Thiện Lai - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-03-09 13:25:30
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhếch nhác, m.á.u me be bét, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn.
Cảnh tượng khiến Cô Tùng Niên nhíu chặt mày, liên tục đưa chiếc khăn tay lụa lên che mũi. Nàng khó chịu cất tiếng hỏi kẻ mặt: "Chuyện là đây?"
Hậu quả của vụ ẩu đả là Cô Tùng Niên phạt quỳ gối ba ngày ba đêm trong từ đường. Cô Xuân Linh còn thê t.h.ả.m hơn, lĩnh án phạt của tổ mẫu xong chính đẻ đày Phật đường sám hối.
lý , khi hết hạn quỳ từ đường, Cô Tùng Niên cũng chịu cảnh cấm túc. may , cha cưng chiều nàng hết mực tay cứu vớt. Ông những bênh vực nàng mặt mà còn giở đủ trò nũng, ăn vạ với phu nhân để xin ân xá cho con gái. Nhờ thế, nàng thoát nạn trong gang tấc.
Bảo là quỳ từ đường, nhưng thực chất nàng vẫn lén lút duỗi chân, đổi tư thế cho đỡ mỏi. Tuy nhiên, ba ngày dài đằng đẵng phần lớn vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, khiến nàng hoa mắt chóng mặt. Lúc bước , đôi chân tưởng như còn là của , liệt giường kêu rên rỉ rả.
Hành xác thì hành xác thật, nhưng trong thâm tâm nàng vô cùng hả hê.
Bởi vì kẻ thù đội trời chung của nàng còn thê t.h.ả.m hơn gấp bội.
Kẻ cấm túc, còn nàng thì nhởn nhơ dạo chơi, nên dù thể rã rời, nàng vẫn quyết tâm ngoài dạo một vòng. Trước khi , nàng quên sai đ.á.n.h tiếng với kẻ thù, sợ rằng ả nàng đang tự do tự tại.
Ra khỏi phủ , nhưng bây giờ? Kinh thành phồn hoa , ngóc ngách nào mà nàng từng đặt chân tới?
Nha cùng bèn hiến kế: "Thưa tiểu thư, hôm nay là ngày Rằm, chân núi chùa Hộ Quốc phiên chợ phiên. Tiểu thư từng ghé qua, là tới đó xem thử? Ngày nô tỳ theo nhà một , nhộn nhịp lắm, hàng quán trải dài tít tắp, mãi hết ạ."
Nghe , Cô Tùng Niên trầm ngâm một lát.
Chùa Hộ Quốc...
Quả thực, nhiều năm nàng ghé nơi đó.
"Cái chốn bần hàn, lũ hạ lưu tụ tập, thèm ."
Nàng nha tắt đài, dám hó hé thêm lời nào.
Những nha khác cũng câm như hến.
Cả gian chìm trong im lặng, mãi cho đến khi gã xà phu đ.á.n.h xe đ.á.n.h bạo hỏi: "Tiểu thư ạ?"
"Tới chùa Hộ Quốc."
Đến chùa Hộ Quốc, nhưng tuyệt nhiên ghé phiên chợ.
Cảnh sắc non nước Tây Sơn hữu tình, dẫu chùa Hộ Quốc thì vẫn là một thắng cảnh đáng để thưởng ngoạn.
Đám nha hiếm khi khỏi phủ, còn thả cửa giữa chốn núi rừng, nên ai nấy đều hớn hở vui đùa. Thậm chí vài cô ả to gan còn cởi cả giày, lội bì bõm suối bắt ốc. Chỉ riêng Cô Tùng Niên là lặng lẽ thu lu tảng đá ven bờ, ánh mắt lơ đãng xa xăm.
Nàng cứ thẫn thờ như thế.
Cho đến khi lên tiếng nhắc nhở, tảng đá lạnh lẽo, lâu e rằng sẽ nhiễm hàn sinh bệnh.
Tảng đá hình tròn, tiện lót đệm, nên nàng cứ thế bệt xuống.
Hơi lạnh từ đá ngấm , còn âm ẩm ướt át.
Nàng đành miễn cưỡng dậy.
Đang định tìm việc gì đó giải khuây thì bỗng dưng phát hiện đằng xa bóng đang cắm cổ chạy thục mạng, như thể dã thú đuổi theo.
Đường rừng hiểm trở, thú dữ rình rập là chuyện bình thường.
Nàng gọi "A Vân", hất cằm hiệu: "Thấy ? Qua đó xem , giúp một tay, coi như tích đức hành thiện cửa Phật."
Chỉ bảo đuổi thú dữ, vác về hai con thế ?
Nhìn kỹ , ối chà, quen đây mà! Tơi tả đến mức suýt chút nữa nhận .
Thấy chủ nhân dò hỏi, A Vân khẽ nhấc chân, hất văng một đàn bà trói gô tay chân lăn lông lốc đến mặt Cô Tùng Niên.
Cô Tùng Niên lấy khăn tay bịt mũi, liếc đàn bà với vẻ khinh bỉ. Tên A Vân ! Làm ăn kiểu gì thế! Thật lười chẳng buồn .
"Khai mau, chuyện là thế nào?"
Người đàn bà ngây dại, ngơ ngác hệt như còn . Thậm chí còn t.h.ả.m hại hơn, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm trông đến gớm.
Kinh tởm!
Cô Tùng Niên chuyển hướng sang hỏi , nhưng vẻ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Hết cách, nàng đành sang A Vân. Tên cận vệ lạnh lùng, mặt lạnh như tiền, bắt gặp ánh mắt của nàng cũng chỉ dương mắt ếch , chịu hé răng.
"Ngươi câm ?"
Cô Tùng Niên tức giận rít lên.
"Ngày mai sẽ tống cổ ngươi , tìm kẻ điều hơn về hầu hạ. Ngươi tưởng là báu vật một hai chắc?"
A Vân là cận vệ tín, võ nghệ cao cường, theo hầu Cô Tùng Niên từ khi còn nhỏ. Người do chính tay Nàng Nhị gia tuyển chọn, nếu A Vân cùng, ông tuyệt đối cho phép con gái cưng rời phủ nửa bước.
Lúc , A Vân mới chịu mở miệng: "Khi tại hạ tới nơi, kẻ đang định giở trò đồi bại với vị cô nương . Tại hạ lập tức tay ngăn cản, định bụng phóng phi tiêu vai để cảnh cáo. Nào ngờ cúi đầu tránh, mũi phi tiêu găm thẳng yết hầu. Máu chảy lênh láng, gục c.h.ế.t ngay tại trận. Tại hạ đang định đưa cô nương về bẩm báo thì mụ đàn bà từ xông , thấy xác c.h.ế.t liền gào thét đòi mạng con trai..."
Lời còn dứt, mụ đàn bà đang im thin thít đất bỗng rú lên t.h.ả.m thiết, giãy giụa điên cuồng như cá mắc cạn: "Đền mạng con trai cho tao! Đền mạng cho tao! Đền mạng đây! Trả đây!"
Tiếng thét chói tai, chói óc, độc địa như rắn rết.
"Nhét giẻ miệng mụ ngay! Điếc tai quá!"
Dù bịt miệng, mụ vẫn ú ớ gào thét ngừng.
"Đánh ngất mụ !"
Cuối cùng thì cũng yên tĩnh.
Cô Tùng Niên thở phào nhẹ nhõm.
Đầu nàng đau như búa bổ, nứt toác .
Thật xui xẻo, đang chơi vui vẻ va chuyện thị phi .
"Ngươi gì để ?"
Giải quyết nhanh gọn vụ để còn về nhà.
Thiện Lai lúc tỉnh táo hơn đôi chút. Mặc dù đầu vẫn còn đau như búa bổ, nhưng ít nhất hồn phách về, đủ để hiểu lời khác .
"... Bọn chúng là mìn, định bắt cóc . Ta chạy trốn, dạt tận đây..."
Giọng nàng khàn đặc, từng chữ cất lên như chà xát giấy nhám.
Cô Tùng Niên xong, mắng luôn nể nang: " là đồ ngốc! Gặp mìn chạy chỗ đông mà kêu cứu, đ.â.m đầu rừng thiêng nước độc! Nếu gặp chúng , nàng g.i.ế.c cũng đáng đời! Ngu thì c.h.ế.t chứ bệnh tật gì!"
"Bọn chúng lu loa với rằng là nhà, vì lén lút bỏ nhà theo trai nên mới bắt về. Ta dám chạy chỗ đông , sợ hùa bắt ."
Nghe , Cô Tùng Niên sững , chẳng còn lời nào để mắng mỏ, bèn hỏi: "Vậy giờ nàng định tính ?"
Thiện Lai thoáng ngập ngừng, trả lời thế nào.
Cô Tùng Niên nàng, phân tích: "Nàng là gái dặm trường, dẫu chúng giải cứu và chứng thì danh tiết cũng coi như hoen ố khi vướng bọn bắt cóc. Nếu nàng nghĩ thoáng thì , nhưng lỡ như suy nghĩ quẩn quanh... Nàng đang yên đang lành, cớ để hai tên mìn hủy hoại cả cuộc đời? Theo , đường nào cũng chẳng ai chứng kiến, g.i.ế.c một đứa là g.i.ế.c, g.i.ế.c hai đứa cũng là g.i.ế.c, chi bằng diệt khẩu luôn cho rảnh nợ. G.i.ế.c sạch, phi tang gọn gàng thì chẳng ai đấy là . Lỡ biến cố gì, chịu trách nhiệm, thừa bản lĩnh để gánh vác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-72.html.]
Nói cũng , đây quả thực là hạ sách hiệu quả nhất. Bọn bắt cóc tung tin giả là tìm con gái, đám đông đều tin sái cổ, và tất nhiên Thiện Lai cũng chẳng nào. Sự việc dính dáng gì đến Diêu Thiện Lai. Chỉ cần nàng bình yên vô sự tìm Vương thúc, lên xe ngựa về Lưu phủ, rắc rối sẽ tan biến như bọt nước.
mà...
Thiện Lai vốn là t.ử cửa Phật, tụng kinh niệm chú bao năm nay. Cứu thì , chứ sát sinh thì tuyệt đối . Dù tự tay hạ sát, nhưng trơ mắt khác c.h.ế.t mặt mà ngăn cản thì nàng cũng đồng lõa mang tội sát nhân, dẫu cho kẻ đó c.h.ế.t mười cũng đáng.
Thực sự nàng thể .
Kẻ đó thể c.h.ế.t, nhưng thể c.h.ế.t vì nàng.
"Giao bà cho quan phủ . Một mụ mìn xảo quyệt, thủ đoạn ranh ma như , ắt hẳn gây vô tội ác, tan nát bao gia đình. Giao cho quan phủ điều tra, ép bà khai nơi cất giấu những nạn nhân khác, giải cứu họ và đưa họ về đoàn tụ với gia đình."
Đây cũng là một phương án khá hảo, nhưng xong, Cô Tùng Niên im lặng đáp.
Thiện Lai thừa nhận chút tư lợi trong chuyện .
Sợ vị ân nhân mặt thấu tâm can, nàng vội vã phân bua: "Tiểu thư minh giám, tuyệt đối loại điều, cũng chẳng kẻ đạo đức giả, dám phụ lòng của tiểu thư... Chỉ là nghĩ, quan phủ nhất định sẽ trừng trị bà thích đáng... Vì , đôi tay vấy m.á.u bà , mang theo gánh nặng tội ..."
"Không ." Vị tiểu thư nhẹ nhàng đáp: “Ta hề nghĩ . Ta thấy lời nàng lý, giao cho quan phủ xử lý là nhất, để những hại cơ hội đoàn tụ gia đình..."
Lời của nàng chậm rãi, giọng điệu nhẹ nhàng, toát lên sự chân thành sâu sắc.
Thiện Lai lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Đám các ngươi đúng là mù màu thật!" Cô Tùng Niên sang mắng đám tỳ nữ đang ngây đó: “Đứng đực đấy gì? Còn mau đây phụ một tay! Không thấy nàng thương tích đầy ?"
Lời trách mắng của tiểu thư như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, đám tỳ nữ dù sợ hãi cũng dám chần chừ, vội vã chạy xe ngựa lấy đồ cứu thương: t.h.u.ố.c mỡ, nước sạch, khăn trắng, thau đồng, gương lược, phấn son...
Một tỳ nữ cất tiếng hỏi: "Có cần cho cô nương một bộ y phục mới ạ?"
Trên xe ngựa chỉ y phục dự phòng của Cô Tùng Niên, tỳ nữ dám tự ý quyết định.
Cô Tùng Niên nhướng mày: "Ngươi nghĩ là ai? Chẳng lẽ keo kiệt đến mức tiếc một bộ quần áo?"
Tỳ nữ lời, lập tức đem y phục và màn che xuống.
Không bao lâu , Thiện Lai trang điểm, y phục gọn gàng, tinh tươm, còn vương chút tì vết nào của bộ dạng tơi tả lúc nãy.
Cô Tùng Niên hỏi han: "Nàng đưa về ?"
Thiện Lai ngẫm nghĩ một chốc đáp: "Người của vẫn đang đợi ở khu chợ, nghĩ nên chùa Hộ Quốc."
Cô Tùng Niên vốn tinh ý, thấu sự thông minh, nhạy bén của Thiện Lai, nàng cần bận tâm quá nhiều, bèn gật đầu đồng ý: "Được, đưa nàng về chùa Hộ Quốc. Lên xe ." Nàng lên tiếng mời Thiện Lai cùng lên xe ngựa.
Sự việc đến nước , khách sáo, câu nệ tiểu tiết cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Thiện Lai từ chối, buông lời cảm tạ bước lên xe.
Xe ngựa của tiểu thư danh gia vọng tộc quả nhiên rộng rãi, êm ái, thoang thoảng hương thơm dìu dịu. Mùi hương ngòn ngọt như men rượu, quyến rũ đến mức lâng lâng, chuếnh choáng. Thiện Lai cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, lơ lửng như một chiếc lông vũ, từ từ chìm cõi mộng. Đôi mắt nàng khép , mi mắt trĩu nặng, và nàng gục ngã băng ghế lúc nào .
Cô Tùng Niên chuyện, nhưng gì, cứ để mặc Thiện Lai say giấc nồng, cho đến khi xe ngựa dừng cổng chùa Hộ Quốc.
Dù chút áy náy, nhưng vì công việc gấp gáp, thể chậm trễ, Cô Tùng Niên đành nhẫn tâm lay Thiện Lai tỉnh dậy.
"Dậy , đến nơi ."
Thiện Lai giật tỉnh giấc, bật dậy, khuôn mặt còn ngơ ngác, bàng hoàng.
Cô Tùng Niên đành nhắc nữa.
Thiện Lai lật đật lên, chuẩn bước xuống xe.
khi , nàng quên bày tỏ lòng ơn sâu sắc đối với ân nhân cứu mạng.
"Ơn cứu mạng của tiểu thư, nguyện ghi lòng tạc . Sau , nếu tiểu thư việc gì cần sai bảo, dẫu tan xương nát thịt, cũng từ nan."
"Đợi đến lúc nàng tan xương nát thịt vì thì chắc gia tộc cũng lụn bại , lúc đó nàng cũng chẳng giúp ích gì. Nên mấy lời thề thốt nàng cứ giữ lấy , vô bổ lắm."
Vị tiểu thư quả thực là thẳng thắn, nghĩ gì nấy, chẳng hề kiêng dè, giữ kẽ.
Thiện Lai chỉ gượng gạo.
"Nàng về , tắm rửa, ngủ một giấc thật ngon. Chuyện ngày hôm nay cứ coi như là một giấc mộng, tỉnh dậy là quên sạch hết ."
Thiện Lai cúi đầu cảm tạ, xoay định rời .
ánh mắt Cô Tùng Niên dán chặt khuôn mặt nàng, đăm đăm dò xét. Không hiểu lý do vì , Thiện Lai đành chôn chân tại chỗ, để mặc cho ân nhân săm soi.
Một lúc lâu , Thiện Lai mới thấy một tiếng thở dài thườn thượt.
"Chẳng nét nào giống cả..."
"Tiểu thư gì cơ?"
"... Không gì, nàng về ."
Thiện Lai lời, cúi đầu tạ ơn cuối bước xuống xe. Xuyên qua tấm màn che, nàng vẫn loáng thoáng tiếng lầm bầm của Cô Tùng Niên, nhưng tài nào rõ nội dung.
Vị tiểu thư tính tình thất thường, nhất là nên dây dưa nhiều.
Nàng lẳng lặng bước xuống xe, cung kính chờ cho đến khi cỗ xe ngựa của ân nhân khuất tầm mắt.
Khi chiếc xe biến mất khúc cua, Thiện Lai mới bắt đầu rảo bước xuống núi. Bàn chân thương, mỗi bước đều đau nhói, nhưng nàng vẫn nghiến răng chịu đựng, cố tỏ bình thản như chuyện gì xảy , hòa dòng tấp nập trong khu chợ.
Phiên chợ trở trạng thái nhộn nhịp, yên bình vốn . Người mua kẻ bán tấp nập, mặc cả ồn ào. Khung cảnh an vui, thái bình, còn sót một dấu vết nào của vụ bạo loạn .
Lần , Thiện Lai dễ dàng tìm thấy chiếc xe ngựa của .
Vương Lục đang chễm chệ xe, thấy nàng liền nhảy xuống, hồ hởi hỏi: "Cô nương xong việc ?"
Thiện Lai mỉm gật đầu: "Vâng, xong việc ."
"Vậy chúng về thôi?"
"Về thôi."
Vương Lục đáp lời, nhanh nhẹn đặt chiếc ghế nhỏ xuống đất cho nàng bước lên.
Thiện Lai bước tới, đặt chân lên chiếc ghế, Vương Lục bỗng kinh ngạc thốt lên: "Ơ kìa, hình như cô nương mới y phục thì ?"
Thiện Lai chiếc ghế, đối diện với Vương Lục, mỉm giải thích: "Ta cũng chẳng chuyện là họa phúc nữa. Chuyện là, một vị tiểu thư, khi chùa mua mấy cái bánh rán ngoài chợ. Chắc đói quá kìm , trong chùa liền lấy ăn vụng. Vừa ăn len lén ngó , sợ phát hiện. Ai dè, thấy tới, cô nương luống cuống tránh né, thế nào đ.â.m sầm . Bánh rán rớt xuống, bẩn hết bộ y phục của . Cô nương áy náy vô cùng, khăng khăng đền cho một bộ y phục mới. Là bộ y phục bằng lụa thượng hạng đây, chất liệu còn xịn hơn bộ cũ của nhiều. Vương thúc thấy ? Cũng vì chờ a của cô nương chạy lấy y phục mới mà trễ giờ. Vương thúc , nàng a đó cũng hậu đậu y hệt chủ nhân, lúc thì lạc đường, báo hại đợi dài cổ. Thật sự xin Vương thúc, để thúc chờ lâu."
"Cô nương đừng khách sáo thế. Nhờ cô nương mà mới công việc nhàn hạ , đợi một chút đáng là bao? Y phục bằng lụa thì đương nhiên là , nhưng bộ cũ của cô nương cũng là lụa mà, vải thô mà bảo là hời?"
" bộ là đồ mới tinh cơ mà."
"À thế! Xem cô nương ưng ý bộ y phục . Thôi nữa. mà cô nương , cô nương chậm chân một chút hóa là phước đấy. Nãy ở khu chợ xảy một vụ ẩu đả lớn lắm! Nghe đồn cô nương nào đó bỏ nhà theo trai, nhà bắt lôi về. Đã chuyện xa còn già mồm vu khống đẻ và trai là bọn bắt cóc. Xong cô ả còn quậy tung cả khu chợ, đập phá tan tành mấy gian hàng. là đồ con gái hư hỏng, lắm mưu nhiều kế! Chật vật mãi mới dọn dẹp xong đống hỗn độn đấy. Cô nương mà xuống sớm chút nữa, chắc chắn sẽ kẹt cứng trong đám đông, chẳng chen chân nổi !"
"Trời đất ơi, chuyện động trời như ? Vương thúc tận mắt chứng kiến ?"
"Đông lắm, cũng rõ , kể thôi."
"Vậy , thế Vương thúc những gì? Cô nương đó bao nhiêu tuổi? Bỏ trốn cùng ai? Và..."
Thiện Lai liên tục đặt câu hỏi, như thể đó là một câu chuyện xa lạ, và nàng là một vô can.