Thiện Lai - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-02-27 14:44:13
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe những lời xấc xược của Trương Dịch, vài kẻ tò mò lén lút liếc vị Hà Đông tài t.ử .
Mặt nhọn, lông mày thưa, mắt hí, môi mỏng dính... Quả nhiên là tướng mạo khắc bạc điển hình.
vớt vát cái hình mảnh khảnh, cao ráo hiên ngang, phong thái tiêu sái thoát tục, vẫn giữ cốt cách thanh tao của một bậc tài tử.
Trẻ con miệng còn hôi sữa, lời ngô nghê, chấp nhặt gì cho mệt xác?
Những kẻ rộng lượng thì tự nhủ thầm như thế cho qua. Ai rảnh đôi co với một đứa trẻ ranh? Làm thế chỉ tổ hạ thấp nhân phẩm, mang tiếng hẹp hòi.
La Quân cũng chung suy nghĩ đó. Tính trêu đùa vài câu xí xóa cho xong chuyện.
Bạch Liễm thì định cho qua dễ dàng như .
Những kẻ tài năng thiên bẩm thường kèm với những tính khí gàn dở khó ưa.
Thực bản chất Bạch Liễm . Do ôm trong lòng một chấp niệm quá sâu, trở nên dửng dưng với vạn vật xung quanh. Mọi thứ chỉ cần ở mức tàm tạm là , toát lên vẻ phóng túng, gò bó. một khi sự việc liên quan đến những bức họa của thì thái độ ngoắt một trăm tám mươi độ. Cái gàn dở của chính là ở điểm .
Bất cứ chuyện gì dính dáng đến nghệ thuật của , đều sẽ trở nên bảo thủ, cứng nhắc, khăng khăng cố chấp đến mức cực đoan. Ngay cả những tiểu tiết lông gà vỏ tỏi cũng bao giờ chịu nhượng bộ.
"Ta chân tài thực học? Vậy xin thỉnh giáo các hạ, thế nào mới gọi là chân tài thực học?"
Hắn thực sự hạ so đo tính toán với một đứa trẻ con!
"Ta... Cái ..."
Mặt Trương Dịch cắt còn một giọt máu, tái mét như cục mỡ lợn ngâm nước, , là mồ hôi lạnh đang vã như tắm.
"Ta... chỉ thuận miệng đùa thôi mà..."
Dưới ánh mắt soi mói của hàng trăm con , gã lí nhí phân trần, giọng run rẩy như sắp bật . Nhìn t.h.ả.m hại vô cùng.
đối diện hề ý định buông tha cho gã.
"Ai cho phép ngươi thuận miệng đùa?"
"Ta... Ta..."
Trương Dịch đột nhiên ôm mặt thút thít .
Chỉ là một đứa trẻ con thôi mà. Làm thế quá đáng đấy. là khắc bạc thật, oan uổng chút nào.
Nhiều thầm nghĩ trong bụng, ánh mắt Bạch Liễm bắt đầu lộ vẻ khinh bỉ.
"Bọn đến muộn, cướp mất chỗ. Huynh của thấy nên cố tình bịa chuyện để xoa dịu nỗi buồn bực, rủ bọn chỗ khác chơi, tránh chen lấn xô đẩy gây thương tích. Hoàn ý x.úc p.hạ.m các hạ."
Trần Dư thì sợ xanh mắt mèo, mấy xung quanh càng dám dây vị khách quý . Nên rốt cuộc chỉ Lưu Mẫn dũng cảm gánh vác trách nhiệm.
"Chỉ vì thế mà thể tùy tiện thốt những lời cuồng ngôn ?"
Hắn vẫn một mực dồn ép khoan nhượng.
Cái điệu bộ hung hăng ép quá đáng đó. Cùng với ánh mắt khinh miệt, coi trời bằng vung. Tất cả những thứ đó khiến Lưu Mẫn cực kỳ chướng mắt.
Lưu Mẫn nào dạng nhu nhược dễ bắt nạt.
"Có cuồng ngôn , so tài cao thấp là rõ. Chẳng hôm nay là dịp mượn tranh kết bạn ?"
Vừa , tay vận sức, đẩy mạnh đang núp phía lưng lên mũi sào.
"Vị là Diêu công tử, năm nay tròn chín tuổi. Học vẽ nhiều năm, bút pháp tinh vi, ý tưởng độc đáo, ít trong vùng hết lời ca ngợi. Công t.ử dám tỉ thí một ván ? Nếu công t.ử thắng thì coi như bọn lỡ lời mạo phạm. Mọi hình phạt xin tuân theo ý định của công tử, tuyệt đối nửa lời oán thán. Thấy ?"
Với tài năng xuất chúng của Thiện Lai, chỉ cần nàng phóng bút, chắc chắn sẽ khiến cả hội trường kinh hồn bạt vía. Dẫu cho cái danh Hà Đông tài t.ử của lẫy lừng đến , kỹ thuật điêu luyện đến nhường nào thì cũng thể gây chấn động bằng một tiểu thần đồng xuất thế. Hắn chính là dùng cái danh hiệu tài t.ử rởm đời của tên đá lót đường cho nàng tỏa sáng!
Lưu Mẫn đ.á.n.h cược là sẽ dám nhận lời thách đấu.
Kẻ thông minh đều tránh né, bởi vì phần thiệt luôn về phía .
So tài với một đứa nhóc vắt mũi sạch, thắng cũng mang tiếng ỷ lớn h.i.ế.p bé, thua thì nhục nhã ê chề.
Bạch Liễm gì hành xử theo lẽ thường tình?
"Được, thi thì thi! Ta cũng lĩnh giáo xem cái thứ gọi là 'bút pháp tinh vi, ý tưởng độc đáo' lợi hại đến mức nào. Mời!"
Thiện Lai bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý của ánh . Kẻ tò mò hiếu kỳ , kẻ khinh khỉnh coi thường cũng .
Thiện Lai cực kỳ ghét việc biến thành trò mua vui cho thiên hạ. Nàng chán ghét cảm giác đến tận xương tủy.
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu .
Lưu Mẫn luồn tay xuống , lén lút nắm lấy tay nàng, khẽ siết nhẹ một cái, ghé sát tai nàng thì thầm: "Đừng sợ."
Thiện Lai hất mặt lườm một cái sắc lẻm, ánh mắt hiện rõ thông điệp: "Sợ cái khỉ gió !"
Cái lườm rách mặt đó khiến Lưu Mẫn nghẹn họng, tức đến mức vứt phăng tay nàng , thèm thêm câu nào.
Dĩ họa hội hữu. Hôm nay những kẻ mượn cơn gió đông của Hà Đông tài t.ử để phất cờ khởi nghiệp hề ít. Trên đài Vịnh Quy, mười mấy chiếc án thư bày biện sẵn sàng.
Trong mười mấy con đài, Thiện Lai là kẻ nhỏ tuổi nhất. Thậm chí chiếc án thư còn quá cao so với tầm vóc của nàng, khiến vội vã kê thêm một chiếc ghế đẩu cho nàng lên mới với tới.
Trương Dịch tịt ngòi, thèm nữa. Thấy bóng dáng nhỏ bé của Thiện Lai lọt thỏm giữa đám đông, gã cúi gầm mặt, giọng đầy tự trách: "Đều do cái miệng ăn mắm ăn muối của , hại chịu khổ..."
Lưu Mẫn khẩy một tiếng, châm chọc: "Sáng mắt ? Lần còn dám mồm mép tép nhảy nữa ?"
Trương Dịch thực sự nhận lầm. lời gã vốn chỉ để tự an ủi cái tâm hồn đang gào thét vì tội , chứ để kẻ khác mượn cớ chà đạp. Vậy mà Lưu Mẫn đà lấn tới, giẫm đạp lên lòng tự trọng của gã thương tiếc! Càng nghĩ càng tức, gã ngoảnh mặt , dỗi hờn thèm mở miệng nữa.
Lưu Mẫn cũng chẳng rảnh rang dỗ dành gã. Lúc tâm trí của đều đổ dồn về phía Thiện Lai đang đài Vịnh Quy.
"Biết vẽ sơn thủy ?"
Thiện Lai đang tập trung cao độ trải giấy, bất thình lình câu hỏi ném thẳng mặt, giật suýt rớt cả tim ngoài.
"Làm hú vía !" Nàng lẩm bẩm oán trách, trừng mắt hỏi : "Huynh leo lên đây gì?"
Đương nhiên là vì lo lắng cho nàng nên mới chạy lên. Vậy mà nàng ! Hắn bực dọc, định lưng bỏ .
"Sao câm như hến ?"
Lưu Mẫn tự nhủ, thôi kệ, chấp nhặt với nàng gì?
"Nếu vẽ thì cứ vẽ sơn thủy ."
"Tại ?"
"Chẳng kể cho ? Tranh sơn thủy của , đến Thánh thượng còn khen ngợi."
"Nếu giỏi nhất khoản đó thì tại còn cố đ.ấ.m ăn xôi đ.â.m đầu ? Không nên tránh chỗ mạnh đ.á.n.h chỗ yếu ?"
Câu hỏi ngây ngô của nàng khiến Lưu Mẫn đắc ý mặt.
"Hắn giỏi nhất, nên vẽ bằng là lẽ đương nhiên. Hắn thắng thì cũng chẳng gì đáng để vênh váo tự hào. Đạo lý dễ hiểu như thế mà nghĩ ?"
Nghe phân tích, Thiện Lai lập tức ngộ chân lý.
"Ý là chắc chắn sẽ thua, nên xúi vẽ sơn thủy để lát nữa thua cho đỡ nhục chứ gì."
Lưu Mẫn trừng mắt: "Chứ còn nữa? Lẽ nào ảo tưởng sức mạnh nghĩ thể đ.á.n.h bại ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-33.html.]
Thiện Lai mỉm lắc đầu: "Sao thể đ.á.n.h bại ?"
Lưu Mẫn cũng bật sảng khoái: "Không đ.á.n.h bại cũng chẳng . Cứ ngoan ngoãn lời sắp xếp là . Thua cũng đừng sợ, nhỡ tức điên lên đòi động thủ đ.á.n.h , sẽ giơ lưng đỡ đòn ."
Hắn sẽ đỡ đòn nàng ư? Thiện Lai tưởng tượng viễn cảnh đó, nhịn che miệng khúc khích.
Thời gian quy định chỉ gói gọn trong ba nén nhang. Khi nén nhang cuối cùng tàn lụi, dù tranh thiện , tất cả đều lập tức dừng bút.
Khán giả bên mỏi mòn đợi chờ ròng rã suốt thời gian cháy hết ba nén nhang. Khi ngọn nhang cuối cùng thắp lên, những kẻ gần do thiếu kiên nhẫn chu môi lén thổi hòng thúc đẩy tiến độ. Hàng trăm con mắt như cú vọ dán chặt đốm lửa đỏ au. Một cơn gió vô tình thổi qua, ngọn lửa phụt tắt ngúm. Rõ ràng là gió thổi tắt, nhưng đám đông phản ứng thái quá như thể tàn hương rơi trúng . Bọn họ đồng loạt giật nảy , bật dậy như lò xo, nhao nhao lao về phía đài thi đấu.
Tác phẩm của Bạch Liễm hiển nhiên sẽ giữ trung tâm, chốt sổ cuối cùng. Trước đó, sẽ đảm nhận vai trò ban giám khảo, nhận xét và góp ý cho các tác phẩm khác.
Hầu hết những mặt đài hôm nay đều mang chung một mục đích. Bình Thành đất chật đông, gì đào một bậc thầy hội họa vĩ đại hơn vị Hà Đông tài t.ử lẫy lừng ?
Bạch Liễm là một nghệ nhân chân chính, dành sự tôn trọng tuyệt đối cho bất cứ thứ gì liên quan đến hội họa.
Những lời nhận xét của tuy sắc như d.a.o cạo, đ.â.m trúng tim đen, nhưng thái độ vô cùng khiêm nhường. Giọng điệu ôn tồn, nhã nhặn, hề bộc lộ lấy nửa điểm kiêu ngạo hống hách.
Với cách hành xử tao nhã như , dẫu cho sở hữu một khuôn mặt khắc bạc đến chăng nữa thì ai nỡ lòng nào buông lời chê bai là kẻ nhỏ mọn?
Ai nấy đều gật gù tâm đắc, cảm thấy như uống nước cam lồ, mở mang tầm mắt.
Thiện Lai nép một bên lắng , trong lòng cũng dâng lên một luồng phấn khích mãnh liệt.
Quả nhiên danh bất hư truyền, chuyến uổng phí chút nào.
Nàng cũng khao khát nhận sự chỉ bảo tận tình từ để nâng cao kỹ năng.
Việc bình phẩm tranh pháo bắt buộc do ngoài đảm nhận. Tự ngắm tranh của thì đương nhiên góc nào cũng thấy , thể tiến bộ ?
Đến lượt nàng .
Thiện Lai bất giác thẳng lưng hơn, môi điểm xuyết một nụ xã giao duyên dáng. Đôi mắt nàng lấp lánh như những vì , ngoan ngoãn như một con nai tơ.
Chỉ là một đứa trẻ con thôi mà, chấp nhặt gì? Vẽ đến thì cũng vớt vát vài câu khen ngợi lấy lệ, tránh tổn thương tâm hồn non nớt của nó.
Bức họa nhấc lên.
Không ngoài dự đoán của Lưu Mẫn, kiệt tác hé lộ khiến cả hội trường chấn động. Tiếng xuýt xoa thán phục vang lên ngớt, râm ran khắp ngóc ngách.
Ngay cả Bạch Liễm vốn chuẩn sẵn một tràng những lời sáo rỗng để khen ngợi cũng sững á khẩu.
Một bức tranh sơn thủy tả ý (thiên về bộc lộ cảm xúc, chú trọng tả thực), mang tên "Minh cầm vãn quy" (Chim kêu gọi bầy chiều tà).
Đỉnh núi gần phác họa bằng những nét mực đậm nhạt đan xen, gập ghềnh hiểm trở; rặng núi xa xa nhấn nhá bằng những nét cọ thanh tú, tạo nên một gian bao la tĩnh mịch. Bố cục xa gần đan cài khéo léo, mây mù lảng bảng hư ảo. Bầy chim chao lượn trung, gọi bầy ríu rít, đó mỏi cánh bay về tổ ấm ẩn tán cây thưa thớt bên sườn núi. Khung cảnh toát lên một vẻ thanh bình, tĩnh tại đến lạ thường.
Tổng thể bức tranh phối hợp mảng miếng đậm nhạt vô cùng tinh tế. Đường nét cứng cáp dứt khoát linh hoạt uyển chuyển. Nét cọ trôi chảy liền mạch, hư thực tương sinh, vận động ngừng.
Nếu chỉ xét phương diện kỹ thuật, tài nghệ tuyệt đối hề thua kém Bạch Liễm!
Vì thế, câu nhận xét đầu tiên mà Bạch Liễm thốt giống hệt câu của Liên ngày nào.
"Ta còn gì để bình phẩm thêm, chỉ một chữ Tuyệt, thôi."
Nghe , Thiện Lai phần thất vọng, bèn vặn hỏi: "Lẽ nào bức tranh khuyết điểm gì ?"
Bạch Liễm trầm ngâm một lát đáp: "Nếu nhất định bới lông tìm vết thì ngọn núi mang phong cách của Phó Khang Thần, rặng cây là nét bút của Lữ Nguyên Lâm, còn bầy chim mang hồn cốt của Cô Tĩnh Trai. Ta thấy cái cá nhân của trong bức tranh . suy cho cùng vẫn còn nhỏ tuổi, giờ mà đòi hỏi định hình phong cách riêng thì quả là khắt khe ép uổng quá."
Phó Khang Thần, Lữ Nguyên Lâm, Cô Tĩnh Trai.
Ba cái tên xa lạ, Thiện Lai từng qua. hiểu , khi ba chữ "Cô Tĩnh Trai" lọt tai, tim nàng giật nảy lên một nhịp.
Cũng giống hệt Liên , Bạch Liễm nhịn tò mò gặng hỏi xem cao nhân phương nào truyền thụ bí kíp cho nàng.
Câu hỏi Thiện Lai đến nhàm tai, câu trả lời cũng thuộc làu làu.
hiện tại nàng đang đóng vai Diêu Thiện Diêu công tử, chứ là Diêu Thiện Lai. Lời đối đáp tất nhiên sự biến tấu cho phù hợp cảnh.
Thế nên Thiện Lai kính cẩn trả lời Bạch Liễm: "Gia sư là một bậc cao nhân ẩn dật, màng thế sự, ngoài đến danh tính. Xin các hạ lượng thứ."
Mục đích Bạch Liễm từ bỏ chốn phồn hoa, chu du khắp thiên hạ chính là để tìm kiếm một bậc kỳ tài ẩn dật!
Nghe xong, mừng rỡ như điên.
Hắn bất chấp hình tượng, nhào tới chộp chặt lấy hai bàn tay bé xíu của Thiện Lai, đôi mắt rực sáng như đuốc: "Triều văn đạo, tịch t.ử khả hĩ! (Sáng đạo lý, chiều dẫu c.h.ế.t cũng cam). Ta chân thành khao khát diện kiến tôn sư! Chỉ cần toại nguyện, dẫu tan xương nát thịt cũng từ nan! Xin hãy rủ lòng thương, dẫn đường chỉ lối cho !"
Thiện Lai mảy may nghi ngờ lòng thành kính của , nhưng khổ nỗi, dẫn gặp ai bây giờ?
Bản Thiện Lai còn khao khát gặp đó gấp ngàn .
Gặp đó, lẽ nàng sẽ khôi phục ký ức lãng quên, về những năm tháng mịt mù trong quá khứ...
ngay cả cha nàng cũng đó là ai.
Cha...
Những lời trăng trối cuối cùng của cha rốt cuộc mang hàm ý sâu xa gì?
Bạch Liễm vẫn bám riết buông, liên mồm van vỉ cầu xin, thề non hẹn biển đủ điều.
tai Thiện Lai ù , chẳng lọt nửa chữ.
Đầu nàng đau như búa bổ, cơn đau x.é to.ạc não bộ khiến đôi môi nàng run rẩy liên hồi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Lưu Mẫn ngoài quan sát thấy hết, bèn gạt phăng Trương Dịch nãy giờ vẫn lải nhải hót bên tai sải bước dài xông thẳng trung tâm đài Vịnh Quy.
Hắn là đưa nàng đến đây, trách nhiệm bảo vệ nàng.
Hắn chắn ngay mặt nàng, dùng tấm lưng rộng che chở cho nàng, trừng đôi mắt hình viên đạn về phía kẻ đang quấy rầy.
"Tránh xa ! Ngươi định cái trò gì hả?"
Bạch Liễm lúc đang phát rồ, màng gì đến phép tắc lịch sự. Cơn gàn dở nổi lên, mạnh tay hất phăng kẻ ngáng đường: "Cút chỗ khác chơi!"
Lưu Mẫn đẩy ngã chỏng vó xuống sàn, kêu oai oái.
Những xung quanh nhận thế của Lưu Mẫn cũng hét toáng lên kinh hoàng.
"Đây là độc đinh của Lưu Thị lang! Cháu ngoại cưng của Lạc Các lão đấy!"
Bạch Liễm màng đếch gì là con ông cháu cha nhà nào. Trong đầu lúc chỉ duy nhất một ý niệm: Phải tìm cho bằng vị sư phụ đào tạo thần đồng !
Hắn tiếp tục túm chặt lấy Thiện Lai, truy vấn lắc mạnh đôi vai nàng. Bị lắc mạnh bạo, Thiện Lai vững, loạng choạng chực ngã.
Lưu Mẫn lồm cồm bò dậy, thẹn giận. Thấy Bạch Liễm vẫn cố chấp quấy rầy Thiện Lai, m.á.u nóng dồn lên não. Hắn giằng khỏi vòng tay của những kẻ đang xuýt xoa đỡ đần, lao định ăn thua đủ với Bạch Liễm.
Trương Dịch và Trần Dư thấy chí cốt ăn hiếp, cũng hùa xông trợ chiến. Ngay từ lúc thấy Lưu Mẫn xô ngã, hai gã ba chân bốn cẳng phi lên đài Vịnh Quy, vặn kịp lúc tham gia cuộc ẩu đả.
Đám thiếu gia động thủ, bọn lâu la tay sai theo hầu tất nhiên thể .
Khung cảnh đài Vịnh Quy phút chốc biến thành mớ bòng bong hỗn loạn.
La Quân gào thét khản cả cổ cũng chẳng ai thèm đoái hoài, thậm chí suýt nữa thì xô ngã sấp mặt.
Giữa lúc loạn cào cào, từ bên đài Vịnh Quy, một gia nhân nhà ai đó bỗng hét lên thất thanh: “Thiếu gia! Lão thái thái truyền lệnh ngài lập tức hồi phủ! Lão gia về tới nhà !"