Thiên Trản Bất Túy - Chương 04: Hoắc Xung và Kiều Phương

Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:27:37
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, khí lạnh buốt thấu xương của tiết Trùng Cửu len lỏi khắp các khóm cúc. Những cánh hoa gặp sương giá liền tàn úa, rụng rải rác lối lát đá xanh trong Đông Xưởng Thự. Chẳng từ bao giờ, lính gác cửa phòng Nhược Âm âm thầm rút lui.

Hít một thật sâu, nàng ôm theo cây đàn Bất Túy bước từng bước chậm rãi ngoài.

như những gì hứa, Thượng Quan Tịch Điệm cho phép nàng rời khỏi phòng bảy ngày. Trước đó, nàng chỉ cần ý định mò đến cửa lính canh trừng mắt nhắc nhở.

Trái ngược với những gì Nhược Âm tưởng tượng, sào huyệt của Đông Xưởng im ắng tới nỗi cả tiếng muỗi vo ve cũng . Tất cả các lính canh, hầu đều mặc đồ đen, đổi ca trực ở các trạm như những bóng ma lướt qua trong sương mù. Không chỉ canh gác, mỗi còn giám sát lẫn với kỷ luật vô cùng nghiêm ngặt.

Khi còn ở Lương gia, Nhược Âm quen với việc quan sát và ghi nhớ để hầu hạ Lương Thừa Diệu và Lương Uyển Nhi. Lần nàng vẫn theo thói quen cũ, nhưng là để phục vụ cho bản .

Đi đến cuối dãy hành lang một căn phòng. Nhược Âm toan vươn tay đến mở cửa thì một bàn tay đeo găng tay da đột ngột chặn cứng.

“Không phận sự miễn . Chỗ dành cho khách." Giọng cứng nhắc, đều đều của gã mặt sẹo vang lên cảnh báo.

Mắt ghim chặt tay nàng như thể chặt xuống ngay.

Không từ khi nào, tên mặc đồ đen cao lớn, vạm vỡ lao đến chắn mặt Nhược Âm. Nàng , thậm chí là còn nhớ rõ như in cái cảnh dùng một gậy xử lý Trịnh Đình Ngọc như thế nào. Và Tịch Điệm gọi là "Hoắc Xung”.

Dẫu là thế, Nhược Âm vẫn lùi mà lạnh lùng thẳng mặt Hoắc Xung. Tay trái nàng ôm khư khư Bất Túy, tay còn giơ ngón trỏ lên, chậm rãi vẽ từng nét chữ mắt:

Khách... ... tù... nhân?

“Ngươi…” Hoắc Xung khựng . Hắn nhíu mày khó hiểu, dõi theo ngón tay gầy guộc.

Suốt bao nhiêu năm theo Cửu Thiên Tuế, đây là đầu tiên Hoắc Thiên hộ thấy một kẻ dám công khai chống đối ngay giữa Đông Xưởng Thự bằng cách... chữ khí. Bởi vì Cửu Thiên Tuế dặn dò gì về trường hợp , Hoắc Xung tự dưng thấy vô cùng bối rối vì sợ xảy sai sót.

Trong lúc đang đơ mặt như pho tượng, một giọng nữ lanh lảnh bỗng nhiên cất lên từ phía :

“Tiểu thư! Tiểu thư!”

Cả Nhược Âm và Hoắc Xung lập tức đầu .

Đứng ở đầu dãy hành lang, một cô nàng thấp bé mặc áo vải thô màu nâu đỏ liên tục vẫy tay. Tiếng của chiếc chuông bạc xỉn màu đeo cổ tay gầy gò kêu lanh canh, rộn ràng theo mỗi cái vẫy tay của nàng. Một bên chân nàng tật nên cơ thể nghiêng sang một bên, lúc chạy càng thêm phần cực nhọc. Ấy , gương mặt nàng vẫn tươi tắn, sáng ngời như đang tung tăng ngoài chợ.

Nhược Âm thấy cô bé đó, khóe mắt vô thức hoen đỏ.

Kiều Phương.

Kiều Phương lê bước chân cà nhắc tiến gần Nhược Âm, chỉnh vạt áo của chủ nhân cho phẳng phiu. Nàng nhe răng tinh nghịch:

“Tiểu thư, em tìm suốt. Em bám theo đến rừng ở Tây thành nhưng đám Đông Xưởng cướp mất nên em xông đây luôn. Khổ quá, họ nhốt em mất mấy bữa."

“Ngục của Đông Xưởng tám lớp khóa, thế nào mà ngươi ?” Hoắc Xung chỉ tay mặt Kiều Phương, lông mày tưởng chừng sắp dán .

“Chín lớp.” Kiều Phương nhún vai, hất cằm lên tự mãn. “Cái ổ khóa thứ chín giấu cánh cửa giả thứ năm, sơ hở kỹ là ngay. Bản cô nương chỉ cần một cái kẹp tóc là mở .”

Hoắc Xung thì im bặt, gã chỉ đành liếc Nhược Âm thở dài:

“Con nha đầu của Đông Xưởng, buộc tống cổ ngoài.”

“Phải là của Đông Xưởng thì mới ở đây ? Vậy thì cho gia nhập với!” Kiều Phương phấn khích nắm hai tay Nhược Âm, chẳng thèm đoái hoài đến cái gã to đùng đang chình ình một đống .

Bị hai nữ nhân thấp bé coi như khí, Hoắc Xung xiết tay thành nắm đấm. Nếu vì Cửu Thiên Tuế hứng thú với Nhược Âm, sớm tuốt gươm c.h.é.m bay đầu hai nữ nhân từ thuở nào.

Hoắc Xung hít một thật sâu để nén cơn giận, gằn giọng:

“Đây là Đông Xưởng. Mọi thứ ở đây đều sự chấp thuận của Cửu Thiên Tuế.”

“Tiểu thư ở đây thì ở đó! Không cần ai chấp thuận cả.” Kiều Phương giơ tay chắn ngang mặt Nhược Âm, đanh mắt đầy cương quyết:

“Ngươi dám tống ngục nữa thì cũng dám phá khoá thêm bấy nhiêu .” Nói đoạn, Kiều Phương thò tay tay áo, rút một chiếc phi tiêu bốn cạnh phóng thẳng cột trụ.

Hoắc Xung híp mắt quan sát chiếc phi tiêu găm cột, xong chau mày lườm con bé thọt chân dám to gan thị uy với một Thiên hộ như . Cuối cùng, Hoắc Xung vẫn chờ đợi một lời giải thích từ Nhược Âm.

Nhược Âm chỉ thong thả hóng chuyện chứ bênh vực ai. Thế nhưng sâu trong mắt nàng ánh lên một tia sáng nhỏ. Có lẽ đó là sự yên bình, thoải mái đầu tiên của nàng kể từ khi rời khỏi cái hố sâu như Lương gia.

“Hai ngươi cứ đợi đấy. Tới lúc Thiên Tuế nổi trận lôi đình thì tự liệu .” Hoắc Xung hừ lạnh một tiếng ngoắt rời ngay.

Nhìn theo bóng lưng khuất dần của gã to con mặt sẹo, Nhược Âm nâng ngón tay lên, :

Kiều... Phương... khổ... .

“Tiểu thư…” Kiều Phương mím môi, cặp mắt ươn ướt nhưng vẫn cố giữ cho giọng thật tươi vui:

“Nô tỳ sẽ luôn ở bên tiểu thư, đến em theo đến đó.”

Nhược Âm khẽ mỉm gật đầu, còn Kiều Phương lặng lẽ thu chiếc phi tiêu. Hai chỉ đó ngắm hoa cúc đang tàn úa theo các lớp sương dần dần tan. Lúc cũng như ba năm , Nhược Âm cứu cô bé thọt chân khỏi tay đám côn đồ ngoài chợ. Từ đó Kiều Phương luôn ở bên nàng, dù ở bất kỳ cảnh nào, nàng cũng từng thắc mắc dù chỉ một câu.

Đột nhiên, hàng loạt tiếng bước chân dồn dập ập đến phá tan sự bầu khí tĩnh lặng. Từ cổng chính, một đoàn thái giám mặc đồ đỏ rực tiến , tay bưng đầy khay lễ vật. Dẫn đầu đoàn là Tiền công công, chính là thái giám mà Nhược Âm thấy trong buổi xử tội Trịnh Đình Ngọc.

“Dừng ở đó!” Hoắc Xung ban nãy rời thì giờ nhảy , chắn mặt Tiền công công.

Có vẻ như đây đầu Tiền công công gây khó dễ. Lão híp cả mắt, khom lưng vung cây phất trần:

“Hoắc Thiên hộ, Bệ hạ đặc biệt sai lão nô mang bánh Trùng Cửu đến thăm Thiên Tuế.” Nói đoạn, lão tiến đến sát Hoắc Xung dúi tay một phong bao đỏ. “Cao Quý phi nương nương đôi lời hỏi thăm sức khỏe Thiên Tuế. Thiên Tuế trăm công nghìn việc, lão nô dám quấy rầy lâu. Chỉ mong Thiên Tuế gìn giữ sức khỏe, Bệ hạ và nương nương luôn trông mong .”

Đoàn thái giám dám nán thêm, tất cả nối đuôi Tiền công công rút lui nhanh như lúc tiến .

“Vào .”

Giọng nhàn nhạt, lạnh lẽo vang lên từ phía cánh cửa. Đó là nơi Hoắc Xung luôn nhảy chặn khi tiếp cận. Nhận sự cho phép, Hoắc Thiên hộ cầm theo phong bao đỏ cùng khay bánh Trùng Cửu bước trong, xong việc thì lui ngoài ngay.

Còn Nhược Âm, nàng do dự ở ngưỡng cửa thư phòng của Đề Đốc Đông Xưởng.

“Còn chờ bản đốc mời ngươi ?"

Thượng Quan Tịch Điệm mặc mãng bào đỏ, lười biếng vắt chân ghế. Vì mở lời nên Nhược Âm đành bước , tay vẫn ôm cây đàn tặng cho.

Từ đầu đến cuối, Thượng Quan Tịch Điệm nàng một nào. Hắn chỉ ung dung mở phong bao đỏ rút một tờ giấy. Cặp mắt phượng điềm tĩnh lướt nhanh qua nội dung bên trong. Chỉ trong một thoáng, bàn tay Tịch Điệm siết nhẹ lấy mép bàn. Đến cuối cùng, tặc lưỡi một tiếng gấp bức thư , đặt cạnh ván cờ vây dang dở.

Trước khi bức thư gấp , Nhược Âm kịp thấy một dòng chữ…

“Bệ hạ long nhan đại nộ, t.h.u.ố.c giải hai tháng…”

“Đàn.” Thượng Quan Tịch Điệm quẳng đại một chữ cho Nhược Âm giật thót cả tim.

Nàng vội đặt cây đàn xuống bàn và xuống. Dẫu mặt lộ sự hốt hoảng nào, biểu hiện từ đôi tay phản bội nàng. Từng ngón tay Nhược Âm đang luống cuống hết cả lên, run rẩy trong vô thức. Cũng đúng thôi, nàng đang mải quan sát và ngẫm xem bức thư của Cao Quý phi gửi ý nghĩa gì, ai ngờ Tịch Điệm đột ngột lệnh chơi đàn. giờ là lúc nghĩ về bức thư… vì sắc mặt Cửu Thiên Tuế đang tệ dần.

Không chần chừ thêm khắc nào nữa, Nhược Âm trượt những ngón tay nhỏ nhắn xuống dây đàn băng tằm lạnh lẽo. Mỗi nhịp gảy cất lên thanh âm trong trẻo, thổi căn phòng u ám luồng sinh khí mới.

Trong lúc chơi đàn, thi thoảng nàng sẽ ngước lên Thượng Quan Tịch Điệm. Hắn ghế, rót một chén hoa cúc nguội lạnh ngửa cổ nốc cạn. Không khó để nhận nhịp thở nặng nề, lồng n.g.ự.c phập phồng của . Dường như đang cố ép bản trông thật . Chưa dừng ở đó, Tịch Điệm vơ lấy một chiếc bánh Trùng Cửu, nhét miệng, nhai ngấu nghiến. Cứ như thể đang c.ắ.n xé chính cơn đau của ... chứ là thưởng thức món ăn Hoàng đế ban.

Hoàng đế… ?

Nhược Âm chợt nhớ về điều những gì Tịch Điệm

Kẻ ban c.h.ế.t cho Thượng Quan Giác cũng là hạ cổ trùng cơ thể .

Mà ở Thiên Quyền, quyền lực để phán tội Nội Các Đại học sĩ, khống chế Đề đốc Đông Xưởng bằng trùng độc… chỉ duy nhất một .

Đương kim Thánh thượng.

Dần dần, trong thư phòng chỉ còn tiếng đàn văng vẳng và tiếng gió thu thổi xạc xào ngoài hiên. Hơi thở của Thượng Quan Tịch Điệm định trở , động tác ăn bánh uống vẻ thưởng thức hơn vì vồ vập như hồi đầu. Thậm chí còn chống khuỷu tay xuống bàn, nhãn nhã tựa cằm Nhược Âm, thế nhưng gương mặt vẫn điềm nhiên như chẳng gì xảy .

Rầm.

Bầu khí bất chợt x.é to.ạc khi Hoắc Xung xông . Tay túm ngược cổ áo của Kiều Phương và lôi xềnh xệch phòng.

“Bẩm Đốc chủ, lô vũ khí từ Bắc trấn chuyển về, Khương thiếu gia Đốc chủ xác nhận danh sách khi nhập kho.” Hoắc Xung chắp tay, sắc mặt lạnh như tiền khi liếc mắt sang cô gái nhỏ nhắn đang giãy dụa.

“Cứ như cũ.” Tịch Điệm đáp hờ hững, chẳng buồn liếc mắt Hoắc Xung nào.

Hoắc Xung bỏ cuộc, cái giọng ồm ồm vang lên to hơn ban nãy:

“Còn ... Thuộc hạ bắt ả đang lảng vảng quanh thư phòng của Đốc chủ, ả còn phá khoá ngục trốn ngoài.”

“Nô tỳ lảng vảng. Nô tỳ đang chờ tiểu thư.” Kiều Phương đá chân Hoắc Xung, nhưng rõ ràng là chẳng tác dụng gì với cái tên to con đó.

“Chờ cái gì?” Hoắc Xung trừng mắt đe doạ.

“Chờ tiểu thư đ.á.n.h đàn xong.” Kiều Phương dán chặt mắt Tịch Điệm đang ghế chủ tọa, xong Nhược Âm.

Tịch Điệm đang lười biếng thưởng cũng hướng ánh mắt về phía Nhược Âm. Hai giây , gật đầu một cái cho xong chuyện.

Thấy , Hoắc Xung cũng đành buông Kiều Phương .

Nàng lập tức lê bước chân cà nhắc chạy nhào tới, ôm chầm lấy Nhược Âm, vùi mặt vạt áo chủ nhân. Về phần Nhược Âm, nàng để yên cho tỳ nữ ôm lấy , còn đôi tay vẫn đặt hờ dây đàn.

Nhìn cảnh tượng , Tịch Điệm thoáng ngây một nhịp. Thế cũng nhanh chóng lấy vẻ ung dung thường trực, liếc Hoắc Xung bảo:

“Lần linh hoạt lên, chuyện bé tí cũng chờ bản đốc lệnh. Ra ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-04-hoac-xung-va-kieu-phuong.html.]

“Đốc chủ—”

“Cô mở khoá ngục, như là đủ tư cách .” Tịch Điệm ngắt lời, gõ gõ ngón trỏ lên bàn gỗ. “Cứ thêm danh sách, sắp xếp bồi dưỡng thêm.”

“Thuộc hạ tuân mệnh." Hoắc Xung cúi đầu phục mệnh. Hắn đang định bước thì lùi , dứt khoát xoay bẩm báo:

"Người của Công Tôn phủ đến báo, Công Tôn đại nhân cáo bệnh, đúng theo lệnh của Đốc chủ. Ngài chuyển bộ hồ sơ khảo tra của Lương Thừa Diệu cho cấp tiếp quản."

Tịch Điệm xong, ánh mắt sắc bén lập tức quét sang Kiều Phương phẩy tay một cái.

Hoắc Xung hiểu ý, lập tức xông đến lôi tỳ nữ thọt chân rời khỏi Nhược Âm. Cả hai cứ rời khỏi phòng cùng những tiếng la mắng, uất ức của Kiều Phương.

Khi tiếng gà bay ch.ó sủa xa dần, căn phòng trở nên im ắng đến ngạt thở. Tịch Điệm ung dung nhấc chén lên, cặp mắt đen sâu thẳm chỉ lặng lẽ quan sát biểu hiện của Nhược Âm. Còn ly lạnh thì ở ngang tầm bờ môi nhợt nhạt, mãi chẳng thấy uống.

Môi hờ hững với bao nhiêu thì môi Nhược Âm mím chặt bấy nhiêu.

Thế nhưng phía bên lớp vỏ điềm tĩnh , tâm trí Nhược Âm đang rối như mớ tơ nhện. Tất cả đều vây lấy cái tên "Công Tôn đại nhân" mà Hoắc Xung nhắc đến. Nghe thấy ba chữ , nàng thể bình tĩnh cho . Ông chính là Lại Bộ Thượng thư Công Tôn Dịch, nắm trong tay chìa khoá mở cửa con đường quan lộ của Thiên Quyền.

Chính vì lão đột ngột đòi tra xét hồ sơ thi cử của Lương Thừa Diệu, khiến con đường tiến của chặn cứng. Lương gia mỗi ngày đều như đống lửa. Bọn chúng quyết định dọn dẹp đường thật sạch sẽ bằng cách hủy hoại tay và giọng của Nhược Âm, ném nàng rừng cho sói c.ắ.n xé. Chỉ thì sự thật về những bài thi, phổ nhạc mà nàng c.ắ.n răng thức trắng, mài giũa con chữ để dựng nên Tân khoa Trạng nguyên và Đệ Nhất tài nữ kinh thành sẽ mãi mãi biến mất.

Chưa dừng ở đó, Công Tôn Dịch tự dưng cáo bệnh thì chẳng khác nào ngầm buông tha cho Lương gia. Lương Thừa Diệu đạp chân lên con đường quan lộ rực rỡ, hào nhoáng như từng cuộc chia ly.

Mà nực , kẻ vớt xác Lương Nhược Âm về cũng chính là tiếp tay cho điều đó.

Hơi thở của Nhược Âm chững , đồng t.ử căng như dây đàn.

Nếu Công Tôn Dịch cáo bệnh là theo sự sắp đặt của Thượng Quan Tịch Điệm, thì việc Bộ Lại đột ngột lật bài thi của Lương Thừa Diệu... mười phần thì chín phần là do giật dây.

Tịch Điệm mượn tay Bộ Lại khua chiêng, gõ trống khiến Lương gia nhảy múa trong chảo dầu, gián tiếp ép nàng chỗ c.h.ế.t. Giờ đây, điềm nhiên mở đường cho chính kẻ thù đội trời chung của nàng. Tàn nhẫn hơn cả, Tịch Điệm cố tình để Hoắc Xung bẩm báo cho nàng tất tần tật.

thản nhiên cất lời như thể guốc trong bụng Nhược Âm:

"Lật hồ sơ của Lương Thừa Diệu là ân oán riêng giữa Công Tôn Dịch và Lương Hải Thiện, bản đốc rảnh quản chuyện sĩ t.ử thi cử."

Nghe lời phủ nhận trắng trợn , Nhược Âm khẽ c.ắ.n môi. Những ngón tay gầy guộc bắt đầu vạch từng nét chữ nặng nề :

Ngài giúp Lương Thừa Diệu.

Nhìn dòng chữ vu cáo vô hình đầy phẫn uất , Tịch Điệm chỉ nhún vai:

"Lương Nhược Âm c.h.ế.t ."

Hắn đặt ly xuống và mở ngăn kéo. Bàn tay chai sạn lấy một chiếc quạt giấy đen tuyền, Tịch Điệm gõ nhẹ một cái lên bàn như đang đưa phán quyết vụ án:

"Còn nhân chứng nào để khép tội Lương Thừa Diệu?"

Bàn tay đang lơ lửng của Nhược Âm khựng , vài giây mới từ từ buông thõng xuống.

Lời sai. Lương Nhược Âm bỏ mạng trong rừng, xói xé xác tới xương cũng chẳng còn. Một oan hồn thì lên công đường kêu oan kiểu gì? Công Tôn Dịch tiếp tục soi mớ binh thư cáo bệnh giao hồ sơ Lương Thừa Diệu cho cấp thì đều vô nghĩa.

"Lương Thừa Diệu sống. Ít nhất là tới khi..." Tịch Điệm mở chiếc quạt , thong thả quạt nhẹ một cái mới tiếp lời:

"Ngươi đủ bản lĩnh tự tay xử lý ."

Đồng t.ử Nhược Âm co , trân trân Cửu Thiên Tuế.

Trong suốt mười tám năm sống trong phận thứ nữ Lương gia, nàng luẩn quẩn trong tiểu viện lụp xụp, nhào nặn như một công cụ mưu cầu vinh quanh, hết giá trị thì quấn trong manh chiếu rách ném rừng cho sói ăn. Chưa từng ai, dẫu chỉ là một chủ động kêu nàng tự quyết định chuyện riêng của .

Vì ở Lương gia, Lương Nhược Âm cái gì là của riêng để quyết định, ngay cả chính cái mạng của nàng.

"Vãn Cầm."

Tịch Điệm gọi. Ngón trỏ của khẽ cong , lười biếng ngoắc nhẹ hai cái về phía nàng, chỉ xuống chiếc ghế trống ngay cạnh .

Nhược Âm chậm rãi dậy, tiến đến xuống đúng ý Tịch Điệm. Đằng nào nàng cũng chấp nhận mang họ của , tên cũng là đặt, chui hang ổ của , trở thành một thuộc hạ của Đông Xưởng. Nếu nổi giận vì cái động tác khinh khỉnh như gọi ch.ó , cả đời sẽ chẳng nên việc gì.

Tịch Điệm đóng chiếc quạt . Hắn đặt đầu quạt chiếc cằm thanh tú, pha chút bướng bỉnh của nữ nhân mắt . Rồi xoay mặt nàng qua trái qua , ánh mắt săm soi hệt như một tay lái buôn đang định giá món hàng.

Thế nhưng ánh mắt Tịch Điệm vẫn lạnh lùng thờ ơ như thường lệ, chẳng mảy may chút gợn sóng d.ụ.c vọng hoặc cợt nhả nào.

"Ta một nơi cực kỳ thích hợp với ngươi." Tịch Điệm hạ quạt, tầm mắt cũng dời xuống đôi bàn tay quấn băng gạc của Nhược Âm. Hắn đó thật lâu mới tiếp lời:

"Doanh Yến Lâu."

Nhược Âm khẽ chớp mắt. Tuy mấy khi rời khỏi Lương phủ, nàng vẫn nhiều thấy Lương Thừa Diệu bàn với đám công t.ử kết giao với rằng nên đến thanh lâu kỹ viện nào, chọn kỹ nữ ... và đại loại thế. Còn cái tên Tịch Điệm nêu, qua chính là cái chốn phong trần Lương Thừa Diệu si mê.

Chưa để Nhược Âm kịp gì để giãi bày thắc mắc, Tịch Điệm cất tiếng:

"Kiểu gì Lương Thừa Diệu cũng sẽ phu quân của tỷ tỷ ngươi nâng đỡ. Hẳn là ngươi thừa gã phu quân đó là ai nhỉ?"

Nhược Âm gật đầu dù hiểu điều đó thì liên quan gì đến kỹ viện. Quan trọng hơn, nàng thể quên đích tỷ Lương Uyển Nhi, kẻ dùng bản nhạc mà nàng phổ để gảy lên trong yến tiệc của Cao Quý phi. Từ đó, Uyển Nhi tôn vinh là nhất tài nữ, muôn vàn sự khao khát của nam nhân khắp chốn kinh thành. Và nàng cứ một bước lên mây, chễm trệ vị trí Tam Hoàng t.ử phi của Tư Mã Vĩnh Tú.

"Biết thì ." Tịch Điệm đưa đầu quạt lướt nhẹ tay cổ tay Nhược Âm, tránh xa phần băng gạc trắng toát.

"Tư Mã Vĩnh Tú hiện đang lùng sục cầm sư tài ba khắp cõi Thiên Quyền, một phổ khúc dâng lên thọ yến Cao Quý phi."

Nói tới đó, ánh mắt bàn tay Nhược Âm híp , môi khẽ nhếch đầy giễu cợt:

"Vĩnh Tú thê t.ử là Đệ nhất tài nữ, mà vẫn vất vả tìm ngoài giúp sức. Tấm lòng hiếu thảo của đối với kế kém tuổi ... khiến bản đốc cảm động, đương nhiên giúp một tay để Tam Hoàng t.ử tận hiếu."

Nhược Âm nhích tay chạm hẳn chiếc quạt giấy tỏ ý hiểu. Hậu cung và tiền triều lợi ích gắn liền với , chỗ cho tình cảm thuần túy. Lương Uyển nhi mặc chiếc áo tài nữ do chính Nhược Âm dệt nên, đương nhiên thể soạn một khúc nhạc đủ để thoả mãn Tư Mã Vĩnh Tú.

Vĩnh Tú cần phổ khúc để gì đó.

Vậy Thượng Quan Tịch Điệm sẽ dâng mỡ đến tận miệng con mèo, để tìm xem nanh vuốt giấu thứ gì.

Nhược Âm đưa ngón trỏ đặt lên chiếc quạt, vạch từng nét nhanh gọn:

Vào Doanh Yến Lâu, soạn phổ khúc.

những chữ tiếp theo, nàng chậm và rõ ràng hơn:

Ta sẽ kỹ nữ.

Thượng Quan Tịch Điệm cất nhắc Nhược Âm tới Doanh Yến Lâu, kỹ nữ tiếp cận Tư Mã Vĩnh Tú để dâng phổ nhạc lên. Dù khao khát báo thù, nàng vẫn ranh giới của riêng , tuyệt đối chấp nhận thứ một cách mù quáng như mười tám năm ở Lương gia vì hai chữ "bình yên".

Tịch Điệm dòng chữ vô hình , chỉ nhàn nhạt trả lời:

"Ngươi sai chỗ kỹ nữ." Nói đoạn, xoè chiếc quạt nâng lên ngang tầm vai, tiếp tục : "Đừng quên, Tư Mã Vĩnh Tú là hoàng quốc thích, cần gì hạ tìm kỹ nữ giải khuây. ... kỹ nữ thì ? Ngươi nghĩ Doanh Yến Lâu chỉ là kỹ viện?"

Tịch Điệm thẳng miệng ném hai câu hỏi để xem, một nữ t.ử quanh năm suốt tháng ở trong phủ như Nhược Âm dám đào sâu thêm về chốn phong trần . Ấy thế, chính bản thiếu kiên nhẫn chờ câu trả lời. Tịch Điệm nghiêng đầu, ngoài khung cửa sổ:

"Nữ nhân ở Doanh Yến Lâu chỉ kiếm sống bằng cách bán . Kỹ nữ mạt hạng bán ở kỹ viện, danh kỹ thượng lưu thì bán nghệ ở thanh lâu... Sĩ t.ử đến ngâm thơ thưởng nhạc, thương gia đến uống rượu bàn chuyện ăn, cả quý tộc và quan ..." Nói đoạn, môi cong lên đầy lạnh lẽo, để Nhược Âm tự hiểu nốt phần còn .

Nhược Âm vẫn ngay ngắn, lắng trọn vẹn tất cả.

Qua lời kể, nàng hiểu đại khái Doanh Yến Lâu là nơi nào. luật pháp Thiên Quyền khắc nghiệt, chỉ cần ba vị đại thần cùng lúc xuất hiện tại tư gia mà chỉ dụ của Hoàng đế, nhẹ thì khép tội "mưu đồ bất chính", nặng thì thể dẫn đến "tru di cửu tộc". Bởi , tiếng đàn và những vần thơ tao nhã là lớp áo giáp cứng cáp nhất để tránh khỏi lưỡi đao của Hoàng đế.

Tuy nhiên, Thượng Quan Tịch Điệm là Đề đốc Đông Xưởng - tai mắt của Hoàng đế. Doanh Yến Lâu thể dễ bề hoạt động... thì chỉ một khả năng.

Nhược Âm hít một thật sâu, gõ hai lên bàn gỗ. Chờ tới khi Cửu Thiên Tuế , nàng bắt đầu :

Ngài là chủ Doanh Yến Lâu?

Bên cạnh đó, Thượng Quan Tịch Điệm nhất quyết ép nàng chốn phong nguyệt... chắc chắn nơi đó gọn trong lòng bàn tay để tiện bề kiểm soát.

Cạch.

Tịch Điệm gập nang quạt .

"Ta chỉ đầu tư tiền bạc, thôi." Hắn khẽ khàng đặt chiếc quạt đen lên cổ tay đang quấn băng trắng toát của Nhược Âm, kiên định thẳng mắt nàng. "Không ở đó với tư cách kỹ nữ... thì ngươi buộc Đệ nhất danh kỹ."

Dứt lời, Tịch Điệm xoay lưng , vùi với cọ, mực và tấu sớ. Tay dứt khoát lấy từ trong ngăn kéo một xấp giấy, tiện tay ném lên đùi Nhược Âm. Rồi cầm một cuộn tấu chương, xem thong thả buông lời:

“Vô Ưu tháng ngươi sẽ bình phục, cứ thong thả mà tìm hiểu về Doanh Yến Lâu ."

Nhược Âm xấp giấy đùi một hồi. Chỉ đó chục tờ buộc bằng hai sợi dây đỏ. Rồi nàng ngước mắt lên, im lặng quan sát Tịch Điệm. Hắn vùi trong mớ tấu chương, giấy tờ chồng chất tới nỗi trong phòng chỉ còn tiếng cọ lướt mặt giấy. Thật khó tin kẻ khoác lớp da "chăm lo chính sự" mới bàn về thanh lâu, danh kỹ như chuyện cơm bữa.

mà Tịch Điệm rõ là "Đệ nhất danh kỹ". Đó là vị trí ở đỉnh cao của chốn phong nguyệt, dùng tài nghệ nắm lấy đặc quyền chỉ tay xuống chọn gặp, khách lựa như kỹ nữ bán . Hắn ném bàn cờ mang tên "Doanh Yến Lâu" cho Nhược Âm, còn dám nước tiếp theo còn phụ thuộc bản nàng.

Nhận thấy Nhược Âm vẫn ngây , Tịch Điệm nghiêng đầu nàng. Hắn hất cằm về phía chiếc kỷ , nơi cây cổ cầm Bất Túy đang im lìm:

"Chờ cái gì nữa? Đàn tiếp ."

Nhược Âm gật đầu, cầm theo xấp giấy lặng lẽ trở về bàn của . Nàng để xấp giấy cạnh cây cổ cầm Bất Túy, tạm thời thể vì còn đàn xoa dịu cổ trùng của Cửu Thiên Tuế. Hai bàn tay quấn băng trắng toát đặt lên những sợi dây tơ lạnh buốt, bắt đầu gảy.

Ting.

Bất Túy sẽ cùng nàng bước qua ngưỡng cửa của Doanh Yến Lâu...

Với phận Thượng Quan Vãn Cầm.

Còn thứ nữ Lương gia, Lương Nhược Âm sớm bỏ mạng vì bầy sói đói nhai nát, một mảnh xương tàn cũng chẳng còn.

Loading...