Thiện Lai - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:33
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Vân là do Cô Chính mất bao nhiêu công sức mới tìm về cho con gái.

Yêu ai yêu cả đường lối về. Đã say đắm một nữ nhân, lẽ đương nhiên cũng sẽ hết lòng yêu thương cốt nhục mà sinh . Trong việc nuông chiều con gái, tình thương của Cô Chính chắc chắn hề thua kém gì của . Đệ vì mất con mà phát điên như thế nào, Cô Chính đều tận mắt chứng kiến. Bi kịch đó tuyệt đối thể lặp với ông. Ông thể chịu đựng nổi đả kích như .

Bên cạnh con gái ông bắt buộc một cao thủ võ nghệ cao cường luôn túc trực, để đảm bảo con bé chịu bất kỳ tổn thương nào.

Mấy năm , ông thuê một nữ phụ nhân trạc tuổi trung niên, hình vạm vỡ, am hiểu chút quyền cước. Bề ngoài tuy thô lỗ như đàn ông nhưng trông vô cùng đáng tin cậy. Dùng một thời gian quả nhiên việc. Ngặt nỗi con gái lớn dần lên, đ.â.m chê bai bà thô kệch, hung hăng, dung mạo xí, cạnh chỉ tổ mất thể diện của nó. Thế là nó nhất quyết chịu cho bà theo cùng nữa. Dù khuyên can rát cổ bỏng họng thế nào, nó cũng khăng khăng từ chối.

Con gái chịu thiệt thòi vì ông liên lụy, nên từ nhỏ đặc biệt quan tâm đến thể diện hơn các tỷ khác, tính tình bướng bỉnh cứng đầu. Ông mắc nợ con bé, nên bao giờ lớn tiếng trách móc. Nó tìm một dung mạo sáng sủa, mắt để nở mày nở mặt, ông đành chiều theo.

tìm như dễ.

Đôn đáo tìm kiếm bao lâu vẫn bặt vô âm tín. Sốt ruột đến mức mặt nổi mụn nước, lưỡi nhiệt lở loét. Thấy bạn lo âu quá, mấy vị bạn bèn khuyên giải: nhất thiết tìm nữ nhân, nam nhân cũng cơ mà. Chỉ cần võ nghệ cao cường, dung mạo tuấn tú, bản tính hiền lành chất phác là .

Nghe cũng lý. Quan trọng nhất là con gái cứ nằng nặc đòi ngoài dạo chơi, ông sắp sửa chống đỡ nổi nữa .

Thế A Vân xuất hiện. Lúc bấy giờ, mới chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, tương truyền là kỳ tài võ học, tinh thông thập bát ban võ nghệ, dung mạo vô cùng khôi ngô tuấn tú. Hắn vốn xuất từ giới giang hồ, cha may qua đời trong một trận thiên tai. Người nhận nuôi tiếp tục lang bạt kỳ hồ chốn giang hồ hiểm ác, sợ mệnh yểu mang tội bất hiếu với cha . Vì , họ đôn đáo nhờ cậy các mối quan hệ để tìm cho một công việc bảo tiêu chốn cửa cao nhà rộng, an thể tận hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý.

Lần đầu tiên gặp gỡ, Cô Chính ưng ý đến bảy phần. Chẳng vì lý do nào khác, chỉ vì cái vẻ lạnh lùng tỏa từ khí chất của thiếu niên . Không là sự lạnh lùng vô tình, mà là một sự hờ hững dửng dưng, tựa như vạn vật thế gian đều chẳng thể lọt mắt . Một như , dẫu là nam nhi cũng khiến cảm thấy an tâm.

Đợi đến khi thiếu niên thi triển một vài đường quyền cước cơ bản, bảy phần ưng ý lập tức vọt lên mười phần. Không chút chậm trễ, yêu cầu của đều đáp ứng nhanh chóng. Ông lập tức đưa đến trình diện con gái.

Lần thì còn gì để chê trách về khoản "nở mày nở mặt" nữa .

con gái ông bằng lòng. Nó chê bai kẻ lạnh lùng vô cảm như tảng băng trôi, chẳng chút sức sống nào, nó thích.

Chỉ cần nó thích là ! Quá chuẩn !

Bản tính của thiếu niên như một, đối với con gái ông luôn giữ thái độ thờ ơ, chẳng bao giờ tỏ bợ đỡ nịnh bợ. Con gái năm bảy lượt ầm ĩ đòi đổi , thậm chí còn hăm dọa nếu đổi thì nó sẽ bước chân khỏi cửa.

Không ngoài thì càng chứ , còn gì an hơn thế! Ông hạ quyết tâm đổi . Con gái thấy gào vô ích, dần dà cũng đành từ bỏ.

Ông bí mật gọi đám a theo hầu đến dò hỏi, con gái lúc nào cũng cau khó chịu với thiếu niên đó, ông mới thực sự yên tâm, thèm bận tâm đến chuyện nữa.

Ngờ , chính ông "cõng rắn c.ắ.n gà nhà".

Chuyện hôn sự của con gái, ông đương nhiên coi trọng hàng đầu, và vẫn luôn âm thầm xem xét tìm kiếm một mối nhân duyên phù hợp. Đám võ phu bạo ngược như Đại ca, loại nhàn rỗi lông bông như Tam , ông đều ưng mắt. Ông tìm một học rộng tài cao, nho nhã giống như . Dù , ông vội vàng. Ông thương yêu đứa con gái , giữ nó bên thêm vài năm nữa nên cứ thong thả mà kén chọn.

Thế nhưng, đứa cháu gái út kém con một tuổi nay sắp , ông bắt đầu chút sốt ruột. Dẫu ông lên chức tổ phụ từ lâu, nhưng trong lòng ông, con trai thể sánh bằng con gái cưng.

Vừa vặn một mối nhân duyên khá lý tưởng trong tầm ngắm, ông bèn mang bàn bạc với con gái.

Con gái ông nhắc đến chuyện hôn sự, khuôn mặt thoáng chút e thẹn, nhưng phần nhiều là nét rạng rỡ hân hoan. Thấy con vui, ông cũng khấp khởi mừng thầm, định bụng giới thiệu vị thanh niên tài tuấn mà nhắm trúng. Nào ngờ, con bé thẳng thừng tuyên cha nó trót dành tình cảm cho A Vân và gả cho tên bảo tiêu .

A Vân chính là kẻ hộ tống như hình với bóng mỗi khi con bé xuất môn. Con bé hành xử thế đây.

Sắc mặt ông tái mét. Ông sợ hãi con gái những lời ngon tiếng ngọt của kẻ rắp tâm xa dụ dỗ. Cũng may là chuyện đó xảy . Thế nên ông mới dịp thả phanh trút giận.

A Vân là cái thá gì! Một sợi tóc của con gái ông còn với tới! Chuyện tuyệt đối thể xảy !

Thế nhưng con bé sắt đá quyết tâm, hùng hồn tuyên cha nếu gả cho A Vân, nó sẽ xuống tóc tu.

Làm thể chấp nhận chuyện hoang đường như ? Trong lúc ông đang vắt óc tìm cách giải quyết, con bé bỗng lợi dụng lúc ông lơ là, tông cửa chạy biến ngoài.

Chắc chắn là tìm gã tình lang ! Thế là ông hớt hải đuổi theo.

Chuyện tế nhị thế , bảo Thiện Lai xen thế nào đây?

"...Ân nhân cứu mạng, đương nhiên ghi khắc trong tâm... Người quả thực ... hôn nhân đại sự là chuyện do 'lệnh của cha , lời của bà mối' định đoạt..."

Cô Tùng Niên vốn phụ nuông chiều từ nhỏ, quen thói tiểu thư. Nghe Thiện Lai , lửa giận trong nàng lập tức bùng lên dữ dội: "Cái gì mà lệnh của cha với lời của bà mối! Nếu thực sự nghĩ như thế thì cớ Tam thúc tức giận đến mức đó? Muội đúng là kẻ khẩu phật tâm xà! Kẻ vong ân bội nghĩa! Muội chẳng loại !"

Lời mắng c.h.ử.i quả thực quá đỗi chói tai. Dẫu Cô Chính đang bênh vực Thiện Lai trong lòng, cũng khỏi biến sắc.

"Con ăn với kiểu gì hả! Ta thấy con điên thật !"

"Phải, con điên đấy!" Cô Tùng Niên chẳng hề nao núng: “Con ghét hai ! Con bao giờ mặt hai nữa!"

Gào lên xong, nàng giậm chân đ.á.n.h rầm một cái, ngoắt bỏ chạy thục mạng. Cô Chính toan đuổi theo, nhưng Thiện Lai nhanh tay tóm chặt lấy tay ông.

"Nhị bá phụ, khoan ! Tỷ đang trong lúc tức giận, bá phụ đừng qua đó vội. Tính khí tỷ thế nào bá phụ hiểu rõ mà, nhỡ chọc tức tỷ thêm, tỷ lỡ buông lời cay độc tổn thương tình phụ t.ử thì ? Nếu bá phụ tin tưởng, xin hãy để cháu qua đó tâm sự riêng với tỷ vài lời. Bá phụ thấy thế nào ạ?"

Cô Chính đương nhiên hiểu rõ tính nết của con gái . Khi nóng giận, nó cái gì cũng dám thốt . Ông thực sự e sợ con bé sẽ buông những lời khó . Dẫu đó chỉ là lời trong lúc nóng giận, nhưng xong cũng khó lòng mà chịu đựng nổi.

"Hạc Tiên, cháu lý. Cháu khuyên nhủ tỷ tỷ giúp nhé. Nhị bá phụ ghi nhận ân tình . Cháu cũng tính tình tỷ tỷ cháu , nên những lời lúc nãy cháu đừng để bụng. Nhị bá phụ mặt tỷ xin cháu."

Thiện Lai vội đáp dám. Nàng vài câu an ủi cáo lui tìm Cô Tùng Niên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-119.html.]

Cô Tùng Niên chạy thẳng phía viện.

A Vân ở ngay cạnh chuồng ngựa. Hắn là thị vệ bảo vệ Cô Tùng Niên mỗi khi xuất môn, kiêm luôn vai trò phu xe. Ở gần chuồng ngựa cũng tiện bề lo liệu công việc.

Thấy Tam tiểu thư chạy nháo nhào, đám gia nhân đều tinh ý lảng tránh chỗ khác. Thế nên khi Tứ tiểu thư đến nơi, chẳng thấy bóng dáng một ai.

A Vân đang xắn tay áo, một tay ôm sọt, một tay thoăn thoắt bốc cỏ khô thả máng đá. tiểu thư của đến tìm, còn ôm chầm lấy thắt lưng , khiến chẳng thể nào tiếp tục công việc cho ngựa ăn nữa. Tiểu thư nức nở kể lể, dáng vẻ như chịu đựng một nỗi uất ức tày trời. Nàng bảo nàng chán ghét nơi , nài nỉ đưa nàng trốn thật xa.

Đó là một buổi chiều xuân êm ả. Bầu trời trong vắt, nắng vàng rực rỡ. Tiếng chim hót ríu rít lảnh lót vọng từ vòm lá xum xuê. Bầy ngựa thỉnh thoảng khịt mũi, vươn chiếc cổ dài lén lút ăn trộm cỏ khô trong sọt của . Hơi thở phì phò của chúng liên tục phả cánh tay trần của , mang theo chút ẩm ươn ướt. Tiểu thư của tựa cằm vòm n.g.ự.c vững chãi của , nước mắt ướt đẫm cả một mảng áo.

Tiểu thư thích . Hắn tin đó là lời thật lòng.

Vị đại tiểu thư vốn đỏng đảnh, mắc bệnh sạch sẽ, ưa chuộng sự mỹ. Nàng thường xuyên lấy tay che mũi, miệng chê bai bộ dạng nồng nặc mùi hôi hám của lũ ngựa. Nàng buông lời cay nghiệt để chế giễu . Một nơi hôi hám dơ bẩn như chuồng ngựa, nếu vì mang trong lòng một đoạn tình cảm sâu nặng, nàng thể chịu hạ mà đặt chân tới đây?

dẫu tình ý với thì ?

Hắn chỉ là một kẻ mồ côi cô thế cô, với tới cành vàng lá ngọc của phủ Quốc công?

Vậy nên, dẫu cõi lòng đang chìm trong màn sương ướt lạnh, cũng chỉ thể buông những lời từ chối tàn nhẫn. Ngoài cách đó , chẳng còn lối thoát nào khác. Hắn khẽ hé môi, những lời phũ phàng trực trào nơi đầu lưỡi. kịp thốt nên lời thì lên tiếng .

"Tỷ tỷ, cớ lóc t.h.ả.m thương thế ?"

A Vân thể quên khuôn mặt của mặt . Hắn từng cứu nàng từ cõi c.h.ế.t trở về cơ mà.

"Ân nhân, tỷ tỷ của cớ ?"

Chuyện Tứ tiểu thư từ núi trở về, A Vân cũng phong phanh. Chuyện quả thực khiến cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Thiện Lai bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Cô Tùng Niên: "Tỷ tỷ, cứ sụt sùi mãi thế?"

"Đừng chạm ! Ta thực sự nhầm !"

Thiện Lai hất văng tay , nàng khẽ nở một nụ bất đắc dĩ: "Tỷ tỷ , tỷ hỏi dồn mặt Nhị bá phụ như thế, bảo đây? Nếu tỷ thực lòng giúp đỡ thì lén tìm chứ. Tỷ mở lời nhờ vả, lẽ nào đành lòng chối từ?"

Nghe cũng lý. Cô Tùng Niên lập tức nín , vội vàng gạn hỏi: "Muội thật chứ?"

"Tất nhiên là thật , gạt tỷ chi? Ta vẫn đang mang nặng món nợ ân tình cứu mạng của tỷ đây ."

Nghe câu , Cô Tùng Niên phần ngượng ngùng. Nàng sụt sịt mũi, giọng lí nhí: "Lúc nãy buông lời khó như , giận chứ?"

"Lúc đó tỷ đang nóng nảy mà. Nếu để bụng mấy lời lúc tức giận của tỷ thì chẳng quá vô lý ?"

Lời của càng khiến Cô Tùng Niên thêm phần hổ. Nàng c.ắ.n môi, khẽ bật e thẹn.

" nhé tỷ tỷ, hứa sẽ giúp, nhất định sẽ tận tâm tận lực. Dẫu cũng là hôn nhân đại sự, quyền quyết định cuối cùng vẫn thuộc về cha . Ta thấy tỷ cứ nhún nhường, tập trung thuyết phục Nhị bá phụ thì hơn. Bá phụ thương yêu tỷ như , chắc chắn sẽ khó tỷ . Tỷ mà dỗ ngọt bá phụ vui vẻ, khéo chẳng cần tay nhúng chuyện nữa."

Cô Tùng Niên , hừ lạnh một tiếng khinh miệt: "Muội hiểu ông . Ông kiêu ngạo tự phụ, chỉ trọng phú khinh bần."

"Tỷ tỷ, lời ăn xằng bậy nhé, nhỡ Nhị bá phụ thấy thì nguy. Lát nữa về, sẽ lập tức thư gửi cho Thái tử, nhờ ông thu xếp cho ân nhân của việc ở cấm quân, để trở thành đồng liêu với ca ca . Tỷ thấy thế nào? Nếu thấy , tỷ hãy cùng trở về ngay bây giờ, nể mặt mà nhún nhường mặt Nhị bá phụ một chút, ?"

Nghe cũng lọt tai...

Thế nhưng, Cô Tam tiểu thư vẫn còn đang ấm ức với cha .

Nàng đanh đá đáp trả: "Ta về cũng , nhưng ông xin , nếu tuyệt đối chịu ."

Thiện Lai chẳng gì thêm, chỉ mỉm . Bởi nàng cũng giống y chang tỷ tỷ .

"Để nhờ cha khuyên nhủ Nhị bá phụ nhé, ? Hai họ ở cạnh kiểu gì cũng dễ chuyện hơn."

Mường tượng cái cảnh tượng hai ông già khuyên nhủ , Cô Tùng Niên kìm bật khúc khích.

Thiện Lai là ý, nàng hiểu rõ tỷ tỷ và tình lang chắc chắn nhiều điều giãi bày, nên cũng định nán kỳ đà cản mũi. Nàng chỉ tay về hướng lúc nãy đến: "Ta đằng đợi tỷ nhé." Vừa dứt lời và lưng , nàng tình cờ trông thấy một nha quen mắt đang hớt hải chạy về phía .

"Tiểu thư, Đại nãi nãi về ạ, lão thái thái bảo mau chóng đón tiếp."

Nàng Từ, trưởng nữ của Cô Huấn, chính là vị đại tỷ tỷ của các nàng. Ở nhà thì gọi là Đại tiểu thư, gả thì xưng hô là Đại nãi nãi.

Cô Chi Thọ quả thực là một đại tỷ tỷ hảo tì vết. Tổ phụ là con một, đến đời cha nàng thì cũng mụn con gái nào. Nàng là đóa hoa đầu tiên của gia tộc trong suốt ba thế hệ, bên hai vị trưởng che chở bảo bọc, cách tuổi tác với nàng gần nhất cũng đến năm tuổi. Nàng cất tiếng chào đời đúng ngày thọ thần của tổ mẫu... Một cô nương với xuất cảnh như thế, tư cách để kiêu kỳ, hống hách, và cũng sẵn lòng dung túng cho sự kiêu kỳ . nàng là hình mẫu lý tưởng của một tiểu thư khuê các danh gia vọng tộc: dịu dàng, nhã nhặn, đoan trang, hiền thục. Từng cử chỉ, lời ăn tiếng đều chừng mực, vô cùng vặn. Cô Chính là tấm gương sáng cho các nàng noi theo, chẳng ai là tâm phục khẩu phục.

Ngay cả Cô Tùng Niên, kẻ vốn đội trời chung với Cô Xuân Linh, cũng chẳng hề bận tâm đến việc vị đại tỷ tỷ là chị em ruột thịt cùng cha khác với kẻ thù của . Nàng vẫn một lòng một ngưỡng mộ và kính trọng vị tỷ tỷ .

"Muội vẫn là thể diện nhất đấy. Đại tỷ tỷ từ ngày xuất giá một về thăm nhà. Ta sáu năm trời đằng đẵng gặp tỷ ."

Thiện Lai thực sự hiểu nổi lý do vì vị đại tỷ tỷ của cất bước gả xa xôi đến ? Nghe Đại tỷ phu cũng chỉ là một thế bình thường, cớ gia đình dễ dàng gật đầu ưng thuận?

 

 

Loading...