Thiện Lai - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:20:35
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sao thể như ? Sao thế ? Lúc rõ ràng cha vẫn còn đang khỏe mạnh cơ mà?
Suốt dọc đường , nàng ngừng gặng hỏi. Bàn tay túm chặt lấy ống tay áo bên cạnh, gắt gao buông, cứ hỏi hỏi mãi. Hỏi đến mức phát phiền, lạnh lùng mặt thèm đoái hoài, nàng vẫn cứ lẩm bẩm hỏi.
Sao thể như ?
Biết chỉ là tin giả. thế, là giả thôi. Nhất định là giả.
Nàng tự thuyết phục bản , cõi lòng cũng nhờ thế mà dần dần bình định trở . Thế nhưng, tận sâu trong thâm tâm, nàng thừa chỉ đang tự lừa dối . Cha thể lấy chuyện sống c.h.ế.t để đùa cợt nàng cơ chứ?
Trong xe ngựa im ắng tĩnh mịch, nhưng bên ngoài huyên náo vô cùng. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng bánh xe nghiến lên mặt đường cọc cạch, tiếng chim chóc thi thoảng hót vang. Một chút ráng chiều tà rọi khoang xe, vương trong đáy mắt nàng, soi chiếu hồi lâu, khiến hốc mắt bắt đầu nóng rực.
Nàng thẫn thờ, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã.
Lúc bước xuống xe, tâm trạng Thiện Lai bình hơn nhiều. Nàng tự thuyết phục chính , rằng dù trời sập đất lở, một khi chuyện giáng xuống đầu, con bắt buộc gánh lấy. Nếu gánh thì chỉ con đường c.h.ế.t. Dù nữa, kiểu gì cũng sẽ cách giải quyết.
Diêu gia đông nghịt . Ngoài ngõ , trong sân cũng , cũng thấy bóng tất bật.
"Về ."
Trong đám đông rõ ai là cất tiếng đầu tiên. Lập tức, tất cả đồng loạt sang . Người đang ôm vải trắng, kẻ đang tết dây thừng, đang dựng rạp... thảy đều ngừng tay, đưa mắt đổ dồn về phía Thiện Lai.
Thiện Lai thu hết thảy khung cảnh tầm mắt. Nàng chẳng chẳng rằng, cứ thế cúi gầm mặt thẳng trong nhà.
Trong phòng vắng vẻ, chỉ Vương đại nương và trượng phu của bà .
Vừa thấy Thiện Lai, nước mắt Vương đại nương bèn lã chã rơi. Đứa trẻ đáng thương, mệnh hẩm hiu đến thế. Bà lòng an ủi vài câu, nhưng thật sự chẳng mở lời thế nào, nên đành chỉ .
Trượng phu của bà thở dài một tiếng, khẽ bảo Thiện Lai: "Cha cháu đang đợi cháu đấy, mau qua đó ." Nói , ông gọi vợ: "Chúng ngoài thôi."
Hai vợ chồng rời , bỏ Thiện Lai một trong phòng. Nàng lê từng bước chân nặng trịch, chậm chạp tiến về phía giường bệnh.
Diêu Dụng giường, sắc mặt vàng vọt như giấy kim tuyến, thở thoi thóp, chỉ thấy thở chứ còn sức hít .
Nhìn bộ dạng của ông, Thiện Lai kìm tự hỏi: Sao thể nông nỗi ? Rõ ràng nàng tự nhủ lòng cứng cỏi, đao thương bất nhập, thế nhưng tình cảnh ... trái tim nàng vẫn nhói lên từng cơn đau thắt.
Nàng xuống mép giường, khẽ gọi một tiếng "Cha", phản ứng. Nàng gọi thêm tiếng nữa.
"Con về đây... Cha đừng ngủ nữa, dậy chuyện với con ."
Vẫn một tiếng đáp lời.
Thiện Lai đau đớn nhắm nghiền hai mắt. Nước mắt lã chã tuôn rơi, đầu óc bỗng chốc cuồng choáng váng.
Bao nhiêu ký ức xưa cũ ùa về. Lần đó về quê, dãi gió dầm sương, mặt trời lên cao chót vót mà vẫn vội vã lên đường. Nàng nổi nữa, bèn với cha. Cha liền cúi rạp xuống, bảo nàng trèo lên lưng. Thế là cha cõng nàng, vác hành lý, cặm cụi bước ngừng nghỉ cánh đồng hoang vắng. Mãi cho đến khi tìm chỗ qua đêm, cha mới đặt nàng xuống, trải chăn nệm cho nàng, tất tả nhóm lửa đun nước, hâm nóng bánh ngọt cho nàng lót .
Vài ngày , hai cha con sắm một cỗ xe lừa. Nàng chễm chệ xe, còn cha dắt lừa phía . Từ đó nàng chẳng bao giờ chịu cảnh mệt nhọc nữa. đổi , cha cạn sạch tiền. Lúc mua xe nàng ngay bên cạnh, tận mắt thấy cha vét sạch sành sanh bạc nẻo . Vẫn đủ, ông tháo luôn miếng ngọc bội đeo cổ đưa cho gã lái buôn, lúc gã mới chịu để ông dắt lừa .
Bọn họ chẳng còn đồng cắc nào, nhưng nàng thì vẫn bánh ngọt để ăn. Cha chỉ nấu nước sôi luộc rau dại. Mớ rau dại hái , ông chia một nửa cho lừa ăn, một nửa cho nhét bụng. Thậm chí lúc hái rau, ông còn tiện tay bẻ cành liễu tước vỏ còi cho nàng, dạy nàng thổi vì sợ nàng xe buồn chán.
Lại một , ngang qua một sơn trang vặn đám rước dâu. Tiếng chiêng trống kèn sáo thổi ầm ĩ náo nhiệt vô cùng, còn tiệc linh đình, mùi thức ăn thơm lừng bay xa tít tắp. Vì thèm thuồng, nàng kiễng chân ngóng đám đông náo nhiệt , liên tục nuốt nước bọt. Cha thấy thế, bèn dắt tay nàng tìm chủ nhà. Cha cặm cụi chẻ củi trong bếp suốt một lúc lâu, đổi việc đưa nàng lên bàn tiệc. Lúc nhai miếng thịt ngập răng, nàng thầm nghĩ, cha thật sự quá lợi hại...
Ngày tháng êm đềm là thế, thể ngờ ngày hôm nay?
Chợt, nàng bừng tỉnh, dường như thấy ai đó đang gọi tên . Nàng lập tức phắt giường.
ông vẫn bất động.
Nàng nhắm mắt, nước mắt trào , kéo theo cảm giác lạnh lẽo chạy dọc .
Cứ chờ đợi như thế ? Cứ yên một chỗ, bó tay bất lực sự sống của cha trôi tuột , cho đến khi ông hóa thành một cái xác vô hồn...
Xác c.h.ế.t.
Một nỗi sợ hãi tột độ, sâu hoắm và cách nào vượt qua nổi chợt bóp nghẹt lấy trái tim nàng. Không! Không...
"Cha! Cha đừng ngủ nữa! Nói chuyện với con ! Con xin cha!" Nàng òa nức nở, mất lý trí. Nàng điên cuồng lay mạnh thể mắt: "Con xin cha, cha tỉnh ! Khỏe mà! Con xin cha! Xin cha... Đừng bỏ con một ..."
Nỗi sợ bắt nguồn từ tận sâu thẳm tâm hồn, là nỗi thống khổ chân thực nhất mà nàng dám đối mặt. Một đoạn ký ức đứt gãy, vốn chẳng lưu chút ấn tượng nào, bỗng nhiên hiện lên sống động...
Sao Mai treo lơ lửng cao, bầu trời mang sắc xanh thăm thẳm, nhưng chân nàng là một màn đêm đen đặc quánh. Thứ màu đen thuần túy cách nào hòa tan. Tiếng lá khô vỡ vụn, tiếng cành cây gãy gập, những tiếng thở dốc nặng nề khô khốc, những tiếng gào thét chói tai y hệt tiếng quỷ đề...
Từng lỗ chân lông nàng dựng . Nàng thở hổn hển, run rẩy bần bật, hai hàm răng va lập cập.
Nàng thấy tiếng .
Tiếng đau đớn tột cùng của một phụ nữ. Tiếng khiến tim nàng đau như d.a.o cắt, khiến nàng hoảng loạn tột độ.
Bà là ai? Tại thấy tiếng của bà ?
Đang lúc tâm thần hoảng loạn, nàng thấy gọi tên .
Lần là thật. Một tiếng rên rỉ nhọc nhằn, đứt quãng: "Thiện... Thiện Lai... Thiện Lai..."
"Cha!" Thiện Lai thét lên một tiếng, nhào tới nắm chặt lấy tay Diêu Dụng áp lên n.g.ự.c , gào: "Cha! Cha con !"
"Thiện Lai..." Diêu Dụng gọi khẽ, khó nhọc hé mở mí mắt. Khi rõ mặt, trong đôi mắt ông bỗng lóe lên một tia sáng rực rỡ, thở cũng trở nên dồn dập hơn. Ông thều thào bằng giọng khản đặc: "Thiện Lai... Cuối cùng cha... cha cũng đợi con về..."
Thiện Lai bật bi thương, nước mắt chốc lát thấm đẫm mu bàn tay Diêu Dụng.
Diêu Dụng chẳng còn cảm nhận gì nữa. Người sắp c.h.ế.t, ngũ quan đều dần tiêu tán. Kẻ hấp hối mở trừng đôi mắt, nhưng ánh trống rỗng, chẳng còn chút ánh sáng nào đọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-26.html.]
"Đừng... đến kinh thành..."
Hơi tàn quá đỗi yếu ớt, lọt tai ngoài cũng chỉ là những tiếng "A a" đục ngầu rõ nghĩa.
"Sao cơ? Cha gì cơ? Con rõ!"
"Con... tuyệt đối đừng... đến kinh thành... Đừng !"
Lần thanh âm lớn hơn nhiều, Thiện Lai rõ, nhưng hiểu gì cả.
"Đừng đến kinh thành?"
Thiện Lai ngẩn . Câu là ý gì? Bắt nguồn từ ?
"Mãi mãi... đừng ..."
"Tại ạ?" Tại dặn dò một câu kỳ lạ như ?
"Đừng ... đừng..."
Lời trăng trối lúc lâm chung đáng nhẽ là chuyện quan trọng vô cùng chứ? Cớ chỉ là một câu bâng quơ như thế?
Đột nhiên, Diêu Dụng run bần bật. Ông vùng vẫy, nhấc một cánh tay lên, vươn vô định.
"A Bảo..."
Ông lẩm bẩm gọi tên một ai đó. Rồi thở hắt một dài.
Cánh tay đột ngột thõng xuống, nện mạnh xuống mép giường tạo thành một tiếng "phịch" khô khốc.
Mất một lúc lâu , Thiện Lai mới phản ứng . Nàng khẽ gọi: "Cha?"
Không tiếng đáp. Nàng gọi thêm tiếng nữa.
Vẫn là tĩnh lặng.
Nàng đờ đẫn, hình bất động, nín thở thu , tay vẫn gắt gao áp chặt bàn tay Diêu Dụng lên lồng ngực.
Lại một hồi lâu nữa trôi qua.
Thiện Lai cuối cùng cũng ý thức sự thật tàn khốc: Nằm mặt nàng giờ phút , chỉ còn là một cái xác.
Xác c.h.ế.t. Cha mất .
Thiện Lai triệt để ngây dại.
Cha mất . Mọi âm thanh đời dường như tan biến. Cha mất .
Nàng lảo đảo dậy, nhưng bản cũng chẳng định gì. Đầu óc chỉ còn là một mớ hỗn độn trống rỗng.
"Xoảng!" Cánh cửa xô tung. Người bên ngoài ùa .
Những chuyện xảy đó, Thiện Lai tài nào nhớ rõ. Mọi thứ cứ đứt đoạn, chắp vá, thể liền mạch. Bởi lẽ, nàng lúc chỉ giống như một con rối gỗ giật dây, chẳng còn mấy phần ý thức. Nàng c.h.ế.t, nhưng trạng thái đó cũng chẳng thể gọi là đang sống. Đôi mắt nàng to tròn nhưng trống rỗng, đờ đẫn y hệt ánh mắt c.h.ế.t, ngưng trệ và vô hồn.
Diêu Dụng là nhân hậu hiền lành, tiếng thơm vang xa khắp vùng. Người trong thôn, ít nhiều ai cũng từng chịu ơn ông. Thế nên khi ông xuống, công việc tang gia hề thiếu lo liệu. Mọi thậm chí còn tranh gánh vác, chỉ sợ góp chút sức mọn, nên việc diễn vô cùng suôn sẻ.
Trước mộ phần, Thiện Lai tận mắt xẻng đất cuối cùng đắp lên. Nàng quỳ gối xoay , hướng về phía các phụ lão hương đang phía vập đầu hành đại lễ, đó xoay , dán chặt ánh mắt xấp giấy tiền đang bốc cháy đỏ rực.
Có tiếng thở dài thườn thượt vang lên.
Vương đại nương lén lau nước mắt, bước lên vài bước, túm lấy hai cánh tay Thiện Lai định kéo nàng dậy: "Con ngoan, ở đây thiếu lo , cứ để bọn họ canh chừng là . Cháu theo về nhà, rửa mặt mũi đ.á.n.h một giấc ... Cháu thức trắng hai ngày đấy!"
Không chỉ thức trắng hai đêm, mà nàng còn hai ngày hột điện hột nước nào bụng.
Thiện Lai chịu về. Đến cả sức để hé môi nàng cũng cạn kiệt, chỉ đành khẽ lắc đầu tỏ rõ thái độ.
Vương đại nương sốt ruột, mắng: "Cháu cứ thế là ! Cha cháu ở suối vàng thấy, trong lòng sẽ đau đớn nhường nào! Ông mới , cháu tự chà đạp bản thế , cháu cố tình ông nhắm mắt yên đúng !" Trách xong chuyển sang dỗ dành: "Về cùng , chuyện hậu sự phía còn nhiều lắm, việc nào cũng thể thiếu cháu . Cháu giữ gìn sức khỏe thì mới tiếp tục báo hiếu, lo liệu cho cha cháu chứ!"
Nói hết nước hết cái, mềm mỏng , răn đe , nhưng Thiện Lai vẫn chẳng mảy may suy suyển. Nàng cứ quỳ rạp ở đó, bày cái tư thế như quỳ đến mức thiên hoang địa lão.
Vương đại nương mà sống mũi cay xè, nước mắt phút chốc giàn giụa. Một đứa con gái hiếu thảo dường , càng hiếu thuận càng khiến thấy xót xa, khiến nhịn dang tay giúp đỡ.
Vương đại nương quệt ngang nước mắt, c.ắ.n răng dằn lòng, lôi tuột cánh tay Thiện Lai kéo ngoài. Bà định dùng sức mạnh cưỡng ép lôi nàng rời khỏi phần mộ.
Thiện Lai ngờ đối xử thô bạo như . Trong phút chốc mất trí, nàng cho rằng sự quan tâm của Vương đại nương là xen chuyện bao đồng. Tại ? Tại cho nàng ở đây? Nàng cũng chẳng ở thì ích lợi gì, nàng chỉ đơn thuần ở thôi mà, cản trở ai ? Tại cho nàng ở ? Tại ! Nằm tấc đất là cha của nàng cơ mà! Cha nàng, ngọn nguồn huyết mạch của nàng, đối xử nhất với nàng cõi đời , giờ còn nữa... Nàng chỉ ở bên cạnh ông, tại ? Tại cứ ép nàng rời ?
Nàng đột ngột thét lên một tiếng thê lương, x.é to.ạc tầng mây. Sau đó là những cái giãy giụa phản kháng điên cuồng. Gương mặt nàng vặn vẹo, chân tay khua khoắng loạn xạ, nương theo tiếng thét chói tai và dài thườn thượt. Chẳng còn lấy chút khí chất thường ngày.
Rơi trong mắt những đưa tang, đây là một Diêu Thiện Lai mà bọn họ từng thấy bao giờ. Nàng lột bỏ lớp vỏ bọc thanh cao thoát tục, hiện nguyên hình là một kẻ phàm tục, chẳng khác gì vô những con trai con gái mất đấng sinh thành khác.
Nàng vốn dĩ luôn giữ kẽ, tỏ vẻ cao ngạo. Trước mặt khác ít khi mở lời, cũng chẳng bao giờ lớn, càng bao giờ rơi lệ. Nàng luôn tự vạch một ranh giới rõ ràng, ngăn cách bản với những xung quanh. Bao năm nay vẫn luôn như . Thậm chí lúc túc trực bên linh cữu và đáp lễ viếng, nàng cũng hề . Lúc đưa tang cũng rơi một giọt nước mắt, kiên quyết để lộ nửa điểm yếu đuối mặt ngoài. Ai nấy đều khỏi chép miệng thầm nghĩ, quả nhiên là cốt cách khác biệt.
Thế nhưng giờ phút , nàng tơi tả t.h.ả.m hại đến nhường .
Đủ thấy trong lòng nàng đau đớn tột cùng đến mức nào.
Lưu Mẫn từ xa nàng, cõi lòng cũng vì nàng mà nhói lên từng cơn xót xa.