Thiện Lai - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-02-28 07:38:59
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện về vị "tiểu phu nhân" bí ẩn , đó T.ử Du . Nay bất ngờ từ miệng ngoài, nàng khỏi ngẩn c.h.ế.t sững, dĩ nhiên chẳng lấy gì để đáp câu hỏi của vợ Trương Nhân.
Cũng may là vợ Trương Nhân thực chất chẳng quan tâm đến câu trả lời. Điều khiến bà hả hê, khoái trá nhất lúc chính là chứng kiến bộ dạng thẫn thờ, câm như hến, nên lời của T.ử Du. Quả thật là mát lòng mát !
Vương thị toan lên tiếng phân bua thì một đột ngột bước , cắt ngang luồng suy nghĩ của bà.
Đó là con trai của gia đình , cũng là ruột của T.ử Du, việc bên ngoài về.
Lý Xuyên bước cửa phủi phủi bụi ống quần. Vừa ngẩng đầu lên, thấy vợ Trương Nhân, gã lập tức nở một nụ rạng rỡ đon đả: "Thì đại nương đang ở đây. Vừa nãy cháu gặp Tiểu Đào nhà đại nương, con bé đang chạy đôn chạy đáo tìm đại nương đấy. Nó bảo tìm khắp nơi mà chẳng thấy đại nương , gấp đến độ nhè lên kìa."
Vợ Trương Nhân kêu thất thanh một tiếng "Ái chà", vội vàng bật dậy khỏi ghế: "Vậy về ngay!" Dứt lời, bà vội vàng gót, ba chân bốn cẳng chạy thẳng. Vừa chạy, bà lẩm bẩm trong bụng: Thằng con nhà họ Lý chẳng hiền lành thật thà như cha nó , mồm mép trơn tuột như bôi mỡ, khéo khi nó bịa chuyện gạt . lỡ như là sự thật thì ? Chẳng thà tin nhầm còn hơn bỏ sót, cứ chạy về xem .
Vương thị bộ kịch tiễn khách vài bước. Đợi bóng lưng bà khuất hẳn, bà mới sang hỏi con trai: "Hôm nay con phân công chăm sóc hoa viên cơ mà? Sao giờ mò về nhà ?"
Lý Xuyên đưa mắt liếc em gái, đáp: "Trong nhà xảy chuyện lớn, con thể về xem thử?"
T.ử Du cúi gầm mặt xuống, hai gò má đỏ bừng vì hổ.
"Rốt cuộc là xảy chuyện tày đình gì mà ầm ĩ đến mức ? Người trong kẻ ngoài thi bu xem trò ."
Vương thị dẫu cũng xót xa cho con gái, bèn bênh vực: "Đâu của con bé. Nó còn nhỏ dại, ức hiếp, uất ức thì lóc, gì là sai trái ? Đều do lũ bụng hẹp hòi, ác độc, thể trách con bé ." Nói đoạn, bà sang khuyên nhủ con: "Con cũng thấy đấy, giống chúng . Tương lai là nửa cái chưởng ấn chủ t.ử trong phủ . Bị quyền thế hơn đè đầu cưỡi cổ thì còn kêu ca than vãn nỗi gì? Con hãy nghĩ thoáng một chút !"
Những lời khuyên lý, nhưng với bản tính kiêu ngạo của T.ử Du, dăm ba câu suông thể dễ dàng xoa dịu cục tức nghẹn trong họng?
Từ thuở nhỏ, T.ử Du tự cao tự đại. Nàng bao giờ thấy bản thua kém bất kỳ ai trong phủ. Thế nhưng, cha nàng quá nhu nhược, kém cỏi so với cha khác, khiến nàng , một đứa trẻ ưu tú chịu cảnh thấp hèn, đời coi khinh. Thực tế phũ phàng đó khiến nàng tài nào nuốt trôi. Những lúc nỗi uất hận dâng trào tột độ, nàng thậm chí còn oán hận chính bậc sinh thành. Nàng hận họ vô dụng, bất tài, liên lụy đến cả cuộc đời nàng . Chính vì họ mà sự xuất chúng của nàng trở thành một trò kệch cỡm. Những kẻ rõ ràng kém cỏi hơn nàng hưởng cuộc sống sung sướng, an nhàn, nàng chẳng là trò thì là gì? Nếu đó thực sự là mệnh sắp xếp, nàng thề sống c.h.ế.t bao giờ khuất phục. Ngay từ nhỏ, suy nghĩ bám rễ sâu trong tâm trí nàng , nên nàng mới gan liều đến gặp Lạc phu nhân, buông những lời lẽ táo bạo, phô bày tham vọng tột cùng.
Bỏ bao nhiêu tâm tư công sức, cuối cùng nhận về cái kết xôi hỏng bỏng , thử hỏi nàng thể cam tâm cho ?
Nếu thực sự cam tâm thì giờ nàng vẫn chỉ là một con bé Đoàn Nhi nhạt nhòa quét rác, chứ là đại nha T.ử Du hô mưa gọi gió.
Sự sụp đổ lúc nãy chỉ là phút yếu lòng nhất thời mà thôi.
"Con phục! Di nương thì ! Cứ nghĩ dễ dàng đuổi cổ con , đừng mơ!" Nàng vung tay vò mạnh mặt vài cái, khi bỏ tay xuống, đôi mắt hằn lên những tia sắc lạnh, tàn nhẫn: "Mọi chuyện kết thúc ở đây ! Cứ chờ mà xem!" Dứt lời, chẳng màng giải thích thêm nửa câu với cha , nàng phắt , lao vút khỏi nhà nhanh như một cơn lốc.
Ông Lý thấy thế định lao theo giữ con , nhưng Lý Xuyên nhanh tay cản đường: "Cha đừng đuổi theo. Con thấy con bé lúc vẫn còn đủ tỉnh táo. Cứ để nó tự xoa dịu cơn giận, đừng cản đường nó gì. Nhỡ may ép quá nó ầm lên, đến lúc đó nhà mới thực sự trở thành trò cho cả phủ đấy."
Ông Lý trợn mắt quát: "Nó là ruột của con đấy!"
"Con tất nhiên là ! Con cũng là vì giữ gìn danh dự cho nó. Mẹ lời khuyên gì thì cứ tìm lúc vắng mà thủ thỉ khuyên răn, việc gì rùm beng lên, ích lợi gì cơ chứ?"
Những lời con trai lý, ông Lý thuyết phục, đành thở dài ngao ngán: "Cha chỉ lo cho nó thôi..."
sự lo lắng của ông Lý là thừa thãi. T.ử Du tuyệt đối sẽ phạm sai lầm thêm một nào nữa. Một trò là quá đủ .
T.ử Du chạy một mạch về đến Quảng Ích Đường. Khoảnh khắc bước chân qua bậu cửa, hàng chục cặp mắt đồng loạt phóng về phía nàng . Vụ mất mặt lúc nãy ai nấy đều thu gọn tầm mắt, và T.ử Du cũng thừa điều đó. nàng vẫn ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, nét mặt bình thản như chuyện gì xảy . Những ánh soi mói, tò mò, mỉa mai chẳng thể khơi lên trong lòng nàng lấy nửa tia sợ hãi. Nàng sải từng bước chân vững chãi, thong dong tiến chính giữa sân.
"Thiếu gia thức giấc ?"
Giọng nàng cất lên nhàn nhạt, thản nhiên y hệt như phong thái thường ngày, hề lộ chút bối rối.
"Vẫn thấy động tĩnh gì ạ."
Người đáp lời là Lục Dương. Tính tình cô nương khá ôn hòa, quan hệ với T.ử Du cũng coi như hòa thuận. Từ lúc sự cố xảy , Lục Dương vẫn luôn nơm nớp lo lắng cho T.ử Du. Giờ thấy T.ử Du bình an vô sự trở về, gánh nặng trong lòng cũng trút bỏ phần nào. Vừa , cô bước lên vài bước, ý định nắm lấy tay T.ử Du.
Hai cô nương đối diện , tay trong tay. T.ử Du lên tiếng hỏi Lục Dương: "Phu nhân sai tới truyền đạt gì thêm ? Lúc bảo là sẽ cùng thiếu gia dùng bữa tại Tình Tuyết Tạ, giờ chắc cũng sắp đến giờ ."
Lục Dương toan lắc đầu, nhưng bỗng dưng ánh mắt cô khựng . Nhận thấy sự khác lạ, T.ử Du cũng đầu theo hướng ánh mắt Lục Dương.
Quả nhiên, Lạc phu nhân sai đến giục Lưu Mẫn qua dùng bữa.
T.ử Du thật đúng lúc.
Nàng một dẫn đường đưa Lưu Mẫn tới Tình Tuyết Tạ, trong khi nhóm Lục Dương cùng đám nha ở lo liệu việc sắp xếp hành lý của thiếu gia.
Sau khi dọn dẹp xong giường chiếu trong gian phòng phụ, Thiện Lai bỗng chốc trở thành kẻ nhàn rỗi. Chẳng ai giao việc gì cho nàng, nên nàng chỉ đành bó gối chiếc giường nhỏ, thẫn thờ lắng tiếng trò chuyện rôm rả và tiếng bước chân tấp nập của bên ngoài.
Gian phòng phụ quả thực đúng như cái tên của nó, tối tăm mù mịt. Không cửa sổ, cũng chẳng cửa đàng hoàng. Nó chỉ là một gian nhỏ bé cơi nới từ phòng chính bằng những tấm vách ngăn. Diện tích eo hẹp đến mức chỉ đủ kê một chiếc giường nhỏ, một cái bàn, hai cái ghế đẩu và một chiếc tủ cao. chừng đó cũng là quá đủ cho một tỳ nữ. Xét cho cùng, nó cũng chỉ là một chỗ để ngả lưng ban đêm. Ban ngày thì tỳ nữ đầu tắt mặt tối việc, thiếu gì chỗ để lui tới?
Nếu chỉ xét tiêu chuẩn chỗ ở, cái gian phòng phụ chẳng gì đáng để tự hào. Thế nhưng, nó một lợi thế vô giá: vị trí đắc địa, ngay sát sườn chủ tử. Chỉ cách một bức vách là chiếc giường của thiếu gia. Nửa đêm canh ba, ai nấy đều say giấc nồng, nếu chủ t.ử sai bảo gì, ở trong gian phòng sẽ là kẻ đầu tiên thấy, và đương nhiên cũng là kẻ đầu tiên chạy tới hầu hạ. Vô vàn cơ hội để ghi điểm, để lấy lòng chủ tử! Chính vì lẽ đó, T.ử Du mới tính toán sâu xa, nhanh tay xí chỗ ở béo bở .
Vậy mà giờ đây, mảnh đất vàng rơi tay Thiện Lai.
Âu cũng là lẽ đương nhiên. Người nhắm tiểu tương lai cơ mà. Xét về độ cận, dăm ba con nha tép riu sánh bì?
Thiện Lai thừa , cuộc đời từ nay về trói chặt Lưu Mẫn, thể tách rời. Nàng bán cho gia đình , trở thành một món đồ vật thuộc quyền sở hữu của , sống c.h.ế.t đều do định đoạt. Nghĩ kỹ thì cũng thật xót xa. Từ một con tự do tự tại, giờ giáng cấp thành một món đồ chơi. Nàng hy sinh cả thanh xuân, đ.á.n.h đổi tự do chỉ để đổi lấy cơ hội cứu sống cha . Đó là tâm nguyện duy nhất của nàng. Ấy mà ông trời trêu ngươi, mong ước thành hiện thực, cha nàng vẫn dứt áo . Mất , mất tự do, như dã tràng xe cát, tay trắng trắng tay. Nỗi xót xa càng thêm nhân lên gấp bội. Trước đây, nàng luôn giữ khư khư suy nghĩ . giờ đây, quan điểm của nàng đổi. Nàng nhận là kẻ chịu thiệt trong cuộc đổi chác . Lợi ích lớn nhất nàng nhận là tiền tài vật chất, mà là một con đường vạch sẵn cho tương lai.
Diêu Dụng qua đời, nàng trở thành một đứa trẻ mồ côi, tứ cố vô . Tương lai phía mù mịt, chẳng sẽ trôi dạt về . Dù bản tính điềm tĩnh, già dặn tuổi đến mấy, nàng cũng tránh khỏi cảm giác hoang mang, sợ hãi, trừ khi nàng quyết định buông xuôi sống tiếp. nhờ Lưu Mẫn, thứ rẽ sang một hướng khác. Cuộc đời nàng dường như một bến đỗ vững chắc. Giờ tuổi còn nhỏ thì tỳ nữ trải giường đắp chăn, lớn lên sẽ lẽ hầu hạ gối chăn. Công bằng mà , đây cũng là một kết cục quá tồi tệ. Bởi lẽ Lưu Mẫn là t.ử tế, hề đáng ghét.
Thực , dẫu Lưu Mẫn là một kẻ tồi tệ, đốn mạt, nàng vẫn cam tâm tình nguyện theo . Bởi vì bản là lý do chính. Giao ước luôn tồn tại giữa nàng và Tần lão phu nhân. Nàng ở là để báo đáp ân tình của lão phu nhân.
Nàng thề sống thề c.h.ế.t trả xong món nợ ân tình . Cho dù chịu cảnh tan xương nát thịt, nàng cũng từ nan.
Một khi quyết định sống tiếp, nàng tự nhủ hết lòng hầu hạ Lưu Mẫn.
Lúc còn ở Bình Thành, đối xử với nàng . Giờ đây đang rơi cảnh khó khăn, nàng thể ngoảnh mặt ngơ, nhất định điều gì đó vì .
Nghĩ , nàng định dậy ngoài. ngẩng đầu lên, trong bóng tối mờ ảo của gian phòng, nàng bất thình lình bắt gặp một khuôn mặt trắng bệch ngay sát mặt . Hoảng hồn, nàng thét lên một tiếng thất thanh, mặt mày tái mét.
"Ái chà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-41.html.]
“Khuôn mặt trắng" cũng giật kêu toáng lên, tay ôm n.g.ự.c lùi phía một bước loạng choạng.
Giữa những tiếng la hét, Thiện Lai nhận khuôn mặt . Nàng từng gặp cô ở ngoài sân lúc nãy.
Hóa Lục Dương đến để hỏi xem Thiện Lai ăn cơm ở . Lúc bước , thấy nàng đang chìm đắm trong suy tư, sợ phiền nên Lục Dương lên tiếng gọi, chỉ lẳng lặng đợi bên cạnh. Ai dè Thiện Lai bỗng dưng đầu , Lục Dương kịp phản ứng nên vô tình dọa nàng sợ mất vía.
"Đều tại tỷ bất cẩn." Lục Dương vội vàng xin , kèm theo một nụ áy náy: "Tỷ cố ý dọa . Tỷ thấy đang mải suy nghĩ, sợ đột nhiên lên tiếng sẽ giật , ai ngờ cuối cùng vẫn hoảng hồn. Lỗi là do tỷ..."
Tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực, Thiện Lai đưa tay lên n.g.ự.c khẽ vuốt vuốt để trấn an, mỉm đáp Lục Dương: "Không trách tỷ , do yếu bóng vía quá thôi. Hơi động tĩnh nhỏ là giật thót , thi thoảng liên lụy đến bên cạnh... Vừa chắc cũng tỷ sợ hú vía ?"
Lục Dương bật : "Chỉ giật chút thôi. Thật tỷ cũng nhát gan lắm."
Hai mỉm .
Cười xong, Thiện Lai hỏi: "Tỷ tìm việc gì ?"
Lục Dương từ tốn đáp: "Là chuyện cơm nước. Cơm mang đến , dùng bữa ở ? Tỷ thấy chỗ tù mù, kín gió, là ngoài ăn chung với bọn tỷ cho vui? tỷ cũng nghĩ, mới đến hôm nay, đường xá xa xôi chắc là mệt mỏi rã rời, lỡ lười ... Nếu mệt quá thì tỷ bưng đây cho nhé."
Chuyện Thiện Lai nhắm tiểu , Lục Dương mù tịt. Sự quan tâm chu đáo xuất phát từ bản tính lương thiện của một , chứ hề mang ý đồ nịnh bợ.
"Tất nhiên là ngoài ăn chung ." Thiện Lai đáp chút do dự: “Muội cũng đang quen với mà."
Thiện Lai xưa nay vốn dĩ trọng tình trọng nghĩa. Một khi thu nhận ai lòng, nàng sẽ dốc hết tâm can đối đãi, chuyện gì cũng sẵn sàng .
Hiện tại, Lưu Mẫn là nàng trân trọng nhất. Nàng đặt lên cả bản , chỉ mong sống . Nỗi nhục nhã và sự miễn cưỡng khi nô tỳ ngày giờ đây tan biến còn dấu vết. Nàng chỉ sợ vì mà liên lụy.
Một đám đông gồm những cô nương trẻ tuổi, ai nấy đều xinh tươi, rạng rỡ như những đóa hoa xuân.
Lục Dương mở lời giới thiệu bản , đó lượt chỉ mặt gọi tên từng cho Thiện Lai quen.
Thiện Lai lượt cất tiếng chào từng , đến mức cứng cả cơ mặt.
"Bây giờ nhớ hết cũng . Dù thì cũng việc chung cả, kiểu gì cũng sẽ nhớ mặt thôi."
Lục Dương dịu dàng an ủi, nụ môi vô cùng ấm áp, hòa nhã.
Sự chân thành của nàng , Thiện Lai cảm nhận rõ. Còn những khác, dù ngoài mặt cũng tươi chào đón, nhưng sâu thẳm vẫn một lớp rào cản vô hình ngăn cách.
Thiện Lai thầm nghĩ, lẽ nguyên nhân bắt nguồn từ T.ử Du chăng.
Vì chủ t.ử mặt ở nhà, công việc cần cũng tất, nên đều khá rảnh rỗi. Nhớ câu " quen với " của Thiện Lai lúc nãy, ăn xong Lục Dương bèn níu kéo Chanh Phong và Bích Đào ở trò chuyện phiếm cùng Thiện Lai. Nàng hy vọng thế sẽ giúp Thiện Lai nhanh chóng hòa nhập với môi trường mới.
Những câu chuyện vãn nổ theo một chủ đề nhất định nào, cứ nghĩ gì nấy. Vì Thiện Lai là mới, thứ về nàng đều là ẩn , nên phần lớn thời gian là các nàng hỏi và Thiện Lai trả lời. Từ tuổi tác, quê quán, sở thích cho đến những mẩu chuyện thú vị đường , Thiện Lai đều cẩn thận suy nghĩ mới từ tốn đáp.
Buổi trò chuyện diễn khá sôi nổi, tiếng rôm rả dứt.
Giữa lúc bầu khí đang vui vẻ, Chanh Phong bất chợt buông một câu hỏi: "Muội , hồi còn ở phương Nam, những việc gì?"
Tiếng đùa từ từ tắt ngấm.
Dưới ánh mắt dò xét của , Thiện Lai chậm rãi lên tiếng: "Muội vụng về lắm, chẳng việc gì cả. Sau chắc phiền các tỷ tỷ tận tình chỉ bảo nhiều thì may mới chút việc. Kính mong các tỷ tỷ đừng ngần ngại chỉ dạy cho ."
Chanh Phong kéo dài giọng "À" một tiếng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.
Sau đó tiếp tục trò chuyện thêm một lúc. Cảm thấy muộn, Lục Dương bèn hỏi Thiện Lai nghỉ , bởi dù nàng cũng rong ruổi cả một buổi sáng. Chanh Phong và Bích Đào cũng tỏ vẻ quan tâm, đồng tình hùa theo.
Thiện Lai quả thực thấm mệt. Nàng lên xin phép cáo từ, buổi tụ tập cũng theo đó mà giải tán.
Rời khỏi đám đông, Thiện Lai về phòng ngay mà rẽ sang gian phòng phụ phía Tây để thăm Ngô Thanh Ngọc. Đáng tiếc là bà ngủ say từ . Thiện Lai nên phiền, lặng lẽ về gian phòng phụ của và chìm giấc ngủ.
Một giấc ngủ say sưa kéo dài đến tận khi bóng tối bao trùm, đèn đuốc trong viện thắp sáng rực rỡ.
Lưu Mẫn vẫn bặt vô âm tín.
Đến giờ cơm tối, vẫn quây quần ăn chung, nhưng đó ai còn nán buôn chuyện nữa.
Ai nấy tất bật với công việc dọn dẹp thường nhật: Quét tước phòng ốc, nấu nước ấm, cắt bấc nến, thắp hương xông phòng, trải sẵn chăn nệm, chuẩn y phục ...
Thiện Lai lân la xin nhận nhiệm vụ cắt bấc nến. Nàng cầm chiếc lồng đèn nhỏ, dùng chiếc kéo bạc xinh xắn đưa ngọn lửa. Một tiếng "tách" vang lên, ngọn nến bỗng cháy sáng định, còn nhảy múa chập chờn nữa. Nàng chăm chú ngọn lửa. Đột nhiên, nến sáp nứt một đường, dòng sáp lỏng chảy dài xuống, trông hệt như một giọt nước mắt đang rơi.
lúc đó, Lưu Mẫn bước phòng. Theo là T.ử Du với khuôn mặt sưng sỉa, khó coi.
"Mang nước đây, rửa mặt."
Người xách nước vẫn .
Lục Dương đành bấm bụng tiến lên bẩm báo, xin Lưu Mẫn nán chờ một lát.
Lưu Mẫn tỏ thái độ gì, nét mặt vẫn bình thản đến lạ lùng.
Thiện Lai lặng bên cạnh , nhưng từ sự im lặng bất thường , nàng cảm nhận một luồng khí u ám, nặng nề.
Lưu Mẫn rửa mặt mũi xong xuôi, bèn thổi tắt nến ngủ. Theo lẽ thường, Thiện Lai cũng về phòng thổi nến ngủ để túc trực hầu hạ. vì ban ngày ngủ bù một giấc đẫy đà, nên nàng chẳng mảy may buồn ngủ. Nàng cứ trợn tròn mắt lên trần nhà, mãi một lúc lâu mới thiu thiu chợp mắt. cũng chỉ là giấc ngủ chập chờn, một tiếng động nhỏ nhoi cũng đủ nàng tỉnh giấc.
Nàng mở to đôi mắt, bất động, dỏng tai lắng . Từ phía bên bức vách ngăn, vọng những tiếng nức nở trầm đục, nghẹn ngào.