Thiện Lai - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:37
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi trấn an di mẫu thỏa, Thiện Lai lập tức về phía Đông Cung.

Nàng mang trong nhiều phận: cháu gái ngoại của Hoàng hậu, cháu gái ruột của Đại bá phụ, của ca ca, và cũng là của tỷ tỷ.

Bốn bọn họ, bất kỳ ai gặp chuyện, nàng đều thể khoanh tay , huống hồ là tình cảnh trớ trêu như hiện tại.

Thiện Lai ngày vô cùng thiết với biểu ca , Thái t.ử Lý Hạo.

Mẹ của Lý Hạo là đại tỷ tỷ trong nhà, còn Lý Hạo là trưởng tử. Đại tỷ tỷ luôn chăm lo chu đáo cho các , trưởng t.ử cũng mưa dầm thấm đất, học theo tấm gương đó mà hết mực yêu thương các . Đó như một thứ trách nhiệm thiêng liêng chảy trong huyết quản của họ.

Lý Hạo chỉ cảm nhận loại trách nhiệm với những bên ngoại. Bởi vì họ cùng chung dòng m.á.u với . Còn những chị em cùng cha khác thì khác, chỉ chung một nửa dòng máu, tự khắc một rào cản ngăn cách. Dẫu rộng lượng so đo, chắc trân trọng tấm chân tình .

Cha và các hoàng tranh quyền đoạt vị, và các tỷ thì đùm bọc che chở lẫn .

Hoàn khác biệt.

Bên nhà cữu cữu một vị biểu , bên nhà di mẫu một vị biểu .

Biểu nhỏ hơn bốn tuổi, biểu kém bảy tuổi. Biểu từ lúc lọt lòng đón về Vương phủ nuôi dưỡng, chính là tận mắt chứng kiến quá trình trưởng thành của . Khi , còn nhỏ, việc học hành mấy bận rộn, nên ngày nào cũng dư dả thời gian rảnh rỗi để chơi đùa cùng . Hai như hình với bóng.

Biểu thì may mắn như . Khi biểu đời, đến bảy, tám vị sư phụ kèm cặp, bài vở ngập đầu, chỉ những dịp lễ tết sinh thần mới thở phào đôi chút. Đương nhiên, thời gian để kề cạnh biểu cũng chẳng nhiều.

Vốn dĩ là ruột thịt, từng tự tay chăm bẵm , nên trong lòng khỏi mang chút áy náy với nàng. Để bù đắp, lúc nào cũng nhớ đến nàng. Hễ bắt gặp món đồ gì quý giá, đơn giản chỉ là một vật dụng thú vị lọt mắt xanh, cảm xúc đầu tiên của là giữ cho , mà là: "Món quá, mang tặng ."

Mọi trong nhà ai cũng cái nết của .

Từng một vị thúc thúc buông lời trêu ghẹo, hỏi chăng định khuân sạch bách bảo vật trong Vương phủ để đổi lấy nụ của ?

Vương phủ đồ sộ như , mà dọn cho vơi ?

Thế nhưng, trong phủ Tĩnh Quốc Công quả thực hẳn một gian phòng chỉ để chứa những món đồ cất công gom góp cho biểu . Nào là những vật dụng tinh xảo, những món đồ chơi kỳ thú, thậm chí cả chiếc chủy thủ sắc bén c.h.é.m sắt như bùn, con dế mèn vô địch thiên hạ...

Bởi , dù hiếm khi gặp biểu ca, nhưng trong tâm trí cô bé, nàng luôn khắc sâu một điều: biểu ca là vô cùng . Cứ mỗi gặp mặt, nàng bám riết lấy như hình với bóng, biểu ca nàng theo đó.

đó là câu chuyện của hơn chục năm về .

Cảnh còn mất, vật đổi dời.

Biểu ca và nàng, hai quả thực trở nên xa lạ.

Ngay từ ngày đầu tiên đoàn tụ, nàng lờ mờ nhận điều đó.

Rõ ràng là ruột thịt m.á.u mủ, chẳng vồn vã, thiết bằng một kẻ chỉ mang danh nghĩa họ hàng.

Không do sống nội tâm, mà là sự thờ ơ lạnh lùng đến tàn nhẫn.

Khi , lòng nàng cũng thoáng chút chạnh lòng.

dẫu xa cách thì m.á.u mủ vẫn là m.á.u mủ, vận mệnh gắn chặt lấy , trốn tránh cũng chẳng .

Từ ngôi vị Thế t.ử Tề Vương bước lên ngai vàng Thái tử, đó đơn thuần chỉ là sự đổi danh xưng. Hơn nữa, biểu ca cũng chẳng còn là vị biểu ca của năm xưa. Nàng chuẩn sẵn tâm lý sẽ nhận sự lạnh nhạt.

Cũng chẳng hẳn là lạnh nhạt, dẫu thì vẫn còn biểu tẩu ở đó.

Biểu tẩu là một vô cùng nhiệt tình. Vừa thấy nàng, đôi mắt sáng ngời, nụ rạng rỡ hiện lên môi, mừng rỡ vô cùng.

"Muội đến ! Ta định sai mang ít đồ qua cho đây! Ta tìm nhiều khúc vải thượng hạng. Thai nhi lớn , cũng nên rục rịch may vá quần áo cho em bé là , còn chuẩn cả giày, mũ nữa..."

Vừa , ánh mắt nàng dịu dàng lướt xuống vòng hai nhô lên của Thiện Lai.

Đó là ánh mắt chan chứa tình mẫu tử.

Thế nhưng, chính nàng một . Nàng hai mươi hai tuổi, thê t.ử của ròng rã năm năm trời. Năm năm, nhưng vẫn lấy một đứa con cho riêng .

Miệng đời xì xào, đó là của nàng, là nàng vô phúc.

Mang tiếng là "Kẻ ăn bám vô tích sự".

Kẻ thì hậm hực bất bình, kẻ thì hả hê nhạo, cũng kẻ ghen tị đỏ mắt.

Không sinh con thì ? Chẳng phu quân của nàng vẫn một lòng một sủng ái duy nhất nàng đó ư? Phu quân của nàng là Thái t.ử điện hạ, là chủ nhân tương lai của thiên hạ, “ba ngàn dòng nước yếu, chỉ múc một gáo uống".

Hắn gã nông phu cày cuốc đồng, tên thợ săn quanh quẩn trong rừng, cũng chẳng hạng tiểu thương buôn thúng bán bưng. Hắn là Thái t.ử điện hạ!

Ngay cả bọn nông phu, thợ săn bần hàn, hạng tiểu thương thấp kém, hễ dăm ba đồng bạc lẻ rủng rỉnh trong túi là rục rịch nạp thêm tỳ .

Vậy mà Thái t.ử điện hạ chỉ độc sủng mỗi Thái t.ử phi.

Quả là một hồng phúc tày đình!

, đó thực sự là phúc phận? Nếu là phúc, cớ nét mặt nàng tiều tụy, đôi mắt hằn sâu nỗi u sầu bệnh tật?

Bọn họ bắt nạt nàng.

"Biểu tẩu... Tỷ tỷ... Những năm tháng qua, tỷ sống ở đây... ?"

Giọng của Thiện Lai vô cùng nhẹ nhàng, chất chứa sự dè dặt, rụt rè như mang theo ý tứ lấy lòng. Bởi vì nàng là , là đồng đảng của những kẻ ức h.i.ế.p nàng . Dẫu nàng từng điều gì với nàng , nhưng tự sâu thẳm trong thâm tâm, nàng vẫn cảm thấy áy náy khôn nguôi.

Nghe câu hỏi , Thái t.ử phi rõ ràng vô cùng kinh ngạc. Nàng sững , miệng hé mở, đôi mắt mở to. Một lúc lâu , nét mặt nàng dần chuyển sang bối rối, luống cuống.

"...Đương nhiên là , là đằng khác..." Nàng rành rọt từng chữ, giọng điệu bình thản: “Ta là Thái t.ử phi cơ mà, thể sống ? Nếu ngay cả Thái t.ử phi mà còn sống ... Chuyện đó thể xảy chứ?" Nàng thẳng lưng, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ ung dung điềm tĩnh, phong thái một kẽ hở.

trong nụ lấp lánh ánh lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-122.html.]

Thiện Lai chợt nhớ đến Đại tỷ tỷ của . Ngày hôm qua, Đại tỷ tỷ cũng chực như .

Các nàng đều rơi lệ.

Bởi vì họ đều là nạn nhân của sự bắt nạt, mà thể phản kháng, đành ngậm đắng nuốt cay chịu đựng.

Tại như ?

Họ gì sai trái ?

Thiện Lai nuốt khan, lồng n.g.ự.c dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, chẳng thể thốt nên lời.

Thái t.ử phi Trịnh Tĩnh Quyên cũng im lặng. Nàng ngoảnh đầu, ánh mắt đờ đẫn chằm chằm những viên gạch lát sàn bóng loáng phản chiếu ánh nắng, hồn phách dường như lạc về nơi nào.

Sáu năm , nàng bước lên kiệu hoa. Một màu đỏ rực rỡ ngợp trời. Nàng khoác hỷ phục lộng lẫy, đầu đội ngọc bích, đám đông vây quanh, tung hô bước cung điện nguy nga . Lúc đó, nàng ngờ ngày rơi tình cảnh .

Thiện Lai đ.á.n.h giá sai vị trí của trong lòng vị biểu ca tôn quý. Lý Hạo hề ý định tiếp tục để mặc nàng ghẻ lạnh. Giữa gian tĩnh mịch, thong thả bước , mỉm hỏi hai phụ nữ, thê t.ử và của : "Sao hai im lặng thế ?"

Tuy biểu ca nay khác xưa, nhưng Thiện Lai hề lãng quên quá khứ, quên mất căn phòng chứa đầy những bảo vật mà từng cất công sưu tầm cho nàng. Nàng từng đinh ninh rằng sẽ mãi mãi kính trọng biểu ca .

Thiện Lai lên, vòng vo khách sáo: "Muội đến tìm biểu ca, chuyện riêng với , biểu ca rảnh ?"

Lý Hạo mỉm đáp: "Ta bận đến mức thời gian trò chuyện với ."

Hai cùng bước ngoài. Họ mãi, đến một góc vắng vẻ bóng , dừng bóng một cây hải đường.

Hoa hải đường bước độ tàn úa. Sắc xanh chen lấn sắc đỏ, cảnh vật héo hon khiến lòng khỏi chạnh buồn.

Sắc xuân sắp phai tàn, một thời gian tươi nữa sắp trôi qua.

"Biểu ca, định tính đây? Đại tỷ tỷ... tỷ là gái chồng... Năm đó phũ phàng vứt bỏ tỷ , giờ chuyện đồi bại đó... Huynh từng nghĩ đến hậu quả của tỷ ?"

Lý Hạo trả lời, ánh mắt chỉ đăm đắm những bông hoa hải đường đang lìa cành.

Thiện Lai định mở lời thúc giục, nhưng ngẫm , cuối cùng quyết định bỏ cuộc. Nàng cũng ngẩng đầu lên, lặng lẽ ngắm hoa.

Nắng ấm rực rỡ, chói chang đến mức khó lòng mở mắt, cả cơ thể cũng dần trở nên uể oải, rã rời.

Chẳng bao lâu trôi qua, lẽ là lâu, mà cũng thể chỉ mới chốc lát.

Lý Hạo ngắm những đóa hoa, khẽ khàng lên tiếng: "Hạc Tiên, lẽ , lúc mới chào đời, di phụ từng định đặt tên cho là Đường. Vì di mẫu yêu thích nhất loài hoa . Khi hoa bung nở rực rỡ, rợp trời như gấm như mây. Thời Tam phu nhân phủ Tĩnh Quốc Công, di mẫu vẫn sống ở nhà tỷ tỷ. Mỗi khi hải đường đơm bông, di mẫu dắt tay tản bộ tán cây, thỉnh thoảng còn gảy đàn. Gió thổi qua, cánh hoa lả tả rụng xuống, vương đầy tóc, áo những gốc cây... cứ ốm đau bệnh tật triền miên. Có một đạo sĩ vân du phán rằng, sinh mang mệnh khuyết Thủy, chữ 'Đường' mang bộ Mộc, càng cái sự thiếu nước thêm trầm trọng, nên di mẫu mới đổi tên cho . Ngờ khi đổi tên, vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao. Cứ mỗi lâm bệnh, di mẫu lóc t.h.ả.m thiết. Không chỉ lúc ốm, mà hễ nhắc đến chuyện sức khỏe của , di mẫu rơi nước mắt. Di mẫu tự trách sinh một đứa trẻ ốm yếu, bắt chịu nhiều đau đớn... Di mẫu là dịu dàng, lương thiện nhất mà từng gặp. Di mẫu như thứ hai của , thậm chí đ.á.n.h đổi cả mạng sống vì ..."

Người quá cố của Thiện Lai, Ngụy Chân, khuê danh là Uyển Uyển. Bà là cô con gái út trong gia đình, là viên ngọc quý tay phụ mẫu và chị em. Một phụ nữ lúc nào cũng thường trực nụ môi, từng buông lời cay nghiệt với bất kỳ ai, là dịu dàng nhất thế gian. Bất cứ ai từng tiếp xúc với bà đều hết lời khen ngợi, bụng, bụng đến vô cùng.

Một như , chẳng mệnh , đúng hơn là một cái c.h.ế.t chẳng an lành.

Trong giây phút cuối cùng khi sinh mệnh lụi tắt, bà nghĩ gì?

Chẳng ai . Bà cô độc c.h.ế.t t.h.ả.m thương nơi hoang vu hẻo lánh. Trước khi trút thở cuối cùng, bà chịu đựng những đau đớn tột cùng. Móng tay gãy nát, đầy ắp bùn đất và sỏi đá. Sau khi c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể còn côn trùng, kiến bọ bu bám c.ắ.n xé...

Những yêu thương bà, khi chứng kiến cảnh tượng thê lương , thể phát điên?

"Muội nên hỏi tại từ bỏ tỷ tỷ . Muội hỏi di mẫu của , của , tại nhẫn tâm giày vò như thế? Hạc Tiên, , di mẫu của ... cái c.h.ế.t của , trở thành một kẻ điên loạn."

Ngụy Mục, tức Đình Đình, khi tìm thấy Uyển Uyển thì chuyện sắp xếp. Nàng giành chiến thắng, đạt những gì khao khát.

Nàng khao khát điều gì? Nàng khao khát quyền lực. Bởi vì quyền lực thể mang cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho gia đình nàng. Nàng sớm nhận một chân lý phũ phàng: con sống đời thể quyền lực.

Cuối cùng nàng cũng đoạt thứ quyền lực tối cao vô thượng . cái giá trả quá đắt, trong đó cả mạng sống của ruột thịt.

Quyền lực, sự bình an và hạnh phúc của .

Sự bình an, hạnh phúc của đ.á.n.h đổi lấy quyền lực cho nàng. mục đích ban đầu nàng theo đuổi quyền lực, chẳng là để mang bình an, hạnh phúc cho ...

Phải chăng tất cả những nỗ lực cuối cùng chỉ là dã tràng xe cát biển Đông?

Sao thể c.h.ế.t ?

Muội c.h.ế.t là vì nàng. Lúc c.h.ế.t, trong bụng vẫn m.a.n.g t.h.a.i một đứa con kịp chào đời. Đó là cháu ngoại của nàng! Đứa bé thành hình hài, đầy đủ tay chân, mắt mũi. Chỉ vài tháng nữa thôi, nó sẽ chào đời trong tiếng chào nhân thế, trong sự hân hoan chờ đón của bao . Biết nó cũng sẽ mang khuôn mặt giống hệt nó... thể đời nữa, nó kẹt đó, mãi mãi đó.

Đau đớn bao...

Muội của nàng lúc đó ắt hẳn chịu đựng những cơn đau xé ruột xé gan...

Sở Vương hãm hại nàng, khiến nàng chịu cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m tột cùng. Bắt buộc đền mạng cho món nợ m.á.u . Được vua thua giặc, nàng quyền điều đó.

Thế nên nàng lệnh, m.ổ b.ụ.n.g tất cả phụ nữ trong hậu viện của Sở Vương. Nàng bọn họ cũng nếm trải nỗi đau đớn tột cùng mà nàng gánh chịu. Nàng thậm chí còn tự tay cầm d.a.o thực hiện, vì trong thê của Sở Vương một đang mang thai.

Máu phun trào, b.ắ.n tung tóe lên mặt, lên tóc nàng, nhuộm đỏ cả nàng. Trông nàng lúc chẳng khác nào ác quỷ hiện hình từ cõi âm ty.

Nàng yêu thương , ai cũng hiểu điều đó. Mọi đều thương xót nàng, thấu hiểu nỗi đau đớn tột cùng của nàng. sự cảm thông chẳng thể nào giúp nàng giải thoát khỏi vực sâu tuyệt vọng.

Nàng trở nên cáu bẳn, thậm chí là tàn bạo, độc ác. Chỉ cần một chút chuyện phật ý, nàng liền ôm đầu gào thét, túm tóc tự tổn thương chính .

Nàng chỉ rụng chút tóc, nhưng khác thường xuyên trả giá bằng cả mạng sống, m.á.u chảy đầu rơi.

Nhiều cũng từng khuyên can, nhưng nàng chẳng thèm , chỉ ngừng lặp lặp câu hỏi đầy phẫn uất: "Ngươi dựa mà dám ăn với như thế? Ngươi nghĩ ngươi ngày hôm nay là nhờ ai? Là nhờ ai!"

Lý Hạo hiểu rõ điều đó.

Thế nên mới thốt lên câu: "Giá như năm đó c.h.ế.t là thì mấy. Ta tình nguyện c.h.ế.t ."

 

 

Loading...