Thiện Lai - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-03-18 08:53:12
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Mẫn đoạn tuyệt giao tiếp với Thiện Lai, thậm chí thèm ban cho nàng một ánh thiện cảm.
Ngày hội ngộ, kiên quyết từ chối cái ôm nồng nhiệt của nàng. Hành động phũ phàng khiến Thiện Lai bàng hoàng. Nàng miễn cưỡng ngẩng đầu khỏi vòm n.g.ự.c , ngượng ngùng hỏi han sự tình. tạt một gáo nước lạnh mặt nàng: “Chẳng nàng rời ?"
Giọng điệu lạnh lùng, sắc mặt còn lạnh lẽo hơn.
Như ném hầm băng, Thiện Lai tê cứng, lục phủ ngũ tạng như đóng băng, chỉ còn đôi môi là run rẩy bật từng tiếng thều thào.
"Ta... cũng chỉ vì cho ..."
Nghe những lời , Lưu Mẫn dẫu cố tỏ mạnh mẽ đến cũng giấu nổi sự run rẩy kịch liệt của .
Ta hiểu, đương nhiên thấu hiểu.
Ta thừa nàng là vì ...
những lời , thể thốt .
"Vì cho ? Bỏ mặc , tự ý rời , thế mà gọi là vì cho ?"
Hắn bật một tiếng chua chát, chất chứa sự mỉa mai.
Phản ứng của ngoài dự đoán của Thiện Lai. Nàng hoảng loạn, những lời giải thích tuôn xối xả như đê vỡ: "Ta đương nhiên là cho , bằng nỡ rời xa ? Khoảng thời gian đó, đau đớn tột cùng, tưởng chừng như bao giờ thể tìm niềm vui. Ngày nào cũng dằn vặt, gì cũng nhớ đến . Lúc dạo nhớ , lúc ăn cơm nhớ , cúi đầu ngẩng đầu cũng chỉ thấy hình bóng ..." Nàng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, giọng vỡ òa: "Ta nhớ từng khoảnh khắc chúng bên ... Đêm nào cũng ướt gối... Có đôi khi, cảm thấy hận... Hận bản xuất danh giá, khiến khó xử... Trong lúc tuyệt vọng nhất, từng thầm nguyền rủa, mong cho vợ của sẽ đối xử tệ bạc với ... Thật nực ? Rõ ràng rời để một cuộc sống hơn, mà trong thâm tâm thầm mong bất hạnh..."
Ta yêu đến phát điên.
Thế nhưng, vẫn giữ nguyên vẻ mặt khinh khỉnh.
Ngoài mặt tỏ mỉa mai, nhưng trong lòng đau đớn như xé nát.
Ta hiểu nàng hành động như vì quá yêu , vì yêu nên mới cam lòng. cũng chính vì tình yêu lớn hơn cả bản , nàng mới chấp nhận buông tay.
Ta hiểu, thấu hiểu tất cả.
Và cũng yêu nàng hơn cả chính bản .
Giờ phút , thấu hiểu cảm giác của nàng khi .
Vì , dẫu cho nàng oán trách, căm hận, vẫn như thế.
"Nàng bớt diễn trò đạo đức giả ở đây ! Lúc đó với nàng thế nào? Ta gần như moi cả ruột gan cho nàng xem! Vậy mà nàng báo đáp bằng cái gì? Năm trăm lượng bạc và vỏn vẹn bốn chữ! Nàng tin ! Chính tay nàng những dòng chữ đó! Bảo đừng tìm nàng, tìm, coi như nàng c.h.ế.t! Nàng ? Trong mắt , nàng chỉ là một cái xác hồn! Là một c.h.ế.t! Đừng bao giờ lởn vởn mặt nữa! Nàng tưởng mục đích nàng xuất hiện ở đây là gì ? Cảm hại ? Ta cần sự thương hại của nàng! Xin nàng hãy biến , đừng bẩn mắt !"
Nàng nếm trải muôn vàn đắng cay, đ.á.n.h cược cả mạng sống mới tìm . Vậy mà những từ chối cái ôm của nàng, còn phũ phàng xô ngã nàng.
Xô ngã nàng, lưng bước dứt khoát.
Bỏ mặc nàng gào t.h.ả.m thiết giữa trời tuyết rơi lạnh giá.
Hà Kính vội vã chạy đến, lôi xệch nàng .
Lòng Hà Kính trào dâng một nỗi hối hận.
Đáng lẽ , gã xông can thiệp ngay từ đầu. Gã rục rịch tiến bước, nhưng khi giọng điệu cay nghiệt của Lưu Mẫn, gã chần chừ, quyết định nán quan sát.
Quả nhiên, chuyện diễn đúng như dự đoán, hai bắt đầu cãi vã kịch liệt.
Nếu gọi đó là một cuộc cãi vã thì hẳn, chỉ là kẻ vô ơn bội nghĩa đang buông lời cay nghiệt. Nếu là gã, một con gái bất chấp hiểm nguy, lặn lội ngàn dặm tìm , gã quỳ gối tạ ơn từ lâu . Không quỳ gối thì thật phụ tấm lòng son sắt ! Thế mà tên hành xử như một kẻ tồi tệ, thốt những lời lẽ khó đến !
Đồ khốn nạn! Ngươi mới là đồ khốn nạn! C.h.ế.t một ngàn cũng hết tội!
Gã linh cảm sự bất , tên chẳng giống loại trân trọng tình cảm. Gã cố tình ngoài quan sát, cốt để con gái gã yêu nhận bộ mặt thật của kẻ tiểu nhân, từ đó thoát khỏi cạm bẫy tình yêu mù quáng.
Cứ ngỡ là một bậc tài hoa kiệt xuất, ai dè cũng chỉ là một tên phàm phu tục tử! Sự hi sinh của nàng dành cho quả thực quá phí phạm!
thấy nàng lóc t.h.ả.m thiết như ...
Gã thấy hối hận. Lẽ gã xông lên đ.ấ.m vỡ mặt ngay từ câu đầu tiên, để cơ hội tổn thương nàng.
Gã cảm thấy như một kẻ tòng phạm, tiếp tay cho tổn thương nàng.
Thấy nàng nức nở, trái tim gã bỗng chốc mềm nhũn.
"Đừng nữa, vẫn còn ở đây mà. Hắn trân trọng nàng, cứ mặc kệ , cớ tự khổ ? Chúng về thôi, xứng đáng với tình cảm sâu đậm của nàng."
Gã nàng là một con gái quyết đoán, kiêu ngạo, thậm chí phần kiêu kỳ. Bị nhục đến mức , nàng chắc chắn sẽ bao giờ hạ theo đuổi nữa. Những lời gã là để tạo một cái cớ cho nàng rút lui.
Nào ngờ, nàng gắt gỏng với gã: "Ngươi thì cái gì? Ngươi chẳng hiểu gì sất! Chàng cố tình những lời cay nghiệt đó, chịu khổ, ép về..."
Lưu Mẫn quả thực đang nghĩ như .
Hắn còn là vị công t.ử họ Lưu hào hoa phong nhã ngày nào nữa.
Lưu công t.ử trong tay thứ: vàng bạc châu báu, quyền lực, danh vọng. Còn kẻ tội đồ Lưu Mẫn chỉ hai bàn tay trắng, thậm chí chẳng sống sót qua hai năm lưu đày ...
Nếu may mắn sống sót, khi trở thành kẻ tàn phế...
Không, nếu tàn phế, sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời nàng.
Nàng xứng đáng một cuộc sống hơn.
Không , nàng vẫn còn Lý Tưởng, cả gã thanh niên đang bên cạnh nàng...
Những kẻ như thiếu, họ sẽ chăm lo cho nàng chu đáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-lai/chuong-98.html.]
Nàng thực sự là một cô nương tuyệt vời.
Hắn chẳng khác nào một con tàu đang chìm, thà để tan xương nát thịt chứ kéo nàng theo.
Không là từng hối hận.
Nếu vẫn giữ phận Lưu công tử, ít nhất cũng tư cách để níu giữ nàng.
hối hận cũng vô ích.
Đâu tự nguyện từ bỏ phận , là kẻ khác nhẫn tâm tước đoạt nó.
Suy nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, nhất là nên nghĩ nữa.
Hắn quá hiểu tính nết của nàng. Nàng là ân báo ân, oán báo oán. Nếu ai đó đắc tội với nàng, dù ngoài mặt nàng thể hiện , nhưng trong lòng chắc chắn sẽ ghim thù. Một là tìm cơ hội trả đũa, hai là từ đó về thu tấm chân tình, chỉ đối xử với đó bằng sự giả tạo để duy trì hòa bình bề ngoài. Nàng là một vô cùng kiêu hãnh và tự tôn.
Hắn thốt những lời tuyệt tình như , nàng chắc chắn sẽ căm hận .
Cứ hận , chỉ cần nàng cuộc sống hạnh phúc, bằng lòng chấp nhận thứ.
nàng một nữa xuất hiện, mang theo một hộp t.h.u.ố.c mỡ, rụt rè hỏi han: "Tay ? Bị cước ? Đây là mỡ trăn, bảo dùng lắm, chống cước hiệu quả, xin một ít... Ta thoa cho nhé, ?"
Đáng lẽ , phũ phàng hất văng hộp t.h.u.ố.c tay nàng, lớn tiếng đuổi nàng cút . Đó mới là việc nên . đó, ngoan ngoãn chìa tay .
Từ nhỏ sống trong nhung lụa, sợ lạnh. Dù chỉ đắp tuyết một lát, những ngón tay cũng sẽ tê buốt, mẩn đỏ và ngứa ngáy khó chịu.
Khí hậu ở đây quá đỗi khắc nghiệt, đôi tay cước tàn phá, sưng tấy, đỏ ửng như những củ cải muối.
Vừa thấy đôi tay , nàng kìm tiếng nức nở: "Ta ngay là sẽ thế mà..."
Nàng lấy một lượng lớn mỡ trăn, xoa đều trong lòng bàn tay cho ấm lên, cẩn thận thoa lên từng ngón tay . Vì trời quá lạnh, mỡ trăn đông cứng , khó thoa đều, nàng bèn đưa tay lên gần miệng, hà sưởi ấm...
Hơi ấm từ thở của nàng truyền đến, khiến giật , rút tay .
nàng buông, nắm chặt lấy tay bằng một lực mạnh, khiến những đốt xương của khẽ nhói đau.
"Đừng cử động..."
Giọng nàng cầu khẩn, thê lương, chất chứa bao nỗi xót xa.
Như ma xui quỷ khiến, vươn tay còn vuốt ve khuôn mặt nàng.
Làn da khô ráp, sần sùi.
Không còn sự mịn màng, mềm mại như .
Sự tiếp xúc khiến bừng tỉnh.
Toàn run lên bần bật.
Mọi thứ nên diễn như thế .
Hắn dứt khoát rút tay , phũ phàng hất nàng ngã nhoài nền tuyết lạnh, vội vã dậy, lảo đảo bước .
Từ Hiến, con gái của trưởng đoàn thương gia, từng chăm sóc Thiện Lai khi nàng ốm, nên khá thiết với cả nàng và Hà Kính. Thấy cảnh tượng , nàng khỏi tò mò: "Chuyện là ? Chẳng là trượng phu của nàng ? Gã từ chui ? Sao hai họ mật đến thế, cứ như thể họ mới là phu thê thực sự. Gã đó trông cũng kỳ lạ, vẻ như hề bận tâm đến tình cảm của nàng ."
Hà Kính giữ vẻ mặt lạnh tanh, thốt một lời.
trong lòng gã, ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy dữ dội.
Hành động tự hạ thấp bản của Thiện Lai khiến gã vô cùng tức tối. Không chỉ bực tức, gã còn căm hận kẻ nàng dành trọn trái tim .
Ngày , nàng còn chẳng thèm đoái hoài đến gã, thái độ luôn lạnh lùng, kiêu ngạo, hệt như một tiên nữ giáng trần. Vậy mà giờ đây, nàng liên tục hạ cầu xin kẻ khác, khiến gã khỏi bất bình. Gã tìm thấy điểm gì nổi bật ở tên , cớ nàng mê mệt đến ?
Thấy cạy nửa lời từ Hà Kính, Từ Hiến bèn sang hỏi Thiện Lai.
Thiện Lai mới lồm cồm bò dậy, đang cúi đầu phủi tuyết bám . Từ Hiến tiến gần, giúp nàng gạt lớp tuyết đọng vai trái. Thiện Lai nhẹ nhàng lời cảm ơn.
Từ Hiến là một cô nương thẳng thắn, thích vòng vo tam quốc, bèn thẳng vấn đề: "Người bỏ là ai ? Trông hai vẻ thiết."
Về mối quan hệ với Lưu Mẫn, Thiện Lai hề giấu giếm, thậm chí nàng còn công khai cho cả thế giới , để còn đường lui.
"Nói thật với tỷ, lặn lội đến đây cũng chỉ vì tìm . Nếu , cần chịu bao nhiêu cực khổ thế ? Huynh là trong mộng của , hai đính ước chuyện trăm năm. Chẳng qua là xảy chút hiểu lầm nên mới xa cách. Nay tìm , quyết sống c.h.ế.t rời."
Những lời bộc bạch táo bạo khiến Từ Hiến, một từng bôn ba khắp chốn, cũng kinh ngạc: "Thấy liễu yếu đào tơ, ngờ mạnh mẽ, quyết đoán đến . Tỷ thật sự khâm phục ." Nàng hỏi tiếp: "Vậy định ?"
"Huynh cũng định đến Ô Vân Vệ."
Từ Hiến nhíu mày khó hiểu: "Đến cái chốn khỉ ho cò gáy gì? Nơi đó ngoài..." Nàng bỏ lửng câu , cảm thấy những lời tiếp theo thích hợp để thốt .
Thiện Lai hiểu ý nàng, gật đầu mỉm : "Bọn dự định sẽ định cư ở đó vài năm."
Từ Hiến cạn lời. Nàng nhẹ tựa lông hồng, định cư vài năm ở một nơi như thế. Hai con , một cô nương yếu ớt, một thư sinh nho nhã, liệu thể sống sót đến tận Ô Vân Vệ còn . vốn là bụng, nàng nỡ dội gáo nước lạnh hy vọng của Thiện Lai, nên chuyển hướng câu chuyện sang một chủ đề thú vị hơn.
"Đã là phu thê, Hà công t.ử là gì của ? Ta cứ tưởng hai mới là một đôi. Huynh vẻ say đắm . Hồi mới gặp hai ..."
Những chuyện quá khứ, Thiện Lai chẳng buồn để tâm, bèn ngắt lời: "Huynh là một , cứu mạng , mang ơn . cũng mang đến cho ít phiền toái..."
Có lẽ vì nợ một mạng , Thiện Lai thể phũ phàng cắt đứt liên lạc với gã. Nàng hạ giọng, tiếp: "Muội với nhiều , nhưng vẫn chịu . Muội thực sự hết cách. Trượng phu của đang ngay bên cạnh, mà cư xử như thế, chẳng ..."
Nghe những lời , Hà công tử, kẻ "mang đến ít phiền toái", tức tối đá văng hòn đá giấu lớp tuyết xa.