Thiên Trản Bất Túy - Chương 02: Cửu Thiên Tuế
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:26:21
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Băng qua khu rừng Tây thành là đoàn kỵ mã hơn hai mươi , họ luồn lách những tán cây hướng về Hoàng thành Lạc Chiêu của Thiên Quyền. Bọn họ tắt đuốc nhưng vẫn thể phi ngựa với kỷ luật nghiêm ngặt. Sự khắt khe rợn tới mức tiếng quất roi, vó ngựa đạp xuống lớp lá khô cũng cùng một khuôn nhịp điệu.
Theo sát bên cạnh cỗ xe ngựa màu đen ở giữa đoàn, một tên Huyền Thiết Kỵ cấp thấp nắm chặt dây cương. Hắn cúi đầu, chỉ dám theo cái bóng đang cưỡi con hắc mã đầu đoàn, bởi lẽ trong nội bộ Đông Xưởng từ lâu truyền tai ba quy tắc vàng khi hầu hạ Cửu Thiên Tuế:
Không bao giờ hỏi hai .
Không bao giờ sự tha thứ.
Và… bao giờ chấp nhận một thứ vô dụng.
Đột nhiên, con hắc mã đầu dừng bước.
Tuy mệnh lệnh, bộ hai mươi kỵ mã phía đồng loạt kéo cương và dừng ngay tắp lự. Tới cả chiến mã còn dám phát tiếng hí nào.
Thượng Quan Tịch Điệm xoay rời khỏi ngựa, mang theo gương mặt sát khí ngút trời bước đến bụi cỏ vệ đường. Hắn mặc cẩm bào màu đỏ thêu mãng xà bằng chỉ vàng, tà áo bay nhẹ trong gió đêm lạnh thấu xương. Đoàn tùy tùng theo một ai dám thở mạnh, chỉ im lặng tại chỗ như cột đá.
Thượng Quan Tịch Điệm sải bước về phía một bụi cây gai góc mọc um tùm, hàng mi dài khẽ cụp xuống.
Một cái xác… ?... Hoặc cũng sắp biến thành một cái xác.
Dưới mũi giày của là đôi tay vặn vẹo, các khớp xương gãy nát bê bết m.á.u me khô. Sống mũi cao mà cũng bén, sườn mặt mỏng mảnh… và mà gương mặt nàng thể nhỏ bé đến . Thượng Quan Tịch Điệm ước chừng dùng một phần mười lực tay cũng thừa bóp nát nàng thành từng mảnh. Thế nhưng cái mặt chi chít vết bầm, rách tả tơi vẫn ngoan cố chịu vỡ . Lồng n.g.ự.c nàng vẫn còn chút thở đứt quãng như ngọn đèn gió.
Tịch Điệm cứ thế , một chút bi thương kinh hãi trong mắt đều tồn tại.
Âm… cái gì Âm nhỉ?
Trong đầu chợt lướt qua một mảnh ký ức về đêm yến tiệc ở Lương phủ nửa tháng . Khi , trốn ngoài để ai thấy bản mặt khi phát bệnh, thế mà tình cờ ngang qua một tiểu viện hẻo lánh. Từ bên trong viện vọng tiếng đàn tranh, đó chỉ là một khúc nhạc tên mang nỗi cô độc, chua xót đến nhói tim.
Lúc Thượng Quan Tịch Điệm chỉ tựa lưng ngoài hàng rào trúc, lắng chủ nhân phô diễn cầm nghệ.
À, là âm thanh.
Đó là đầu tiên trong suốt hai mươi năm qua, cảm thấy sự bình yên trong phần hồn lẫn phần xác.
Lương Nhược Âm, thứ nữ Lương gia, con gái của Lễ Bộ Thượng thư Lương Hải Thiện và một nô tỳ thông phòng. Năm nay tròn mười tám.
Âm thanh trong tiểu viện chính là lý do khiến Thượng Quan Tịch Điệm phái thuộc hạ điều tra, lưu giữ danh tính của một nữ nhân trong ký ức. Còn giờ đây, nhận đôi bàn tay từng gảy đàn trong tiểu viện tàn tạ năm nát bấy, phơi lớp lá cây ướt đẫm.
Nhược Âm.
Tịch Điệm , vuốt nhẹ nếp áo. Giọng điệu thản nhiên như đang sai hạ nhân dọn dẹp bàn ăn:
“Đem về.”
……………..………….
Khi Nhược Âm tỉnh , nàng lờ mờ cảm thấy cơ thể như đang trôi dạt làn sóng dìu dịu. Quấn quanh cơ thể nàng là tấm chăn lông cừu êm ái tựa như mặt nước. Hơi ấm tỏa từ lớp chăn pha chút hương trầm, quyện cùng lạnh đặc trưng của loại mực Đông châu thượng phẩm… và ai đó đang giữ lấy cổ tay nàng.
Nhược Âm cố gắng hé mở mắt, một gương mặt như yêu nghiệt thu tầm của nàng. Nam nhân đang cúi xuống nàng, thế nhưng trong ánh mắt chỉ sự lạnh lẽo và khắc nghiệt. Cứ như thể đang dò xét xem món hàng còn giá trị sử dụng nào .
Nhược Âm mấp máy môi, cố gắng phát âm thanh. Tiếc , cổ họng chỉ còn cơn đau như xé nát từng thớ thịt.
“Vô ích thôi, đừng cố gắng.”
Thượng Quan Tịch Điệm nhận nàng tỉnh, giọng đều đều khó để cảm xúc gì.
“Đừng mong chờ.” Hắn nhẹ nhàng đặt tay nàng xuống nệm, dửng dưng tiếp lời:
“Con ch.ó nuôi đang chờ đem quà về. Ta thấy ngươi cũng tệ, chắc gặm nửa bữa.”
Nhược Âm chỉ thẳng mắt . Ánh vô cảm như còn gì để mất.
“Không sợ?”
Khóe miệng Tịch Điệm nhếch lên, đáy mắt ánh lên một thứ gì đó lạ thường lặn mất tăm.
Ngay trong đêm , đoàn Huyền Thiết Kỵ của Cửu Thiên Tuế - Đốc chủ Đông Xưởng Thượng Quan Tịch Điệm trở về thì một Ám vệ Đông Xưởng phi ngựa lao ngoài. Tuân mệnh Đốc chủ, nhiệt tình mời Thánh y Khách Vô Ưu đến ngay cấp tốc bằng cách kề d.a.o cổ lão. Râu với tóc Khách Vô Ưu nhảy ngược cả lên, miệng ngừng càm ràm bản là Thánh y, là lang băm mà gọi lúc nào là mặt ngay .
Ấy thế mà bước phòng và thấy tình trạng của Nhược Âm, lão lập tức lao đến như một con chồn bay để kiểm tra cho nàng. Sau một lúc, Khách Vô Ưu chỉ lắc đầu ngán ngẩm:
“Tay gân cốt nát bét , thanh quản thì độc tàn—”
“Bản Đốc hỏi ngươi cứu nàng .” Tịch Điệm ngắt lời, “Không gọi ngươi tới để báo cáo tình trạng.”
Vô Ưu trề môi cho lời đáp. Trong thiên hạ rộng lớn , ai dám trưng biểu cảm mặt Cửu Thiên Tuế. Còn Khách Vô Ưu dám vì lão sợ c.h.ế.t, mà chỉ sợ danh tiếng “Từ chối T.ử thần” của ô uế.
Cuối cùng, lão vuốt bộ râu dài ngoằng và thở dài:
“Tay vẫn cứu , dễ thôi. điều khó là cô nương chịu đựng nổi vì quá trình chữa sẽ đau đớn gấp trăm, gấp ngàn lúc gãy. Còn thanh quản... cần thời gian để nghiên cứu loại độc cô nương trúng.”
“Tay mất bao lâu?”
“May mắn thì bốn tháng, còn xui thì c—"
"Sau bốn ngày cử động . Bảy ngày tiếp đ.á.n.h đàn . Trong một tháng bình phục." Tịch Điệm thờ ơ lên lịch, chút mảy may nghĩ đến cảm xúc của lão Thánh y.
“Ngài điê—”
Khách Vô Ưu tính hét lên sự vô lý đến mất nhân tính của Cửu Thiên Tuế, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao, lão đành nuốt những gì c.h.ử.i ngược trong bụng.
Thằng nhãi con họ Thượng Quan!
Trong sáu canh giờ, khắp căn phòng bốc lên mùi kim châm, d.ư.ợ.c liệu và…. máu. Mười ngón tay của Nhược Âm tím đen, gập như đoạn côn lỏng lẻo đến t.h.ả.m hại. Hàng chân mày bạc của Khách Vô Ưu nhíu chặt, dồn bộ tập trung từng đốt vỡ nát. Bàn tay nhăn nheo, đen nhẻm của lão miết lên những đoạn xương gãy, dùng lực đủ để ép chúng trở vị trí cũ và dùng nẹp cố định.
Rắc...
Tiếng xương ngoại lực cố ép khớp vang lên khô khốc.
Dù Nhược Âm Khách Vô Ưu châm cho một liều t.h.u.ố.c mê, cơ thể yếu ớt của nàng vẫn vô thức run lên. Vầng trán thanh tú ngừng vã mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả tóc.
Khi việc đó, Khách Vô Ưu tẩm một thứ t.h.u.ố.c mỡ tím kỳ lạ băng gạc, băng bó thiện cho Nhược Âm. Nhiệm vụ với thời hạn vô đạo và bất lương khiến Vô Ưu kiệt sức, thiếu điều ngửa sàn, mũi và miệng đua thở dốc. Rồi lão xin cáo lui để ngoài kê vài đơn thuốc.
Thượng Quan Tịch Điệm cầm lấy lọ t.h.u.ố.c mỡ tím mà Vô Ưu để bàn. Hắn lặng lẽ đôi bàn tay quấn đầy băng gạc của Nhược Âm, mở nắp lọ thuốc.
Hắn quệt một ít t.h.u.ố.c mỡ bằng ngón trỏ, bôi lên những vùng da rỉ m.á.u trong lòng bàn tay Nhược Âm một cách tỉ mỉ, thận trọng như đang tập trung vẽ tranh. Ấy thế, gương mặt chẳng chút cảm xúc nào. Vẫn luôn là cái nét lạnh nhạt vô cảm, hệt như mỗi thẳng tay duyệt dấu ấn đỏ chói lên các bản án tử.
đó chỉ là bản Thượng Quan Tịch Điệm cảm thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-02-cuu-thien-tue.html.]
Lực tay của khi chạm những khớp xương cố định… nhẹ nhàng hơn mức cần thiết.
Không một ai thấy cả.
Ngay cả chính bản Thượng Quan Tịch Điệm.
…………………………....
Giữa cơn mê man triền miên, Nhược Âm khẽ mở mắt. Lần nàng tỉnh táo hơn đôi phần, thậm chí còn thể rõ thứ xung quanh.
Dưới ánh đèn dầu vàng ấm áp, nàng thấy tường hắt lên một bóng đang ngay cạnh, cúi đầu xuống.
Hắn đang gì đó với tay nàng.
Nhược Âm khẽ nhíu mày, theo phản xạ định rút tay . Thế nhưng cơn đau nhói truyền đến khiến nàng dừng động tác.
“Đừng.”
Nam nhân ngẩng đầu lên. Đôi mắt của hẹp và dài, đuôi mắt xếch nhẹ, sắc lẹm như kẻ chì và thậm chí còn bén hơn cả nữ nhân. Điều khiến Nhược Âm chú ý hơn cả... là vành tai nhọn. Nàng từng thấy điều đó tương tự ở bất kỳ ai bao giờ. Và vì an ủi hỏi thăm, chỉ lạnh lùng lệnh:
“Nằm im.”
Nhược Âm ngơ ngác, tâm trí nàng tê liệt và trống rỗng tới nỗi thể tỏ sợ hãi, tính toán hơn thua với tên thô lỗ . Trong đầu nàng chỉ một suy nghĩ, mà cũng bất bình thường…
Đôi mắt… giọng của … … đang mệt mỏi.
Rồi cứ thế nàng chìm cơn mê lúc nào . Có lẽ, tác dụng từ t.h.u.ố.c an thần của Khách Vô Ưu vẫn tan hết.
Khi nhịp thở của Nhược Âm đều đặn trở , Tịch Điệm dậy và dứt khoát rời . Hắn sải bước vội như bay khỏi căn phòng phủ ánh nến vàng ấm áp.
Hắn hiểu chứ, cảm thấy rõ rằng... ở thêm lâu hơn nữa thì sẽ gặp phiền toái. Bởi lẽ, lũ sâu mọt đ.á.n.h thấy sự khác thường, chúng cựa quậy, lúc nhúc khắp nơi xâu xé m.á.u thịt .
“...” Tịch Điệm cau mày, lòng bàn tay bám chặt khung cửa gỗ.
“Đốc chủ!”
Một tên thuộc hạ đang gác ngoài cửa thấy sắc mặt Đốc chủ tái nhợt, vội chạy đến nhưng gần quá năm thước.
“Canh chừng cẩn thận.” Tịch Điệm cố khôi phục vẻ bình thản thường thấy, ánh mắt hướng trong phòng nơi Nhược Âm còn hôn mê.
“Dạ.” Tên thuộc hạ chắp tay cúi , ấp úng hỏi:
“Dạ... thưa Cửu Thiên Tuế, … con ch.ó của ngài—”
"Ta nuôi chó." Tịch Điệm ngắt lời, lạnh lùng phủ nhận:
“Sáng mai tự lãnh hai mươi trượng.”
“Tạ… tạ ơn Đốc chủ.”
Tên thuộc hạ dám hó hé thêm nửa lời, vội trở về vị trí canh gác ban đầu. Có lẽ sẽ bao giờ dám nhiều chuyện nữa.
Cứ , căn phòng nhỏ luôn duy trì canh gác và ánh nến cháy bất kể ngày đêm. Ám vệ Đông Xưởng đến giờ sẽ nến, đem đến những chậu than mới, đảm bảo gian sưởi ấm nhất cho vị cô nương mà Cửu Thiên Tuế đem về dưỡng bệnh.
Khi Lương Nhược Âm tỉnh một nữa, điều đầu tiên nàng là im lặng quan sát, đ.á.n.h giá thứ.
Khác với Lương phủ trải đầy bình phong, gốm sứ xa hoa thì căn phòng bất kỳ một đồ vật trang trí nào. Những thứ phép tồn tại trong phòng từ chiếc bàn gỗ, ghế tấm rèm trắng đều gọn gàng, sạch sẽ đến ngột ngạt. Thứ lạc loài duy nhất là một bàn cờ đang đ.á.n.h dở. Có vẻ như đây chỗ cho một ở lâu dài.
Rồi Nhược Âm bắt đầu tự xem chính bản .
Bàn tay trái nẹp cứng trong những lớp băng gạc dày cộm, mất sạch cảm giác. Còn may là tay đỡ hơn một chút, các đầu ngón tay dính m.á.u khô nhưng vẫn cử động . Chỉ tiếc rằng cổ họng nàng vẫn chẳng phát bất kỳ âm thanh nào.
Nàng ngoan cố đẩy một luồng mỏng manh qua cuống họng.
"..."
Nàng thử thêm nữa, mạnh hơn .
"..."
Nhược Âm nhắm mắt , hít một thật sâu mở mắt .
Đành .
Giọng mất, chi bằng cứ chấp nhận sự thật còn hơn lóc vô ích.
“Tỉnh ?”
Một giọng khá trầm của nam nhân vang lên từ bên ngoài.
Thượng Quan Tịch Điệm bước , nhàn nhã xuống vắt chéo chân chiếc ghế dựa. Bàn tay trắng nhợt nhạt ung dung lật từng trang văn thư, đoái hoài tới Nhược Âm ở giường. Hắn soi xét nội dung trong giấy tờ một hồi, đó mới cất lời:
“Ta thắng cược với Vô Ưu . Trong bốn ngày là đủ.”
Hắn đặt cuốn văn thư xuống mặt bàn, ngước mắt lên nàng.
“Lương Nhược Âm.”
Từ giọng cho tới ánh mắt của Thượng Quan Tịch Điệm đều là sự dò xét chút câu nệ, cứ như lột trần nàng từng lớp để kiểm tra.
“Ngươi lý do tại Lương gia với ngươi ?” Hắn dửng dưng hỏi như đang tra khảo một tội nhân.
Vì , Nhược Âm thẳng mắt Tịch Điệm dồn chút sức lực ít ỏi tích cóp , nén cơn đau buốt óc để nâng cánh tay lên. Ngón trỏ thon gầy chậm chạp, run rẩy vẽ từng nét chữ giữa cả hai.
Tịch Điệm nheo mắt, kiên nhẫn theo chuyển động của ngón tay nàng để suy chữ .
Biết.
“Biết mà còn rời ?” Hắn tiếp tục, giọng hờ hững nhưng thoang thoảng chút gì đó như… sự khó chịu.
Phía Nhược Âm, nàng chỉ từng chữ một khí.
Không... ... chỗ... nào... để .
Thượng Quan Tịch Điệm khựng . Khác với sự sắc sảo, ác mồm thường ngày, Cửu Thiên Tuế chỉ mím môi . Yết hầu khẽ trượt lên xuống trong tĩnh lặng, hạ giọng hỏi:
"Thế bây giờ... ngươi hận bọn họ ?”