Thiên Trản Bất Túy - Chương 10: "Vãn Cầm của ta?”
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:42:13
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Quyền, Thừa Thiên ngày 11 tháng 11 âm lịch.
Giờ Mão.
Cánh cửa Chiêu ngục mở, năm Bách hộ bước , theo là Vãn Cầm. Tuy vóc dáng nhỏ bé nhưng nàng khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng, nổi bật như bông tuyết giữa những cái bóng đen của đám Bách hộ. Khi họ tản , đập mắt Vãn Cầm là lực lưỡng của Hoắc Xung. Trên đỉnh đầu và vai gã phủ cả mảng tuyết mỏng. Tuy nhiên, điểm kỳ lạ là gã đang cầm một con gà mái hoa mơ và giỏ rau củ, trông chẳng ăn nhập chút nào với bản mặt sẹo hung tợn.
Hai Bách hộ tiến chỗ Hoắc Xung, khom nhận lấy con gà và giỏ rau củ vội vàng lủi mất.
“Đốc chủ đang hầu giá trong triều.” Hoắc Xung cất lời, dứt khoát xoay gót đưa tay chỉ về hành lang phía . “Đốc chủ dặn dò thuộc hạ đưa cô nương về Nội viện, Khách sẽ đến xem bệnh cho cô nương."
Vãn Cầm khẽ gật đầu. Thượng Quan Tịch Điệm là Thái giám Chưởng ấn Tư Lễ giám, hầu giá thiết triều là điều hiển nhiên, mới là chuyện lạ.
Dù hiểu tình hình nhưng Vãn Cầm vội cất bước ngay. Đôi mắt hạnh chậm rãi lướt xung quanh, lặng lẽ tìm kiếm điều gì đó nhưng thấy.
Nàng giơ tay , nhanh mắt hai chữ:
Kiều Phương?
Khi Vãn Cầm áp giải , Kiều Phương đang bếp của Doanh Yến Lâu, rõ chuyện nàng tống Chiếu ngục.
“Cẩm Y Vệ bao vây Doanh Yến Lâu, nàng vẫn ở đó kể từ khi cô nương Chiêu ngục.” Hoắc Xung đáp.
Vãn Cầm lướt mắt qua ngón trỏ của Hoắc Xung đang chỉ về hướng Nội viện. Trong một cái chớp mắt, bốn ngón tay còn của khẽ xiết chặt. Nhìn thấy tất thảy, nàng lập tức tiến bước khi gã Thiên hộ thực sự mất sạch kiên nhẫn.
Cả hai lặng lẽ dải hành lang nối liền Chiêu ngục với trung tâm Đông Xưởng Thự. Tuyết rơi lất phất, phủ một lớp màu trắng tơi xốp đoạn đường về Nội viện. Càng sâu, Phiên t.ử càng thưa thớt và về tới Nội viện thì Bách hộ thế hẳn. Mất đầy hai trăm bước chân bước sân rộng lớn, tấp nập Bách hộ canh gác, tuần tra theo từng tốp nhỏ. Chưa hết, một vài còn đang bận rộn cào tuyết, kẻ thì chú tâm chăm sóc cho những chậu hoa cúc đặt dọc theo các lối .
Nhịp bước chân Vãn Cầm chững những đoá cúc rực rỡ khoe sắc, lấm tấm tuyết trắng. Trước khi nàng rời Đông Xưởng Thự để tới Doanh Yến Lâu, chúng chỉ mới đơm bông lác đác. Nàng trở về khi tháng mười một sang, các chậu hoa cũng độ nở rộ. Từng tầng cánh hoa bung xoè, muôn màu muôn vẻ từ sắc trắng tinh khôi cho tới vàng ươm, thì hồng phơn phớt xen lẫn tím biếc.
Tiếng gọi của Hoắc Xung khiến Vãn Cầm sực tỉnh. Nàng rời mắt khỏi mấy chậu hoa và về phía . Gã Thiên hộ ngưỡng cửa tòa nhà chính tự lúc nào.
Trong lúc nàng còn đang thong thả bước tới, Hoắc Xung dứt khoát đẩy mạnh cánh cửa lớn. Bên trong là một dãy hành lang tối om, sâu hun hút. Gã Thiên hộ cục mịch bước , lập tức xoay gót sang trái. Bàn tay cầm chùm chìa khoá hơn hai chục cái, nhanh thoăn thoắt mở cửa căn phòng đầu tiên sát rạt lối hành lang.
“Cô nương!” Hoắc Xung gọi, chôn chân ở ngưỡng cửa vì trong.
Vãn Cầm lẳng lặng lướt ngang qua gã Thiên hộ. Mùi gỗ, giấy và mực xộc thẳng mũi nàng. Đôi mắt đen láy điềm tĩnh dò xét xung quanh một lượt.
Ngay sát cửa sổ kê bộ bàn ghế gỗ lim khảm dùng để uống , ăn uống hằng ngày. Đi vòng bình phong ngăn cách, Vãn Cầm thấy ngay chiếc giường bát bộ chạm trổ vân mây, phủ chăn nệm phẳng phiu. Ngoài cả tủ quần áo cao, bộ bàn trang điểm đặt gương đồng sáng bóng.
Mọi thứ… đều là đồ mới vì mùi sơn hăng hắc còn kịp khô.
Kiểm tra xong xuôi, Vãn Cầm bước phía tấm bình phong. Bước chân nàng đột ngột khựng . Ở góc trái của căn phòng là một bàn việc… màu sắc sẫm hơn hẳn. Ngón trỏ nàng duỗi thẳng, nhanh chân bước đến xem xét. Ngón tay nàng khẽ khàng đặt lên mặt bàn. Trên bề mặt bóng lỳ, đen sẫm là xấp giấy Tuyên Thành, kế bên còn một chiếc bút lông tựa mép nghiên mực... cực kỳ tùy hứng.
Chưa hết, kế bên tay trái còn đặt một kệ sách nhưng … đựng cuốn sách nào, chỉ còn hai chiếc rương cũ kĩ ở ngăn cùng.
Vãn Cầm rời mắt khỏi hai cái rương, quét mắt một vòng khắp sàn. Dưới nền nhà hằn lốt của nhiều chân kệ sách, dọn cũng thể xóa sạch dấu vết thời gian.
Trong một mớ đồ đạc mới mua dành cho nữ quyến, thì lọt một bộ bàn việc và nhiều lốt kệ sách cũ. Có vẻ như đây vốn dĩ là một phòng sách của nam nhân, phòng ngủ phụ dành cho khách khứa.
Vừa ngước lên, Vãn Cầm chợt để ý phía bàn là tấm rèm nhung lớn màu trắng, thêu hình cây trúc xanh thanh nhã. Bàn tay quấn băng gạc thận trọng vén rèm sang một bên, để lộ một cửa thông sang kế bên.
Vãn Cầm tiến tới, nghiêng đầu ngó qua thử.
Tức thì, mùi hoa cúc đăng đắng ập tới khiến nàng ngây . Cái mùi chỉ thể là…
Thư phòng của Thượng Quan Tịch Điệm.
Nàng ghi sâu cái mùi hoa cúc, cách bài trí phòng của từ lâu. Tới nỗi cứ tới giờ Dậu, tâm trí sẽ tự giác gờn gợn hương đắng ngọt, nhắc nàng ôm Bất Túy đến mà gảy. Trước khi đến Doanh Yến Lâu, nàng ở đấy gảy đàn, xoa dịu cổ độc cho hằng đêm. Vậy mà suốt thời gian , Vãn Cầm hề nhận sự hiện diện của phòng sách kế bên. Bởi lẽ mỗi gảy đàn xong, nàng liền rời hoặc là ngủ quên…
Tóm , Vãn Cầm dịp nào lật rèm lên xem rốt cuộc đằng nó là gì.
“Đây vốn là phòng sách cũ của Đốc chủ.” Hoắc Xung cất lời khi thấy nàng trở , “Đám hạ nhân dọn xong. Lát nữa chúng sẽ dọn sạch sẽ, cô nương cần bận tâm.”
Không thèm chờ hồi đáp, gã Thiên hộ lập tức khép cửa, lưng mất hút.
Vãn Cầm cũng đành kệ. Một câm một trầm tính, đôi bên còn gì để mà hỏi han nữa. Hắn cứ báo cáo và công việc của , còn nàng đến đúng chỗ thu xếp và kiểm tra lãnh thổ của nàng, là xong, ai mắc phiền ai.
Hắn cũng , nàng sẽ tiện dò xét hai chiếc rương chình ình ở ngăn cùng. Đã là phòng mới thì nắm vững thứ.
Vãn Cầm thụp xuống, chút do dự mà mở ngay chiếc rương đầu tiên. Có khi là sổ sách nào đó liên quan đến Lương phủ mà Thượng Quan Tịch Điệm điều tra, để cho nàng xem hoặc là ghi chép về Tư Mã Vĩnh Tú chăng, cũng thể là vụ lùm xùm thi cử của Lương Thừa Diệu.
Vãn Cầm đều nhầm.
Đôi mắt nàng giãn , sự dò xét trong đáy mắt vơi . Bên trong chỉ là những cuốn sách sờn gáy, mép quăn. Có lẽ chúng lật mở nhiều .
Và , nàng đ.á.n.h bạo cầm một cuốn lên, xem qua nội dung bên trong thật nhanh. Nàng nhiều thời gian vì Hoắc Xung thể sẽ , nàng chỉ kiểm tra vội gấp .
Bút tích trong sách… y chang nét chữ của Cửu Thiên Tuế, chỉ là vẻ thong thả hơn vài phần. Khi xem xét phần bìa, ngón tay cái của nàng thoáng run nhẹ, vô thức miết mạnh lên dấu triện son ở góc.
Tất sách trong rương đều đóng mộc đỏ sẫm khắc tên “Thượng Quan Giác”.
Hoá … chỉ là sách do nghĩa phụ của quá cố của Thượng Quan Tịch Điệm chấp bút. Có lẽ, Thượng Quan Giác là dạy chữ cho nên bút tích mới tương đồng đến .
Đặt cuốn sách về chỗ cũ xong, Vãn Cầm đóng nắp rương thật cẩn thận, mới mở chiếc còn ở kế bên.
Lần chỉ những xấp giấy Tuyên Thành ghi kín chữ. Chúng phân loại bằng những tấm thẻ gỗ khắc rõ từng năm, từ năm Thừa Thiên thứ năm đến tận hiện tại. Bài gỗ đang dừng ở năm Thừa Thiên thứ hai mươi lăm, hôm nọ Tịch Điệm thừa nhận hai mươi lăm tuổi. Vậy thì mớ giấy luyện chữ chỉ thể là của .
Vãn Cầm cầm xấp giấy đ.á.n.h dấu năm Thừa Thiên thứ năm lên coi thử. Mỗi tờ đều ghi rõ ngày tháng sử dụng.
Các nét mực yếu đuối, run rẩy qua từng ngày khổ luyện dần dần trở nên sắc bén và dứt khoát. Hắn dựa rương sách của Thượng Quan Giác, ngày đêm luyện nên nét chữ y chang nghĩa phụ. Chẳng vì ép , là đang cố ý lưu giữ di sản của còn nhân thế.
Cứ , nàng thu lu trong góc lật từng tờ, từng tờ một mà quên mất Hoắc Xung thể bất kỳ lúc nào. Nếu gã Thiên hộ Vãn Cầm đang xâm phạm tuổi thơ của Cửu Thiên Tuế… một cách cực kỳ tập trung, đầu của nàng sẽ lìa khỏi cổ.
Vãn Cầm nào còn nhớ tới chuyện đó.
Chẳng mấy chốc, nàng xem tới xấp giấy đ.á.n.h dấu năm Thừa Thiên thứ bảy. Cho tới khi lật tờ giấy của ngày mười bốn tháng bảy lên, một mảnh giấy gấp đôi đột ngột rơi xuống đất khiến Vãn Cầm ngừng .
Nhặt lên nàng mới … một, mà là hai tờ giấy gấp đôi.
Vãn Cầm lật mở xem.
Tờ giấy vẫn thuộc về ngày mười bốn tháng bảy, chỉ là… trong tờ giấy chỉ ghi đúng một câu:
“Vãn Cầm của ?”
Dấu chấm hỏi đặt cuối câu dùng lực mạnh tới mức rách cả mặt giấy.
Sắc mặt Vãn Cầm cứng đờ. Dòng chữ , nàng săm soi lâu thì chân mày mới dần dần nhíu , bờ môi khẽ run rẩy. Thậm chí, nàng vô thức ớn lạnh mà chẳng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-10-van-cam-cua-ta.html.]
Đó giờ Vãn Cầm luôn tính toán tất cả thứ, từng đường nước bước để bản thua thiệt khi bán mạng cho Thượng Quan Tịch Điệm. Còn thứ nàng đang cầm, ngoài những gì thể ngờ đến. Quan trọng là chỉ với bốn chữ , Vãn Cầm thể suy thứ gì.
bên vẫn còn một tờ nữa.
Dù tờ đè lên, Vãn Cầm vẫn loáng thoáng thấy bốn dòng chữ dài hơn. ngón tay nàng kịp động thì bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, càng lúc càng gần.
Tức khắc, Vãn Cầm luống cuống giấu tờ giấy trong tay áo. Tuy nhiên vì bàn tay còn yếu, vô ý rơi mất tờ thứ hai rương. Chưa kể tới xấp giấy năm Thừa Thiên thứ bảy đang chỏng chơ, xiên xẹo đè lên những tập khác. Mà tiếng chân đang gần sát cửa phòng.
Không kịp nghĩ ngợi gì nữa, nàng vội cầm tờ giấy thứ hai giấu nhẹm xuống đáy xấp giấy năm Thừa Thiên thứ bảy. Bàn tay quấn băng gạc lóng ngóng vỗ cho phẳng đều, dù vẫn khá bừa bộn. còn thời gian nữa, Vãn Cầm hốt hoảng đặt chúng về chỗ cũ và đóng rương.
Vừa kịp lúc, cửa phòng mở tung.
“Cô nương, Hoắc Thiên hộ sai chúng thuộc hạ đến dọn dẹp nốt.”
Giọng xa lạ, khô khan cất lên.
Khi ngoái đầu , Vãn Cầm thấy hai gã Bách hộ tiến . Nàng lập tức dậy, lui sang một bên và hít một thật sâu. Gương mặt nàng trưng vẻ bình thản như thường lệ. Được cái là từ đầu đến cuối, hai Bách hộ cũng chỉ cắm mặt xuống đất, mỗi bê một chiếc rương ngoài một cách nhanh gọn trong câm lặng.
Chờ họ hẳn, Vãn Cầm vội vã đóng cửa chạy vội bình phong. Nàng rút mảnh giấy trong ống tay áo , đau đáu như xuyên thủng nó. Góc giấy vẫn ghi rõ ngày tháng là ngày mười bốn tháng bảy, năm Thừa Thiên thứ bảy. Năm nay Tịch Điệm hai mươi lăm tuổi, mà tuổi của tương ứng với năm của niên hiệu. Vậy tờ giấy khi chỉ mới bảy tuổi. Và ở cái tuổi , bốn chữ:
“Vãn Cầm của ?”
Nét bút của Cửu Thiên Tuế hai năm học chữ gọn gàng, sạch sẽ đến gai góc. Tuy nhiên, dấu chấm hỏi ở cuối câu… nét móc từ run rẩy dần dần trở nên cứng nhắc, ấn cọ mạnh tới mức rách cả giấy.
Cứ như… cẩn thận nâng niu hoài nghi, đến cuối thì oằn níu giữ thứ mà ngay cả bản cũng chẳng thuộc về .
vấn đề là, năm bảy tuổi thì Lương Nhược Âm mới chào đời. Tính kỹ hơn nữa thì nàng chỉ mới bốn tháng tuổi. Ở cái thời điểm , đôi bên đều là con nít thì đào điểm giao nào.
Vậy, “Vãn Cầm” tờ giấy rốt cuộc là ai? Tại Tịch Điệm đặt cái tên cho nàng? Có khi nào, cái tên là của một nào đó… và trở thành chấp niệm của Cửu Thiên Tuế về một còn tồn tại cõi đời?
"Thượng Quan Vãn Cầm."
“Từ giờ phút , ngươi mang họ Thượng Quan của . Sống là của Thượng Quan gia, c.h.ế.t cũng là ma của Thượng Quan gia. Tất cả vinh nhục của ngươi đều liên quan tới Thượng Quan gia.”
Những lời từng vẫn còn văng vẳng bên tai Vãn Cầm, thậm chí khoảnh khắc ngọn lửa nuốt chửng tờ giấy ghi hai cái tên “Lương Nhược Âm” và “Thượng Quan Vãn Cầm” như chỉ mới xảy ngày hôm qua.
Khi chấp nhận cái tên “Vãn Cầm”, nàng chỉ nghĩ đơn giản là Tịch Điệm cần tiếng đàn của nàng để xoa dịu cổ trùng. Hắn tùy hứng gọi nàng là “Cầm”, như thể để đ.á.n.h dấu loại công cụ thì cũng chẳng gì lạ.
Và mảnh giấy hất văng suy nghĩ nhất thời .
Đầu ngón tay nàng vô thức siết mặt giấy.
Thượng Quan Tịch Điệm giữ “Vãn Cầm” theo suốt cuộc đời kể từ năm bảy tuổi. Để một đêm nọ, tùy tiện dán nó lên một kẻ câm tàn phế. Những điều Tịch Điệm và , ngẫm thì nàng tường tận gốc rễ bất kỳ điều gì.
Vãn Cầm bất giác cúi gằm mặt, hàng mi nặng trĩu khép chặt . Lồng n.g.ự.c nàng nhói lên, tựa như một con d.a.o cắm thật chậm rãi, từ từ cứa rách từng thớ thịt, từng mạch m.á.u và từng thở. Ngay cả khi Lương Thừa Diệu đập nát ngón tay, Lương Uyển Nhi dốc t.h.u.ố.c độc miệng, nàng cũng thấy ngột ngạt, bức bối bằng lúc .
Lần đầu tiên nàng nếm cái vị đắng gắt từ tâm can, đầu tiên nàng bàng hoàng vì luận điều gì, và cũng là đầu tiên nàng gục ngã cơn đau vì một thứ cảm xúc xa lạ.
Vãn Cầm thích nó chút nào. Vậy thì… nàng loại bỏ nó.
Cách giải quyết vấn đề lẽ ở tờ giấy còn . Bốn dòng chữ lờ mờ mà nàng kịp hẳn là câu trả lời duy nhất. Tuy nhiên cái rương đem mất. Lần chẳng qua là nàng bắt dịp Hoắc Xung vắng mặt, chứ Tịch Điệm chắc chắn dễ dàng cho phép nàng động tới.
Cốc. Cốc.
Hai tiếng gõ cửa vang lên khẽ, xé nát sự ngột ngạt trong phòng.
Ngay lập tức, Vãn Cầm gấp mảnh giấy thành hình vuông nhỏ và cất sâu trong vạt áo ngực. Sửa soạn y phục xong, nàng thở hắt một bước gian ngoài.
Ở ngưỡng cửa, Hoắc Xung đang lăm lăm con d.a.o kề cổ lão già Khách Vô Ưu.
"Cô nương." Hoắc Xung cất tiếng, lạnh lùng gằn từng chữ:
"Thuộc hạ phụng mệnh Đốc chủ, đưa Khách tới khám bệnh cho cô nương."
Vừa dứt lời, thu con d.a.o thẳng tay đẩy Vô Ưu trong phòng. Làn da nhăn nheo của lão Thánh y đỏ ửng, lồng n.g.ự.c phập phồng ngớt. Bộ râu bạc phơ dài đến n.g.ự.c tự dưng lẹm mất đoạn đuôi. Chắc hẳn Vô Ưu và Hoắc Xung xảy một trận gà bay ch.ó sủa, xong gã to xác buộc dùng vũ lực mới lôi lão già lom dom tới đây.
Vãn Cầm lặng lẽ về phía bàn và gõ ngón tay hai xuống mặt gỗ.
Nhận sự chấp thuận câm lặng , Hoắc Xung dứt khoát xoay rời . Cho tới khi tiếng bước chân gã Thiên hộ lặng hẳn, Vô Ưu mới chậm rãi tiến đến.
“Ngồi .” Lão đặt hòm t.h.u.ố.c lên bàn, mắt lướt qua đôi bàn tay quấn băng gạc của Vãn Cầm.
Vãn Cầm ngoan ngoãn xuống, chìa hai tay mắt Vô Ưu. Lão lập tức bắt đầu tháo băng và kiểm tra vết thương cho nàng. Chỉ là đôi bàn tay vị đại phu già thứ nhanh, nể nang gì cả khiến Vãn Cầm khỏi nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày. Có những chỗ lão dứt khoát giật phăng băng , bất kể nó vẫn còn bết t.h.u.ố.c và m.á.u khô.
“Đốc chủ dặn lão phu, cứ cách hai ngày đến xem bệnh cho cô nương một , chỉ là…” Vô Ưu ngập ngừng, giống như đang cân nhắc sự nặng nhẹ để lựa từ cho đúng.
“Bốn vị Thiên hộ hiện đều mặt trong Đông Xưởng thự.”
Điều lão … quả thực là chuyện cân nhắc nặng nhẹ. Thiên hộ là tâm phúc của Đề đốc Đông Xưởng, leo lên chức vị thì đương nhiên là năng lực thi hành mệnh lệnh và lòng trung thành tuyệt đối với chủ nhân. Tất cả thứ đều họ theo dõi sát và bẩm cho Cửu Thiên Tuế. Trong bốn tâm phúc của , Vãn Cầm chỉ mới gặp Hoắc Xung. Qua thái độ thận trọng của Vô Ưu, xem ba còn cũng hề dễ chịu chút nào.
Nàng khẽ gật đầu nghiêng , tỏ ý rõ nhưng thắc mắc Vô Ưu vì chờ tất cả vắng mặt thì mới dám .
“Đốc chủ cũng đang trong Hoàng cung hầu giá thiết triều. Lão phu nghĩ…” Cặp mắt già nua thẳng khuôn mặt nhợt nhạt của Vãn Cầm.
“Bây giờ chúng thể riêng… về sức khỏe của cô nương .”
Chẳng mấy khi cả Đề đốc lẫn bốn vị Thiên hộ đều vắng mặt trong Đông Xưởng Thự, gì thì bây giờ là cơ hội duy nhất. mà Vô Ưu cũng là của Tịch Điệm, chuyện sức khỏe của Vãn Cầm khúc mắc gì mà lão giấu cả chủ nhân, chỉ riêng với bệnh nhân?
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Vô Ưu định mở miệng thì—
Cộc. Cộc.
Hai tiếng gõ tay khô khốc vang lên từ phía ngoài cửa.
Vô Ưu trố mắt ngoài cửa, một giọt mồ hôi lạnh lăn dài trán lão. Tuy cửa mở tung , nhưng nhiêu đó là đủ để khiến cả lão lẫn Vãn Cầm mặt mày tái mét.
“Bây giờ thuộc hạ công vụ xử lý. Mong cô nương ở yên trong Đông Xưởng thự.” Lời lạnh tanh của Hoắc Xung truyền qua khe cửa hẹp. Từng câu từng chữ đều nhấn giọng xuống thật mạnh.
“Cẩm Y Vệ hiện tại... đang chú ý đến .”
Một nữa, tiếng bước chân cất lên và khuất dần khỏi Nội viện.
Bên trong phòng, Khách Vô Ưu nuốt khan dám thở mạnh. Còn Vãn Cầm, nàng chỉ chằm chằm đôi tay của .
Không cần Hoắc Xung toạc nàng cũng thừa hiểu. Thân là “yêu nữ” gảy đàn đoạt mạng bốn vị quan, cái tàn của nàng chẳng khác nào miếng mồi béo bở cho các phe c.ắ.n xé Đông Xưởng.
Bây giờ, chỉ cần một Cẩm Y Vệ đ.á.n.h nghi phạm trọng án đang ở phòng sách của Đề Đốc Đông Xưởng vì Chiếu ngục, bộ Đông Xưởng Thự sẽ rơi đầu.