Thiên Trản Bất Túy - Chương 05: Đệ Nhất Cầm sư
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:29:08
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rằm tháng mười ở Thiên Quyền, Doanh Yến Lâu ví như viên minh châu chứa đựng sự xa hoa, lộng lẫy nhất kinh thành. Cánh cổng chạm trổ hoa, sảnh chính lát đầy cẩm thạch trắng thượng hạng, hàng trăm chiếc đèn lồng rực rỡ thắp sáng bất kể đêm ngày. Quẩn quanh những cây cột sơn son thếp vàng là làn trầm hương quyện với tiếng đàn, sáo trúc của các danh kỹ.
Bất kỳ ai qua, từ dân thường cho tới thương nhân, ngay cả giới văn nhân, sĩ phu cũng liếc một cái vì tò mò. Thậm chí, các quan còn lui tới thường xuyên, ngóng xem gió đang thổi theo hướng nào.
"Doanh Yến Lâu gì đặc biệt mà tới một cái bàn trống cũng còn ?" Một vị công t.ử trẻ tuổi tay cầm quạt giấy, hoang mang đảo mắt quanh sảnh lớn chật như nêm.
"Trông cái bộ dạng của ngươi chắc là mới từ quê lên chứ gì?" Thương nhân bụng phệ bên cạnh huých nhẹ vai thư sinh, ngước mắt lên lầu cao nhất :
"Tối nay Doanh Yến Lâu cho mắt một Cầm sư mới. Nghe đồn bốn ngày ả chỉ mới thử đàn hớp hồn của mấy vị đại quan. Tới cả Cửu Thiên Tuế kiệu chỉ ngang qua cũng lệnh rẽ Doanh Yến Lâu."
"Vị đài, đang đùa ?" Công t.ử trố mắt, quạt giấy cũng đóng sập . "Tên hoạn quan g.i.ế.c chớp mắt đó mà ... chịu dừng bước vì tiếng đàn?"
Ở thành Lạc Chiêu, danh kỹ trong Doanh Yến Lâu cầm kỳ thi hoạ đều xuất chúng, hề thua kém các tiểu thư quyền quý chốn khuê phòng. Số lượng đông đảo thể coi như như lá thu rụng. một danh kỹ thu hút gã hoạn quan ác quỷ của Đông Xưởng, quả thực là hiếm thấy.
Hoặc , đó chỉ là tú bà cố tình tung tin đồn để câu kéo khách khứa.
Trong bầu khí háo hức xen lẫn nghi hoặc của quan khách, bà chủ Doanh Yến Lâu - Mã T.ử Vi xuất hiện ở cầu thang. Nàng cầm chiếc quạt tròn, mặc bộ xiêm y tím thêu phù dung đon đả bước xuống. T.ử Vi nở nụ duyên dáng, để mùi hương ngọt ngào, kiều diễm như đoá hoa nở rộ.
"Các vị quan nhân, để các ngài đợi lâu ." T.ử Vi tự tin dẫn dắt các vị khách chỗ .
Thân là tú bà của Doanh Yến Lâu, nàng hiểu rõ lúc nào cần tâng bốc quan , khi nào vuốt ve lòng kiêu hãnh của các vị tướng quân. Đối với những công tử, thư sinh non nớt, chỉ cần trêu ghẹo lả lơi vài câu là đủ giữ chân họ đến sáng.
"Mã ma ma, Cầm sư mới của Doanh Yến Lâu rốt cuộc là thần thánh phương nào mà mãi thấy lộ diện? Mau gọi nàng đây tiếp đãi bản quan!" Gã Thị lang bụng phệ đập bàn, mất hết kiên nhẫn vì chờ đợi quá lâu.
"Quan nhân, nếu Vãn Cầm cô nương xuất hiện quá sớm thì còn gì để xem nữa. Thứ gì nhất... xếp ở cuối để các ngài còn ngày thêm thương nhớ chứ." Mã T.ử Vi lấy khăn tay che miệng khúc khích, xoay rời .
Dường như ai để ý thấy khi nàng lưng, một tia lạnh lẽo thoáng hiện lên trong ánh mắt.
Mã T.ử Vi bước lên sân khấu, bàn tay cầm quạt khẽ vung lên. Ngay lập tức, tất cả các ngọn nến trong sảnh chính đều đồng loạt thổi tắt.
Ở tầng lầu thứ tư, tấm vải trắng mỏng manh dần dần vén lên. Phía tấm bình phong thêu hình chim hạc và hoa sen, quan khách chỉ thấy thấp thoáng bóng dáng một nữ t.ử đeo mạng che mặt đang với cây đàn tranh. Đôi tay nàng quấn đầy băng gạc, những ngón tay gầy yếu đặt hờ dây đàn. Phía lưng nàng, các tỳ nữ lượt , tay cầm những ngọn nến và minh châu. Ánh sáng mờ ảo, đàn đài cao khiến cảm thấy thật khó với tới nơi nàng.
Ting.
Chỉ một nốt nhạc dạo qua cho lời giới thiệu.
Toàn bộ khách khứa trong đại sảnh im bặt, đây rõ ràng điều họ mong chờ.
Tiếng đàn từ lầu bốn tiếp tục vọng như lưỡi kiếm, sắc bén tới nỗi quan khách tưởng chừng như gì đó lành lẽo lướt qua vành tai. Mỗi nốt nhạc đều dứt khoát, mạnh mẽ tựa cơn gió quét qua từng ngóc ngách trong Doanh Yến Lâu dội ngược tâm can mỗi ... một thứ cảm xúc u uất, đau đớn đến nghẹt thở.
Mã T.ử Vi khoanh tay ở một góc khuất, quan sát phản ứng của từng con mồi trong mắt. Trong đám đông tập trung thưởng nhạc, một vị quan già đang đưa chén rượu lên môi bất chợt khựng . Đôi tay ông khẽ run rẩy, đôi mắt chầm chầm nghiền. Tới cả đám thư sinh đang bận tranh luận cũng ngơ ngẩn lên tầng lầu. Thậm chí khoé mắt gã lính canh cửa cũng hoen đỏ, cay xè trong vô thức.
Khúc nhạc kéo dài chừng một nén nhang thì kết thúc.
Nữ Cầm sư thu tay về, tấm rèm trắng liền hạ xuống.
Thế nhưng quan khách vẫn còn ngây như phỗng, cứ như linh hồn đắm sâu trong dư âm của khúc nhạc .
Mãi tới khi đám hầu chạy thắp các ngọn nến trong Doanh Yến Lâu, bầu khí im lặng mới vỡ oà. là tiếng vỗ tay khen ngợi nhưng chỉ là ít. Bởi lẽ phần lớn quan khách đều tỏ hoang mang, kinh ngạc tột đột. Chốn phong hoa tuyết nguyệt xưa nay luôn quẩn quanh với tiếng đàn sáo réo rắt, ma mị để câu dẫn lòng . Còn nữ Cầm sư , nàng mới điểm một vệt trắng khác lạ tại nơi đèn lồng đỏ luôn treo cao.
Sau đêm , cái danh "Vãn Cầm cô nương" lan đến khắp ngóc ngách trong kinh thành Lạc Chiêu. Trong phủ quan và các quán đều là lời bàn tán về nữ nhân bình phong thêu hạc và hoa mai của Doanh Yến Lâu.
"Ngươi gì ? Đêm qua Cửu Thiên Tuế ở tầng bốn Doanh Yến Lâu, Cầm sư đó đàn đến tận canh tư mới hồi phủ!"
"Thật đùa? Cái tên hoạn quan Đông Xưởng Thượng Quan Tịch Điệm mà cũng thưởng thức nhã nhạc ?"
Doanh Yến Lâu chính là nơi dễ dàng tạo dựng quan hệ với trọng thần nhất. Nghe tin Cửu Thiên Tuế đột nhiên lui tới thường xuyên, các thương nhân đang tò mò về Vãn Cầm cô nương như thấy thêm một cơ hội để lấy lòng quyền thần đầu Thiên Quyền. Tất cả bọn họ như trúng tà, vội vàng chen lấn ôm vàng bạc châu báu đến tìm Mã T.ử Vi đặt bàn. Và yêu cầu tiên quyết đều là do Vãn Cầm cô nương biễu diễn.
Tuy nhiên, Mã ma ma đem trả bộ lễ vật, kèm với nụ thiện như thường lệ:
"Thật xin các vị đại nhân. Vãn Cầm cô nương sức khỏe , bốn ngày mới gảy một khúc."
T.ử Vi từ chối càng nhiều, cái giá chính miệng dân tình tự thổi phồng lên càng cao, cao tới mức bay qua cả bức tường của phủ Tam Hoàng tử.
____________________
Bên trong tẩm điện lộng lẫy, Lương Uyển Nhi bây giờ trở thành Tam Hoàng t.ử phi cao quý. Nàng dài trường kỷ, liên tục nhắc nhở tỳ nữ bóp chân hết chỗ tới chỗ khác. Đứng đối diện, gã hầu tâm phúc đang kể chuyện phiếm cho ả giải khuây. Và , khi hai cái tên "Vãn Cầm" và "Cửu Thiên Tuế" lọt tai, bàn tay Lương Uyển Nhi liền siết chặt .
"Cầm sư đó rốt cuộc là ai? Ả tới từ ? Sao bao giờ?" Lương Uyển Nhi lạnh giọng hỏi.
"Bẩm Hoàng t.ử phi, Mã T.ử Vi che giấu cực kỳ kín kẽ... nô tài tra gì cả. Còn Cầm sư cũng đeo mạng che mặt suốt buổi, ai từng thấy dung mạo ả. Huống gì Cửu Thiên Tuế còn thường xuyên ghé thăm. Muốn xuyên qua đám Đông Xưởng để ngóng thực sự ... ..."
"Ồ?" Lương Uyển Nhi híp mắt, sự đố kỵ và đa nghi dâng lên cuồn cuộn trong tâm trí.
Ở cái kinh thành , ai mà chẳng Đề Đốc Đông Xưởng Thượng Quan Tịch Điệm là con quỷ ăn thịt nhả xương. Một tên hoạn quan cả đời đắm chìm trong m.á.u tanh, khuynh đảo triều cương, cớ đột ngột bỏ dở công vụ để đến một nữ nhân gảy đàn? Chuyện nực nếu là một cái bẫy, thì chắc chắn là một âm mưu động trời.
"Tên hoạn quan tự dưng sủng ái một Cầm sư rõ lai lịch...'' Lương Uyển Nhi khẽ lướt ngón tay qua lớp gấm vóc, lẩm bẩm:
"Chắc hẳn là bồi dưỡng nàng ... hoặc yêu nữ đó nắm trong tay một thứ hề tầm thường."
Dù là khả năng nào, cái thứ bí kíp mê hoặc tâm trí mà rơi tay Đề Đốc Đông Xưởng, Tĩnh Thân vương - con chiến mã đang dẫn đầu cuộc đua tranh giành ngai vị... Tất cả đều bất lợi cho phu quân nàng. Cái gã Thập Tứ Hoàng t.ử từ năm mười lăm tuổi phong tước Tĩnh Thân vương, còn phu quân nàng vẫn mãi loanh quanh cái danh Tam Hoàng tử. Không chỉ , mỗi ngày còn đau đầu sự chèn ép của tên hoạn quan khát máu.
Hai rủi ro lớn như , nàng bắt buộc loại bỏ cho phu quân .
"Điều tra Doanh Yến Lâu ngay trong đêm nay cho bản cung! Thứ ích cho Điện hạ thì đoạt lấy, còn ... lập tức trừ khử ngay trong đêm!"
____________
Vào lúc nửa đêm, tất cả đèn lồng của Doanh Yến Lâu đều tắt, kéo theo sự hào nhoáng chìm đêm đen tĩnh mịch. Đâu đó dọc theo hành lang dẫn tới một gian phòng bí mật, một ngọn nến toả chút ánh sáng vàng leo lắt, hắt lên hai ly Long Tỉnh nguội ngắt.
Mã T.ử Vi bộ xiêm y tím thêu tường vy thướt tha, tiến căn phòng bí mật. Hôm nay nàng chỉ cầm cuốn thoại bản hùng ca sờn cũ, rách gáy vì một mớ sổ sách như thường lệ.
T.ử Vi xuống cạnh Vãn Cầm, đẩy đĩa bánh hoa quế sang và cau mày lẩm bẩm:
"Muội mau xem giúp . Đoạn đang miêu tả cảnh hai đạo quân giao chiến, mà chữ nhiều nét quá, luận ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-05-de-nhat-cam-su.html.]
Vãn Cầm khẽ rũ mi, xuống trang giấy ố vàng.
Mã T.ử Vi là chưởng quản Doanh Yến Lâu, đủ khả năng hiểu sổ sách, ghi nhớ tên các quan viên và đếm chính xác lượng vàng. Chưa dừng ở đó, T.ử Vi còn đam mê sâu sắc với các cuốn thoại bản, kỳ thư. Mà cổ thư thì nhiều chữ phức tạp và các điển cố sâu xa, một quanh năm chỉ kinh doanh như Mã ma ma khó lòng mà tự diễn giải .
Vãn Cầm vươn đôi bàn tay với mười ngón đầy sẹo lồi lõm, khó nhọc cầm lấy một cây bút lông nhỏ. Tuy bàn tay yếu ớt đang run rẩy nhưng nó vẫn cố gắng từng nét mực. Vì thể , nàng chỉ đành tách "chữ khó" chằng chịt nét thành ba chữ đơn giản, trong hiểu của Mã T.ử Vi.
T.ử Vi những chữ Vãn Cầm tách nghĩa, nàng liền hiểu và vỗ đùi một tiếng giòn tan:
"Thì là cá thớt, t.ử thủ chờ viện binh! Văn nhân các thật nhiều chuyện, thế dễ hơn !" Mã T.ử Vi bật sảng khoái. Thế nhưng khi ánh mắt nàng dời đến đôi bàn tay Vãn Cầm đang run lên vì cầm bút, sự khoái chí cũng vụt tắt.
Gác niềm vui cá nhân, giọng của T.ử Vi trầm xuống hẳn:
"Đêm nay... tay chân của Tam Hoàng t.ử đến đúng như dự tính. Bọn chúng mượn cớ vệ sinh để tiếp cận phòng chứa đồ, liên tục thăm dò hành tung của ."
Vãn Cầm đối diện, ngón tay chầm chậm vuốt ve thành chén ấm, tóm gọn thứ bằng ba chữ bàn:
Còn phổ... nhạc?
"Đã để đúng chỗ, đúng lúc. Con chuột đó thực sự lấy phổ nhạc Thiên Trản Bất Túy mà dày công soạn . Hắn giấu trong n.g.ự.c áo, lấm la lấm lét chuồn như thể trộm một món bảo bối vô giá ."
Vãn Cầm thu tay , đầu ngoài khung cửa sổ. Phía xa xa, ánh đèn của hoàng cung và các phủ vẫn rực rỡ, lấp lánh như hàng ngàn tinh tú bầu trời đêm.
Oán hận hả hê đối với Vãn Cầm chỉ như một hạt cát trong bàn cờ. Bởi lẽ, trong đầu nàng lúc chỉ mải mê với từng nước , từng biến cho những ngày tiếp theo.
"Muội sợ ?" Mã T.ử Vi lặng lẽ quan sát góc nghiêng của nữ t.ử tàn tật, giọng mang theo chút lo âu:
"Nếu Tam Hoàng t.ử hoặc đám mưu sĩ của kẻ rành âm luật nhận cái bẫy..."
Vãn Cầm từ từ mặt T.ử Vi. Lần , nàng chữ nữa mà chỉ thẳng mắt vị tỷ kết nghĩa và khẽ lắc đầu một cái đầy kiên định.
"Thiên Tuế cũng thật là... ngài thực sự để tự do hành động."
Vãn Cầm dứt khoát vạch xuống từng nét chữ sắc lẹm, chút mảy may run rẩy:
Đốc chủ hứa.
Mã T.ử Vi nín thở theo từng nét chữ vô hình đó, đôi mắt điềm tĩnh của Vãn Cầm. Chính Thượng Quan Tịch Điệm giao nữ t.ử tàn khuyết cho T.ử Vi dẫn dắt. Vậy mà chẳng từ khi nào, nàng mới là cuốn bàn cờ của hai đó.
"Sao cũng , miễn là Doanh Yến Lâu sập thì thứ đều ."
________________
Rạng sáng, sương lạnh vẫn còn vây kín kinh thành Lạc Chiêu. Bên trong thư phòng của Tam Hoàng t.ử Tư Mã Vĩnh Tú, ngọn nến án thư vẫn cháy rực.
Một bóng đen lẳng lặng lách qua khe cửa, quỳ một chân xuống nền gạch. Hai tay gã cung kính dâng lên đỉnh đầu một cuộn da cừu nhăn nhúm, vương thứ mùi hỗn tạp của hương liệu từ Doanh Yến Lâu.
"Bẩm điện hạ. Hoàng t.ử phi sai nô tài đem thứ đến. Vừa lấy từ Doanh Yến Lâu."
"Ồ?" Tư Mã Vĩnh Tú nhướn mày, vươn tay mở cuộn da cừu. "Ta còn đang tính phái tới Doanh Yến Lâu, mà Uyển Uyển ."
Dưới ánh nến bập bùng, những nốt nhạc chi chít, vặn vẹo hiện . Chúng sắp xếp theo nhịp điệu bức bách, ảo diệu đến rợn . Ánh mắt Vĩnh Tú lướt nhanh qua từng dòng phổ nhạc... và , khóe môi từ từ cong lên.
"Thứ ..."
Nhịp điệu của phổ nhạc ... nếu tấu lên và kết hợp cùng "thứ" đang nắm trong tay, thêm men rượu nồng đậm... tất cả sẽ hảo. Ma âm xước xát thừa sức nhiễu loạn tâm trí, đ.â.m thẳng kinh mạch và bẻ gãy khí huyết của . Đây chính là một vũ khí g.i.ế.c để bất kỳ một dấu vết cụ thể nào mà đang thèm khát. Đám ngự y già phế của Thái y viện sẽ chỉ trừng mắt, nạn nhân thổ huyết mà tài nào truy nguyên nhân để buộc tội .
"Tốt."
Một chữ bật khỏi cổ họng, kèm tiếng gằn trầm đục. Vĩnh Tú thong thả cuộn tờ phổ nhạc , hài lòng gõ nhẹ nó lên mặt bàn.
"Tốt lắm. Bí mật đưa phổ nhạc xuống cho đá t.ử sĩ kết hợp với thứ ... Làm chiếc kiệu tiễn đám thất phu phe lão Thập Tứ cho bổn vương."
Tên tâm phúc do dự, ngập ngừng thưa:
"Điện hạ... sự việc trọng đại, cần... báo cho... Tạ Thiếu phó xem qua... —"
Câu lập tức đông cứng ánh mắt sắc lẹm của Tam Hoàng tử. Hắn tuyệt đối dung thứ cho bất kỳ kẻ nào dám nghi ngờ, vượt quyền quyết định của .
Tên tâm phúc nuốt khan, dập đầu hành lễ lùi bước thoăn thoắt, lẩn trốn bóng tối.
Trong thư phòng tĩnh mịch, Vĩnh Tú tiếp tục vuốt ve cuộn da cừu, bờ môi mỏng vẫn giữ nguyên nụ ngạo nghễ.
theo kế hoạch của Tư Mã Vĩnh Tú, một loạt vụ án nổ rung chuyển cả kinh thành Lạc Chiêu.
Mở đầu là Triệu Binh bộ viên ngoại lang, vung tiền bao trọn gian nhã tọa tầng thứ tư. Sáng sớm, gia nhân đẩy cửa bước thư phòng chỉ thấy gục mặt c.h.ế.t bàn.
Ba ngày , đến lượt Từ Duy Hàm. Hắn là Trấn phủ sứ Đông Xưởng, tay sai đắc lực của Thượng Quan Tịch Điệm nhưng bỏ mạng ngay trong buổi thẩm vấn phạm nhân.
Bốn ngày tiếp theo, Quách Thị độc Học sĩ và Quách Đô đốc Thiêm sự Trung quân đô đốc phủ lượt đột tử. Hai Quách gia đều là những võ quan luôn ủng hộ Tĩnh Thân vương triều đường.
Không thư tuyệt mệnh.
Không dấu hiệu hoảng loạn bất thường nào khi c.h.ế.t.
Khi c.h.ế.t tay vẫn nắm chặt một chén rượu.
Và nở một nụ quỷ dị.
Bốn vụ án mạng như một mồi lửa ném đồng cỏ khô, lan khắp kinh thành khiến dân chúng thấp thỏm lo âu. Bốn thù oán cá nhân nhưng mang một điểm chung duy nhất: Bọn họ đều bản nhạc "Thiên Trản Bất Túy" của Đệ Nhất Cầm sư Doanh Yến Lâu. Chỉ trong thoáng chốc, hai chữ "tà thuật" dần dần len lỏi những cuộc trò chuyện ở các quán... và cuối cùng là dội thẳng triều đường.
________________
Ghi chú:
Mã T.ử Vi (马紫微): Chữ "T.ử Vi" trong tên cô chỉ Sao T.ử Vi.
Tư Mã Vĩnh Tú (司马永琇): Phẩm chất quý như ngọc (Tú), danh tiếng trường tồn (Vĩnh) của gia tộc Tư Mã.