Thiện Lai - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-03-17 15:04:08
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khưu Trụ trút thở cuối cùng tại căn nhà trong hẻm Lục Chi.
Và cũng chính trong đêm em gái ruột Khưu Tình Phương tự vẫn bằng dải lụa trắng, cũng đang say giấc nồng tại chính căn nhà .
Hắn dọn đến hẻm Lục Chi sống từ lâu.
Khi tình yêu thăng hoa, chỉ một khoảnh khắc xa cũng đủ khiến con cồn cào ruột gan.
Chính cũng thấy lạ lùng, con gái nhan sắc chẳng tuyệt trần, tài năng cũng chẳng gì xuất chúng, tính tình chỉ cái dịu dàng, nhu mì, mà say đắm đến thế? Say đến mức quên cả lối về, thậm chí từ bỏ luôn ý định rước nàng về dinh, chỉ vì sợ nàng chịu cảnh ấm ức, tủi hờn.
Cứ ở ngoài cũng , chừng nào yên bề gia thất, sẵn sàng dành trọn thời gian bên nàng.
Dù cưới vợ, cũng tuyệt đối để nàng thiệt thòi.
Hắn nghĩ như thế.
Và cũng hành động như thế.
Vì , lúc em gái hấp hối, mặt ở nhà. Hắn đang chìm đắm trong hoan lạc cùng giai nhân tại chính căn nhà mà em gái tặng, tận hưởng những giây phút đê mê, cuồng nhiệt.
Nàng vô cùng ngoan ngoãn, nhất mực lời . Hắn nâng niu khuôn mặt nàng, ngớt lời khen ngợi nàng là một cô nương tuyệt vời. Nàng khẽ nghiêng đầu, nở nụ e ấp, dịu dàng, quyến rũ đến lạ kỳ.
Có lẽ, chính khoảnh khắc , em gái trút thở cuối cùng. Còn , đắm chìm trong thú vui xác thịt, mù tịt về nỗi thống khổ tột cùng mà em gái đang gánh chịu.
Hắn thể nào tha thứ cho chính .
Tại em gái chọn cách kết liễu đời ? Mới mười lăm tuổi thanh xuân phơi phới... Có vì mối lương duyên lỡ dở ?
Hôm đó, rõ ràng con bé ngoài, chính dùng dằng ép buộc nó...
Vậy , chính là kẻ gián tiếp tước đoạt mạng sống của em gái?
Người em gái cùng chung dòng máu, lúc nhỏ từng bế bồng, kiên nhẫn dạy nó gọi tiếng "ca ca". Nó từng là một cô bé đáng yêu nhường nào... Hắn chứng kiến nó lớn lên từng ngày, dắt nó cưỡi ngựa, thả diều, sắm sửa cho nó đủ thứ hoa thơm cỏ lạ, phấn son, nữ trang...
Thế mà, trở thành kẻ hại c.h.ế.t nó.
Và còn cả nữa.
Hắn là trai, là con trai, là một đấng nam nhi mười chín tuổi, trưởng thành, vạm vỡ, đáng lẽ là chỗ dựa vững chắc, che nắng chắn mưa cho họ.
Thế nhưng, thế nhưng...
Khi em gái hủy hoại dung nhan, hề . Khi em gái quyên sinh, thể cứu vãn. Khi chìm trong đau đớn tột cùng, bất lực ...
Sau khi trở về nhà và chuyện xảy đến với em gái, lồng lộn tìm tên nhãi ranh họ Lưu để liều mạng, thề dù tan xương nát thịt cũng trả thù cho em gái.
sức ngăn cản, lóc van xin đừng . Bà sợ to chuyện sẽ chọc giận Lưu gia, bôi nhọ thanh danh của em gái.
Em gái vốn coi trọng danh dự hơn cả sinh mệnh.
Hắn đành bất lực bó tay.
Mẹ đến xé ruột xé gan, cũng chẳng cầm nước mắt.
Thật lòng xin em gái, ngàn vạn xin ...
Em gái mồ yên mả , mà những kẻ vẫn chịu buông tha, cố tình bôi nhọ danh dự của nó.
Hắn nghi ngờ chính của Lưu phủ việc . Vừa định hùng hổ kéo quân sang hỏi tội, một nữa cản đường. Bà cho rằng chắc là họ, vì thế họ cũng chẳng lợi lộc gì. Hơn nữa, dẫu là họ thật, nhưng bằng chứng trong tay, kéo đến đó loạn cũng chẳng giải quyết gì...
Vậy chẳng lẽ cứ khoanh tay ?
Không gì cả, cứ để mặc em gái đời chà đạp, nhục mạ?
Và cả nữa.
Bà đau buồn đến mức thổ huyết, nôn từng vũng m.á.u tươi, đỏ thẫm cả chiếc bô. Từ một phụ nữ luôn chú trọng gìn giữ nhan sắc, đường ai đoán tuổi thật, nay bỗng trở nên hốc hác, tiều tụy, tinh thần rệu rã, mái tóc điểm sương...
Hắn quyết để yên chuyện .
Cần bằng chứng ư? Hắn sẽ tìm !
Kẻ nào dám buông lời x.úc p.hạ.m em gái , bắt là cứ tẩn cho một trận tơi bời, mới tra hỏi, hỏi xong tẩn tiếp, tẩn cho đến khi nào khai mới thôi!
chừng đó vẫn đủ để xoa dịu nỗi đau thấu tận tâm can. Hắn tìm đến men rượu, uống say bí tỉ ngày qua tháng khác. Chỉ cơn say mới giúp tê liệt cảm giác, quên những ký ức đau buồn. Say xỉn còn dễ chịu hơn vạn sự tỉnh táo đầy dằn vặt... Dần dà, những khoảnh khắc tỉnh táo của ngày càng hiếm hoi, cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.
Hắn c.h.ế.t vì nghẹt thở.
Uống quá nhiều rượu, say đến mức cơ thể mềm nhũn như bãi bùn, thể nhúc nhích, cuối cùng chính bãi chiến trường do nôn mửa sặc, tắc thở mà c.h.ế.t.
Chính Bích Đào, , là Trân Châu, là đầu tiên phát hiện sự việc. Trời trưa trật mà vẫn dậy, nàng ngoài cửa gọi mãi thấy thưa, bước thì chỉ thấy một mớ hỗn độn, hôi hám.
Cơ thể lạnh ngắt từ lâu, đồng t.ử giãn to, môi tím tái.
Trân Châu sợ hãi đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ.
Trong nhà chỉ hai chủ, một c.h.ế.t, một ngất. Đám hầu hoảng loạn tột độ, dám tự ý đụng chạm, vội vàng rước đại phu và chạy đến Khưu phủ báo tin dữ.
Chuyện tày đình như thế, thể giấu Vương phu nhân?
Vương phu nhân chỉ hai mụn con, nay cả hai đều bỏ bà mà , sống tiếp còn ý nghĩa gì nữa? Bà loạng choạng định tìm dải lụa trắng để tự vẫn thì một lão bà trung thành bước thì thầm báo tin: phụ nữ mà Đại thiếu gia b.a.o n.u.ô.i bên ngoài đang gào t.h.ả.m thiết cổng phủ.
Hóa con trai bà tình bên ngoài, hèn chi nó cứ lấy cớ biền biệt chịu về nhà. giờ thì chứ? Kệ xác nó, con trai c.h.ế.t , còn bận tâm ba cái chuyện bao đồng gì?
lão bà bồi thêm một câu chấn động: Người phụ nữ đó đang mang cốt nhục của Đại thiếu gia.
Trân Châu m.a.n.g t.h.a.i hai tháng.
Nàng cần đến đại phu bắt mạch cũng tự hỉ. Chu kỳ kinh nguyệt của nàng vốn dĩ đều đặn, tháng thấy trễ, nàng sinh nghi, những tháng vẫn bặt vô âm tín, trong lòng nàng nắm chắc phần nào.
nàng tuyệt nhiên hé răng với ai.
Nàng dám.
Nàng chỉ là một ả tiểu di nương bao nuôi, trong khi trượng phu còn chính thức cưới vợ. Lỡ như giữ đứa bé thì ? Nàng sẽ phá thai, uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i triền miên. Thuốc men độc hại sẽ tàn phá cơ thể, uống nhiều sẽ dẫn đến vô sinh, khi nàng sẽ mất chỗ dựa vững chắc cho tương lai... Nàng chẳng bao giờ tin những lời thề non hẹn biển, chỉ những thứ nắm chắc trong tay mới là thứ đáng tin nhất. Nàng quyết định đ.á.n.h cược một ván, giấu nhẹm chuyện m.a.n.g t.h.a.i cho đến khi thể phá bỏ nữa. May sẽ đổi ý, cho phép nàng giữ đứa bé. Còn nếu vẫn tàn nhẫn bắt phá thì kết cục cũng chẳng khác là bao.
Đến khi xảy sự cố với Khưu Tình Phương, nàng càng dám mở lời.
Nàng hiểu quá rõ tính nết của gã đàn ông . Nếu , chắc mừng, khi còn oán hận nàng.
Quả nhiên, khi chìm trong men rượu, phát điên, thậm chí còn đ.á.n.h đập cả nàng.
Như là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-82.html.]
Đòn roi chẳng nàng e sợ, nhưng chính cái thái độ hối hận tột cùng, tự trách móc bản vì gián tiếp gây cái c.h.ế.t của em gái mới khiến nàng ớn lạnh.
Nhỡ ngày phát hiện , chính nàng là kẻ hiến kế cho em gái thì ? Hắn sẽ đối xử với nàng thế nào? Liệu coi nàng là kẻ chủ mưu hại c.h.ế.t em gái ?
Khả năng đó thể xảy .
Vậy nàng ?
Nàng luôn trăn trở về chuyện .
Hôm đó, Đại tiểu thư dẫn theo nha đến tìm nàng, chắc chắn chuyện , thậm chí thể là nhiều . Đại tiểu thư mất mạng cũng vì chuyện , sớm muộn gì cũng sẽ sự thật.
Nàng đây? Nàng mù mờ về việc bao nhiêu chuyện, nên chẳng thể nào tay bịt miệng.
nếu c.h.ế.t thì ?
Nhìn lên cơn co giật, nàng ôm lấy gò má sưng tấy, âm thầm toan tính.
Gia tộc họ Khưu chỉ hai mụn con đích tôn. Đại tiểu thư khuất bóng, nếu nay cả Đại thiếu gia cũng theo thì Vương phu nhân, vị chồng danh giá mà nàng từng diện kiến, sẽ đối mặt ? Trong bụng nàng lúc đang mang giọt m.á.u của Đại thiếu gia...
Thân phận của nàng vốn dĩ chỉ thể tiểu di nương, phu quân cũng từng hứa hẹn sẽ rước nàng về chính thất. Nàng cũng chẳng dám mơ tưởng đến điều đó. Cả đời vợ lẽ bên ngoài cũng chẳng , cuộc sống hiện tại quá mãn nguyện đối với một xuất thấp hèn như nàng... nếu cơ hội thăng tiến thì ? Dựa đứa con trong bụng, nàng thể đường hoàng bước cổng chính... Chỉ cần sinh một mụn con trai, đứa con duy nhất của thì Khưu gia tuyệt đối sẽ bạc đãi nàng...
Ngẫm ngẫm , chuyện chỉ lợi chứ hại.
Tình nghĩa phu thê sâu đậm đến mấy, sánh bằng mạng sống của bản ?
Huống hồ dẫu c.h.ế.t, nàng cũng chẳng mất mát gì.
Thế là, Trân Châu tự giáng cho một cú tát điếng , nước mắt ngắn nước mắt dài chạy vụt cửa. Nàng hớt hải với đám nha rằng Đại thiếu gia đang lên cơn điên vì say rượu, đ.á.n.h đập vô cớ. Hai đứa nha , hồn siêu phách lạc, dám bén mảng gần?
Và kết cục là Khưu Trụ c.h.ế.t.
Tin tức truyền đến Lưu phủ, lúc Thiện Lai đang hàn huyên cùng Lưu Mẫn.
Tình cảm của đôi trai gái , nhờ trận đòn roi mà Lưu Mẫn chịu, càng thêm sâu nặng, gắn bó.
Thiện Lai thừa hiểu, Lưu Mẫn đ.á.n.h là vì nàng.
Đây chẳng đầu vì nàng mà chịu đòn.
Hắn chỉ chịu đòn vì duy nhất một nàng.
Ngày hôm đó, khi khiêng về nhà một tấm ván gỗ, dù bế lên giường, xoay sở tay chân, nắn bóp cơ thể, vẫn hôn mê bất tỉnh.
Vết thương quá nặng, dù đang trong trạng thái hôn mê, gương mặt vẫn nhăn nhó vì đau đớn. Đường nét cằm căng cứng, đôi mày nhíu chặt, khóe mắt ngấn lệ rỉ , bộ khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. dẫu , vẻ tuấn tú của vẫn hề phai mờ, cộng thêm sự mỏng manh, yếu đuối càng khiến thêm phần xót xa.
Xung quanh bàn tán xôn xao, nhưng Thiện Lai chẳng lọt tai một chữ. Nàng chỉ , nước mắt tuôn rơi khi thấy tấm lưng trần chi chít vết thương, da thịt rách nát của .
Có lẽ chính tiếng nức nở của nàng đ.á.n.h thức .
Lúc tỉnh , đôi mắt nàng sưng húp, nhòa lệ đến mức chẳng rõ thứ gì. Nàng chỉ loáng thoáng thấy tiếng thều thào: "Ta đau lắm , nàng đừng nữa." Thiện Lai vội vàng ngoảnh mặt , sợ thấy bộ dạng tèm lem của . Dù , nàng vẫn lo lắng cho , toan dậy rời .
nhanh tay hơn, bắt kịp những ngón tay nàng đang buông thõng, nắm chặt lấy.
"Thật sự đau , nàng nín ."
Hắn rõ những giọt nước mắt là dành cho .
Nàng càng to hơn.
Hắn nhẹ nhàng bảo: "Nàng , cử động mạnh sẽ rách vết thương mất."
Nghe , nàng ngoái , quả nhiên thấy hình đang cố gượng dậy. Sợ đau thêm vết thương, nàng vội vã theo lời , xuống mép giường: "Huyh yên !"
Hắn ngoan ngoãn thu tay , úp mặt xuống gối.
Thấy than đau, Thiện Lai lo sợ vết thương rách miệng. Nàng lấy thuốc, ghé sát lưng , cẩn thận quan sát.
"Đừng nữa..." Hắn vùi mặt sâu gối, giọng trầm đục: “Xấu xí lắm..."
Lúc , Thiện Lai mù tịt về nguyên do sự việc. Nghe , nàng chút bực . Sợ thì tại để đ.á.n.h nông nỗi ?
Nàng gặng hỏi, nhưng kiên quyết giữ im lặng.
Nàng càng tức giận hơn, phắt dậy toan bỏ .
Lúc , mới chịu mở lời, giọng càng thêm nghèn nghẹn, pha chút hờn dỗi: "Nàng chuyện gì thật ?"
Nếu , nàng thể thốt những lời trách móc ? Nàng , và cũng chẳng kể cho nàng những lời lẽ tục tĩu, dơ bẩn ...
Thiện Lai thực sự gì cả, nàng chỉ rơi nước mắt xót thương.
Nàng thẳng thắn thừa nhận: "Nhìn bộ dạng thế , tâm trí rối bời, còn lòng nào mà quan tâm đến những chuyện khác?"
Hắn xong, khẽ mím môi. Dù tấm lưng vẫn còn đau nhức, nhưng trong lòng ngập tràn niềm vui sướng. Rồi nàng hỏi: "Rốt cuộc là vì chuyện gì? Huynh ."
"Ta thấy khát, uống chút nước."
Thiện Lai vội vã rót nước, dùng thìa đút cho từng ngụm nhỏ.
Trong lúc uống nước, sắp xếp xong câu chuyện trong đầu. Uống xong, bắt đầu kể: "Khưu tiểu thư... nàng tự vẫn ... Phụ trách tự ý đến Khưu phủ gây chuyện mà bàn bạc . Giờ bên ngoài đang đồn ầm lên là ép c.h.ế.t nàng , phụ nổi giận lôi đình nên mới phạt ..." Những điều tồi tệ, kiên quyết giấu nhẹm, nàng bận tâm.
Nghe những lời kể , Thiện Lai bàng hoàng sững sờ.
Một là vì cái c.h.ế.t đột ngột của Khưu Tình Phương, hai là vì sự việc đến nước c.h.ế.t, e rằng khó mà bưng bít . Nàng thái độ của Lão gia , lỡ như ông cho rằng nàng là nguyên nhân gây tiếng , tống cổ nàng thì ?
Đang chìm trong dòng suy nghĩ, nàng thấy giọng vang lên: "Phụ bảo, xảy chuyện tày đình , e rằng chẳng gia đình nào dám gả con gái cho nữa. Ta dám thẳng với phụ , nhưng trong lòng thấy như càng , nguyện sống cô độc cả đời... Bắt lấy khác, thực sự cam tâm..." Hắn còn thầm thì thêm: “Nàng yên tâm..."
Giọng nhẹ bẫng, tựa như gió thoảng.
"Nàng yên tâm..."
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, đầu đuôi, nhưng ẩn ý sâu xa bên trong, nàng thấu hiểu.
Nước mắt bất giác lăn dài gò má.
Mọi cảm giác tủi nhục, uất ức, oán hận, bất cam vì từ chối đây...
Giờ phút , tất cả đều tan biến thành mây khói.