Thiện Lai - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-02-28 07:39:00
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiện Lai luôn tâm niệm rằng, trừ phi rơi nước mắt để đổi lấy lợi lộc, bằng thì chẳng việc gì phô bày sự yếu đuối cho thiên hạ xem.

Lưu Mẫn chắc hẳn cũng chung suy nghĩ đó. Thế nên mới lén lút trùm chăn một giữa đêm hôm khuya khoắt thế .

Hắn chắc chắn ai phát hiện đang rơi lệ. Vậy thì nhất là cứ coi như thấy gì!

Thiện Lai hạ quyết tâm giả điếc, nhưng tiếng của vẫn ngừng rỉ rả.

Hắn lâu lắm . Cứ đà thì hao tổn nguyên khí mất thôi.

Mình đối xử với cơ mà.

Nghĩ , nàng thể tiếp tục ngơ nữa.

Cây nến đặt sẵn chiếc ghế đẩu cạnh giường, bên cạnh là ống đ.á.n.h lửa. Nàng rút ống , thổi nhẹ một , ngọn lửa bùng lên. Thắp nến xong, nàng dập tắt ống đ.á.n.h lửa cẩn thận đặt về chỗ cũ. Hoàn tất việc, Thiện Lai khoác áo dậy, cầm cây nến tay, rón rén bước khỏi gian phòng phụ.

Tiếng im bặt từ lúc nào, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả góc tường và tiếng gió xạc xào bên ngoài hiên cửa.

Hắn quả nhiên để ai .

Có nên về nhỉ?

Thiện Lai đắn đo một lát, cuối cùng quyết định vẫn bước tiếp.

Đây chỉ là chuyện rỏ vài giọt nước mắt đơn thuần.

Chiếc giường im lìm một động tĩnh. Ánh nến hắt qua, soi rõ khuôn mặt giường, chỉ thấy mảng chăn nhấp nhô theo từng nhịp thở.

Thiện Lai khom lặng bên mép giường một lúc, đưa tay định lật tung tấm chăn lên.

nàng vấp sự kháng cự từ bên trong.

Hắn kiên quyết hé môi nửa lời.

Thiện Lai đành rút tay , hạ giọng hỏi khẽ: "Ngươi khát ?"

Hắn vẫn giả câm giả điếc. Thiện Lai xoay bước chiếc bàn ngoài gian kế bên.

Trên bàn đặt một khay . Nước trong ấm lạnh ngắt, nhưng ấm nước sôi ủ trong giỏ nan thì vẫn còn bốc khói nghi ngút. Thiện Lai khéo léo pha một ly nước ấm , bưng trở giường.

"Nước pha xong , ngươi dậy uống một hớp ."

Rất lâu vẫn tiếng trả lời.

Thiện Lai lên tiếng: "Ngươi ráng uống một chút , lẽ công sức pha nước đổ sông đổ biển hết ?"

Nàng dại gì mà toẹt : Ngươi lóc ầm ĩ nãy giờ chắc rát cả họng .

Khối chăn cuộn tròn giường khẽ cựa quậy.

Thiện Lai đặt ly nước xuống mép giường, phát tiếng "cạch" giòn giã. Nàng thẳng lên, : "Ly nước để đây, ngươi tự lấy mà uống nhé." Nói đoạn, nàng dứt khoát lưng bước .

Nghe tiếng bước chân xa dần, mới dè dặt hé đôi mắt sưng húp đỏ hoe khỏi mép chăn.

Dưới ánh nến leo lét, chiếc ly sứ trắng muốt tỏa ánh sáng dìu dịu, mặt nước sóng sánh hấp dẫn.

Hắn vô thức nuốt nước bọt, cổ họng lập tức truyền đến cơn đau rát.

Hắn quá lâu, đến mức cổ họng khô khốc nứt nẻ.

Nàng khuất .

Thế là rón rén thò tay khỏi chăn, chộp lấy chiếc ly sứ trắng.

Nước ấm , trôi xuống cổ họng mát rượi, vô cùng sảng khoái. Đáng tiếc là chỉ một ly, uống chẳng thấm tháp . Hắn thầm nhủ, thôi cứ ráng chịu đựng thêm chút nữa, đợi nàng ngủ say sẽ tự ngoài rót thêm.

như Thiện Lai dự đoán, Lưu Mẫn cũng cùng suy nghĩ với nàng: rơi nước mắt mặt khác là việc vô cùng mất mặt, lóc ỉ ôi càng là nỗi sỉ nhục. Nhất là khi để ngoài bắt gặp thì đúng là chỉ đào lỗ chui xuống đất cho xong.

May mà con bé đó ý, uổng công từng đối xử với nàng.

Đang chìm đắm trong suy nghĩ đó, bỗng tiếng bước chân vang lên, mỗi lúc một gần. Hắn luống cuống ngẩng đầu lên, đập ngay mắt là khuôn mặt thanh tú, thanh khiết như đóa hoa sen của Thiện Lai.

Nàng quả thực , điều nhận từ lâu.

giờ phút , khuôn mặt xinh khiến đ.â.m chướng mắt. Sự ơn lúc nãy bay biến sạch sành sanh. Nàng cái quái gì cơ chứ? Vừa mới khen nàng điều xong, thế mà giở chứng... Sự ấm ức hiện rõ mặt .

Mặc kệ cau , Thiện Lai vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản. Nàng vươn tay , đưa cho một chiếc khăn ướt.

"Không chậu nước ở đây, ngài chịu khó lau qua mặt bằng khăn ."

Hắn thèm nhận lấy, vẫn trừng trừng nàng bằng ánh mắt oán trách.

Thiện Lai cũng chằm chằm mắt , chút nao núng. Hai ánh mắt giao hồi lâu, ánh mắt nàng dần ánh lên vẻ từ bi, xót thương.

"Ta ngài đang vì chuyện gì... Đừng nữa, sẽ luôn ở bên cạnh ngài mà."

Nói xong, nàng nhẹ nhàng đặt chiếc khăn tay , tiện thể cầm lấy chiếc ly rỗng: “Ta rót thêm một ly nữa cho ngài." Vừa lưng, nàng giải thích: "Gần đây chỗ để đồ, chỉ một cái ấm, nên chỉ thể rót từng ly một..."

Lưu Mẫn lẳng lặng đón lấy ly nước, nâng lên miệng nhấp từng ngụm nhỏ.

Thấy từ từ ngửa cổ dốc cạn ly nước, uống hết, Thiện Lai bèn chìa tay : "Đưa ly cho , rót ly khác."

Lưu Mẫn ngoan ngoãn trao trả ly nước. Nàng cầm lấy, định lưng bước thì bất thình lình, cổ tay một lực kéo mạnh mẽ giật ngược . Trời đất cuồng, khi định thần , nàng trọn trong một vòng tay ấm áp và mềm mại.

Hắn đang ôm nàng, siết chặt lấy nàng.

Thiện Lai sững sờ trong giây lát. Khi hồn, nàng cảm thấy việc chút nào. Khoan bàn đến chuyện nam nữ thụ thụ bất , dẫu cả hai vẫn còn là những đứa trẻ, hiểu rõ về mấy chuyện đó. việc hai cơ thể kề sát , da thịt chạm khiến nàng cảm thấy bức bối, thoải mái chút nào. Theo phản xạ tự nhiên, nàng định giãy để tạo cách. kịp cử động, một giọt nước lạnh buốt bất ngờ rơi xuống gáy nàng. Giọt nước nặng trĩu, thi lăn dài dọc theo sống lưng, ướt đẫm cả một mảng áo.

Nàng thừa , đó chính là nước mắt của .

Hắn đang .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-42.html.]

, Thiện Lai tự dặn lòng cử động nữa. Ít nhất cũng đợi cho đến khi nín .

Giữa đêm thu phương Bắc, cái lạnh ngấm sương, sắc bén như lưỡi dao. nhờ ấm từ cơ thể truyền sang mà cả hai cảm thấy rét mướt. Nàng cứ để mặc ôm một lúc lâu, cho đến khi cảm thấy lưng mỏi nhừ, cả bắt đầu run rẩy, Lưu Mẫn mới giật bừng tỉnh, vội vã nới lỏng vòng tay.

Vừa buông , Thiện Lai bèn xoay sở lùi về phía . Khi vững, nàng ngẩng đầu lên Lưu Mẫn.

Lưu Mẫn vẫn đó, cũng chăm chú nàng. Hắn khẽ ngửa đầu, ánh nến lấp loáng, Thiện Lai rõ đôi môi đang mím chặt, mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt ngoằn ngoèo. Đột nhiên, sụt sịt mũi, cất giọng nghèn nghẹn: "Chuyện tối nay, ngươi tuyệt đối kể cho ai nhé..." Giọng khàn đặc, thê lương đến não lòng.

Giọng thê lương, mà dáng vẻ cũng t.h.ả.m thương kém.

Thiện Lai bao giờ thấy trong bộ dạng yếu đuối như . Thậm chí lúc khi lóc bù lu bù loa, dẫu nhếch nhác đến thì khi đối mặt với nàng, vẫn giữ thái độ cao ngạo, hếch cằm lên mà lườm nguýt. Vậy mà giờ đây khác hẳn. Đôi lông mày cau buồn bã, đôi mắt ngấn lệ, vẻ mặt dịu dàng và u buồn. Vốn dĩ dung mạo của thừa hưởng nhiều nét từ , nên trông khá nữ tính. Giờ thêm mái tóc xõa tung xõa xượi, quả thực chẳng khác gì một cô nương.

Một "cô nương" xinh đang trong bộ dạng đáng thương như , thật sự khiến khỏi xót xa, động lòng trắc ẩn... Nhìn , hàng lông mày của Thiện Lai cũng vô thức nhíu theo.

"Trời lạnh , ngươi mau về phòng ngủ , kẻo cảm lạnh..."

Hắn bỗng cất tiếng giục giã.

Vốn dĩ Thiện Lai cảm thấy gì, nhưng nhắc, cơn ớn lạnh bỗng từ ùa tới. Toàn nàng khẽ run lên, da gà da vịt nổi cục khắp hai cánh tay.

"Mau về ngủ ." Hắn vội vã giục nữa.

Thiện Lai cũng nhận thức cần trở về phòng. nàng hiểu rõ phận nô tỳ của , và nàng quyết tâm trở thành một nô tỳ mẫu mực. Vì thế, nàng vội vã rời ngay, mà cẩn thận mang chiếc ly cất khay , giường tém vén chăn màn cho Lưu Mẫn ngay ngắn. Xong xuôi việc, nàng mới lên tiếng: "Nô tỳ về ngủ đây."

Lưu Mẫn đáp lời, chỉ chăm chú nàng, khẽ gật đầu một cái.

"Thiếu gia hãy ngủ sớm ." Nói đoạn, nàng xách chiếc lồng đèn, vội vã rảo bước về phía gian phòng phụ.

Nguồn sáng trong tay nàng. Khi nàng rời , ánh sáng cũng vụt tắt theo, căn phòng chìm bóng tối mịt mù.

Trong bóng tối , Lưu Mẫn vẫn mở trừng trừng đôi mắt, chẳng hề vương chút buồn ngủ nào.

Thiện Lai thực sự khiến vô cùng kinh ngạc. Những lời nàng ... Nàng hề bừa, nàng thực sự hiểu, hiểu rõ nguyên do vì ...

Hắn vốn dĩ chẳng đến kinh thành tẹo nào. Nơi là nhà của . Người cha thì lạnh lùng như dưng nước lã, đám trong nhà càng đáng . Trái tim chỉ hướng về Lưu phủ ở Bình Thành, , chính xác hơn là hướng về tổ mẫu. Nơi nào tổ mẫu, nơi đó mới là chốn bình yên của . Thế nhưng tổ mẫu một mực ép . Bà cũng vì cho , bà buồn nên đành ngậm đắng nuốt cay mà . Hắn thừa cuộc sống ở đây sẽ chẳng dễ dàng gì, nhưng mường tượng trong đầu thể đau đớn bằng trải nghiệm thực tế. Cứ như một hành động tự ngược đãi bản , cả buổi chiều hôm nay, cứ chầu hẫu bên cạnh, giương mắt họ tận hưởng niềm vui gia đình đầm ấm... Tim đau như cắt, như rỉ máu, nhưng vẫn lỳ lợm chịu bỏ . Hắn cứ mở trừng mắt họ chà đạp lên trái tim , để đến đêm khuya thanh vắng trốn một góc thầm.

Khóc lóc là biểu hiện của sự hèn nhát. Trước đây căm ghét nhất là thấy kẻ khác rơi lệ, hễ thấy ai bực bội. Lúc ngờ rằng sẽ ngày rơi t.h.ả.m cảnh ?

Nỗi đau giấu kín trong lòng, định hé răng tâm sự với bất kỳ ai. Mà kể cho ai cơ chứ? Những kẻ ở đây là phường rắn rết, thể tin tưởng . Ngô ma ma thì sức khỏe yếu ớt như ngọn đèn gió, nỡ trút gánh nặng lên vai bà? Còn Thiện Lai, dẫu cũng coi như là phe . ngặt nỗi nàng chỉ là một con nha ranh con, liệu đủ khả năng thấu hiểu những uẩn khúc trong lòng ? Nhỡ kể nàng hiểu, chẳng biến thành trò cho thiên hạ .

Thế mà nàng hiểu.

Vì hiểu, nên nàng mới khẳng định sẽ luôn ở bên , dù xảy chuyện gì nữa, nàng cũng sẽ bao giờ bỏ rơi bơ vơ một ...

Nàng vô cùng nghiêm túc đưa lời thề .

Hắn bất giác hướng ánh mắt về phía bức vách ngăn. Lúc đây, nàng đang ở ngay bức vách đó. Chỉ cần cất tiếng gọi, nàng nhất định sẽ lên tiếng đáp .

Mãi đến tận giây phút , mới vỡ lẽ nỗi khổ tâm sâu xa của tổ mẫu.

Nhờ lời thề sắt son của nàng, tuyệt đối thể phụ lòng nàng. Nhất định sẽ đối xử với nàng thật .

Phía bên bức vách, Thiện Lai cũng thề sẽ hết lòng bảo vệ một đang trằn trọc chợp mắt.

Cảm giác ẩm ướt gáy cứ đeo bám mãi, lạnh lẽo, nhơm nhớp, khiến nàng vô cùng khó chịu. Thêm đó, khuôn mặt ủ rũ, đáng thương của Lưu Mẫn cứ liên tục lởn vởn trong tâm trí, nàng bứt rứt, phiền não, xua tan cơn buồn ngủ...

Quả là một đêm dài lê thê.

Trời sáng bảnh mắt, sương đọng cành lá cũng tan hết, mà trong phòng vẫn im ắng tĩnh mịch, một tiếng động.

T.ử Du thức dậy từ giờ Dần. Đó là thói quen cố hữu của nàng , xưa nay từng sai lệch. Chính vì thế, nàng vô cùng khó chịu khi thấy kẻ ngủ trương thây đến gần hết giờ Thìn mà vẫn chịu bò dậy. Có là trẻ lên ba nữa ... Ngủ nghê kiểu thì lấy thời gian việc? Nhỡ chuyện đồn ngoài thì còn thể thống gì?

Nàng bắt đầu sốt ruột, như gà mắc tóc. ngẫm , chặng đường qua quả thực gian nan, chắc là do đường xa mệt mỏi, ngủ nướng thêm một chút cũng là chuyện thể thông cảm . Nghĩ đến đây, tâm trạng nàng phần nào lắng xuống, đôi chân cũng ngừng vòng vo. Ngừng bước, nàng sực nhớ : Đã qua lâu như , chắc chậu nước rửa mặt cũng nguội ngắt . Nàng đưa tay sờ thử, y như rằng, nước lạnh ngắt. Nàng lập tức sang sai tiểu nha lấy chậu nước mới. Tiểu nha bưng chậu nước mỏi rã rời cả cánh tay, nhưng nãy giờ dám hó hé kêu ca. Vừa lệnh, như bắt vàng, con bé vội vã bưng chậu nước, lật đật chạy , chân nọ vấp chân . T.ử Du theo, thầm chê trách con ranh con hậu đậu. Nàng đang định mở miệng mắng thì bỗng tiếng "kẽo kẹt" vang lên, cánh cửa phía mở .

Cảnh tượng khi mở cửa sẽ diễn như thế nào, nàng mường tượng sẵn kịch bản trong đầu.

Thiếu gia thể ngủ nướng đến tận trưa, nhưng một con nô tỳ thì lấy cái đặc quyền ? Không quản chủ t.ử thì lẽ nào trị một đứa hầu?

Thiếu gia phận cao quý ngọc ngà, hiển nhiên mở cửa là con ranh nô tỳ đó. Ngủ trương thây đến giờ , lỡ dở công việc của , ăn mắng là đáng đời.

Tuy nhiên, cũng thể mắng mỏ quá đáng, kẻo tạo cơ hội cho kẻ khác đàm tiếu. Nàng chẳng cầu mong gì cao xa, chỉ cần con ranh đó bẽ mặt, mất uy phong, từ nay về đừng hòng ngóc đầu lên vênh váo nữa là .

Nàng há sẵn miệng, chuẩn tuôn một tràng giáo huấn. Thế nhưng...

Tại mở cửa là thiếu gia?

Nàng sững , c.h.ế.t trân tại chỗ, kịp tiêu hóa sự việc.

Lưu Mẫn chứng kiến vẻ mặt ngây ngốc của nàng , thầm đ.á.n.h giá trong bụng: Đứa não phẳng quá. Hắn vốn dĩ thích những kẻ lanh lợi, thông minh, nên đ.â.m chút khó chịu.

"Đứng ngây đó gì?"

Nét mặt vẫn thản nhiên, nhưng giọng điệu thì đanh , lộ rõ sự bực bội.

T.ử Du giật thót bừng tỉnh, vội vàng tất tả dẫn trong hầu hạ.

Rửa mặt, chải đầu, súc miệng, chọn y phục, đeo phụ kiện...

Mọi việc xong xuôi đấy, T.ử Du lúc mới nhớ mớ từ vựng định dùng để rủa xả ban nãy, thi thoảng đ.á.n.h mắt liếc xéo về phía gian phòng phụ.

Nàng từng ở cái xó xỉnh đó vài hôm, cứ nghĩ tới là thấy căm hận.

"Sao vẫn thấy Thiện Lai nhỉ? Vẫn dậy ? Thế thì thật chút nào..." Nàng khẽ mỉa mai, sang một tiểu nha cạnh dặn dò: "Ngươi qua đó ngó nghiêng xem , đ.á.n.h thức nó dậy..."

Lưu Mẫn đang định bước ngoài, sang Di Hòa Đường để thỉnh an, T.ử Du liền khựng , thu hồi bước chân định cất lên.

, nàng vẫn dậy? Bao nhiêu rầm rập ồn ào thế , chẳng lẽ đủ đ.á.n.h thức nàng ?

 

 

Loading...