Thiên Trản Bất Túy - Chương 06: Thiên Trản Bất Túy

Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:39:24
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Quyền, Thừa Thiên mùng 3 tháng 11 âm lịch.

Chỉ ngay sáng hôm , vụ ồn ào ở Doanh Yến Lâu bay thẳng điện Phụng Thiên. Ngay cả trầm hương cũng dìm mùi t.ử khí tanh tưởi, ngột ngạt của bốn đại thần vong mạng. 

Suốt buổi chầu, hàng chục viên quan chen chúc bước khỏi hàng, kéo theo là tiếng thẻ ngà đập lanh canh lên sàn. Nước bọt của họ tưởng chừng thể nung chảy cột trụ trong điện. Rồi từng đợt tấu chương bọc lụa vàng dâng lên, xếp cao như núi long án. Dù là can gián dâng sớ, tất thảy chỉ vòng quanh vụ yêu nữ ở g.i.ế.c bằng khúc nhạc "Thiên Trản Bất Túy".

Giữa cái chảo dầu đang sôi sùng sục, Trần Ngự sử với mái tóc bạc phơ quỳ sụp xuống. Lão đập đầu "cốp" một tiếng rõ to xuống mặt gạch lưu ly. 

“Xin Bệ hạ minh giám!” Lão vươn hai tay dâng cuộn sớ dài dằng dặc, gân xanh nổi hằn mu bàn tay gầy guộc. Cái miệng móm mém của lão gào lên sang sảng:

“Yêu nữ ở Doanh Yến Lâu dùng tà thuật để đoạt mạng triều thần! Chứng cứ rành rành, thủ đoạn quỷ dị khôn lường!” Gào xong Trần Ngự sử đập đầu thêm phát nữa. Lão gằn từng chữ đanh thép:

“Xin Bệ hạ lập tức hạ chỉ tống giam ả Cầm sư đó đại lao Hình Bộ để nghiêm tra, tránh nhiễu loạn triều cương, lòng dân bất an!”

Lời Trần Ngự sử dứt, các quan viên khác lập tức gật đầu phụ họa. Từ già đến trẻ nối đuôi như đàn kiến, xâu xé miếng thịt mỡ “yêu nữ”. Nàng chỉ là một danh kỹ, lai lịch bất minh còn dính dáng đến tà thuật. Đương nhiên chẳng vị quan nào rảnh rỗi bảo lãnh, phản bác nàng.

ngai vàng, Thừa Thiên Đế Tư Mã Kỷ Hùng chỉ trầm ngâm quan sát. Ưng nhãn của vị Hoàng đế dẫu hằn sâu những vết chân chim, sự lạnh lùng vẫn chẳng thuyên giảm. Lão quét qua ảnh của các con hát trong vở tuồng. Như ngày, gương mặt già nua vẫn ban phát chút hỉ nộ ái ố nào.

Chờ mãi vẫn thấy Thánh thượng chuẩn tấu, các viên quan đang ồn ào dần dần nín bặt. Sự im lặng của Tư Mã Kỷ Hùng chẳng khác nào bàn chân voi, lẳng lặng nghiền nát đám kiến xâu xé con mồi.

Bất chợt, cái giọng the thé của một nội quan từ bên ngoài điện truyền , x.é to.ạc bầu khí ngột ngạt bên trong:

"Thái giám chưởng ấn Tư Lễ Giám kiêm Đề đốc Đông Xưởng, Thượng Quan Tịch Điệm, nhập triều!"

Mọi ánh mắt của hàng chục quan đồng loạt phóng thẳng về phía cửa lớn.

Thượng Quan Tịch Điệm chậm rãi tiến Phụng Thiên điện. Ngược chiều ánh sáng hắt đại điện, dung mạo tựa viên ngọc đẽo gọt tinh xảo của Cửu Thiên Tuế càng lúc càng rõ ràng. Hắn vận bộ mãng bào đỏ rực, từng đường kim tuyến lấp lánh thêu con mãng uốn lượn, như đang sống dậy theo mỗi bước thẳng tắp.

Đề đốc Đông Xưởng bước đến , quan viên hai bên tự giác lùi đến đó. Ai nấy đều vô thức nín thở, mồ hôi trán rịn cái bóng đỏ thẫm.

Tuy nhiên, đến vị trí hầu giá long án như thường lệ, gót giày vân mây của Cửu Thiên Tuế đột ngột dừng ngay ở chính giữa đại điện. Trước ánh mắt của bao con , Tịch Điệm vén vạt áo, dứt khoát quỳ một gối cúi đầu tâu:

"Trấn phủ sứ Đông Xưởng Từ Duy Hàm đột ngột t.ử vong khi đang thụ lý công vụ. Nô tài thêm một canh giờ để thu xếp hậu sự, bàn giao công vụ nên hầu giá chậm trễ..." Hắn khom , bình thản chốt :

"Xin bệ hạ trị tội."

Mặc dù đang duy trì tư thế thỉnh tội, đôi mắt đen sâu thẳm từ từ ngước lên. Hắn thẳng lão Hoàng đế, chút mảy may e dè.

Vừa thỉnh tội, lý do đến muộn thì thấm đẫm tình nghĩa của cấp đối với cấp . Dù chướng mắt tới mấy cũng chẳng ai dám bắt bẻ . Còn sâu bên trong, cả đám đều cái cọc Đề đốc Đông Xưởng cắm điện Phụng Thiên...

Trong bốn nạn nhân một là của Đông Xưởng. Ai đem hung thủ về Hình Bộ, buộc nhổ cái cọc đó.

Tư Mã Kỷ Hùng ngai cao thoáng nhếch môi. Trong vở tuồng nhàm chán , lão chỉ đang mong chờ con ch.ó của xông kết màn. Và khi toại nguyện, lão hài lòng phẩy tay:

"Thượng Quan Xưởng Công bận rộn công vụ, miễn lễ."

Nhận sự cho phép, Tịch Điệm thong thả thẳng dậy. Thế nhưng vẫn ở nguyên tại chỗ đến long án hầu giá. Không chỉ , còn phóng ánh mắt về phía Trần Ngự sử. 

Sau cả tràng khua môi múa mép, Trần Thiền vẫn còn đang khúm núm tay chân. Lão kịp lui về hàng thì bắt gặp cái sắc lạnh của Đề đốc Đông Xưởng.

"Trần Ngự sử..."

Tịch Điệm điểm danh phó thủ trưởng của Đô Sát Viện chỉ bằng đúng ba từ "Trần Ngự sử", đến kính ngữ cũng bỏ qua.

“Xưởng… Xưởng công…”

ai gì, chỉ mới thấy cái bóng đỏ chói , Trần Thiền cứng đờ như hoá đá. Cổ họng tắc nghẹn nên lời. Lão tính tới chuyện Đông Xưởng đột ngột chỏ mũi , nhất là khi đống tấu sớ dâng lên hết sạch.

"Chắc Trần Ngự sử tâu bẩm cũng xong . Chỉ là, bản đốc chút thắc mắc..." Tịch Điệm chờ cho đến khi Trần Ngự sử bớt run mới thong thả tiếp lời:

"Bốn cái xác đường đường là quan triều đình, mà các ngài đều kết luận là một khúc đàn dọa cho tắt thở. Vậy theo ý Trần Ngự sử, triều đình bổ nhiệm quan để trị quốc, là đang nuôi đám phế vật, chỉ một con nhóc đàn sợ vỡ mật lăn c.h.ế.t?"

Hắn cố ý nhấn nhá từng câu thật nhịp nhàng. Tuy giọng điệu nhàn nhạt nhưng với đám quan , từng câu của Cửu Thiên Tuế chẳng khác nào lũ trút, dội thẳng lỗ tai gây nhức nhối khôn nguôi.

Trần Ngự sử cứng họng. Lão nhấc chân lên, toan lui về thì bắt trúng ánh sâu hoắm của Tam Hoàng tử. Gã đang phía , đanh mắt Trần Thiền. Thế nên, lão đành c.ắ.n răng, gân cổ lên tiếp tục cãi chày cãi cối:

"Chắc... chắc chắn ả cầm sư dùng tà thuật! Chứ thì tại các vị đại nhân đang khoẻ mạnh, giữa thanh thiên bạch nhật mất mạng? Ả chắc chắn là yêu nữ, dùng tà thuật để ám hại trọng thần triều đình, mưu đồ phản nghịch!"

"Hừ."

Cả đại điện căng như dây đàn thì tiếng nhạt nhẽo của Cửu Thiên Tuế vẳng đến. Chỉ là một tiếng nhỏ, nhưng như cơn gió vuốt qua mang tai của phe cánh Tam Hoàng tử.

"Bẩm Bệ hạ." Tịch Điệm xoay , kính cẩn hướng về phía ngai vàng. Thế nhưng, từ ánh mắt cho tới lời của vẫn chĩa thẳng đám quan văn đang run rẩy:

"Nếu tiếng đàn thực sự thể g.i.ế.c dễ dàng như lời Trần Ngự sử tấu trình, hàng năm triều đình tốn hàng vạn lượng cấp cho Binh Bộ để xây rạp hát tuồng ?" Nói tới đây Tịch Điệm bắt đầu chậm , liếc qua Tam Hoàng t.ử tiếp lời:

"Thần khẩn xin Hoàng thượng triệu Tĩnh Thân vương hồi kinh, cần trấn thủ Bắc cương nữa. Cứ gom hết ca kỹ trong Giáo Phường Ty và thanh lâu khắp Thiên Quyền để gửi thẳng tiền tuyến gảy đàn, quân Thiên Sát tự sẽ lăn c.h.ế.t, thiên hạ thái bình."

Lời Tịch Điệm dứt thì bộ điện Phụng Thiên cũng rơi câm lặng. 

Tuy nhiên, trong hàng ngũ võ tướng vài tiếng ho khan. Một vài vị vội vã bịt miệng để ngăn bản bật thành tiếng.

Ở đầu hàng quan văn, sắc mặt Tam Hoàng t.ử tối sầm, bàn tay siết nổi cả gân khi đến "Tĩnh Thân vương". Đám quan văn lưng cũng chẳng kém, môi mím chặt như bầy hến. Tuy can tâm, chúng cũng chẳng dại gì gã hề cho cả triều đường chê . Vì dẫu , Trần Ngự sử trấn thủ ở vị trí , cứ để lão gánh hết.

Gương mặt Trần Thiền vốn hằn đầy nếp nhăn, giờ còn nhăn nhúm hơn gấp bội. Chỉ mới dăm ba câu, thể diện của lão Cửu Thiên Tuế vo thành cục giấy lộn. 

Biết rõ thể xoay chuyển lý lẽ , lão dứt khoát b.ắ.n mũi tên sang hướng khác:

"Thượng Quan Xưởng công! Ngài đừng mà cưỡng từ đoạt lý! Bất luận dùng cách gì, ả cầm sư đó vẫn là nghi phạm g.i.ế.c đại quan triều đình, nhất định bắt về Hình Bộ tra khảo!"

Vừa thấy "Hình Bộ", nét thong dong gương mặt Tịch Điệm tắt lịm. 

“Hình Bộ?” Hắn thẳng lưng trở , giáng từng câu từng chữ nặng nề, nện xuống sàn điện Phụng Thiên:

“Hình Bộ chỉ lo đám trộm cắp, g.i.ế.c bình thường. Còn ả cầm sư ở Doanh Yến Lâu thực sự dùng tà thuật, mưu đồ phản nghịch như Trần Ngự sử mạnh miệng khẳng định... thì tức là ả đang đe dọa trực tiếp đến an nguy của Thánh thượng." Tịch Điệm nhấn mạnh hai từ cuối, mới bình thản chốt thứ:

"Mọi thứ nhắm long thể chính là trọng án mưu phản, mà mưu phản thì thuộc quyền điều tra của Đông Xưởng."

Từ đây, tất cả văn võ bá quan phe Tam Hoàng t.ử đồng loạt lạnh sống lưng. Chúng đều nhận … chính bản tự vẽ đường cho hươu chạy.

Thượng Quan Tịch Điệm từ từ ngước mắt lên thẳng Thừa Thiên Đế, hai tay khẽ vươn chắp :

"Xin bệ hạ ban chỉ, cho nô tài đem ả cầm sư đó Đông Xưởng. Nô tài sẽ đích tra khảo ả và đưa kết quả mười ngày..." Nói tới đây dừng , khoé môi khẽ cong lên:

"Để xem, rốt cuộc là ả gảy tà âm loạn thế, là... lòng sớm quỷ, mới chỉ một khúc đàn thì giật tự ngã lăn c.h.ế.t."

Dù Thượng Quan Tịch Điệm chỉ đích danh kẻ nào, một vị đại nhân bất giác lùi nửa bước chân

Suốt cả buổi chầu, Tư Mã Kỷ Hùng chỉ im ngai vàng lặng lẽ xem trò vui. Hơn bất kỳ ai trong cái điện Phụng Thiên , lão thừa thấu cái bẫy Đông Xưởng giăng . Chẳng qua, Kỷ Hùng xem tên cẩu nô tài sẽ sủa những gì để chen chân vụ .

Ngón tay thô sần của Tư Mã Kỷ Hùng vân vê mép chén sứ, buông lơi một câu lạnh tanh:

"Chuẩn tấu."

_________________________________

Buổi thiết triều kết thúc, Tam Hoàng t.ử Tư Mã Vĩnh Tú vội vàng trở về phủ . Vừa tới tẩm điện, gã tung cước đá tung cửa xông .

Trong tẩm điện, lụa đỏ rủ từ xà nhà xuống tận mặt gạch nung, che khuất chút ánh sáng hiếm hoi của ngày đầu đông. Các nô tỳ thấy chủ nhân trở về với tâm trạng tệ, chúng liền vội quỳ rạp xuống. 

“Cút.”

Vĩnh Tú hất hàm, buồn bộ triều ám mùi nhang trầm từ điện Phụng Thiên nữa. Gã tiến thẳng đến chỗ nữ nhân đang soi gương.

Khung gương đồng đục ngầu phản chiếu trọn vẹn nửa của Tư Mã Vĩnh Tú. Dáng gã cao gầy, chui trong bộ triều phục rộng thùng thình, thêu sóng nước nhăn nhúm. Trong khi đó, hai bàn tay trơn nhẵn đặt lên bờ vai thanh mảnh Lương Uyển Nhi. 

“Con ch.ó điên họ Thượng Quan hôm nay dám cả gan xin phụ hoàng triệu lão Thập tứ hồi kinh. Thật sống c.h.ế.t là gì!” Ánh mắt gã ghim chặt hình phản chiếu trong gương, giọng nhuốm đầy cay nghiệt:

“Cũng may phụ hoàng để ý tới chuyện đó. Chứ thằng ranh đó mà về sớm, hỏng bét!”

“Không diệt hai Quách gia ư?” Lương Uyển Nhi hờ hững hỏi vặn, phớt lờ sát khí phủ lưng . “Tĩnh Thân vương mất hai cánh tay trong triều , cần gì sợ về sớm ?”

Trước câu hỏi , Vĩnh Tú hừ lạnh một cái. 

“Với cái tính dĩ hoà vi quý của Thập Tứ, nó mà về ngay thì kiểu gì cũng xin phụ hoàng xử lý kín vụ .” Gã cúi đầu, phả thở sát vành tai Uyển Nhi:

"Vụ mà xử kín, Ngự Sử Đài và Đô Sát Viện thể lôi đầu Thượng Quan Tịch Điệm khiển trách, ép đến c.h.ế.t .”

“Chàng chắc chắn sẽ chỏ mũi vụ ? Tận bốn vị đại thần c.h.ế.t đấy?” Lương Uyển Nhi lẩm bẩm, bờ môi mỏng tô son đỏ tràn viền mím .

Nghe , thở của Vĩnh Tú chợt khựng . Một lát mới ngửa đầu lên, bật khanh khách đầy đắc ý:

"Trong bốn kẻ mất mạng Từ Duy Hàm là Trấn phủ sứ Đông Xưởng. Thượng Quan Tịch Điệm thể mặt." Giọng Vĩnh Tú trầm xuống, bàn tay trượt từ bờ vai nõn nà vuốt nhẹ mái tóc của Uyển Nhi, khẽ thì thầm:

"Nếu dám khoanh tay , phụ hoàng sẽ thu hồi tín nhiệm đối với . Chó săn đầu đàn mà bảo vệ thuộc hạ, lấy tư cách gì để tiếp tục c.ắ.n cho chủ? Cái thứ yêm cẩu như Thượng Quan Tịch Điệm... một khi đ.á.n.h mất sự sủng ái của phụ hoàng, coi như mất hết."

“Hắn quản Đông Xưởng và Tư Lễ giám bao năm qua, dại gì mà đem hai cái ghế đó cược?” Lương Uyển Nhi nhắm mắt, đường cong môi ả nâng lên cao hơn. 

Vĩnh Tú trả lời ngay. Cái khả năng gã hoạn quan ôm cây đợi thỏ, ném kẻ khác cửa t.ử gã tính cũng xong . Một lát , bàn tay Vĩnh Tú đang đặt vai Uyển Nhi chậm rãi siết .

“Thì bắt cược.”

“Bắt thế nào?” Uyển Nhi nghiêng đầu, nhướng mày đầy hứng thú.

“Hừ.” Vĩnh Tú thu tay về, cất bước tới bên cửa sổ. Hắn đ.á.n.h mắt xa xăm, cứ như thể đang theo dõi một vở tuồng nào đó ở ngoài :

“Đông Xưởng vung đao một thì gì thú vị?”

Nếu Đông Xưởng tự tung tự tác, ắt lôi đối trọng của chúng cùng. Lương Uyển Nhi ngoái , giọng cao hơn hẳn:

“Chàng kéo Cẩm Y Vệ chung?"

“Đánh tiếng thôi.” Vĩnh Tú nhạt. Gã lướt đầu ngón tay qua bậu cửa sổ, gõ hai cái. “Cẩm Y Vệ xưa nay chúa ghét mùi hoạn quan. Ta đ.á.n.h tiếng cho chúng đến sớm hơn, là đủ.”

Lời Vĩnh Tú dứt, Lương Uyển Nhi cũng bắt đầu bấm các đốt ngón tay. Nàng lẩm nhẩm trong miệng, càng ánh mắt càng sáng rực:

“Cẩm Y Vệ thắng, Thượng Quan Tịch Điệm c.h.ế.t. Còn Đông Xưởng thắng, Cố Thận Hành đầu quân cho để giữ mạng… Quá vẹn !”

Lương Uyển Nhi khẩy, mặt về với cái gương. Chẳng cần phe nào bắt yêu nữ, kết quả vụ án . Chỉ cần hai bên c.ắ.n xé , phủ Tam Hoàng t.ử nghiễm nhiên ngư ông đắc lợi. 

“Trong lúc đó, sẽ thể yên tâm…” Vĩnh Tú bước ngược trở . Gã dịu dàng vuốt ve mái tóc mây của thê tử: 

“Chuẩn cho thọ yến của Cao Quý phi.”

Nghe tới đó, ánh mắt Uyển Nhi cụp xuống. Nàng trở thành Tam Hoàng t.ử phi chỉ vì Vĩnh Tú si mê nhan sắc , mà còn là vì… Cao Quý phi tiến cử khi xem nàng trổ tài gảy cổ cầm. Một nụ của bà cũng đủ để Hoàng đế phá lệ ban hôn ngay tắp lự, qua tuyển chọn nữa. Mà để Quý phi vui vẻ, chỉ thể là âm nhạc, mà còn là thứ lạ tai, cực kỳ xuất chúng.

Nàng ngước phu quân qua hình bóng phản chiếu trong gương đồng, thấp giọng dò xét:

“Thọ yến của Quý phi nương nương, liệu chắc là—”

“Chắc.” Vĩnh Tú ngắt lời, nở một nụ bình thản :

“Ngày thọ yến diễn sẽ là ngày tất cả, cũng là ngày giỗ của… thằng ranh Thập Tứ.”

Khi nhắc đến bốn chữ cuối, ánh mắt Vĩnh Tú tối xầm. Tới cả bàn tay đang vuốt ve mái tóc thê t.ử cũng vô thức giật một cái. Gã cần Thập Tứ trở về, nhưng về quá sớm mà là đúng thọ yến. 

“Vậy ư?” Lương Uyển Nhi nhíu mày, nén cơn đau. Tay nàng thoáng run nhẹ, ngập ngừng hỏi:

“Rốt cuộc… Chàng… gì với phổ nhạc đó?”

Uyển Nhi chỉ phu quân cần một khúc nhạc đặc biệt, gây ấn tượng với Cao Quý phi. Nào rằng gã còn dùng để… đoạt mạng bốn vị quan, và cũng là lấy luôn cái mạng của Tĩnh Thân vương. Không chỉ còn kéo theo cả Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ tròng. Chỉ một phổ nhạc mà thể buộc bao nhiêu phe chỗ c.h.ế.t ư?

Nhận sự tò mò của thê tử, bàn tay Vĩnh Tú chợt giật mạnh lọn tóc mây chứ còn là vô thức nữa. 

Gã cần phổ nhạc lấy lòng Cao Quý phi là thật, dùng để triệt hạ vài con kỳ đà cản mũi cũng là thật. gã chỉ cho phép thê t.ử phép nhiêu đó. Vì nhỡ chuyện vỡ lở, Lương Uyển Nhi rơi tay Đông Xưởng, chịu đựng cực hình mà khai hết…

“Uyển Uyển, nàng mà, một nữ nhân luôn phận sự ở ...” Vĩnh Tú cúi đầu xuống, kề sát vành tai thê t.ử gầm gừ:  

“Lo mà quản đám cầm sư gảy cho hồn . Quý phi xong mà vui, phủ Tam Hoàng t.ử cùng với nhà đẻ của nàng… mất hết!”

Sinh trong phủ Lễ Bộ Thượng Thư đầy nghiêm cẩn, Lương Uyển Nhi sớm uốn nắn khuôn phép. Nữ nhân mà dám nhúng tay triều chính là là thất đức, thiên lý bất dung. Thiên Trản Bất Túy dẫu cũng là Uyển Nhi sai đoạt về. Nàng tất cả cũng vì phu quân lấy lòng Cao Quý phi, nâng đỡ lên Thái tử. Vậy mà tới một chút hiếu kỳ nhỏ nhoi, Tam Hoàng t.ử cũng răn đe nàng. 

Nuốt sự uất ức xuống họng, Uyển Nhi hạ giọng thấp xuống:

“Thiếp hiểu.”

trái với sự nhượng bộ của thê tử, Vĩnh Tú vẫn buông tha. Gã rời tay khỏi lọn tóc, cấu một phát lên vai nàng, hậm hực chất vấn: 

“Hiểu? Nàng hiểu mà tới giờ khắc rèn kẻ nào gảy Thiên Trản Bất Túy?” 

tốn bao nhiêu cơm áo gạo tiền cho đám nhạc sư, mà tới một kẻ gảy cái hồn của phổ nhạc cũng . Huống hồ, Vĩnh Tú giao trọng trách giám sát cho thê tử. Đại sự trì hoãn, quở trách nàng thì trách ai?

Những lời mắng mỏ dội tai, Uyển Nhi liền lên. Nàng rướn tới, tua rua trâm cài tóc đung đưa theo.

“Nếu vẫn kẻ nào gảy …” Nàng Vĩnh Tú chằm chằm một hồi lâu, mới tiếp lời: 

“Chàng sẽ cứu ả yêu nữ về gảy đàn ư?"

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Vĩnh Tú thoáng lạnh . Đương nhiên , dù đoạt phổ nhạc mà nắm kẻ thổi hồn nó, tất cả đều vô dụng. 

Vĩnh Tú đưa mắt quanh tẩm điện. Cuối cùng, gã buông một tiếng thở dài cay cú:

“Muốn cũng .” 

Quả thực, từ tận đáy lòng gã dự định . Bốn tên đoản mệnh c.h.ế.t vì con ả Vãn Cầm gảy Thiên Trản Bất Túy, còn đám nhạc sư gã tìm về vẫn tích sự gì. giờ yêu nữ đang Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ tranh giành, gã đổi cục diện cũng muộn.

“Cái gì?” Lương Uyển Nhi gắt lên, hàng ngài lá liễu chau , buồn giữ vẻ ngoài nhu thuận nữa.

Phu quân nạp , nàng thể nhắm mắt ngơ, bởi nam nhân tam thê tứ vốn là lẽ thường tình. rước Vãn Cầm cửa thì đời nào. Chưa bàn tới việc Vĩnh Tú động lòng , chỉ riêng việc ả danh chấn kinh kỳ bằng cầm nghệ thành cái gai trong mắt Uyển Nhi. Nếu đường đón ả về phủ Tam Hoàng tử, chẳng đang vả danh xưng “Đệ nhất tài nữ”, biến nàng thành trò cho thiên hạ ?

Thấy thê t.ử mặt nặng mày nhẹ, Vĩnh Tú liền hiểu trong bụng nàng đang chứa cái gì. Gã từ từ thu vẻ bực dọc, bật :

“Nàng nghĩ ?” Gã gõ nhẹ trán Uyển Nhi, tiếp lời:

“Hiện tại Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ đều tay. Ta mà chen lúc , chẳng khác nào tự chui đầu rọ, hô hoán cho cả thiên hạ liên quan đến vụ án.”

Đến lúc , Uyển Nhi mới trút tảng đá trong lòng. Nàng thở phào một tiếng nhẹ nhõm: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-06-thien-tran-bat-tuy.html.]

“Vậy thì .” Nàng cong ngón tay, cọ nhẹ mặt bàn mỉm :

“Rồi… sẽ gảy thôi.”

Ngón tay thon thả của Uyển Nhi tiếp tục lướt mặt bàn. Nhịp điệu lúc dài lúc ngắn, tựa như đang chạm những sợi dây đàn vô hình.

Vĩnh Tú cũng gì nữa, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai thê tử. 

bầu khí phu thê hòa hợp, yên bình chẳng duy trì bao lâu. Đôi mắt dáng đào của Lương Uyển Nhi từ từ hướng cửa sổ. Gió Đông ùa về, tán cây cổ thụ ngoài sân xào xạc trút lá, cuốn cả cái rét buốt trong điện. cơn gió lạnh bằng giọng của nàng lúc

“Chàng hứa với , con ả Vãn Cầm ... c.h.ế.t!"

Nếu tiện nhân còn sống, Tam Hoàng t.ử phi nàng đây sẽ luôn đám quý nữ và phu nhân trong kinh thành lôi so sánh. Ngay cả cái danh “Đệ nhất tài nữ” Uyển Nhi khổ công đoạt lấy cũng mất giá trị.

Vĩnh Tú liền khinh khỉnh hất hàm, bật khanh khách:

“Yên tâm. Không cần đích tay. Yêu nữ đó dù rơi Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, mọc cánh cũng băm thành trăm mảnh.”

Mặc cho gió lạnh hắt mặt, đôi phu thê vẫn cùng ngoài cửa sổ. Những dải lụa đỏ trang trí trong điện thổi tung, thể giấu ánh mắt của hai kẻ đang hướng về Doanh Yến Lâu. Chúng say sưa mường tượng màn đối đầu giữa Xưởng và Vệ, vung đao kiếm đến long trời lở đất… chỉ vì một danh kỹ.

Chương 6.5: Xưởng và Vệ

 

Dưới sự đ.á.n.h tiếng từ Tư Mã Vĩnh Tú, Cẩm Y Vệ quả nhiên đến . Mặt trời còn bóng, bộ Doanh Yến Lâu bao vây. Các lối đều chặn cứng, tới một con muỗi cũng chẳng dám xông .

Dẫn đầu Cẩm Y Vệ là Chỉ huy sứ Cố Thận Hành. Gương mặt ngăm, góc cạnh bén như lưỡi kiếm, ánh mắt cương nghị quét một lượt quanh sảnh chính. Đối với án dính dáng đến trọng thần triều đình, Cẩm Y Vệ là thanh gươm của Thừa Thiên Đế thể trực tiếp can dự khỏi cần đợi thánh chỉ.

"Lục soát!" Cố Thận Hành hất cằm, thậm chí chẳng thèm giơ lệnh bài cho đúng quy trình.

Hàng chục ảnh bận y phục cam đỏ, thêu cá chép đầu rồng lập tức tản . Chúng tuốt gươm, hất tung đồ đạc để khám xét. Những chiếc đèn lồng rực rỡ, hoa nhung tinh xảo treo các cây cột rụng lả tả vòng vây của Tú Xuân Đao. 

Bên cạnh tiếng giày Cẩm Y Vệ nện ầm ầm, các danh kỹ đang nhảy múa cũng oán thán t.h.ả.m thiết. Các nàng quanh năm nâng như trứng hứng như hoa. Bỗng dưng dồn hết về một góc bởi đám nam nhân thô lỗ, nữ nhi hoảng sợ cho ?

Nghe thấy tiếng náo loạn, Mã T.ử Vi cuống cuồng xách váy từ lầu hai chạy xuống. Thấy địa bàn xới tung lên như cái chuồng bò, sắc mặt nàng tái mét như rút cạn máu. Lớp lụa tím mỏng manh khoác trễ nải bờ vai trắng nõn khẽ rung rinh, hai bàn tay che giấu áo siết thật chặt.

"Cố đại nhân, lâu gặp." Nàng rảo bước tiến đến, nỗ lực chữa cháy với nụ ôn hoà: 

"Doanh Yến Lâu của nay ăn chính đáng, sưu thuế đóng đủ thiếu một xu. Các tỷ ở đây nương tựa lẫn , gảy đàn sống qua ngày... Cớ —"

"Tránh !" Cố Thận Hành dứt khoát gạt tay, tới một chút thương hoa tiếc ngọc cũng chẳng . "Cẩm Y Vệ phụng mệnh điều tra nghi án triều thần t.ử vong. Kẻ nào dám cản trở, tống hết ngục!"

"Ngài—" Mã T.ử Vi tính phản bác nhưng khựng thấy tiếng bước chân khe khẽ lưng.

Cộp...

Cộp...

Từ lầu hai, Vãn Cầm chậm rãi bước xuống từng bậc cầu thang gỗ. Nàng mặc y phục lam nhạt thêu bạch hạc, mái tóc đen nhánh chỉ cài một chiếc trâm bạc đơn giản. Tuy nhiên, nửa mặt của nàng che khuất bằng một lớp mạng trắng.

Từ khi nàng bước , ánh mắt và hành động của đám Cẩm Y Vệ đều sững . Cứ như thể một áng sương lạnh lẽo phủ tầm mắt chúng.

Yêu nữ trong lời đồn, mưa gió khắp kinh thành chẳng những diêm dúa, ma mị mà còn đơn giản hơn Cố Thận Hành mường tượng. Hắn nheo mắt đ.á.n.h giá một hồi lạnh nhạt hạ lệnh:

"Áp giải về ngục Cẩm Y Vệ."

"Cố Thống lĩnh, e là thể giao Vãn Cầm cô nương cho ngài." Nụ duyên dáng môi Mã T.ử Vi vẫn còn nguyên, nhưng sâu trong đáy mắt bắt đầu nhen nhóm vài tia khó chịu.

Bàn tay đeo găng đen của Cố Thận Hành lập tức siết chuôi đao, cất lên một tiếng cạch cực khẽ. Giữa gian ngột ngạt , một tiếng kim loại va chạm cũng đủ để bóp nát ý chí của các danh kỹ đang sợ hãi.

"Mã T.ử Vi." Cố Thận Hành gằn giọng, hàng chân mày rậm nhíu chặt .

"Lời nàng đủ để kết tội nàng chống đối công vụ, đồng loã với nghi phạm."

Dẫu rõ lời đe dọa sắc như d.a.o kề cổ, Mã T.ử Vi vẫn mạnh dạn tiến đến đối mặt với gã mặt sắt . Cố Thận Hành nổi tiếng là kẻ luôn tuân thủ quy củ và sống nguyên tắc, sẽ c.h.é.m đứt đầu một nữ nhân yếu đuối giữa thanh thiên bạch nhật. Do đó, nàng cố tình dùng chính thể quyến rũ phủ gấm vóc tím thượng hạng, giơ tay chắn ngang đường.

"Ta tuân theo đúng luật Cố Thống lĩnh."

"Ý nàng là gì?" Cố Thận Hành ghim ánh mắt hoài nghi nữ nhân dám cản đường , chân mày kiễng lên.

"Ta sẽ giao , nhưng là giao cho Đông Xưởng. Họ hẹn Cẩm Y Vệ các ngài ." Mã T.ử Vi khẩy.

Lời nàng dứt, đám đông đang nhốn nháo ngoài ngưỡng cửa bỗng chốc vỡ toác đôi. Một gã Bách hộ Cẩm Y Vệ hoảng loạn xông thẳng sảnh chính. Hắn lảo đảo lao đến sát mạn sườn Cố Thận Hành, run rẩy bẩm báo:

"Không xong đại nhân, Thượng—"

kịp hết câu, tiếng bước chân ầm ầm như sấm dội từ bên ngoài át sạch. Một toán vận hắc bào ập như thủy triều, phong toả các vị trí của Cẩm Y Vệ trong sảnh một cách nhanh gọn, một động tác thừa. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về cửa chính, chờ đợi kẻ sẽ đến cơn lũ đen .

Xoạt.

Vạt mãng bào đỏ như m.á.u lướt qua bậu cửa gỗ.

Thượng Quan Tịch Điệm tiến đại sảnh. Tay trái ung dung gõ chiếc quạt giấy xuống lòng bàn tay còn , đều đều theo từng nhịp bước chân. Trông Cửu Thiên Tuế chỉ như đang tản bộ ngắm hoa trong vườn nhà .

Bắt gặp Cố Thận Hành oai phong lẫm liệt chắn ngang đường, Tịch Điệm lướt thẳng qua như thể gã chỉ là cái bình gốm trang trí trong Doanh Yến Lâu. Tới cả một cái liếc , Cửu Thiên Tuế cũng thèm ban phát. Bởi lẽ, từ lúc đây ánh mắt ghim chặt Vãn Cầm.

Mã T.ử Vi thở hắt , hai tay đang dang ngang lập tức buông thõng. Nàng tự giác dạt gọn sang một bên, cung kính cúi đầu hành lễ:

"Thượng Quan Xưởng công."

Tịch Điệm hất cằm, T.ử Vi lập tức túm váy lui . Mất tú bà bảo kê, Vãn Cầm đành trơ trọi tại chỗ. Vậy mà cũng kẻ nào dám xông lên bắt nàng.

"Áp giải về Chiếu ngục." Tịch Điệm hờ hững lệnh, lời nhẹ bẫng như gió.

Nghe thấy lời Đốc chủ, hai Bách hộ Đông Xưởng lập tức tiến đến. Chúng lăm lăm gông cùm trong tay, toan xích áp giải.

chúng chạm Vãn Cầm, một tiếng quát nặng tựa đại đao bổ ngang giữa đường:

"Kẻ nào dám?" Cố Thận Hành trừng mắt hai gã Bách hộ Đông Xưởng. "Cút!"

"Cố Thống lĩnh." Giọng Tịch Điệm nhàn nhạt, đều đều như cái cách gõ chiếc quạt xuống lòng bàn tay. Tuy nhiên, mắt vẫn chỉ chăm chăm bóng dáng gầy gò mắt, mặc kệ Cố Thống lĩnh lù lù lưng.

"Ngài đang thị uy với ai thế?"

"Thượng Quan Xưởng công." Cố Thận Hành đanh giọng. "Đại quan triều đình vong mạng, Cẩm Y Vệ phụng mệnh hành sự đúng luật. Ta đến Đông Xưởng một bước, ngài thể ngang nhiên cướp ."

"Cướp ?" Tịch Điệm từ từ xoay . Chiếc quạt đang cầm bỗng xòe rộng, che khuất khóe môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên.

"Trong bốn cái xác một kẻ là của Đông Xưởng. Cẩm Y Vệ dùng tư cách gì tranh giành phạm nhân?" Tịch Điệm hờ hững Cố Thận Hành, còn giọng lạnh lẽo đến thấu xương. 

Cố Thận Hành ngây như phỗng. Trong triều từ lâu tồn tại một thứ luật bất thành văn. Hễ vụ án dính đến của Đông Xưởng, quyền tra xét... nghiễm nhiên rơi tay chúng. 

nếu lùi ngay, Cẩm Y Vệ sẽ mất mặt bộ bao con mắt.

“Thượng Quan Xưởng công, tới bốn c.h.ế.t chứ một. Xưởng công vì một thuộc hạ mất mạng mà đích bắt phạm nhân, chẳng lẽ sợ trong thiên hạ dị nghị?”

Tịch Điệm gấp quạt , khẽ gõ xuống lòng bàn tay. Âm thanh đều đặn vang lên giữa đại sảnh im phăng phắc, con mắt đều dồn cây quạt. Dường như cả tràng thao thao bất tuyệt của Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ… còn quan trọng bằng tiếng quạt của Cửu Thiên Tuế.

“Dị nghị?”

Nhả hai chữ nhàn nhạt, Tịch Điệm rũ mắt xuống lòng bàn tay . Chỉ nhiêu đó cũng để Cố Thận Hành nín thở mất một nhịp. 

“Xưởng công để rõ hơn ?” Cố Thận Hành nheo mắt tiến lên một bước. “Chuyện ngài là khách quen của Doanh Yến Lâu…” 

Nói tới đây, Cố Thận Hành ghim mắt về bóng dáng nhỏ bé của Vãn Cầm. Rồi chậm rãi , hạ giọng xuống:

“Đêm đêm yêu nữ gảy đàn, ai trong thành Lạc Chiêu là ?”

Đám thuộc hạ của Tịch Điệm gần đó bất giác siết chuôi đao. Rõ ràng là tên họ Cố đang to gan đẩy Đốc chủ thế khó, ám chỉ ngài tư tình với nghi phạm. Chỉ cần Đốc chủ mở quạt thêm nữa, tất cả sẵn sàng đổ m.á.u với đám phi ngư ngay tại đây. 

trái với đám thuộc hạ đang tập trung cao độ, sẵn sàng xé xác Cẩm Y Vệ, Tịch Điệm vẫn bình thản. 

“Vậy theo Cố Thống lĩnh…” Hắn xoay cây quạt một vòng trong lòng bàn tay. “Là bệ hạ mù quáng, bỏ qua lời dị nghị của dân chúng mà giao cho bản đốc tiếp quản vụ án ?”

Môi Cố Thận Hành lập tức ngậm như trát keo. Sau tất cả những lời đồn đại, Thừa Thiên Đế vẫn chọn giao quyền điều tra cho Đông Xưởng. Nếu tiếp tục chất vấn thì chẳng khác nào ám chỉ Hoàng đế ngu

nhiêu đó đủ, Tịch Điệm còn bồi thêm:

“Trong lúc bản đốc bận rộn ở đại điện xin thánh chỉ, Cố Thống lĩnh ở ngoài thừa nước đục thả câu?”

Từ lúc hai từ "thánh chỉ" ném mặt Cố Thận Hành, lý lẽ chuyện ai đến chẳng còn quan trọng nữa. Hắn ghét nhất chính là hai chữ vì dẫu Cẩm Y Vệ là đao của hoàng đế, nhưng Đông Xưởng mới là kẻ cầm chuôi đao.

"Thượng Quan Xưởng công!" Những khớp xương tay thô to của Cố Thận Hành gồ lên, ngón cái đẩy lưỡi đao khỏi vỏ nửa tấc. Hàng chân đen rậm mày nhíu như sắp dán

"Nếu Đông Xưởng bao che phạm nhân—"

"Nếu Cẩm Y Vệ tra sai hướng, bốn vụ án sẽ thành năm." Tịch Điệm dứt khoát ngắt lời, thẳng thắn nhét đá họng đối phương. "Cố Thống lĩnh chọn cái nào?"

Cố Thận Hành nghiến răng đến mức quai hàm bạnh . Rốt cuộc tới đây cũng về tay trắng.

Bất chợt, Cố Thận Hành đảo mắt quanh. Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng đều đang kìm kẹp ở từng ngóc ngách trong sảnh. Người của nhận tin từ lúc triều hội còn tan. Thế nhưng, Mã T.ử Vi khẳng định Đông Xưởng hẹn .

Mọi thứ quá trùng hợp.

Hắn chỉ tới sớm hơn một chút, còn Đông Xưởng tới đúng lúc. Cứ như thể kẻ cố tình đẩy Xưởng và Vệ va .

Nghĩ đến đây, sắc mặt Cố Thận Hành càng thêm khó coi.

Cạch.

Cố Thận Hành ngậm ngùi đẩy lưỡi đao trượt lùi về vỏ. 

"Cẩm Y Vệ sẽ tự điều tra song song cùng Đông Xưởng. vẫn nhắc Xưởng công một câu. Đông Xưởng thể giữ , nhưng nếu danh kỹ thật sự là hung thủ, ai bảo vệ nàng .”

"Tùy, đừng cản bản đốc là ." Tịch Điệm nhún vai, chĩa thẳng đầu cây quạt về phía Vãn Cầm. Hắn buông xuống một câu lạnh thấu xương:

"Nếu ả thực sự g.i.ế.c của Đông Xưởng, bản đốc sẽ tự tay lóc thịt ả."

Tới nước chuyện ngã ngũ, Cố Thận Hành buông thõng bàn tay rời khỏi chuôi đao. Tuy nhiên, vẫn cần vớt vát chút uy nghiêm của Cẩm Y Vệ chứ thể để Đông Xưởng lấn át.

"Doanh Yến Lâu sẽ mở cửa cho đến khi điều tra xong." Hắn ném ánh mắt sắc lẹm về phía Mã T.ử Vi, nàng đang khoanh tay ở góc trong hóng chuyện. "Mã ma ma thông cảm."

Cố Thận Hành cau xoay gót rời . Hắn chỉ để hai tên Cẩm Y Vệ, kẻ nào kẻ nấy mặt lạnh như tiền, vắt chéo đao phong tỏa ngay cửa chính.

Còn "ả nghi phạm" hai thế lực tranh giành suốt cả buổi, ả chủ động bước đến gần Đề đốc Đông Xưởng. 

Trước con mắt của bao , Vãn Cầm thản nhiên vươn đôi tay phía . Đám Bách hộ Đông Xưởng cũng lập tức cùm . Tiếng kim loại lạnh lẽo vang lên loảng xoảng, chói cả tai khiến các tỷ Doanh Yến Lâu ở trong góc rét mà run.

Xuyên suốt quá trình, Tịch Điệm hề đoái hoài tới nàng. Hắn chỉ vung tà áo, lưng rời . chẳng một ai ở đây … để xin đạo thánh chỉ , trả giá bằng mười ngày.

Vãn Cầm lặng lẽ bóng lưng đỏ thẫm kiêu hãnh cuối, khi dải lụa đen hạ xuống mắt. Mất ánh sáng, nàng chỉ thể lầm lũi cất bước theo sự dẫn dắt của hai Bách hộ. Mỗi bước chân chậm chạp của nàng đều kéo theo xiềng xích nặng nề. Chỉ đến khi cỗ xe ngựa nuốt trọn lấy hình nhỏ bé, tiếng ma sát rợn mới tạm lắng xuống. Thay đó là thanh âm chát chúa của xiềng xích xóc nảy, va đập suốt chặng đường đày ải về Chiếu ngục Đông Xưởng.

_______________________________

Khi bịt mắt tháo xuống, thứ đầu tiên Vãn Cầm thấy… vẫn là bóng tối.

lưng nang, cửa Chiếu ngục khép . Còn hai Bách hộ áp giải vẫn đang bận cởi bỏ xiềng xích cho nàng. Xong việc, chúng lui ngoài ngay mà lời nào. Vậy nàng đành tự lặn xuống cái miệng quỷ sâu hun hút, ăn thịt nhả xương.

Vãn Cầm chậm rãi men theo một hành lang đá chật hẹp. Hơi ẩm và mùi mốc xộc mũi nàng. Được tầm mười bước chân thì ánh lửa bập bùng hắt đến, càng lúc càng tiến tới chỗ nàng. Chẳng mấy chốc, cái dáng đồ sộ của Hoắc Thiên hộ - Hoắc Xung xuất hiện lù lù mắt Vãn Cầm.

“Cô nương.” Hoắc Xung cất tiếng, giọng gã ồm ồm như ngậm sỏi đá. 

Vãn Cầm gật đầu đáp trả, ngước lên ngọn đuốc trong tay Hoắc Xung. Nàng đang tính cất bước thì gã chặn ngang:

“Đường trơn trượt, cô nương nên .”

Hoắc Xung giơ đuốc hướng về con đường tối om phía . Ánh mắt liếc nhanh qua bàn tay băng bó kín mít của Vãn Cầm. Thân là trụ cột trung gian giữa Đốc chủ và bộ cấp , ném một danh kỹ ngục vốn dĩ việc của Hoắc Xung. Tuy nhiên, Đốc chủ đích mặt vì nữ nhân , gã đành chu sự.

“Đi.”

Hoắc Xung hất hàm về phía , lặng lẽ dẫn Vãn Cầm tiến thẳng xuống tầng sâu nhất. 

Trong Chiếu ngục, tạp âm một tia sáng bên ngoài cũng khó mà lọt . Khi dừng một cánh cửa sắt lớn, Hoắc Xung lấy chìa khóa mở tung cánh cửa. Kim loại ma sát với đất tạo những âm thanh chói tai, khiến gai ốc vai Vãn Cầm vô thức nổi lên.

"Mời." Hoắc Xung quăng đúng một từ mất hút.

Vãn Cầm quan tâm tới hành tung của tên Thiên hộ , nay gã vẫn như . Trên hết, sự chú ý của nàng đều đổ dồn về  cánh cửa đang khép hờ. Áp giải tới phòng giam mà khoá cửa, cứ như thể đang mời phạm nhân chạy trốn.

Tới cả khi bước trong, Vãn Cầm vẫn thôi kinh ngạc, đôi mắt hạnh căng .

Dưới nền đất lót tấm t.h.ả.m lông cáo trắng muốt, trải phẳng phiu từ cửa cho tới tận giường . Trên giường trải sẵn nệm gấm, cây đàn Bất Túy quen thuộc ngoan ngoãn yên đợi nàng. 

Trái với hành lang lạnh lẽo, tối tăm bên ngoài, phòng vô cùng ấm áp. Vì ở trong góc đặt một chiếc lò sưởi bằng đồng thau, ánh than hồng rực rỡ bốc lên. Ngay cạnh là lư toả mùi cúc đắng, làn hương dìu dịu khiến tâm trí nhẹ nhõm hơn. Xen đó chút trần bì the the, giúp tinh thần tỉnh táo xua sự ẩm mốc vốn

Chưa hết, chiếc bàn gỗ ở giữa phòng giam còn đặt sẵn một ấm Long Tỉnh. Đi kèm là đĩa bánh hoa quế và một bát sứ đậy nắp kín mít.

Vãn Cầm thở hắt một , cất bước đến bên chiếc bàn và xuống. Bàn tay run run rót một ly , khói bốc lên thoang thoảng hương đậu rang. Nàng thử nhấp một ngụm xong thì mở nắp bát sứ. Bên trong thố là một miếng lê hấp chìm trong mật ong, mang theo lớp mỏng ngọt thanh.

Vãn Cầm múc một miếng lê nhỏ đưa miệng, nước mật ong tràn xuống mép thìa. Miếng lê chạm lưỡi dường như tan ngay như làn nước ẩm thanh mát, đến cuối cùng chỉ để lớp mật ong ấm áp xoa dịu bớt cơn đau rát ở họng.

Khoé môi Vãn Cầm vô thức cong lên. Dù rời Đông Xưởng Thự cả tháng, khi trở về, nhà bếp vẫn nhớ cơ thể nàng cần cái gì.

Đặt ly xuống bàn, Vãn Cầm dậy đến bên giường. Nàng điềm tĩnh lướt mắt cây đàn tranh, ngón tay thon gầy vươn tới sợi dây trắng mong manh.

Ting.

Đến gần nửa đêm, tiếng bước chân ai đó càng lúc càng tiến gần tới phòng giam...

__________________

Ghi chú:

Phi ngư: Thuộc nhóm tượng long, là con cá đầu rồng, mang vây cá và cánh. Phi ngư phục là trang phục nổi tiếng của Cẩm Y Vệ và Hoàng đế ban thưởng cho những lập công lớn. Dần dần về trở thành y phục độc quyền của Cẩm Y Vệ.

Cố Thận Hành (顾慎行 • Gù Shènxíng): "Thận" là cẩn thận, dè dặt, thận trọng "Hành" là hành động, cư xử, lời ăn tiếng . "Thận Hành" mang nghĩa là suy xét và hành xử thận trọng và giữ gìn chuẩn mực.

Mã T.ử Vi (马紫微 • Mǎ Zǐwēi): Chữ "T.ử Vi" trong tên cô chỉ T.ử Vi, tức Bắc Cực. Trong thiên văn học cổ đại, T.ử Vi là nền tảng của môn bói toán "T.ử vi đẩu ". Sao T.ử Vi còn là ngôi đầu bộ các chòm , coi là như chỉ mệnh Đế Vương, đại diện cho sự cao quý, lãnh đạo và quản lý. Mặt khác, chữ T.ử (紫) là màu tím, đại diện cho hoàng gia. Chữ Vi (微) là nhỏ bé, kỳ diệu. Hiểu tên cô theo nghĩa nào cũng đúng.

Loading...