Thiện Lai - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:20:34
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Dụng là tính tình ôn hòa và tấm lòng nhân hậu bậc nhất thế gian. Tư chất thiên bẩm là , nhưng ông sinh với mệnh lục duyên bạc.
Vừa mới chào đời bao lâu thì cha lâm bạo bệnh qua đời. Lên năm tuổi, chịu thương chịu khó tần tảo nuôi ông khôn lớn cũng nhắm mắt xuôi tay. Lo liệu xong hậu sự cho mẫu , cữu cữu đưa ông về nuôi nấng. Vì con cái, cữu mẫu dồn hết tình cảm mẫu t.ử thiêng liêng ông, chăm sóc ân cần, coi như con đẻ. Thế nhưng, cữu mẫu mắc căn bệnh quái ác cũng từ giã cõi đời. Chỉ trong một đêm, những lời đồn thổi ác ý bủa vây lấy ông. Người đồn đại ông là kẻ mệnh cứng, khắc c.h.ế.t cả . Nghe những lời cay nghiệt , ông chỉ bất lực ròng, cầu mong cữu cữu mau chóng trở về. sâu thẳm trong lòng, ông cũng hoảng sợ vô cùng. Lỡ ông thực sự khắc c.h.ế.t thì ? Cữu cữu là duy nhất còn của ông...
Cữu cữu nhanh chóng trở về. Sau khi an táng cho cữu mẫu xong xuôi, ông dẫn Diêu Dụng rời khỏi quê hương. Về , cữu cữu cũng bỏ mạng nơi đất khách quê . Trước lúc lâm chung, ông trăng trối bảo Diêu Dụng đừng trở về quê nữa, bản ông cũng về. Thế là Diêu Dụng đành lưu lạc phương xa. Những tưởng sẽ chẳng bao giờ đặt chân về chốn cũ, mà nhiều năm khi cữu cữu khuất núi, ông vẫn tìm đường về cố hương. Lúc trở về, ông dắt theo một cô bé nhỏ thó.
Ông vỗ n.g.ự.c tự xưng đó là con gái ruột của , cũng tin là thật.
thực chất đứa bé con ruột của ông. Nó là do ông nhặt . Trông thấy nó thoi thóp bên đường nên ông rủ lòng thương xót bế nó về cưu mang.
Vốn dĩ ông cũng từng một cô con gái ruột. đứa trẻ bỏ mạng trong biển lửa.
Trước năm mười tuổi, Diêu Dụng chỉ mang cái tên thô kệch là "Thạch Đầu". Mẫu đặt cho ông cái tên với hy vọng ông sẽ kiên cường cứng cỏi, để dễ bề bươn chải sinh tồn. Nghe bảo ngọc cũng cứng cáp lắm, nhưng ngọc là thứ đồ quý giá, nghèo thì phúc phận giữ những món đồ danh giá , thế nên ông đành bằng lòng với cái tên Thạch Đầu. Sau cữu cữu dẫn ông xa, thấy cái tên quá đỗi qua loa đại khái, thể thống gì. Dẫu cũng là trưởng thành, xông pha ngoài giang hồ, thế nên cữu cữu cất công nhờ mài giũa cho ông một cái tên nhã nhặn hơn. Từ đó về , hễ ai hỏi han danh tính, ông đều xưng là Diêu Dụng chứ còn là Thạch Đầu nữa.
Bao nhiêu mánh lới kỹ nghệ buôn bán, cữu cữu đều truyền dạy hết, Diêu Dụng cũng tiếp thu nghiêm túc. Thế nhưng từ ngày cữu cữu mất, chỉ còn một một lui tới những chỗ cữu cữu từng thu mua gạo năm xưa, ông trả giá cao hơn khác, cái cân lúc nào cũng nặng trĩu phần hơn. Bản ông cũng chẳng sống sung túc gì, tiền bạc chỉ đủ no bụng, đắp đổi qua ngày. Có gã sai vặt trung thành từng nhiều lên tiếng khuyên can, nhưng ông vẫn trục lợi từ những nông dân thấp cổ bé họng. Nỗi khổ cực của mẫu năm xưa, ông thấu hiểu hơn ai hết. Ông chỉ kiếm tiền từ những tên đại thương buôn m.á.u mặt, dẫu nếm trải đắng cay khổ cực trăm bề.
Ông nghèo tiền nghèo bạc, nhưng đổi cái danh thơm tiếng . Phàm là những từng bán gạo cho ông, một ai là tấm tắc ngợi khen ông là nhân nghĩa. Có một gã hủ nho, đèn sách cả đời, thi thố cả đời, cuối cùng ngoài cái danh sinh viên hữu danh vô thực và một cô con gái rượu thì trong tay chẳng còn tài sản gì đáng giá. Gã hủ nho ngỏ ý gả con gái cho Diêu Dụng, ướm hỏi xem ông ưng thuận .
Diêu Dụng đón nhận cô con gái của gã hủ nho nghèo rớt mồng tơi về vợ, đón luôn vị nhạc phụ đại nhân về nhà phụng dưỡng chăm sóc chu đáo.
Vợ ông sinh hạ một bé gái bụ bẫm. Cả gia đình ngập tràn trong niềm hân hoan hạnh phúc, nhất là Diêu Dụng. Ông ôm ấp nâng niu đứa trẻ rời tay.
Tiệc đầy tháng của con gái diễn trong khí tưng bừng rộn rã. Nào ngờ, vị nhạc phụ đại nhân đột ngột qua đời. Lúc phát hiện , nụ môi ông lão đông cứng . Tấm lụa đỏ hỉ khí tháo xuống, mảnh vải tang trắng toát kịp giăng lên.
Suốt ba năm ròng rã, Diêu Dụng ru rú ở nhà bầu bạn cùng vợ. Mãn tang, ông quyết tâm đưa vợ con cùng lên đường. Gia sản cạn kiệt, đến lúc xông pha kiếm sống .
Thương nhân nay đây mai đó, mấy ai đem theo cả gia quyến? Quá đỗi phiền phức, thời cuộc biến đổi khôn lường. Đàn bà trẻ con chịu nổi sóng gió, cơ hội vuột mất. Dẫu , Diêu Dụng từng hé răng than vãn nửa lời. Người vợ nơm nớp lo âu. Nàng dẫn con về quê cũ, tránh kỳ đà cản mũi cản bước chân trượng phu. Diêu Dụng thủ thỉ với nàng rằng: Với ông, tiền tài bì với hai con? Từ nay cấm nàng bao giờ những lời như nữa. Người vợ xúc động tuôn trào nước mắt, ngả đầu lồng n.g.ự.c ông nức nở. Nàng bảo thật phúc phần lớn lắm mới nương nhờ bến đỗ bình yên như ông. Diêu Dụng mỉm xoa lưng vợ, rót tai nàng những lời đường mật ngọt ngào êm ái.
Người hiền gặp lành, vận đen thể cứ bám riết lấy một mãi .
Diêu Dụng bắt một cơ hội vàng.
Gã đồng nghiệp trọ cùng khách điếm với ông là một thiếu gia vắt mũi sạch. Quá non nớt, buông dăm ba câu đường mật dụ dỗ, thế là sa đọa chốn cờ bạc. Vào sòng bài thì thi ném tiền qua cửa sổ, lúc đầu đương nhiên là thắng đứt đuôi nòng nọc, nhưng về thì càng gỡ càng thua, thua sạch bách. Đến lúc nhẵn túi mới sực tỉnh, gã mẩy la lối om sòm trong sòng bài, tố cáo nhà cái giở trò bịp bợm. Kết cục là đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t. Nợ m.á.u trả bằng tiền, nhưng vét cạn túi cũng đào đủ bạc để trả nợ. Gã van lạy sòng bài thư thả cho vài ngày, đợi gã biên thư về nhà kiểu gì cũng mang tiền đến chuộc. bọn chủ sòng chịu, vì chúng thèm thuồng đống hàng hóa trong tay gã. Số lụa là gấm vóc vô cùng đắt giá. Gã căm hận đến độ nghiến nát hàm răng. lúc , Diêu Dụng ở ngoài về. Tuy chẳng tường tận sự tình, nhưng vì đó từng đôi giao tiếp với gã thiếu gia, bản chất gã hề xa tồi tệ, nay thấy bộ dạng bầm dập tơi tả của gã, ông liền chạy hỏi han xem cần giúp đỡ gì . Gã thiếu gia cảm động khôn xiết, hỏi vay Diêu Dụng hai mươi lượng bạc. Hai mươi lượng thì ông . Diêu Dụng móc hầu bao đưa tiền . Đám tay sai sòng bài giật lấy tiền hậm hực c.h.ử.i rủa bỏ . Thiếu gia thú nhận với Diêu Dụng rằng gã đào hai mươi lượng để trả nợ, đành gán đống lụa là để khấu trừ. Diêu Dụng dứt khoát từ chối, đống lụa giá trị vượt xa hai mươi lượng gấp mấy . Ông xưa nay bao giờ màng đến những món hời bất nghĩa. Thiếu gia càng thêm cảm kích, hết mực nài nỉ ông nhận lấy. Gã bảo thiếu tiền, chút lụa đối với gã chẳng bõ bèn gì. Vốn dĩ thấy định mang về cho nhà may áo, nay sòng bài lừa tiền, còn định tiện tay dắt dê chiếm đoạt hàng hóa, còn lâu gã mới để cho bọn chúng toại nguyện. Chuyện tuyệt đối thể cứ thế mà cho qua! Gã còn xúi giục Diêu Dụng đem lụa lên kinh thành bán, kiểu gì cũng vớ món hời lớn. Gã bảo từng thấy con gái ông, nhỏ xíu xiu thế mà dãi nắng dầm sương chạy ngược chạy xuôi, thật chẳng thể thống gì. Lời của gã đ.á.n.h trúng tim đen của Diêu Dụng. Ông nằng nặc nhét thêm cho thiếu gia ba mươi lượng nữa, đó là một nửa gia tài của ông. Thiếu gia từ chối vài nhưng , đành nhận lấy. Gã còn căn dặn Diêu Dụng lên kinh thành thì ghé ngay tiệm Tường Ký ở phía Đông. Cứ gặp mặt chưởng quỹ, xưng danh tính của gã, chưởng quỹ xong ắt sẽ trả cho một cái giá hời.
Làm theo chỉ dẫn của thiếu gia, Diêu Dụng quả nhiên trúng quả đậm ở kinh thành. Ông tức tốc mang tiền lớn đưa vợ con hồi hương. Từ nay tiền , ông chỉ an phận ruộng, thề bao giờ dấn con đường thương lái đầy rẫy hiểm nguy nữa.
Đêm hôm đó, ông trằn trọc chợp mắt nổi. Vợ dỗ con gái ngủ say sưa, ông sợ đ.á.n.h thức con nên khoác vội chiếc áo nhẹ nhàng bước ngoài.
Chính trong cái khoảnh khắc định mệnh ông rời , khách điếm bốc cháy ngùn ngụt.
Tiền bạc hóa thành tro bụi. Vợ và con gái cũng chung phận hẩm hiu.
Đứng đống đổ nát hoang tàn vẫn còn nghi ngút khói đen, Diêu Dụng cay đắng nhận , mệnh của ông quả thực là khắc c.h.ế.t . Những lời rủa xả năm xưa xem chẳng sai lệch chút nào.
Ông thầm nghĩ, nên sống tiếp cõi đời nữa.
Thế là ông lững thững bước về phía bờ sông.
trớ trêu , ở đó một đứa bé đang thoi thóp thở từng nhịp yếu ớt.
Diêu Dụng vốn dĩ là nhân từ, thấy cảnh , ông quên cả việc tìm c.h.ế.t, tâm trí chỉ hướng về việc giành giật sự sống cho đứa trẻ.
Sau khi ấn n.g.ự.c đẩy hết nước trong bụng đứa trẻ ngoài, ông vội vã bế nó chạy tìm đại phu.
Ông rành đường sá, bèn hỏi dò lão chưởng quỹ khách điếm. Lão bảo tìm đại phu thì trong thành.
Nghe , ông lật đật tính xông thẳng thành. lão chưởng quỹ cản đường.
Ông điên tiết, cộng thêm mối thù với lão chưởng quỹ từ , bèn lạnh giọng chất vấn xem lão định giở trò gì. Vẻ chán ghét hằn rõ gương mặt ông.
Lão chưởng quỹ phân trần: "Tuyệt đối . Tự dưng khách điếm của cháy ? Quán kinh doanh mười tám năm nay , cơ nghiệp do đời ông để , suốt mười tám năm từng xảy hỏa hoạn! Trong thành loạn to . Ta phong thanh là Tấn vương mưu phản bất thành, Tề vương xử trảm... Mấy tên tàn binh của Tấn vương đang lẩn trốn ngang qua đây... Trong thành bây giờ chả loạn lạc , đừng chạy nhặng xị lên, khéo mất mạng như chơi."
Thì là .
thứ chẳng còn quan trọng nữa, gia đình ông còn ai.
Ông định quyên sinh, nhưng đành lòng khoanh tay đứa trẻ tay thoi thóp.
Chìa đứa trẻ về phía lão chưởng quỹ, ông khẩn khoản: "Dẫu cũng cứu lấy nó."
Lão chưởng quỹ thở dài: "Ta với ngươi từ lâu , đừng xen chuyện của nó. Đứa trẻ tướng mạo giống con nhà thường dân. Có kẻ trốn thoát khỏi thành phao tin rằng trong thành m.á.u chảy thành sông, những gia đình mấy trăm mạng g.i.ế.c sạch chừa một mống. Đứa trẻ thể là... Mặc kệ nó , để nó c.h.ế.t cho rảnh nợ. Nếu quan binh bắt , chúng gánh nổi tội ."
... nhưng...
"Nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà! Cho dù... cho dù thế nào... nó cũng chỉ là một đứa trẻ, nó thì tội tình gì? Sao thể thấy c.h.ế.t cứu!"
Lão chưởng quỹ vẫn chỉ lắc đầu thở dài.
"Dân đen chúng cũng tội tình gì, mà vẫn vạ lây đấy thôi. Âu cũng là mệnh. Mệnh của ngươi, mệnh của , mệnh của nó..."
... nhưng...
Đứa bé đột nhiên lên cơn sốt cao, cả nóng hầm hập, ý thức mơ hồ. Giọng khản đặc, nó liên tục gọi ơi ơi.
Lão chưởng quỹ bưng một bát nước đen ngòm: "Đi xin xỏ khắp nơi mới chừng thôi, xem tạo hóa của nó thế nào."
Trời Phật phù hộ, cô bé kiên cường vượt qua cửa tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-25.html.]
Suốt ba ngày ròng rã, dăm ba toán hùng hổ xông khách điếm dò xét, tra khảo xem ai thấy một bé gái tầm bốn năm tuổi . Giao nộp sẽ thưởng. Trong đám đó, kẻ mặc áo giáp, đeo đao kiếm đầy .
Lão chưởng quỹ đương nhiên lắc đầu quầy quậy bảo thấy.
Khi cô bé tỉnh , ông hỏi tên gì, nó bảo . Hỏi cha là ai, nó nhớ nổi. Hỏi nhà ở , cũng tịt mít. Cứ gặng hỏi thêm là nó ôm đầu gào t.h.ả.m thiết, lải nhải: "Ai? Là ai? Ta là ai? Ta là ai chứ!"
Người ngoài .
Lão chưởng quỹ kiến thức rộng rãi bèn giải thích: "Sốt cao quá nên ngớ ngẩn . Thế cũng , quên cho nhẹ lòng." Lão sang Diêu Dụng tiếp: "Ta thấu tâm can ngươi . Ngươi là , chỉ tội bạc phận. ông trời vẫn tuyệt đường sống của ngươi . Ngươi thể nhận nó con gái. Ta thấy hai đứa bằng tuổi , âu cũng là ý trời. Ngươi tìm c.h.ế.t, vớt nó, ông trời cho ngươi c.h.ế.t. Ngươi tích đức hành thiện nên mới đứa con gái . Theo , cứ gọi nó là Thiện Lai . Vốn dĩ nó đáng c.h.ế.t, nay ngươi cứu thì trách nhiệm lo cho nó nửa đời còn . Ta sẽ chuẩn cho ngươi ít lộ phí, dắt nó khỏi đây . Đừng để nó nhớ chuyện cũ. Hai nương tựa mà sống bình yên qua ngày. Ngươi gieo nhân nào thì giờ gặt quả nấy."
Ông gieo nhân năm xưa, nay đơm hoa kết trái.
Bé gái do ông cứu sống năm nào, giờ sang cứu vớt cuộc đời ông.
cõi lòng Diêu Dụng chẳng hề thanh thản.
Bởi Thiện Lai luôn coi ông là phụ ruột thịt, còn ông chẳng thực sự xem nó là con đẻ. Ông ích kỷ, chỉ tiếp đãi nó như một vị khách qua đường. Bởi vì sâu thẳm trong tim, ông thực sự từng một mụn con gái ruột.
Năm xưa vì con gái ruột sung sướng, ông vứt bỏ phần nào sự nhân nghĩa để dấn thương trường bon chen. Còn với Thiện Lai thì ? Ông chỉ để nó nếm trải cay đắng tủi nhục. Ông an phận thủ thường, chẳng màng chí tiến thủ, bao giờ nghĩ đến chuyện kiếm tiền vì nó. Ông đối xử với nó luôn sự ngăn cách rạch ròi. nó thì như .
Ông thực sự với nó.
Ông bù đắp, đối xử với nó thật , hơn cả con gái ruột năm xưa.
Ông lên kiếm tiền vì nó.
Khao khát sống mãnh liệt trỗi dậy, ông nôn nóng khỏi bệnh. Vừa lê lết xuống giường là ông lập tức lao ngoài.
Đi mua trâu, tậu thêm ruộng. Ông tiền cơ mà, mua khối đất ruộng. Chỉ cần năm năm... Không! Có khi chỉ cần ba năm, hai năm, hoặc một vụ lúa thôi! Ông sẽ gom đủ năm trăm lượng.
Có năm trăm lượng , ông sẽ đón con gái về nhà.
Sao thể để nó cho cơ chứ? Một đứa con gái tuyệt vời nhường , xinh , thiện lương...
Ông tất bật bôn ba ngược xuôi ngoài đường.
Dù đang là giữa mùa hè, nhưng chẳng thể đoán điều gì. Bầu trời một chút dấu hiệu cảnh báo đổ mưa rào.
Nước mưa vô tình lạnh lẽo.
Sao ông trời trút lắm nước thế ?
Dầm mưa xong, ông sốt hầm hập, y như đợt , bải hoải rã rời.
ông vẫn c.ắ.n răng gượng dậy. Phải kiếm tiền, đón con gái về. Ông gồng lết xác tàn tạ đồng.
Dọc đường, ông gặp một phụ nữ cùng thôn đang bế con nhỏ ngoài chơi. Nàng thấy ông bèn đon đả chào, cúi xuống trêu đứa bé, xúi nó gọi tên ông.
Đứa trẻ vốn đang toe toét , thấy ông bỗng dưng òa , mãi nín.
Người ngượng ngùng dỗ dành: "Chả hiểu tự dưng ré lên thế . Đang yên đang lành... rõ là gặp tà ..."
Ông xua tay bảo , định bước tiếp đồng.
Người phụ nữ vội vàng ngăn : "Mặt trời lên cao thế , đồng gì hở thúc? Nắng nóng thế , bệnh tình thúc mới thuyên giảm, đáng nhẽ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng mới ..."
Lời dứt... Soạt một tiếng...
Khi tỉnh , ông chẳng thời gian trôi qua bao lâu. Chỉ cảm thấy thể nhẹ bẫng trôi bồng bềnh như sắp bay lên trung...
Chuyện gì thế ? Lẽ nào thực sự gặp tà ?
"Chả hiểu tự dưng ré lên thế . Đang yên đang lành... rõ là gặp tà ..."
Trẻ sơ sinh nhạy cảm với những chuyện tâm linh lắm.
Ông hiểu lờ mờ rằng sắp , qua khỏi nữa.
Sợ hãi...
Lần ông sợ hãi đến thế .
Mọi vây quanh thấy ông tỉnh , nhao nhao hỏi thăm xem ông thấy trong thế nào.
Ông thực sự luống cuống, sợ còn kịp nữa. Ông hận, thực sự hận bản , hận sự hối hận muộn màng .
Hối hận quá.
Ngộ chân lý thì quá muộn màng.
Không kịp nữa .
Hai hàng nước mắt chua xót chảy dài.
Khóc nức nở.
"Thiện Lai... Về ... Ta... Tiễn... Xuân Yến... ..."