Thiên Trản Bất Túy - Chương 03: Thái giám Chưởng ấn Tư Lễ giám kiêm Đề đốc Đông Xưởng
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:27:00
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhược Âm nghĩ ngợi một chốc, dứt khoát một chữ: Chưa.
"Chưa?" Tịch Điệm lặp , ánh mắt tối vài phần và dò xét:
"Tức là sẽ ?"
Nàng chỉ ngước lên thẳng . Sự im lặng đến rợn cho lựa chọn bước lên con đường thì sẽ bao giờ đầu.
"Được thôi."
Thượng Quan Tịch Điệm xoay , thong thả tiến về phía bàn cờ vây đang bày dang dở chiếc kỷ .
Ngay từ lúc tỉnh , Nhược Âm chú ý đến ván cờ . Trong căn phòng mà vật dụng đều sắp xếp gọn gàng, thế cờ ngổn ngang là thứ bất thường nhất.
Mặc cho thể vẫn đau nhức, nàng gượng dậy, chậm chạp nhích từng bước đến bên Thượng Quan Tịch Điệm. Nhìn thế cờ bàn, sự ngạc nhiên thoáng qua khiến chân mày nàng nhíu . Phe trắng vội vàng đ.á.n.h thẳng đầu não kẻ thù, chúng chọn cách đ.á.n.h ngược từ lên, kiên nhẫn giăng bẫy để dụ bên đen tròng. Mà Cửu Thiên Tuế bên phe cờ đen, lối đ.á.n.h ào ạt sát phạt, bất chấp xông thẳng lưới của phe trắng.
Quá lỗ mãng...
Nhược Âm rời sự chú ý sang gương mặt Thượng Quan Tịch Điệm. Đôi mắt chỉ lướt qua những quân cờ ngổn ngang như một kẻ giám sát, tuyệt nhiên can dự thế cục.
Nhược Âm mặc cho bàn tay còn đau râm ran, nàng hạ ngón trỏ xuống mặt bàn:
Bên đen ngài.
"Ừ, ván cờ của ." Tịch Điệm khẽ nhắm mắt, hờ hững thở dài một tiếng khe khẽ: "Mà là của một kẻ tin rằng thắng, chỉ cần mượn đao g.i.ế.c là đủ."
Nhược Âm tiếp:
Ai ?
"Ngươi tỉnh , về giường ." Tịch Điệm liếc xéo gương mặt xanh xao, ánh mắt trượt xuống bờ vai gầy run rẩy vì vững.
"Đừng để nhắc thứ hai."
vẻ như lời chỉ như gió thoảng qua tai nàng.
Nhược Âm nương tay mép bàn, tiếp tục quan sát căn phòng. Khi mắt nàng lướt tới chiếc giá sách kê sát góc tường, nhịp thở bất chợt khựng .
Trên ngăn cao nhất hai tấm gỗ phủ bụi, kích thước lẽ là hai tấm bài vị. Một tấm bài vị khắc "Thượng Quan Giác", chiếc bài vị bên trái thể rõ vì bụi quá dày, từ đường khắc nàng chỉ luận một chữ "Hằng". nếu là họ Thượng Quan thì Thượng Quan gia hiện tại chỉ còn đúng một duy nhất...
"Ngươi thực sự nhắc nhở đến thứ hai ?'' Tịch Điệm theo hướng của nàng. Rồi cặp mắt mắt sắc lẹm dần dần trở nên ảm đạm, như một tầng sương mờ phủ lấy.
Ánh mắt nàng vô thức nán ở kệ sách đủ lâu, tới nỗi Tịch Điệm cũng thừa nhận rằng nàng tò mò.
Biết thấu, Nhược Âm lảng tránh nữa. Nàng tiến đến bên , ngón tay run rẩy từng nét:
Thiên... Tuế.
Rốt cuộc, kẻ vớt nàng về là Cửu Thiên Tuế Thượng Quan Tịch Điệm. Hắn nắm lệnh bài Đề đốc Đông Xưởng, dẫn dắt những bóng ma ngóng chuyện thiên hạ, truyền về đôi tai Thiên t.ử và quyết định xem... ai c.h.ế.t?
Nhìn hai chữ vô hình, giấu nữa, tới cách xưng hô cũng lập tức đổi .
"Bài vị bên là nghĩa phụ của bản đốc, Thượng Quan Giác. Bài vị còn là của ông ."
Nhược Âm kịp hỏi nhưng Tịch Điệm chủ động trả lời, thản nhiên đến mức rợn :
"Thượng Quan Giác đương kim Hoàng đế ban án lăng trì, c.h.ế.t thây." Hắn rót hai chén nguội ngắt, đẩy một chén đến ngay cạnh tay nàng.
Nhiêu đó đủ để Nhược Âm hiểu, đây hẳn là đầu ác quỷ g.i.ế.c chớp mắt trong lời đồn chịu kể về bản ... với kẻ xa lạ như nàng.
"Kẻ ban c.h.ế.t cho Thượng Quan Giác cũng ban cho bản đốc một loại trùng độc." Tịch Điệm khôi phục vẻ lạnh lẽo như thường lệ, cứ như khoảnh khắc yếu lòng từng xảy . Hắn chút giấu diếm, thẳng thẳng vấn đề:
"Bản đốc tìm lâu nhưng bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào giải hết, ngoại trừ tiếng đàn của ngươi là kiềm chế cổ trùng tạm thời." Thượng Quan Tịch Điệm đan hai tay , đưa quyết định mà lòng vòng:
"Từ nay ngươi sẽ là thuộc hạ của Đông Xưởng, nhiệm vụ duy nhất là đ.á.n.h đàn cho bản đốc . Đổi Đông Xưởng sẽ che chở cho ngươi, Vô Ưu chữa trị đôi tay cho ngươi và... thù của ngươi với Lương gia, ngươi trả cả gốc lẫn lãi."
Được Đông Xưởng che chở.
Được Vô Ưu chữa trị.
Thay nàng giải quyết ân oán với Lương gia.
là Nhược Âm rõ từng câu từng chữ, thế mà sắc mặt nàng chẳng tí kinh ngạc xúc động nào. Nàng chỉ chậm rãi nâng tay lên, vạch xuống bàn từng nét chữ:
Chỉ... ... thôi?
"Còn cái gì nữa?" Tịch Điệm nhíu mày.
Ngón tay Nhược Âm tiếp tục , tựa như mũi d.a.o khắc từng chữ đá:
Tự... tay... ... sẽ... xử... lý... Lương gia.
Nhìn những chữ rời rạc một nửa, Tịch Điệm chợt dời tầm mắt lên gương mặt Nhược Âm. Dẫu tỏ điềm tĩnh, trán nàng vẫn vô thức rỉ một giọt mồ hôi lạnh.
"Được." Khoé môi Cửu Thiên Tuế nhích nhẹ, một hứng thú loé lên trong con mắt .
Thượng Quan Tịch Điệm dậy, bước đến mở một chiếc rương lớn đặt ở góc phòng. Hắn cẩn thận lấy một chiếc hộp gỗ T.ử Đàn đỏ sẫm ngả tím, mang đến đặt ngay mặt Nhược Âm.
Bên trong hộp đựng một cây đàn tranh cũ. Mặt đàn từ gỗ ngô đồng già, vân gỗ mảnh như khói sương, ánh lên sắc mật ong nhạt lớp sơn mài. Hai đầu đàn chạm khắc trúc và hạc đ.á.n.h bóng nhẹ, giữ nguyên ánh gỗ tự nhiên.
"Bất Túy." Tịch Điệm lướt ngón tay qua sợi dây đàn căng đều, mảnh dẻ.
"Thượng Quan Giác tặng nó cho sinh thần thứ bảy của , tính Bất Túy theo bản đốc mười tám năm ."
Nhược Âm vội chạm tay Bất Túy, nàng Cửu Thiên Tuế run rẩy :
Đàn quý... Sao... ngài... ... giữ?
"Bản đốc đ.á.n.h đàn." Tịch Điệm đáp cụt lủn, còn lạnh lùng nhấn mạnh tiếp:
"Không thích lãng phí."
Nhược Âm lặng lẽ gật đầu, chậm rãi vươn bàn tay đang quấn băng đến Bất Túy. Bất chấp cánh tay run bần bật vì cơn đau nhức nhối, các ngón tay nhỏ nhắn vẫn tiến tới chạm lên bề mặt dây đàn tơ tằm băng lạnh lẽo.
Nàng móc một ngón, dùng hết sức lực ít ỏi mà để thử gảy dây đàn.
Ting...
Âm thanh tuy nhỏ bé nhưng trong trẻo, thanh thoát tới nỗi vô tình khiến thở của hai trong phòng ngưng trệ.
"Còn nữa."
Tịch Điệm trở về bàn việc. Hắn rút một tờ giấy Tuyên Thành, cầm bút dứt khoát nắn nót hai chữ. Sau đó cầm tờ giấy đem đến cho Nhược Âm xem.
Trên giấy chỉ đúng hai chữ: Vãn Cầm.
"Thượng Quan Vãn Cầm." Tịch Điệm gõ gõ nhẹ ngón tay lên tờ giấy. "Từ giờ phút , ngươi mang họ Thượng Quan. Sống là của Thượng Quan gia, c.h.ế.t cũng là ma của Thượng Quan gia. Tất cả vinh nhục của ngươi đều liên quan tới Thượng Quan gia."
Rồi tựa lưng ghế, đôi mắt khẽ nhắm như suy tư vấn đề nào đó.
"Có từng với bản đốc... Nhược trong 'Phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long'. Âm trong 'Cao sơn lưu thủy ngộ tri âm'. Dẫu chỉ là âm thanh yếu ớt, nhưng khi nhận thì gặp tri âm tri kỉ. Tên ngươi , nhưng mà..." Hắn ngừng , buông một câu lạnh lẽo thấu xương:
"Lương Nhược Âm c.h.ế.t vì sói xé xác trong rừng đêm qua ."
Hàng mi dài của Nhược Âm khẽ cụp xuống, chằm chằm hai chữ giấy.
Vãn Cầm.
Tiếng đàn lúc chiều muộn, vãn hồi chút sinh khí cuối cùng trong một ngày tàn.
Nàng vươn tay cầm lấy cây bút lông Tịch Điệm đặt xuống. Hàm răng nàng nghiến chặt để nén cơn đau thấu xương, vạch từng nét ký tên cuối cùng.
Lương Nhược Âm.
Thế nhưng, ngòi bút vẫn lửng lơ mặt giấy, thể vạch nốt đường gạch cuối cùng. Chỉ cần một nét nữa thôi, tiếng hát của mẫu , chút ấm của v.ú nuôi và cả Lương Nhược Âm... sẽ vĩnh viễn chôn vùi. Huống hồ, ở Lương phủ vẫn còn sót một bóng hình thấp bé, khập khiễng kéo theo tiếng chuông bạc xua sự tẻ nhạt hằng ngày của nàng.
Ngòi bút tay Nhược Âm khẽ run lên, một giọt mực đen rơi thẳng xuống mặt giấy.
Thu Cẩm Nhan xuống tay với Nhược Âm xong, bà ắt sẽ diệt nốt tỳ nữ của nàng. Hẳn cái chiêu bài sai con bé chợ Đông, cô lập Nhược Âm cũng là của bà . Thu Cẩm Nhan tính sót một điều. Con bé thọt chân một khi rời Lương phủ, ngón nghề trốn chạy của nó sẽ tận dụng triệt để. Với tính tình hiếu động của Kiều Phương, thấy Nhược Âm thì con bé sẽ tự mà bỏ ... vì dẫu cái ý định đó luôn ở trong đầu nó.
Không do dự thêm nữa, nàng siết mạnh cây bút và gạch một đường thẳng lên ba chữ . Bên đường gạch, nàng nắn nót bốn chữ mới:
Thượng Quan Vãn Cầm.
Lớp gạc trắng quấn tay từ từ rỉ máu, thấm mặt bàn gỗ vì dùng dồn hết sự kiên định từng nét chữ.
Tịch Điệm tóm lấy tờ giấy, treo thẳng ngọn nến đang cháy bàn. Ngọn lửa cam đỏ nuốt trọn lấy trang giấy, thiêu rụi cái tên cũ của nàng. Từng mảnh tro tàn rơi lả tả xuống chiếc đĩa đồng, phận Lương Nhược Âm, thứ nữ Lương gia coi như tan thành tro bụi.
Mọi việc cần xong xuôi, Thượng Quan Tịch Điệm lưng toan bước ngoài. Thế nhưng đột nhiên dừng bước, cầm chiếc áo choàng lông cáo đang khoác vứt cho Nhược Âm, nhàn nhạt ném một câu:
"Nếu trở thành của Thượng Quan gia thì cũng nên Thượng Quan gia nghề gì kiếm sống. Đi theo bản đốc!"
Tịch Điệm cứ thế bước khỏi phòng, mặc kệ Nhược Âm nhếch nhác ở phía . Nàng c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau buốt từ cánh tay, khoác chiếc áo lông cáo phảng phất hương trầm mực lầm lũi bám theo bóng lưng đỏ thẫm.
Cứ thế, Nhược Âm theo Tịch Điệm đến một gian phòng tối om. Mùi m.á.u tanh tưởi, kim loại rỉ sét và ẩm mốc bốc lên nồng nặc quẩn quanh nơi chóp mũi nàng. Từ những khe hở của tấm bình phong gỗ, bộ sảnh đường ngục giam của Đông Xưởng hiện mắt nàng.
Ở giữa sảnh, một nam nhân mặc quan phục đ.á.n.h đến mức thịt nát xương tan, treo lơ lửng thập giá.
Thượng Quan Tịch Điệm lúc đang nhàn nhã đến ở vị trí chủ tọa. Ở hàng ghế khách hai bên sảnh đường còn ba vị khách. Tuy ai lên tiếng nhưng qua trang phục và phong thái, Nhược Âm núp bình phong cũng tạm thời xác định họ là ai.
"Thượng Quan Xưởng công, ngài trễ hẹn hai ngày." Giọng lạnh lùng của nam nhân ôm thanh Tú Xuân Đao đỏ sẫm vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-03-thai-giam-chuong-an-tu-le-giam-kiem-de-doc-dong-xuong.html.]
"Bản đốc đến khi nào thì đó chính là ngày hẹn." Tịch Điệm dường như để gã mắt, chỉ thong thả nhắm mắt và nhấp một ngụm .
Có vẻ như thấy mở màn mấy dễ thở, lão thái giám già cạnh liền xun xoe, vung cây phất trần:
"Cố Thống lĩnh bớt nóng. Thiên Tuế bận rộn công vụ, mới Tây Cương giám sát tình hình chiến sự với quân Thiên Sa. Đường xa cát gió mịt mù, khó trách, khó trách."
"Tiền công công ." Người còn trong ba vị khách hưởng ứng theo. Ông mặc quan phục màu đỏ thêu hình chim trĩ, chậm rãi dùng khăn tay lau mồ hôi trán, tay còn chỉ thẳng phạm nhân treo thập giá và quát lớn:
"Trịnh Đình Ngọc! Bình thường ngươi ở nha môn luôn vẻ chính nhân quân tử! Không ngờ lưng bản quan ngươi to gan lớn mật, dám thơ chế giễu Thiên Tuế, nh.ụ.c m.ạ Thánh thượng!"
Tuy lão gồng hết sức, Nhược Âm vẫn sự run rẩy lời , nhịp thở của lão dài như trút gánh nặng.
"Thật ngờ phản tặc thơ bôi bác là của Bộ Hình, bản quan vô cùng hổ thẹn!"
"Diêm đại nhân quá lời ." Tịch Điệm đặt ly lạnh xuống, giọng điệu pha chút mỉa mai:
"Những gì bản đốc đang là Thánh thượng ban cho, thơ c.h.ử.i bản đốc thì chính là c.h.ử.i Bệ hạ mắt như mù, giao giang sơn tay yêm cẩu chúng . Bản đốc c.h.ử.i cũng , chỉ là Bệ hạ..."
Nghe đến đây, lão thái giám cầm cây phất trần vội ho khan vài tiếng:
"Chậc chậc... Thiên Tuế chí . Bệ hạ dạo long thể bất an, tin kẻ thơ phản nghịch chế giễu Thiên Tuế thì đau lòng lắm. Bệ hạ khẩu dụ giao cho Thiên Tuế và Đông Xưởng quyền xử lý tên phản tặc Trịnh Đình Ngọc , xin Thiên Tuế cứ yên tâm."
"Yên tâm?" Tịch Điệm gằn giọng, liếc lão thái giám khiến lão khỏi giật nảy . Sau đó dời ánh mắt đến chỗ phạm nhân, ngẫm nghĩ điều gì đó mới dậy và cầm theo một cây gậy sắt.
Từng bước, từng bước, tà áo đỏ thẫm của Thượng Quan Tịch Điệm lướt mặt đá lạnh lẽo. Áp lực vô hình tỏa từ khiến khí trong ngục trở nên ngộp thở. Hắn đến mặt Trịnh Đình Ngọc, nâng chiếc cằm đẫm m.á.u của y lên và xem xét.
"Trịnh Thị lang, nếu ngươi khai kẻ nào xúi giục ngươi bài thơ thì bản đốc sẽ cho ngươi c.h.ế.t thây."
Mặc cho cái đang thoi thóp như con cá mắc cạn, Trịnh Đình Ngọc vẫn ngoan cố. Hắn dồn sức, nhổ một thẳng bãi nước bọt trộn lẫn với m.á.u xuống sàn:
"Đằng nào cũng c.h.ế.t! Thượng Quan Tịch Điệm, tên cẩu hoạn quan nhà ngươi, ngươi hãm hại trung lương, sát hạ—"
Bốp!
Tịch Điệm dùng gậy sắt thúc một cú bụng Trịnh Đình Ngọc. Gã Thị lang ốm yếu liền hộc máu, hai mắt trợn trừng đầy uất hận.
"Lâu nay vẫn Thượng Quan Xưởng công hành sự đặt quy củ, phép tắc mắt. Chưa thông qua Tam Pháp Ty thẩm vấn, khẩu cung cũng chẳng thèm lấy, chỉ dựa một bài thơ vô danh cũng tự ý tra tấn một Tả Thị lang sống dở c.h.ế.t dở. là mở mang tầm mắt."
Một nữa, nam ôm Tú Xuân đao lên tiếng. Từ giọng điệu cho tới phong thái của đều cứng rắn như sắt đá. Trong ba vị khách, Nhược Âm đặc biệt để ý thấy gã là duy nhất chống đối Tịch Điệm.
"Quy củ? Phép tắc?" Tịch Điệm từ từ đầu nam nhân mang phi ngư phục. Hắn tự gõ gõ thanh sắt lòng bàn tay , nhắm mắt :
"Ngài tên gì nhỉ Cố Thống lĩnh? Để bản đốc nhớ xem nào..."
Những tiếng "bốp bốp" vang khắp sảnh. Đồng thời, nụ của càng lúc càng khiến khí thêm phần quỷ dị.
"À! Cố Thống lĩnh. Cố, Thận, Hành..." Tịch Điệm kéo dài âm cuối, mang theo sự ngạo nghễ bức .
"Bản đốc là Chưởng ấn Tư Lễ giám, tay nắm lệnh bài Đề đốc Đông Xưởng. Đích Bệ hạ cho phép bản đốc tiền trảm hậu tấu. Lời bản đốc , việc bản đốc chính là khẩu cung và quy củ. Ở Thiên Quyền , kẻ nào dám tâu ngược ?"
Thượng Quan Tịch Điệm buông cằm Trịnh Đình Ngọc vứt cây gậy sắt xuống đất. Hắn rút một chiếc khăn lụa trắng từ tay áo, thong thả lau vết m.á.u tay :
"Bản đốc mang nhiều công vụ, xử lý phạm nhân chút chậm chạp khiến Cố Thống lĩnh chê ... Hoắc Xung!"
"Có thuộc hạ!" Gã hộ vệ tên Hoắc Xung trong góc tối lập tức bước . Trên mặt vết sẹo to đùng, kéo dài từ đuôi mắt trái đến đầu mũi.
"Tả Thị lang Bộ Hình Trịnh Đình Ngọc, khi quân phạm thượng, nh.ụ.c m.ạ Hoàng ân... Đánh đến c.h.ế.t! Xác treo cổng thành thị chúng năm ngày." Tịch Điệm ném chiếc khăn lụa xuống mặt đất, dửng dưng đạp mũi giày xuống.
"Dọn dẹp cho sạch sẽ. Nếu m.á.u văng lên quan phục của bất kỳ vị đại nhân nào... thì tiếp theo treo ở cổng thành, là ngươi."
"Tuân mệnh."
Hoắc Xung tiến đến, tay lăm lăm thanh côn sắt to đùng.
Dưới ánh đuốc leo lét, gã vung tay một nhát khiến đầu Trịnh Đình Ngọc ngoẹo sang một bên. Máu từ khóe miệng trào , thể mềm nhũn như rút sạch xương cốt.
Trước cảnh tượng , Cố Thận Hành luôn tỏ ý đối đầu suốt cả buổi cũng chỉ im bặt.
Tiền trảm hậu tấu, hoàng quyền đặc cách, đó chính là Đông Xưởng. Công lý ở luật pháp, mà ở ý của Đề đốc Đông Xưởng. Một cái liếc mắt của kẻ mặc mãng bào đỏ cũng đủ khiến hàng vạn quan viên kinh hãi. Đóng dấu nhẹ một cái cũng đủ hủy hoại cả một gia tộc, chứ đừng tới quan Chính Tam phẩm Tả Thị lang.
"Cửu Thiên Tuế tay quyết đoán, sát phạt khiến bản quan vô cùng bội phục." Lão họ Diêm khẽ thở hắt một . Bàn tay đang nắm chặt mép ghế từ từ buông lỏng. "Bản quan tròn chức trách, giờ cũng nên về Bộ Hình kiểm tra bộ sổ sách của tên Trịnh Đình Ngọc để tránh hậu họa. Xin phép ."
Dứt lời, lão Diêm liền sải bước. Cái già luống cuống tới nỗi va ngưỡng cửa, vội vã như hận thể cánh mà bay ngoài.
"Lão nô cũng xin phép cáo lui."
Lão thái giám cầm phất trần hề hề, toan nối gót thì Tịch Điệm lên tiếng gọi :
"Tiền công công."
"Thiên Tuế gì căn dặn?" Tiền công công khom lưng, mồ hôi lạnh toát ướt đẫm trán. Bàn chân lão đang bước dở cũng vội rụt .
"Bản đốc mệt ." Tịch Điệm lạnh nhạt phất tay áo một cái như đuổi ruồi. "Phiền Tiền công công về bẩm báo với Bệ hạ, chuyện của Đông Xưởng bản đốc vẫn sẽ đảm nhận. e là... cái chức Thái giám Chưởng ấn Tư Lễ giám... bản đốc gánh nổi nữa."
Lời Cửu Thiên Tuế dứt, cây phất trần tay lão thái giám già cũng rớt xuống sàn. Âm thanh "canh" chói tai vang vọng khắp ngục giam.
"Thiên Tuế bớt giận, chớ để bụng mấy lời của tên tiểu nhân Trịnh Đình Ngọc!"
Tiền công công hoảng loạn quỳ rạp xuống, bàn tay nhăn nheo nhặt cây phất trần. Lão hiểu tâm trạng thực sự của Cửu Thiên Tuế là gì. Đang yên đang lành đòi từ bỏ quyền giữ ấn, đóng dấu nhẹ một cái là bộ Thiên Quyền chao đảo. Người khác mơ còn lep lên , mà bỏ là bỏ?
Trái ngược với sự cầu xin thành khẩn của lão thái giám, Tịch Điệm chỉ xoa xoa nhân trung:
"Cứ dăm ba bữa lời đàm tiếu khiến Bệ hạ phiền lòng, mà long nhan đại nộ thì bản đốc cũng khó lòng hành sự. Công công và Lại Bộ tự mà thu xếp thế ."
Đã đến thì Tiền công công cũng hết lời để khuyên nhủ. Ngục giam cứ mà chìm sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, cho đến khi...
"Hừ!"
Cố Thận Hành thở hắt . Đôi mắt hẹp, bén tựa chim ưng ghim chặt khuôn mặt dửng dưng của Tịch Điệm.
Cẩm Y Vệ của Cố Thận Hành và Đông Xưởng của Thượng Quan Tịch Điệm đối đầu trong nhiều năm. Bởi , dám cá rằng tên hoạn quan mưu đồ riêng. Chứ ai đời ngu xuẩn tới mức từ bỏ quyền hành tối cao... chỉ vì một bài thơ?
Cố Thận Hành thể vươn tay tới việc bổ nhiệm bãi bỏ chức vị, chỉ đành lặng lẽ rời với hiềm nghi quanh quẩn trong đầu.
Tiền công công cũng dậy, lật đật ôm phất trần chạy theo Cố Thận Hành. Không chỉ trán mà tay lão cũng đổ mồ hôi ròng ròng, nên hồi cung lựa lời bẩm báo sự tình như thế nào.
Sau bức bình phong, Nhược Âm vẫn tiếp tục dõi theo. Đôi mắt nàng hề bỏ sót một chi tiết nào. Đặc biệt là nàng thấy... nhát côn của Hoắc Xung khéo léo, đ.á.n.h lệch khỏi t.ử huyệt ở gáy vỏn vẹn nửa tấc.
"Thấy rõ ?" Tịch Điệm từ khi nào ở lưng nàng, khẽ nhún vai. "Đó là công việc của , cũng chính là nhiệm vụ của Đông Xưởng."
Nhược Âm chỉ thờ ơ gật đầu. Dường như phản ứng "cho " của nàng khiến Tịch Điệm vui. Hắn liền tiến lên một bước, đầu cúi xuống.
"Bản đốc hỏi cuối. Sợ ?"
Nhược Âm ngửa cổ lên mới thể thấy mặt Tịch Điệm. Hắn ở quá gần, nàng chẳng thể khí bất kì thứ gì khác để giao tiếp. Nhược Âm đành đ.á.n.h liều, cố nâng cánh tay . Ngón tay yếu run dám chạm n.g.ự.c Cửu Thiên Tuế, vạch hai chữ:
Kịch... .
Cặp mắt phượng của Tịch Điệm xẹt qua một tia ngạc nhiên. chỉ ngay đó, hờ hững buông một câu:
"Coi như ngươi từ bỏ cơ hội rút lui cuối cùng. Nếu ngươi đổi ý... Bản đốc sẽ ném ngươi cho ch.ó ăn."
Trái ngược với sự doạ nạt của Cửu Thiên Tuế, Nhược Âm kiên định thẳng . Nàng cử động ngón tay:
Ngài... ... về... từ...Tây...Cương.
"Viết bản đốc xem."
Ngài... đến... trễ.
"Ồ? Không vì ngươi ?"
Hắn thản nhiên lấy Nhược Âm bức bình phong, lấp l.i.ế.m cho sự chậm trễ buổi xét xử Trịnh Đình Ngọc. Nhược Âm hề dễ dàng qua mặt, nàng dứt khoát từng chữ:
Không mùi... máu... cát.
Viết tới đây, ánh mắt Nhược Âm trượt xuống chiếc áo choàng Tịch Điệm ném cho nàng.
Chăn... áo... Thục cẩm... trầm... mực...
"Dừng." Hắn lạnh lùng cắt ngang, tay khẽ nhích lên toan ngăn cản Nhược Âm. Thế nhưng, do dự ánh mắt sắc bén của nàng.
Về... bằng... đường... vòng.
Nhược Âm chốt bằng bốn chữ cuối thu tay về.
"Suy nghĩ nhiều cho dưỡng bệnh. Bảy ngày ngươi sẽ khỏi phòng." Tịch Điệm hất tà áo rời , một ngoái đầu .
Giỏi.
Thượng Quan Tịch Điệm đương nhiên hiểu ý nàng. Ấy , trong lòng hề nổi giận dù vạch trần. Thay đó là còn chút thích thú nhè nhẹ.
Thiên Sa bốn bề là hoang mạc, dân chúng quanh năm hứng gió hứng cát, chiến loạn liên miên lụa Thục vân mây tinh xảo? Hắn tự nhận là đến biên ải, nhưng thể dính chút m.á.u và mồ hôi. Đã áo còn vương mùi trầm hương xa xỉ của giới quyền quý. Từ chiếc chăn xe ngựa, cái áo choàng và thậm chí là ...
Ngay từ lúc chạm mặt nàng đều chú ý và ghi nhớ từng chút một.
_____________
Chú thích:
"Phiên nhược kinh hồng, uyển nhược du long": Trích từ bài thơ nổi tiếng "Lạc Thần Phú" của Tào Thực (曹植) thời Tam Quốc. Câu thơ ca ngợi vẻ nhẹ nhàng, bay bổng, linh hoạt, duyên dáng của phụ nữ.
"Cao sơn lưu thủy ngộ tri âm": Được ghi trong sách Liệt T.ử ở chương Thang Vấn về giai thoại thời Xuân Thu Chiến Quốc. Điển tích liên quan đến danh cầm Bá Nha và Chung T.ử Kỳ. Tiếng đàn Bá Nha chí tại núi cao, nước chảy mà T.ử Kỳ hiểu tất cả, như gặp tri âm tri kỷ.