Thiện Lai - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-17 15:04:16
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiện Lai thật sự quá đen đủi.
Gã mặc áo giáp oai vệ chính là Hà Kính, quý t.ử của vị Tổng binh cai quản vùng . Dù chỉ giữ một chức quan nhỏ trướng cha , nhưng Hà Kính nổi tiếng là trẻ tuổi tài cao, hành sự quyết đoán.
Khoảng hai năm trở đây, quanh vùng Hà Sơn xuất hiện một đám thổ phỉ chuyên cướp bóc các đội buôn qua , gây nhức nhối cho bách tính. Tiêu diệt thảo khấu, giữ gìn bình yên cho dân là bổn phận của Tổng binh Hà, và Hà Kính cũng tự coi đó là trách nhiệm thể thoái thác của bản . Tối hôm qua, Hà Kính bất ngờ nhận mật báo: Nhân dịp sinh nhật của tên đầu sỏ băng cướp, bọn chúng bao trọn một chiếc thuyền hoa để thác loạn hồ Lăng. Sự ngông cuồng, coi trời bằng vung chẳng khác nào một lời thách thức trắng trợn đến uy quyền của quan phủ! Hà Kính tin mà tức giận đến mức đỏ mặt tía tai. Không chần chừ nửa khắc, gã lập tức triệu tập binh lính, lên kế hoạch dùng những chiếc xuồng nhỏ ngụy trang, âm thầm bao vây chiếc thuyền hoa. Đợi đến nửa đêm thanh vắng, khi bọn cướp đang say sưa men rượu, gã sẽ đích dẫn quân xông lên, băm vằm tên tướng cướp thành trăm mảnh. Khi thời cơ chín muồi, Hà Kính bí mật đột nhập lên thuyền, tiến thẳng đến phòng của tên đầu sỏ, nhưng chẳng thấy bóng dáng . Biết rút dây động rừng, Hà Kính định hạ lệnh rút quân. Nào ngờ, chiếc thuyền hoa bỗng bốc cháy dữ dội, tiếng hò hét c.h.é.m g.i.ế.c vang lên khắp nơi, khung cảnh trở nên hỗn loạn, mất kiểm soát.
Sau một đêm dài mệt nhoài, trải qua những giây phút sinh t.ử cận kề, chẳng những bắt tên tướng cướp mà còn chịu tổn thất nặng nề về lực lượng. Gây một vụ lùm xùm lớn đến thế, nếu tóm tên tội phạm, đừng là Hà Kính, ngay cả cha gã cũng khó mà tránh khỏi liên lụy, cấp trách phạt.
May mắn , nếu Hà Kính chỉ là một thanh niên nhiệt huyết, xốc nổi thì cha gã, Tổng binh Hà, là một con cáo già mưu lược, túc trí đa mưu.
Ông chỉ nhận tin tức muộn hơn con trai một chút, nhưng ngay lập tức âm thầm điều binh khiển tướng, bày binh bố trận. Một khi chiếc lưới khổng lồ tung , đến một con cá con cũng khó lòng lọt qua, huống hồ là một con bằng xương bằng thịt?
Hà Kính cha trách mắng một trận tơi bời, mặt mũi bẽ bàng, trong lòng hậm hực yên. Gã thề độc rằng dù lật tung cả cái hồ Lăng lên, gã cũng tự tay bắt sống tên đầu sỏ bằng để rửa sạch nỗi nhục nhã .
Bọn cướp ranh ma xảo quyệt, hành tung bí ẩn vô cùng. Đã hai năm ròng rã đấu trí với quan phủ, mà đến nay vẫn ai nắm rõ lai lịch, nhân dạng thực sự của chúng. Chỉ rằng tên đầu sỏ vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú, nên giang hồ thường gọi bằng cái biệt danh "Cẩm Diện Tặc". Chính vì thế, Hà Kính cứ nhè những kẻ diện mạo bắt mắt mặt hồ mà lục soát, truy bắt.
Thiện Lai lõm bõm vài câu, lờ mờ đoán bọn họ đang truy lùng một ai đó. Trải qua một đêm kinh hoàng, sức cùng lực kiệt, nàng chỉ mong sớm giải thoát để tìm đại phu chữa trị vết thương. Thế là nàng cất tiếng hỏi: "Xin hỏi các vị đang tìm ai ?"
Chẳng ai thèm đoái hoài đến câu hỏi của nàng.
Không bỏ cuộc, nàng hỏi tiếp: "Bất kể các vị đang tìm kiếm ai, nghĩ đó chắc chắn liên quan gì đến . Xin mạn phép hỏi một câu, kẻ mà các vị đang truy nã là nam nữ?"
Tuy quan phủ nhiều thông tin về Cẩm Diện Tặc, nhưng việc là nam giới thì ai cũng dám chắc nịch.
Quan sát thái độ của Hà Kính, Thiện Lai ngầm hiểu vấn đề, bèn lên tiếng phân trần: "Thưa quan lớn, tuy ăn vận nam trang nhưng thực chất là nữ nhi. Vì là kẻ mà quan lớn đang tìm kiếm, kính mong quan lớn mở lòng từ bi, cho phép rời để tìm đại phu chữa trị."
Trong phút chốc, sắc mặt Hà Kính đổi liên tục, biểu cảm vô cùng đặc sắc.
lúc , một tên lính hớt hải chạy đến bẩm báo tình hình. Hà Kính xong, vội vã gót bước .
Cảm thấy cơ thể ngày càng rã rời, khống chế chặt chẽ hai bên cánh tay, Thiện Lai đành xuống nước thỏa hiệp: "Nếu các chịu thả thì ít nhất cũng hãy gọi một đại phu đến đây khám bệnh cho . Ta thật sự sắp chịu nổi nữa ..."
Hà Kính sải bước đến vòng vây của binh lính, đám tự động dạt tạo thành một lối . Phía cuối con đường là cha gã, đang cùng một kẻ ngợm be bét máu, trói gô .
Tổng binh Hà đang bàn bạc công việc với Tri phủ đại nhân. Hà Kính cạnh lỏm vài câu, lờ mờ đoán kẻ đang bẹp đất chính là Cẩm Diện Tặc khét tiếng.
Tên cướp và một tên tay sai lưỡi d.a.o sắc bén giấu trong chiếc lưới đ.á.n.h cá của Tổng binh Hà cho trọng thương, thể thoát . Tên tay sai vì ham sống sợ c.h.ế.t hèn nhát chỉ điểm đại ca của .
Hà Kính rút thanh kiếm sắc lạnh, gạt lọn tóc bết dính mồ hôi và m.á.u che khuất khuôn mặt tên cướp. Gã săm soi kỹ lưỡng gương mặt , bĩu môi phán: "Cũng chỉ đến mức thanh tú là cùng." Tức giận vì một kẻ nhan sắc tầm thường như cho leo cây, gã vung chân đá mạnh bụng Cẩm Diện Tặc, khiến văng xa cả chục thước. Một cú đá đủ hả giận, gã lao tới đá bồi thêm nhát nữa, nghiến răng rít lên: "Mặt mũi thế mà cũng dám xưng danh Cẩm Diện Tặc !"
Thiện Lai lê những bước chân mệt mỏi, lảo đảo trở về quán trọ. Trên tay nàng cầm vài gói t.h.u.ố.c Nam bốc, loại t.h.u.ố.c chuyên trị chứng hồi hộp, tức ngực.
Minh Hải chờ nàng từ lâu, thấy bóng nàng liền vội vã chạy đỡ.
Thiện Lai lo lắng hỏi han: "Bọn chúng khó dễ gì ?"
Minh Hải lắc đầu quầy quậy, cũng hỏi thăm tình hình của Thiện Lai.
Thiện Lai khoát tay, vẻ mặt đầy sự mệt mỏi và chán chường: "Đừng nhắc đến chuyện đó nữa! Huynh mau thu xếp đồ đạc , chúng rời khỏi cái chốn xui xẻo ngay lập tức!"
Minh Hải liếc gói t.h.u.ố.c tay nàng, ái ngại khuyên: "Sư thúc đang ốm đau thế , là cứ nán đây tịnh dưỡng thêm vài ngày cho khỏe hẳn ."
Thiện Lai kiên quyết gạt phắt: "Ta thề sống thề c.h.ế.t sẽ bao giờ cái nơi quỷ quái nữa!"
Không thuyết phục nàng, Minh Hải đành lủi thủi thu dọn hành lý.
Thiện Lai tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân mới xuống lầu gặp Minh Hải.
Nàng nhờ chủ quán chuẩn lương khô và nước uống đường, đồng thời thanh toán luôn tiền ăn ở mấy ngày qua. Mọi việc xong xuôi, nàng định bước cửa thì bất ngờ chạm trán một kẻ mời mà đến.
Không ai khác chính là Hà Kính. Vừa thấy nàng, gã lập tức sải bước lao tới.
Thiện Lai vẫn còn ghim cục tức vì gã bắt oan, nhưng nể tình gã là quan triều đình: “thêm một chuyện bằng bớt một chuyện", nàng đành gượng ép nặn một nụ xã giao.
Chủ quán trọ vốn quen vị công t.ử , vội vàng tiến chào hỏi cung kính. Hà Kính chỉ buông vài câu xua đuổi lấy lệ, dán mắt chằm chằm khuôn mặt Thiện Lai. Ánh mắt gã lộ rõ sự lúng túng, ngượng ngùng, dường như cũng nhận thức sự thất thố của . Gã ngoảnh mặt chỗ khác, hắng giọng yêu cầu: "Cho kiểm tra lộ dẫn của ngươi."
Đây chính là điều Thiện Lai lo sợ nhất.
Vốn dĩ nàng chẳng gì sợ hãi, nhưng ngặt nỗi, tờ lộ dẫn ghi rành rành tên "Lý Mịch", giới tính nam, nghề nghiệp thư sinh. Hà Kính thừa nàng là nữ giới. Nếu đưa cho gã xem, gã truy cứu thì thôi, chứ nếu gã khó dễ, chắc chắn nàng sẽ gặp rắc rối to. Thế nên, nàng càng tỏ khúm núm, cung kính hơn, đưa tay mời: "Xin đại nhân nhón gót qua bên chuyện một lát."
Hà Kính liếc nàng một cái, ngoan ngoãn theo hướng tay nàng chỉ.
Thiện Lai sang nhỏ trấn an Minh Hải vài câu cũng bước theo. Hai dừng chân tán liễu rủ ven cây cầu đá.
Hà Kính mở lời : "Ngươi gì với ?"
Thiện Lai vẫn giữ thái độ cầu cạnh, cúi hành lễ khi lên tiếng. Gần đây đóng giả nam nhi quen, nàng thuận thế chắp tay thi lễ theo kiểu đàn ông. Nàng cúi xuống, đối diện cất giọng hỏi, giọng điệu mang theo chút dồn ép, chất vấn: "Chẳng ngươi là nữ nhi ?"
Thiện Lai thở dài bất lực: "Bẩm đại nhân, đúng là nữ nhi, nhưng vì cảnh đưa đẩy mới ăn vận thế ..." Nàng dang hai tay , khẽ xoay một vòng để chứng minh.
Hà Kính nàng chằm chằm, thốt nên lời.
Gã , Thiện Lai đành tiếp tục giải thích.
"Ta bọn thảo khấu sa lưới pháp luật, chắc hẳn đại nhân cũng rõ là vô tội. Ta hạng chuyên chuyện phi pháp, việc giả dạng nam nhi cũng chỉ vì giữ an đường . Đại nhân hà cớ gì cứ khó dễ ?" Nói xong, nàng rút từ trong tay áo một xấp ngân phiếu, cúi đầu cung kính dâng lên bằng cả hai tay: “Mong đại nhân giơ cao đ.á.n.h khẽ, chừa cho một con đường sống."
Thiện Lai chờ đợi một lúc lâu vẫn thấy hồi âm. Nàng ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt đối diện đỏ bừng như gấc, lộ rõ vẻ phẫn nộ và hổ tột cùng.
Còn đang ngơ ngác hiểu chuyện gì, bàn tay đang cầm ngân phiếu của nàng bỗng Hà Kính chộp lấy. Nàng giật b.ắ.n , hoảng sợ định rút tay theo phản xạ.
thể nào rút .
Hà Kính siết chặt cổ tay nàng như gọng kìm.
"Vừa mật báo ngươi là nô tỳ bỏ trốn. Ngươi xuất trình lộ dẫn, còn cả gan hối lộ quan chức triều đình, tội càng thêm nặng! Đi theo về nha môn ngay!"
Nô tỳ bỏ trốn.
Hai từ như sét đ.á.n.h ngang tai Thiện Lai, khiến nàng xây xẩm mặt mày. Nàng để mặc Hà Kính kéo lê cả chục trượng. Khi bừng tỉnh, nàng vùng vằng hất mạnh tay gã , hét lớn: "Ta nô tỳ bỏ trốn!"
"Một đứa trẻ lên chín thể bán với giá năm trăm lượng? Ngay cả bọn buôn bán thanh lâu cũng chẳng cái giá c.ắ.t c.ổ !"
Thiện Lai vội vàng lấy tờ giấy bán từ trong , cố nén cơn giận: "Đây là bằng chứng rõ ràng nhất, kẻ bỏ trốn. Xin đại nhân minh xét. Ta lặn lội ngàn dặm xa xôi trở về quê nhà cũng chỉ để xóa bỏ cái danh phận nô tỳ . Kính mong đại nhân tạo điều kiện, đừng lỡ dở chuyện hệ trọng của ."
Chuyện tố cáo nô tỳ bỏ trốn thực chỉ là lời bịa đặt của Hà Kính. Gã đến tìm nàng, mục đích thực sự là bắt chuyện quen... Nào ngờ Thiện Lai coi gã như một tên quan tham nhũng, chỉ cần dùng tiền là thể mua chuộc.
Điều khiến gã cảm thấy x.úc p.hạ.m nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-90.html.]
Và vì những tâm tư thầm kín tiện , sự sỉ nhục càng khiến gã thể chịu đựng nổi. Trong lúc nóng giận bốc đồng, gã định hù dọa nàng một phen để lấy thể diện, ai ngờ tình cờ khám phá sự thật.
Ban đầu, Hà Kính đòi xem lộ dẫn cũng chỉ để tên tuổi của Thiện Lai. Nay rõ danh tính, gã còn nhắc đến chuyện lộ dẫn nữa, mà dựa tờ giấy bán để tiếp tục câu chuyện, hy vọng thể quen và hiểu thêm về nàng.
Gã nhoẻn miệng tươi rói, giọng điệu niềm nở: "Hóa cô nương là Bình Thành . Bình Thành thì rõ lắm, một bạn thiết ở đó, năm nào cũng đến thăm . Bãi cỏ Thanh Than nổi tiếng ở vùng đó cô nương chứ? Ta khoái nhất là cưỡi ngựa ở đó, nào đua ngựa cũng về nhất, bọn họ chẳng ai là đối thủ của cả! Phủ của chủ nhân cô nương cũng từng ngang qua , hai con sư t.ử đá oai vệ trấn giữ cổng trông thật uy nghi! Bạn cũng kể về thiếu gia nhà cô nương, bảo trạc tuổi chúng , là một..." Là một ấm cưng như trứng mỏng, còn điệu đà, yếu ớt hơn cả con gái. gã những lời nên , bèn nén nụ , tiếp tục: "Ta vẫn luôn mong kết giao với , nhưng bạn chẳng bao giờ cưỡi ngựa, cũng chỉ xe ngựa hoặc kiệu, tính cách cùng tư tưởng với bọn nên bạn mới giới thiệu. Biết thế sớm chủ động đến thăm phủ nhà cô nương ..."
Thiện Lai cuối cùng cũng hết kiên nhẫn: "Đại nhân, nhà khuất trong thung lũng, chỉ là một mái tranh tồi tàn ba gian, dám xưng danh là 'phủ'. Hơn nữa, kẻ vô ơn bội nghĩa, nhưng phận tỳ nữ cho khác chẳng gì đáng tự hào. Dù chủ nhân giàu sang phú quý đến nhường nào, cũng cảm thấy hãnh diện chút nào. Kính mong đại nhân đừng bao giờ nhắc chuyện nữa! Chủ nhân cũ của giờ chuyển hết lên kinh thành sinh sống . Nếu đại nhân nhã ý kết , xin cứ việc gửi mời. Ta dám mất thêm thời gian quý báu của đại nhân, xin cáo từ tại đây." Nói xong, nàng chắp tay hành lễ thật sâu, sải bước rời dứt khoát.
Thấy phản ứng của nàng, Hà Kính lỡ lời, bực bội tự tát miệng một cái, hớt hải đuổi theo.
Lúc là cuối tháng Bảy, khoảnh khắc giao mùa giữa hạ và thu. Khí hậu mát mẻ, dễ chịu, bầu trời trong vắt, mây trắng bồng bềnh. Cảnh sắc đường vô cùng thơ mộng, khiến lòng cảm thấy thư thái, an yên.
Giá như những kẻ "kỳ đà cản mũi" thì chuyến hảo bao.
Thiện Lai vẫn cặm cụi lật giở cuốn sách hướng dẫn đường , Minh Hải lo lắng hỏi: "Hắn bám theo chúng mấy ngày , rốt cuộc là mưu đồ gì ?"
Thiện Lai thèm ngẩng đầu lên, lạnh lùng đáp: "Đường là của chung, ai thì , chuyện chúng thể quản. Cứ nhắm mắt ngơ ."
Từ khi Thiện Lai và Minh Hải rời bến đò Bình An, Hà Kính âm thầm bám theo gót chân họ, tính cũng hơn chục ngày. Thiện Lai bề ngoài tỏ dửng dưng, nhưng trong lòng ngứa ngáy khó chịu lắm .
Đêm đó, trăng sáng vằng vặc, Thiện Lai và Minh Hải tá túc giữa vùng đồng m.ô.n.g quạnh. Hà Kính cũng cột ngựa một gốc cây gần đó, khoanh chân bệt xuống đất, hai tay chống cằm, đăm đăm về phía nhóm đang sưởi ấm quanh đống lửa.
Khi mặt trăng lên đến đỉnh đầu, ánh lửa cũng dần tàn lụi, Hà Kính cưỡng cơn buồn ngủ, đôi mắt từ từ khép . Không qua bao lâu, gã bỗng giật tỉnh giấc. Ngay sát bên cạnh, một đống lửa mới nhóm lên từ lúc nào, những cành củi khô đang cháy nổ lép bép vui tai. Thế nhưng, khi xa, và xe ngựa biến mất tăm, chẳng để dấu vết gì.
Chiếc xe ngựa lao vút trong đêm tối, tiếng gió rít bên tai rợn . Hơi nước ngưng tụ thành những hạt sương nhỏ, đọng lấm tấm trán và tóc mai của Thiện Lai. Nàng sang với Minh Hải: "Đêm nay vất vả cho . Chờ khi nào tìm chỗ nghỉ chân đàng hoàng, hãy ngủ một giấc cho nhé."
Hà Kính dùng những nhánh cây còn tươi dập tắt đống lửa tàn, tháo dây cương ngựa, chuẩn đuổi theo. leo lên lưng ngựa, gã trăn trở: Nàng vốn dĩ chẳng thèm đếm xỉa đến , thậm chí còn vì tránh né mà chạy trốn trong đêm hôm khuya khoắt. Nếu vẫn ngoan cố bám theo, há chẳng là quá trơ trẽn ? Nam nhi đại trượng phu, thể đ.á.n.h mất lòng tự tôn như thế? Nghĩ , gã quyết định nhảy xuống ngựa, tự nhủ: "Ngày mai sẽ về."
Gã hạ quyết tâm như , bèn ngủ gốc cây. hễ nhắm mắt , hình ảnh chiếc cổ trắng ngần, mỏng manh như sương sớm, ẩn hiện trong làn nước mờ ảo của buổi ban mai hiện lên rõ nét trong tâm trí, khiến gã trằn trọc mãi thôi.
Thiện Lai một nữa ngoái đầu , thấy con đường vắng tanh, bóng dáng kẻ mời mà đến, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, ngả lưng thành xe ngựa, trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Minh Hải cũng cảm thấy vui mừng khôn xiết, định mở lời chúc mừng Thiện Lai thì bỗng nhiên, từ xa vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, khiến sắc mặt lập tức đổi.
Thiện Lai vội vàng rướn ngoài xe để .
Phía xa xa, một đám bụi mù mịt như đám mây đen đang lao tới. Ở giữa đám bụi đó, ai khác chính là kẻ mà nàng quen mặt đến phát ngán.
Thiện Lai lập tức lệnh cho Minh Hải dừng xe.
Nhìn thấy Thiện Lai bên đường, Hà Kính ghìm cương ngựa, nghiêng đầu hỏi với vẻ trêu chọc: "Cô nương đang đợi đấy ?"
Thiện Lai gật đầu xác nhận: " ."
Hà Kính nheo mắt híp , nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa.
Thiện Lai thẳng vấn đề: "Ngươi rốt cuộc gì?"
Hà Kính gãi đầu, gượng: "Đoạn đường từ đây về nhà cô nương còn xa xôi, trắc trở. Ta sợ cô nương gặp hiểm nguy, nên mới bám theo bảo vệ."
Thiện Lai giữ im lặng, chỉ đăm đăm gã.
Hà Kính hiểu ý, bèn : "Nếu thẳng , chắc hẳn cô nương cũng đoán ý định của ." Nói xong, gã hỏi thêm một câu: "Cô nương mà, ?" Rồi gã chỉ trừ.
Thiện Lai gật đầu: "Ta thể lờ mờ đoán ."
Nụ môi Hà Kính càng thêm rạng rỡ.
Nào ngờ Thiện Lai tiếp tục: " nghĩ thái độ của quá rõ ràng ."
Nụ của Hà Kính bỗng chốc cứng đơ. Phải một lúc , gã mới lí nhí : "Thực ... định về từ hôm nay, và cũng lên đường ... nửa chừng, ngược trở , nên mới đuổi kịp đến đây."
Thiện Lai xong, lạnh lùng đáp: "Ngươi đáng lẽ nên thẳng về nhà."
Hà Kính bật , : "Chính cũng tự nhủ như , nhưng cuối cùng đôi chân vẫn đưa đến đây." Gã siết chặt cây roi ngựa trong tay, tiếp: "Nói một cách công bằng, cũng đến nỗi tệ, tấm chân tình của là thật lòng. Nếu cô nương tin, thời gian sẽ chứng minh tất cả. Ta sẽ cho cô nương thấy. Cô nương cần vội vã từ chối như . Hơn nữa, theo bảo vệ các , chỉ lợi chứ hại gì."
Lời gã chân thành, vẻ mặt cũng toát lên sự thành khẩn, lẽ trái tim gã cũng hướng về nàng thật.
Thiện Lai nhất thời dùng lời lẽ nặng nề nào để từ chối, đành hỏi: "Ngươi bỏ bê công vụ mà chạy theo đến tận đây, xứng đáng ?" Mục đích vẫn là gã về.
Nghe , Hà Kính bĩu môi, hậm hực : "Lão già nhà vốn lạnh lùng, tàn nhẫn, chê mất mặt ổng nên cách chức . Giờ cũng chỉ là một kẻ dân đen vô danh tiểu thôi."
Vì Minh Hải đang gần đó, Thiện Lai liền mời Hà Kính: "Mời qua bên chuyện." Nói xong, nàng sải bước .
Hà Kính vội vã bám theo, hai dừng một bụi cây rậm rạp.
Thiện Lai thẳng vấn đề: "Ta sẽ giấu giếm ngươi điều gì. Ta từng gặp một đàn ông đối xử với vô cùng . Dù hai chúng duyên nhưng phận, trái tim vẫn chỉ thuộc về , thể chứa thêm một ai khác. Ngươi thể là một tuyệt vời, nhưng thể đón nhận tình cảm của ngươi. Ta lãng phí thời gian và tình cảm của ngươi. Ngươi hãy về nhà , và dành tấm chân tình cho một xứng đáng hơn."
Hà Kính xong, lòng đau như cắt.
Sự việc đến nước , gã đáng lẽ dứt khoát gót bỏ , nhưng sự cam tâm vẫn bám riết lấy tâm trí gã.
Gã vặn hỏi Thiện Lai: "Thật sự một như tồn tại ? Hắn đối xử với cô nương đến mức nào?"
"Người đó là thật. Còn về việc đối xử với , kể đến sáng cũng hết." Nói đến đây, nàng bỗng trở nên thẫn thờ, giọng trầm bổng như đang mơ màng: "Hắn mỹ đến mức khó tin... Trên đời , ai thể sánh bằng ..."
Hà Kính cảm thấy ghen tị trào dâng, bèn gặng hỏi: "Nếu như , bây giờ cô nương lủi thủi một ?"
Thiện Lai buồn, giọng nhẹ bẫng: "Vì chịu khổ sở vì ..." Vừa , trái tim nàng như bóp nghẹt, đau đớn đến mức thể thở nổi...
Nỗi buồn hiện rõ khuôn mặt nàng. Đôi mắt nàng xa xăm vô định, chẳng còn chút ánh sáng nào. Hà Kính nàng, trong lòng cũng dâng lên một niềm xót xa.
Không bao nhiêu thời gian trôi qua, Thiện Lai đột nhiên lên tiếng: "Vì thế, ngươi hãy về . Ta đoán phần đời còn của sẽ . Đừng tốn công vô ích với nữa."
Hà Kính cúi gằm mặt, một lời.
Thiện Lai gã một cái lặng lẽ . Đi mười trượng, nàng đầu , gã vẫn im lìm bụi cây, tay dắt ngựa, hề nhúc nhích.
Có lẽ chuyện giải quyết êm thấm.
Thấy Thiện Lai , Minh Hải liền hỏi: "Mọi việc xong xuôi chứ?"
Thiện Lai mỉm đáp: "Xong , chắc sẽ bám theo chúng nữa ."
Nào ngờ, lời dứt, từ xa tiếng vó ngựa sầm sập vang lên, chớp mắt đến ngay mặt.
Thiện Lai ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên tột độ.
Hà Kính lưng ngựa, nở nụ tươi tắn, : "Ta là một tồi, đó là sự thật, hề dối lòng. Ban đầu, chỉ bảo vệ cô nương nên mới theo. Nếu chỉ vì vài lời cô nương mà từ bỏ ý định ban đầu thì chẳng khác nào một kẻ tiểu nhân cơ hội. Ta trở thành loại đó. Dù thế nào, hãy để hộ tống cô nương về đến nhà. Cô nương cứ coi như đang thăm bạn bè, hai chúng chỉ là tình cờ chung đường mà thôi."