Thiện Lai - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-03-17 14:29:08
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Mẫn thực sự căm hận Khưu Tình Phương.

Sự căm hận của lý do chính đáng.

chỉ hãm hại con gái yêu thương nhất, mà còn đẩy tình thế đối mặt với một vấn đề nan giải mà luôn cố gắng lảng tránh. Giờ đây, thể tiếp tục dùng những lời lẽ xảo biện để che đậy sự thật phũ phàng nữa.

Khi những lời thú tội của Thiện Lai, tâm can rối bời, những cảm xúc mãnh liệt đan xen khó tả.

Thiện Lai, một cô nương luôn điềm đạm, nhã, bao giờ những hành động vượt quá giới hạn.

Thế mà nàng ôm chầm lấy , thốt những lời lẽ táo bạo, mạnh mẽ. Khi nàng cất lời, thở ấm áp của nàng phả , khiến cảm nhận sự chân thành đến nghẹn ngào.

Tất cả là vì .

, nàng đổi, trở nên mạnh mẽ và quyết liệt hơn.

Nàng chỉ dành sự đặc biệt cho riêng .

Điều đó khiến vô cùng cảm kích và trân trọng.

Hắn thực sự đồng ý với nàng, ôm nàng lòng và : "Ta cũng yêu nàng, chỉ yêu nàng. Ta chán ghét thứ ở đây, chỉ cần nàng. Ta cùng nàng cao chạy xa bay, đến một nơi chỉ hai ."

Hắn thiếu tiền.

Gia tài của đẻ, cộng thêm một nửa tài sản của tổ mẫu, tất cả đều là của .

thể bỏ .

Từ khi chào đời, nợ một mạng sống. Lớn lên, nợ tổ mẫu một ân tình sâu nặng. Và giờ đây, nợ gia đình những nghĩa cử khó đền đáp.

Hắn trói buộc, thể thoát .

, đành từ chối nàng.

Hắn thể nhẫn tâm dứt áo .

thực sự yêu nàng.

Sống giữa chốn quan trường phức tạp, gọi là cháu ngoại của quan , cháu của quan , của nọ, em của . Hắn gặp gỡ bao , chào hỏi đủ danh xưng, nhưng tất cả đều xa lạ, chẳng chút gì thuộc. Mẹ ruột, cha thì gia đình riêng.

Chỉ Thiện Lai.

Chỉ nàng là duy nhất thuộc về .

Tổ mẫu mất, cũng còn, bơ vơ giữa thế giới . Nhìn họ ba quây quần hạnh phúc... Tại ông trời tàn nhẫn với như ?

May mắn , vẫn còn Thiện Lai.

Nàng là một cô nương kiêu hãnh.

những lá thư vẫn đều đặn gửi đến.

Vì nàng hiểu sự cô đơn, lạc lõng của .

Nếu nàng, sẽ ?

Những ngày đầu mới trở về Bình Thành, tiều tụy, suy sụp đến mức nào?

Nàng chính là liều t.h.u.ố.c tiên cứu rỗi cuộc đời .

Hắn thể đối xử tệ bạc với nàng?

Hắn chỉ nàng trở thành thê t.ử của , duy nhất một nàng.

Nếu chỉ vì phận nô tỳ mà nàng thể thì những con gái khác cũng đừng hòng.

...

Hắn quyền quyết định.

Số phận của định đoạt bởi những thế lực lớn hơn.

Hắn tự nhủ, lẽ thể chọn cách lấy vợ. Dù vẫn là một sự thiệt thòi cho nàng, nhưng ít nhất điều gì với nàng.

Đó là một lối thoát.

Hắn thể trì hoãn một năm, hai năm... và cứ thế kéo dài mãi mãi...

Thế nên, thể căm hận Khưu Tình Phương?

khiến Thiện Lai hoảng sợ.

Khiến Thiện Lai đ.á.n.h mất niềm tin .

Tất cả là do ả ! Tất cả đều là của ả!

Chiếc xe ngựa xóc nảy dữ dội như một con thuyền nhỏ nhoi giữa đại dương bão táp, nhưng chẳng màng đến sự khó chịu, chỉ hận cỗ xe thể lao nhanh hơn nữa.

Xe phanh gấp, lập tức nhảy vọt xuống.

Gia nhân nhà họ Khưu thấy xe ngựa dừng liền chạy nghênh đón, lễ phép hỏi han danh tính.

Dù đang bừng bừng lửa giận, Lưu Mẫn vẫn cố giữ bình tĩnh, trút giận lên đầu kẻ . Hắn hít một thật sâu rành rọt xưng tên.

Vừa xưng danh là công t.ử nhà Thượng thư, đám gia nhân vội vã mời , đồng thời nháy mắt hiệu cho đồng bọn bẩm báo.

Khưu Nghi đang dùng bữa tối, tin báo bèn đặt đũa xuống, bước hỏi: "Có là vì chuyện gì ?"

Gia nhân lắc đầu, bảo .

Khưu Nghi thầm thắc mắc, giờ còn đến tìm thì ắt chuyện quan trọng?

Làm ông thể ngờ , một vị công t.ử nhà Thượng thư dám cả gan đến tận nhà hạch sách chỉ vì một con tỳ nữ.

Vừa chạm mặt, Lưu Mẫn cung kính hành lễ.

Thái độ nhún nhường càng khiến Khưu Nghi thể ngờ rằng đến đây để gây sự.

Ông vội vàng đỡ dậy, tươi hỏi: "Hiền điệt, đêm hôm khuya khoắt đến chơi, chuyện gì quan trọng?"

"Cháu đến để gặp Đại tiểu thư nhà bá phụ, vài lời rõ ràng."

Lời quá đỗi vô lễ, nếu là kẻ khác thì đuổi thẳng cổ .

ai bảo là con trai của Thượng thư, cháu ngoại của Thủ phụ cơ chứ.

Khưu Nghi cố nén cục tức, vẫn giữ nụ môi: "Hiền điệt, chuyện e hợp lẽ thường. Đã muộn , cháu nên về nhà ."

"Hôm nay cháu nhất định gặp nàng , chuyện vô cùng hệ trọng cần hỏi. Xin đại nhân mau chóng mời nàng đây."

Thái độ xấc xược, điều của Lưu Mẫn khiến Khưu Nghi bắt đầu nổi cáu.

"Hiền điệt, nếu cháu còn tiếp tục nhảm, đành sai tiễn cháu cửa đấy."

Một tiếng khẩy vang lên.

Lưu Mẫn nhạt: “Những lời cháu định hôm nay, nhất định cho bằng . Nếu thể trong phủ , cháu sẽ ngoài cho bàn dân thiên hạ . Hậu quả thế nào, đại nhân tự gánh chịu nhé!"

Một tên nhóc ranh vắt mũi sạch mà dám ăn hống hách, coi trời bằng vung thế , thật sự sôi máu! "Có giỏi thì nhịn, giỏi thì nhịn!" Ngay cả cha cũng bao giờ dám dùng giọng điệu đó với ông.

giận thì giận, Khưu Nghi vẫn là từng trải, leo lên vị trí thì bản lĩnh cũng dạng . Dù lửa giận bùng lên ngùn ngụt, ông vẫn giữ sự tỉnh táo.

Tên nhóc hống hách đến , rốt cuộc là vì cái gì?

Nghĩ mãi , nếu chuyện hệ trọng, đáng lẽ cha đích mặt, hoặc ít nhất cũng bề trong hậu viện đến truyền đạt, gì đến lượt ?

Thật sự kỳ lạ.

Vừa nghĩ đến đó, một tia sáng vụt qua trong đầu ông.

Hóa là vì quá tức giận nên mới mất khôn.

Hắn gặp Đại tiểu thư.

Giữa Đại tiểu thư Khưu phủ và , e rằng chỉ mỗi chuyện hứa hôn bất thành...

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-79.html.]

Đứa con gái bất hiếu , chỉ vì như ý mà dám dùng thủ đoạn thâm độc để g.i.ế.c .

Chuyện nếu vỡ lở thì hậu quả khôn lường.

Nếu chỉ là một con tỳ nữ thấp hèn, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, cũng chẳng đáng bận tâm, huống hồ nó còn c.h.ế.t. nếu lớn chuyện, ông sẽ mang tiếng là kẻ dạy con, để con gái chuyện đồi bại, vi phạm pháp luật...

Loại chuyện tuyệt đối thể để lộ ngoài.

mất mặt đến , chỉ cần giải quyết êm thấm trong nội bộ gia đình thì cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Không một chút chần chừ, Khưu Nghi lệnh cho hầu: "Gọi Đại tiểu thư đây."

Phải giữ chân .

cũng thể im chờ c.h.ế.t.

"Hiền điệt, chuyện cháu đến đây hôm nay, Thượng thư đại nhân ?"

Chắc chắn là ông , đây là phong cách việc của Lưu T.ử Tu. Chắc là do đứa trẻ bồng bột, nông nổi càn. Nhắc đến cha cũng là để răn đe, cho chừng mực.

Lưu Mẫn xong, bật một tiếng khẩy.

Tưởng dùng cách thể dọa nạt ?

"Đại nhân cha cháu đến đây? Thế thì là một chuyện khác . Nếu đại nhân , cháu sẽ lập tức về mời ông . Dù thời gian vẫn còn sớm, gì cũng kịp chán."

Đây chính là hậu quả của việc nuôi dạy một đứa con gái bất hiếu, để chịu sự sỉ nhục từ một thằng nhóc ranh điều.

Nỗi nhục nhã ê chề.

đồng thời cũng là một lời cảnh báo ngầm.

Sự việc sẽ đẩy quá xa.

Khưu Nghi tự nhủ, đứa con gái của ông quả thực cần dạy dỗ một trận trò. Thế là ông thèm thêm lời nào nữa.

lúc đó, hầu từ ngoài hiên bước bẩm báo: "Đại tiểu thư đến."

Khưu Nghi liếc Lưu Mẫn đang im lìm một góc, nở nụ gượng gạo: "Vậy thì mời ."

Khưu Tình Phương rụt rè bước , vẻ mặt tiều tụy, đầu cúi gằm, dám ngẩng lên ai. Giọng của nàng yếu ớt, thều thào: "Phụ gọi con?"

Khưu Nghi hừ lạnh một tiếng: "Người tìm con , con ngẩng đầu lên sẽ rõ."

Khưu Tình Phương ngơ ngác ngẩng đầu.

Như sét đ.á.n.h ngang tai, nàng sững sờ.

Những kẻ hầu trong những gia đình quyền quý, nhất là những kẻ kề cận bên chủ nhân, kẻ nào ngu ngốc? Thấy công t.ử nhà Thượng thư đến với thái độ hung hăng, thêm vẻ mặt thất sắc của Lão gia, ai cũng đoán chuyện hề đơn giản. Nếu toẹt sự thật, nhỡ Đại tiểu thư chịu đến thì ? Rủi ro ai dám gánh? May mà uy thế của Đại phu nhân đang dần suy yếu, dung nhan của Đại tiểu thư hủy hoại, tương lai mờ mịt, đắc tội một cũng chẳng ...

Thế nên Khưu Tình Phương chỉ cha gọi, ngoài hề chuyện gì.

Tên hầu lo lắng cũng đúng, nếu sự thật, nàng chắc chắn sẽ bao giờ xuất hiện.

Nàng từng thật lòng dành tình cảm cho .

Khi , nàng như thế nào nhỉ?

Là con gái của một vị đại thần triều đình, bông hoa rực rỡ nhất trong vườn, viên ngọc sáng giữa đám sỏi đá, hảo về mặt...

giờ đây, nàng chỉ là một kẻ xí, tàn tạ.

Trên mặt chằng chịt những lớp vảy, đến hàng chục vết. Đại phu chẩn đoán, những vết thương quá sâu, dù chăm sóc kỹ lưỡng đến cũng khó tránh khỏi việc để sẹo.

Nàng ròng rã hai ngày trời, nước mắt tuôn rơi như suối. Thậm chí nàng nghĩ đến cái c.h.ế.t, dải lụa trắng chuẩn sẵn, nhưng đến phút cuối đủ can đảm.

Chỉ là vài vết sẹo nhỏ, đáng chú ý, nghĩa là cuộc đời nàng chấm hết.

Chưa đến mức đường cùng.

Khi suy nghĩ thoáng hơn, nàng cũng chẳng màng đến việc trừng trị tên lang băm hãm hại .

Tâm trí nàng giờ chỉ tập trung việc dưỡng thương.

Nàng luôn tự an ủi, phép màu sẽ xảy , sẽ để vết sẹo nào?

Chưa kịp câu trả lời, nàng bất ngờ chạm trán thương năm xưa.

đáp tình cảm, nàng thể chấp nhận buông tay, nhưng nàng tuyệt đối thể để thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của lúc .

Điều đó chẳng khác nào thừa nhận nàng thất bại t.h.ả.m hại...

Nàng gót định bỏ chạy.

Bất chấp mục đích đến đây là gì.

Lưu Mẫn khó khăn lắm mới ép nàng mặt, thể để nàng dễ dàng tẩu thoát?

Tình hình đang căng thẳng, nhưng vẫn xác nhận : "Vị chính là Đại tiểu thư ?"

Nghe câu , bước chân đang vội vã của Khưu Tình Phương bỗng khựng .

, Lưu Mẫn mặt Khưu tiểu thư. Trước đây, từng thẳng nàng lấy một .

Thực sự là từng một nào.

Chuyện đây?

Khưu Tình Phương bàng hoàng, đầu óc cuồng choáng váng.

Không ai lên tiếng phủ nhận, thì chắc chắn đó là Khưu Đại tiểu thư .

"Khưu tiểu thư.” Lưu Mẫn cất giọng lạnh lùng: “Ngươi thật sự quá tàn độc! Dù là phận nữ nhi, ngươi thể nhúng tay những việc đê hèn như ? Huống hồ ngươi còn là tiểu thư khuê các! Ngươi từng học qua sách thánh hiền ? Chắc chắn là ! Nếu học , lẽ nào ngươi thấm nhuần chút nào những lời dạy dỗ đạo đức? Ngay cả một đứa trẻ lên ba cũng hiểu đạo lý, cớ ngươi u mê đến ? Tâm địa rắn rết, thủ đoạn bỉ ổi, ngươi là loài độc xà cũng ngoa! Khưu đại nhân tiếng tăm lẫy lừng, ngươi xứng đáng con gái của ông ? Với phẩm hạnh tồi tệ như , đừng là tỳ nữ, ngay cả một kẻ ăn mày cũng còn cao quý hơn ngươi gấp vạn !" Hắn sang Khưu Nghi, tiếp tục những lời lẽ sắc bén: "Khưu đại nhân, dù ngài bận rộn việc công đến thì cha , ngài cũng nên dành thời gian dạy dỗ con cái. Nếu , tưởng Khưu tiểu thư thiếu thốn tình thương, ai rèn giũa nên mới đổ đốn như ! Cháu cũng chỉ vì lo nghĩ cho danh tiếng của Khưu đại nhân thôi. Với bản tính ngông cuồng, coi trời bằng vung của Khưu tiểu thư, ai mà tới nàng sẽ còn gây họa cho ai nữa? Lẽ nào trong mắt nàng , mạng sống của những kẻ thấp hèn hơn đều đáng giá một xu? Đại nhân nghĩ về việc ? Lời cháu hết, xin cáo từ."

Nói là cáo từ, nhưng chẳng thèm thi lễ, chỉ phất tay áo lạnh lùng bước .

"Thật quá đáng! Thật quá đáng!"

Khưu Nghi, vị Đô chuyển vận Diêm sứ đường đường chính chính mang hàm Tòng Tam phẩm, một thằng nhóc ranh con vắt mũi sạch c.h.ử.i bới thậm tệ ngay mặt, mà thể mở miệng phản bác nửa lời.

Tất cả là tại ai? Tại ai cơ chứ?

Còn vì mày quá sức vô dụng!

Khưu Tình Phương một nữa nhận lãnh những trận đòn roi.

Lại là những cái tát điếng .

ở trong phòng kín, mà là mặt bàn dân thiên hạ.

Ngay mắt đám hầu kẻ hạ, cha nàng giáng những cái tát thương tiếc lên mặt nàng.

Lưu Mẫn chỉ thể đến mức thôi. Sự giáo d.ụ.c từ nhỏ khiến thể buông những lời c.h.ử.i bới thô tục, chỉ thể dùng những bài học luân lý đạo đức vũ khí để răn đe, dọa dẫm kẻ khác. Những hành động quyết liệt hơn, thực sự dám . Có lẽ vì Thiện Lai gặp hậu quả quá nghiêm trọng, nên thiếu cái dũng khí để trả thù một cách tàn nhẫn. nếu Thiện Lai thực sự mệnh hệ nào... thì cũng lường sẽ những chuyện động trời gì.

May mắn , Thiện Lai vẫn bình an vô sự.

Như là đủ .

Hắn cho rằng như thế là giải quyết xong chuyện.

Hắn rùm beng chuyện lên như , chắc chắn Khưu đại nhân sẽ vô cùng tức giận. Khưu tiểu thư bình yên vô sự là điều thể, ắt hẳn sẽ chịu một trận đòn roi bã.

Tất nhiên, Khưu đại nhân cũng sẽ dễ dàng bỏ qua cho , và Lưu Thượng thư chắc cũng .

cả.

Hắn sợ.

Miễn là Thiện Lai an , chẳng sợ gì hết.

Những chuyện kinh hoàng như sẽ bao giờ lặp nữa.

Hắn thừa nhận Khưu Tình Phương gặp xui xẻo, nàng nếm trải đau khổ.

từng ý định dồn nàng chỗ c.h.ế.t...

 

 

Loading...