Thiện Lai - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:20:36
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Mẫn trộn trong hàng ngũ đưa tang từ sáng sớm. Chính vì hôm nay là ngày Diêu Dụng đưa tang, mới cất công khỏi thành đến tận trấn Hội Tiên.

Làm phận tỳ nữ như Thiện Lai, lệnh của chủ t.ử thì một bước cũng rời khỏi hậu viện Lưu phủ, gì đến chuyện xuất phủ? Thế nên dù cháy nhà c.h.ế.t , nàng vẫn chạy đến xin chỉ thị của Tần lão phu nhân .

Lúc Thiện Lai bước Phúc Trạch Đường, Tần lão phu nhân đang bàn bạc chuyện xây nhà bếp với mấy bà t.ử quản sự. Lưu Mẫn và Tần Hủ cũng dự thính bên cạnh.

Lưu Mẫn là đầu tiên thấy nàng, chân mày bất giác cau . Hắn cứ đinh ninh Thiện Lai chạy tới đây để cầu xin cho con nhãi Xuân Yến. Còn tưởng nàng thông minh xuất chúng lắm, tự dưng ngu ngốc thế ?

Tần Hủ cũng chung suy nghĩ với Lưu Mẫn, đinh ninh Thiện Lai tới để xin xỏ, khoé môi liền cong lên đắc ý. Sở dĩ nàng nán đây một đám bà già lải nhải điếc tai, chính là để chờ đợi giây phút . Tốn bao nhiêu tâm cơ, còn mạo hiểm phóng hỏa đốt nguyên cái nhà bếp, chỉ để đuổi cổ một con nha hạ đẳng? Kẻ mặt mới chính là mục tiêu mà mũi kiếm của nàng hướng tới.

Nàng mỉm toan mở miệng châm chọc, nhưng nhanh nhẹn cướp lời .

"Quay về! Ai cho ngươi tới đây?"

Đương nhiên là Lưu Mẫn. Hắn còn căm ghét sự ồn ào dông dài hơn cả Tần Hủ. Nếu là ngày thường, sớm bỏ từ tám kiếp . Hôm nay kiên nhẫn , chỉ vì Tần Hủ vẫn còn lỳ ở đó. Ngay cả Như Huệ còn thấu tâm tư của nàng thì qua mắt ?

Công lực khác chướng mắt của vị biểu tỷ quả nhiên bao năm vẫn thâm hậu như một. Tuy nhiên cũng chẳng thèm gì, dẫu cũng nể mặt tổ mẫu. Lũ chuột nhắt thì tính là cái thá gì? Bình ngọc quý giá mới là quan trọng, quyết thể để sứt mẻ lấy một góc.

cũng tuyệt đối trơ mắt Thiện Lai chịu thiệt thòi. Một tài hoa đến mức khiến tâm phục khẩu phục, dựa chịu sự chà đạp của một kẻ tự cho là thông minh nhưng thực chất ngu ngốc tột độ?

Hắn thầm nghĩ, nhất là Thiện Lai nên tiến thoái mà thu tay . Nào ngờ Tần Hủ kịp chiêu, nàng tự dẫn xác đến nộp mạng. là đồ ngốc! Thế nên cơn thịnh nộ trong lời quát của là giả vờ, mà là tức giận thực sự.

điều khiến ngờ tới hơn cả, là dù quát tháo như , nàng chỉ khựng một nhịp vẫn kiên quyết bước tiếp trong.

là gỗ mục thể điêu khắc! Hắn lườm nàng một cái sắc lẹm, thầm mắng: Lời ý khó mà khuyên nổi kẻ đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t, c.h.ế.t thì cứ việc! Ta thèm quản nàng nữa, quản nàng thì cũng thành đồ ngốc luôn!

Tiếng quát của Lưu Mẫn vang như chuông, ai nấy đều thấy rõ mồn một. Mọi cuộc trò chuyện lập tức dừng , ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Thiện Lai.

Tần lão phu nhân nhíu mày, chung một vẻ mặt với Lưu Mẫn. Bà đương nhiên cũng cho rằng nàng đến để cầu tình, trong lòng khỏi nảy sinh vài phần bất mãn. Bà thầm nghĩ, cách xử trí như là nể mặt mũi của ngươi mà giơ cao đ.á.n.h khẽ lắm , ngươi còn đòi hỏi gì nữa? Không thức thời, thật khiến thất vọng. Do , đây là đầu tiên bà thấy Thiện Lai mà môi giữ nụ hiền từ thường nhật.

Tuy nhiên, Thiện Lai mặc kệ khác nghĩ gì. Hành lễ xong, nàng thẳng vấn đề: "Người nhà đến báo tin, bệnh tình của cha con nguy kịch lắm ... Con về nhà, cúi xin lão thái thái ân chuẩn..." Nói đến những chữ cuối cùng, giọng nàng nghẹn ngào nức nở.

Lý do thì quả thực ngoài dự liệu của tất cả , ngay cả Lưu Mẫn cũng ngẩn sững sờ.

Thiện Lai sốt ruột như lửa đốt, dùng chất giọng khản đặc nài nỉ: "Cha con xong , lẽ đây là gặp mặt cuối cùng..." Nàng thực sự dồn đường cùng, c.ắ.n răng dập đầu cái "cốp" quỳ rạp xuống nền gạch: "Cầu lão thái thái khai ân, con thể về ạ!"

Vẫn là Triệu Nhị đ.á.n.h xe, vợ Triệu Nhị theo hầu hạ.

Dọc đường giục ngựa điên cuồng ngơi nghỉ, cuối cùng cũng tới nơi. Hai vợ chồng Triệu Nhị mới đặt m.ô.n.g xuống định nhấp ngụm nước, kịp nuốt trôi thì trong phòng vang lên tiếng gào thét thê lương. Diêu Dụng quy tiên. Diêu gia nháy mắt nhốn nháo bận rộn. Vợ chồng Triệu Nhị cũng ngại ngùng dám lỳ, bèn tản tìm chút việc lặt vặt phụ giúp. Triệu Nhị đ.á.n.h xe chở sang thôn bên cạnh mua hương đăng giấy tiền, còn vợ Triệu Nhị thì lẫn đám đàn bà con gái phụ xé vải xô khăn tang.

Mua xong đồ tế lễ, Triệu Nhị nhờ gọi vợ ngoài. Hai vợ chồng bàn bạc một lát tìm chỗ ngả lưng chợp mắt chừng vài ba canh giờ. Hôm trời kịp sáng vội vã đ.á.n.h xe về Lưu phủ, bẩm báo chuyện tang tóc của Diêu gia cho Tần lão phu nhân tường tận.

Tần lão phu nhân xong, im lặng hồi lâu. Cuối cùng, bà rút khăn tay chấm nước mắt, sang căn dặn Như Huệ: "Bảo bọn họ mua một cỗ quan tài gửi tới đó, nhớ chọn loại gỗ . Cho thêm ba mươi lượng bạc, gọi thêm vài tráng đinh sang đó giúp đỡ, việc gì thì xúm ."

Qua bữa trưa, đưa quan tài trở về phục mệnh. Tần lão phu nhân bèn gọi hỏi han tình hình tang sự của Diêu Dụng và trạng thái của Thiện Lai.

"Diêu lão bá đức cao vọng trọng, bà con lối xóm quanh vùng tin nhà tang đều xúm phụ giúp, việc gì cũng lo thiếu , nhoáng cái nửa ngày xong xuôi đấy. Thầy cúng phán ngày mai là ngày lành nhất, hợp để động thổ an táng, thế nên định là ngày mốt sẽ đưa tang ạ."

"Còn Diêu cô nương thì bảo vẫn , thấy lóc gì. Chỉ một điều là cô nương chẳng chịu ăn uống gì, cứ quỳ lỳ linh cữu túc trực..."

Tần lão phu nhân xong buông tiếng thở dài thườn thượt: "Có những mang bản tính như thế, khi đau buồn tột độ tài nào thành tiếng nổi..." Lát thở dài thêm cái nữa: "Đứa nhỏ trọng tình trọng nghĩa đến , cớ mệnh trớ trêu đến thế..."

Lúc Tần lão phu nhân trò chuyện với hầu, Lưu Mẫn vẫn ngóng ngay bên cạnh.

Tần lão phu nhân đối đãi với Thiện Lai quả thực là xuất phát từ tấm lòng chân thành. dẫu đến mấy, bà cũng tuyệt đối bao giờ cho phép cháu trai cưng của hạ đưa tang một kẻ thấp hèn như Diêu Dụng. Quá mất phận! Thế nên, chuyện đưa tang là do Lưu Mẫn tự tiện quyết định.

Hắn lén lút rời để Tần lão phu nhân . Vì quyết định nhất thời nên hành trang lên đường vô cùng gấp gáp.

Thiện Lai vắng mặt, Lưu Mẫn vẫn sinh hoạt bình thường, chẳng đổi.

Hôm đó cũng , đang mải mê sách trong Ngưỡng Thánh Hiên. Đang lúc nhập tâm thì gã sai vặt ngoài cửa đột nhiên gào toáng lên, đứt đoạn luồng suy nghĩ. Hắn bực ném phịch quyển sách xuống bàn, bật dậy định lao c.h.ử.i ầm lên.

Chưa kịp mở miệng thì gã sai vặt hớn hở bê một chiếc hộp gỗ bước , nhanh nhảu mở chốt khóa, dâng lên như dâng vật báu: "Thiếu gia xem mau, của Ngọc Hoa Đường mang đồ tới đấy ạ, thiếu gia xem ưng ý ?"

Ngọc Hoa Đường.

Lưu Mẫn nhớ . Hôm nọ sai đem bức họa mẫu đơn đến Ngọc Hoa Đường, căn dặn họ nhanh chóng thành một chiếc quạt giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-27.html.]

Ngọc Hoa Đường là cửa tiệm lâu đời mở cả trăm năm, tay nghề thủ công thì khỏi bàn cãi, đáp ứng những yêu cầu khắt khe của . Quạt chín tấc mười tám nan, nan quạt hình đuôi én bằng gỗ t.ử đàn, mài giũa nhẵn mịn bóng bẩy, hề họa tiết chạm trổ rườm rà. Tranh và chữ đề cũng bồi và đóng khung vô cùng khéo léo, quả thực hảo tìm nổi một khuyết điểm để chê trách.

Thật sự tinh xảo. cũng nhờ tranh chữ thì mới một chiếc quạt tuyệt luân đến . Nhìn vật nhớ . Trông thấy tranh, nhớ đến tạo nó.

Thiên phú xuất chúng hiếm dường , tuyệt đối thể để mai một. Giúp đỡ một tài năng như nàng cũng coi như một việc tích đức.

"Liên giờ đang gì thế?"

Gã sai vặt , bèn bảo chạy thám thính xem . Loáng cái lặn mất tăm, thoắt cái chạy về báo: "Nghe bên đó bảo, Liên đến nhà Thiện Lai tỷ tỷ từ hôm qua ạ."

"Đến nhà nàng ? Đến đó gì?"

Bởi vì Liên thực sự ý định thu nhận Thiện Lai đồ , nên vô cùng quan tâm đến nàng. Hay tin nhà nàng xảy đại tang, ông đương nhiên thể khoanh tay . Sang đó dẫu chẳng giúp chuyện lớn lao gì thì cũng coi như góp chút sức mọn, trọn một phần tâm ý.

Lúc Lưu Mẫn mới sực nhận đạo lý đó.

Hắn thầm nghĩ, cũng nên đích đến đó góp một phần sức lực. Dẫu chẳng việc gì nặng nhọc, chỉ cần sự hiện diện của thôi cũng đủ chứng minh tấm lòng .

Suy cho cùng, vẫn luôn để tâm đến nàng.

Chợt nhớ , hình như hôm nay chính là ngày cha nàng đưa tang. Ngước mắt trời, sắp đến giờ Tỵ. Không giờ còn kịp nữa ...

Nghĩ đến đây, tự dưng đ.â.m luống cuống hoảng loạn.

"Mau bảo bọn họ chuẩn xe ngựa! Ta cũng đến đó! Nhanh lên một chút, trễ giờ mất công chạy đến nơi xôi hỏng bỏng !"

Xe ngựa dành riêng cho thiếu gia rộng rãi uy phong, tốc độ phi nước đại cũng nhanh hơn bình thường. Nắng gắt chói chang, gió rít xé tai lùa vù vù qua khe cửa.

Hắn hề thấy nóng, nhưng trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Và đây là đầu tiên trong đời, cảm thấy cỗ xe ngựa chạy chậm như rùa bò.

Sốt ruột quá đỗi, bám tay khung cửa sổ, vươn nửa ngoài ngóng mãi về phía . Hai gã sai vặt hoảng hồn kêu trời réo đất, kẻ lôi kéo mãi mới lôi tọt trong xe.

Hắn bắt gặp đoàn đưa tang ở vùng ngoại ô. Chưa thấy bóng , văng vẳng tiếng kèn xô na não nề, tiếng chũm chọe gõ nhịp não bạt. Vén rèm xe , đập mắt là một dòng mặc đồ tang trắng toát kéo dài dằng dặc. Tiền giấy tung bay rợp trời, cành liễu rủ bóng tiêu điều, đếm xuể những bóng khoác áo gai để tang.

Giữa một rừng màu trắng tang thương , vẫn liếc mắt một cái là nhận ngay nàng. Toàn vận đồ tang trắng toát từ đầu đến chân, nàng ở đầu hàng, ôm bài vị tay. Nàng , nhưng gương mặt mang một vẻ tê dại đờ đẫn.

Câu của tổ mẫu chợt văng vẳng bên tai, xót xa nghĩ, nàng hẳn là đau khổ đến tột cùng .

Sau đó, khi chứng kiến nàng phát điên phát cuồng, càng tin chắc điều đó.

Thấy nàng ngất , lồng n.g.ự.c quặn thắt khó chịu. Nàng thực sự quá đáng thương. Những kẻ mang trong tài hoa xuất chúng thường kiêu ngạo, nàng tài năng rực rỡ đến , đáng lý mang cốt cách thanh cao ngạo mạn mới đúng. ngặt nỗi cha mắc trọng bệnh, nàng buộc bán nô tỳ để lấy tiền cứu mạng cha. Nàng bán chút oán than, tự tay bẻ gãy bộ xương kiêu hãnh của chính , để cam tâm tình nguyện rơi xuống vũng bùn lầy lội. Nàng ngã xuống tận đáy, nhưng giữ chẳng giữ nổi, cuối cùng sôi hỏng bỏng , công dã tràng... Thật quá đáng thương...

Sau , nhất định đối xử với nàng hơn một chút.

Lưu Mẫn theo Vương đại nương, theo chân đến Diêu gia. Đám gia đinh Lưu phủ đang ở trông coi đồ đạc thấy thiếu gia xuất hiện thì vội vàng xúm hành lễ. Lưu Mẫn xua tay hiệu bảo họ im lặng, còn bản thì chậm rãi tiến trong phòng.

Vương đại nương vốn định bế Thiện Lai đặt lên giường, nhưng sực nhớ Diêu Dụng mới trút thở cuối cùng ở đó, ngập ngừng một hồi, bà quyết định đỡ nàng tựa chiếc ghế đẩu. Bà lấy tay đỡ nửa cho nàng, dùng sức day mạnh huyệt nhân trung. Day day một lúc vẫn thấy hiệu nghiệm, bà đang luống cuống định tìm cách khác thì bỗng dưng Thiện Lai khẽ rùng , hai mắt mở choàng, hằn đầy những tia m.á.u đỏ ngầu.

Lưu Mẫn rõ mồn một. Bất giác, nhớ đến đôi mắt trong veo thanh khiết, linh động hút hồn ai bì kịp của nàng dạo .

Một con đang yên đang lành, giờ nông nỗi . Thật đáng thương.

Thiện Lai tỉnh , nhưng vẫn trong trạng thái ngây dại đờ đẫn. may , nàng còn giãy giụa loạn nữa.

Thấy , Vương đại nương cũng thở phào một tiếng. Quệt ngang dòng nước mắt, bà đưa tay vuốt mớ tóc rối bù cho Thiện Lai, nghẹn ngào khuyên nhủ: "Thiện Lai , cháu đừng oán hờn , cũng chỉ vì cho cháu thôi. Cha cháu chỉ cháu là mụn con gái duy nhất, ông thương cháu đến mức chẳng chê . Nếu cháu xảy hệ trọng gì, cháu xứng với ông ? Ông còn, cháu càng sống cho thật , đừng để ông suối vàng nhắm mắt ."

Cũng chẳng những lời khuyên nhủ rút ruột rút gan của Vương đại nương lọt tai nàng , chỉ thấy Thiện Lai đột nhiên phắt đầu , đăm đăm chằm chằm bà. Đôi mắt mở trừng trừng, ánh trống rỗng và trắng dã khiến Vương đại nương sợ đến mức run b.ắ.n cả . Tim đập chân run, bà bất giác lùi một bước.

Hồi lâu , Thiện Lai vẫn giữ nguyên ánh soi mói vô hồn đó. Nhìn đến mức khiến rợn tóc gáy, chẳng .

Lưu Mẫn thể trơ mắt thêm nữa. Hắn sải hai bước dài tiến tới, giơ tay che kín đôi mắt của Thiện Lai , sang với Vương đại nương: "Được , nàng đang trong trạng thái , khuyên bảo gì cũng vô ích thôi, đại nương đừng tốn công vô ích nữa."

Mãi đến tận lúc , Vương đại nương mới giật phát hiện trong phòng còn lạ. Bà hoảng hồn ôm lấy n.g.ự.c hỏi: "Cậu là ai? Sao ở đây?"

Lưu Mẫn cúi đầu Thiện Lai, đáp: "Ta đến tìm nàng . Ta là bạn của nàng ."

 

 

Loading...