Thiện Lai - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-02-25 02:40:23
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô nương, cô đói ?”

“Ngươi cứ ăn , đói."

Một lát : “Cô nương, uống ngụm nước .”

“..."

Dù là những lời quan tâm chân thành, chút ác ý, nhưng chỉ trong vỏn vẹn nửa canh giờ mà đến năm sáu bận thì kiên nhẫn đến mấy cũng đ.â.m phiền lòng. Huống chi đang đường về nhà, lòng như lửa đốt, nôn nóng yên, tâm trạng mà mấy lời dài dòng vô bổ .

dẫu lòng, nàng cũng chẳng dám phản ứng. Nàng tư cách để phát cáu. Xe ngựa chẳng của nàng, phu xe lẫn ân cần chăm sóc bên cạnh đều do nàng bỏ tiền thuê, đống đồ đạc chất cao như núi xe cũng chẳng tiền túi nàng mua, thậm chí đến cái nàng lúc cũng còn thuộc về chính nữa. Cái kiểu ăn cháo đá bát, lật lọng trơ trẽn , Thiện Lai quyết .

Trên đời , quả nhà chủ nào bằng Lưu phủ.

Thiện Lai tu tu tích đức từ mấy đời mới gặp cơ duyên nhường . Lão phu nhân Lưu phủ đúng là một vị Bồ Tát sống. Dù rõ nhận lòng của ắt đ.á.n.h đổi bằng một cái giá tương đương, Thiện Lai vẫn nhất mực ghi lòng tạc ân đức của lão phu nhân. Bởi vì bà đối xử với Thiện Lai quá , thật sự là đến mức khó tin.

Chưa kể đến bạc năm trăm lượng cứu mạng nhiều đến mức hoang đường , chỉ riêng xe t.h.u.ố.c men, vải vóc, thức ăn đầy ắp ... cũng là ân tình mà cả đời Thiện Lai chẳng thể nào trả hết.

Đêm hôm qua, Như Huệ dẫn theo mấy nha , ai nấy đều ôm theo những tay nải lớn nhỏ, lục tục kéo đến phòng Thiện Lai.

"Lão thái thái dặn, nhân lúc rảnh rỗi ghé qua thu xếp đồ đạc mang về nhà cho , kẻo lỡ dở chuyến sáng mai." Vừa , Như Huệ giở từng tay nải , chỉ rành rọt cho Thiện Lai xem: "Gói là t.h.u.ố.c bổ, nhân sâm, linh chi, lộc nhung đủ cả. Hai tay nải là vải vóc, lụa là gấm vóc, may áo vỏ chăn đều tiện. Mấy gói là bánh kẹo, đồ ngọt với thịt thà, đều gói ghém cẩn thận , cứ thế mang về thôi. Đồ ăn dọc đường thì sáng mai sẽ đồ nóng hổi cho ."

Như Huệ dứt lời, Thiện Lai hoảng hốt đến mức chẳng dám : “Thế , an tâm cho cam..."

Như Huệ bật : "Mấy lời đừng với bọn tỷ, bọn tỷ chỉ lệnh mà thôi. Muội thì ngày mai lên thưa với lão thái thái ."

Thiện Lai định chạy tìm lão phu nhân ngay lập tức, nhưng Như Huệ vội giữ : “Lão thái thái ngủ . Muốn tạ ơn thì đợi mai về hẵng , còn nếu tạ ơn thì càng . Tỷ thật đừng mếch lòng, mấy thứ thấy quý giá, chứ mắt lão thái thái thì đáng là bao, chẳng qua là bà thương nên mới thưởng cho chút thể diện. Muội cứ mạnh dạn nhận lấy, từ chối là phụ lòng của lão thái thái đấy."

Nói đoạn, Như Huệ rút từ trong tay áo một cây trâm vàng: "Đây là chút lòng thành của tỷ, cũng đừng từ chối."

Như Huệ khơi mào, mấy nha cùng cũng lập tức rục rịch lôi đồ tặng. Thiện Lai chối đây đẩy. Đang giằng co thì mấy nha của Bích Ngô đường thấy náo nhiệt cũng ùa đòi góp vui. Vì đang ở địa phận Bích Ngô đường, mấy cô nàng bèn xung phong chủ nhà, dọn vài đĩa hoa quả, mứt kẹo. Một đám ăn buôn chuyện rôm rả, thấy bàn la liệt đồ tặng của nhóm Như Huệ, ai nấy cũng đòi thể hiện chút lòng thành, kẻ rút trâm, tháo vòng tay... Cảnh tượng trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết, Thiện Lai khô cả cổ mà chẳng ai .

May một tiểu nha trạc mười một, mười hai tuổi lấy một chiếc bùa bình an, bảo là nhà xin cho, khai quang điểm nhãn, giải bệnh tiêu tai linh nghiệm, đúng thứ Thiện Lai đang cần, nhất định bắt nàng nhận.

Bốn chữ "giải bệnh tiêu tai" như đ.á.n.h trúng tim đen, mắt Thiện Lai dán chặt lá bùa dứt . Cuối cùng đành nhận lấy một món. Thấy Thiện Lai chỉ nhận đồ của , con nha nhỏ khó giấu nổi vẻ đắc ý, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiện Lai líu lo hỏi han đủ thứ đời, “Bắt tay ngắn, c.ắ.n miệng mềm", Thiện Lai kiên nhẫn trả lời từng câu, những xung quanh cũng dỏng tai lên chăm chú nàng kể.

Cả đám huyên náo đến tận đêm khuya. Thiện Lai buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn gắng gượng tiếp chuyện. Như Huệ tinh ý nhận sự bối rối của nàng, bèn lên xua tay giải tán: "Khuy , mai ai nấy đều bận việc, giải tán thôi."

Lúc chia tay ngoài cửa, Như Huệ nán cuối cùng, len lén ấn tay Thiện Lai một vật, thấp giọng dặn: "Đây là một trăm lượng lão thái thái cho . Bà dặn lén đưa, đừng để ai . Dù cũng sắp xa, cẩn thận kẻo rước họa , đường sá bây giờ thái bình."

Một câu rào đón , chặn đường lùi của Thiện Lai. Từ chối thì dám, lỡ lộ chuyện sợ rắc rối dọc đường. Câu cuối cùng Như Huệ để là: "Sáng mai tỷ sang, gọi khiêng đồ cho , chẳng nhọc lòng gì , cứ yên tâm mà ngủ ."

Thế thì mà ngủ nổi?

Đêm đó, Thiện Lai trằn trọc lật yên, trong đầu chỉ quẩn quanh một suy nghĩ: Đời kiếp dù thế nào cũng báo đáp ân tình của lão phu nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-14.html.]

Thiếu gia Lưu phủ cũng là . Dù còn nhỏ tuổi rành đời, bề thế bằng lão phu nhân, nhưng cũng đối xử với nàng . Hắn là chủ, nhưng bắt nàng hầu hạ, mà chỉ dặn nàng đừng lỡ dở thiên phú của bản ... Hắn hỏi nàng tại . Nàng trả lời. , trong lòng nàng sáng như gương.

Nàng là c.h.ế.t sống một . Khi tỉnh , bảo nàng tên là Diêu Thiện Lai. Diêu Thiện Lai là ai, thích gì ghét gì, nàng mù tịt, nhưng nàng chính là Diêu Thiện Lai. Sao thể sợ hãi cơ chứ? Ngày , đêm , mãi thôi, đến đổ bệnh. Trong cơn mê sảng, thể và ý thức chẳng tuân theo sự kiểm soát của , lúc tỉnh dậy mới thấy nền đất vẽ chi chít hoa chim đá núi bằng cành cây. Nhìn những bức vẽ , nàng sững sờ. Trong lúc vô thức, bản ngã của "Diêu Thiện Lai" tìm về, “Diêu Thiện Lai" vẽ, nàng từng tồn tại, từng sống một đời thực sự. Nàng chấp nhận sự thật chính là Diêu Thiện Lai. Vẽ là niềm đam mê cháy bỏng nhất của Diêu Thiện Lai, là sợi dây duy nhất kết nối nàng với quá khứ, khiến nàng tin chắc rằng thực sự là Diêu Thiện Lai.

Thế nhưng, Diêu Thiện Lai bán nô tỳ. Làm nô tỳ thì còn coi là con nữa, kiếp coi như bỏ. Ấy với nàng rằng thứ kết thúc, nàng vẫn , vẫn tự do những gì thích. Làm cho ?

Hắn đối với nàng, nàng báo đáp. Cứ nghĩ đến sự t.ử tế của hai con , cõi lòng nàng mềm nhũn, những lời lẽ phần vô duyên của khác, nàng cũng dễ dàng bỏ qua.

"Cám ơn thẩm, cháu cũng khát ."

Vợ Triệu Nhị nàng uống nước, tít mắt: "Cô nương đừng sốt ruột, sắp đến nơi ."

"Dạ, cháu vội."

Thiện Lai vội, đa phần là dối lòng. Còn vợ Triệu Nhị bảo "sắp đến nơi", là sự thật. Phía ngoài truyền đến tiếng Triệu Nhị ghìm cương ngựa: "Đến trấn Hội Tiên , nhà cô nương lối nào?"

"Đến ?" Thiện Lai ngỡ ngàng, nhanh như ? Vén rèm xe , quả nhiên là đến thật. Những cảnh vật hiện mắt, thảy đều là những thứ nàng ngắm quen thuộc suốt bốn năm trời. Sống mũi cay xè, nước mắt chực trào, những thứ tưởng chừng quen thuộc nay qua làn nước mắt mờ sương, bỗng hóa xa lạ.

Vội vàng gạt giọt lệ, nàng chỉ đường cho Triệu Nhị: "Thúc cứ men theo bờ sông, đến cuối đường là đến nhà cháu. Trươc cửa nhà một cây hòe lớn..."

Triệu Nhị "" một tiếng, vung roi ngựa, xe tiếp tục lăn bánh. Trong làng tự dưng lạ xuất hiện, dân làng tò mò chặn hỏi han xem là ai, đến đây gì. Thiện Lai thò đầu ngoài, cất tiếng gọi "Thúc". Người nọ đương nhiên nhận Thiện Lai, bèn hỏi: "Thì là Thiện Lai. Đây là họ hàng nhà cháu ? Trông lạ mặt quá."

Muốn giải thích về phận của Triệu Nhị thì kể lể ngọn nguồn cơ sự, Thiện Lai thích, bèn ậm ờ cho qua chuyện: "Dạ . Thúc ơi, cháu về nhà đây, cháu nhé." Người nọ bèn tránh đường cho xe ngựa qua. Xe khuất, ông lập tức chạy tót sang nhà mấy quen, vung tay múa chân kể sống động: "Con gái nhà lão Thạch ngoài về , xe ngựa oai phong lắm! Xem nhà lão phen đổi đời thật !"

Trong một cái làng bé bằng lỗ mũi, chẳng bí mật nào giấu lâu. Lúc Thiện Lai xuống xe, cửa nhà chừng dăm bảy chực sẵn, nhiều khác đang lục tục kéo đến.

Vương đại nương xưa nay vốn thiết với nhà Thiện Lai, luôn thật lòng quan tâm đến nàng. Xe ngựa dừng bánh, bà đon đả chạy tới nắm chặt lấy tay nàng: "Thiện Lai, cháu cho nhà Lưu lão gia huyện, chuyện vẫn chứ? Bọn họ ức h.i.ế.p gì cháu chứ? Sao cháu với một tiếng, bọn chẳng ai gì cả. Nếu , gì bọn cũng đưa tiễn cháu..."

Thiện Lai hiểu rõ lòng của bà, những lời đều là thật tâm thật ý. nàng đang nóng ruột gặp cha, nên chỉ trả lời lệ: "Cháu bề đều . Đại nương, cha cháu ở trong nhà ạ?" Vừa , nàng rảo bước trong.

Vương đại nương theo sát gót: "Cha cháu ở trong nhà thì ? Bệnh tình lão khỏi ..." Nghe , tim Thiện Lai đau như cắt, may mà Vương đại nương kịp bổ sung thêm vài câu: " so với thì khá hơn nhiều . Hôm nọ vị đại phu cao tay đến khám, bắt mạch cho t.h.u.ố.c xong, cha cháu ăn chút đỉnh ." Nghe đến đây, Thiện Lai mới thở phào nhẹ nhõm.

Chưa bước qua cửa, một mùi t.h.u.ố.c Bắc nồng nặc xộc thẳng mặt. Thuốc men bao giờ cũng là điềm gở, hễ dùng đến thì c.h.ế.t cũng ngắc ngoải. Mùi t.h.u.ố.c nồng nặc ngột ngạt đến bức ... Thiện Lai bỗng dâng lên một nỗi bi ai vô hạn.

Diêu Dụng và nàng, hai cha con, mang trọng bệnh thì bệnh tật hành hạ đau đớn, khỏe mạnh thì cũng trả một cái giá quá đắt. Đó chính là nỗi bi ai của nghèo.

Người bệnh trong nhà thấy tiếng động ngoài sân, cất giọng khàn đặc hỏi: "Ai đến đấy?"

Chỉ ba chữ thôi cũng đủ viền mắt Thiện Lai đỏ hoe. Nàng vốn dĩ định . Đứng mặt cha luôn hết lòng yêu thương , nàng bắt buộc tỏ vui vẻ, nhẹ nhõm. Bằng , cha nàng nhất quyết sẽ cho nàng Lưu phủ, mà như thế thì chẳng lợi gì cho cả hai.

nước mắt cầm . Thân thể cũng chẳng chịu lời. Nàng nhào đến bên giường bệnh của cha, ôm mặt nức nở. Khóc thương cho nỗi đau đớn cha đang chịu, cho nỗi tủi nhục bán nô tỳ của bản .

Diêu Dụng cũng giàn giụa nước mắt. Hai cha con, , ôm nấc lên từng hồi. Diêu Dụng cho , ông chỉ xót thương cho đứa con gái bé bỏng chịu ngần ấm ức.

 

Loading...