Thiện Lai - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:22
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yên lặng, tĩnh mịch đến đáng sợ.

Thực cũng chẳng chuyện gì to tát.

Chỉ là thường tình của con mà thôi.

Đều là từng trải cả.

Thực sự chẳng gì ầm ĩ.

Cô Huấn tự thấy cũng xem như là ngoài cuộc, thể mở lời để nhẹ nhàng khỏa lấp sự ngượng ngùng , thế nên ông hắng giọng, khẽ ho một tiếng.

"A Đồng, đặt Hạc Tiên xuống , chúng ngoài chuyện, tránh ồn đến giấc ngủ của con bé."

Cô Phóng ngoan ngoãn nhẹ nhàng đặt con gái xuống, rón rén dậy. Chăn nệm để sẵn bên cạnh, ông cẩn thận trải đắp lên con gái.

Nàng khẽ chép miệng một cái, thở vẫn đều đều chìm giấc ngủ bình yên.

Ông lặng thinh, đăm đắm ngắm .

Lúc nhỏ, dung mạo con gái giống hệt nương nó, giống đến mức ngay từ lúc đó ông chắc mẩm lớn lên nó sẽ là một đại mỹ nhân. Bây giờ nó quả thực là một mỹ nhân, chỉ là nét giống nương xưa phai nhạt nhiều. Sự đổi chắc hẳn diễn từng chút một qua năm tháng, nhưng ông vuột mất cơ hội chứng kiến quá trình trưởng thành của nó. Thế nên, khi nó đột ngột xuất hiện mắt ông ngần năm trời, ông như đang thấy một xa lạ.

đó vẫn là con gái ông.

Sinh một đứa con gái xinh tuyệt trần, ông thừa hiểu phận cha chắc chắn sẽ chẳng phút giây nhàn rỗi. Bọn đàn ông con trai ngoài sẽ điên cuồng si mê nó, vây quanh nó như bầy ong lũ bướm vờn quanh khóm hoa. Chúng sẽ bày đủ trò lố bịch để mong giành tình cảm của nó, kẻ nên giai thoại, cũng kẻ hóa thành trò cho thiên hạ. dù là giai thoại trò thì đối với ông, tất thảy đều là những phiền toái hơn kém.

Đám đó, những chuyện đó, đều là phiền toái. Ông sẽ cau mặt mày, chân giậm thình thịch bực tức c.h.ử.i thề: "Thật là phiền phức! Đồ tiểu t.ử c.h.ế.t tiệt! Chẳng lẽ ở nhà lấy một tấm gương để soi ? Nếu thể phận, to gan dám tơ tưởng đến con gái cơ chứ!"

Nếu chẳng may ông lỡ lời mắng c.h.ử.i trúng ý trung nhân của con gái, nó nhất định sẽ vì tình lang mà cầu xin ông tha thứ. Nó sẽ níu lấy ống tay áo ông, thủ thỉ kể lể đủ điểm của tên tiểu t.ử , nài nỉ ông chấp thuận cho hai đứa đến với . Ông nhất định sẽ sầm mặt , kiên quyết phản đối, tuyệt lùi bước. Con gái hết cách, đành viện đến sự trợ giúp của mẫu . Người vợ hiền Uyển Uyển của ông, cưng chiều con gái nhất đời, chắc chắn sẽ về phe nó, sức cho tình lang của nó mặt ông, khuyên ông nên chiều theo ý nguyện của con gái. Ông vẫn sẽ giữ vững lập trường chút lung lay. Ông lý lẽ của riêng : tên chút tài cán thì , nhưng khuyết điểm nhiều đếm xuể, những chuyện ngu ngốc xem, rành rành đấy! Làm ông thể giao phó con gái cho cái loại như thế !

Trong việc kén chọn nơi nương tựa cả đời cho con, ông chắc chắn sẽ soi xét vô cùng khắt khe, mang cái dáng vẻ "thế gian chẳng ai xứng đáng với con gái ". Uyển Uyển là hiểu chuyện nhất, vì chiều lòng con gái, nàng nhất định sẽ lôi những chuyện bồng bột năm xưa của ông bằng chứng chống ông. Nàng sẽ bảo ông đang rắp tâm phá bĩnh, ch.ó chê mèo lắm lông, vạch lá tìm sâu để lỡ mất chuyện chung đại sự của con gái. Ông sẽ ấp úng cãi : mấy tên nhãi ranh vắt mũi sạch đó thể sánh bằng ông cơ chứ? Căn bản là thể đem so sánh...

Tuy nhiên, đời kiểu gì cũng một kẻ chiếm trọn trái tim con gái ông, khiến ông gật đầu ưng thuận. Tên đó sẽ dập đầu quỳ mặt ông, khúm núm lấy lòng, tìm đủ cách lấy lòng ông, cầu xin ông gả con gái cho . Dù trong lòng ý tên , nhưng ông vẫn sẽ khó dễ, bắt nếm mùi bẽ mặt, vì ông cam tâm dễ dàng để kẻ khác cướp mất con gái khỏi vòng tay .

đến cuối cùng, ông vẫn sẽ chấp thuận lời thỉnh cầu đó. Bởi vì con gái lớn thì cũng lấy chồng, gả cho một phu quân như rồng như phượng, sinh dăm ba đứa con. Một nhà đông đúc sum vầy, cùng với ông và Uyển Uyển hết mực yêu thương bảo bọc nó. Bọn họ đều trẻ khỏe hơn ông, nên dẫu ông và Uyển Uyển còn cõi đời nữa thì vẫn sẽ ông tiếp tục chăm sóc, che chở, để bất kỳ sóng gió nào vùi dập cuộc đời con gái ông...

Những viễn cảnh , ông từng hằng mong ước.

Đã một tưởng tượng trong đầu.

Ngay từ lúc con gái vẫn còn tã lót, ông ôm nó lòng, ngắm khuôn mặt nhỏ xíu bằng nắm tay của , lúc đó ông mơ mộng như .

Con gái của ông, mang trong dòng m.á.u của ông, m.á.u thịt núm ruột của ông, con gái bảo bối của ông.

Ông từng thề, sẽ mang đến cho nó một cuộc sống ngọt ngào như mật đường.

hiện giờ nó đang sống cuộc sống như thế nào?

Một túp lều tuềnh toàng trống hoác, đến chỗ ở của bọn hạ nhân trong phủ còn bằng. Đồ đạc thô kệch, vứt lăn lóc, là đồ gỗ mộc mạc từ những loại gỗ rẻ tiền nhất, chạm trổ hoa văn, họa tiết trang trí, thậm chí còn chẳng buồn sơn lớp sơn mới. Không thấy lấy một chút vàng ngọc, gốm sứ cũng chỉ là loại gốm thô kệch, ngủ giường sưởi đắp bằng bùn đất, đắp chăn nhồi bông rẻ tiền, và quan trọng nhất là chung chăn chung gối với một tên phế vật chẳng nên trò trống gì, thế tên vô dụng đó còn đường xót xa thương hoa tiếc ngọc...

Ông là từng trải, ông hiểu rõ, ông tỏ tường sự...

khi còn chẳng tổ chức một hôn lễ đàng hoàng nữa là.

Tên thì thể cho nó cái gì cơ chứ?

Phải trải qua ngày trọng đại nhất của đời con gái trong sự hiu quạnh, thê lương nhường .

lú lẫn mất , bên cạnh chẳng lấy một để lo nghĩ giùm, phân tích thiệt hơn, răn đe khuyên nhủ nó, cứ mặc cho nó lao đầu biển lửa...

Hôn lễ...

Hôn lễ của con gái ông lẽ hoành tráng, linh đình đến mức nào chứ? Ông bằng lòng đ.á.n.h đổi thứ cho nó, của hồi môn trải dài kín cả một con phố, đoàn đưa rước nối đuôi đông nghịt đến mức thấy điểm dừng...

Không nên thế .

Mọi chuyện nên như thế ...

Hủy hoại , tất cả đều hủy hoại .

Đều do kẻ gây .

Ngươi hủy hoại con gái ... Ngươi hủy hoại con gái !

Ta ngươi c.h.ế.t...

C.h.ế.t ! Ngươi mau c.h.ế.t !

"Ta g.i.ế.c ngươi... Ta g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi..."

Miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, ông tung một cước đá phăng về phía , cả chồm tới nhào lên. Bóp cổ cho c.h.ế.t cũng , đ.á.n.h cho tới c.h.ế.t cũng , tóm c.h.ế.t.

Biến cố bất ngờ ập đến khiến tất cả mặt đều sững sờ kinh ngạc.

Lưu Mẫn ngã sõng soài mặt đất. Chưa kịp hồn định thần , đôi bàn tay như gọng kìm bóp chặt lấy cổ. Lực siết mạnh đến nỗi khiến lập tức trợn ngược cả mắt.

"A Đồng!"

Người phản ứng nhanh nhất là Cô Huấn. Ông lập tức nhào tới sức gỡ tay em trai .

"Đệ cái trò gì thế! Buông tay ! Buông tay mau!"

Ông vốn là một võ tướng từng xông pha trận mạc, cầm giáo giương cung là chuyện cơm bữa, thế mà giờ phút bất lực đôi bàn tay đang siết chặt của em trai.

May Lưu Thận cũng kịp thời tỉnh táo , nhào tới phụ một tay. Nhờ sức của hai , cuối cùng họ cũng gỡ Lưu Mẫn khỏi quỷ môn quan.

Cô Huấn sức kéo giật em trai lùi về , Lưu Thận cũng lôi con trai lùi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-108.html.]

Thế nhưng Cô Phóng, một cha mang trong uất hận vì tin rằng con gái kẻ khác nhục giờ phút bộc phát một sức mạnh phi thường vốn thuộc về . Ông vùng thoát khỏi vòng tay kìm kẹp của trai cường tráng, vung vẩy nắm đ.ấ.m tiếp tục lao về phía kẻ thù đội trời chung...

"Đừng đ.á.n.h ! Cha đang cái gì !"

Một âm thanh khác đột ngột vang lên, mang theo sự kinh hoàng tột độ, khiến động tác của những đang giằng co mặt đất đều khựng .

Nhanh như một cơn lốc.

"Liên Tư, Liên Tư..."

Nàng quỳ sụp xuống, nép sát , đôi tay ôm lấy khuôn mặt vẫn còn đang bàng hoàng thất thần của . Nàng cất tiếng gọi tên liên hồi, giọng nghẹn ngào nức nở, nước mắt tuôn rơi tĩnh lặng. Rồi nàng ngoảnh đầu , mang theo muôn vàn sự khó hiểu và tủi hờn ai oán.

"Sao cha đ.á.n.h ? Đừng ăn h.i.ế.p nữa mà..."

Lời khẩn cầu chất chứa nỗi uất ức thấu tận tâm can.

Cô Phóng sững sờ cảnh tượng . Chợt trái tim ông đau đớn như nứt toác, mắt trắng xóa một mảng, cả cơ thể lảo đảo chực ngã...

Tình cảnh hiện tại quả thực quá bi đát. Năm thì đến một rưỡi đang bất tỉnh nhân sự, một thì đang quỳ gối nức nở, còn thì cũng sắp sửa ngất lịm ...

Cô Huấn bỗng thấy m.ô.n.g lung, chẳng hiểu đang diễn cái trò gì nữa.

ông tay , ai động thủ thì kẻ đó sai.

Nghĩ , ông bèn xốc nách kẻ gây chuyện lôi xềnh xệch ngoài.

Trước khi bước khỏi cửa, ông còn quên nán an ủi cháu gái: "Không , để bá phụ khuyên bảo cha con."

Sợ em trai nổi cơn điên lên manh động, ông dám lưu cả ở trong sân, trực tiếp lôi thẳng ngoài cổng.

Hai em dừng chân nền tuyết xốp bên bìa rừng.

"Đệ thế là ý gì? Ta thật hiểu nổi. Cậu là con rể , Hạc Tiên cũng vô cùng yêu thương . Chẳng kể với , lúc đầu con bé ở Hưng Đô, cũng chẳng cơ sự. Khi tỏ tường bề, con bé liền lặn lội tìm tới đây để hai đứa sống nương tựa ... Đệ rốt cuộc tại nhẫn tâm tổn thương con gái như thế?"

Vầng trăng từ lúc nào nhô lên cao. Ánh trăng bạc chiếu rọi nền tuyết trắng, sáng rực rỡ đến khó tin, đến mức thể rõ mồn một từng đường vân vỏ cây. Gió rít từng cơn, âm thanh khi thì như tiếng rên rỉ nghẹn ngào, lúc tựa lời than vãn thê thiết. Gió cuốn qua cánh đồng tuyết trắng, luồn lách qua những hàng cây khô trơ trọi, kéo theo tiếng xào xạc ngớt của những bông tuyết rũ xuống từ cành.

Một gian tĩnh mịch. Dẫu tiếng gió rít gào, tiếng tuyết rơi lả tả, nhưng vẫn chẳng giấu sự im ắng tĩnh lặng. Chính những âm thanh càng tôn thêm sự nàng liêu, hoang vắng của cảnh vật.

Giữa khung cảnh thê lương lạnh lẽo , Cô Phóng xổm xuống, ôm mặt gào nức nở.

Cô Huấn vẫn giữ thói quen cũ, kiên nhẫn đợi em trai cho thỏa lòng. Ông quá hiểu đứa em , một khi nó thì khuyên can cũng vô ích. Phải để nó cho đời thì nó mới chịu nín, từ bé luôn như .

chút khác biệt.

Tiếng thuở ấu thơ thuần túy, chỉ là gào toáng lên chứ chẳng mấy giọt nước mắt, bởi vì nó vì buồn bã tổn thương, mà là để tạo áp lực đòi hỏi, thứ đều trong tầm kiểm soát của nó. bây giờ thì khác. Ngụ ý đằng tiếng chất chứa quá nhiều cảm xúc, đan xen phức tạp đến mức khó mà bóc tách. Có lẽ ngay cả bản nó cũng chẳng thể giãi bày cho cặn kẽ tường tận.

Trong mấy em, vốn dĩ nó là mệnh nhất. Tên là Phóng, tên tự là A Đồng. Con sống đời, ai mà chẳng lúc gặp chuyện như ý, nhưng nó thì .

Ông cứ ngỡ nó sẽ chẳng bao giờ cơ hội trưởng thành, mãi mãi giữ mãi tâm hồn của một đứa trẻ. Ngờ đến cuối cùng, nó nếm trải nhiều cay đắng nhất, đến mức biến thành bộ dạng như ngày hôm nay.

Thật khiến chạnh lòng chua xót.

Cô Huấn suy cho cùng vẫn là một trai , ông cũng xổm xuống bên cạnh em trai.

"Đệ tham lam quá đấy." Đứa em trai vẫn còn đang sướt mướt, ông đành lên tiếng: "Kiếp vẫn còn cơ hội tương phùng, con bé cũng chịu khổ sở đọa đày quá sức, thậm chí còn thể nhớ là ai... Ông trời đủ từ bi rủ lòng thương . Đệ nên vui mừng mới đúng, tất cả chúng đều nên vui mừng... Đừng nữa, chỗ lạnh cắt da cắt thịt, từng trải qua nên sự lợi hại của nó . Tìm con gái là chuyện đáng mừng, đừng để bản đổ bệnh." Nói đoạn, ông toan kéo em trai dậy.

em trai chịu lên, vẫn cứ nức nở, nước mắt từng giọt lớn thi trào qua kẽ tay.

"Đệ kẻ hồ đồ hiểu lý lẽ. Những lời đại ca , đều thấu hiểu cả. mà... Hạc Tiên nó chịu đựng bao nhiêu là đắng cay tủi nhục... Đệ với con bé... Có với nó, cũng với cả Uyển Uyển... Uyển Uyển mang nặng đẻ đau sinh nó , để nó sống đọa đày như thế..."

"Chẳng lẽ đó là điều ? Đâu ai mong chuyện xảy ." Cô Huấn buông tiếng thở dài sầu não: “Nếu trách thì trách phận con bé hẩm hiu ! Là ông trời bắt nó chịu khổ, ai mà năng lực đổi ..."

"Mệnh mới hẩm hiu !" Ông trừng mắt lên, ngừng bặt tiếng : “Huynh thử nhảm thêm một câu nữa xem!"

Cô Huấn á khẩu thốt nên lời.

Thôi thì nín .

"Đại bá phụ, mạng con hẩm hiu ." Giọng của thứ ba bỗng chen ngang: “Tuy quả thực nếm trải ít khó khăn, nhưng tự sâu trong đáy lòng, con vẫn thấy bản may mắn vô cùng."

Hai em đương nhiên cất lời là ai, đồng loạt đầu .

Thiện Lai chậm rãi bước tới gần hai . Đến nơi, nàng dừng bước, khẽ mỉm : "Đại bá phụ đúng lắm, chúng còn thể gặp , quả thật là chuyện may mắn lớn lao. Phải nên vui mừng mới đúng, ít trong lòng con cảm thấy thỏa mãn lắm ." Nói xong, nàng sang Cô Phóng, giọng dịu dàng hơn hẳn: "Bên ngoài lạnh lắm, cha nhà cùng con . Con trải giường cho cha, trời khuya lắc khuya lơ , cũng đến lúc nghỉ ngơi thôi."

Cô Phóng chịu đồng ý ngay: "Ban nãy con lớn tiếng quát cha..."

Thiện Lai bật : "Cha tính toán chi li với con thế ?"

"Con vì mà quát cha."

Vẫn ấm ức thôi, nên ông nhắc nhắc chuyện đó.

Tuy mười mấy năm ròng chẳng gặp mặt, nhưng tình cảm phụ t.ử vẫn vẹn nguyên sự khăng khít, chẳng chút gì xa lạ cách trở. Vậy nên Thiện Lai tự tin khả năng thuyết phục của .

"Cha đừng khó nữa mà, con thực lòng yêu ."

Cô Phóng bỗng thấy m.ô.n.g lung hoảng hốt.

, chính là cái cảm giác .

Cái phiền muộn của kẻ cha khi nuôi con gái lớn.

" tên đó ..."

"Ai bảo ? Trong thiên hạ , nhất."

 

 

Loading...