Thiện Lai - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:49:22
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xuân Yến xách hộp thức ăn rời . Nàng thể nấn ná quá lâu vì phận hèn hạ còn lo việc bếp núc. Trời dần ngả về chiều, những đợt gió thổi qua rặng trúc xào xạc tạo nên những âm thanh ảm đạm. Bóng trúc in hằn lên lớp giấy bồi trắng dán cửa sổ, toát lên một nỗi cô liêu trống trải đến nao lòng. Thiện Lai một trong phòng, sắc mặt lúc thì nóng ran hừng hực, lát lạnh toát như băng. Nàng cảm thấy hoang mang sợ hãi tột độ. Bởi lẽ nàng nhận , ở cái chốn thâm cung bí sử , nàng tuyệt đối thể tin tưởng bất kỳ ai.

Nàng nên quá dễ dãi tin rằng Như Huệ là một . Chính miệng Như Huệ cũng thừa nhận, lão thái thái chẳng mấy khi quản thúc chuyện nội vụ nên đám hạ nhân sinh thói lộng quyền. Như Huệ nhắc nhở nàng cẩn trọng, điều sai, thế nên đối với Như Huệ, nàng cũng đề cao cảnh giác. lời Xuân Yến cũng chắc đáng tin. Xuân Yến từng ân với nàng, nếu Xuân Yến là kẻ lương tâm thì nàng nên ôm lòng hồ nghi. Ác nỗi, từng câu từng chữ của Xuân Yến đều lộ rõ tâm cơ bòn rút lợi lộc từ nàng. Đã nuôi mộng tưởng kiếm chác thì khó tránh khỏi giở trò thủ đoạn. Xuân Yến ngoài miệng bảo Như Huệ hù dọa nàng, chính Xuân Yến đang mượn Như Huệ để dọa dẫm nàng thì ?

Lòng thâm sâu khó lường, chốn quả thực chẳng lấy một chỗ bám víu đáng tin cậy.

Chập tối, Như Huệ đến dẫn Thiện Lai bái kiến lão thái thái. Lúc họ đến nơi, lão thái thái đang dùng bữa tối. Một chiếc bàn ăn rộng rãi, chỉ hai bà cháu dùng bữa, nhưng xung quanh chầu chực đến chục đứa nha . Đứa bưng canh, đứa gắp thức ăn, đứa nâng bát bồn, đứa cầm khăn lụa, đứa quạt hầu, đứa cầm phất trần xua muỗi... Lão thái thái tuổi cao sức yếu nên ăn uống kém, lúc buông đũa, thỉnh thoảng mới nhón tay gắp cho Lưu Mẫn vài gắp thức ăn. Lưu Mẫn thì vẫn túc tắc ăn uống, phong thái từ tốn chậm rãi, nhai kỹ nuốt chậm.

Như Huệ dẫn Thiện Lai nép đám nha , tuyệt nhiên phát một tiếng động nhỏ. Đám nha cũng răm rắp im phăng phắc, mắt thẳng tắp dám liếc ngang ngó dọc, chỉ chăm chăm công việc trong tay chờ đợi chủ t.ử sai bảo. Lão thái thái vốn đang canh cánh trong lòng chuyện của Thiện Lai, định cất lời hỏi thăm thì ngẩng đầu lên bắt gặp nàng đang lẫn trong đám nha . Bà lập tức nở nụ , vẫy tay gọi: "Mau đây." Thiện Lai rón rén tiến tới. Nhờ bài học cảnh tỉnh của Như Huệ ban chiều, nàng dám quên lễ nghĩa. Tay úp lên tay trái, nắm hờ đặt ngay bụng, đồng thời chân lùi nhẹ một bước nhỏ, hai đầu gối chùng xuống, cúi thấp, mắt rũ mi khiêm nhường.

Một cái phúc lễ chuẩn mực moi nửa điểm bắt bẻ, khiến Tần lão phu nhân khỏi tấm tắc trong lòng. Một nữ nhân xuất chốn hương dã quê mùa, lúc hành lễ uyển chuyển thướt tha, phong thái đoan trang đài các nhường , rốt cuộc là học từ ai cơ chứ? So với mấy đứa cháu gái mơn mởn bên nhà đẻ của bà còn đoan trang gấp bội phần. Tuyệt diệu, hổ danh là bà đích nhắm trúng, quả nhiên càng càng thấy thuận mắt.

Tần lão phu nhân trìu mến nắm lấy tay Thiện Lai, kéo nàng xích gần hơn, tủm tỉm : "Ta gọi con tới là để báo một tin vui, lo việc nhà con về . Vương đại phu bốc t.h.u.ố.c cho cha con..." Hôm nay là đầu tiên Thiện Lai thực sự cảm nhận niềm vui sướng. Nàng vội vã cắt ngang lời bề , như sợ lỡ nhịp: "Cha con vẫn bình an vô sự chứ ạ..." Lời còn dứt, nước mắt lã chã tuôn rơi: “Ông cho lắm." Tần lão phu nhân thu nụ , giọng chùng xuống: “Ông nhất quyết từ chối nhận bạc của , ầm ĩ đòi bắt con về nhà, kích động quá nên ngất lịm . May Vương đại phu ở đó kịp thời cấp cứu và khuyên giải, ông mới bình tâm đôi chút."

Trái tim Thiện Lai như bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nàng lường điều mà: “Cha con..." Vừa cất lời, tiếng nấc nghẹn ngào bật , chặn cuống họng khiến nàng thể thốt thêm lời nào. Nàng tự ý thức bộ dạng lóc của lúc thật thất thố, bèn nghiêng mặt sang một bên, đưa tay áo che nửa khuôn mặt. Nàng tức tưởi, đôi vai gầy rung lên từng nhịp xót xa, trông đến là điềm đạm đáng thương.

Tần lão phu nhân thấy cũng mủi lòng chực theo. Cả cuộc đời bà xuôi chèo mát mái, vinh hoa phú quý trải đầy, hiếm khi nếm trải phong ba bão táp. Thế nhưng, cái cảnh ngộ nương tựa sống qua ngày đoạn tháng thì bà ít nhiều thấu hiểu. Hai con nương tựa , tựa ngươi, ngươi dựa . Một khuất núi, còn bơ vơ lạc lõng tính đây? Những giọt nước mắt của Thiện Lai dấy lên trong Tần lão phu nhân một nỗi bi thương đồng cảm mãnh liệt. May mắn , bà vẫn tiền. Bà ưng ý dòng nước mắt lã chã của Thiện Lai lúc . Nó chứng minh đứa trẻ là một trọng tình trọng nghĩa. Vừa xinh vẹn ân nghĩa, bà nguyện dốc lòng bao bọc nàng, nhất định xích nàng thật chặt, sống để c.h.ế.t mang theo quyết buông tay. Bàn tay bà siết chặt lấy tay nàng: “Con ngoan, cha con nhất mực thương yêu con, chính vì thế, đạo con muôn ngàn báo đáp gấp bội phần..."

Chỉ một câu ghim chặt tâm can Thiện Lai. , nàng nhất định báo ân, dù , nàng cũng tròn đạo hiếu. Bởi cha đối với nàng luôn vẹn tình thâm, từng một ngày tệ bạc. Tần lão phu nhân nhẹ nhàng dặn dò: "Con cứ yên tâm ở đây dốc lòng học quy củ dăm ba hôm. Đợi khi nắm rõ lề lối, sẽ cho phép con về nhà thăm cha. Hai cha con tâm tình hàn huyên một trận, đến lúc đó bệnh tình của cha con chắc cũng thuyên giảm . Thăm xong về đây với ."

Thiện Lai ngẩng phắt khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt, đôi mắt to tròn mở to sững sờ. Nàng thầm nghĩ, lão thái thái chắc chắn là một Bồ Tát sống. Tần lão phu nhân mặt sang Như Huệ vẫn đang im phăng phắc bên cạnh, dặn dò: "Bắt đầu từ ngày mai, ngươi chịu trách nhiệm dạy dỗ nó. Chỉ cần dạy những công việc trong thư phòng thôi, cốt để nó nắm rõ phận sự của ." Bà bồi thêm một câu nhấn mạnh: "Phải tận tâm mà dạy dỗ cho cẩn thận." Sau cùng, bà Thiện Lai, tươi : "Món vịt với canh bát bảo tối nay hương vị tệ, con mang về phòng mà dùng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-6.html.]

Thiện Lai bưng hai món ăn Tần lão phu nhân ban thưởng về phòng. Nàng đang đói, hai món cao lương mỹ vị tơ hơ ngay mắt. Vịt da vàng ươm giòn rụm, hương thơm tỏa ngây ngất. Canh bát bảo thoảng mùi vị tươi ngon thanh khiết. Đương nhiên là đồ ngon cực phẩm. khổ nỗi đồ khác đụng đũa , là thức ăn thừa. Đồ thừa sơn hào hải vị đến mấy thì vẫn mang kiếp đồ thừa. Thiện Lai ăn đồ thừa. Bản nàng cũng từng ăn đồ thừa, nhưng thức ăn dư trong nhà khác với đồ thừa của kẻ khác ban cho. Đồ thừa của ngoài, dẫu ngon lành đến mấy vẫn vương vất cái vị nhục nhã của bốn chữ "cơm thừa canh cặn”. Hơn nữa nó ban xuống từ kẻ bề , chẳng khác nào bố thí ân huệ thương hại.

Thiện Lai đinh ninh Tần lão phu nhân là một , nhưng đồ thừa của bà thì nàng vẫn khước từ. Nói trắng , đồ thừa của ai Thiện Lai cũng tuyệt nhiên nuốt nổi, cho dù kẻ ban thưởng là Hoàng đế cao cao tại thượng chăng nữa. Nàng cũng từng cố gắng thuyết phục bản . Việc bán nô tỳ nhục nhã thế mà nàng còn c.ắ.n răng chịu đựng , xá gì dăm ba miếng cơm thừa canh cặn ? Đứng mái hiên nhà , tránh khỏi việc cúi đầu? Lỡ để ngoài chuyện, chắc chắn sẽ gán cho cái tội " ". cái ngưỡng cửa trong lòng nàng quá lớn, nàng bước qua nổi.

Thế nên nàng chỉ đành giương mắt , dù bụng đói meo cũng chỉ lặng lẽ . Tuy nhiên, cứ mãi cũng . Lỡ may ai rẽ ngang qua hỏi đến thì nàng lấy cớ gì mà biện bạch? Lời biện bạch nếu khéo léo, truyền đến tai khác sinh sự chẳng lường. Giữa chốn vực thẳm bủa vây hiểm nguy , nàng bỗng dưng sinh tâm lý nhạy cảm đa nghi, luôn trực chờ suy diễn rằng ai ai cũng đang lăm le hãm hại nàng. Nàng bắt buộc duy trì cảnh giác cao độ thì mới mong bảo mạng sống. May , Xuân Yến lò dò tới, là mang đào đến cho nàng.

Vừa bước qua ngạch cửa, nàng hít hà khen lấy khen để: "Thơm quá, thơm quá! Muội đang ăn món gì ngon ?" Thiện Lai thành thật kể rõ sự tình, kéo Xuân Yến xuống. Xuân Yến xuống rón rén, đôi mắt chằm chằm dán chặt bát canh to chình ình giữa bàn. Thấy , Thiện Lai ngần ngừ một lát ngỏ ý: "Tỷ ăn một chút nhé?”

“Ta á?" Xuân Yến tròn xoe mắt thẳng mặt Thiện Lai, ngón trỏ tự chỉ mũi , giọng thé lên cao vút vì kinh ngạc: “Muội hỏi ăn á? Ta... thực sự ăn ?" Thiện Lai đáp, chỉ lẳng lặng múc cho Xuân Yến một bát canh đầy ắp.

Lúc đỡ lấy bát canh, đôi tay Xuân Yến, thậm chí là cả hình nàng run rẩy bần bật mất kiểm soát. Nàng bưng bát lên, ngửa cổ uống cạn một sạch bách còn lấy một giọt, chẳng hề ngừng nghỉ dẫu chỉ là một tích tắc. Thiện Lai bên cạnh mà thót tim, nhịn đưa tay kéo tay áo Xuân Yến: "Chậm thôi tỷ..." Bát canh cạn khô, nhưng Xuân Yến vẫn nắm khư khư lấy cái bát. Nàng cúi gằm mặt trân trân đáy bát, từ từ, viền mắt ngấn một tầng sương mờ.

Thiện Lai ngơ ngác hiểu vì Xuân Yến : “Tỷ thế? Xuân Yến tỷ tỷ?" Xuân Yến buồn đáp lời, vẫn đờ đẫn cái bát trống trơn, những giọt nước mắt câm lặng tuôn rơi. Thiện Lai chẳng dám thêm lời nào, nhưng vẫn rút tay về. Một hồi lâu , Xuân Yến mới cử động. Nàng ngẩng phắt lên Thiện Lai, nghẹn ngào hỏi: "Ta... thể xin thêm một bát nữa ?" Thiện Lai vội vàng múc thêm một bát đưa tận tay nàng .

Lần Xuân Yến uống chậm rãi từ tốn. Uống cạn bát canh, nàng nghẹn ngào tâm sự với Thiện Lai: "Lửa để hầm nồi canh là do đích nhóm đấy." Nàng nấc lên rưng rức: “Ta chụm củi nhóm lửa bốn năm trời ... Đây là đầu tiên nếm thử hương vị của nó..."

"Mỗi về làng, đều đắp lên bộ dạng lộng lẫy xa hoa. Bọn họ thấy thế ai nấy đều xúm trầm trồ khen phước, còn ao ước con cái nhà họ ngày nở mày nở mặt như ... Thế nhưng chỉ hiểu rõ, chỉ đang cố tình tỏ vẻ hào nhoáng phô trương mà thôi. Ở Lưu phủ , mang cái mác việc bếp, thực chất chỉ là con ở đốt củi nhóm lửa. Suốt ngày khói hun mỡ bám, cả mùi dầu mỡ khét lẹt... Những lúc thấy đám nha của các viện khác xuống bếp gọi món, phong thái đài các của họ, thèm thuồng ghen tị c.h.ế.t... Vậy nên mỗi về quê, đều cố gắng tô vẽ để giống hệt bọn họ. Quả nhiên đám dân quê mù quáng cũng nhận theo đúng ý đồ của ... đám nha xuống bếp gọi món rốt cuộc cũng chỉ là bọn sai vặt chạy cờ thôi. Mấy vị đại nha m.á.u mặt thực sự, bọn họ còn chê bếp núc hôi hám, thèm vác xác tới bao giờ ... Muội xem, cùng là kiếp con , phận khác biệt một trời một vực đến thế? Ta nào dám trèo cao so bì với chủ tử, chỉ xin so với mấy vị đại nha ... Thậm chí so với mấy đứa nha nhãi ranh thôi, chúng nó mang danh gia sinh nô tỳ, ỷ thế coi khinh lũ mua từ ngoài như chúng , chà đạp như cỏ rác... Muội đấy, hồi ở nhà từng một bữa no, cơ thể còm nhom, lúc mới phủ còn cao qua khỏi cái bệ bếp, thế mà công to việc lớn nào cũng quần quật gánh vác... Chẳng ai thèm chuyện với nửa lời. Khó khăn lắm mới kết giao với Nguyệt Nga, thế mà cũng bọn chúng hợp mưu đuổi mất... Ta giấu gì , cũng chính nhờ lo liệu chuyện của , mới cơ hội đầu tiên diện kiến lão thái thái, đầu tiên đặt chân Phúc Trạch đường..."

"Tất cả đều là định mệnh sắp xếp! Số trời định đặt chân đến nơi , trời cũng định sắp sửa phất lên! Muội , hai vốn là láng giềng kề cận, thuở ở nhà thiết. Ta mãi mãi quên ân tình của mười ba quả trứng gà năm nào. Trong lòng luôn , đương nhiên cũng khắc cốt ghi tâm ân tình của . Giờ đây hai đều lưu lạc tha hương đến chốn , càng đùm bọc yêu thương . Dẫu hèn kém hơn , nhưng chắc chắn sẽ lúc cần đến phụ giúp. Mai đắc thế vinh hoa, ngàn vạn đừng quên nhé! Muội cất nhắc lên vị trí quản lý nhà bếp! Muội , bổng lộc mỡ màng chốn nhà bếp nhiều đến mức hù c.h.ế.t đấy! Ta nhất định kiếm thật nhiều bạc, đeo đầy vàng ngọc, khoác lên gấm vóc lụa là..."

 

 

Loading...