Thiên Trản Bất Túy - Chương 07: Chiếu ngục Đông Xưởng (Phần 1)
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:39:59
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng bước chân dừng phòng giam, cánh cửa sắt đang khép hờ liền kéo hẳn .
Vãn Cầm ngẩng đầu lên , bàn tay đang gảy đàn dừng . Thu tầm mắt nàng là hai tên thuộc hạ khệ nệ khiêng một chiếc rương đen, bốc mùi gỉ sét đặt góc phòng, xong việc là lập tức rời ngay. Trong quãng thời gian tĩnh dưỡng ở Đông Xưởng Thự, Vãn Cầm mở mang tầm mắt ít, vật là một trong đó. Và nó chính là rương đựng dụng cụ tra tấn, cạy miệng những phạm nhân cứng đầu, cứng cổ của Đông Xưởng.
Bàn tay quấn băng gạc của Vãn Cầm cẩn thận đặt cây đàn Bất Túy gọn ở đuôi giường. Nàng đến gần chiếc rương lớn , toan mở xem thì chợt khựng vì tiếng gõ gõ ở lối .
Cộp cộp.
Vãn Cầm ngoắt về hướng âm thanh. Đồng t.ử của nàng co khi bắt gặp cái bóng cao ráo, mặc Viên Lĩnh bào đen pha chút xanh lam, thắt đai lưng khảm ngọc đang dựa cửa. Bàn tay gõ chuôi d.a.o đều đặn cửa sắt, ống tay áo rộng lay động theo từng nhịp gõ.
Vãn Cầm ngây một hồi. Chuyện Thượng Quan Tịch Điệm sẽ ghé thăm là hiển nhiên, chỉ là... chẳng mấy khi nàng thấy rũ bỏ mãng bào đỏ, trông chút lạ lẫm.
Thượng Quan Tịch Điệm hất cằm về phía bàn . Hắn bước trong phòng, thong dong khoá trái cửa sắt và ném con d.a.o ghim chặt lên bàn một cách chuẩn xác.
Nhìn lưỡi d.a.o cắm gọn mặt gỗ, Vãn Cầm mím môi, đành rời tay khỏi chiếc rương. Nàng ngoan ngoãn xuống bên bàn nhưng rướn về phía một chút. Cặp mắt to tròn, trong trẻo cụp xuống, lẳng lặng dõi theo từng động thái của Đốc chủ.
Thượng Quan Tịch Điệm lật nắp rương lên, thở của nàng bất chợt nghẹn .
Ở Đông Xưởng thự, Vãn Cầm từng thấy trong rương kìm sắt, kẹp tay, roi da tẩm mật ong và thậm chí là... hộp đựng kiến độc rừng già. Thế nhưng giờ đây, lớp lót nhung đỏ là... t.h.u.ố.c mỡ trị thương Khách Vô Ưu đích điều chế, băng gạc dệt từ tơ tằm thượng hạng.
Tịch Điệm nâng khay t.h.u.ố.c mỡ và băng gạc đặt lên bàn. Chưa dừng ở đó, tiếp tục lấy những hộp thức ăn ở tầng . Xong xuôi, ném chìa khoá phòng giam rương như thể vứt rác.
"Cần tắm rửa thì tự , khoá ở trong rương. Vết thương lành, ngươi ở dơ."
Vãn Cầm chăm chú dò xét từng món đồ mới chuyển sang quan sát đôi bàn tay thoăn thoắt, gọn gàng của Tịch Điệm. Ánh mắt nàng dịu hẳn, nhịp thở vốn đè nén nãy giờ cũng dần định trở .
Thượng Quan Tịch Điệm kéo một chiếc ghế đối diện với nàng, từ nét mặt đến giọng lạnh tanh:
"Đám ngự sử mà đ.á.n.h thấy mùi t.h.u.ố.c với thức ăn, khéo dâng sớ tố cáo bản đốc dùng quốc khố nuôi béo phạm nhân, điếc tai lắm."
Vãn Cầm chỉ lắc đầu, dùng ngón trỏ vạch lên bàn một dòng chữ:
Ban nãy ăn . No lắm.
"No?"
Tịch Điệm rời mắt từ những chữ vô hình sang bát lê hấp đường phèn chỉ vơi phân nửa. Tệ hơn nữa là đĩa bánh hoa quế gần như đổi nào đáng kể. Hắn gõ ngón tay hai xuống mặt bàn gỗ phán:
"Lê hấp đường phèn tạm chấp nhận , còn đĩa bánh... ít hơn hẳn hai miếng. Ngươi thấy thế là no?"
Tới cả đĩa bánh ban đầu như thế nào Thượng Quan Tịch Điệm đều nắm rõ, còn tính toán chi li hao hụt bao nhiêu. Vãn Cầm nhắm mắt thở dài một , vươn tay kéo một hộp thức ăn về phía . Vừa mở nắp , làn hương beo béo của xương hầm nhẹ nhàng bay lên. Bên trong là một tô cháo sánh mịn, gạo nở bung trắng như hoa sữa. Bên điểm vài quả táo và kỷ tử, sắc đỏ điểm xuyết như hoa mai nở rộ trong tuyết ngày đông.
Vãn Cầm múc một thìa nhỏ nếm thử, mùi cay nhàn nhạt của gừng lướt nhẹ qua chóp mũi.
"Ăn hết thì từ nay khỏi cần ăn uống gì nữa."
Dứt lời, Thượng Quan Tịch Điệm rút một xấp hồ sơ dày cộp từ ống tay áo, ném phăng xuống mặt bàn gỗ.
"Ngươi mười ngày. Không tìm cơ chế g.i.ế.c , ván cờ coi như bỏ.
Vãn Cầm khẽ gật đầu, ung dung ăn cháo tiếp cho tới khi còn gì trong tô. Dọn gọn tô sứ xong nàng mới mớ giấy tờ bàn, vươn ngón tay đến thoăn thoắt vạch từng chữ xuống mặt gỗ.
Ngài hỏi Vô Ưu ?
"Ngày mai, hồ sơ y lý của bốn cái xác sẽ đem tới đây." Tịch Điệm đáp, tay tỉ mỉ vuốt phẳng nếp nhăn vạt áo lụa, xong mới cầm một cuốn hồ sơ lên.Vãn Cầm tiếp tục lên bàn gỗ: Ngài hiến tế một cánh tay.
Tịch Điệm dòng chữ vô hình một lát, đương nhiên hiểu nàng đang ám chỉ cái c.h.ế.t của Trấn phủ sứ Đông Xưởng Từ Duy Hàm. Thế nhưng, sắc mặt Tịch Điệm vẫn lạnh tanh. Hắn bắt đầu lật các trang giấy. Càng lật ánh mắt càng tối sầm , lật mãi, lật mãi cho tới khi tìm thấy thứ cần thì mới chịu dừng. Và thẳng tay đẩy tập hồ sơ đến mặt Vãn Cầm, đồng thời rút con d.a.o ngắn đang ghim sẵn bàn lên.
Vãn Cầm cụp mắt nội dung trong hồ sơ. Càng lúc, sự hoang mang càng hiện lên rõ trong đôi mắt thâm trầm của nàng. Bên trong là những dòng ghi chép về động tĩnh của Từ Duy Hàm từ lúc nhậm chức Trấn phủ sứ Đông Xưởng, thậm chí hành tung đó còn soi xét kỹ tới từng kẽ móng tay. Từ lén truyền danh sách mật thám ngoài tới sửa đổi khẩu cung trọng phạm, tất cả đều dẫn tới một mục tiêu duy nhất...
Xoá vết đen về Tam hoàng t.ử Tư Mã Vĩnh Tú.
Bất chợt, một tia sáng vụt qua mắt Vãn Cầm.
Phập!
Lưỡi d.a.o sắc bén trong tay Tịch Điệm đ.â.m thẳng xuống, xuyên qua đúng cái tên "Từ Duy Hàm".
"Đã sẵn cơ hội..." Tịch Điệm khẽ nhếch bờ môi nhợt nhạt, lời nhẹ tựa gió thoảng. "Thì cứ tiện chân đạp c.h.ế.t con gián là ."
Trong phòng giam chỉ còn tiếng nổ lách tách của lò than hồng cháy rực. Thượng Quan Tịch Điệm xoay ghế, lưng với Vãn Cầm. Hắn tóm lấy một tệp hồ sơ khác. Ngón tay thon dài mang đầy vết chai thô ráp lật từng trang, ánh mắt thờ ơ lướt từng dòng ghi chép.
Vãn Cầm tựa má lên tay, lặng lẽ quan sát từ phía . Ánh nến vàng ấm áp phủ lên bờ vai rộng lớn của Cửu Thiên Tuế, tràn cái bóng đen hắt lên vách tường lạnh lẽo. Cảnh tượng trông thật quen thuộc. Ngày đem nàng về Đông Xưởng, mở mắt nàng thấy cái bóng đang cặm cụi bôi t.h.u.ố.c cho đôi tay tàn phế. Cứ thế, những chuyện xảy trong thời gian dưỡng thương ở Đông Xưởng Thự từng chút, từng chút một ào về, tựa cơn mưa rào xua tan chuỗi ngày oi bức vì chờ đợi Tư Mã Vĩnh Tú tay.
Với mạng lưới tình báo phủ khắp ngóc ngách Thiên Quyền quốc, khó để Thượng Quan Tịch Điệm chuyện Tư Mã Vĩnh Tú săn lùng các nhạc sư ở khắp miền Thiên Quyền. Tuy nhiên, cái cớ treo ở miệng là... chuẩn cho tiệc mừng thọ Quý phi Cao Xuân Yến.
Gã Hoàng t.ử duy nhất Thừa Thiên Đế giữ ở kinh thành đột nhiên tỏ lòng "hiếu thảo"... với kế còn ít tuổi hơn cả , đúng là chuyện nực nhất thiên hạ.
chuyện càng lố bịch thì Tịch Điệm càng quan tâm.
Một mặt, sắp xếp cho Vãn Cầm phận danh kỹ Doanh Yến Lâu. Mặt khác thì triệt tiêu đường dây của Vĩnh Tú, để gã buộc tìm đến viên minh châu sáng nhất thành Lạc Chiêu - Đệ Nhất Cầm sư của Doanh Yến Lâu.
Chỉ điều, Lương Uyển Nhi tay cho phu quân là biến Tịch Điệm lường tới trong ván cờ. Thế nhưng kết quả gì đáng quan ngại, phổ nhạc Thiên Trản Bất Túy vẫn rơi tay Tư Mã Vĩnh Tú.
Các vụ án mạng lượt xảy , Thượng Quan Tịch Điệm thuận nước đẩy thuyền, dẹp luôn nội gián phe Tam Hoàng t.ử cài Đông Xưởng mà bứt dây động rừng.
Vãn Cầm dậy, bước đến bên cạnh Thượng Quan Tịch Điệm. Ngón tay đang toan lật trang tiếp chợt khựng một chốc. Chỉ ngay đó, tiếp tục công việc, lơ sự tồn tại của nữ nhân kề bên vai.
Còn đối với Vãn Cầm, tâm trí nàng đang treo lơ lửng một câu hỏi...
Rốt cuộc, Tam Hoàng t.ử đang che giấu thứ vũ khí g.i.ế.c gì mà cất công truy tìm một phổ nhạc đặc biệt?
Những đêm tiếp theo, phòng giam "yêu nữ" Doanh Yến Lâu cứ mà trôi qua những đêm ngược với quy củ Chiếu ngục.
_____________________
Sang đêm thứ hai trong kỳ hạn mười ngày, Thượng Quan Tịch Điệm đến phòng giam giờ Tý.
Theo là Hoắc Xung lầm lì khuân thêm một bộ bàn ghế, dọn chỗ việc cho chủ nhân. Sắp xếp xong đặt một tập giấy tờ dày cộp, buộc ngang bằng sợi dây đỏ tết theo ấn ký đặc trưng của Đông Xưởng lên bàn. Như thường lệ, hết việc là Hoắc Xung lập tức lui , từ đầu đến cuối miệng đều ngậm chặt như trát keo.
Vãn Cầm bước đến chỗ Thượng Quan Tịch Điệm đang chăm chú phê công văn. Nàng chủ động ôm lấy xấp hồ sơ, đem về bàn của . Còn chờ Đốc chủ lên tiếng thì chẳng tới lúc nào.
Mỗi một bàn, ai nấy việc.
Vãn Cầm tháo tung nút thắt dây thừng, bày những trang giấy ghi chép chi chít lên mặt bàn và bắt đầu kiểm tra. như những gì hứa, Thượng Quan Tịch Điệm đem hồ sơ t.ử thi đến cho nàng. Nét chữ của Thánh y Khách Vô Ưu quả nhiên... là thánh mới luận nổi. Hàng chân mày thanh tú của nàng thoáng giật nhẹ, nhíu một chút. Đôi mắt đen láy tỉ mỉ dò qua từng câu, từng chữ gạch xoá nguệch ngoạc, cẩu thả bằng bút lông to đùng.
Và , hai dòng ghi chép khiến đồng t.ử của Vãn Cầm đanh , ngón tay chậm rãi trượt theo từng chữ để luận cho chính xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-07-chieu-nguc-dong-xuong-phan-1.html.]
Trong... khí quản... bốn t.h.i t.h.ể ... tàn... dư hương liệu đọng .
Trước khi kinh mạch... đứt ... tâm mạch... hỗn loạn... bất thường.
Vãn Cầm dứt khoát tóm lấy cây bút lông, cẩn thận ghi một dòng chữ ngắn gọn ở góc của tờ nháp trải sẵn bàn. Chuyện với hồ sơ t.ử thi mắt coi như tạm , nàng cẩn thận thu dọn giấy tờ, thắt dây như cũ và xếp gọn một chỗ. Nàng chỉ để vài tờ giấy nháp và bút lông. Ngồi nghiên cứu loạt chữ "rồng bay phượng múa" của Vô Ưu tiêu hao bớt sự tỉnh táo trong đôi mắt nàng. Mặc cho đôi bàn tay còn quấn băng chi chít, Vãn Cầm dụi dụi mắt vươn vai một cái.
Ở bàn bên , Tịch Điệm bắt tiếng thở dài khe khẽ của nàng, liền dừng bút. Hắn cầm cuốn tấu chương đang để riêng ở góc bàn bên trái, nhàn nhạt cất lời:
"Lương Thừa Diệu sẽ xuất chinh Tây Cương ngày mai."
Nghe , đôi mắt Vãn Cầm mở to, ánh như ngưng đọng. Nàng ngước lên Cửu Thiên Tuế, nghiêng đầu để tỏ ý thắc mắc.
Tịch Điệm mở tấu chương, đó một lượt thong thả :
"Lương Thừa Diệu. Tân khoa Trạng nguyên, nay phụng chỉ nhậm chức Khâm sai Tổng đốc quân vụ, tiết chế chư quân, chính thức xuất chinh Tây Cương."
Vãn Cầm khẽ chớp mắt, thở chậm hẳn. Tuy rõ những gì Cửu Thiên Tuế , trong lòng nàng chỉ nhộn nhạo những thắc mắc, chút phẫn uất nào.
Lương Thừa Diệu vốn dĩ là một Tân khoa Trạng nguyên, khoác tấm áo gấm rực rỡ dệt bằng thi thư và binh pháp của đứa em gái diệt khẩu. Lẽ theo luật thì sẽ bổ nhiệm Hàn Lâm Viện hoặc chức quan văn nào đó trong Binh bộ. Cả đời từng xông pha sa trường, tự tay điều binh khiển tướng. Thứ duy nhất chỉ là những cuộn binh thư, chiến lược do tự tay đắp nặn từ năm qua năm khác.
Ấy mà giờ đây, Lương Thừa Diệu trao binh phù, giao quyền thống lĩnh bộ chiến sự Tây Cương. Kể từ khi Thừa Thiên Hoàng đế lên ngôi, Thiên Quyền và Tây quốc Thiên Sa lúc nào cũng chiến loạn liên miên. Cùng lắm chỉ hai đến ba năm là đôi bên tạm hoãn vì giằng co đến kiệt quệ. Sau khi chuẩn đầy đủ, hai quốc gia tiếp tục động binh đao như hề cuộc hoà đàm nào. Và giờ đây, Thiên Quyền chủ động b.ắ.n mũi tên và kẻ cầm cung sẽ là Lương Thừa Diệu.
Phụng chỉ nhậm chức Khâm sai, tiết chế chư quân.
Khoé môi Vãn Cầm nhếch lên đầy mỉa mai. Chức vị của Lương Thừa Diệu thực tế thể đè đầu cưỡi cổ Tổng binh trấn giữ địa phương. là một sự ưu ái lố bịch và đạp nát quy củ. Mà để điều đó, hẳn là Tam Hoàng t.ử tiến cử. Anh vợ mà gặt hái vinh quang, hậu thuẫn con đường tranh giành ngai vàng của sẽ vững chắc hơn.
Tuy nhiên, tiến cử đều vượt qua cửa ải Lại Bộ, kể cả đó là hoàng quốc thích mở lời. Mà đầu Lại Bộ... Công Tôn đại nhân cũng là phe cánh của Thượng Quan Tịch Điệm. Bên cạnh đó, ấn Khâm sai, điều binh quy mô lớn còn thông qua khảo tra của Binh bộ. Vãn Cầm rõ Binh bộ ngả về phe nào vì Tịch Điệm từng nhắc đến.
Tuy nhiên, dẹp mớ dây leo gai góc của Lại Bộ và Binh Bộ để khiêng một gã Trạng nguyên lên cái ghế Tổng đốc quân vụ... chắc chắn thể thiếu bàn tay của đang đối diện Vãn Cầm. Tam Hoàng t.ử mọc thêm ba đầu sáu tay cũng thể đọ Cửu Thiên Tuế một tay che trời, Hoàng đế sủng ái tới nỗi giao trọng trách chưởng quản ngọc tỷ.
Nàng vạch từng nét chữ thật nhanh :
Là Tam Hoàng tử... và ngài?
Suốt cả buổi, Tịch Điệm vẫn luôn quan sát biểu hiện của Vãn Cầm. Hắn mong nàng tỏ thắc mắc về chức vụ của Lương Thừa Diệu là cái gì. Vậy mà thứ Vãn Cầm hỏi đến đầu tiên là Cửu Thiên Tuế đây thò tay bàn cờ .
"Đoán xem."
Tịch Điệm nhếch mép đáp gọn lỏn gấp tấu chương, lười biếng tung lên trung hững hờ chụp . Phong thái như con mèo động đang vờn một món đồ chơi, chứ chẳng mảy may coi trọng thứ quyền lực tối cao thể định đoạt vận mệnh của cả một gia tộc.
Vãn Cầm lờ cuộn tấu chương đang bay nhảy, nàng trỏ ngón tay xuống mặt bàn vạch từng nét sắc lẹm:
Ngài cố ý ném đến Tây Cương.
"Chưa đủ."
Tịch Điệm nhún vai một cái thật khẽ đặt cuốn tấu chương xuống, ngừng đùa giỡn. Hắn thẳng , cầm bút lên tiếp tục công việc của , chẳng đoái hoài đến xung quanh nữa.
Vãn Cầm lặng lẽ Cửu Thiên Tuế vùi mặt mớ công văn. Tuy chân mày Tịch Điệm chỉ nhíu , nàng vẫn ngờ ngợ nhận chán nản đến nhường nào. Vãn Cầm đành chịu, nàng mệnh quan triều đình và cũng thiên nhãn luận vạn sự.
Cuối cùng Vãn Cầm đành đến bên đuôi giường, thận trọng ôm lấy cây cổ cầm đem về bàn việc. Những ngón tay gầy guộc lướt nhẹ qua dây đàn mỏng manh, bắt đầu gảy từng nốt, từng đoạn trong phổ nhạc Thiên Trản Bất Túy.
Đôi tay tàn phế ... soạn phổ khúc cho Lương Uyển Nhi tiến cung đình, những trang binh thư mà Lương Thừa Diệu vịn để quang minh chính đại xuất chinh Tây Cương.
... chỉ với những trang giấy, thể chỉ tay dẫn dắt binh sĩ ư?
Đao kiếm, mũi tên trong khói lửa chiến trận mắt. Quân Thiên Sa chắc chắn sẽ dễ dàng bại trận một Khâm sai Tổng đốc Quân vụ từng xông pha sa trường...
Teng.
Âm thanh chát chúa vang khắp phòng.
Đôi đồng t.ử của Vãn Cầm thắt . Ngón tay lướt dây đàn trật nhịp là vì...
Nàng hiểu. Là Thiên Sa - Đế quốc của gió, cát và những chiến binh cuồng dã. Vấn đề ở đây chứ Lương Thừa Diệu.
Bởi lẽ, hồi mới vớt xác Vãn Cầm về, Cửu Thiên Tuế khoác cái cớ Tây Cương giám sát tình hình chiến sự Thiên Sa, che giấu việc bí mật đến nơi khác ư? Đó là nơi trầm hương thượng hạng và Thục cẩm vân mây tinh xảo. Trong ngũ quốc: Thiên Diễn, Thiên Quyền và Thiên Hoà đều những thứ đó. Riêng đế quốc băng tuyết Thiên Sát ở phương Bắc chỉ trầm hương chứ Thục cẩm, thể loại trừ. Và loại luôn cả Thiên Sa vì nơi đây quanh năm gió cát và chiến loạn liên miên...
dù Tịch Điệm , thì tới chín phần là âm mưu liên minh với quốc gia khác để nhắm Thiên Sa.
Vãn Cầm khẽ c.ắ.n môi, ngón tay thoáng co vì giả thuyết vẫn . Vẫn gì đó đúng.
Nghe thấy tiếng đàn đ.á.n.h lệch âm, Tịch Điệm tạm thời đặt tấu chương sang một bên. Hắn xách theo chiếc ghế đến bên bàn của Vãn Cầm và xuống đối diện. Hai ngăn cách bằng chiếc bàn gỗ.
Tầm mắt Vãn Cầm vẫn dán chặt những sợi băng tơ lạnh lẽo, nhưng ngón tay tàn phế vươn , miết mạnh xuống mặt bàn gỗ hai chữ:
Thiên Sa?
Tịch Điệm lướt mắt theo nét chữ vô hình , cặp mắt phượng híp một cách hài lòng.
"... và đủ đấy."
Đầu ngón tay trượt dọc phổ nhạc Thiên Trản Bất Túy, đột ngột khựng ở và gõ hai cái xuống giữa trang.
Cộp, cộp.
"... việc của ngươi là ở đây..." Nói đoạn, Tịch Điệm hạ giọng xuống, ánh mắt lạnh lẽo quét những ngón tay quấn kín băng gạc trắng toát, tiếp lời:
"Ngươi còn tám ngày để tìm chìa khoá thoát khỏi Chiếu ngục. Còn Lương Thừa Diệu và Thiên Sa... để ."
Tịch Điệm nàng đúng, nhưng nàng thấy thiếu. Bên cạnh đó, còn ép Vãn Cầm rõ bao nhiêu lưỡi dao, và cái nào đang kề ngay sát cổ nhất.
Vãn Cầm khẽ nhắm mắt . Món nợ đang đè nghiến ở đôi tay và cổ họng , nàng nhất định trả bằng sạch. Để điều đó, nàng buộc tìm con d.a.o đoạt mạng bốn vị đại quan . Chỉ như mới đổi chìa khoá rời khỏi Chiếu ngục Đông Xưởng.
Nàng thở hắt một trút bỏ phiền muộn, hàng mi dài khẽ mở. Bàn tay gầy gò móc sợi băng tơ mỏng manh, bắt đầu gảy.
Ting.
Đến đoạn thứ sáu, nàng đột ngột dừng ở phần dạo giữa. Đây là phần chuyển ngoặt, uốn lượn trong giai điệu khi chuyển sang đoạn thứ bảy. Bờ môi nhợt nhạt thoáng run rẩy, rõ ràng là cảm thấy gì đó nhưng chẳng thể . Sau một hồi lưỡng lự, Vãn Cầm tiếp tục đàn và thậm chí là gảy gảy đoạn thứ sáu tận ba .
Và nàng vươn tay gõ mặt bàn để lôi ánh mắt của Tịch Điệm xuống, chậm rãi :
Chỗ... ... ... lạ.
Tịch Điệm lập tức tóm lấy cây bút lông, ghi một dòng ngắn gọn giấy nháp trải sẵn bàn đẩy tới cho Vãn Cầm.
Kể từ đêm hôm , còn ở bàn riêng xử lý công văn nữa.