Thiện Lai - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:20:38
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tỷ tỷ, chuyện giúp tỷ ."
Lời buông , lỗ tai Xuân Yến ù một tiếng "ong", đầu óc choáng váng cuồng. Nàng sững sờ, quên cả lóc, chỉ ngây dại như trời trồng. Nàng bao giờ nghĩ tới việc Thiện Lai từ chối lời thỉnh cầu một cách phũ phàng và dứt khoát đến thế.
"Tỷ tỷ, cha còn nữa, ngoài chốn chẳng còn nơi nào để dung . Tỷ ân cứu mạng với , lý nào vứt bỏ ân tình. tỷ cũng đặt vị trí của mà suy nghĩ một chút chứ! Tỷ gây đại họa tày đình, lấy tư cách gì mặt cầu xin? Cho dù chút thể diện chăng nữa, cầu xin thành công một , mở tiền lệ , kẻ khác phạm thượng loạn thì xử lý ? Quy củ thể phá vỡ . Thế nên lão thái thái tuyệt đối sẽ mềm lòng . Muội mặt dày xin xỏ, chẳng qua cũng chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã ê chề. Chẳng những cứu tỷ mà bản cũng mất hết thể diện, rốt cuộc thì lợi lộc gì cho cả hai chúng ?"
Nói , Thiện Lai thò tay tay nải giấu trong n.g.ự.c áo, lấy hai tờ ngân phiếu chìa về phía Xuân Yến: "Đây là hai trăm lượng. Tỷ tỷ, tỷ quan phủ xóa bỏ nô tịch , cầm tiền tìm một kế sinh nhai mới. Có tiền trong tay, kiểu gì tỷ cũng sống đàng hoàng."
Nhìn tờ ngân phiếu, Xuân Yến ngẩn hóa đá.
Hai trăm lượng! Cả đời nàng cũng từng thấy nhiều tiền đến thế. Nay tiền khổng lồ chình ình mặt, sẵn sàng thuộc về nàng .
nàng dám nhận cơ chứ?
Hoảng sợ xua tay rối rít: "Tỷ lấy ! Muội mau cất ! Tiền của mà..."
Thiện Lai mạnh mẽ tóm lấy tay Xuân Yến, dúi chặt tờ ngân phiếu lòng bàn tay nàng : "Tỷ tỷ, nhận lấy . Đây là những gì nên vì tỷ. Lúc lâm đường cùng, tỷ giang tay cưu mang . Nay tỷ hoạn nạn, dư dả thì lý nào báo đáp ân tình?"
Lời thấu tình đạt lý đến mức , thế nhưng...
Hai tờ ngân phiếu mỏng tang mà nóng bỏng tựa hòn than đỏ rực. Vừa chạm , cả Xuân Yến giật nảy lên. Nàng vùng vẫy hất mạnh tờ ngân phiếu rơi lả tả xuống đất, c.h.ế.t trân tại chỗ.
Thiện Lai kiên nhẫn khom lưng nhặt ngân phiếu lên. Lần , nàng nắm chặt cổ tay Xuân Yến, ép chặt cho vùng vẫy nữa.
"Tỷ tỷ, giữ lấy . Nếu tỷ định sống bằng gì? Định tìm cái c.h.ế.t thật ? Làm liệu đáng ? Nhà năm xưa bi đát đến mức , còn từng nghĩ đến cái c.h.ế.t mà."
Thiện Lai đúng, Xuân Yến cũng mơ hồ nhận đạo lý đó. hai trăm lượng quả thực là một con quá sức tưởng tượng.
"Tỷ... tỷ chỉ lấy... đưa tỷ năm mươi... ! Ba mươi lượng, ba mươi lượng là đủ !"
trong tay Thiện Lai đưa vẫn là hai tờ một trăm lượng.
"Cứ giữ lấy hết . Đoạn đường còn dài lắm, tiền phòng thì chẳng bao giờ là thừa cả."
Câu chân thành chạm đến tận đáy lòng. Xuân Yến tuy trong bụng phần d.a.o động, nhưng tay vẫn bộ đẩy đưa từ chối, bởi hai trăm lượng đúng là một món tiền trời rơi xuống.
"Tỷ tỷ, tỷ nhận lấy cho nhờ. Muội kiệt sức lắm . Tỷ cầm để còn nghỉ ngơi, cứ coi như là thương xót ."
Nói xong, nàng nhét thẳng tiền tay Xuân Yến, thuận thế ngáp một cái thật dài.
Đã đến nước , Xuân Yến cũng hết cách thoái thác, đành bẽn lẽn nắm chặt lấy tờ ngân phiếu.
Thiện Lai dặn dò: "Tỷ tỷ, lát nữa tỷ thu xếp hành lý rời ngay nhé, tiễn tỷ . Muội chẳng dài dòng gì, chỉ khuyên tỷ một câu: Cầm tiền , dù lưu lạc phương nào thì tuyệt đối đừng bao giờ vác mặt về cái nhà nữa... Về đó để gì? Bọn họ bao giờ coi tỷ gì ! Cái chốn địa ngục gì đáng để tỷ lưu luyến? Tỷ cứ xem như là kẻ nhà cửa, tứ cố vô . Ở chẳng sống , nơi nào mà chẳng là nhà? Tỷ học cách sống cho bản . Tỷ bình tâm mà ngẫm xem, những việc tỷ là quá mức ngu ngốc ? Tỷ nhận cái lợi lộc gì từ chúng? Nếu tỷ tự lên bảo vệ chính , sống vì thì ông trời cũng chẳng cứu nổi tỷ. nếu tỷ vẫn u mê một mực về, cũng cản. Có điều, gặp chuyện chẳng lành, đừng vác mặt đến tìm kêu than. Muội chỉ giúp tỷ thôi. Tỷ tỷ, tỷ về phòng suy xét cho kĩ . Muội thực sự ngủ ."
Thiện Lai hề ngoa. Mấy ngày nay lăn lộn mệt mỏi, nàng mới chỉ chợp mắt một lúc xe ngựa. Giờ gắng gượng hàn huyên với Xuân Yến lâu như thế là vắt kiệt chút sức tàn. Nàng bắt buộc nghỉ ngơi.
Cánh cửa lưng khép cái "cạch".
Xuân Yến cất bước, lảo đảo về phía như kẻ mộng du. Bước bốn năm bước, mớ bòng bong trong não nàng mới vỡ tung. Trái tim bắt đầu co thắt, đau nhói từng cơn.
Những lời của Thiện Lai, từ thủa cha sinh đẻ đến nay ai dạy nàng , bản nàng cũng từng mơ đến. Hóa , đời vẫn còn một con đường sống khác dành cho nàng .
, dựa cơ chứ? Cái xó xỉnh gì đáng để luyến tiếc? Chúng bán đứt nàng ! Đổi lấy ba mươi lượng bạc! Trong đám em ruột thịt, chúng nhẫn tâm bán độc một nàng ! Lúc bán , chúng nhai xương hút tủy nàng một . Bây giờ thấy nàng giá trị lợi dụng, chúng tiếp tục tìm cách hút máu, giả vờ ngon ngọt dỗ dành chỉ để vòi tiền. Không đưa tiền thì lập tức trở mặt như trở bàn tay. Dựa cái đạo lý gì chứ?
Thiện Lai cấm sai, đúng là đồ ngu hết t.h.u.ố.c chữa! Cha ruột thì ? Đâu thương bằng tình nghĩa của một đồng hương như Thiện Lai? Bọn họ tống khứ nàng đổi lấy ba mươi lượng, còn Thiện Lai hào phóng tặng nàng hai trăm lượng bạc.
Hai trăm lượng bạc đó!
Nắm trong tay hai trăm lượng , nàng còn sợ cách sinh nhai ?
Nghĩ thông suốt điều , thế giới mắt bỗng nhiên mở thênh thang rộng lớn.
Nàng trút một dài khoan khoái, nở nụ . Một nụ rạng rỡ, sảng khoái đến tột độ.
Giờ thì nàng giác ngộ . Cái nhà tồi tàn xứng đáng để nàng về, còn cái phủ xa hoa cũng chẳng chốn dừng chân .
Làm nha thì đào tiền đồ cơ chứ? Sinh mệnh lúc nào cũng kẻ khác bóp nghẹt trong tay. Lúc xảy chuyện, nàng thực sự hoảng hồn bạt vía, cứ ngỡ sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t tươi.
từ nay trở , nàng sẽ xây cho một căn nhà riêng. Một căn nhà tên nàng . Dẫu cháy rụi thành tro, cũng chẳng ai quyền mang mạng sống của nàng để uy hiếp. Bởi vì đó là tài sản riêng của nàng , nàng còn là nha , là thứ rác rưởi để tùy ý định đoạt sống c.h.ế.t.
Thật tuyệt vời!
Phải tính toán kĩ lưỡng, mua vài mẫu ruộng , từ nay yên tâm cày cấy an cư lạc nghiệp. Biết ăn khấm khá, nàng còn cơ hội báo ân. Ngày nào đó Thiện Lai thất thế, chắc chắn sẽ cần đến sự giúp đỡ của nàng .
Thật quá đỗi tuyệt vời!
Hai trăm lượng, đây là cái gốc để nàng an lập mệnh. Tuyệt đối mất! Phải giấu thật kỹ, giấu ở nơi kín đáo nhất... Nhét trong giày ư? Không an , lỡ rơi mất thì ... Giấu trong ống tay áo? Càng ...
Trằn trọc suy tính , cuối cùng nàng quyết định khâu một chiếc túi bí mật bên trong lớp áo yếm lót, giấu kỹ ngân phiếu ngay ngực. Đặt ở vị trí đó, trừ phi nàng nhắm mắt xuôi tay, nếu ai cũng đừng hòng cướp .
Thật quá sức tuyệt vời...
Đi ngay hôm nay! Đi ngay bây giờ! Hành trang của nàng vốn chẳng gì nhiều nhặn, túm tụm là lên đường! Ra ở tạm khách điếm vài hôm, tới quan phủ lo thủ tục chuộc xóa bỏ nô tịch. Xong xuôi thì ngân trang đổi bạc, rút một ít xài , còn bao giờ cần hẵng ...
Màn đêm buông xuống, đất trời chìm bóng tối mịt mùng. Xuân Yến khoác tay nải vai, từng bước một hiên ngang sải bước khỏi Lưu phủ. Từng bước chân nện xuống nền đất kiên định và mạnh mẽ vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-29.html.]
Xuân Yến rời , nhưng vụ hỏa hoạn ở nhà bếp vì thế mà trôi dĩ vãng.
Một đàn bà trung niên quỳ rạp giữa hoa sảnh của Phúc Trạch Đường, đối diện với Tần lão phu nhân, lóc t.h.ả.m thiết ngừng.
"Lão thái thái khai ân! Xin nể tình mẫu khuất của con mà mở cho nó một con đường sống. Lão thái thái đ.á.n.h mắng thế nào con cũng xin gánh chịu, chỉ xin đừng đuổi cổ nó ! Nếu để nó tống cổ khỏi đây, đừng đến nó, ngay cả nhà con cũng còn mặt mũi nào thiên hạ nữa. Nửa đời còn của nó tính đây? Cúi xin lão thái thái rủ lòng thương xót!" Nói đoạn, bà dập đầu bình bịch xuống nền gạch.
Đó chính là của Vân Bình.
"Ngươi cái gì thế hả? Mau dừng ! Khổ nhục kế thì ích gì? Chẳng qua cũng chỉ tự đầu rơi m.á.u chảy mà thôi!"
Vân Bình vẫn ngoan cố đập đầu ngừng nghỉ, miệng ngừng van vỉ nỉ non.
Sự ngoan cố của bà chọc giận Tần lão phu nhân. Sắc mặt bà thoắt cái tối sầm , đanh giọng quát: "Nếu ngươi thích dập đầu thì cũng chẳng buồn cản. cút chỗ khác mà dập, đừng chướng mắt ở đây!"
Nghe tiếng quát sắc lạnh, Vân Bình hoảng sợ mới chịu dừng dập đầu, nhưng tiếng càng thêm bi ai t.h.ả.m thiết.
Suy cho cùng cũng là do một tay bà nuôi nấng từ nhỏ, tình nghĩa chủ tớ mấy chục năm thể dứt là dứt. Tần lão phu nhân mềm lòng, giọng điệu cũng dịu vài phần: "Thôi đừng nữa. Ngươi tự vỗ n.g.ự.c hỏi lương tâm xem, đối xử với con ngươi chỗ nào tệ bạc ? Ngươi cũng nên thế nào là an phận ! Ngươi lo sợ mất mặt, lẽ nào từng nghĩ tới? Thế nên mới gọi riêng ngươi đến đây bàn bạc. Nó cũng đến tuổi cập kê , gả là . Tiểu t.ử nhà họ Chu tên Chu Hưng là một sự lựa chọn tồi. Chu Hưng bản tính thật thà chất phác, gả cho nó thì con gái ngươi tuyệt đối sẽ chịu tủi ."
Chu Hưng cũng là gia nhân của Lưu phủ, phụ trách việc thu tô ngoài thôn trang. Lưu phủ sở hữu tới bốn năm ngàn mẫu ruộng đất rải rác khắp nơi, giao cho bảy tám tên quản lý. Chu Hưng là kẻ cai quản khu vực rộng lớn màu mỡ nhất, thể coi là thể diện và quyền lực nhất trong đám gia nhân.
Rõ ràng, Tần lão phu nhân nhọc lòng sắp xếp vô cùng thỏa đáng.
dẫu thể diện đến mấy thì đó cũng chỉ là chốn thôn quê hẻo lánh, sánh bằng cuộc sống nhung lụa chốn thâm cung ngọc các ? Huống hồ đó bà còn đang ảo mộng ấp ủ tương lai rực rỡ: Dập đầu xin xỏ lão thái thái ban ân, dâng Vân Bình lên hầu hạ thiếu gia, sinh mụn con nối dõi... Thế mà giờ đây, toan tính đều vỡ vụn như bọt nước.
Không can tâm, thể cam tâm cho ?
"Lão thái thái khai ân! Con chỉ độc nó là mụn con gái duy nhất. Mẫu con suối vàng cũng chỉ mụn cháu ngoại thôi!" Vừa tru tréo, nước mắt giàn giụa.
Tần lão phu nhân thực sự mất kiên nhẫn: "Ngươi còn gào thét nữa, lập tức sai lôi cổ ngươi tống ngoài! Đến lúc đó thì đừng trách cạn tình cạn nghĩa, một chút thể diện cuối cùng cũng chừa cho con ngươi ! Ta đối đãi với các ngươi còn đủ nhân từ ? Nó cả gan gây cái chuyện tày trời đó! Nếu nể tình mẫu ngươi, sớm đ.á.n.h c.h.ế.t tươi nó ! Ngươi còn ? Lập bàn thờ rước nó lên nương nương chắc?"
Tần lão phu nhân lăn lộn cả đời, từng trải bao sóng gió bão táp. Ba cái trò mèo mả gà đồng của Vân Bình qua mắt bà. Lúc tra xét tường tận sự việc, bà suýt nữa thì ngất xỉu vì tức giận.
Quả thực to gan lớn mật! Bà còn sờ sờ ở đây cơ mà! Một con nô tỳ quèn mà dám xằng bậy đến mức đó, dù đ.á.n.h c.h.ế.t cả trăm cũng hết tội.
dẫu Tần lão phu nhân cũng là nhân từ, nặng tình niệm cựu.
Thế nên bà chỉ phạt đuổi Vân Bình , thậm chí còn trải sẵn đường lui cho nàng . Nửa đời còn sống trong nhung lụa lo cái ăn cái mặc, thế mà còn đòi hỏi gì nữa?
"Được , câm miệng . Chuyện quyết định , đổi nữa . Ngươi dẫn nó về nhà . Vài ngày nữa lúc nó xuất giá, tự khắc sẽ chuẩn một phần đồ cưới tươm tất cho nó."
Thấy Tần lão phu nhân thái độ kiên quyết thể xoay chuyển, Vân Bình đành c.ắ.n răng từ bỏ mộng tưởng. Bà lóc khấu đầu tạ ơn, lảo đảo dậy tìm Vân Bình.
Về phần Vân Bình, nàng vẫn hề đại họa sắp giáng xuống đầu . Nàng vẫn thảnh thơi nhàn nhã đó, sai nha pha dâng bánh như một vị phu nhân quyền quý.
Cuộc sống của nàng huy hoàng như . Đám hầu kẻ hạ khép nép sợ hãi uy thế của nàng , thi tìm đủ cách nịnh bợ. Bởi lẽ ai nấy đều rõ thế cục: Kẻ mới đến chẳng qua chỉ cái mã ngoài đẽ chứ chẳng tích sự gì, dựa dẫm nó thì mà ăn cám. Chỗ dựa vững chắc nhất vẫn là Vân Bình tỷ tỷ. Lời tỷ mới trọng lượng!
"Trà pha kiểu gì mà dở tệ thế ? Con nào pha hả?"
Xung quanh im thít, ai dám hó hé nửa lời.
Được lắm!
Choang! Nàng hất mạnh tay, chén bằng sứ thượng hạng rơi loảng xoảng xuống nền gạch, vỡ tan tành.
Một màn kịch kiêu căng ngạo mạn lọt trọn mắt Vân Bình. Bà tận mắt chứng kiến con gái tác oai tác quái hống hách đến nhường nào.
Một tiểu nha tinh mắt thấy bà , vội vàng khom hành lễ: "Lãnh đại nương đến ạ."
Vân Bình tiếng gọi, bèn ngoái đầu cửa. Nàng vội vàng dậy, tươi đon đả: "Mẹ đến lúc nào ạ?"
Đám nha hiểu ý, thấy tình hình đều tự động lảng ngoài, chừa gian riêng tư cho hai con chuyện.
"Mẹ khát nước ?" Vân Bình rót . Gót giày giẫm lên đám mảnh vỡ sứ đất kêu răng rắc.
Những mảnh vỡ trắng toát sắc lẹm, phản chiếu ánh sáng chói lòa cả mắt.
Đó là đồ dùng riêng của thiếu gia, đồ sứ thượng phẩm, mà nàng dám ngang nhiên đập nát.
Âu cũng là tại như bà dạy dỗ con cái. Bà dung túng nuông chiều để nó sinh cái thói ngông cuồng kiêu ngạo . Bị đuổi cũng , đỡ hơn là nó gây đại họa tày đình dọn nổi.
Ngay khoảnh khắc , Vân Bình tuyệt vọng và chấp nhận phận. Bà rành rọt thuật tường tận từng lời của Tần lão phu nhân cho Vân Bình .
Vân Bình ngây như phỗng, y như sét đ.á.n.h trúng đầu.
Sự sợ hãi tột độ dâng ngập trong đôi mắt. Tâm trí hoảng loạn rối bời, cả nàng run lên bần bật. Nàng lao tới bấu chặt lấy bả vai , điên cuồng lắc mạnh: "Mẹ xin lão thái thái cho con ? Tại cầu xin cho con! Sao con thể gả xuống cái chốn khỉ ho cò gáy ! Con... con ! Nếu gả xuống đó, cuộc đời con coi như xong ! Như thế thì gì cho chứ? Mẹ mau cầu xin lão thái thái rút lệnh !"
Mẹ Vân Bình bất lực đáp: "Mẹ tất nhiên là quỳ lạy van xin gãy cả lưng . lão thái thái hạ quyết tâm, lùi bước. Là do con tự bậy, an phận giữ , trách ai nữa? Gả về thôn trang cũng là một con đường lui ..."
"Con thèm !" Vân Bình ôm đầu gào thét điên dại, nước mắt giàn giụa. Nàng rõ lúc bấu víu duy nhất chỉ ruột, chỉ nương mới cứu nàng : “Con ! Bọn chúng chắc chắn sẽ nhạo con! Con thà c.h.ế.t còn hơn để chúng chê !" Đột nhiên, mắt nàng lóe lên một tia sáng dị thường. Gương mặt kích động đỏ bừng bừng. Nàng bấu chặt lấy cánh tay , run rẩy : "Là biểu tiểu thư! Nàng ép con! Con lấy lá gan to tày đình như ! Tất cả đều là do biểu tiểu thư xúi giục! Là nàng ! Mẹ, chúng mau tìm..."
Bốp! Vân Bình bụm chặt một bên má tát đỏ lựng, bàng hoàng im bặt.