Thiên Trản Bất Túy - Chương 12: Thiên ý tại nhân (Phần 1)
Cập nhật lúc: 2026-05-17 04:43:20
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khởi bẩm Bệ hạ, đại lễ tế trời trọng ở quy củ, kính ở lễ nghi. Hồng Lô Tự phụ trách thể thức và dẫn lễ, tuyệt đối dám để xảy sai sót, bất kính với thiên địa.” Khanh trưởng quản lý Hồng Lô Tự bước , khom chắp tay bẩm báo:
“Trong các vị điện hạ, Tam điện hạ luôn ở kinh thành cùng bệ hạ sẻ san quốc gia đại sự, hiểu quy củ lễ nghĩa hơn bất kỳ ai, còn am hiểu nhã nhạc. Các vị điện hạ còn đều ở phiên địa, nếu chủ trì lễ tế ắt sẽ hiểu quy củ kinh kỳ, thiên địa quở trách!”
Lời ông dứt thì hàng quan văn cũng vuốt râu gật gù, lẩm bẩm khen ngợi tài hoa và lòng hiếu thảo của Tư Mã Vĩnh Tú. Tin tức cất công tìm nhạc sư cho thọ yến của Cao Quý phi lan khắp kinh thành. Mà Đông chí thì cần nhã nhạc dẫn dắt khí vận, điều hoà âm dương. Để Tam Hoàng t.ử chủ trì đại lễ thì còn gì hợp lẽ hơn nữa.
Còn long ỷ, Thừa Thiên Đế từ đầu đến cuối chỉ khép hờ mắt, khoé môi nhếch lên như đang xem trò tiêu khiển.
Vì dẫu … mà đấu đá hôm nay cũng bắt đầu từ ân điển của lão mà .
Thừa Thiên Đế chỉ việc ném cái cớ Long thể bất an, chọn một Hoàng t.ử đến Nam Giao tế trời. Ngay lập tức, phe văn thần ủng hộ Tam hoàng t.ử Tư Mã Vĩnh Tú vội bước , viện lý lẽ để giành lợi thế về cho chủ nhân.
Đương nhiên, phe đối lập là võ quan của Thập tứ Hoàng t.ử Tư Mã Vĩnh Ninh cũng chịu yên.
“Hồ đồ!” Một viên võ tướng quát lớn, bước giữa điện chắn ngang mặt vị Khanh trưởng . “Đông chí âm thịnh cầu dương khí về nhân gian, cầu cho quốc thái dân an. Tĩnh Thân vương chiến công hiển hách, uy trấn tứ phương thì mới xứng lên Thiên đàn bẩm báo công đức với trời.”
Không để phe Tam hoàng t.ử kịp trở miệng, Tả thị lang Binh bộ cũng nhảy giữa điện, quỳ xuống phụ hoạ:
“Bẩm bệ hạ, Tĩnh Thân vương là Thân vương đầu tiên và duy nhất của triều đường . Luận chiến công địa vị, ai thể sánh bằng. Tam điện hạ quen ngâm thơ thưởng nhạc trong kinh thành, e rằng long khí đủ để chấn nhiếp thiên uy.”
“Binh bộ các ngài thì hiểu gì về Đại lễ Đông chí?” Khanh trưởng Hồng Lô Tự ngoắt . Lão liếc một lượt cả hàng võ tướng dập đầu xuống tâu:
“Bẩm bệ hạ, nếu để một Thân vương quanh năm suốt tháng ăn với đám võ phu, lỡ tế trời xảy thất trách dù chỉ sai một chữ, nhã nhạc tế thiên chỉ cần lệch một nhịp… đều là bất kính với trời. Nếu thiên tượng nổi giận, ai gánh nổi tội danh ?”
“Khanh trưởng tự nhận am hiểu quy củ nhưng quên mất tế trời yến trong hậu cung ư?” Viên võ tướng cũng chịu thua, bước thẳng đến kề sát Khanh trưởng mà chất vấn:
“Chỉ từng nhuốm m.á.u chiến trường, dùng long khí hộ quốc thì mới đủ tư cách Thiên t.ử trời cao tế lễ!”
Khanh trưởng Hồng Lô Tự chờ Hoàng đế ban nữa, lão tự dậy và hướng hốt ngọc về phía viên tướng , gằn từng chữ:
“Thiên đàn thao trường cho võ phu múa đao. Chỉ cần tế văn sai một chữ, trời cao cũng đủ giáng tội xuống thiên hạ!”
Màn cãi vã càng lúc càng căng thẳng, khi bước khỏi điện thì đôi bên thể cầm hốt ngọc tiễn xa mãi. Ngồi ngai vàng, Thừa Thiên đế Tư Mã Kỷ Hùng ung dung nhếch mép thưởng thức mở tuồng dựng nên. Kẻ nào cũng đang hô hào vì vận mệnh giang sơn xã tắc, nhưng trong lòng mỗi kẻ điện đều hiểu đây là đại hội bỏ phiếu cho ngôi vị Thái tử.
Ngón tay Hoàng đế gõ gõ đều đặn long ỷ, chậm rãi ghi hết biểu hiện của từng con hát sảnh. Lão âm thầm phân chúng về đứa con nào của lão? Là lão Tam lão Thập Tứ?
đối với Kỷ Hùng, phân loại đám văn thần và võ quan vẫn đủ.
Thiên Quyền quốc vẫn còn hai phe khác là Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ. Tuy trong quan chế nhưng hai nha môn đều là ch.ó săn của lão, chỉ cần sự ủng hộ từ một trong hai, Hoàng t.ử nào lên cái ghế Thái t.ử chỉ là chuyện nay mai.
Tư Mã Kỷ Hùng ngừng gõ. Lão liếc về phía bóng mặc mãng bào đỏ đang khom ngay sát Long án. Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ cần ở bên Hoàng đế trong thiết triều vì cấp của bọc khắp điện. Còn riêng Thái giám Chưởng ấn Tư Lễ giám kiêm Đề đốc Đông Xưởng… bắt buộc túc trực bên lão.
Từ đầu buổi tới giờ, Thượng Quan Tịch Điệm bất động như một cái xác c.h.ế.t cứng. Thường ngày chỉ cần chút tranh cãi nào khiến lão Hoàng đế đau đầu, sẽ tự ý dẹp gọn. Vậy mà đám bên sắp vung hốt ngọc giải quyết lời tới nơi, Thượng Quan Xưởng công vẫn nhắm mắt bỏ ngoài tai.
Có lẽ tám ngày tra án vắt kiệt sức của , tới nỗi bỏ qua vở kịch để tranh thủ ngủ một giấc.
Thấy con ch.ó săn của lơ là chức trách, Tư Mã Kỷ Hùng chỉ thong thả buông một câu:
“Tâu xong ?”
Lời nhàn nhạt, ngắn gọn nhưng đủ để tất cả ngừng tranh cãi và quỳ rạp xuống. Cả đám đồng thanh một câu là “Bệ hạ bớt giận”, câu còn thì “Chúng thần tội đáng muôn c.h.ế.t”. Hô hào xong ai nấy đều nín bặt, dám thở mạnh. Nếu lúc bàn chính sự cũng đồng lòng thế thì cần cần thiết triều mỗi ngày.
“Nghi thái và tước vị đều quan trọng, nhưng trời đất thì chỉ vượng khí và công đức mới là điều cần xét, …” Nói đoạn, lão nghiêng mặt về cái bóng đỏ bên cạnh.
“...Thượng Quan Xưởng công?”
“Có nô tài.”
Giọng nhàn nhạt của Cửu Thiên Tuế cất lên ngay tức khắc, như từng vụ lén ngủ bù nào xảy .
Thượng Quan Tịch Điệm tỉnh từ lúc bá quan văn võ đột ngột câm miệng. Hắn thừa và đang đợi Tư Mã Kỷ Hùng b.ắ.n mũi tên về phía , như thì mới danh chính ngôn thuận giữa điện tâu bẩm .
“Bệ hạ rảnh để các vị cãi vã xem... ai múa may cuồng Thiên đàn giỏi hơn.”
Vạt mãng bào đỏ thẫm lê nền gạch, Tịch Điệm thong thả chính giữa điện Thái Hoà. Ba vị quan đang tranh cãi ban nãy liền khúm núm chuồn về hàng ngay tắp lự. Không chỉ , quần thần trong triều đường đều bất giác lùi hai bước cái bản mặt tối xầm, hờ hững mà quá đỗi âm u của Cửu Thiên Tuế.
Chắc chỉ “yêu nữ” trong Chiếu ngục và Hoắc Thiên hộ mới Thượng Quan Xưởng công trong bảy đêm qua… vất vả cỡ nào.
"Bẩm Bệ hạ, Tĩnh Thân vương đang công phá thành Hàn Dương ở Bắc cương. Trong khi đó, Tam Điện hạ công đề xuất Khâm sai Tổng đốc quân vụ dẹp loạn Tây cương." Khóe môi khẽ nhếch lên:
“Nô tài trộm nghĩ, thiên ý nếu thực sự tồn tại… hẳn sẽ về phía kẻ chiến bại. Lấy chiến công dâng lên Thiên đàn bẩm báo, há chẳng là vinh quang tột đỉnh ?”
Nghe thì như đang tôn kính trời cao, nhưng thực chất thẳng tay đẩy thiên mệnh thành cuộc săn vị trí chủ lễ… bằng máu. cũng một ai phản bác, vì nếu cách thì chẳng cãi vã đến mức sắp dùng tới hốt ngọc.
“Quyết định .” Thừa Thiên Đế gật gù, khóe môi dãn , “Việc tế lễ giao cho Lễ Bộ tiếp tục chuẩn .”
Đến cuối cùng, cả đám c.ắ.n đời xong thì Lễ Bộ vẫn là bên chịu trận.
Không để Lễ Bộ Thượng Thư kịp lãnh chỉ, Tịch Điệm lập tức phóng mũi lao mới kéo kẻ khác che chắn. Hắn cần lôi sự chú ý của Hoàng đế sang chỗ khác thật nhanh. Kẻo tâm trí lão dịp rảnh rỗi thì tính sổ vụ “cứu giá” chậm trễ.
“Bản đốc nhầm, Khanh trưởng Hồng Lô Tự liên tục chê bai Binh bộ là võ phu hiểu lễ nghĩa quy củ? Vậy bệ hạ từng lưng ngựa bình định bờ cõi Thiên Quyền…” Nói tới đây, Tịch Điệm liếc qua lão Hoàng đế trong một cái chớp nhẹ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-12-thien-y-tai-nhan-phan-1.html.]
“... trong mắt ngươi, Bệ hạ cũng là thất phu lỗ mãng, xứng với thiên mệnh ư?”
Hồng Lô Tự phụ trách lễ nghi triều đình, mà dám buột miệng coi thường võ tướng ngay mặt vị Hoàng đế lên ngai vàng bằng binh mã thì chẳng khác nào tự đào hố chôn .
Gã Khanh trưởng hốt hoảng phi giữa điện quỳ rạp xuống, đập mạnh đầu xuống sàn lưu ly.
“Bệ hạ, thần tội đáng muôn c.h.ế.t. Xin bệ hạ khai ân.”
Trước màn nhận nhanh gọn , Tịch Điệm vẫn buông tha. Mây bữa nay mất ngủ, thì những kẻ khác cũng đừng hòng yên . Tịch Điệm thong thả về hàng quan văn, tìm kiếm bóng dáng ai đó.
“Xem Đô Sát Viện dạo bận rộn, quên cả chức trách giám sát nhân phẩm quan viên.” Tịch Điệm mỉm , một nụ ôn hoà hiếm thấy tới nỗi ai nấy đều lạnh sống lưng, “Nếu Đô Sát Viện , bản đốc sẵn lòng gửi phiên t.ử Đông Xưởng đến san sẻ ưu phiền, cho một vài kẻ thế nào là lễ nghĩa và quy củ.”
Hàng quan văn phía đồng loạt tái mặt.
Dạy lễ nghĩa mà qua tay Đông Xưởng thì tất nhiên… chỉ kéo xuống Chiếu ngục học quy củ bằng kẹp ngón tay, móc sắt và bảy bảy bốn mươi chín nhục hình khác.
Tư Mã Kỷ Hùng ở ngai vàng xuống, lờ gã Khanh trưởng tội nghiệp lôi khiên chắn. Mắt lão như con d.a.o lạnh lẽo, xẻo qua đám qua để tìm cái bóng cao lêu khêu của Tạ Tuân.
Tạ Tuân là Thiếu phó, là Đô ngự sử đầu Đô sát viện. Mà Thượng Quan Tịch Điệm ngoài mặt đang nhắc Đô Sát Viện thất trách, nhưng cả triều đường , ai mũi giáo của thật sự nhắm ? Lão họ Tạ một tay dạy dỗ Tư Mã Vĩnh Tú, tay còn thì giám sát bá quan. Nhiêu đó đủ biến lão thành xương sống của phe cánh Tam Hoàng tử.
Mà khéo… Tịch Điệm là một con quỷ nhai nuốt cả xương lẫn thịt.
Đối mặt với muôn vàn con mắt đang đổ dồn về , Tạ Tuân chỉ điềm nhiên bước , khom thưa bẩm mắt thiên tử.
“Mọi sự… xin theo Thánh thượng.”
Thay vì cãi cùn như đám heo chó, nhận thua để Thượng Quan Tịch Điệm kéo c.h.ế.t chung, lão ung dung đẩy chuyện về ngai vàng.
Tư Mã Kỷ Hùng cũng chẳng lạ cái điệu bộ một lòng son sắt với chủ thượng, tranh với đời của Tạ Thiếu phó. cùng bò lên điện Thái Hoà , Tạ Tuân lèo lái con thuyền thế nào… thì Kỷ Hùng cũng chèo nó .
“Khanh trưởng Hồng Lô Tự, Đông chí tự tới Đông Xưởng học quy củ.” Rồi lão nhãn nhã hất cằm về phía Thượng Quan Tịch Điệm.
Biết ý, Tịch Điệm lập tức cất tiếng:
"Bắt đầu từ khắc ..." Giọng dội thẳng tai từng kẻ đang mặt trong đại điện, "... kẻ nào còn dám mở miệng phí thời gian của Bệ hạ, bản đốc sẽ tự tay cắt đầu kẻ đó mang treo lên Thiên đàn tế lễ."
Gã Khanh trưởng đang quỳ mọp xong thì chân tay bủn rủn, gục hẳn xuống nền đất. Nếu thất trách trong đại lễ Đông chí thì tội chồng thêm tội, còn xong trách nhiệm thì vẫn vác xác đến Đông Xưởng "lãnh thưởng".
để bá quan kịp lau mồ hôi, Cửu Thiên Tuế tiếp tục đạp thêm một nhát xuống móng vuốt của phe Tam Hoàng tử:
“Tạ Thiếu phó việc gì cũng đẩy về cho Thánh thượng định đoạt… xem nhàn hạ cứ việc Đô Sát Viện.”
“Nếu Xưởng công hứng thú với việc can gián bá quan như …” Tạ Tuân chậm rãi vuốt chòm râu bạc, “Chi bằng lão thần dâng luôn cái ghế Đô ngự sử cho ngài thử vài hôm.”
“Thì Đô Sát Viện dạy cách thoái thác trách nhiệm." Tịch Điệm nhạt, hàng mi dài khẽ rũ xuống tỏ cảm phục, “Quả thật đáng để hậu bối như bản đốc học hỏi.”
Hắn ngang nhiên biến lời bông đùa của Tạ Tuân thành truyền thống của Đô Sát Viện, bôi tro trát trấu mặt lão thần cộm cán bằng thái độ khiêm tốn của hàng hậu bối.
“Đủ !” Tư Mã Kỷ Hùng cắt ngang. “Một gã Khanh trưởng hồ đồ đủ khiến trẫm đau đầu. Nay Đô Sát Viện với Đông Xưởng cũng trèo lên long án cãi luôn ?”
Trước con rồng đang gầm gừ giận dữ, ánh mắt Tịch Điệm loé lên một tia tính toán vô cùng sắc bén.
"Bẩm Bệ hạ, chính vì Khanh trưởng Hồng Lô Tự nhân phẩm thiếu sót nên Lễ Bộ cũng sẽ vất vả hơn. Lương Thượng Thư đầu Lễ Bộ, đang sắp xếp thọ yến của Quý phi nương nương ngày , tuần tới thì cần chuẩn chu Đại lễ Đông chí. Nô tài e là... Lương Thượng Thư sẽ khó lòng mà gánh nổi ngần trách nhiệm."
Tư Mã Kỷ Hùng khẽ nhíu mày, trầm ngâm suy xét. Tuy Lương Hải Thiện là cha vợ của Tam Hoàng tử, nhưng Tạ Tuân rõ ràng là miếng mồi ngon hơn. Tên yêm cẩu rốt cuộc đang cái gì, lão .
nếu con ch.ó c.ắ.n càn ở hai dịp lễ, Tư Mã Kỷ Hùng quyết chặn.
"Vậy… thọ yến, Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ cùng phụ trách .”
Ngoài cái ghế ở Đông Xưởng, Thượng Quan Tịch Điệm còn đầu Tư Lễ giám, chuyện nội đình đều xử lý . Yến tiệc sinh thần của phi t.ử suy cho cùng chỉ là chuyện muỗi. Còn để Nam Giao, Tư Mã Kỷ Hùng tuyệt đối cho phép. Vì Tịch Điệm thì ai xử mớ tấu chương và đám văn thần võ tướng cho lão?
Chỉ là… vẫn để Cẩm Y Vệ kè kè bên, để tránh con ch.ó điên giở trò.
Rồi Kỷ Hùng khẽ nhắm mắt, chậm rãi nước cờ còn .
“Lễ Bộ chỉ cần lo Đại lễ Đông chí. Lương khanh, chuyện trong cung Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, khanh cứ việc Nam Giao lo liệu Đông chí.”
Lời Hoàng đế dứt, Lương Hải Thiện vén vạt áo, lạch bạch tiến trung tâm đại điện. Lão quỳ rạp xuống, nghẹn ngào tâu:
"Khởi bẩm Bệ hạ! Đông chí cận kề, Thiên Đàn sắp khai lễ, Lễ bộ đương nhiên sẽ dốc lòng thanh tẩy vạn vật để phụng lễ trời cao…”
Nói tới đây, lão hướng về phía Tịch Điệm, giở giọng nấc nghẹn, uất ức:
“Chỉ là… ả yêu nữ Vãn Cầm ở Doanh Yến Lâu dám dùng tà âm g.i.ế.c , mê hoặc nhân tâm! Bốn vị triều thần c.h.ế.t thảm, oán khí trùng thiên! Bệ hạ, âm khí u uất đang bủa vây kinh kỳ, ô uế thánh đức và thiên địa! Đây tuyệt đối là điềm đại hung!”
Ngay khoảnh khắc hai chữ “đại hung” vang vọng khắp triều đường, đám quan văn đồng loạt cúi thấp đầu, một ai dám hé môi. Hàng võ tướng cũng lặng , chỉ vài ánh mắt khẽ trao đổi trong bóng tối vành mũ.
Tất cả đều hiểu, vụ án Doanh Yến Lâu dính Đông chí thì… chuyện còn là án mạng nữa…
Mà là dùng điềm trời để bóp c.h.ế.t Thượng Quan Tịch Điệm.