Thiên Trản Bất Túy - Chương 01: Lương Nhược Âm

Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:25:54
Lượt xem: 13

Thiên Quyền, Thừa Thiên năm thứ hai mươi lăm.

Mới tờ mờ sáng, Lương Thừa Diệu sai gọi Nhược Âm đến thư phòng riêng. Vì tỳ nữ duy nhất chịu theo hầu chạy sang tận chợ Đông mua đồ, nàng chỉ thể một

Hít một thật sâu, Nhược Âm chậm rãi bước thư phòng. Không khí bên trong vẫn như ngày. Đích t.ử của Lương gia, Lương Thừa Diệu đang phe phẩy chiếc quạt giấy đề thơ, mười ngón tay trơn nhẵn cắt tỉa móng gọn gàng. Ngồi ngay bên cạnh, Đích mẫu khẽ nâng tách , chiếc vòng ngọc phỉ thúy trượt nhẹ chiếc cổ tay trắng toát. Còn phía bên khung cửa sổ, Đích tỷ Lương Uyển Nhi khoác lên bộ lụa là gấm vóc dệt chỉ vàng, cài trâm phượng nạm ngọc lưu ly. Đôi môi đào e ấp mỉm như nụ hoa sắp chớm nở.

Đối lập với vẻ phú quý của ba con , Nhược Âm như một giọt mực đen rớt xuống bức tranh kim ngọc mãn đường. Nàng chỉ bộ y phục xám tro và một cây trâm gỗ cố định tóc tai cho gọn gàng.

“Nhược Âm, đến ?” Lương Thừa Diệu mỉm , sốt sắng mời nàng tự tay rót một chén nghi ngút khói.

Lần đầu tiên trong mười tám năm cuộc đời, một đứa con thứ như Nhược Âm trưởng đích rót . Mà đó còn là Bích Loa Xuân hảo hạng mà nàng từng dám mơ tưởng đến.

Nhìn cánh nhỏ xoắn nhẹ trong chén, chúng thật giống với tâm trạng rối bời của nàng lúc .

“Nhược Âm .” Đích mẫu đặt chén tay xuống, giọng điệu thản nhiên như đang hỏi về thời tiết hôm nay:

“Con cống hiến cho Lương gia nhiều năm. Những vất vả của con, mẫu đều cảm kích.”

“Vâng.”

Nhược Âm thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn lên đầu gối.

mới đây triều đình tự dưng căng, tại cái lão Lại Bộ Thượng Thư c.h.ế.t tiệt đó…”

Lương Thừa Diệu rút từ trong tay áo một tập giấy. Đó chính là bản thảo binh pháp mà nàng thức trắng đêm qua cho . Hắn mím môi đặt tập giấy lên bàn, chỉ tay kể lể như chịu ủy khuất:

“Lão già Công Tôn của Bộ Lại với phụ xích mích lâu năm, hôm nay lão dâng tấu, hợp lực với Ngự sử đài bắt đầu điều tra nguồn gốc những sách lược và binh pháp của .” Nói tới đây, đăm chiêu quét mắt một lượt lên Nhược Âm.

“Nếu chuyện của bại lộ, công sức giành danh tân khoa trạng nguyên của sẽ tan thành mây khói. Đó là tội khi quân phạm thượng như ... cả Lương gia chúng sẽ tru di cửu tộc.”

Lại Bộ Thượng Thư Công Tôn Dịch nắm quyền bổ nhiệm quan , vốn bất hòa với phụ . Huống hồ đêm Lương Thừa Diệu thi, vẫn còn bê bết men rượu. Con đường nhậm chức của nghi ngờ, săm soi từng chân tơ kẽ tóc cũng chẳng gì lạ.

“Lương gia thể chuyện gì . Muốn cứu vãn đại cục thì ... để biến mất, Nhược Âm .”

Nghe bản án Lương Thừa Diệu tuyên bố, Nhược Âm hề tỏ hoảng hốt, quỳ xuống van xin Đích mẫu niệm tình bao năm qua. Vì dẫu nàng vẫn là Nhị tiểu thư, họ thể gì quá đáng nếu nàng mắc lầm nào. Nếu một tiểu thư mất tích rõ nguyên do, bao nhiêu phe phái sẽ m.ổ x.ẻ phủ Lễ Bộ Thượng Thư, thanh danh của phụ sẽ ô uế, khó mà vững trong triều. Giờ lẽ, ba con Thu Cẩm Nhan sẽ ném nàng tới Phật đường thanh tu, tiện mang thêm tiếng thơm rằng đối xử với Nhị tiểu thư, tới mức nàng tự nguyện xuất gia cầu phúc.

... chỉ cần rời khỏi nơi là chuyện .

Chớp mắt một cái, Nhược Âm dời ánh từ tập giấy sang khuôn mặt não nề, giả tạo của trưởng.

“Huynh biến mất như thế nào?”

Nàng điềm tĩnh hỏi, sự lạnh lùng khiến cả thư phòng khựng một chút. 

“Muội…” Lương Thừa Diệu nheo mắt hoài nghi. chỉ ngay đó, thong thả đóng chiếc quạt giấy .

“Vào .”

Ngay tức khắc, cánh cửa thư phòng mở tung. Hai tên gia đinh cao lớn, lực lưỡng bước . Trước khi Nhược Âm kịp ngoái , bọn chúng xông đến ghì chặt vai nàng, đè nghiến xuống bàn.

“Chỉ một chút thôi, ráng chịu đựng, một chút thôi mà.”

Lương Thừa Diệu chậm rãi bước vòng quanh như tìm gì đó. Rồi vươn tay kéo đôi bàn tay của Nhược Âm đặt lên mặt gỗ lim phẳng lì.

Hắn cúi đầu, những ngón tay thon dài khắc đầy vết chai sần. Đó là công cụ cho hàng nghìn trang sách, dọn dẹp cỏ dại chông gai, trải t.h.ả.m cho đến vinh hoa phú quý.

“Ra tay .”

Lời Lương Thừa Diệu dứt, tên gia đinh dứt khoát vung thanh chày gỗ lớn lên.

Bốp.

Tiếng chày giã mạnh xuống khiến xương xẩu vỡ nát vang lên khô khốc.

Nhược Âm c.ắ.n chặt môi đến rướm máu. Toàn nàng co quắp vì cơn đau khủng khiếp xé rách thần kinh, mồ hôi lạnh vã như giữa ngày hạ. Một lúc , nhịp thở của nàng cũng dần dần định trở .

“Ôi chao.”

Đích mẫu nhíu mày mặt , lấy khăn tay che ngang mũi. Bà chỉ đơn giản là sợ giọt m.á.u dơ bẩn, ô uế của đứa trẻ do nô tỳ thông phòng sinh b.ắ.n lên bộ đồ mẫu đơn mới may.

“Nhược Âm , …”

Đích tỷ của nàng, Lương Uyển Nhi im lặng suốt cả buổi. Giờ ả mới thong thả bước tới, cúi xuống đứa em gái cùng cha khác . Giọng ả ngọt ngào, nhẹ nhàng như kẹo bông gòn:

“Nhược Âm , giọng của đàn giỏi. mà…” Uyển Nhi hiệu cho tỳ nữ bưng lên một chiếc khay nhỏ đặt một lọ sứ đen.

Không đợi ai lệnh, tên gia đinh bóp chặt cằm Nhược Âm, bắt nàng ngửa cổ lên. Hắn đổ chất lỏng đen sền sệt, đắng ngắt thúc cho nàng nuốt xuống mặc cho cơ thể gầy guộc giãy giụa vì ngạt thở. Thứ t.h.u.ố.c khiến cổ họng nàng cháy rát, như thể hòn than đỏ rực chèn ngang.

"..."

Nhược Âm mở miệng nhưng thể phát âm thanh nào nữa. Hóa chúng tính cả . Bất kể , đôi tay phế, cổ họng cũng cần hủy hoại. Đến cả cơ hội một chữ “oan”, bật một tiếng với Diêm Vương… ba con chúng cũng chừa cho nàng.

Trong cơn đau đớn tột cùng, Nhược Âm lịm . Trong cơn mê, nàng vẫn còn nhớ về đêm hôm qua.

Khi , nàng thức trắng liên tiếp bốn ngày. Giọng và đôi tay vẫn còn nguyên vẹn. Bên cạnh là ngọn nến đang cháy rực. Giọt sáp đỏ thẫm luôn chực rơi xuống đôi bàn tay đang miệt mài những trang giấy.

Nhược Âm nào còn tâm trí để ý tới nó. Vì dẫu sáp nóng rơi xuống, đôi tay cũng tê dại. Ngón áp út tay thì sưng tấy thể duỗi thẳng, các khớp rã rời như rụng thành từng khúc. Tệ hơn nữa, mực thấm da tay nàng theo từng năm tháng, chẳng thể nào rửa trôi.

Trong khi các tiểu thư khuê các cùng lứa lên kiệu hoa xuất giá gần hết, nàng vẫn ở trong tiểu viện lụp xụp của Lương phủ, đặt hết tâm tư soạn binh pháp về bố trí trận địa, hạ trại ở khu vực đầm lầy.

Tận tâm tận lực đến vì đây sẽ là nhiệm vụ cuối cùng.

Chủ mẫu rằng kiếm cho nàng một mối hôn sự . Nghe đối phương là một vị quan lớn. Bước phủ sống thì đôi tay cũng bớt vất vả, cần quẩn quanh với giấy, bút và mực nữa. Và thứ nàng , bao gồm cả cuốn binh pháp dở dang ... nó định sẵn sẽ lưu tên khác.

Còn kẻ soạn nên chúng... chỉ mãi là một cái bóng vô danh.

“Nhược Âm.”

Nàng nắn nót cái tên ở mép tờ giấy nháp đặt bên cuộn binh thư.

Mong của nàng chỉ đơn giản là cái tên của cất lên, ghi trong một điều gì đó . Trong ký ức của Nhược Âm, âm thanh thuộc nhất là tiếng gọi "Nhược Âm", mà đó là lời ru đứt quãng của đẻ.

Giữa lúc , một bàn tay gầy gò vươn , kéo theo tiếng chuông bạc rung lên lanh lảnh. Âm thanh trong trẻo như một sợi chiếc kéo vô hình, chia cắt Nhược Âm và dòng hoài niệm về tiếng hát của đẻ. 

“Tiểu thư ngủ ư?” 

Cô bé cột tóc đuôi ngựa cúi đầu xuống, săm soi những trang giấy ngập trong chữ. Đó là Kiều Phương, con bé là nô tỳ theo hầu Nhược Âm. Trên tay con bé lúc nào cũng đeo một chiếc chuông, trừ những lúc nó cần… những nơi phép.

“Tiểu thư, em tìm hết các kho nhưng thấy.” Kiều Phương khẽ c.ắ.n môi, còn tay thì vươn tỉa bớt phần bấc nến đang cháy.

“Có lẽ bà vứt chúng .” Nhược Âm dừng bút.

Nhìn vẻ bình thản của tiểu thư, Kiều Phương bực dọc xắn tay áo, giọng nghẹn :

“Chắc chắn mụ Thu Cẩm Nhan g.i.ế.c xong thì chột , đêm mơ thấy ác mộng nên thủ tiêu chứng cứ!”

“Chột ?” Nhược Âm khẽ nhếch môi. “Bà là Đương gia Chủ mẫu, còn chỉ là một nô tỳ thông phòng. Cứ theo gia quy mà xử phạt, gì mà chột ?”

“Tiểu thư, nhưng mà…” Kiều Phương ấm úng, bàn tay cầm kéo cũng run lên. “Rốt cuộc năm đó… chuyện gì xảy ?”

“Ta cũng . Lúc đó mới... bốn tháng tuổi.”

Nhược Âm đáp, khẽ ngước ngọn nến đỏ đang cháy rực. Đến như Kiều Phương bán nô trong Lương phủ ba năm, tự do còn chẳng dò hỏi chuyện cũ, huống hồ là nàng. Mang danh Nhị tiểu thư nhưng một bước chân của Nhược Âm cũng chủ, ngày đêm quanh quẩn trong vài tấc đất khoanh sẵn. Nếu còn vài lời nhắn nhủ từ v.ú nuôi, lẽ nàng thực sự chẳng gì về rứt ruột sinh .

“Ta chỉ v.ú nuôi kể, Thu Cẩm Nhan vu cáo ăn cắp một chiếc vòng tay. Mẹ ôm theo chạy yến tiệc, cầu cứu phụ . ông phạt ba mươi trượng răn đe. Thân thể khi sinh ốm yếu, đến trượng thứ mười bốn thì mất mạng. Mẹ c.h.ế.t, Thu Cẩm Nhan tước luôn cái vòng, còn giật luôn tã lót của …”

Kiều Phương mà c.h.ế.t lặng, đôi mắt mở to bàng hoàng, làn môi run rẩy thốt nên lời.

“Vậy hai thứ đó…”

“Ừ, là di vật của . Còn cái tã…” Nhược Âm đặt cây bút lông xuống mặt bàn. “Có một vị đại quan tự tay đề bút lên tã lót để đặt tên cho , hai câu thơ nữa…”

“Lão gia giữ tiểu thư cũng vì nể mặt quan nhân đó?” Kiều Phương hít một thật sâu, tay siết khiến chiếc chuông đeo tay kêu lên.

Nhược Âm chiếc chuông một hồi, nàng xoa xoa nhân trung thở dài:

“Tiếc là v.ú nuôi trong lúc hoảng loạn chỉ còn nhớ chừng đó, rõ đại quan là ai. Ta tìm ngài .”

Từ cái danh phận Nhị tiểu thư cho đến tiểu viện lụp xụp hiện tại, đáng lý một đứa con do nô tỳ thông phòng sinh chẳng bao giờ tư cách chạm tới. Nếu vị ân nhân , Nhược Âm cũng thể sống sót qua cái đêm năm .

đó là chuyện xưa tiểu thư . Quan nhân địa vị ép Lễ Bộ Thượng Thư như lão gia nể mặt, e là tuổi tác cao,,, khi chẳng còn đời?” Kiều Phương bước tới sát cạnh bàn, hạ giọng cầu khẩn:

“Tiểu thư, ở đây cũng chỉ trâu ngựa cho họ, chi bằng đêm nay chúng trốn khỏi Lương phủ. Người chữ, còn gảy đàn , chẳng lẽ thể mở một sạp nhỏ dân chúng thư, kiếm kế sinh nhai ?”

“Em xem, đến ?” Nhược Âm xoa xoa khớp cổ tay sưng tấy, nhạt một tiếng: 

“Trong hộ tịch và gia phả Lương gia vẫn tên Lương Nhược Âm. Nếu thật nhiều ngân lượng để mua phận mới, chúng khó mà lọt qua cổng thành chứ đừng nghĩ tới mở hàng buôn bán.” Nói đoạn, ánh mắt Nhược Âm tối sầm , giọng cũng trầm hơn hẳn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-01-luong-nhuoc-am.html.]

“Nếu hôm nay rời , Thu Cẩm Nhan chỉ cần một cái phẩy tay là bắt . Bà chỉ mong phạm sai lầm để gán cho cái danh ô uế gia phong. Khi đó bà dùng gia pháp đ.á.n.h c.h.ế.t , thiên hạ cũng chẳng thể nửa lời dị nghị. Sở dĩ mấy năm qua vẫn yên là vì bà còn cần tới…”

Rồi Nhược Âm xuống đôi tay , một nụ mỏng manh vẽ môi nàng:

“Cũng sắp xong , bà cần nữa. Thu Cẩm Nhan với là đang tìm một mối hôn sự, chắc cũng mong gả đó thật xa cho khuất mắt…” Nàng nắm chặt lấy tay Kiều Phương, kiên định thẳng con bé và :

“Đây là cơ hội .”

“Vậy ý tiểu thư là... chúng bỏ trốn đường rước dâu?” 

Kiều Phương reo lên, đôi mắt bồ câu sáng rực. Một khi lên kiệu hoa thì thể danh chính ngôn thuận qua cổng thành. Còn mão phượng, y phục tân nương và trang sức đều thể đổi thành tiền để giải quyết chuyện phận mới.

“Ừ, nhưng còn xem phu quân bà tìm cho là ai .” Nhược Âm khẽ gật đầu. “Kẻ thể khiến Thu Cẩm Nhan hài lòng chắc ở xa, thì cũng bệnh tật gì đấy. chắc chắn giàu vì bà cần sính lễ và giữ thể diện cho Lương phủ.”

Bất kể Chủ mẫu căm ghét Nhược Âm thì nàng cũng mang danh Nhị tiểu thư, con gái của Lễ Bộ Thượng Thư Lương Hải Thiện. Chuyện gả tuyệt đối thể qua loa, đồ cho tân nương ắt giá trị cao đủ để Nhược Âm đổi lấy phận mới, thậm chí thể mua lấy một căn nhà nhỏ.

“Được !” Kiều Phương gỡ tay tiểu thư , cô bé hào hứng dậy :

“Lão quản gia ban nãy bắt em ngày mai sang chợ phía đông mua đồ. Nào em về em tìm cái vòng vã tã lót cho tiểu thư. Em nhất định sẽ tìm thấy khi Thu Cẩm Nhan gả , tiểu thư yên tâm, chờ em về!”

“Đi cẩn thận.”

Nhược Âm gật đầu, bóng lưng Kiều Phương khuất dần. Cho đến khi tiếng bước chân khập khễnh của con bé lặng , nàng mới cầm cây bút và vùi mặt đống sách lược dở dang.

Đáng lý , một thứ nữ cô thế cô như Nhược Âm, chẳng hề tư cách học chữ gảy đàn. Thế nhưng, thứ đảo lộn kể từ ngày v.ú nuôi qua đời. Chẳng còn ai mang cơm nước đến cho nàng nữa. 

Khi cơn đói ập đến, Nhược Âm buộc lết cái gầy gò, rách rưới tìm đường xuống nhà bếp. Vừa lê bước, nàng bắt gặp hai tỳ nữ đang túm tụm một góc, ôm bàn tay sưng tấy mà thút thít:

“Sương sớm với nước giếng thì gì khác chứ? Trời lạnh thế , chịu hết nổi .”

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Đám nô tỳ hèn mọn như chúng thấu cái thú tiêu d.a.o của bề . Chủ mẫu phận cao quý, đời nào chịu hạ uống nấu từ nước thường.”

Nhược Âm chỉ lặng lẽ thu hết cảnh tượng mắt. Chúng đây nhắc chuyện pha thì chắc bếp cũng còn xa nữa. Và quả thực là , chẳng mấy chốc nàng tìm thấy bếp. 

đám trong đó… tới một mẩu bánh vụn cũng ban phát, chúng chỉ ném một câu lạnh tanh:

“Nhị tiểu thư, ở Lương Phủ, bất cứ thứ gì cũng sự cho phép của Chủ mẫu thì mới chạm .”

Nghe những lời , Nhược Âm chỉ chôn chân tại chỗ. Vì suốt bảy năm qua, Thu Cẩm Nhan còn chẳng buồn bận tâm tới sự tồn tại của nàng. Bà từng vung roi ngược đãi, cũng một buông lời nhục mạ. Thu Cẩm Nhan chỉ đơn giản là xuyên qua cơ thể Nhược Âm, coi một con bằng xương bằng thịt... như một làn khí vô hình.

Vậy thì nàng tìm cách để tồn tại.

Nhược Âm quét mắt một lượt khắp bếp và dừng một bao vụn bánh lớn ở góc tường. Có lẽ đó là thức ăn để dành cho lợn. Nàng dùng hết sức lực còn , lao đến tóm lấy cái bao chạy vụt khỏi bếp, mặc cho đám nô bộc quát tháo om sòm. 

Nhờ những mẩu vụn bánh kéo dài tàn, cứ mỗi ngày giờ Sửu, Nhược Âm thức giấc. Khi bầu trời vẫn còn tối nhá nhem, nàng chạy vườn hứng từng giọt sương mai để pha một ấm Bích Loa Xuân. Giữa cái lạnh thấu xương, đôi bàn tay nàng tím ngắt, cứng đờ nhưng vẫn cố gắng giữ vững sự cung kính, run run dâng lên Đích mẫu. Thu Cẩm Nhan từng đoái hoài dù chỉ một .

Cho tới ngày thứ một trăm bốn mươi bảy...

“Mẫu , mời dùng .”

Thu Cẩm Nhan đáp, chỉ ban phát một cái gật đầu chấp thuận. Bà thong thả nhấp một ngụm, hờ hững sang hỏi tỳ nữ bên cạnh:

“Trà ngon. Là ai pha ?”

Dù Nhược Âm đang ngay mặt, Đích mẫu vẫn coi như thấy. Làn khói mỏng che mờ gương mặt trát phấn dày cộp của bà. Thưởng xong, bà mỉm , nụ khiến nếp nhăn nơi khóe miệng và đuôi mắt hằn sâu hơn.

“Coi như cũng điều hơn ngươi. Từ giờ theo hầu hạ Diệu nhi .”

Ngay từ khoảnh khắc , những vết chai và mực tay nàng càng ngày càng dày. Mới chín tuổi thôi, nàng cao bằng giá sách của Lương Thừa Diệu nhưng học, tóm tắt cho hiểu những ý chính của hàng vạn chữ thánh hiền thành từng dòng ngắn, dễ hiểu và dễ ghi nhớ.

Đêm kỳ thi quan trọng nhất, Lương Thừa Diệu ngoài uống rượu say khướt đến mức trời đất là gì. Còn bên bàn gỗ, Nhược Âm vẫn thức trọn canh thâu, miệt mài tóm gọn bộ sách lược trị quốc để sớm mai khi dậy còn tiện học thuộc. Tưởng chừng khoa cử chịu về tay trắng, nào ngờ ung dung bước lên bảng vàng, đề danh Trạng nguyên.

Đích t.ử đỗ đạt, Lương phủ liền treo đèn kết hoa, mở yến tiệc linh đình tiếng vang truyền khắp thành Lạc Chiêu. Giữa buổi náo nhiệt, một vị quan khách tò mò hỏi thăm:

“Nghe Lương phủ còn một vị nhị tiểu thư, thấy chung vui?”

“Con bé quanh năm thể yếu ớt dễ trúng phong hàn, nghỉ ngơi trong phòng kín.” Chủ mẫu gật đầu tỏ khiêm nhường, ái ngại mỉm .

Dẫu cho trưởng công thành danh toại, nhiệm vụ của Nhược Âm vẫn hết. Đích tỷ Lương Uyển Nhi mỗi ngày đều dài ghế, chờ nàng lóc cóc chạy đến dạy đàn và phổ nhạc.

Lương Uyển Nhi là bảo bối trân quý của Lương gia, dung nhan diễm lệ, rực rỡ như hồng ngọc. Lâu nay Lương Hải Thiện luôn con gái cưng tiến Hoàng thất để củng cố địa vị. Tuy nhiên, kinh thành trăm hoa đua nở, chỉ mỗi nhan sắc sẽ chẳng nghĩa gì cả.

“Ta cho phép con ở bình phong nhạc sư dạy Uyển Uyển cầm nghệ. Đừng thất vọng.”

Kể từ ngày , đầu ngón tay nàng điểm thêm những vết cứa rách vì gảy đàn và phổ nhạc, xong xuôi còn dạy cho đại tỷ. Lương Hải Thiện bắt ép, nhưng ý tứ trong lời ông ai chẳng rõ?

Rồi điều Lương gia mong đợi cũng đến. Trong buổi thọ yến của Cao Quý phi, Lương Uyển Nhi gảy bản nhạc mà Nhược Âm phổ, khiến Tam Hoàng t.ử si mê ngay lập tức. Ngay trong bữa tiệc, Thánh thượng ban hôn "Đệ Nhất Tài Nữ" cho Tam Hoàng tử.

Đêm đại tỷ khoác hỷ phục đỏ thêu chỉ vàng, lên cỗ kiệu xa hoa rời khỏi Lương gia, Nhược Âm chỉ lẳng lặng trong căn phòng khoá ngoài. Nàng thắp một ngọn nến lên, bình thản dõi theo từng giọt sáp nến rơi xuống. Cứ như chỉ cần nó cháy cạn, mười tám năm trôi qua ở Lương phủ sẽ kết thúc. 

Cho tới một buổi chiều cuối thu, Nhược Âm bưng khay chè sen bước đến ngoài cửa thư phòng của trưởng. Phía bình phong, tiếng bàn bạc của Lương Thừa Diệu và Đích mẫu rần rần như một buổi chuyện phiếm hằng ngày. 

“Con nha đầu việc gì nữa .” Thu Cẩm Nhan chậm rãi kết luận, kèm theo đó tiếng nhâm nhi tách .

“Con đỗ đạt , Uyển Uyển cũng phủ Tam Hoàng tử. Có giữ con nha đầu đó thêm cũng chỉ tổ tốn cơm tốn gạo, chi bằng dâng nó lên cho Thiên Tuế mua vui. Biết ngài thấy vui vẻ cho phụ mặt Bệ hạ.”

Cửu Thiên Tuế?

Nhược Âm chôn chân vách, đôi bàn tay nàng vẫn bưng khay. Chén sen đó khói ngừng bốc lên, nguội lạnh từ lúc nào . Người rằng: “Thấy Cẩm Y Vệ còn đường sống. Gặp của Đông Xưởng... chỉ đường c.h.ế.t.”. Mà nay mối hôn sự Chủ mẫu hứa hẹn thì là dâng nàng tới chỗ hoạn quan g.i.ế.c chớp mắt, dọn trở ngại cho phụ trong triều đường.

“Hoạn quan thì càng , đỡ mắc công lão gia thêm một đứa cháu xuất hèn mọn. Vị trí của con nha đầu đó vốn chỉ đáng ở trong chuồng lợn, nô tỳ mua vui cho Cửu Thiên Tuế là phúc ả tu mấy kiếp mới .”

Những lời cay nghiệt của Chủ mẫu Thu Cẩm Nhan như con d.a.o sắc bén đ.â.m tai Nhược Âm. Thế nhưng nàng chỉ xoay , lặng lẽ bước về cái tiểu viện lụp xụp.

Đặt khay chè sen xuống bàn, Nhược Âm chậm rãi trang binh thư cuối cùng. Mọi thứ đều xong xuôi, mực cũng khô. Khi đôi tay, cuối cùng Nhược Âm cũng nhận những những vết chai sần, các mảnh lấm tấm vết mực đen… đều trở nên vô nghĩa.

Rồi nàng thổi tắt ngọn nến và xuống chiếc giường lạnh lẽo. Đắp chăn lên, Nhược Âm chằm chằm lên trần nhà, thể nào chợp mắt nổi.

Miễn là còn thở thì vẫn sống.

Thế nhưng, đến cuối cùng, Lương gia vẫn chừa cho nàng con đường sống. 

Khi Nhược Âm lờ mờ tỉnh , trong đôi mắt chỉ những mảng mây vàng cam đang bắt đầu trở nên xám xịt. Mặt trời khuất núi.

“Thứ cho nhé, Nhị tiểu thư.”

Một giọng ồm ồm văng vẳng bên tai khiến Nhược Âm giật bắn.

Nàng c.h.ế.t.

khi cố nhích vai, thể Nhược Âm cứng đờ. Chỉ mùi phân thối nồng nặc xộc thẳng mũi. 

Gã gia đinh quấn nàng bằng một tấm chiếu rách ném quách lên xe bò. Lương gia chừa cho đứa con thứ chút tàn, giữ cái xác vẹn vứt . Chúng nàng tận hưởng cảm giác sống bằng c.h.ế.t ư?

Nhược Âm nào , bấy giờ, Lương Thừa Diệu một bộ y phục mới. Hắn sảnh lớn đón tiếp quan khách dự tiệc, đạo mạo và đoan chính như từng co chuyện gì xảy . Cùng lúc đó, Đích mẫu Thu Cẩm Nhan và Lương Uyển Nhi đang trong tư phòng bận rộn sửa soạn trang điểm, lựa chọn xiêm y lộng lẫy.

Đèn lồng treo sáng rực rỡ cửa chính Lương phủ, chẳng ai mảy may để ý một đống rác xe bò chở ngoài. Chiếc xe một đoạn đường dài, cuối cùng dừng ở bìa rừng hoang vắng phía Tây thành. Hai tên gia đinh vội vã khiêng cuộn chiếu rách xuống, quẳng đại một bụi cây gần đó. Xong việc thì chúng phủi tay, nhổ nước bọt dè bĩu.

“Ê , ở đây bầy sói hung dữ lắm.”

“Có thì việc của chúng cũng xong . Về!” Tên còn quát lớn vung tay quất dây cương, đầu xe.

Tiếng bánh xe gỗ từ từ xa dần chìm hẳn, khu rừng sự im lặng rùng rợn vốn . Cùng lắm chỉ tiếng muỗi vo ve, ếch nhái kêu để Nhược Âm rằng đang bơ vơ giữa rừng hoang. 

Cơn đau ở mười ngón tay nàng sang giai đoạn tê liệt, mất sạch cảm giác. Cổ họng thì nghẹn đắng, một tiếng rên rỉ cũng thoát . Trên thể thì bốc mùi phân bò, sớm thì muộn cũng nhiễm trùng mà c.h.ế.t.

Trong khoảnh khắc lơ lửng giữa sự sống và cái c.h.ế.t, Nhược Âm đành gạt bỏ thù hận với bốn kẻ ở Lương gia. Tâm trí nàng trôi dạt về một miền ký ức xa văng vẳng tiếng ru của . Từ lâu , nàng thời gian rảnh rỗi để nhớ đến âm thanh thương, ấm áp

đó từ trong rừng sâu, bỗng âm thanh rung rung những tán lá, xen suy nghĩ của nàng. Có thể đó là bước chân của bầy sói mà hai tên gia đinh , hẳn là chúng đ.á.n.h thấy mùi m.á.u tươi.

Nhược Âm khẽ nhắm mắt .

Người c.h.ế.t thì thể kể chuyện .

Tiếc , nàng thể c.h.ế.t.

Có tiếng vó ngựa đang đến gần.

—------------------------------------

Chú thích:

Đích (嫡): Là vợ cả cưới hỏi chính thức sẽ gọi là Đích thê, Chính thất hoặc Chủ mẫu. Những đứa con do vợ cả sinh gọi là Đích t.ử và Đích nữ. Trong gia đình phong kiến, "Đích" địa vị cao nhất, là Chủ mẫu gia đình và nắm quyền cai quản nhà cửa. Còn con cái của họ mang phận tôn quý và nắm quyền thừa kế chính.

Thứ (庶): Từ dùng để chỉ những vợ lẽ và những đứa con do họ sinh .  "Thứ" địa vị thấp hơn "Đích" nhiều, chịu sự quản lý của Đích thê. Con cái thứ xuất hưởng quyền lợi, đãi ngộ và danh phận ngang bằng với con cái đích xuất.

Thông phòng (通房): Thường gọi là "Nô tỳ thông phòng" "Nha đầu thông phòng". Đây là những tỳ nữ kề cận hầu hạ nam chủ nhân, phòng ngủ của họ thường nối liền (thông) với chủ để tiện bề phục vụ cả việc sinh hoạt lẫn nhu cầu chăn gối. Địa vị của họ vô cùng thấp kém, vẫn mang phận nô tỳ. Con do thông phòng sinh địa vị thấp kém, coi như nô bộc và thường khinh rẻ nhất trong gia tộc.

Loading...