Thiện Lai - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-02-28 06:02:30
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa mới lọt qua cổng Tuyên Thành Môn, một kỵ mã phi nước đại phóng thẳng về hướng phố Phong Thịnh.
Tin tức cấp báo truyền qua từng lớp cửa. Lạc phu nhân tin, mừng rỡ đến mức thể yên, bật dậy vỗ tay : "Ta đang trông ngóng đây! Quả nhiên là sắp tới !" Rồi bà sang giục giã nha : "Còn mau lôi tiểu thư dậy! Ngủ nướng đến giờ , còn thể thống gì nữa!"
Nha , tủm tỉm chạy .
Lạc phu nhân sai hầu chải tóc, dặm lớp trang điểm cho : “Trang điểm nhạt thế trông cứ như bệnh, xúi quẩy c.h.ế.t !" Vừa , bà tiện thể chê luôn bộ xiêm y đang mặc. Màu trắng nhợt nhạt, tôn lên sắc da. Phải đổi sang bộ màu đỏ rực rỡ mới chịu.
Vừa đồ xong thì nhũ mẫu bế tiểu thư bước .
Thật khéo ! Quả là một điềm lành!
Bà dang tay đón lấy con gái, ôm ghì lòng, âu yếm hôn lên trán con, hỏi: "Cha sắp về , con vui ?"
Đương nhiên là vui . Hơn một tháng trời thấy mặt cha, ngày nào con bé cũng lẽo đẽo hỏi : Bao giờ cha mới về, con nhớ cha lắm...
Cuối cùng thì cha cũng về.
Lưu Khởi chẳng cần đồ, vì con bé lúc vốn dĩ diện một bộ đồ đỏ chót, may mắn rực rỡ mang khí lễ hội.
Lưu Khởi xưa nay chỉ trung thành với duy nhất một màu đỏ.
Lưu Khởi, thiên kim tiểu thư của Lại bộ Thị lang, nhũ danh là Phi La. Cái tên bắt nguồn từ ngày cô bé cất tiếng chào đời. Trùng hợp , hôm đó cũng là ngày Lưu Thận thăng chức Hàn lâm viện Học sĩ và ban thưởng một đống lụa là gấm vóc. Năm mươi xấp vải đủ màu sắc, chất cao thành một đống ngất ngưởng. Xấp lụa cùng, cũng là xấp rực rỡ chói lóa nhất, chính là dải lụa Nhuyễn Yên La màu đỏ thêu họa tiết trăm con bướm vờn hoa.
Chuyện thăng quan tiến chức vốn dĩ xuất phát từ cao hứng nhất thời của Hoàng đế. Còn chuyện ban thưởng cũng là một sự tình cờ. Lúc đó, cung nhân bẩm báo phu nhân của Lưu Học sĩ sắp lâm bồn, nhà đang rối rít giục ông về. Hoàng đế xong bèn sảng khoái, cho rằng đây là chuyện song hỷ lâm môn, bèn sai chọn lấy mấy xấp lụa ban cho Lưu Thận đem về tã lót cho trẻ sơ sinh.
Đứa bé chào đời, là một viên minh châu vô giá. Lưu Thận đặt tên con là Khởi, lấy chữ "Phi La" nhũ danh, xem như để ghi tạc hồng ân của bậc cửu trùng.
Một cái tên, một nhũ danh mang đầy ắp điển tích. Bất cứ khi nào, với bất cứ ai, cũng đều toát lên một niềm kiêu hãnh rạng ngời.
Lại thêm yêu thương con vô bờ bến, luôn tìm cách để tâng bốc, nâng niu, mong con luôn sống trong sự đắc ý. Vì thế, bà thích diện cho con những bộ trang phục màu đỏ rực rỡ, ngầm nhắc nhở thiên hạ rằng, con gái bà là một tiểu thư vô cùng cao quý, kiều diễm.
Và quả thực, cô bé xứng đáng với sự kiêu ngạo .
Cha là Thám hoa lang tài hoa, tiền đồ thênh thang rộng mở. Mẹ xuất từ danh gia vọng tộc, là con gái rượu độc nhất, cưng chiều vô hạn. Bản cô bé là kết tinh tình yêu duy nhất của , nhan sắc như hoa như ngọc, tư chất thông minh, đáng yêu khôn tả.
Thử hỏi, còn điều gì đáng để kiêu ngạo hơn thế nữa?
Lạc phu nhân đích dắt tay con gái, ngóng đợi trượng phu ngay cổng chính Lưu phủ.
Cổng chính lệnh đóng kín, cấm qua . Chung quanh còn dựng thêm màn trướng gấm vóc để ngăn những ánh mắt tò mò nhòm ngó. Dẫu cho cái nắng hanh khô của mùa thu thiêu đốt đến mức hoa mắt chóng mặt, vợ vẫn lùi bước. Bà phe phẩy quạt, chườm đá lạnh, kiễng gót chân, vươn cổ ngóng chờ trong niềm khắc khoải.
Khi bóng dáng cỗ xe ngựa thấp thoáng từ đằng xa, chẳng thể chần chừ thêm một giây phút nào nữa, bà siết c.h.ặ.t t.a.y con gái, hân hoan rảo bước đón.
Người đ.á.n.h xe vội vã nhảy xuống, cúi đầu thỉnh an phu nhân.
Lạc phu nhân chẳng màng để tâm, chỉ ngửa khuôn mặt rạng rỡ nụ , ném ánh chan chứa tình ý nồng nàn về phía bức rèm xe.
Rèm xe từ từ vén lên. Ánh sáng nhàn nhạt lọt , soi rõ dung nhan thanh tao, tĩnh mịch tựa trích tiên của bên trong.
Khoảnh khắc , nhịp thở của bà như ngừng bặt.
Cảm giác vẫn hệt như đầu tiên gặp gỡ.
Bà thực sự yêu đàn ông sâu đậm.
Vì để ở bên ông, bà c.ắ.n răng chịu đựng vô vàn cay đắng.
Bà là đứa con út, cũng là mụn con gái duy nhất trong gia đình. Cha và mấy ông trai chẳng ai là nâng niu, chiều chuộng bà như nâng trứng hứng hoa. Có thể , bà lớn lên trong hũ mật, từng nếm trải nửa giọt đắng cay.
Ấy thế mà, bà trót say đắm một đàn ông vợ. Yêu đến cuồng dại, mù quáng. Bà điên cuồng dò la tung tích ông khắp nơi, ngày ngày túc trực ở những chốn ông lui tới, chỉ mong trộm ông một cái cho thỏa nỗi mong nhớ.
Lâu dần, những lời đàm tiếu dị nghị cũng bắt đầu lan truyền.
Mẹ bà cẩn thận gặng hỏi. Bà chẳng giấu giếm, tuôn một lèo tất cả những tương tư say đắm và cả nỗi sầu muộn ngọt ngào đang gặm nhấm trái tim .
Đây đương nhiên là chuyện tày đình, động trời.
Thế nhưng lúc bà chẳng năng gì. Bà cũng mảy may nhận sự khác thường, còn ngây thơ hỏi xem thế nào để toại nguyện, cứ như thể thứ bà đang đòi hỏi chỉ là một chiếc áo một món đồ trang sức. Mẹ bà vẫn giữ im lặng, lẳng lặng gót bỏ . Bà chìm đắm trong mớ tâm sự của riêng , sóng gió sắp ập đến.
Kể từ đó, việc bước chân khỏi cổng nhà trở thành chuyện viển vông.
Bà loạn lên, quậy phá tung trời lở đất. Tuyệt thực, đập phá đồ đạc, gào thét c.h.ử.i bới đủ cả.
Ai cũng xúm khuyên can, nhưng chẳng mảy may suy suyển.
Bà là vì cho bà, trong thâm tâm bà cũng chẳng oán trách họ. bà quá yêu đàn ông đó, yêu đến c.h.ế.t sống . Không ông, bà sống bằng c.h.ế.t.
Mới xa dăm bốn ngày mà bà tưởng như sắp c.h.ế.t nghẹt. Không màng thể diện nữa, bà cải trang thành tiểu nha , trốn nhà tìm ông. Gặp ông, bà nức nở thổ lộ tấm chân tình, tuyên bố rằng dẫu danh phận, chỉ cần cho ông, bà cũng cam lòng.
Bà là một trang tuyệt sắc giai nhân, nức tiếng khắp vùng. Ấy mà ông nhẫn tâm từ chối. Chỉ vì ông thê thất. Sau khi chắc chắn rằng theo bảo vệ, đảm bảo bà sẽ về đến nhà bình yên vô sự, ông lạnh lùng lưng cất bước.
Ông quả thực là một chính nhân quân tử.
Chính vì thế, trái tim bà càng thêm rỉ máu.
Mấy ông trai tìm đến tận nơi, trói nghiến bà lôi lên xe đưa về phủ.
Cả nhà vốn bận rộn trăm công nghìn việc, hiếm khi tụ tập đông đủ. nay vì chuyện tày đình của bà, tất cả đều mặt thiếu một ai tại khuê phòng.
Kẻ khuyên nhủ nhỏ nhẹ, chỉ mặt mắng mỏ xối xả, nhốn nháo ồn ào.
Bà trút hết nỗi lòng, tuyên bố dõng dạc rằng dù lẽ bà cũng quyết lấy ông. Nếu gia đình cảm thấy nhục nhã thì cứ coi như từng sinh đứa con gái . Nói xong, bà gục mặt xuống bàn lóc t.h.ả.m thiết, tài nào gượng dậy nổi.
Tất cả đều là những m.á.u mủ ruột rà, thương bà xót xa.
Sau trận cuồng phong , bầu khí trong nhà bắt đầu dấu hiệu "đình chiến".
Bà vẫn là tiểu lá ngọc cành vàng. Mọi đều hạ giọng nhẹ nhàng thủ thỉ với bà. Dường như tất cả ngầm đạt một thỏa thuận "giả câm giả điếc", coi như đàn ông hề tồn tại, coi như chuyện từng xảy .
lệnh cấm túc thì vẫn y nguyên, bà phép tự do .
Nóng ruột sinh bệnh, chỉ trong vòng một tháng, bà tiều tụy xơ xác, bẹp giường gượng dậy nổi.
Mẹ bà ngày nào cũng lóc bên giường, nhưng bà chẳng còn tâm trí mà đoái hoài.
Cuối cùng, giành chiến thắng vẫn là bà. Bọn họ nỡ nhẫn tâm bà c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn?
Mẹ bà thỏa hiệp, hứa rằng nếu ông đồng ý, gia đình sẽ đích đưa bà đến tận nơi trao tay.
Nhận lời đảm bảo chắc nịch , bà bình phục một cách thần kỳ. Chẳng bao lâu, đôi má phúng phính hồng hào trở .
Đang rục rịch chuẩn sang tìm ông thì tin tức ông trở thành góa vợ bất ngờ bay tới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-36.html.]
Khúc mắc khó nhằn nhất bỗng dưng tháo gỡ.
Bà sững sờ, tưởng như đang mơ.
Những chuyện tiếp theo diễn suôn sẻ đến khó tin, chẳng vướng bất cứ trở ngại nào. Hoặc chăng cũng chỉ là những chuyện vặt vãnh, nhưng vì niềm vui sướng quá lớn lu mờ tất cả, khiến bà chẳng còn cảm thấy gian nan.
Chỉ cần kết duyên phu thê với ông, thứ khác bà đều thể nhắm mắt cho qua.
"Đường xá xa xôi, mệt lắm ?"
Lời mang theo nụ tủm tỉm, e ấp thẹn thùng. Ánh mắt long lanh đưa tình, ngậm chứa cả ngàn vạn lời .
Lưu Thận khẽ mỉm đáp: "Cũng tàm tạm."
Bà cúi đầu, nở một nụ viên mãn.
Lưu Khởi, một đứa trẻ mới lên sáu, đương nhiên hiểu những tình cảm uyên ương gắn bó . Cô bé chỉ giơ hai tay đòi cha bế.
Lưu Thận chiều ý con gái, dang tay nhấc bổng cô bé lên. Nắm lấy cánh tay nhỏ xíu của con, ông nhẹ nhàng đung đưa, mỉm âu yếm: "Ở nhà ngoan con?"
Vì ngoan, nên cô bé trả lời, chỉ toe toét rúc đầu ôm ghì lấy cổ cha.
Lạc phu nhân cạnh hai cha con, cõi lòng ngập tràn hạnh phúc.
Bà thực sự quá yêu ông. Tình yêu lớn lao đến mức khiến bà luôn lo lắng, cố gắng chu thứ.
Ngắm con gái cưng, bà sực nhớ đứa con trai của ông.
"Liên Tư ?" Bà ngó nghiêng trong thùng xe, giọng điệu chút sốt sắng: "Sao thấy tăm ?"
Lưu Mẫn sớm xuống xe từ , nép bên cạnh bánh xe. Nghe thấy tiếng gọi, lẳng lặng cúi đầu bước tới, khom lưng hành lễ: "Thỉnh an thái thái." Giọng đều đều, nhạt nhẽo, giữ đúng lễ nghĩa phép tắc.
Lạc phu nhân đến khép miệng: "Cuối cùng cũng gặp con ! Đi đường xa chắc là vất vả lắm nhỉ?" Vừa , bà vươn tay định vuốt ve khuôn mặt Lưu Mẫn.
Lưu Mẫn giả vờ mặt Lưu Khởi, khéo léo né tránh bàn tay sắp chạm mặt .
Vì tình yêu mãnh liệt dành cho Lưu Thận, Lạc phu nhân cũng mở lòng bao dung vô hạn với Lưu Mẫn. Bà mảy may nghi ngờ sự lảng tránh .
"Đây là của con đấy!" Lạc phu nhân tít mắt, sang giục Lưu Khởi: "Còn mau xuống hành lễ với ca ca con!"
Lưu Thận thả Lưu Khởi xuống đất, khom hỏi cục cưng bé bỏng: "Gặp ca ca , con định thế nào?"
Lưu Khởi nghiêng đầu, lạnh nhạt quét ánh mắt dò xét từ đầu đến chân trai mới gặp.
Cô bé từ nhỏ nuông chiều sinh hư, tính khí phần ương bướng. Lúc nào cũng coi là cái rốn vũ trụ, hở là khó chịu, động tí là bất mãn. Trước đây Lạc phu nhân thấy gì to tát, nhưng giờ phút trong lòng bà thoáng chút thấp thỏm lo âu. Bà thầm hối hận vì kịp dặn dò con gái , nhỡ nó buông lời lẽ gì ...
Nào ngờ, Lưu Khởi đột nhiên nở một nụ ngọt ngào, cất giọng lảnh lót gọi một tiếng "Ca ca". Giọng trong trẻo, dễ thương đến mức như tan chảy trái tim .
Lạc phu nhân thở phào nhẹ nhõm, trút tảng đá đè nặng trong lòng. Bà Lưu Mẫn bằng ánh mắt đầy hy vọng.
"Muội ."
Vẫn là cái giọng điệu lạnh nhạt nhạt nhẽo . dẫu hai chữ " " cũng chất chứa sự thiết. Dù âm thanh hững hờ đến , vẫn cảm nhận chút âm điệu dịu dàng ẩn sâu bên trong.
Lạc phu nhân thỏa mãn.
Lưu Thận cũng cảm thấy ấm lòng, khóe môi bất giác nở nụ .
"Vào trong hẵng chuyện."
Lạc phu nhân vội vã phụ họa: " ! Trời vẫn còn nắng nóng thế ! Chúng mau nhà thôi!" Nói xong, bà mật nắm lấy tay Lưu Mẫn.
Lưu Mẫn theo phản xạ định giật tay , nhưng cố gắng kìm nén. Hắn ngoan ngoãn để mặc Lạc phu nhân dắt tay về phía cổng chính.
Còn Lưu Khởi thì nằng nặc đòi cha bế .
Đương nhiên là Lưu Thận vui vẻ chiều lòng con gái.
Lưu Thận yên vị chiếc ghế bành chạm trổ uy nghi giữa sảnh Di Hòa Đường.
Lạc phu nhân thì chịu yên, cứ lăng xăng chỉ đạo đám nha : "Trà bánh dặn chuẩn lúc nãy ? Sao còn dọn lên?" Lời dứt, một đoàn tỳ nữ nườm nượp bưng những chiếc khay sơn mài tinh xảo bước , trật tự và quy củ.
Trên khay là đủ loại ngon, bánh ngọt, trái cây tươi, mứt mọng... nhiều đến mức đếm xuể, bày chật kín cả mặt bàn.
Lạc phu nhân tự tay bưng chén , niềm nở hỏi Lưu Mẫn: "Liên Tư uống dùng nước trái cây?"
Lưu Mẫn đáp lời: "Trên xe con uống nước , hiện giờ khát. Thái thái cần bận tâm. Xin thái thái xuống, để con dập đầu thỉnh an mới là chuyện chính đáng."
Nghe , Lạc phu nhân vội vàng xua tay lòa: "Mẹ con trong nhà cả, vẽ vời lễ nghĩa gì?"
Lưu Mẫn khẽ liếc bà, trong lòng cũng khỏi băn khoăn về ý đồ thực sự của kế . Rốt cuộc thì bà đang giở bài gì đây? Là thật lòng yêu thương, chỉ là màn kịch giả tạo để phủ đầu?
dù thế nào.
"Lễ nghi thể phế bỏ."
Lạc phu nhân thầm nghĩ, đây là tấm lòng hiếu kính của đứa trẻ, nỡ từ chối?
Thế là bà nhanh nhẹn xuống ghế bành. cũng chẳng yên, cứ cứng đơ, chỉ chạm hờ một góc ghế.
Lưu Mẫn mới dập đầu xuống, Lạc phu nhân lập tức bật dậy, chạy tới đỡ lên.
Thái độ của bà đối với quả thực chân thành. Ít nhất là trong giây phút .
" là một đứa trẻ ngoan!"
Bà ngắm nghía từ xuống , tìm điểm nào để chê trách.
"Phi La, con còn hành lễ với ca ca đấy! Mau qua đây!" Lạc phu nhân vẫy tay gọi Lưu Khởi, sang giải thích với Lưu Mẫn: "Tên của , chắc lão thái thái kể cho con nhỉ?"
Tất nhiên là . Tần lão phu nhân bao giờ đả động đến hai con Lạc phu nhân mặt Lưu Mẫn, cứ coi như bọn họ tồn tại.
sự thật phũ phàng thể toẹt ?
Thế nên Lưu Mẫn chỉ gượng , chọn cách im lặng.
Thấy thái độ gượng gạo của .
Lạc phu nhân khựng một nhịp. Chuỗi cảm xúc hân hoan nãy giờ bỗng chốc đứt đoạn. là sướng quá hóa rồ, quên mất cả cảnh. Cũng may Lạc phu nhân là phóng khoáng, nhanh chóng lấy bình tĩnh.
"Muội tên Khởi, nhũ danh là Phi La. Liên Tư thích gọi thế nào cũng ." Nói xong, bà cố tình mặt nghiêm, giả vờ nổi giận với Lưu Khởi: "Sao con còn nhúc nhích?" Rồi bật , ôm con gái lòng dỗ dành: "Nhanh lên nào! Đây là ca ca ruột của con đấy, còn thiết hơn cả biểu ca bên nhà cơ!"