Thiện Lai - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:49:26
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Mẫn cực kỳ ghét việc sách, ghét cay ghét đắng. Ngồi học giữ tư thế nghiêm trang cứng nhắc suốt cả ngày trời, vểnh tai rao giảng đủ thứ đạo lý cao siêu. Tiếng ê a "chi hồ giả dã" cứ trầm bổng ề bên tai, mà chỉ buồn ngủ c.h.ế.t sống . Mà ngủ cũng chẳng yên, cho phép. Vừa gà gật là hét gọi, gọi vài thì xòe tay ăn thước kẻ.
Vị dạy học là một lão hủ nho lừng danh khắp vùng, sinh một đám con gái, tuyệt nhiên lấy một mụn con trai. Nghe đồn mấy cô con gái nhà lão khi xuất giá từng bước chân khỏi khuê phòng nửa bước. Lão tự hào đây là tác phong giáo dưỡng chuẩn mực của tiểu thư khuê các. Đám con gái lấy chồng cũng chẳng bẽ mặt lão, ai nấy đều nổi tiếng hiền thục đức hạnh. Vì , nhà con gái đều trăm họ đ.á.n.h tiếng tới tấp. Lão vô cùng hãnh diện về điều đó. Lão cho rằng dẫu cả đời thi đỗ công danh, nhưng dạy dỗ bầy con gái nết na thế cũng coi như uổng phí kiếp . Đối với học vấn, luôn mang một thái độ vô cùng thành kính. Chỉ cần cầm sách lên là lão tự động ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, cất giọng trầm bổng nhịp nhàng, đầu ngửa , xoay một vòng mới đưa về vị trí cũ. Lỡ mà đến mấy câu danh ngôn cảnh tỉnh đời, lão cố tình dừng ngắt nhịp, hai ba cho thấm.
Lưu Mẫn ghét học sách, trong mắt lão hủ nho đây chẳng khác nào tội ác tày trời đáng xử trảm. vì tổ mẫu của Lưu Mẫn nhét cho lão nhiều bạc, nên lão cũng chẳng tiện mắng nhiếc răn đe. Đối mặt với Lưu Mẫn, khuôn mặt lão lúc nào cũng mang một biểu cảm duy nhất: hàng lông mày nhíu chặt, đôi môi mím tạo thành mấy nếp nhăn sâu hoắm ở nửa khuôn mặt, hệt như những vệt d.a.o khắc, toát lên vẻ hoài nghi vạn vật. Lưu Mẫn chán ghét vị đến tận cổ. Hắn cũng chẳng phân định nổi là vì ghét học nên đ.â.m ghét dạy, vì căm ghét dạy nên mới chán ghét việc học. Dù là nguyên nhân nào thì kết cục vẫn chỉ một: chán học và ghét . Tiên sinh để chòm râu dài thướt tha mềm mại, trông tiên phong đạo cốt. Chòm râu , cùng với đám con gái ngoan hiền, là niềm kiêu hãnh cả đời của lão, lúc nào rảnh lão cũng đưa tay vuốt ve nâng niu. Thế nhưng Lưu Mẫn lén lút đặt cho lão biệt danh "Lão dê cụ” chỉ vì chòm râu ngứa mắt .
Dẫu ghét cay ghét đắng thì cũng thể xua đuổi lão , bởi đây là vị ân sư do đích cha mời về. Việc sách vốn dĩ khô khan nhàm chán, thể sánh bằng thú vui ngao du sơn thủy tiêu d.a.o tự tại ngoài ? Lại đối mặt với một kẻ khó ưa, thử hỏi thể nhét nổi chữ đầu? dẫu học vô thì vẫn c.ắ.n răng mà học. Bởi lẽ mang phận là con trai của Thám hoa lang, học hành bết bát sẽ vấy bẩn danh tiếng của phụ . Danh tiếng của phụ ở đất Bình Thành, thậm chí là thiên hạ, đều vang rền như sấm nổ bên tai. Mười bốn tuổi đỗ Tú tài, hai mươi tuổi đỗ Giải nguyên, hai mươi mốt tuổi đỗ Hội nguyên, Điện thí Hoàng đế đích chấm đỗ Thám hoa. là kỳ tài ngút trời hiếm . Đỗ Thám hoa tức là thứ ba trong kỳ thi Đình, nhưng xếp thứ ba chắc học thức kém hai đầu. Nguyên do là ngài còn quá trẻ tuổi, diện mạo tuấn khôi ngô. Chức danh Thám hoa lang năm hai mươi mốt tuổi những là sự nuối tiếc, mà còn là một bước thêu hoa gấm, lưu truyền thiên cổ.
Con trai độc nhất của Thám hoa lang, từ lúc lọt lòng đến giờ, đến cũng cung phụng như khách quý. Lưu Mẫn tự nhận thức bản hưởng lợi quá nhiều từ cái danh xưng hào nhoáng , nên sẵn lòng bảo vệ danh dự cho phụ . Ghét sách đến mấy thì vẫn nhai chữ. May mắn , sở hữu tư chất thông minh đĩnh ngộ đến mức đáng sợ. Chỉ cần qua loa là thấu hiểu vượt xa bạn bè đồng trang lứa. Dù cũng là m.á.u mủ của Thám hoa lang cơ mà.
Ấy thế mà, nét chữ của con trai Thám hoa lang chẳng sánh kịp một a quê mùa. Chữ bằng, họa cũng kém xa. Làm thể như thế ? sự thật rành rành ngay mắt: “Nàng tài hoa nhường , thể chịu kiếp nha chứ?" Bắt nàng a bưng bê phục dịch quả thực là sự sỉ nhục, nàng là một bậc tài nữ đích thực. nếu nha , nàng lấy gì để sống? Gia cảnh nàng bần hàn khốn khó, dù cha nàng ốm đau thì nhà cũng chẳng dư dả gì, bữa đói bữa no đắp đổi qua ngày, lấy bạc để nuôi nàng học chữ vẽ tranh?
Trong lòng Lưu Mẫn nảy sinh một quyết định. Hắn hắng giọng, cố chỉnh tông giọng cho chững chạc, uy quyền nhất. Hắn phán: "Ngươi cũng khá lắm. Bổn thiếu gia thấy ngươi đủ tư cách hầu hạ trong thư phòng đấy." Lời thực chất là đang hạ kết giao tỏ ý lấy lòng, nhưng cái thái độ kiêu ngạo bề vẫn cứ bộc lộ rành rành. Lẽ câu , Thiện Lai thốt vài lời cảm tạ cho phép, nhưng cuối cùng nàng chọn cách nín lặng. Lưu Mẫn cho rằng nàng đáp lời, để còn cớ tiếp tục câu chuyện. Nàng hé răng, cũng chẳng buồn tiếp tục mở miệng, để tránh mang tiếng là kẻ chủ động níu kéo ả a hèn mọn. Từ đến nay, đến cũng luôn giữ cái thói kiêu căng .
ngặt nỗi, thư họa của Thiện Lai tài . Nàng xuất chúng hơn , nàng xếp ở vị trí cao hơn. Thế nên, Lưu Mẫn đành xuống nước thỏa hiệp, nhưng chỉ thỏa hiệp một chút đỉnh thôi, thể quá đà : “Ta sách , ngươi cũng tự tìm việc gì đó mà ." Hắn dặn dò. Nói xong, thận trọng gấp tờ giấy nàng vẽ cất . Đồ quý thế vứt thì phí phạm quá, giữ mới . Lưu Mẫn tự xắn tay thu dọn mặt bàn, rút một cuốn sách xuống tĩnh lặng .
Thiện Lai vẫn đực đó. Như Huệ từng dạy quy củ cho nàng, lúc thiếu gia phân phó gì thì cứ việc im chờ lệnh. Thấy nàng im như tượng gỗ, Lưu Mẫn bực lên tiếng: "Ngươi cứ đực đấy gì? Thích lắm hả?" Câu hỏi vặn vẹo thật khiến sôi máu. Nàng đương nhiên là thích, nhưng lề thói quy củ bắt buộc nàng chôn chân ở đây, nàng quyền lựa chọn ? Hắn thừa mà còn cố tình hỏi xoáy, thật sự là quá đáng. Trong lòng bùng lên một nỗi bất mãn, nhưng nàng dám hé răng. Dù cho sỉ nhục thì nàng cũng nghiến răng mà chịu đựng, đó là bổn phận của kẻ nô tỳ. Tuy nhiên, trong thâm tâm Thiện Lai bao giờ tự nguyện cam chịu kiếp sống nô dịch . Nàng vẫn luôn âm thầm thực hiện những cuộc phản kháng nhỏ nhặt để bảo vệ chút cốt cách thanh cao còn sót . Và sự câm lặng chính là cách nàng phản kháng.
Hai bắt chuyện, nàng đều coi như khí. Quá đáng lắm . Lưu Mẫn âm thầm nghiến răng trèo trẹo. Ngươi thích thì cứ việc cho rã chân , để xem ngươi cứng đầu bao lâu. Hắn lật một trang sách. Trong lúc lật sách, ánh mắt liếc trộm sang bên cạnh. Nàng vẫn đó, nhu thuận tĩnh lặng như một bức tượng. Đáng đời. Hắn mấp máy môi rủa thầm. Lật trang thứ hai. Trang thứ ba. Nàng vẫn yên bất động ở vị trí cũ, chẳng thèm nhúc nhích.
Lưu Mẫn bắt đầu thấy sốt ruột bực bội. Cảm thấy gai mắt chịu nổi. Hắn ném phịch cuốn sách xuống bàn, cao giọng quát: "Ngươi cứ sừng sững ở đó gì? Chướng mắt c.h.ế.t ! Không tự tìm việc mà ? Biết chữ thì trong thiếu gì sách, tự kiếm một quyển mà ?" Vừa dứt lời, sực nhớ một chuyện, hai mắt sáng rực lên vì hưng phấn: “ , cuốn họa phổ! Lần lật thấy nó, là do Lý Công Minh biên soạn, chuyên về chim muông hoa lá, kỹ thuật in ván gỗ màu sắc nét lắm, hàng hiếm đấy!" Nói đoạn, lao tìm. Thiện Lai cũng tò mò bám theo. Đạo lý quy củ nô tỳ gì đó nàng quăng sạch đầu: “Đây !" Hắn lôi cuốn họa phổ , phủi lớp bụi bám bìa ném cho bên cạnh.
Thiện Lai đỡ lấy cuốn sách, ánh mắt lập tức dán chặt những trang giấy. Nàng lật giở từng trang đầy say mê. Nào là kỳ hoa dị thảo, chim muông gỗ đá, muôn hình vạn trạng. Mỗi bức vẽ đều kèm theo lời bình phẩm giới thiệu tác giả. Tuyệt tác của các danh họa lẫy lừng nhiều đời đều hội tụ trong một cuốn sách mỏng : “Đồ đúng ?" Lưu Mẫn đắc ý vỗ ngực. Thiện Lai đắm chìm thế giới trong họa phổ, ngây dại ngắm . Ngón tay nàng men theo từng nét mực lướt nhẹ trang giấy... Dáng vẻ mê mẩn của nàng khiến Lưu Mẫn vô cùng mãn nguyện. Phải thế chứ! Thuận mắt bao.
Tia nắng mặt trời chiếu xuyên qua khung cửa sổ dán giấy bích sa, hàng vạn hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong vạt nắng. Nàng yên tĩnh lặng cúi đầu lật sách. Nước da trắng ngần của nàng ánh nắng hắt như phát luồng ánh sáng chói lọi, tưởng chừng như sắp tan chảy hòa gian. Nàng thật. Một nhan sắc tuyệt trần. Một mỹ thế , nỡ lòng nào bắt nàng chịu kiếp bưng bê hầu hạ? "Mình đối xử với nàng hơn một chút." Hắn tự nhủ. Hắn quyết định tha thứ cho sự vô lễ của nàng: “Ngươi định chôn chân ở đây mãi ? Ta về bàn sách đây."
Thiện Lai bỏ ngoài tai âm thanh, vẫn trơ đó dán mắt cuốn họa phổ. Liếc mắt đưa tình cho kẻ mù xem. Đã thế thì cứ đó . Lưu Mẫn lưng hậm hực về. Trở bàn sách, cắm cúi nhai chữ. Trời độ giữa hè, tiếng ve kêu rền rĩ liên hồi dứt, âm thanh cứ vang vọng đứt quãng nhưng day dứt dai dẳng. Nghe mà thấy lòng bồn chồn loạn nhịp. Một chữ cũng nhét nổi đầu. Sao nàng thể chăm chú nhập tâm đến thế cơ chứ? Người bên cạnh rát cả họng mà vẫn cứ như điếc. Hắn thua . Thư họa thua đành, đến cả định lực tập trung cũng thua nốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-9.html.]
Lưu Mẫn cam tâm nhận thất bại. Hắn đ.á.n.h bại thêm nào nữa. Thế là gắng sức ép bản chú tâm sách. Hắn cũng ưu điểm đáng khen ngợi. Một khi quyết tâm học thì chắc chắn chữ sẽ lọt đầu. Đọc xong một chương, cũng chẳng nhớ rõ thời gian trôi qua bao lâu. Vểnh tai ngóng, vẫn thấy một tiếng động nào phát từ góc phòng bên . Lẽ nào nàng vẫn còn đó? Hắn đặt sách xuống, rón rén bước gần xem thử. Vẫn còn đó thật. Nàng vẫn chìm trong vạt nắng, bụi vẫn bay lơ lửng, chỉ là nắng chói chang gay gắt hơn . Khuôn mặt nàng rực sáng đến mức gần như chói lóa khó rõ. Tận sâu bên trong thư phòng vẫn bao trùm một màn tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng ve râm ran và ồn ào náo động bên ngoài đều chặn ngoài . Chỉ còn âm thanh sột soạt lật sách thật khẽ, thật mỏng manh.
Lưu Mẫn thầm nghĩ, một mang trong cái định lực dồn hết tâm trí công việc thế , vượt trội hơn kẻ khác cũng là điều tất yếu. Cứ thành cho nàng . Đồng thời, cũng cảm thấy bản khích lệ. Hắn nào kém cỏi ngu ngốc hơn nàng, chỉ là nay quá buông thả lười biếng nên mới lép vế. Nếu cũng dốc sức dùi mài kinh sử giống nàng, chuyện thắng bại còn phân định rõ .
Hắn trở về bàn tiếp tục sách. mới lật hai trang, bên ngoài vang lên tiếng gọi réo rắt: "Thiếu gia." Giọng Lưu Mẫn quá quen tai . Đó là Vân Bình, nha cận của , kề vai sát cánh hầu hạ từ thuở lọt lòng. Mấy hôm nàng ốm liệt giường vì nhiễm phong hàn, nên chuyển về nhà cha đẻ dưỡng bệnh: “Vào đây mau!" Kèm theo tiếng bước chân xột xoạt. Người bước cửa dáng dong dỏng cao, khuôn mặt trái xoan thanh tú, điểm trang qua loa một lớp phấn mỏng manh. Hai đường chân mày kẻ xếch kéo dài khuất trong chân tóc, cặp mắt đen nháy láu lỉnh lóe lên những tia sáng sắc sảo. Đôi môi dẫu tô son vẫn căng mọng đỏ chót tự nhiên, tỏa vẻ kiều diễm rạng rỡ.
Lưu Mẫn vui mừng hỏi: "Ngươi khỏi hẳn bệnh ?"
Vân Bình vội nhún hành lễ, miệng tươi rói đáp: "Khỏi từ lâu ạ! Vốn dĩ bệnh tình cũng chẳng đáng ngại, chỉ là nô tỳ dám ảnh hưởng đến thiếu gia nên mới xin phép về nhà dưỡng bệnh. Tới nay cũng bốn năm ngày , gì chuyện khỏi? Chưa khỏi hẳn thì nô tỳ dám ló mặt về hầu hạ?" Vừa liến thoắng trả lời, đôi mắt tinh quái của nàng nhanh chóng quét một lượt quanh thư phòng.
Lưu Mẫn thở phào: "Ngươi về là . Bọn nha ở đây pha dở tệ, ngon mà tay bọn nó cũng thành nước lã, đúng là phí phạm của trời."
Vân Bình tủm tỉm đắc ý: "Là do nô tỳ chỉ bảo chúng tới nơi tới chốn. Để lúc về nô tỳ sẽ đích kèm cặp , quyết để chúng hỏng đồ ngon của thiếu gia nữa."
Lưu Mẫn khoát tay: "Chỉ cần ngươi là đủ , khỏi cần tốn công dạy dỗ bọn nó gì. Dạy bao nhiêu mà lọt tai chữ nào , tốn sức vô ích.”
“Thiếu gia dạy chí .”
“Ngươi mới về mà sang đây tìm , chuyện gì gấp ?" Lưu Mẫn hỏi .
"Vâng ạ, Ngô ma ma mới phủ, hiện đang thỉnh an lão thái thái bên Phúc Trạch đường. Lão thái thái sai sang hỏi xem bữa trưa nay thiếu gia qua đó dùng bữa .”
“Đương nhiên là chứ, ?" Lưu Mẫn bật dậy: “Ta qua đó ngay bây giờ." Bước vài bước, càu nhàu: "Sao ngươi báo sớm hơn?"
Vân Bình xòa: "Ngô ma ma cũng mới tới nơi thôi ạ." Đôi mắt nàng lúc đảo quanh liếc ngang liếc dọc tìm kiếm một cách quang minh chính đại: “Ủa, nha mới đến ? Không mặt ở đây ? Ngô ma ma cũng đang diện kiến nàng đấy ạ."