Thiện Lai - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:49:28
Lượt xem: 127
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nỗi trắc trở lớn nhất trong cuộc đời Tần lão phu nhân chính là cái c.h.ế.t của con dâu.
Sinh t.ử vốn chỉ là chuyện thường tình. Đạo lý , Tần lão phu nhân hiểu thấu từ khi còn là một đứa trẻ.
Năm lên năm tuổi, bà mất . Đó là một ngày nắng , rực rỡ vô ngần. Bà nhớ rõ, bầu trời hôm xanh thẳm, trong vắt như một khối lưu ly nguyên vẹn. Bà hạ nhân bế vườn ngắm hoa từ lâu. Đến khi nhà, trán lấm tấm mồ hôi. Mẹ bà thấy , rút khăn tay lau trán cho con gái, cất tiếng trách mắng hạ nhân trông nom cẩn thận, để đó, bà bỗng dưng kêu đau.
Đại phu đến nhanh, nhưng bà vẫn qua khỏi. Cái c.h.ế.t đến vô cùng đau đớn. Thân thể bà vặn vẹo, móng tay cào gãy nát, đệm chăn hằn đầy những vết cào xé rướm máu. Cũng vì ám ảnh cảnh tượng , Tần lão phu nhân cả đời bao giờ để móng tay dài.
Lúc mất, bà . Thấy khênh quan tài, bà cũng chẳng , bởi đứa trẻ năm tuổi khi hiểu chuyện gì đang xảy . Cho đến khi v.ú nuôi nhéo bà một cái rõ đau, bà mới òa lên nức nở đòi . Mẹ tất nhiên thể đáp lời. Cha bế bà lên, bà bèn đem nỗi ấm ức mách cha rằng v.ú nuôi nhéo đau. Thế nhưng, cha bảo v.ú nuôi đúng, bởi vì mất, phận con bắt buộc một trận. Bà hiểu, nhưng vẫn lời cha, rống lên thật to.
Từ đó về , bà bao giờ gặp nữa. Hỏi xung quanh , ai cũng lắc đầu bảo thấy, . Hỏi dăm ba bận đều nhận chung một câu trả lời, bà cũng thôi gặng hỏi nữa. Trải qua chuyện , nên mãi khi đương độ thanh xuân mà chịu cảnh góa bụa, bà cũng thấy quá bi thương. Bởi bà sớm hiểu, con rốt cuộc ai cũng c.h.ế.t. Ngay cả thần tiên cũng lúc tàn lụi, nên sinh t.ử của con chẳng qua cũng chỉ là lẽ thường.
Thế nhưng, cái c.h.ế.t của con dâu khác.
Mẹ ốm mà qua đời, chồng say rượu ngã ngựa mà mất, mỗi đều nhân quả riêng, chẳng mảy may liên can gì đến bà. với cái c.h.ế.t của con dâu, bà gánh trách nhiệm.
Con dâu bà qua đời vì khó sinh.
Lý Chiếu Hoa, đầu tiên bà gặp mặt nàng là ở tiệc thọ của em dâu. Chỉ thoáng qua, bà thấy vô cùng ưng ý. Cô cháu gái nhà đẻ của em dâu, cái tên bà danh từ lâu. Ai nấy đều khen ngợi hết lời, dung mạo, đức hạnh, công dung ngôn hạnh bề đều xuất chúng. Đến khi tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền. Hôm đó, tâm trạng của bà đang vui vẻ.
Số mệnh của bà vốn xem là . Tuy mất từ năm năm tuổi, cha mau chóng tục huyền, nhưng kế là một lương thiện đúng nghĩa. Bà chẳng chịu chút ấm ức nào tay kế. Tính tình kế quá mức mềm mỏng nên chẳng quản nổi đứa con trai ruột do chính dứt ruột đẻ , cộng thêm việc cha bà chỉ nhắm mắt nuông chiều, đ.â.m em trai trở thành một kẻ vô tích sự. Suốt ngày hoa sớm trăng khuya, lưu luyến chốn phong nguyệt. Đến lúc cha lâm bệnh qua đời, còn đang mặc áo sô gai mà nó vẫn cứ chạy tót ngoài chơi bời.
Mẹ kế bất lực, chỉ lóc suốt ngày, tìm đến cầu xin bà nâng đỡ em trai một tay. Dù cũng là m.á.u mủ ruột rà, bà tất nhiên mong em sống . Đã từng khuyên can bao nhiêu nhưng chẳng ích gì. Lần nào nó cũng đồng ý, đấy. Bà thừa hiểu, đứa em hết t.h.u.ố.c chữa.
Quả nhiên, kế qua đời bao lâu, em trai đến tìm bà vay tiền. Số tiền nhiều, nào bà cũng cho, dẫu thừa nó cầm tiền tiêu xài hoang phí. Bởi vì nếu cho, nó sẽ đến nữa. Bà bắt buộc gặp nó thì mới thể những lời răn đe, khuyên nhủ. Bà thực tâm cho nó.
, bà cho nữa, bởi vì chồng bà mất. Con cái vẫn còn thơ dại, họ hàng trong tộc thì như hổ đói rình mồi. Em trai đến đòi tiền, bà cho, nó bèn sinh bực, buông mấy câu hỗn xược. Trong lòng bà tự hiểu rõ, em trai thể quan trọng bằng con trai ruột của . Thế nên, mượn cớ mấy câu lỡ lời đó, bà ầm lên một trận, từ đó cắt đứt quan hệ qua với nhà đẻ.
Bà từng trách em trai. Trong thâm tâm, bà chỉ nghĩ nó trưởng thành, vẫn còn là một đứa trẻ, chỉ cần nếm trải chút khổ sở sẽ lớn khôn, đến lúc đó ắt sẽ hiểu chuyện. Đứa em bắt bà đợi lâu. Hơn mười năm , khi con gái lớn của nó xuất giá, nó mới bắt đầu những cảm nhận mới về hai tiếng "gia đình". Lúc bấy giờ, nó mới sực nhớ chị gái bao năm qua , bèn mượn cớ sinh nhật vợ để mời chị gái đến gặp mặt một , xem liệu thể xóa bỏ hiềm khích năm xưa .
Bà đương nhiên bằng lòng . Đứa em trai cuối cùng cũng đổi, cha t.ử tế, hương hồn kế trời hẳn cũng ngậm . Nỗi áy náy trong lòng bà nhờ thế cũng vơi ít nhiều.
Hôm , vì quá vui sướng, bà uống nhiều rượu trong bữa tiệc. Rượu lời , lúc say sưa năng quàng xiên, bà nắm chặt lấy tay cô nương nhà , nằng nặc đòi con dâu . Làm con dâu bà thì thiệt thòi gì cơ chứ? Con trai bà cũng vẹn mặt, tuổi còn trẻ mà thi đỗ Tú tài, ai cũng tấm tắc khen tương lai rộng mở vô lượng.
Đến khi tỉnh rượu, nhớ chuyện , bà thấy thật mất mặt. Mạo phạm đường đột như thế, còn mặt mũi nào mà nữa.
Ai ngờ vài ngày , em dâu đích tới cửa, hỏi bà chuyện kết hôm nọ còn tính .
Tính chứ! Sao tính! Nếu tính, chẳng là nhục khuê nữ nhà ? Có mà đáng c.h.ế.t!
Bà lập tức gửi một phong thư gọi con trai đang học bên ngoài trở về, mày ngài hớn hở kể chuyện cầu một cô con dâu hiền thục cho .
Bà chẳng mảy may thấy gì đúng. Chuyện hôn nhân đại sự xưa nay vốn là "cha đặt con đấy". Năm xưa bà cũng , cha bảo gả cho ai thì gả cho . Cha ruột thịt lẽ nào hại con cái ?
Thế nhưng, con trai bà lạnh lùng buông lời cự tuyệt, còn bảo bà chuyện hồ đồ.
Trái tim bà nháy mắt lạnh ngắt quá nửa. Mãi đến lúc đó, bà mới bàng hoàng bình tĩnh . Bà quá đắc ý vung tay quá trán, đến mức quên béng mất con trai vốn là một chủ kiến mạnh mẽ đến nhường nào.
lời lỡ hứa mất . Bà đành đem ưu điểm của cô nương nhà kể lể tỉ mỉ một nữa, nuôi hy vọng con trai sẽ hồi tâm chuyển ý. Con trai vẫn lặng thinh một lời. Bà , chuyện thể vãn hồi.
Bà đành ngậm ngùi bảo sẽ tự tìm em dâu để rõ ngọn ngành. Trong lòng chua xót khôn nguôi. Làm , hủy hoại thanh danh của cô nương nhà , hại cả em dâu...
Con trai bà tất nhiên cũng hiểu đạo lý . Hắn nỡ ruột rơi thế khó, cho nên đổi ý. Hắn chấp nhận cuộc hôn nhân , là vì .
Cũng bởi , cuộc hôn nhân ngay từ gốc rễ mục nát .
Đáng tiếc là bà hề , chỉ rập khuôn một niềm lạc quan mù quáng: Một cô nương đến thế, thích cho ? Cứ lấy về từ từ sẽ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-11.html.]
Con dâu quả nhiên vô cùng mỹ. Vừa dung mạo tài tình, hiếu thuận cần kiệm, điều đạt lý. Chồng khi cưới thường xuyên vắng nhà, ngay cả chồng còn thấy chướng mắt, thế mà nàng sang an ủi ngược . Nàng bảo đàn ông chí tại bốn phương, như thì mới nên nghiệp lớn. Nàng hề thấy tủi , trong lòng chỉ sự kính trọng. Nàng còn ân cần hỏi han sở thích của chồng, tự tay may vài bộ xiêm y gửi cho .
Bà thật sự cảm động. Bà nghĩ, chắc chắn là nhờ Bồ Tát phù hộ nên bà mới một con dâu đến .
Năm khoa thi đến, con trai mười chín tuổi quyết định lều chõng thi. Hai con bà cùng sắp xếp hành lý, tiễn lên đường.
Con trai bao lâu, con dâu đổ bệnh, cơm nước màng, cũng chẳng chịu gọi đại phu tới khám. Bà tất nhiên hiểu nguyên do, chỉ vì con dâu hãy còn trẻ non , toẹt sợ nàng hổ, nên bà tâm lý thêm lời nào. Cho đến khi con dâu ốm liên miên nửa tháng trời khỏe, bà mới bắt đầu hoảng hốt, mặc kệ kiêng dè, vội vàng sai mời đại phu.
Đại phu chẩn hỉ mạch. Bà mừng đến trào nước mắt ngay tại chỗ.
Chồng bà là con một, con trai bà cũng là con một. Bà mong ngóng đứa cháu nội quá lâu ... Tự tay tiễn đại phu về, ngay đó bà cho mở cửa từ đường, kính báo liệt tổ liệt tông, khẩn cầu tổ tiên phù hộ sang năm họ Lưu đón niềm vui nhân đôi.
Liệt tổ liệt tông quả nhiên hiển linh. Con trai bà đỗ Thám hoa, còn t.h.a.i tượng của con dâu, ai cũng bảo là tướng sinh quý tử. Ngày tri phủ báo tin mừng, khắp thành Bình Thành ngập tràn sắc đỏ, đời bà cũng thể nào quên.
cũng chính lúc , những lời đồn đại phong thanh theo cùng hỉ khí ập Bình Thành.
Công chúa, tiểu thư phủ Tể tướng, Thám hoa lang...
Lần đầu tiên, con dâu bà hoảng loạn. Hoảng nhưng tiếng nào, chỉ đỏ hoe đôi mắt, thi thoảng mặt bà lén lau nước mắt. Bà cũng rối bời, trong lòng chẳng chút đáy nào. Tranh giành những chuyện thì gì ? Người thông minh sẽ chẳng dại mà rước họa .
Bà đành vỗ về con dâu: "Chồng của con, con hiểu rõ nhất chứ. Nó kẻ vô tình vô nghĩa."
Tình cảm cũng như uống nước, nóng lạnh tự . Đới với bà, con trai tất nhiên là tình. Còn đối với ngoài, bà cũng mù mờ chẳng rõ. Cho nên bà sai .
Vì những tin đồn phong nguyệt , dẫu trong nhà hỉ khí ngập trời, nhưng lẫn trong niềm vui là nỗi sầu muộn. Nỗi sầu ngày một lan rộng, đè nặng lên tâm trí mỗi ...
Cuối cùng thì con trai cũng về nhà. Hắn một trận bái tế tổ tiên. Lúc , bà thực sự ép đến mức phát rồ, trong cơn hoảng loạn đ.â.m lú lẫn. Con trai kịp chuyện với vợ, bà kéo giật . Bà gặng hỏi, những lời đồn là thật ? Công chúa, tiểu thư phủ Tể tướng...
Bà thấy đáp "Phải".
Chỉ trong một cái chớp mắt, bà như sét đ.á.n.h trúng, hồn xiêu phách lạc. Tới khi bừng tỉnh, bà thấy tiếng nha gào thét bên ngoài: "Mau gọi đại phu!"
Con dâu trở . Sinh vật vã suốt một ngày một đêm, giữ con nhưng thì mất.
Bà cho rằng chính hại c.h.ế.t con dâu. Bà là kẻ đầu sỏ gây nên tội nghiệt . Một cô nương xinh nhường , nếu gả nhà bà, chẳng chịu cái kết bi t.h.ả.m đến . Bà ôm nỗi hổ thẹn tột cùng.
Sau , con trai tiền đồ đến , vẻ vang cỡ nào, bà vẫn ôm hận. Công chúa đương nhiên thể hạ vợ kế cho , nên con gái Các lão giành phần thắng. con gái Các lão thì ? Dính líu với kẻ vợ, chẳng loại gì!
Trong mắt ả gì bà. Bà kéo dài thời gian đến tận lúc ả mười chín tuổi, bà cũng lên kinh thành dự lễ. Nghe tin ả sinh một đứa con gái, trong lòng bà vui sướng hả hê tột độ. Nhất là khi ả khó sinh, thập t.ử nhất sinh...
Dẫu cũng cùng là phận đàn bà. Lòng bà mềm nhũn, bèn sai gửi chút đồ đến thăm hỏi. bà tuyệt đối sẽ bước chân lên kinh thành. Cả đời bà sẽ lên kinh.
Tất cả là vì cháu nội của bà. Đứa trẻ đáng thương, lọt lòng mồ côi . Cha nó chẳng chỉ là cha của riêng nó, mà còn là cha của khác. Người kế là loại như ... Thằng bé giờ đây chỉ còn mỗi bà, nên bà sẽ chỉ tổ mẫu của riêng một nó mà thôi.
Bà nợ nó, nợ đến mức đ.á.n.h đổi thứ cũng chẳng thể trả hết.
bà cũng sẽ già, sẽ c.h.ế.t. Nếu bà, thằng bé dựa ? Bà bắt đầu nơm nớp sợ cái c.h.ế.t. cái c.h.ế.t mà tránh khỏi? Bà hiểu rõ điều đó. Bà bắt buộc chút gì đó để bản yên lòng.
Và , bà thấy lối thoát từ một tiểu cô nương.
Bà tìm cho cháu nội một tri kỷ, thế bà, tâm ý đối xử với nó. Những chuỗi ngày của cháu, bà thể thấy nữa. Bọn họ sẽ tìm cho nó một vợ như thế nào đây? Chắc bọn họ cũng chẳng đến mức chuyện tán tận lương tâm, nhưng chuyện tương lai, ai mà lường ?
Bà thừa hiểu, như , vị tiểu nương t.ử tương lai kiểu gì cũng sẽ chịu thiệt thòi... kệ cho nàng tủi , bà chỉ cần cháu nội sống là đủ.
Sự quan tâm mà Tần lão phu nhân dành cho Thiện Lai, thực chất chỉ là một dạng ký thác từ tình yêu bà dành cho Lưu Mẫn. Bà Thiện Lai, chính là đang tương lai của Lưu Mẫn; bà đối xử với Thiện Lai, cũng vì tương lai của .
"Ta cũng thấy nó , quả thực thế nào cũng ưng mắt..."