Thiện Lai - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:12:37
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Bình xưa nay quen thói hống hách sai bảo khác.
Ở nhà, nàng sai vặt tiểu nha thế nào thì đến Phúc Trạch đường, nàng cũng quen thói sai bảo như thế. Nàng sai bảo những nha thấp bé cũng phận nô tỳ như , và ai nấy đều răm rắp lời, bởi vì địa vị của nàng khác biệt với bọn họ.
Bà ngoại của Vân Bình vốn là một nô tỳ cận vô cùng thể diện của lão thái thái. Ngay cả khi qua đời, thể diện vẫn còn nguyên. Cả Lưu phủ, phàm là kẻ hầu hạ chút mặt mũi thì ai cũng đến bà. Sau Vân Bình trở thành nha cận của thiếu gia Lưu Mẫn, tự bản nàng cũng gom kha khá thể diện. Thế lực của bà ngoại cộng với thể diện của chính bổ trợ cho , nên Vân Bình càng thêm vênh váo tự đắc, lệnh cho khác một cách ngang ngược nhưng vô cùng lý lẽ.
Nàng thừa thái độ chắc chắn sẽ rước lấy sự đố kỵ, nhưng bọn họ thì gì cơ chứ? Chỉ cần nàng phạm mặt chủ tử, bọn họ chẳng thể suy chuyển mảy may, chỉ đành trơ mắt nàng chễm chệ ở chiếu . Nàng thích, thậm chí là tận hưởng cảm giác . Đây chính là minh chứng cho thấy nàng hơn .
Tất nhiên cũng sẽ kẻ phục, nhưng chẳng cả. Chỉ dăm bữa nửa tháng, bọn chúng sẽ ngoan ngoãn cúi đầu, nhận nàng chính là ngọn núi lớn mà cả đời chúng thể nào vượt qua.
Trụ vững ngần năm đổ, Vân Bình tất nhiên kẻ ngốc. Do đó, nàng coi Thiện Lai là kẻ dễ bắt nạt, mục đích của nàng chỉ là thu phục . Nàng chứng minh cho thấy quyền lực của vẫn còn đó, và mệnh lệnh của nàng là thể chống .
Thiện Lai thì chẳng suy nghĩ sâu xa đến thế. Nàng chỉ đơn giản nghĩ rằng, một khi bán nô tỳ, bảo thì . Nô tỳ gì tư cách "Không", cái gọi là " bất do kỷ" chính là thế đây.
Nàng dậy, chỉnh đốn y phục theo tiểu nha . Dọc đường, tiểu nha dường như ý định bắt chuyện. Nó cứ lẳng lặng phía . Thiện Lai vốn chủ động, mở miệng, nàng cũng nhất quyết hé răng. Thế là cả hai trong im lặng.
Chẳng mấy chốc tới nơi.
Vân Bình vốn đang , thấy Thiện Lai bước liền tươi dậy: "Cuối cùng cũng tới ! Muội ngoan, đợi sốt cả ruột!"
Vân Bình một chất giọng bắt tai, trong trẻo vang, lúc chuyện nhịp điệu lên xuống rõ rệt, kết hợp với ánh mắt đầy uy lực. Thiện Lai thầm đ.á.n.h giá: Người dễ đối phó , là một nhân vật sắc sảo. Nếu ví với loài vật, tuy đến mức cọp beo sài lang, nhưng cũng thuộc dạng mèo hoang ch.ó dữ, vuốt sắc nanh nhọn, cào một nhát là tứa m.á.u ngay. Nàng bất giác xốc tinh thần, chuẩn ứng phó mười hai vạn phần cảnh giác.
Thiện Lai định mở lời phân trần rằng cố ý để đợi thì con nha nhỏ dẫn đường nhanh nhảu chen ngang, hì hì: "Cô nương bận ngủ cơ."
Lời còn dứt, Vân Bình lập tức tiếp lời: "Hèn chi! Hóa là đang ngủ ..." Nửa câu đầu giọng vút cao vội vã, nửa câu cố tình hạ thấp, kéo dài chậm rãi.
Tim Thiện Lai như hẫng một nhịp. Đến nước thì còn gì hiểu nữa: “Kẻ đến ý , ý sẽ đến". Mắt nàng bất giác đảo quanh một vòng. Quả nhiên, những khác trong phòng, kẻ đang việc kim chỉ, thắt dây nơ, đang lau dọn đồ đạc, thảy đều buông công việc tay xuống, nhất tề đổ dồn ánh mắt về phía nàng.
Thanh minh lúc là vô ích, bởi vì sự thật là nàng đang ngủ. mà...
"Không trách , là do Liên Tư bảo ngươi nghỉ ngơi, chuyện cả." Giọng điệu của Vân Bình trở về vẻ trong trẻo, lanh lảnh thường ngày.
Đây là đang lấy lòng ? Vừa giáng cho một cái tát, đưa ngay cho một quả táo ngọt. Rốt cuộc cô định giở trò gì? Biện bạch giờ là thừa thãi, chỉ việc chờ xem hành động tiếp theo của cô là gì thôi.
Thiện Lai yên nhúc nhích, nét mặt chẳng biến sắc.
Thấy thái độ , Vân Bình nhủ thầm: Cái bộ dạng là do bẩm sinh con bé lù đù như khúc gỗ, là quá thông minh đây? Dù cũng chẳng hề hấn gì, là gỗ mục cũng , thông minh cũng , đối với đều lợi cả. Là gỗ thì sẽ phản kháng, là kẻ thông minh thì sẽ tự đường gây chuyện. Mục đích của đạt . Nghĩ , Vân Bình nở một nụ đắc ý tỏ vẻ khoan dung.
"Là Liên Tư dặn nghỉ ngơi, theo lý, nên quấy rầy. xét cho cùng, đều chung một chỗ hầu hạ. Hôm nay giúp , ngày mai giúp , tỷ hòa thuận êm ấm, xem đúng đạo lý ?"
" ." Đây quả thực là một chân lý thể phá vỡ. Thiện Lai đáp gọn lỏn một chữ, giọng điệu lạnh tanh. Vân Bình tỏ vẻ hài lòng.
"Muội ngoan, việc cho Phù Nhụy nhé. Quần áo lót của Liên Tư xưa nay đều do nàng may vá, nhưng hôm qua lỡ tay thương, giờ cầm kim nữa. Khổ nỗi dạo nhà bao việc, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, chỉ mỗi ngươi là rảnh rỗi hơn cả. Muội chịu khó nàng , đợi khi nào nàng khỏi, sẽ bắt nàng tạ ơn đàng hoàng."
Thiện Lai vốn định từ chối, nhưng: “Việc thêu thùa may vá, thạo. Ta thể học, chỉ sợ hỏng việc. Nếu tỷ tỷ nào giỏi kim chỉ thể may áo, sẵn lòng phần việc của tỷ , thế ?"
Sao chứ? Điều Vân Bình cần chỉ là sự ngoan ngoãn phục tùng của Thiện Lai mà thôi.
"Trong phòng chúng , giỏi kim chỉ nhất ngoài Phù Nhụy thì chỉ T.ử Yên. T.ử Yên bận gánh nước . Hay là T.ử Yên nhé?"
Gánh nước là việc nặng nhọc, nhưng . Thiện Lai định gật đầu đồng ý thì từ tiếng vọng : "Nàng gì hết. Đừng giao việc gì cho nàng ."
Người lên tiếng ai khác, chính là Lưu Mẫn. Hắn là chủ tử, lời đương nhiên là mệnh lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-13.html.]
Sắc mặt Vân Bình phút chốc xám xịt, bao nhiêu phấn son cũng chẳng giấu nổi vẻ khó coi. Chủ t.ử lên tiếng, lẽ nàng , nhưng nàng im bặt.
Thiện Lai thì lúng túng phản ứng cho . Lời Lưu Mẫn , từng chữ từng chữ nàng rõ mồn một, dường như cũng hiểu ý , nhưng rốt cuộc là tại chứ? Không chỉ nàng, mà tất cả mặt ở đó đều âm thầm thắc mắc: Tại ?
Lưu Mẫn cất giọng, là trực tiếp với Thiện Lai: "Ta bảo ngươi nghỉ ngơi cơ mà? Nếu nghỉ thì về Ngưỡng Thánh hiên . Cuốn sách bảo ngươi xem, xem xong ? Chắc chắn là ! Thế thì tiếp ! Đọc xong tóm tắt cho , còn dùng đến. Nhớ kỹ cho , ở bên việc của ngươi, ngươi cần nhúng tay , cũng cần qua đây. Ngươi chỉ cần ở yên bên Ngưỡng Thánh hiên là ."
Đây là công khai tách biệt nàng với những khác. Trước cũng ? Hàm Thúy cũng việc nhà, hèn gì bọn nha cứ rỉ tai học chữ. Học chữ là thể hầu hạ trong thư phòng.
Thì là thế... Nàng mải mê suy nghĩ đến xuất thần, đầu bất giác nghiêng sang một bên, lông mày khẽ chau , nét mặt đờ đẫn đổi, trông phần ngây ngốc.
Lưu Mẫn cực kỳ chướng mắt cái điệu bộ . Vừa đần ngốc, thế thì xứng với những bức thư họa chứ? Thật khiến tức c.h.ế.t .
"Còn mau ? Đứng đực đấy gì?" Câu gần như là hét lên, âm lượng cực lớn, hắt thẳng mặt đối diện. Thiện Lai hứng trọn câu quát, giật b.ắ.n tỉnh mộng, nhưng vẫn cứ trơ đó như phỗng. Lưu Mẫn thấy thế càng giận dữ: “Ngốc nghếch! Hay là ngươi điếc?"
Đã đến nước , Thiện Lai ngoài việc co cẳng chạy thì chẳng còn gì hơn, bèn cuống quýt vắt chân lên cổ mà chạy. Chạy một mạch thật xa, đến khi thở mới dám dừng .
Dừng nhịn mà suy nghĩ lung tung. Kiểu gì nàng cũng trở thành cái gai trong mắt kẻ khác cho xem. Cùng phận nô tỳ như , cớ nàng việc? Họa phúc tương sinh, đây cũng là một chân lý thể phá vỡ. Nếu kẻ trong lòng bất mãn, nảy sinh tà niệm mà tay ám hại nàng thì đây? Nàng thà cam tâm tình nguyện trăm công nghìn việc cực nhọc, còn hơn rơi tình cảnh khốn cùng .
nàng chẳng thể tự chủ vận mệnh của . Làm nô tỳ là bất do kỷ, sống c.h.ế.t sướng khổ đều phó mặc một câu của chủ tử. Hắn thật chẳng nghĩ cho khác gì cả. Thiện Lai bỗng dưng sinh lòng oán trách.
Lưu Mẫn tất nhiên thể ngờ tới sự oán thán . Hắn một lòng đinh ninh những việc đều là cho nàng. Không cho nàng việc vặt là vì nàng hạ như bọn nha . Hắn sẵn lòng nuôi nàng, chỉ để nàng thể chuyên tâm tạo những tác phẩm thư họa trác tuyệt hơn.
Cho nên nhắc với Vân Bình một nữa: "Nàng chỉ cần lo chuyện trong thư phòng, những việc vặt vãnh khác, tuyệt đối ai phép quấy nhiễu nàng ."
Lần , Vân Bình nặn một nụ và ngoan ngoãn lời. Dù trong lòng hàng ngàn hàng vạn sự cam tâm, nàng vẫn , vì đối diện là chủ tử. Đối với những kẻ chủ tử, nàng cũng , để bọn chúng sự hoảng loạn của . Nàng tuyệt đối thể tự rối loạn trận tuyến. Có khi chẳng chuyện gì to tát, chỉ là bắt con bé việc vặt thôi mà, cướp quyền quản sự của nàng . Nàng vẫn đang nắm quyền sinh sát trong tay. Sẽ . Nàng tự nhủ nhủ trong lòng.
nàng vẫn kìm mà liếc phản ứng của đám . Bọn chúng đều đang cúi gằm mặt, ngoan ngoãn việc của . Thực sự ngoan ngoãn. chuyện đó ? Trong bụng bọn chúng chắc chắn đang thầm, cợt nàng !
Nhất định cho bọn chúng một bài học mới , dám nhạo nàng , bọn chúng dám... Bàn tay Vân Bình vô thức nắm chặt . Cơn đau nhói đột ngột truyền đến. Nhìn xuống, mười chiếc móng tay gãy mất bốn chiếc, rướm cả máu.
Phía bên , Thiện Lai cầm cuốn họa phổ lên, nhớ lời Lưu Mẫn dặn: "Tóm tắt cho , còn dùng đến..." Tóm tắt cái gì cơ chứ? Rõ ràng nó là họa phổ mà... Thật là kỳ cục. Hắn rốt cuộc nàng gì? Suy nghĩ nát óc vẫn thông, Thiện Lai vô thức bày vẻ mặt ngây ngốc ban nãy.
lúc Lưu Mẫn tới tìm nàng và thu hết tầm mắt. Lưu Mẫn đương nhiên là chê bai mặt.
"Cái bộ dạng ngu ngốc , một là đủ . Xin ngươi đừng bộ mặt nữa ?!" Hắn gào lên bực dọc.
Hắn mới là đồ kỳ cục! Thiện Lai thầm nghĩ trong lòng. Nàng ngước Lưu Mẫn, khuôn mặt hiện rõ vẻ khó hiểu vô cùng, mang nét ngây thơ ngơ ngác. Nhìn khiến tim mềm nhũn.
Dù thì nàng cũng là con gái, đường đường là nam nhi đại trượng phu, việc gì chấp nhặt, nên hung dữ với nàng như thế. Lưu Mẫn tự nhủ, dễ dàng tha thứ cho sự "ngốc nghếch" của nàng. Hắn ôn tồn lên giọng giải thích: “Ngươi giống bọn họ, đừng phí thời gian những việc vô bổ . Việc ngươi nên nhất là ở đây chuyên tâm rèn luyện thư họa, tuyệt đối đừng phụ thiên phú của ! Bao nhiêu cầu còn chẳng , ngươi thể tùy tiện chà đạp nó! Ta đều là cho ngươi, dụng tâm lương khổ của , ngươi hiểu, ?"
Hồi lâu, Thiện Lai thốt nên lời, chỉ trân trân thanh niên mặt.
Sao là cái điệu bộ nữa? Lưu Mẫn theo phản xạ định cau mày nhăn nhó, may mà kịp nhớ lời tự răn ban nãy nên nét mặt kịp biến dạng, vẫn duy trì vẻ mặt chân thành, hòa nhã. cố gồng thì cũng chỉ một lúc. Hay là nhầm , con bé là đồ ngốc thật? Không thể nào...
"Ngươi..."
"Thật ?" Nàng đột ngột lên tiếng: “Những lời thiếu gia là thật ?"
Lần thì nhịn nữa, lông mày nhíu chặt: "Thật giả cái gì? Bản thiếu gia xưa nay dối, mà dối cũng chẳng đến lượt với ngươi. Cớ gì dối ngươi?"
Hai giọt nước mắt, to tròn, một dấu hiệu báo , lăn dài bờ má trắng muốt của nàng. Nàng , ánh mắt vẫn đau đáu . Còn thì ngây nàng. Thì đời thực sự "Nước mắt như ngọc rớt" là thế .