Thiện Lai - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:34
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô Chi Thọ lên xe hoa năm mười sáu tuổi. Hôn sự diễn vô cùng vội vã. Phu quân là do chính tay nàng lựa chọn, một tân khoa sĩ t.ử trẻ tuổi, mới mười chín đề tên bảng vàng. Tuy thứ hạng quá cao, nhưng với tuổi đời còn trẻ, con đường thăng tiến thênh thang phía , tương lai ắt hẳn sẽ nên nghiệp lớn.

Việc bổ nhiệm quan chức cho ấn định từ khi họ quen . Một huyện lệnh nhỏ nhoi ở tận vùng Tây Bắc xa xôi hẻo lánh, cái tên mà đây nàng từng qua. Quyết định ban xuống, thời gian gấp gáp, hôn lễ quá linh đình rình rang, chỉ cốt giữ đúng nghi thức lễ giáo. Nàng dọn về nhà chồng, của hồi môn cũng lục tục chuyển theo. Vừa bước chân cửa, nàng hối hả quán xuyến việc, tất lễ mặt là hai vợ chồng tức tốc lên đường tiến về Tây Bắc ngay trong đêm.

Đêm ngày xuất giá, mẫu ôm nàng suốt một đêm ròng rã. Đến ngày nàng lên xe hoa, bà sưng cả mắt suốt cả ngày trời. Nàng rơi một giọt nước mắt nào, bởi lòng nàng chỉ nôn nóng rời , một khắc cũng chậm trễ. Bất kể là , chỉ cần thoát khỏi Hưng Đô là . Rời , vĩnh viễn bao giờ nữa.

Và quả thực, suốt sáu năm ròng rã, nàng từng một đặt chân về chốn cũ.

Nỗi nhớ con gái da diết giày vò tâm can Mộc phu nhân. Mỗi tháng bà đều đặn gửi hai lá thư, chỉ mong con gái động lòng về thăm nhà một chuyến. nàng luôn phớt lờ. Đôi lúc giận quá, bà thư mắng nhiếc con gái là đồ bất hiếu, tâm địa sắt đá. Những bức thư thấm đẫm nước mắt, dù khô từ lâu, nhưng nếp nhăn nhúm mặt giấy vẫn hằn in nỗi đau đáu khôn nguôi, khiến nàng xong cũng chạnh lòng rơi lệ.

nàng vẫn kiên quyết về. Dẫu phu quân thuyên chuyển công tác, chỉ còn cách nhà sáu trăm dặm, nàng vẫn bặt vô âm tín. Mộc phu nhân bất lực nàng con gái bướng bỉnh , chỉ gửi thư đều đặn, lóc van nài trong tuyệt vọng.

Tin tức đứa cháu gái thất lạc nhiều năm cuối cùng cũng tìm về loan truyền khắp phủ. Đây quả là một hỉ sự chấn động. Người còn kịp đặt chân phủ, thư báo tin phi ngựa hỏa tốc gửi .

"Con về thăm ? Chẳng con luôn mong ngóng nó? Nay nó bình an trở về, con nỡ lòng nào về gặp nó một ?"

Hạc Tiên, tiểu đáng yêu của nàng. À , là Tứ mới đúng. Ngôi vị tiểu giờ khác đảm nhận. Hạc Tiên vẫn là Hạc Tiên, vẫn là nàng tiểu mà nàng hằng yêu quý...

Ngày dứt áo rời khỏi Hưng Đô, nàng thề độc với lòng , trừ khi chịu tang , bằng kiếp sẽ bao giờ nơi nữa.

đó là Hạc Tiên cơ mà.

Hạc Tiên, đứa trẻ lanh lợi, đáng yêu nhất trần đời, phận quá đỗi hẩm hiu. Nàng cứ ngỡ con bé bỏ mạng từ lâu, mỗi nhớ đến là nước mắt tuôn rơi kìm , đến mức thể đong thành một hồ nước. Nàng mơ cũng dám nghĩ ngày hai chị em tương phùng.

Chắc chắn về! Dù thế nào cũng về gặp con bé một !

"Là Hạc Tiên đó ? Có thật là Hạc Tiên ?"

"Đại tỷ tỷ..."

Muội tưởng chừng như "c.h.ế.t sống ", giờ đây đang bằng xương bằng thịt ngay mặt nàng.

"Trời xanh mắt, trời xanh mắt..."

Nàng ôm chầm lấy em gái nức nở, em gái cũng vòng tay ôm nàng nấc lên. Hai chị em ôm t.h.ả.m thương, khiến những xung quanh cũng mủi lòng rơi lệ theo, tạo nên một khung cảnh vô cùng xót xa.

Khóc một trận cho thỏa nỗi lòng, bắt đầu lên tiếng khuyên can. Dứt tiếng , đám nha mới mang chậu nước hầu hạ hai chị em rửa mặt.

Ngay cả lúc rửa mặt, tay nàng vẫn nắm chặt lấy tay em gái buông. Rửa xong, hai chị em quấn quýt trò chuyện, bao nhiêu điều hỏi, bao nhiêu điều . Kể , kể.

Đại phu nhân cũng nhiều điều hỏi han con gái, nhưng bà tinh ý bước tới nắm lấy cánh tay nàng, nhẹ nhàng khuyên bảo: "Đừng chọc cho em con nữa, mấy hôm nay nó cạn nước mắt . Nó cũng từ bên ngoài về, thể còn kịp nghỉ ngơi. Cả con nữa, đường xa vất vả, chắc hẳn là mệt lử . Nhìn quầng thâm mắt con kìa... Con cứ nghỉ , khi nào khỏe hai chị em từ từ trò chuyện cũng muộn. Còn Nhị và Tam của con nữa, chúng nó cũng luôn mong ngóng con đấy."

Thiện Lai cũng vội vàng tiếp lời: "Đại bá mẫu đúng đấy ạ. Tỷ tỷ cứ nghỉ , đợi khỏe chúng chuyện ."

Đường sá xa xôi một phút nghỉ ngơi, Cô Chi Thọ quả thực kiệt sức. Cầm cự đến lúc nhờ niềm vui sướng khi gặp em gái. Lúc ai thì , nhưng nhắc đến, sự hưng phấn tan biến, bộ cảm giác mỏi mệt lập tức ập đến, tứ chi bủn rủn, đau nhức ê ẩm.

Dung lão phu nhân cũng lên tiếng giục nàng mau nghỉ ngơi. Nàng ngủ một giấc li bì gần trọn một ngày một đêm.

Khi ngủ đẫy giấc, nàng mới thức dậy . lúc , sính lễ mà phu quân chuẩn cho chuyến về thăm nhà đẻ cũng chuyển đến. Nàng bắt đầu bận rộn với việc thỉnh an, biếu xén khắp lượt các phòng ban trong phủ, mất cả mấy ngày trời mới xong xuôi.

Nhớ ngày khi rời Hưng Đô, nàng cảm thấy như một con ch.ó nhà tang, vô cùng nhếch nhác t.h.ả.m hại. Bởi nàng mới mang lòng bài xích nơi , thậm chí chỉ ai đó nhắc đến hai chữ "Hưng Đô", nàng thấy hoảng hốt, bất an vô cùng. giờ đây, khi thực sự đặt chân về , cảm giác khó chịu bỗng dưng tan biến sạch. Nàng chỉ thấy nơi thật , thứ đều . Nàng thầm nghĩ, lẽ đến lúc buông bỏ chuyện trong quá khứ.

, nàng cũng chẳng còn vội vã rời nữa.

Lần về nhà , nhân vật chính đương nhiên là Hạc Tiên thất lạc nhiều năm mới tìm . các khác là cỏ rác ven đường, hơn nữa chị em xa cách bao năm, ắt hẳn chuyện để tâm sự. Nhất là út, Ngũ , đây là đầu tiên hai gặp mặt. Năm chị em gái quây quần bên , Đại tỷ ôm tiểu trong lòng, tíu tít trò chuyện rôm rả, câu chuyện dường như chẳng bao giờ dứt.

Nhìn Nhị và Tam còn cảnh đối đầu gay gắt như thuở nàng còn ở nhà, Cô Chi Thọ cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm an ủi khó tả. Gia đình đang ngày một hơn.

Một ngày nọ, nàng vẫn đang kéo lưu lạc bên ngoài mười mấy năm để hỏi han đủ điều. Nàng kể chuyện Hạc Tiên suýt gặp nguy hiểm tính mạng thứ hai ở Tây Sơn, nếu nhờ Tam tay cứu giúp, e rằng khó thoát khỏi kiếp nạn. Nghe đến đây, nàng hoảng hồn, hai tay chắp liên tục niệm Phật, tạ ơn Phật tổ chở che bảo hộ. Sau đó, nàng chuyện Hạc Tiên chính là cao đồ của Hoằng Triệt phương trượng ở Hộ Quốc Tự, thậm chí còn là vẽ bức bích họa ở phó điện Đại Hùng Bảo Điện. Nàng khỏi cảm thán về mối lương duyên sâu đậm giữa em gái và Hộ Quốc Tự.

"Tỷ nhất định đến Hộ Quốc Tự dâng hương, cúng dường công đức, cầu xin Phật tổ tiếp tục che chở cho ."

Thiện Lai nhớ lời hẹn ước với sư phụ Hoằng Triệt, bèn rủ tỷ tỷ cùng . Hai , ba cũng nằng nặc đòi theo. Thế là cả năm chị em cùng kéo lên chùa. Thiện Lai gặp Hoằng Triệt phương trượng, còn Cô Chi Thọ dẫn ba còn dâng hương và chiêm ngưỡng bức bích họa.

Sư phụ Hoằng Triệt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường ngày, hỉ nộ ái ố chẳng hiện lên mặt, và cũng chẳng mấy khi tỏ mặn mà với việc trò chuyện. Tính cách mấy chục năm nay của ông vẫn thế, lúc nào việc gì thì cứ tuân theo nếp . Thiện Lai phiền ông quá lâu, vài ba câu hàn huyên bèn dậy cáo từ. Dù thì nàng cũng trở về, chắc hẳn sẽ xa nữa, cơ hội gặp gỡ còn nhiều. Hoằng Triệt cũng theo thông lệ, tiễn nàng cửa. khi nàng chuẩn bước , ông bỗng gọi giật .

Trên tay Hoằng Triệt lúc nào cũng cầm một chuỗi tràng hạt. Bất kể là lúc chuyện tụng kinh, ông luôn thong thả từng hạt một. Chẳng chuỗi hạt theo ông bao nhiêu năm, lắng bao nhiêu lời kinh Phật. Ông tặng chuỗi tràng hạt cho Thiện Lai, chính xác hơn là tặng cho sinh linh bé bỏng sắp chào đời.

Thiện Lai đương nhiên khách sáo nhận lấy, miệng còn tươi : "Sau t.ử còn nhờ cậy sư phụ nhiều bề đấy ạ."

Biết đang ngắm bích họa ở Đại Hùng Bảo Điện, Thiện Lai rời khỏi thiền phòng của Hoằng Triệt liền thẳng đến đó. Trên đường , nàng tình cờ chạm mặt cố nhân.

Giờ đây Thiện Lai còn đội mũ rèm che mặt nữa, bởi sợ tầm che khuất dễ vấp ngã. Không lớp mạng che, thứ hiện lên mắt nàng vô cùng rõ nét. Nàng chỉ tay về phía xa, dặn dò a theo: "Ngươi thấy vị phụ nhân trẻ tuổi mặc áo màu hạnh hoàng đang bế đứa bé ? Qua đó hỏi thăm xem nàng là phu nhân nhà nào, hỏi rõ về bẩm báo , nhớ đừng thêm lời nào thừa thãi."

Thực trong lòng nàng loáng thoáng đoán là ai, bởi vì bên cạnh vị phụ nhân đó còn một gương mặt quen thuộc. để chắc chắn sự nhầm lẫn, nàng vẫn sai a xác minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-120.html.]

A một lúc bẩm báo: "Thưa tiểu thư, đó là nữ quyến nhà Chuyện vận sứ Khâu đại nhân, là phu nhân của Khâu đại công tử."

Thiện Lai hỏi: "Thế đứa bé nàng bế tay là do nàng sinh ?"

A đáp: "Vâng ạ. Nghe đó là con gái của Khâu đại công tử, là đứa con rơi rớt khi đại công t.ử qua đời. Khâu phu nhân vô cùng cưng chiều đứa cháu ."

Nghe , Thiện Lai kìm bật , một nụ nhạt nhẽo, ngoài miệng thì nhưng ánh mắt lạnh tanh. Chuyển vận sứ họ Khâu. Mối thâm thù đại hận giữa nàng và gia đình , ba vị tỷ tỷ đều nắm rõ như lòng bàn tay. Mà sắc mặt nàng lúc biểu cảm khác thường.

Cô Chi Thọ là Đại tỷ tỷ, lập tức lên tiếng hỏi: "Sao quan tâm đến gia đình đó? Có chuyện gì ?"

Thiện Lai khẽ lắc đầu: "Dạ chuyện gì ạ."

Miệng thì chuyện gì, nhưng thái độ rõ ràng cho thấy như .

"Đến cả bọn tỷ mà cũng giấu giếm ?"

"Thực sự chuyện gì ạ. Chẳng qua vị thiếu phu nhân là một quen cũ của ."

"Người quen cũ? Vậy cần mời qua đây chuyện ?"

"Không cần tỷ. Chỉ là quen sơ giao, tình gì sâu đậm. Gặp thì hỏi thăm một câu, gặp thì cũng chẳng nhớ đó tồn tại đời. Với phận của giờ khác, nếu trò chuyện thì e rằng cả hai bên đều thấy gượng gạo."

Nghe nàng , cũng tiện gặng hỏi thêm: “Ra là , thế thì cứ mặc nàng ."

Thiện Lai gật đầu, ừ một tiếng: "Vâng, mặc nàng ."

Làm mà nàng thể mặc kệ ? Chẳng qua là nàng lớn chuyện, sợ liên lụy đến những liên quan.

Thật ngờ, Bích Đào trở thành Thiếu phu nhân nhà họ Khâu, tẩu tẩu của Khâu tiểu thư. Ả quả là bản lĩnh, từ một tỳ nữ thấp hèn thể leo lên vị trí chính thất phu nhân trong một gia đình quyền quý. Người gặp ả đều cung kính gọi một tiếng "Phu nhân". Dẫu chỉ là một góa phụ, thủ tiết thờ chồng, nhưng dẫu vẫn là phu nhân chính thất của gia tộc quan Tòng tam phẩm, một bước lên mây. Không Khâu tiểu thư nhúng tay chuyện ? Hay là ả gặp cơ duyên nào khác?

Không cần vội, thời gian còn dài, nàng sẽ từ từ điều tra cho nhẽ.

sự tò mò thôi thúc, nàng vẫn lén lút tiến gần, từ xa quan sát. Quả thực là đổi , thiếu chút nữa thì nàng nhận ả. là oan gia ngõ hẹp. Chắc chắn nàng thể phụ sự sắp đặt của ý trời.

Nàng bất động trong gió lạnh một lúc lâu. A sợ nàng lâu sẽ ảnh hưởng đến t.h.a.i khí, vội vàng lên tiếng khuyên nàng trở về. Cũng đến lúc về , mãi cũng chẳng thêm thông tin gì mới. Đằng nào thì ả cũng chẳng thể chạy thoát, việc gì lãng phí thời gian ở đây.

Nàng chầm chậm bộ trở khu vực mà các tỷ đang uống . Nhìn thấy nàng một , hai vị tỷ tỷ ngạc nhiên hỏi: "Sao về một ? Đại tỷ tỷ ? Không tỷ tìm ?"

"Muội gặp Đại tỷ tỷ."

sang giữa Xuân, nhưng tiết trời vẫn còn se lạnh. Thiện Lai đang mang thai, tuyệt đối để nhiễm phong hàn. Cô Chi Thọ vốn là chu đáo, thấy trời chuyển lạnh liền ý định đưa các trở về phủ.

Lúc nãy Thiện Lai lấy cớ y phục để ngoài, nhưng đợi mãi thấy về. Cô Chi Thọ sai tìm, nha báo thấy. Em gái ngoài đều nha theo hầu, chỉ một , nên chắc chắn thể xảy chuyện gì bất trắc. Nếu thực sự chuyện gì, với lượng hạ nhân theo đông đảo như , ?

Thế nên nàng quá lo lắng, cũng bảo hai tìm cùng. Cả đám kéo tản mát khắp nơi, tìm , kẻ tìm , khi càng thêm rắc rối. Vì , chỉ một Cô Chi Thọ tìm.

"Đại tỷ tỷ thực sự tìm ? Sao đường hề thấy bóng dáng tỷ ?"

Kỳ lạ thật.

Cô Xuân Linh và Cô Tùng Niên cũng cảm thấy điều bất thường.

"Thật sự thấy ?"

"Khéo lạc đường mất . Nhà ít khi đến chỗ , bọn a chắc cũng thạo đường."

Đến lúc thì thể chần chừ thêm nữa. Cô Tùng Niên nắm lấy tay em gái ruột, cả bốn chị em cùng hớt hải tìm. Lại dám lớn chuyện, sợ gây những lời bàn tán đáng .

Họ tìm kiếm khắp nơi mà vẫn bặt vô âm tín. Hỏi han mấy a , bà t.ử ngang qua, ai cũng lắc đầu thấy. Lòng bắt đầu dấy lên sự bất an.

Có thể xảy chuyện gì chứ? Tại biến mất dấu vết? Chẳng lẽ xảy chuyện chẳng lành?

Càng nghĩ càng thêm lo lắng. Nhỡ chuyện gì thật thì ? Sự sốt ruột khiến bước chân họ thêm phần vội vã, dần dà lạc khu vực hẻo lánh.

Khi ngang qua một rừng thông, Thiện Lai chợt thấy những âm thanh lạ lùng. Bước chân nàng khựng . Nàng là từng trải qua chuyện nam nữ, đương nhiên hiểu rõ đó là thứ âm thanh gì.

Trong tình huống , lẽ thường là lập tức đầu rời .

... Nàng hiệu cho a yên tại chỗ, tự rón rén bước gần.

"Đại tỷ tỷ?"

"...Biểu ca?"

 

 

Loading...