như cháu, ai ai cũng đối xử với , kiếp quả thực sống hoài phí!"

Có phúc lớn ư? Lưu công t.ử tuyệt nhiên chẳng hề nghĩ .

"Ông chứ? Chắc là ?" Vừa thấy Thiện Lai , Lưu Mẫn vội vã kéo tay nàng, nóng nảy hỏi dò.

"Đi ." Thiện Lai gật đầu, đôi mắt dán chặt để dò xét phản ứng.

Quả nhiên muộn phiền như tuyết tan ngày xuân, thở hắt một nhẹ nhõm, mặt mày rạng rỡ, ôm chầm lấy Thiện Lai, hôn chụt một cái lên môi nàng, khẽ lầm bầm: "Thật xúi quẩy! Vốn dĩ hôm nay là một ngày tuyệt ..."

Hắn vui sướng đến nhường , khiến Thiện Lai cũng cảm thấy xót xa đành lòng: “Ta lừa đấy, lão gia , hơn nữa từ nay về cũng sẽ nữa... Lão gia từ quan , cũng hòa ly với phu nhân..."

"Nàng cái gì?" Hắn tưởng trúng tà nhầm, bèn nắm lấy bờ vai Thiện Lai, gặng hỏi : "Nàng cái gì cơ?" Trúng tà cũng thể hoang đường đến mức .

"Lão gia ... ban đầu ông bất chấp tất cả cá c.h.ế.t lưới rách để đòi công bằng cho , nhưng bảo ông báo đáp công ơn dưỡng d.ụ.c của phu nhân... Thế nên ông ầm ĩ nữa, đợi bàn giao công việc thỏa xong xuôi mới tìm phu nhân đề nghị hòa ly... Rồi đó đến tìm ..."

Lưu Mẫn liền lạnh: "Ông thế là ý gì?"

Thiện Lai đắn đo một lúc đáp: "Có lẽ tròn trách nhiệm của một cha..."

"Ta cần!" Lưu Mẫn tỏ vẻ vô cùng cáu kỉnh, hàng chân mày chau , sắc mặt tối sầm: “Đã rõ ràng với ông , và ông ân đoạn nghĩa tuyệt! Ông bày bộ dạng cho ai xem! Làm tròn trách nhiệm cha ư..." Hắn bật cay nghiệt: “Đi mà tròn trách nhiệm với kẻ khác !"

, Lưu Thận chỉ một đứa con. Ngoài Lưu Mẫn còn Lưu Khởi, trong bụng Lạc phu nhân còn một đứa nữa. Lưu Khởi là thiếu nữ mười mấy tuổi, đương nhiên thể nhét bụng , nhưng đứa trẻ chào đời thì vẫn còn quyền lựa chọn.

Nguyên văn lời của Lưu Thận là: "Chúng đến nước , đứa con trong bụng nàng thực sự cần giữ nữa. Sinh nở là một chuyện vô cùng cực khổ, các nàng chịu khổ, cũng chịu tội theo... Mẹ của Liên Tư lúc sinh nó... Vốn dĩ cho nàng sinh... Quá đáng sợ, chỉ một sơ suất nhỏ là đổi bằng cả mạng sống... Ta con trai, thể ăn với tổ tông , nhưng suy cho cùng nàng vẫn là phụ nữ, thể vì nỗi sợ của bản mà cấm nàng , thế thì quá bất công với nàng, nhưng kết cục nàng cũng chẳng thoát khỏi phận đó... Hà tất ? Khi còn trẻ chịu cực khổ, nay tuổi lớn, rủi ro e rằng còn cao hơn. Dẫu cũng định tranh chấp chuyện với nàng, quyết định đều tùy thuộc nàng. Ngoại trừ tổ sản ở Bình Thành, bộ tài sản trong nhà đều để cho nàng, cũng coi như tận tình nghĩa phu thê bao năm."

Còn về phần Lưu Khởi. Đương nhiên ông cũng tính toán cho nó. Lưu Khởi tuy sống cùng , nhưng khi cha lục đục, nó đ.á.n.h bèn chạy tới. Nó dám oán trách cha nửa lời, tội đều đổ lên đầu cữu cữu vì tay quá độc ác, đây là lo nghĩ cho ? Rõ ràng là hãm hại ! Tuy nhiên ban đầu nó nghĩ như . Khi nó sợ hãi, nó cũng sợ lây, sợ cha nổi trận lôi đình, nhưng cha lời nào. Dù suốt ngày cấm khẩu, nhưng cha vẫn cần mẫn lên triều, cứ như chuyện gì xảy , nó liền yên tâm phần nào. Khi hề trách cữu cữu, ngược còn âm thầm thán phục cữu cữu hành sự quyết đoán, nhổ cỏ tận gốc, dứt điểm một . Thì là vì bất đắc dĩ mới một ca ca như thế, bây giờ ruột thịt, đương nhiên đứa con ghẻ cần thiết nữa, dù cũng khác m.á.u tanh lòng, nuôi chẳng bao giờ thiết , giữ chướng mắt thêm chi? Nó vẫn tưởng cha cũng chung suy nghĩ, cha yêu thương nhường , đàn bà nhà quê thể sánh vai với ? Chẳng qua vì sinh con, cha bất đắc dĩ mới đón đứa con của vợ về, sự cũng chỉ vì cho , ca ca nào quan trọng gì. Nó luôn đinh ninh như .

nhầm! Cha thế mà hòa ly với , thậm chí còn buông lời đe dọa hưu thư. Sao thể như ? Cha thương nó lắm mà, thương nó còn hơn cả thương ca ca. Cha từng thương ca ca, hồi ở Bình Thành đối xử vô cùng nghiêm khắc, còn tống ca ca Quốc T.ử Giám, cấm đoán cho dùng tỳ nữ, việc đều bắt tự lực cánh sinh... Nó ngỡ thể giữ chân cha, giữa nó và ca ca, chắc chắn cha sẽ chọn nó.

nhầm một nữa.

Nó ôm chặt lấy cha nức nở, van nài cha đừng rời , nó lóc hỏi cha nỡ nhẫn tâm vứt bỏ nó. Cha xúc động, rơm rớm nước mắt, ngừng xoa đầu nó. Dáng vẻ đó của cha khiến nó tràn trề hy vọng thể níu giữ cha ở và vì chính nó. cha chỉ hỏi nó bằng lòng theo cha đến Ô Vân Vệ tìm ca ca . Nó ngờ sự việc rẽ sang hướng .

Lẽ lường . Lẽ lường chuyện. Một như cha, thể nhẫn tâm bỏ mặc cốt nhục m.á.u mủ của ? Vô tình vô nghĩa như thế, còn xứng đáng cha nó? Nó nên nhận lời, vì , nó nên đồng ý theo cha, ở bên cạnh cha, giúp cho vài lời, cha sẽ tha thứ cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-104.html.]

mà, nhưng mà... Ô Vân Vệ khổ cực lắm! Suốt nửa năm chìm trong băng tuyết... Lạnh lẽo chừng nào? Tuyết rơi trắng xóa, lấy một bông hoa, chỉ một màu trắng xóa bao trùm, những đóa hoa muôn hồng nghìn tía, hương thơm, chỉ sự lạnh giá... Nó sợ hãi, nó lùi bước.

Và thế là cha thất vọng về nó. Cha bảo nó đừng sợ, rằng dẫu cha bên cạnh, nó vẫn một tương lai xán lạn, cần cha bận tâm. Cha lưng bước , mặc cho nó lóc van nài, cha ngoảnh dù chỉ một .

Đứa con gái cư xử như , Lưu Thận cũng chẳng đến mức gọi là thất vọng, chỉ cảm thấy đau lòng. Không đau lòng cho bản , cũng đau lòng cho con gái, mà là đau lòng cho con trai .

Đứa trẻ giờ luôn cận với ông. Không ông từng nỗ lực, ông cố gắng kéo gần cách với nó, nhưng dường như nó cam tâm tình nguyện, và ông cũng khiên cưỡng, chỉ luôn áp đặt cái cách đối xử " cho con" một cách tự cao tự đại. Thật đúng là tự cao tự đại. Nghĩ rằng đang đối xử với nó, nhưng kỳ thực chẳng hề hiểu nó, chẳng nó thực sự cần gì, cũng chẳng rõ cảnh của nó . Kế mẫu yêu thương gì nó, cũng coi nó là ruột thịt, kế mẫu thì thích của bà đương nhiên cũng chẳng dốc lòng vì nó... Chỉ một Thiện Lai là thực lòng đối với nó, mà cũng ép .

đúng. Quả thực là ông với nó. Ông sẵn sàng chuộc tội, thế nào cũng cam lòng. Ông vẫn luôn Thiện Lai điểm mạnh hơn con gái , giống tiểu thư đài các hơn, nhưng ngờ nàng xuất sắc đến nhường . Quả là ông mắt tròng. Xuất tỳ nữ thì ? Nhân phẩm cao quý dường , thế gian thật hiếm thấy. Thật sự hối hận. Giá như lúc ông suy nghĩ thấu đáo hơn thì hai đứa nó chịu những khổ cực ? Tất cả là tại ông. May mắn vẫn còn đây, ông vẫn còn cơ hội.

Thiện Lai bảo Lưu Mẫn ngoài tìm thợ xây giường sưởi. Lưu Mẫn hiểu ý nàng, tưởng nàng lụng mệt mỏi sinh hoang tưởng: “Đang yên đang lành, xây cái gì?"

Thiện Lai vẫn đang tĩnh dưỡng lấy sức, qua một hồi lâu mới đáp lời: "Không ở chỗ chúng , là ở gian phía Đông..."

Lưu Mẫn vẫn luôn cảm thấy nàng lúc là quyến rũ nhất, cạn kiệt sinh lực, dáng vẻ lười biếng, ánh mắt mơn trớn ẩn chứa nét kiều diễm, hề lạnh lùng như mặt ngoài, chỉ liếc thôi cũng đủ khiến động lòng, yêu thương bao nhiêu cũng thấy đủ. Hắn thường bảo nàng thật cách hành hạ .

lúc chẳng còn tâm trí mà ngắm sắc , bởi hiểu ý nàng.

"Nàng định gì?" Không thăm dò, mà là chất vấn.

"Trời lạnh, đào bới đất đai , nhưng cũng thể để lão gia ở nhờ nhà khác mãi... Người bảo bất hiếu..."

"Bất hiếu cái gì! Ai quen ông chứ! Có đòi lòng hiếu thảo cũng đến lượt chúng !"

Nói thì dễ lắm. Bản nàng mệt rã rời, còn lèm bèm mấy lời , phiền phức quá mất.

“Chàng ?”

“Không !”

“Chàng thì !" Nàng kháy: “Chàng giỏi giang thật đấy, thì trốn biệt tăm, để thê t.ử vác mặt ngoài."

Oan uổng quá mất! dám trách nàng, đành ngậm bồ hòn ngọt. nghĩ kỹ , quả thực thể trách nàng. Nàng cũng oan khuất mà chẳng tỏ cùng ai, đều là do khác , để nàng liên lụy. Hắn nghĩ cách giải quyết nàng.

"Không cần nàng vất vả, ngày mai sẽ tìm ông , đuổi ông là xong."

Lại mấy lời dư thừa . Có tác dụng gì cơ chứ?

“Chàng còn ngang bướng vô lý nữa là thèm để ý đến ."

Lưu Mẫn ngẩn tò te: “Ta ngang bướng vô lý chỗ nào?"

Ban nãy Lưu Mẫn hề khách sáo với nàng chút nào, nên lúc nàng thực sự chẳng còn sức để dây dưa thêm nữa: “Được , , nếu thực sự đuổi thì cũng nhẹ ."

Nàng ngủ. Lại thế , chẳng màng đến khác, tức ngứa cả răng. nàng cũng xót , rõ những khiếm khuyết của bản nên để mặc gì thì , miễn đừng quá đáng là nàng chẳng quản, thế nhưng chơi một thì gì vui? Có định độc ác trừng phạt nàng chăng nữa, dẫu trong lúc nhất thời sảng khoái, nhưng rốt cuộc vẫn nỡ, thế thì tội gì? Bởi thế nên lúc nào cũng đành ngậm bồ hòn tự chuốc lấy uất ức. Oán hận chất chứa đúng là cao ngập đầu. Có kẻ quả đáng đời xui xẻo.

Sáng sớm hôm thức giấc, rửa mặt qua loa, tức tốc xông thẳng tới bãi cỏ khô.

 

 

Loading...