Thiện Lai - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:29:03
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phủ ở hẻm Lục Chi là một khu nhà hai gian khang trang, bao gồm hơn hai mươi phòng ốc. Nơi đây là chốn nương của một vị phu nhân, hai nàng a và vài gia nhân hầu hạ.

Vị phu nhân ai khác chính là Bích Đào. Hay đúng hơn, giờ đây nàng lấy cái tên Trân Châu. Ngay từ ngày thứ hai khi kết duyên, nàng lập tức khôi phục tên cũ. Trân Châu, chứ Bích Đào. Nàng trịnh trọng tuyên bố với phu quân, yêu cầu khắc cốt ghi tâm.

"Trân Châu quê mùa quá, thà gọi Bích Đào còn sang hơn."

Phu quân của nàng trêu chọc.

Trân Châu ngoài mặt bẽn lẽn mỉm , nhưng trong thâm tâm thầm bĩu môi: Hắn thì hiểu cái gì? Trân Châu cao quý hơn Bích Đào ngàn vạn , một vạn !

Trân Châu an cư ở khu phủ một thời gian khá dài.

Nhớ ngày cầm trong tay năm trăm lượng bạc trắng, việc đầu tiên nàng là tìm đến Thiện Lai. Nàng tha thiết cầu xin Thiện Lai rỉ tai Lưu Mẫn, xin đỡ vài lời.

"Di mẫu mới gửi cho một món tiền, bảo dùng để chuộc . Di mẫu bảo dạo ăn khấm khá, quyết để tiếp tục chịu cảnh hầu kẻ hạ nữa... Ta đến sống cùng Di mẫu. Thiện Lai , nể tình tỷ , giúp tỷ nhé. Chỉ cần thiếu gia một tiếng với phu nhân, tỷ chắc chắn sẽ tự do..."

Lời thỉnh cầu hợp tình hợp lý, thể từ chối?

Thiện Lai bèn mang chuyện thưa với Lưu Mẫn. Lưu Mẫn lập tức tìm gặp Lạc phu nhân. Lạc phu nhân vô cùng phóng khoáng, chẳng những chấp thuận giải phóng nô tịch mà còn hào phóng ban thêm mười lượng bạc lệ phí đường. Suy cho cùng, nàng cũng từng công hầu hạ thiếu gia, công lao thì cũng khổ lao. Giờ nàng , chút thể diện cũng là điều nên .

Trân Châu, lúc bấy giờ vẫn mang tên Bích Đào, quỳ rạp xuống đất, dập đầu tạ ơn Lạc phu nhân rối rít.

Đêm cuối cùng lưu Lưu phủ, T.ử Du với tư cách là đầu nhóm tỳ nữ, tự bỏ tiền túi tổ chức một bữa tiệc linh đình chia tay Bích Đào. Mâm cao cỗ đầy, rượu ngon thịt béo bày biện ngay trong phòng Thiện Lai.

Dù là tiệc chia tay, nhưng ai nấy đều hân hoan, rạng rỡ, bởi lẽ sắp bước một tương lai tươi sáng hơn. Bầu khí chẳng hề vương chút u buồn, chỉ tràn ngập tiếng rộn rã.

"Đi thì đừng quên tỷ nhé, rảnh rỗi nhớ về thăm ."

T.ử Du, lúc ngà ngà say, cụng ly dặn dò. Bích Đào vội vàng lên, kính cẩn đáp lễ: "Làm quên ! Đợi khi nào định, nhất định sẽ thăm các tỷ." Nói , nàng ngửa cổ cạn sạch ly rượu.

Kính T.ử Du xong, nàng sang kính Thiện Lai.

"Muội của tỷ, đa tạ ."

Và cũng xin .

Vào một buổi sáng lâu đó, Bích Đào hỏi dò Khưu Tình Phương: "Tiểu thư trừng trị ả đến mức nào?"

Khưu Tình Phương đáp một giây do dự: "Ta ả biến mất khỏi cõi đời ."

Lời lẽ thâm độc như , Bích Đào tuy dám thốt khỏi miệng, nhưng trong lòng nàng đồng tình.

Như nhất, nhổ cỏ nhổ tận gốc, dứt điểm một cho xong.

Nàng hiến kế: “Ả thường xuyên lui tới chùa Hộ Quốc, lúc nào cũng bằng cửa Tây Bắc. Chúng chỉ cần cho túc trực ở đó là tóm ngay. thể tay trực tiếp, dàn cảnh thành một vụ bắt cóc..."

Thậm chí cả cái màn kịch "bỏ nhà theo trai" cũng là do một tay nàng dàn dựng.

Nghe xong, Khưu Tình Phương mỉm tán thưởng, khen nàng việc chu , kín kẽ.

Hai đàn bà, chỉ bằng vài câu trao đổi, định đoạt phận của một con .

Thỏ c.h.ế.t cáo buồn.

Lương tâm Bích Đào lúc c.ắ.n rứt.

chính vì thế mà nàng càng dứt khoát tay.

Có lẽ đây là cơ hội duy nhất trong đời để nàng đổi đời, nàng thể để tuột mất.

Đẩy Thiện Lai chỗ c.h.ế.t, cũng là để bảo vệ tương lai của chính .

Sáng hôm , Bích Đào tay xách nách mang hành lý, rời khỏi Lưu phủ và bước lên cỗ xe ngựa tiến thẳng đến hẻm Lục Chi. Cũng trong buổi tối hôm , nàng khoác lên bộ hỷ phục đỏ thắm, lộng lẫy, cùng Khưu Trụ, vị công t.ử của viên Đô chuyển vận Diêm sứ hàm Tòng Tam phẩm, bái đường thành ánh nến lung linh.

Căn nhà ở hẻm Lục Chi tuy thể so sánh với sự bề thế của Lưu phủ, nhưng đối với Bích Đào, nay là Trân Châu, nó mở một chân trời mới, rộng lớn và tự do hơn bao giờ hết, mặc dù ngóc ngách đều chật ních đồ đạc.

Chiếc giường chạm khắc tinh xảo, to sừng sững chiếm trọn một góc phòng, trang trí bằng những họa tiết mây cuộn, hoa lá chim muông sinh động. Trường kỷ từ gỗ t.ử đàn quý hiếm, trải nệm gấm êm ái, điểm xuyết những chiếc gối tựa mềm mại. Nào là bàn sưởi, bệ gác chân, bàn trang điểm, giá treo đèn... tất cả đều chế tác từ gỗ t.ử đàn. Chiếc bàn tròn bằng gỗ trầm hương thơm ngát, vây quanh là mười hai chiếc đôn tròn ngay ngắn. Khắp nơi giăng mắc những bức rèm lụa mỏng tang, thêu hoa văn tinh xảo, màu sắc trang nhã, đúng gu của nàng. Sàn nhà trải t.h.ả.m nhung êm ái. Trên bàn trang điểm bày biện la liệt các loại son phấn thượng hạng, chỉ cần quẹt một chút cũng tốn cả đống tiền. Trong tráp đựng vô trang sức lộng lẫy: trâm vàng, kẹp bạc, ngọc bích, mã não... và nhất là một hộp ngọc trai, viên nào viên nấy to bằng mắt cá... Thậm chí còn cả sách vở, giấy bút. Dù nàng chẳng , nhưng nàng thích sự hiện diện của chúng. Mọi thứ xung quanh đều do một tay nàng lựa chọn, từ vật dụng hàng ngày đến những món ăn bàn, ngay cả những khóm hoa trong vườn cũng trồng theo sở thích của nàng.

Quả là những tháng ngày tươi như trong mơ.

Và để đổi lấy những tháng ngày tươi , chị em kết nghĩa của nàng, Diêu Thiện Lai, đương nhiên hi sinh.

Thế nhưng, chuyện diễn như nàng mong đợi.

Muội chồng của nàng, vị Đại tiểu thư kiêu kỳ, bất ngờ tìm đến tận nơi. Nàng lệnh cho nàng lập tức Lưu phủ dò la tin tức, bởi đám tay sai phái mãi chẳng thấy tăm , khiến nàng nóng ruột như lửa đốt.

Thiện Lai rơi bẫy, Đại tiểu thư lệnh hành động.

Vậy mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín.

Đại tiểu thư đúng là một kẻ não phẳng!

Chút chuyện cỏn con cũng xong.

Chưa thấy về báo cáo, chứng tỏ chuyện diễn suôn sẻ.

Bản ngốc nghếch thì chớ, còn tưởng ai cũng ngu ngốc như .

Dám bảo nàng Lưu phủ ngóng tình hình lúc cơ đấy!

Thiện Lai dạng ? Nàng dại gì mà đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t.

đắc tội với Đại tiểu thư thì hậu quả cũng khó lường, nên nàng đành ngoài miệng cho qua chuyện, nhằm xoa dịu nàng , ngăn chặn những hành động bồng bột, thiếu suy nghĩ.

Nàng nhưng thực chất chẳng , chỉ lượn lờ dạo phố một vòng, đợi trời sẩm tối mới đủng đỉnh về.

Trên đường về, nàng vắt óc suy nghĩ một câu chuyện hảo để đối phó, nhưng rốt cuộc chẳng cần dùng đến.

Đại tiểu thư còn ở đó.

Bọn nha báo , trong phủ đến truyền lệnh của Lão gia, triệu Đại tiểu thư về gấp. Nàng vội vã hồi phủ, dám chậm trễ một khắc.

Không phu nhân gọi, mà là Lão gia gọi.

Nàng linh cảm chuyện chẳng lành.

Càng về khuya, phu quân của nàng sai đến báo tin, tối nay ngài sẽ ghé qua.

Chắc chắn là xảy chuyện lớn.

Đêm đó, Trân Châu trằn trọc chợp mắt, lòng nơm nớp lo sợ.

Nàng lo sợ Đại tiểu thư sẽ vì quá hoảng loạn mà khai nàng.

Sự thực đúng là chuyện.

Cuộc điều tra vụ bắt cóc dẫn dắt các điều tra viên đến thẳng cửa nhà viên Đô chuyển vận Diêm sứ.

Những lời đồn thổi ác ý đó khiến việc chắp nối các tình tiết trở nên dễ dàng.

Một vị thiên kim tiểu thư vì hận tình mà thuê hãm hại tình địch.

Mục tiêu là một tỳ nữ thấp hèn.

La Hậu, viên phán quan phụ trách vụ án, cho rằng đáng để gây thù chuốc oán với Khưu gia chỉ vì một con tỳ nữ. Ông quyết định biến vụ án thành một món quà ân huệ dành cho Khưu Nghi.

Ông giao quyền xử lý cho Đô chuyển vận Diêm sứ, tin tưởng ông sẽ dọn dẹp sạch sẽ mớ hỗn độn .

Trong bộ quá trình, La tự khanh hiển nhiên gạt bỏ sự tồn tại của Thiện Lai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-74.html.]

Một tỳ nữ nhỏ bé, lấy tư cách mà đòi công bằng từ một vị tiểu thư con nhà quyền thế?

Ngay cả chính bản nàng cũng chẳng dám mơ đến điều đó.

Cô Tùng Niên cũng cùng suy nghĩ.

Thiện Lai chỉ là một tỳ nữ. Dù tương lai nàng thể trở thành tiểu di nương của công t.ử nhà Lại bộ Thượng thư, nhưng chừng đó vẫn đủ trọng lượng. Lưu phủ sẽ vì một ả tiểu di nương mà trở mặt với vị Đô chuyển vận Diêm sứ mang hàm Tòng Tam phẩm.

Đánh đổi danh dự của một gia đình trâm thế phiệt vì một ả tỳ .

Trừ khi đó là kẻ thù đội trời chung chốn quan trường, nếu thì chẳng ai rảnh rỗi thế.

Sự thật phũ phàng là .

Ranh giới sang hèn, tôn ti trật tự vạch sẵn, thể nào xóa bỏ.

Sự hi sinh của nàng, nếu đổi một ân huệ từ vị quan lớn thì cũng coi như là một đặc ân đối với nàng .

Thế nhưng...

Cô Tùng Niên bỗng nhớ đến em gái của .

Không Huyên Vân, ruột, mà là Hạc Tiên, em họ.

Giống như Cô Xuân Linh, ngày , Cô Tùng Niên cũng vô cùng ganh ghét họ .

Sự ganh ghét xuất phát từ lòng đố kỵ.

Hạc Tiên quá đỗi hảo. Hoàn hảo đến mức khiến các chị em khác bên cạnh nàng chỉ như những kẻ phàm phu tục tử.

Nhờ nàng, Cô Xuân Linh mới nếm trải sự lạnh nhạt từ ông tổ mẫu, còn Cô Tùng Niên thì thậm chí còn xứng đáng đem so sánh.

Trong các chị em, Hạc Tiên là xuất cao quý nhất.

Bản nàng cũng phấn đấu.

Nàng vốn dễ ghét, sự đáng ghét ở chính thói ghen ăn tức ở của những kẻ tầm thường.

Thế nhưng, một cô nương tuyệt vời như , bỗng dưng một ngày biến mất để dấu vết.

Biến mất , thể tìm thấy ở bất cứ nơi .

Vào cái ngày định mệnh , Cô Tùng Niên mặt ở chùa Hộ Quốc, nhưng Cô Xuân Linh thì .

Hạc Tiên, cùng với tam thẩm và t.h.a.i nhi trong bụng tam thẩm... Họ đều bỏ mạng vì lợi ích của phủ Tề Vương, phủ Vĩnh Định Hầu và phủ Tĩnh Quốc Công.

Có thể , từng thành viên trong ba gia tộc đều mang nợ Hạc Tiên.

Hôm đó, khi quỳ trong từ đường, cảm giác bực dọc dâng trào, nàng nhịn sang trách móc Cô Xuân Linh: "Chúng cãi vã, đ.á.n.h từ nhỏ đến lớn, từ ngữ thậm tệ nào mà từng ném mặt ? Thậm chí còn cay nghiệt hơn cả những lời hôm nay! Ngày xưa mày bao giờ manh động thế , nay lên cơn điên gì mà xông c.ắ.n xé ?"

Cô Xuân Linh im lặng, buồn đáp trả.

Nàng đoán chắc bà chị họ đang sợ hãi đến mất mật nên mới rảnh đôi co. Làm sợ cho ? Đại phu nhân là uy quyền tối cao trong dòng họ. Nuôi dạy một đứa con gái hung hãn, mở miệng là c.h.ử.i rủa như phường tôm cá, quả thật là mất hết thể diện gia phong.

Nghĩ đến đó, trong lòng nàng dấy lên một cảm giác hả hê khôn tả.

Sự bực dọc tan biến, việc quỳ gối bài vị tổ tiên cũng trở nên nhẹ nhàng, thành tâm hơn hẳn.

Thấy Cô Xuân Linh vẫn im như thóc, nàng cứ ngỡ ả sẽ câm nín luôn. Ai ngờ, ả đột nhiên cất lời.

"Cái con tỳ nữ đó... lúc nó cúi đầu vẽ tranh, thấy nó giống Hạc Tiên đến kỳ lạ... Khi mày tuôn những lời độc địa đó mặt nó, thấy sợ hãi tột cùng... Ta ngày xưa sai, với con bé..."

Nói đoạn, ả bật nức nở.

Một tiếng nín bặt, chỉ những giọt nước mắt câm lặng tuôn rơi.

Hạc Tiên.

Con tỳ nữ đó điểm nào giống Hạc Tiên cơ chứ?

Sau , khi tình cờ gặp ở Tây Sơn, nàng vẫn giữ nguyên suy nghĩ .

Chẳng nét nào giống cả.

nàng cũng đang chạy trối c.h.ế.t ở Tây Sơn.

Và nàng vô tình cứu sống Thiện Lai.

Khi chứng kiến Thiện Lai bước xuống xe ngựa với dáng vẻ loạng choạng, nàng bất giác thầm nghĩ: “Giá như ngày đó cũng một ân nhân dang tay giúp đỡ Hạc Tiên thì mấy..."

Chỉ cần một sự liên tưởng nhỏ nhoi đến Hạc Tiên.

Lẽ nào nàng tiếp tục gây những chuyện với Hạc Tiên ?

Không, tuyệt đối thể!

Nàng quyết định cứu Thiện Lai.

Và phơi bày sự thật cho nàng .

Trước khi chia tay, nàng quên dặn dò: “Nếu còn gặp rắc rối, cứ đến tìm ."

Thiện Lai gật đầu đồng ý.

Sở Thanh Đại tình nguyện đưa Thiện Lai về tận nhà.

"Đừng quá lo lắng. Tình hình vẻ êm xuôi . Yếu điểm của ả nắm thóp, ả còn dám hó hé gì nữa?"

giở trò "chó cùng rứt giậu"?

, những lời đó vẫn nên giữ kín trong lòng.

Thiện Lai gật đầu, trấn an: "Khưu đại nhân can thiệp thì chắc chắn chuyện sẽ thôi."

Sự lạc quan của Thiện Lai khiến Sở Thanh Đại cũng vơi phần nào nỗi lo.

"Nói thật nhé, đừng sợ. Tỷ sẽ bốc cho vài thang t.h.u.ố.c an thần, cứ mang về sắc uống nhé."

Thiện Lai mỉm đồng ý: "Cũng lâu ghé y quán của tỷ, tự nhiên thấy thèm cái vị đăng đắng, ngai ngái ."

"Vậy tỷ sẽ tự tay một chiếc túi thơm tặng . Muội cứ đeo bên mà hít hà cho thỏa thích."

Hai bật khúc khích.

Sở Thanh Đại đưa Thiện Lai về y quán. Người nuôi của nàng, cũng là bà chủ y quán Hồ phu nhân, thấy Thiện Lai ưng mắt ngay. Bà lôi kéo Thiện Lai hỏi han đủ điều, lén lút rỉ tai Sở Thanh Đại, ngỏ ý nhận Thiện Lai con dâu, nhờ nàng bà mai. Sở Thanh Đại lúc lờ mờ đoán phận của Thiện Lai ở Lưu phủ, nên tiện toẹt . Nàng đành mượn cớ Thiện Lai nơi chốn, chỉ chờ ngày lên xe hoa. Hồ phu nhân thì thở dài tiếc nuối, tự trách mừng hụt. Một cô nương tài sắc vẹn như , đến lượt con trai bà phước phần? Từ đó, chuyện mai mối cũng chìm quên lãng, nhưng tình cảm bà dành cho Thiện Lai vẫn hề vơi bớt.

"Lâu lắm con mới ghé chơi, mong con mòn mỏi cả mắt!"

Thiện Lai mỉm đáp : "Dạo con bận tối mắt tối mũi, chẳng thời gian . Mấy hôm nay mới rảnh rỗi một chút ạ."

" là bận rộn thật, mặt con xanh xao, thiếu sức sống quá. Để sai Thanh Đại bưng bát chè hạt sen đang đun bếp cho con bồi bổ nhé."

Trớ trêu : “vật báu" lâu ngày gặp thì nâng niu, còn ngày nào cũng chạm mặt thì coi như "cỏ rác".

Sở Thanh Đại đành tặc lưỡi vài tiếng, ngoan ngoãn xuống bếp bưng chè.

Khi bưng bát chè lên, nuôi vắng. Chỉ còn Thiện Lai đang lật giở những cuốn bệnh án bàn việc.

 

 

Loading...