Thiện Lai - Chương 105
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:19
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi nắm đằng chuôi nên Lưu Mẫn chẳng hề kiêng nể chút nào. Hắn đá tung cửa xông hùng hổ, dội thẳng mặt cha ruột một câu: "Ông rốt cuộc thế nào!"
Lưu Thận vốn quen sống trong nhung lụa, ngủ giường cao nệm êm, nay giường sưởi nhất thời quen, trằn trọc mãi mới chợp mắt đôi chút. Chẳng ngờ mới chợp mắt bao lâu thì con trai xông c.h.ử.i rủa.
"Ta cầu xin ông đấy! Đừng hại nữa! Ta ngày hôm nay cũng dễ dàng gì! Có thâm cừu đại hận gì mà ông quyết dồn chỗ c.h.ế.t mới chịu?"
Cha con ruột thịt mà thành nông nỗi , thật khiến ngao ngán. Thế nhưng Lưu Thận chẳng oán than nửa lời. Vừa thấy con trai xuất hiện, ông bỗng nhiên tỉnh rụi, tinh thần sung mãn hẳn lên, để mặc con c.h.ử.i bới mà cũng thèm cáu giận. Đợi con c.h.ử.i xong, ông mới cất giọng: "Bên ngoài lạnh ? Chắc là lạnh lắm, con một mạch tới đây hẳn là rét cóng ? Bên ấm lắm, con mau đây , xua tan cái lạnh ..."
Trước nay hai cha con từng như thế , bỗng dưng đổi khiến sởn cả gai ốc. Lời cần , chẳng còn gì để dông dài thêm nữa, Lưu Mẫn lười chẳng buồn dây dưa với kẻ mặt, bèn gót định rời .
"Khoan ! Ta lời với con."
Nói cái gì? Lưu Mẫn thèm để tâm, vẫn sải bước, thoắt cái đến cửa. Thấy tình thế như , Lưu Thận cũng chẳng buồn đoái hoài đến thể diện nữa. Hai ống tay áo, một ống tay, ống thì trống rỗng buông thõng xuống, trông dị hợm như thể mọc thêm cánh tay thứ ba . Ông nhảy phốc xuống giường sưởi, giày còn kịp xỏ, lao vội tới túm chặt lấy cánh tay con trai. Lưu Mẫn cho ông chạm , vội vàng vùng vẫy hất .
Chỉ cần con trai chịu dừng bước là , Lưu Thận cũng đòi hỏi gì hơn. Ông cố nhẹ nhàng hỏi: "Hai đứa thành , con đưa cho Thiện Lai bao nhiêu sính lễ?"
Câu hỏi ... Lưu Mẫn á khẩu. Nhắc đến chuyện , trong lòng quả thực chột . Nói là thành , hai đều vô cùng hoan hỉ, nhưng chẳng giống như thành gì cả. Sính lễ đương nhiên là , chỉ vỏn vẹn một ít ngân phiếu mà Kỳ Quang đưa cho lúc khởi hành. Dọc đường ăn uống, đến Ô Vân Vệ lo liệu , cũng tiêu xài hết, còn tám chín trăm lượng. Con nhỏ, đủ cho gia đình nông dân bình thường sống sung túc cả đời, nhưng thực cũng chẳng là bao. Cho nên luôn cảm thấy áy náy với nàng.
Thấy con trai chịu dừng , Lưu Thận buông tay, mặc áo quần vội vàng về lấy từ trong tay nải một chiếc hộp, xoay lưng tìm con trai.
"Cầm lấy!" Ông dúi mạnh chiếc hộp tay con trai: “Cho con hết đấy, mang về cho Thiện Lai , đây là bổn phận của chúng , nếu sính lễ thì cái thể thống gì! Khác nào ức h.i.ế.p con gái nhà ."
"Trong bao nhiêu?" Lưu Mẫn đang bần thần vì chột , đầu óc mù mịt nên ngơ ngác buông lời hỏi.
"Lúc vội quá, mang nhiều, ba bốn vạn lượng chắc là , nhưng , con cứ cầm tạm dùng , đợi khi nào về Bình Thành thì tổ sản cũng là của các con cả."
Nhiều hơn nữa cũng cần! Đã là hai bên nợ nần gì cơ mà! Lưu Mẫn sực tỉnh , lập tức lật mặt, thẳng tay ném chiếc hộp xuống đất, cáu bẳn: "Chuyện của hai chúng , liên quan gì đến ông? Bớt lo chuyện bao đồng !"
Lời chói tai, hành động cũng quá đáng, nhưng Lưu Thận hề tức giận. Ông cúi nhặt chiếc hộp lên, tiếp tục dúi tay con trai.
"Cái thằng ! Trẻ tuổi háo thắng, dẫu con để ý đến , nhưng đồ cũng nhận lấy. Đây là trách nhiệm của gia đình , thể để chịu uất ức. Thêm nữa, hai đứa thành , sớm muộn gì cũng sinh con đẻ cái, con nỡ lòng nào để đứa trẻ chịu khổ cực? Ta đối xử tệ bạc với con, con oán thán , gì bào chữa. tổ mẫu từng gì với con, con cũng sống cho thẹn với bà chứ. Bà mà thấy con sống những ngày tháng khốn khó như thế , bà sẽ xót xa lắm... Đừng để bà suối vàng yên nghỉ..." Nói đến đây, ông buông một tiếng thở dài.
"Nghe thế , chắc trong lòng con sẽ nghĩ, con rơi cảnh thế đều là do hại... Quả thực luôn với con... Tuy trong lòng hiểu rõ, nhưng quá bận tâm, bởi luôn đinh ninh rằng thể đền bù cho con. Nào ngờ tình cảnh thành nông nỗi ..."
Ông thở dài thườn thượt.
"Con chịu nhiều uất ức như , cha, đáng lẽ đòi công bằng cho con mới đúng. Đáng tiếc là phận thấp hèn, lời trọng lượng, trứng chọi với đá, lật mặt cũng chỉ để họa về , ngộ nhỡ liên lụy đến con nữa... Ta lấy mặt mũi mà xuống suối vàng gặp tổ mẫu và của con? Bản cũng chẳng đáng tiếc, nhưng thể suy nghĩ cho con, con còn trẻ, con đường phía còn dài..."
Lời dứt bặt, chìm tĩnh lặng. Rất lâu , Lưu Mẫn như bừng tỉnh khỏi cơn mê, thầm nghĩ, đúng là trúng tà , đây ông hươu vượn, thật nhảm nhí. Quay ngoắt , bước thật nhanh, vấp ngã cũng chịu dừng, cứ đ.â.m đầu mà . Bây giờ những lời còn ý nghĩa gì? Hắn cần nữa . Hắn Thiện Lai. Hắn còn đơn độc cõi đời nữa. Hắn một mái ấm, . Chẳng ngưỡng mộ bất kỳ ai khác.
Thiện Lai, yêu thương giờ phút đang ở trong chính ngôi nhà của họ. Có nàng là quá đủ . Nàng vẫn đang ngủ, ẩn trong mái tóc đen nhánh mượt mà như nhung là làn da tỏa hương thơm ngát mềm mịn ấm áp, khuôn mặt rạng rỡ như ráng ban mai phản chiếu nền tuyết trắng. Người là của .
Hắn bỗng thấy sợ hãi, nếu nàng, cuộc đời sẽ trôi dạt về ?
Thiện Lai nóng mà tỉnh giấc, miệng thốt một tiếng rên rỉ, cơ thể đang chìm đắm trong khoái cảm tột độ, xen lẫn chút đau đớn, căng đầy, ngứa ngáy... Mơ màng hé mở đôi mắt, qua khe hở mờ ảo, nàng thấy khuôn mặt đang căng cứng.
Cảm nhận những biến chuyển của nàng, Lưu Mẫn đột ngột thanh tỉnh, dừng , toan rút khỏi cơ thể nàng. Hắn cảm thấy vô cùng áy náy, hiểu thể chuyện . Thế nhưng nàng rướn lên đuổi theo, ôm ghì lấy , hôn lên khóe môi ... Thế là thứ tiếp diễn, chỉ là còn cuồng nhiệt hung hãn như nữa, mà trở nên vô cùng nhẹ nhàng, tựa như cá sủi bọt nương tựa .
Khi chuyện kết thúc, nàng hôn , lướt từ bờ môi xuống lưu luyến nơi hõm cổ, nép sát , khẽ hỏi: "Sao vui ?"
"Tối qua định đuổi ông , sáng nay đến đó ..." Hắn dừng , tiếp.
Thiện Lai hối thúc, chỉ cúi xuống ngậm hôn làn da quanh khóe môi , hôn vô cùng tỉ mẩn, giống hệt như đang l.i.ế.m láp để chữa lành một vết thương.
Đây là luôn đối xử t.ử tế với , thương xót , bao dung , sẵn lòng trao cho thứ... Điều đó truyền sức mạnh cho , giúp chống đỡ với nghịch cảnh.
"Ông với mấy câu... Ông bảo đối xử với , với ... Chuyện rõ mười mươi từ lâu, cũng chẳng để bụng nữa , nhưng khi chính miệng ông , vẫn thấy nhói lòng... Nghĩ thấy nực , trong lòng vẫn luôn hận ông như kẻ thù g.i.ế.c , nhưng sâu thẳm mong mỏi ông về thăm , bế lên, dẫn chơi như bao cha khác... ông chẳng mấy khi về nhà... Năm sáu tuổi, đầu tiên gặp ông , trong nhà đều vui như trẩy hội, tổ mẫu kéo đến mặt ông , bảo gọi cha. Ta gọi, chỉ gọi lão gia... Ta nhớ rõ, ông sững một lúc mới , xoa đầu bảo rằng Liên Tư lớn thế ư... Lần gặp đó là hôm dẫn nàng đến thư viện ... Từ ngày tổ mẫu mất, sống chung với ông ba năm sớm tối, ông luôn bắt bẻ chuyện chuyện nọ, chẳng ý điều gì... Chỉ là luôn khiến ông phật lòng..."
Thiện Lai lẳng lặng lắng , xòe năm ngón tay , chầm chậm vỗ về lưng từng nhịp từng nhịp. Đợi trút cạn tâm tư, nàng mới khẽ thủ thỉ: "Là do , nên ép ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-105.html.]
"Ông đối xử với thực sự tệ bạc..."
"Ta ..." Nàng ngẩng lên hôn lên giọt nước mắt lăn dài má : “Ta chứ..."
Lúc rõ ràng là tính tình hoạt bát, líu lo như chim sẻ, nhưng khi , đến cả chuyện cũng buồn lên tiếng. Ngay từ lúc đó, nàng sống chẳng vui vẻ gì. Thế nhưng bây giờ vui, y hệt như những ngày đầu nàng quen . Đáng vốn dĩ luôn như ...
"Từ nay về chúng sẽ đoái hoài gì đến ông nữa."
Hắn đáp: "Ừ", gật đầu lia lịa mấy cái liền.
Thiện Lai hỏi mệt : “Mệt thì ngủ thêm một lát nữa nhé, ôm ngủ."
Hắn gật đầu cái rụp, ôm nàng lòng, da thịt kề sát bên , thì thầm hỏi nhỏ: "Vừa nãy nàng đau ? Là do ... Lúc đó sợ lắm, cứ nghĩ chỉ còn mỗi nàng thôi, gần gũi nàng..."
Tuy nhói đau một chút, nhưng nàng lắc đầu đáp lời : "Không đau , thích, thế nào cũng thích."
Người đối xử với đến thế cơ mà...
Đột nhiên, bò dậy, vơ lấy quần áo mặc lên luống cuống. Thiện Lai hốt hoảng: “Chàng định gì thế?"
"Ta ngoài một lát! Xong về ngay!"
Quả nhiên một lát , tay cầm chiếc hộp, dáng vẻ hào hứng bừng bừng, đôi mắt sáng lấp lánh như vì , như dâng hiến báu vật, nâng chiếc hộp đưa mặt nàng.
"Nàng mau mở xem !”
“Cái gì thế?"
Toàn là ngân phiếu, nhiều, nhiều đến mức phần dọa : “...Ở thế?"
"Gia tài của ông đấy, ông cho nàng sính lễ, lấy hết mang về đây ! Lát nữa sẽ gọi thợ xây phòng gian Đông, đó nàng cùng mua thêm ít đồ đạc vứt trong đấy."
Sao đổi thái độ nhanh chóng đến thế? Vì tiền ?
"Đống mới chỉ là một phần sính lễ thôi, ở Bình Thành còn tổ sản, đợi khi nào chúng về đó, tất cả đều là của nàng! Ông đúng, chúng vẫn cần tiền, ông tình nguyện đưa, tại lấy! Đây là những gì ông nợ ! Chỉ cần cho ông vài miếng cơm sống qua ngày là lấy món đồ , chỉ kẻ ngốc mới từ chối! Mặc dù sẵn lòng giặt quần áo cho nàng, nhưng đó là chuyện lâu dài! Ta thể để con chúng cũng tự giặt quần áo. Bản từng thiếu gia, sung sướng thế nào là hiểu rõ nhất! Bằng giá nào cũng nghĩ cách để con cũng thiếu gia, tiểu thư!"
"Bây giờ ngoài, nàng cứ ngủ thêm một lát, ăn gì ? Ta mua về cho nàng."
"Ta..."
Hắn cạnh nàng, đôi mắt mở to nàng đăm đắm, nở một nụ , kiên nhẫn đợi nàng hồi đáp. Dường như thực sự đang hạnh phúc.
"Muốn ăn bánh dày nhân đậu.”
“Thế nàng uống cháo ngọt ?"
Giường sưởi xong ngay trong ngày, nhưng đồ đạc thì chẳng mua , bởi Thiện Lai nhấc nổi dậy. Đương nhiên Lưu Mẫn cũng thể tự mua một , nhưng nhất quyết chờ Thiện Lai cùng , cốt là để tác thành cho nàng cái danh hiếu thảo. Về , khi Thiện Lai khỏe hơn một chút, hai cùng lên thành, chỉ mua vài món đồ gia dụng mà còn mua thêm nhiều pháo hoa.
Sắp đến Tết . Pháo nổ, pháo thăng thiên ba tầng, pháo hoa hộp, pháo chuột đất, pháo roi Bá Vương, pháo hoa đồng tiền vàng trải đất... Lúc giường sưởi cũng khô, căn phòng sửa sang xong xuôi, chỉ cần dọn dẹp qua loa là thể ở. Nhân dịp mua đống pháo hoa, Thiện Lai mới nảy ý định nhờ gia đình quân hộ bên cạnh phụ giúp dọn đồ của Lưu Thận chuyển sang, đó mời cùng dùng một bữa cơm để tạ ơn họ chăm sóc Lưu Thận thời gian qua. Ăn uống no nê xong thì cùng đốt pháo hoa, náo nhiệt một trận, coi như xong chuyện. Lưu Mẫn vốn răm rắp lời nàng, chuyện tất nhiên gì phản đối.
Đốt pháo hoa tàn lửa bay tứ tung, Thiện Lai cũng nghịch nhưng sợ dám đến gần. Nổ to quá thì sợ, lỡ nổ sợ bỏng, nên nàng cứ bịt chặt tai nấp gọn lồng n.g.ự.c Lưu Mẫn ngắm lũ trẻ nhà quân hộ đang nô đùa.
Pháo hoa đồng tiền vàng trải kín mặt đất, hàng chục chiếc châm lửa cùng lúc, quả thật là phủ kín một góc sân, thắp sáng cả đất trời như ban ngày.
Đột nhiên, út nhà quân hộ "ơ" lên một tiếng, tay chỉ về một hướng và kêu lên: "Bên kìa, chạy nhanh lắm, ngã lăn tuyết ..."
Nghe thấy thế, Thiện Lai cũng ngoái đầu sang. Quả thực một , loạng choạng bò dậy từ lớp tuyết dày, lảo đảo vài bước ngã vật xuống, dáng vẻ vô cùng lố bịch.