Thiện Lai - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:11
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người tổ mẫu của Lý Tưởng vẫn bình yên vô sự, mệnh hệ gì.
Tất cả chỉ là một màn kịch tinh vi do chính tay tổ phụ dựng lên, hòng chia rẽ tình bạn giữa và Lưu Mẫn.
Lý Chinh vốn nổi danh là một kẻ xảo quyệt, lắm mưu nhiều kế. Thuở Lưu Mẫn còn là ấm độc nhất của Thượng thư, chính ông là rắp tâm dàn xếp để đứa cháu đích tôn kết giao với . Nay thấy Lưu Mẫn thất thế, vận hạn cạn, ông phũ phàng ép buộc cháu trai cắt đứt liên hệ.
Lý Tưởng mới đặt chân về đến nhà, kịp hồn một đám gia đinh lực lưỡng trói gô . Nằm gọn trong phòng , thấy tổ phụ chờ sẵn với vẻ mặt đằng đằng sát khí, lập tức hiểu chuyện.
Là tình m.á.u mủ ruột rà, gì mà hiểu cơ chứ? Thoáng sững sờ qua , bắt đầu gào thét, c.h.ử.i rủa tiếc lời.
Dù thì đó cũng là tổ phụ ruột, nuôi nấng từ thuở lọt lòng, nên dẫu tức giận đến mấy, vẫn giữ chừng mực. Lời lẽ c.h.ử.i bới tuy gay gắt nhưng hề tục tĩu, chỉ là vận dụng hết vốn liếng văn chương để mỉa mai, châm biếm.
Thế nhưng, Lý Các lão chẳng hề cảm kích. Tại vì một kẻ m.á.u mủ ruột rà mà dám buông lời vô lễ với tổ phụ ruột?
"Cha ruột của nó còn bỏ rơi nó, mày lấy tư cách gì mà đòi hùng cứu mỹ nhân? Mày chôn vùi cả cuộc đời cùng với nó ?"
Lý Tưởng hậm hực đáp trả: "Cái thứ cha gì chứ? Còn tồi tệ hơn cả cha dượng! Thật đáng kinh tởm! Cái danh hiệu hùng , nhận! Có giỏi thì cứ vu khống cho tội g.i.ế.c , đày đến Ô Vân Vệ luôn ! Ta tin đời còn công lý!"
Trong mắt Lý Các lão, đứa cháu quả thực là một kẻ ngốc nghếch hết chỗ .
"Công lý cái nỗi gì? Lời của Hoàng thượng chính là công lý, là thiên lý! Hoàng thượng thừa hiểu nó hàm oan, nên mới nương tay chỉ phạt lưu đày hai năm đấy! Dẫu thiên hạ đều nó vô tội thì ? Nó sánh với sức nặng của một Thủ phụ đại thần? Cũng chỉ là một con thí vứt bỏ thương tiếc mà thôi!"
Lý Tưởng câm nín, phản bác thế nào. Mọi lời giờ đây dường như đều trở nên vô nghĩa. Trước quyền lực tối thượng, dẫu là chân lý cũng trở nên yếu ớt, mỏng manh. Cậu chỉ rơi những giọt nước mắt uất ức, tủi .
Nhìn thấy cháu trai t.h.ả.m thiết, vị Các lão mưu mô cũng mủi lòng. Ông thở dài một tiếng, lẩm bẩm: "Đều tại phận hẩm hiu... Số nó quá hẩm hiu..."
Rõ ràng là một đứa trẻ ưu tú, nhưng sinh nhầm cửa.
Hôm , Lý Tưởng, một nữa hớt hải lao kinh thành Hưng Đô. Đó là Cô Phóng, Tam Lão gia của phủ Tĩnh Quốc Công.
Thật trùng hợp, vị Tam Lão gia cũng vội vã trở về vì một lý do tương tự như Lý Tưởng: Mẹ của ông, Dung Lão phu nhân của phủ Tĩnh Quốc Công, đang trong cơn nguy kịch.
Tuy nhiên, nếu Lý Tưởng tổ phụ lừa gạt thì tình trạng của Cô Phóng là sự thật. Dung Lão phu nhân thực sự đang bên bờ vực sinh tử.
Chỉ vì một vài lời vô tình của đứa cháu gái thứ ba, Dung Lão phu nhân đến kiệt sức, từ đó sức khỏe giảm sút trầm trọng.
Những đứa trẻ trong nhà đều là núm ruột do bà sinh , nhưng Hạc Tiên mới là đứa cháu gái mà bà cưng chiều, yêu thương nhất.
Hạc Tiên vốn dĩ sinh ngậm thìa vàng, mang mệnh phú quý.
Lúc bấy giờ, Chiêu Văn Thái t.ử vẫn còn tại vị, các vương đều an phận, ai nhen nhóm ý đồ tranh giành ngôi báu. Cuộc sống bình yên, nhàn nhã, ai nấy đều mải mê tận hưởng những thú vui riêng. Thế nên, vị thế của Tề Vương phi cũng gì nổi bật. Cuộc hôn nhân của em gái nàng vì mục đích chính trị quyền lực, mà là sự lựa chọn chân thành từ trái tim.
Tam thiếu gia của phủ Tĩnh Quốc Công và Nhị tiểu thư của phủ Vĩnh Định Hầu, cả hai đều là những viên ngọc quý gia đình nâng niu, chiều chuộng. Tình yêu của họ gán ghép bởi bất kỳ toan tính nào. Công t.ử mến mộ tiểu thư, tiểu thư cũng rung động công tử. Một mối tình đẽ, môn đăng hộ đối: “châu liên bích hợp". Chuyện tình của họ hề trải qua chút sóng gió, trắc trở nào, tất cả đều thành tâm chúc phúc cho họ.
Hạc Tiên chính là kết tinh tình yêu tuyệt .
Tổ phụ tổ mẫu yêu thương con trai, nên dĩ nhiên cũng dành trọn tình cảm cho nàng cháu gái bé bỏng. Ngoại tổ phụ tổ mẫu tuy cơ hội gặp mặt, nhưng nàng vẫn còn dì và . Mẹ nàng là viên minh châu vô giá trong mắt dì và , nên nàng cũng nghiễm nhiên trở thành một viên minh châu sáng lấp lánh.
Nàng yêu thương, nâng niu như báu vật.
Thừa hưởng dung mạo kiều diễm của , tính cách nhu mì, ôn hòa, đúng chuẩn một khuê các tiểu thư mang đậm phong thái thế gia. Thêm đó là tài năng thiên bẩm kế thừa từ cha, nàng kỳ vọng sẽ trở thành một tài nữ vang danh thiên cổ, rạng danh sử sách. Ai nấy đều tin tưởng tương lai xán lạn của nàng.
Thế nhưng...
Chiêu Văn Thái t.ử bất ngờ hóa điên, khiến dã tâm của những kẻ đang ẩn bắt đầu trỗi dậy.
Chẳng Tề Vương phi năm xưa, nay là Đương kim Hoàng hậu, từng cảm thấy hối hận ?
Nếu ngày hôm đó họ đến Đại Sùng Ân Tự cầu phúc cho Tiên hoàng, lẽ giờ Hạc Tiên đang án thư, say sưa múa cọ. Đứng bên cạnh nàng thể là tổ phụ tổ mẫu, hoặc cũng thể là và em trai...
Hạc Tiên từng một đứa em trai, nhưng phận nghiệt ngã cướp sinh mạng của bé khi kịp chào đời. Cậu bé từng tận hưởng một ngày hạnh phúc, nhưng cũng từng nếm trải khổ đau.
Thế nhưng, đáng lý họ chịu đựng những khổ đau ! Sinh mang mệnh phú quý, cớ một kết cục bi t.h.ả.m đến ?
Hai đứa trẻ và , họ bỏ mạng vì tham vọng vinh hoa phú quý của cả một gia tộc: phủ Tề Vương, phủ Vĩnh Định Hầu và phủ Tĩnh Quốc Công.
Nhũ mẫu lóc kể : "Phu nhân giục nô tỳ mau chóng về báo tin, cầu xin Lão phu nhân cử đến cứu phu nhân và tiểu thư..."
Một quý phu nhân quen sống trong nhung lụa, đang m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng, một đứa trẻ năm tuổi ốm yếu quanh năm, và một bà lão già nua... thể tự trốn thoát khỏi vòng vây hiểm ác?
Dù tìm thấy t.h.i t.h.ể của Hạc Tiên, nhưng đều đinh ninh rằng nàng còn nữa. Bao năm qua, Dung Lão phu nhân vẫn luôn cố gắng tự thuyết phục bản như .
con trai út của bà kiên quyết tin.
Đứa con trai mà bà luôn mong ước sẽ một cuộc đời bình an, hạnh phúc, nay chịu cảnh nhà tan cửa nát: “Một quan, cả họ nhờ”, “Hoa gấm khoe sắc, lửa nướng dầu sôi", thứ đang là thế, cớ vợ con c.h.ế.t t.h.ả.m thiết như ?
Hắn hóa điên, trong cơn mất trí suýt nữa bóp cổ đẻ. bà thấy đau đớn, bà chỉ xót xa cho ! Quãng đời còn của sẽ ?
Bà vứt bỏ hết sĩ diện, bất chấp cả tính mạng, chạy cung dập đầu cầu xin Hoàng hậu nương nương ban ân điển, cho phép tái giá.
dù ân điển, vẫn kiên quyết từ chối. Hắn tự đày đọa bản , và cũng đồng thời đày đọa trái tim của một .
Thôi thì đành chịu , miễn là còn sống. Bà thể trơ mắt c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn mặt !
Sau t.h.ả.m kịch tại Đại Sùng Ân Tự, bà lượt mất con dâu, cháu nội, đến chồng đầu ấp tay gối, và cuối cùng là đứa con trai út.
Hắn quanh năm suốt tháng lang bạt kỳ hồ, lặn lội khắp chân trời góc bể để tìm kiếm đứa con gái thất lạc, khiến bà chẳng mấy khi thấy mặt.
chỉ cần còn sống là đủ. Cứ chờ đợi thôi, một ngày nào đó sẽ tỉnh ngộ.
dường như bà còn đủ sức để chờ đến ngày đó nữa.
Kể từ khi khỏi bệnh, bà thường xuyên gặp những bóng hình xưa cũ trong giấc mơ. Bà nghĩ, lẽ những cố nhân đang gọi bà cùng họ.
Cả đời sống trong nhung lụa, bà hề e sợ cái c.h.ế.t. Chỉ điều, bà thể yên tâm nhắm mắt khi nghĩ về đứa con trai út tội nghiệp. Trong ba em, nó là đứa phận hẩm hiu nhất...
"Tùng nhi, cháu hãy bà một bức thư cho Tam thúc. Cứ rằng bà sắp gần đất xa trời , mong thúc về mặt bà cuối..."
Thời trai trẻ, Cô Phóng là một hình mẫu phong lưu, tuấn tú, khí chất ngời ngời. Hắn vô cùng chú trọng đến vẻ bề ngoài: mái tóc luôn chải chuốt cẩn thận, một sợi tóc rối; y phục lúc nào cũng phẳng phiu, thẳng tắp. Vốn là một họa sĩ tài năng, cực kỳ sành sỏi trong việc phối màu. Mỗi xuất hiện, luôn mang đến một luồng gió mới, thu hút ánh . Chính nhờ vẻ ngoài hào hoa, phong nhã mà chinh phục trái tim vợ yêu dấu.
đó chỉ là dĩ vãng xa xôi.
Giờ đây, khi bước qua ngưỡng tuổi ba mươi, khóe mắt hằn những nếp nhăn, ánh mắt nhuốm màu sương gió, mệt mỏi. Cách ăn mặc cũng trở nên đơn giản, mộc mạc. Mái tóc bù xù, rối bời, cũng chẳng bận tâm. Trông già nua, tiều tụy, toát lên vẻ u buồn, sầu não.
Thật sự là một sự đổi chóng mặt!
Nhìn thấy bộ dạng của con trai, Dung Lão phu nhân kìm nước mắt.
Vốn dĩ Cô Phóng tính khí nóng nảy, ghét nhất là thấy khác lóc. Chỉ những giọt nước mắt của thê t.ử mới thể khơi dậy lòng thương cảm trong . với đẻ thì là một ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-97.html.]
Nhìn những nếp nhăn in hằn khuôn mặt , trầm ngâm một lúc lâu.
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng nghẹn ngào van nỉ: "Lần về, con ở lâu thêm một chút nhé. Cho con nhiều hơn... Không còn con mấy nữa..."
Dù những giọt nước mắt của d.a.o động, nhưng câu khiến bồn chồn, rối bời.
Hắn trốn tránh thực tại.
Con gái vẫn bặt vô âm tín, những lời bi quan như .
Hắn phắt dậy, lảng tránh: "Con y phục ."
"Được, , con , đường xa chắc mệt mỏi lắm ..."
Hắn chỉ "ừ" một tiếng, gót bước thật nhanh, dáng vẻ hớt hải như đang chạy trốn một điều gì đó đáng sợ.
Cô Xuân Linh mới đến thăm tổ mẫu, bước chân sân chạm trán ngay Tam thúc. Nàng vội vã né sang một bên, cúi đầu hành lễ.
Tam thúc vốn chẳng mấy bận tâm đến bọn tiểu bối, thậm chí đây còn tỏ chán ghét. Giờ thì thái độ hòa hoãn hơn, nhưng gặp mặt vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, chỉ gật đầu một cái cho lệ.
Cô Xuân Linh chẳng dại gì mà so đo tính toán với thúc . Tránh việc mắng mỏ là may mắn lắm . Thế nên, nàng cứ cúi gầm mặt, định bụng đợi thúc qua mới tiếp tục bước .
Bao năm nay vẫn thế, nhưng một sự khác biệt đáng kinh ngạc. Bước chân của Tam thúc bỗng dừng ngay sát bên cạnh nàng. Ngay lập tức, da gà da vịt nổi lên khắp nàng. Nàng ngừng đảo mắt, cố vắt óc suy nghĩ xem gì phật ý vị "Bá vương" .
Vị "Bá vương" đột nhiên cất lời: "... Xuân Linh, bộ y phục của cháu, trông đấy."
Nghe xong, Cô Xuân Linh thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh toát , nhưng cả cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Sao thể cơ chứ? Nàng tốn hơn nửa năm trời để thành nó. Hôm nay mới là thứ hai mặc lên . Mặc mà chẳng nỡ cởi , cởi càng nỡ giặt. Phải đắn đo, suy tính mãi mới dám đem giặt, lúc , tim nàng đau như cắt.
"Được Tam thúc khen ngợi, đó là niềm vinh hạnh của bộ y phục ."
Đây là lời từ tận đáy lòng. Tam thúc là con mắt tinh tường đến mức nào! Nàng từng một lời khen ngợi nào từ miệng thúc .
"Rất khác biệt, hề tầm thường."
Lại thêm một câu khen nữa!
Bàn tay đang nắm chặt chiếc khăn lụa của nàng càng siết chặt hơn.
"Họa tiết trông quen quen, là cháu bắt chước nét vẽ của tổ phụ ? Hay là của ?"
"Cháu dám!" Giống như dội một gáo nước lạnh buốt sống lưng, nàng giật thon thót, vội vã thẳng , cuống cuồng giải thích: "Là cháu nhờ vẽ riêng cho bộ y phục đấy ạ. Ngay cả lớp voan mỏng khoác bên ngoài cũng là do nàng chỉ dạy, là để tạo hiệu ứng mây mờ che phủ..."
"Quả thực là . Đẹp lắm, ."
Liên tiếp hai từ " ", chứng tỏ bộ y phục thực sự xuất sắc.
Nói xong, gót bước .
Vừa khuất bóng , chân tay Cô Xuân Linh bủn rủn, ngã dựa a , đưa tay vuốt n.g.ự.c liên tục: "Thật sợ tim..."
Nàng sợ đến , nhưng Cô Phóng chẳng hề bận tâm. Trở về Lưu Kim Chuế Ngọc, yêu cầu nước nóng để tắm rửa, gạt phăng sự việc nhỏ nhặt khỏi đầu.
Vừa mới đồ bước , a báo tin Lý Quốc công đến thăm, hiện đang đợi Lão gia ở sảnh tiếp khách.
Lý Quốc công là một bạn thâm giao lâu năm của Cô Phóng. Thời trẻ, họ là một đôi bạn tri kỷ, tâm đầu ý hợp. Hồi , Cô Phóng nhiều bạn bè như thế, nhưng theo thời gian, những mối quan hệ dần phai nhạt, chỉ còn mỗi Lý Quốc công là vẫn giữ liên lạc. Ông luôn nhớ đến bạn , mỗi khi bạn về kinh là đến thăm hỏi, trò chuyện, động viên bạn.
Cô Phóng cứ ngỡ cũng giống như những . Nào ngờ, gặp mặt, kịp lời nào, một bức tranh giơ mặt .
"Bức tranh tặng ai ? Mau cắt đứt quan hệ với kẻ đó ! Thật là nghèo đến phát điên ! Dám mang cả tranh của bán! Huynh nó rơi tay ai ? Một tên lái buôn trọc phú, hợm hĩnh! Huynh gặp nên , trông tởm lợm như con lợn thành tinh ! Nhắc đến thôi thấy buồn nôn! Thế mà dám cầm tranh của mở tiệc bình phẩm nghệ thuật! Ta thật sự thấy hổ cho ! Lần thì sáng mắt , thế nào là kết giao nhầm nhé! Ta dùng chút mưu hèn kế bẩn mới lấy bức tranh cho đấy. Lần kết giao với ai thì nhớ mở to mắt mà !"
Lý Quốc công vô cùng bức xúc, nhưng bạn của ông tỏ vô cùng điềm tĩnh. Hắn chỉ nhận lấy bức tranh, xem xét tỉ mỉ, đôi lông mày nhíu chặt .
Lý Quốc công thấy lạ, bèn hỏi: "Sao thế? Vẫn nhớ là tặng cho ai ?"
"Bức tranh của . Ta từng vẽ nó."
"Cái gì?" Lý Quốc công kinh ngạc thốt lên, giằng bức tranh, chằm chằm nó: "Sao thể của ? Tranh của mà còn nhận ? Nếu chắc chắn là tranh của , rảnh rỗi mà tốn công tốn sức với loại như !"
" là của , nhưng mà..."
" mà ?"
" vẻ như là của ..."
Lý Quốc công mà chẳng hiểu gì: "Ý là ?"
Thật kỳ lạ. Hắn quả thực từng vẽ bức tranh , nhưng phong cách, nét bút y hệt của . Tại chuyện ? Chẳng lẽ mất trí nhớ?
Lý Quốc công bức tranh, cũng cảm thấy hoang mang tột độ. Nét bút , lời đề tựa , con dấu ... thể nào của Cô Phóng!
Đang trong lúc bối rối, bạn của ông bỗng lao ngoài như một mũi tên b.ắ.n khỏi cung, khiến ông giật thảng thốt.
"Huynh đấy?"
Không tiếng đáp .
Ông vội vã chạy theo, phát hiện bạn đang hướng về phía khuê phòng của nữ quyến. Không tiện xông , ông đành dừng , sai hầu dò la tin tức.
Tại Thọ An Đường, khu vực dành cho nữ quyến của phủ Tĩnh Quốc Công, Cô Xuân Linh đang vui vẻ trò chuyện cùng tổ mẫu. Bỗng nhiên, một âm thanh ồn ào vang lên. Đang tò mò chuyện gì xảy , nàng bất ngờ ai đó túm cổ áo nhấc bổng lên.
Kẻ hành động thô lỗ ai khác chính là vị Tam thúc của nàng.
"Tam thúc, thúc... thúc đang cái gì ?"
"Họa tiết y phục của cháu là do ai vẽ? Khai mau!"
Một tiếng gầm lớn vang lên, khiến mặt Cô Xuân Linh cắt còn một giọt máu. Nước mắt nàng trào vì sợ hãi, nhưng miệng thốt nên lời.
"Nói mau!"
Hắn tiếp tục dồn ép, siết chặt cổ áo hơn, khuôn mặt dữ tợn, đáng sợ như một hung thần.
Dung Lão phu nhân đương nhiên về phía con trai : "Con đừng manh động! Bỏ con bé , con nó sợ đấy! Ôi trời đất ơi! Con đúng là lo lắng c.h.ế.t . Còn con bé , ! Rốt cuộc là nhờ ai vẽ?"
"Là một tỳ nữ trong phủ của Công bộ Lưu Thượng thư..."