Thiện Lai - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:25:24
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trà dâng lên, Cô Xuân Linh tự tay bưng một chén đến mặt Thiện Lai.
"Theo lý mà , nếu việc cần nhờ cậy, đáng lẽ đích đến tận phủ tìm cô nương mới đạo. cô nương xem ..." Nàng khẽ chỉ tay lên vết đỏ nhạt bên má trái: “Mặt mũi thế , dám bước ngoài gặp ai?"
Nghe những lời chân tình , thấy nàng tự hạ dâng , Thiện Lai tin tưởng.
Thiện Lai vội dậy, dùng hai tay đỡ lấy chén , kính cẩn : "Đa tạ tiểu thư."
"Ôi kìa, cô nương lên thế? Chẳng nhẽ chiếc ghế mọc gai lúc nào ? Xin cô nương cứ tự nhiên an tọa. Cô nương khách sáo quá ngại ngùng c.h.ế.t . Bản tính vốn giỏi giao thiệp, cô nương cứ đa lễ thế , thực sự lúng túng ."
Sự nhu thuận, khiêm nhường dường như ăn sâu xương tủy của những kẻ mang phận thấp hèn. Vị tiểu thư đài các còn quá trẻ, từng va vấp với những chuyện vặt vãnh đời thường, quen sống phóng túng, tùy ý nên mới thốt những lời hồn nhiên đến .
Nàng ý , ngược còn toát lên vẻ nho nhã, lịch thiệp, đối xử với kẻ vô cùng t.ử tế.
Thiện Lai ngắm nàng, tự nhủ: Có lẽ do bản tính ghen tị của mà sinh so đo, tính toán với một bụng như
những so đo chỉ nên cất giấu trong lòng, phép bộc lộ ngoài.
Nghĩ , nàng cảm thấy nực cho chính .
Nàng khẽ nở một nụ , một nụ ngoan ngoãn, phục tùng.
Nàng thế nào thì cứ theo ý nàng . Lời nàng là mệnh lệnh, nàng vui lòng mới là điều quan trọng nhất. Mình chỉ cần cẩn trọng từng chút, đừng để lộ sơ hở là .
"Phận tỳ nữ quê mùa, vụng về, e rằng sẽ trò cho tiểu thư. May nhờ tiểu thư chỉ giáo, nếu tỳ nữ còn chỗ nào sai sót, xin tiểu thư đừng ngần ngại nhắc nhở."
Nói đoạn, nàng từ từ xuống, cúi đầu nhấp một ngụm , nhẹ nhàng đặt chén xuống bàn bên cạnh. Mọi động tác đều uyển chuyển, tự nhiên và toát lên vẻ tao nhã, thanh thoát.
Cô Xuân Linh hài lòng gật đầu: "Như thế hơn , cũng cảm thấy thoải mái hơn hẳn." Nàng cũng kéo ghế xuống, nâng chén lên thưởng thức.
Sau khi Cô Xuân Linh đặt chén xuống, Thiện Lai mới mỉm mở lời: "Tỳ nữ cũng thạo việc vòng vo, nên xin phép thẳng vấn đề. Chẳng tiểu thư gọi tỳ nữ đến đây việc gì sai bảo ạ?"
Dù thì một vị tiểu thư quyền quý như nàng, thỉnh giáo nghệ thuật thì thiếu gì bậc danh sư trong thiên hạ? Việc gì hạ mời một kẻ vô danh tiểu , mang phận tỳ nữ như nàng? Mỗi ngoài đều qua năm bảy lượt xin phép chủ tử, phiền phức vô cùng.
Chắc chắn là .
Thiện Lai thừa phận. Chẳng qua là nàng nhờ vẽ vài mẫu họa tiết để may đồ mới mà thôi.
Nàng Nhị tiểu thư vốn dĩ khắt khe trong chuyện ăn mặc. Không màng đến sự xa hoa, lộng lẫy, nhưng nhất định độc đáo, mới mẻ, đụng hàng.
"Chuyện quần áo mà, mặc trong thì lụa với lụa, khoác ngoài thì gấm với vóc. Hè mặc sa mỏng, đông khoác áo lông, lặp lặp cũng chỉ bấy nhiêu chất liệu, thể sáng tạo thêm ? Muốn phá cách, chỉ còn cách đầu tư kiểu dáng và hoa văn. Kiểu dáng thì cũng thể quá phá cách, dẫu cũng giữ nét đoan trang... Vậy là chỉ còn mỗi hoa văn thôi. cô nương xem bọn họ đem đến cho những gì? Nào là bươm bướm lượn hoa, nào là chim khách đậu cành mai, chim phượng vờn mẫu đơn, trúc báo bình an, thì dơi ngậm chữ thọ, vạn thọ trường xuân... Thật sự hoa văn nào hợp với cả! Mấy năm nay may đồ, quanh quẩn cũng chỉ mai, lan, cúc, trúc, thì hoa sen dây leo, quá quen thuộc, nhàm chán đến phát ngấy. Rồi còn vài loại hoa khác nữa... Ta thực sự thể chịu đựng thêm nữa. Hôm bữa Lưu tiểu thư , những hoa văn y phục của nàng đều do một tay cô nương phác thảo... Sự thật đúng là như ?"
Làm nàng dám vạch trần lời của Lưu tiểu thư?
" là do tỳ nữ vẽ. Tỳ nữ may mắn học lỏm vài nét cọ, phu nhân sủng ái, tạo cơ hội cho tỳ nữ hầu hạ tiểu thư, để tỳ nữ cơ hội nhận thêm bổng lộc."
"Chắc chắn là do cô nương tài năng thực sự nên mới trọng dụng! Đẹp lắm! Hôm đó đến phủ, xuống bộ y phục của Lưu tiểu thư thu hút. Lúc thầm nghĩ, một kiệt tác như khoác lên nhỉ?" Vừa dứt lời, nàng nhịn mà bật khúc khích.
Thấy chủ nhân , đám a xung quanh cũng hùa theo. Thiện Lai cũng gượng gạo theo.
Cười xong, Cô Xuân Linh tiếp: "Hôm nay mời cô nương đến đây, thật lòng. Mong cô nương trổ tài, dùng sự khéo léo của để vẽ cho vài mẫu váy áo thật . Ta nhất định sẽ hậu tạ cô nương xứng đáng." Chợt nhớ điều gì, nàng vội bổ sung: "À, mới tiếp xúc một chốc mà hiểu tính nết cô nương . Cô nương đừng khiêm tốn mấy câu như tài hèn sức mọn, đảm đương nổi nhé. Ta hề ép buộc cô nương vẽ ngay, vẽ thì sẽ trách móc, trừng phạt gì . Cô nương là khách quý của cơ mà!"
Nghe , Thiện Lai cũng tiện từ chối thêm. Nàng bèn hỏi Cô Xuân Linh thích họa tiết gì.
"Kiểu dáng nào cũng , miễn và độc đáo là ưng ý. Dẫu thể diện ngoài khoe khoang thì tự ngắm trong gương cũng thấy vui mắt . Cô nương cũng cần vội vã. Nếu hôm nay nghĩ ý tưởng gì thì cứ coi như mời cô nương đến thưởng , hàn huyên tâm sự."
Tính tình nàng quả thực dễ mến, thiện và hề tỏ vẻ kiêu ngạo của một tiểu thư quyền quý. Tuy nhiên, Thiện Lai vẫn cảm thấy thoải mái khi ở phủ Quốc Công. Tốt nhất là nên thành công việc càng sớm càng để còn về.
"Nếu tiểu thư chán ngắm hoa, chúng thử đổi sang chim chóc xem . Chủ đề Bách điểu triều phượng, nhưng sẽ bỏ phượng hoàng , chỉ tập trung đàn chim thôi. Không thêm thắt bất cứ chi tiết nào khác, chỉ thêu kín bộ phần gấu váy. Về phần phối màu, chúng sẽ chú trọng hơn một chút. Còn về kiểu dáng..." Nàng ngập ngừng một lát, mỉm : "Tỳ nữ giỏi ăn , sợ diễn đạt rõ ràng. Hay là để tỳ nữ vẽ cho tiểu thư dễ hình dung nhé."
Cô Xuân Linh gật đầu đồng tình: "Vẽ là nhất! Lời chỉ tưởng tượng trong đầu, vẽ thì mắt thấy tai rõ ràng. Phủ cũng đam mê hội họa, dụng cụ vẽ vời thiếu gì. Nói thật với cô nương, lúc tổ phụ còn sống, những lúc rảnh rỗi ông cũng thường dạy dỗ chúng vẽ vời. Ngặt nỗi giống cha, chẳng chút năng khiếu nghệ thuật nào. Học mãi chẳng , so với..." Chẳng hiểu vì , nàng bỗng ngập ngừng, nụ tắt ngấm, nét mặt lộ rõ vẻ đau buồn. Một hồi lâu , nàng mới cất lời: "Cô nương cần dùng những gì, sẽ sai tìm cho." Nói , nàng sang dặn dò tỳ nữ bên cạnh ghi nhớ cẩn thận, bỏ sót món nào.
Thiện Lai đáp: "Đồ nghề lỉnh kỉnh, nhiều món lắm. Để tiết kiệm thời gian, tiểu thư cho tỳ nữ cùng, tỳ nữ tự chọn lựa cho nhanh. Nếu suôn sẻ, khi nội trong hôm nay là vẽ xong thôi."
Thiện Lai cho rằng yêu cầu hợp lý, hơn nữa cũng là vì công việc của Cô Xuân Linh. Vậy mà vị tiểu thư mặt lộ vẻ ngập ngừng, lưỡng lự.
Quả thực, Cô Xuân Linh chút chần chừ. Tuy nhiên, khát khao sở hữu những bộ xiêm y lộng lẫy chiến thắng sự e dè.
"Được , cô nương cứ theo nàng ! Tốc Tinh, em cùng cô nương nhé!" Nàng chỉ tay về phía một tỳ nữ khác, căn dặn: "Nếu bên đó ai ngăn cản, em cứ ăn nhẹ nhàng, t.ử tế. Tam thúc nhà, chắc xảy chuyện gì ."
Tốc Tinh nhận lệnh.
Thiện Lai lặng lẽ theo Tốc Tinh qua một chặng đường khá dài. Đột nhiên, Tốc Tinh dừng bước. Thiện Lai đang định mở miệng hỏi lý do thì Tốc Tinh , chỉ tay về phía : "Đến nơi , chính là chỗ đó."
Thiện Lai đưa mắt theo hướng chỉ. Cuối con đường rợp bóng trúc xanh, hiện một cánh cổng vòm tuyệt . Trên vòm cổng khắc chìm bốn chữ: “Ấp Nguyệt Dẫn Phong..." (Vén trăng đón gió).
Nàng bất giác thầm những chữ .
Nét chữ thanh thoát, bay bướm...
Cùng với...
"Tỷ tỷ thế? Sao sững đấy?"
"À, đến ngay đây."
Nàng vội vã rảo bước đuổi theo Tốc Tinh.
Bước qua cánh cổng vòm, một gian mở mắt: ba gian sảnh lớn hướng Nam đón nắng. Mái ngói đen, tường gạch xanh, lan can gỗ mun, cánh cửa gỗ mun. Trước sảnh là một cây hợp vươn cành nghiêng nghiêng, tán lá xòe rộng như một chiếc ô che chở. Dưới gốc cây là một vại sứ trắng muốt.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt Thiện Lai chạm chiếc vại sứ , một cơn nhói buốt như kim châm xuyên thẳng đại não, khiến tâm trí nàng như hút khỏi cơ thể...
"Cái gì cơ?" Thiện Lai giật thót , hoảng hốt hỏi .
Tốc Tinh mang vẻ mặt khó hiểu, đáp: "Muội hỏi tỷ tỷ gì cơ mà. Hình như tỷ tỷ hỏi câu gì đó, nhưng giọng nhỏ quá rõ, nên mới hỏi . Hỏi một tỷ trả lời, hai vẫn im re, cứ như mộng du ... May mà tỷ ."
Lúc đầu Thiện Lai cảm nhận gì, nhưng khi Tốc Tinh , cơn đau đầu dữ dội bất ngờ ập đến, như búa bổ. Nàng loạng choạng vững, ôm đầu thụp xuống đất, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn.
Tốc Tinh hốt hoảng, vội vàng chạy đỡ: "Tỷ tỷ thế? Để gọi đại phu nhé?" Vừa , cô bé định đầu chạy , nhưng Thiện Lai kịp thời kéo tay .
"... Ta ."
"Tỷ chắc chắn là chứ?"
Tốc Tinh vẫn hết lo lắng, cảm thấy gọi đại phu đến khám vẫn an tâm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-67.html.]
"Ta thực sự ." Thiện Lai gượng , khuôn mặt trắng bệch, còn giọt máu.
Thấy Thiện Lai kiên quyết từ chối, Tốc Tinh cũng nài ép thêm. trong lòng cô bé vẫn dấy lên một nỗi bất an. Rõ ràng khi thốt câu đó, sắc mặt Thiện Lai mới đổi đột ngột. Rốt cuộc thì hai từ lắp bắp, rõ ràng là gì?
Đến cổng viện, Tốc Tinh bước lên báo danh. Một tỳ nữ đang mải quét sân dừng tay, tươi đáp lời chào, hàn huyên vài câu mới hỏi: "Cô nương đến đây việc gì?"
Tốc Tinh trình bày: "Nhị tiểu thư cần dùng họa cụ, sai sang phòng Tam Lão gia tìm vài món."
Tỳ nữ liền nhíu mày: "Không gây khó dễ cho cô nương . quy củ của Lão gia nhà , cả phủ ai mà chẳng ? Cô nương đừng khó ."
Dựa thế lực của chủ nhân, Tốc Tinh dùng lời lẽ ngọt ngào thuyết phục: "Tam Lão gia vắng , ? Chúng mượn dùng xong sẽ rửa sạch sẽ mang trả nguyên vẹn. Nếu hao hụt gì, chúng sẽ mua đền. Tam Lão gia mà ? Sẽ liên lụy đến tỷ tỷ ."
Thấy nàng tỳ nữ vẫn còn do dự, Tốc Tinh nhiều nữa, kéo tay Thiện Lai vén rèm bước thẳng trong. Tỳ nữ cản kịp, đành để mặc họ . Dẫu Tốc Tinh cũng là của Nhị tiểu thư. Nhị tiểu thư lỡ đắc tội với Tam Lão gia thì cũng chẳng hề hấn gì, nhưng đám hạ nhân như họ thì lấy gan mà đắc tội với chủ tử? Hơn nữa, cũng chẳng ai khi nào Tam Lão gia mới về, khi chẳng chuyện gì xảy .
Bước phòng, Thiện Lai choáng ngợp bởi vô bức tranh treo kín tường. Nàng chôn chân tại chỗ, say sưa ngắm , thể dứt .
Thấy , Tốc Tinh vội vàng giục: "Tỷ tỷ của ơi, tỉnh ! Tỷ cần món gì thì nhanh tay lấy, lỡ đuổi cổ bây giờ!"
Thiện Lai đành miễn cưỡng thu hồi ánh mắt. sự lưu luyến vẫn còn đó. Cho đến khi ánh mắt nàng dừng bức tranh "Giang sơn minh nguyệt" (Trăng sáng non sông), não nàng như kim đ.â.m châm chích. Nàng chằm chằm bức tranh, cảm giác quen thuộc đến rợn , như thể nàng từng ngắm bức tranh hàng ngàn, hàng vạn ...
Tốc Tinh thấy nàng ngây , sốt ruột van nài: "Tỷ tỷ ơi, tập trung việc chính nào. Tỷ xem đống họa cụ , tỷ cần dùng món nào? Tỷ chọn gói mang về."
Tâm trí rối bời, bất an, Thiện Lai quơ đại vài món cùng Tốc Tinh trở về phòng Cô Xuân Linh. Cô Xuân Linh thấy những món đồ Thiện Lai lấy về thì ngạc nhiên hỏi: "Sao cả bút xếp*? Đây chẳng là cọ chuyên dùng để vẽ tranh sơn thủy ?" Thiện Lai cũng nhớ nổi vớ lấy cây cọ từ lúc nào. Tốc Tinh nhớ những biểu hiện bất thường của Thiện Lai lúc nãy, cũng lo lắng nàng.
* loại bút lông nhiều ngòi xếp thành hàng.
Một lớp mồ hôi mỏng rịn trán Thiện Lai. Nàng đột nhiên mỉm : "Lúc nãy đường, chợt nảy ý tưởng. Có lẽ chúng thể thêu phong cảnh núi non, cây khô lên áo, đó phủ thêm một lớp voan mỏng tựa như mây mù. Cảnh vật ẩn hiện mờ ảo, xa gần đan xen, chắc chắn sẽ tạo nên một vẻ vô cùng độc đáo."
Nghe Thiện Lai giải thích, Cô Xuân Linh gật gù tán thưởng, vỗ tay reo lên: "Ta mà, mời cô nương đến đây quả là một quyết định vô cùng sáng suốt!"
Mọi chuyện coi như êm xuôi.
Thiện Lai ước lượng kích thước trang phục của Cô Xuân Linh, dùng than phác thảo dáng áo lên giấy, cả mặt lẫn mặt . Sau đó, nàng dùng bút lông sói tỉ mỉ vẽ từng đàn chim muông đậu kín phần gấu áo. Mỗi loài chim một vẻ, màu sắc đa dạng, nhưng tất cả đều hướng về cùng một phía với đôi cánh dang rộng.
Cảnh tượng nếu thêu lên áo, sẽ lộng lẫy, rực rỡ đến nhường nào. Cô Xuân Linh kìm sự phấn khích, buông lời xuýt xoa khen ngợi. Lời khen ngợi kịp thoát khỏi cửa miệng nàng nuốt ngược trong.
Bởi nàng mê hoặc bởi phong thái của đang vẽ.
Người họa sĩ tập trung cao độ, đưa từng nét bút, dường như cả thế giới xung quanh tan biến, chỉ còn tờ giấy trắng trải rộng mặt...
Thiện Lai phác thảo hơn cả trăm con chim hai mặt giấy. Đến lúc ngừng tay, cổ tay nàng mỏi nhừ, thể cử động nổi. Bất đắc dĩ, nàng đành xin phép mang bản phác thảo về để tô màu, hẹn khi nào thành sẽ gửi .
Cô Xuân Linh lập tức đồng ý, dặn dò các a đợi mực khô cẩn thận thu dọn đồ đạc. Còn nàng thì kéo tay Thiện Lai, nhiệt tình mời nàng sảnh ngoài nghỉ ngơi.
Thiện Lai cảm thấy sự thiết thái quá của Cô Xuân Linh phần gượng gạo, khiến nàng mấy thoải mái. phận nàng thấp hèn, dám ý kiến.
Lúc , Cô Xuân Linh ở vị trí chủ tọa, còn Thiện Lai ở vị trí thấp hơn. Lần , Cô Xuân Linh kéo Thiện Lai ngang hàng với . Nàng ở ghế chủ, còn Thiện Lai ngay bên cạnh ở ghế dành cho khách quý.
Sự ưu ái khiến Thiện Lai cảm thấy khó hiểu. Cho dù nàng vẽ mẫu hoa văn đúng ý nàng thì cũng cần thiết khách sáo đến mức . Rốt cuộc là chuyện gì đây? Chẳng lẽ nàng còn việc gì nhờ vả nữa ? Kể cả nhờ vả thì cũng cần thiết hạ như . Nàng chỉ là một nô tỳ, đáng để nhận sự tôn trọng nhường ? Đang mải suy nghĩ, nàng thấy Cô Xuân Linh sai tỳ nữ dâng , bánh ngọt. Chuyện cũng bình thường. tiếp theo, nàng bảo nha sang bẩm báo với phu nhân rằng tối nay nàng qua ăn cơm, tươi nắm tay Thiện Lai, tha thiết mời nàng ở dùng bữa tối.
Thiện Lai thực sự hoảng hốt.
Ai mà ở đây ăn cơm chứ?
Nàng vội vàng dậy, khéo léo từ chối lời mời, liên tục dám nhận vinh hạnh .
Cô Xuân Linh quả là bụng, kiên quyết khuyên nhủ, nằng nặc giữ Thiện Lai ở dùng bữa. Nàng còn liên tục hỏi Thiện Lai thích ăn món gì, phớt lờ những lời từ chối của nàng.
lúc đó, một giọng vang lên: "Trông náo nhiệt quá nhỉ!" Thiện Lai sang . Một mỹ nhân lộng lẫy xuất hiện. Khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, đôi mắt phượng sắc sảo, sống mũi cao, đôi môi mỏng. Vẻ ngoài toát lên sự kiêu kỳ, áp đảo khác. Có vẻ như đây là một vị tiểu thư, và cũng chẳng là dễ đối phó.
Thiện Lai dám tự ý hành động, lùi hai bước, buông thõng hai tay, im.
Cô Xuân Linh cũng im bặt. Nàng chằm chằm tới, hồi lâu mới nở một nụ gượng gạo: "Em về sớm thế? Ta cứ tưởng lâu nữa em mới xong cơ. Em qua thỉnh an tổ mẫu ?"
Vị mỹ nhân khẽ nhếch mép, mỉa mai: "Xem Nhị tỷ tỷ mấy hoan nghênh ."
Cô Xuân Linh thu nụ : "Tam đang nhảm gì ?"
Nghe đến tiếng "Tam ", Thiện Lai cũng lờ mờ hiểu , đây chính là Tam tiểu thư của phủ Quốc Công.
Tam tiểu thư tên thật là Kiểu, nhũ danh cũng đặt theo quy tắc của các chị em gái trong nhà, là Tùng Niên.
Nghe Cô Xuân Linh phản bác, Cô Tùng Niên bĩu môi, sang quan sát Thiện Lai đang một bên, cất tiếng hỏi: "Vị là ai ?"
"Là khách do mời đến."
Cô Tùng Niên thốt lên một tiếng "À", vẻ chợt hiểu: "Hóa là khách. Thảo nào nhận . Nhị tỷ tỷ cũng giới thiệu, chẳng vị tiểu thư là con gái nhà ai, tên họ là gì. Hôm nay mặt, còn dịp cùng thưởng , hàn huyên chứ!"
Cô Xuân Linh đáp với nụ nhạt nhẽo: "Thôi bỏ . Tam chẳng lẽ hiểu tính nết của ? Vị cô nương đây là yếu đuối, em đừng sợ hãi."
Cô Tùng Niên nhạt: "Muội là dã thú mà khác sợ hãi? Tỷ tỷ là đang ức h.i.ế.p . Lát nữa mách với Đại phu nhân mới ." Nói xong, nàng lưng định bỏ .
Chỉ sai một ly là một dặm, Cô Xuân Linh tức tối c.ắ.n chặt răng, nhưng ngoài mặt vẫn cố gượng . Nàng vội vàng bước tới kéo em gái , ấn xuống ghế, nhẹ nhàng trách móc: "Muội bao nhiêu tuổi mà còn ăn trẻ con thế? Tỷ trêu lúc nào? Muội của , những lời chỉ nên với tỷ thôi, chứ lọt ngoài, cho thối mũi đấy!" Vừa , nàng dặn dò tỳ nữ pha : "Tam tiểu thư thích nhất loại Vân Sơn Cam Lộ. Pha đậm một chút, bao giờ màu thì hãy bưng lên." Tỳ nữ lui .
Cô Tùng Niên mỉm chân thật hơn: "Nhị tỷ tỷ mau xuống . Tỷ thế , dám an tọa?"
Cô Xuân Linh nén giận, xuống.
Cô Tùng Niên hướng ánh mắt về phía Thiện Lai, tươi : "Cô nương cũng xuống . Chẳng lẽ vì chiếm chỗ của cô nương nên cô nương giận dỗi thèm ?"
Thiện Lai vội đáp: "Nô tỳ dám."
Cô Tùng Niên tiếp tục: "Ta hiểu ý cô nương. Đã là khách của Nhị tỷ tỷ, bảo là ' dám'? Gia phong nhà chúng tiếp khách như ."
Thiện Lai đành : "Không chuyện đó ạ."
Thấy Cô Tùng Niên ngày càng lấn lướt, Cô Xuân Linh giấu nổi sự khó chịu, giọng khô khốc: "Tam , tỷ kịp hỏi , rốt cuộc tìm tỷ việc gì?"
Nghe , Cô Tùng Niên nhướng mày, đáp: "Thực Tam tỷ tỷ dẫn đến Lưu Kim Chuế Ngọc, thấy lạ nên ghé xem chuyện gì."
Sắc mặt Cô Xuân Linh lập tức đổi, trở nên bối rối và mất tự nhiên.