Thiên Trản Bất Túy - Chương 13: Đánh rắn phải đánh bảy tấc

Cập nhật lúc: 2026-09-09 16:56:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhanh lên! Vòng ngọc phỉ thúy đặt lên cùng, lót thêm bông kẻo vỡ! Kia nữa! Thuốc bổ khí huyết của thái y!”

Cái giọng lanh lảnh của Lương Uyển Nhi vang khắp gian phòng. Tiếng ngọc va leng keng, xen lẫn là tiếng đóng mở lạch cạch của hộp gỗ.

“Cả cái áo choàng lông chồn nữa! Mẫu nhiễm phong hàn, ngoài cũng cần tới. Chuyến mang thứ nhất về, lũ tiện nhân ngoài thế nào cũng rêu rao bất hiếu, bủn xỉn với cả mẫu !”

Dưới sự sai bảo của nàng , nô bộc trong phủ chạy chạy ngừng nghỉ. Mọi sự huyên náo, tất bật đều vọng sang thư phòng của Tam Hoàng t.ử ở phía đối diện.

Bên trong thư phòng, Tạ Tuân chễm chệ vị trí chủ vị. Lưng lão thẳng tắp như cột đình, cứ như mặt là phong ba bão táp cũng đ.á.n.h đổ .

Còn bên mạn cửa sổ, Tam Hoàng t.ử Tư Mã Vĩnh Tú nghiêng đầu. Ánh mắt gã ngừng dòm về gian phòng đối diện. Tiếng huyên náo đằng khiến vẻ mặt Vĩnh Tú càng lúc càng xám ngoét.

nhịn nữa.

“Ân sư,” Vĩnh Tú phắt dậy, hùng hổ tiến đến chỗ Tạ Tuân. “Thượng Quan Tịch Điệm chỉ là một yêm cẩu. Nếu tay trực tiếp…”

“Ngồi xuống.”

Tạ Tuân vẫn nhắm mắt, giọng điệu bình thản như mặt nước mùa thu. chừng đó đủ để Vĩnh Tú lập tức ngậm miệng, khúm núm thoái lui.

Trên điện Phụng Thiên, nửa câu Vĩnh Tú cũng dám chủ trương, để Khanh trưởng Hồng Lô Tự và Lương Hải Thiện chạy bia đỡ, cuối cùng để Tạ Tuân thu dọn tàn cuộc. Về phủ thì tên nhóc con mở miệng là đòi thượng cẳng chân hạ cẳng tay với gã hoạn quan . Tam Hoàng t.ử diễn tuồng cho ai xem chứ Tạ Tuân thì ngán từ lâu.

Sự im lặng và ngột ngạt giữa hai sư đồ kéo dài mãi cho tới khi phía bình phong, tiếng bước chân vội vã truyền đến.

Từ cửa , Lễ Bộ Thượng Thư Lương Hải Thiện lặng lẽ tiến . Cái gầy thấp của lão chìm lấp trong sắc đỏ của tấm áo thêu cẩm kê rộng thùng thình. Trên chòm râu đen dài còn vương vài bông tuyết.

Tuy là cha vợ nhưng lão từ cửa , vì cửa … Tạ Tuân .

Xét phẩm hàm, Lương Hải Thiện vốn thấp hơn Tạ Tuân một bậc. Huống hồ, lão Tạ còn là ân sư dưỡng d.ụ.c Tam Hoàng tử, địa vị trong phủ còn nặng hơn cả Thừa Thiên Đế. Một kẻ chỉ mang danh cha vợ như lão Lương, nếu dám bằng cửa chính thì chẳng khác nào báo cho thiên hạ Tam Hoàng tử, Tạ Thiếu phó và Lễ Bộ Thượng Thư đang tụ trong tư phủ.

Đến lúc , nơi họ bước sẽ là Chiếu ngục Đông Xưởng.

Lương Hải Thiện cúi đầu bước đến chiếc ghế cạnh Vĩnh Tú, nhưng chỉ chếch về phía , dám hẳn. Lão thừa hiểu hôm nay mà Tạ Tuân giải vây, đến cả một mảnh xương của lão cũng chẳng giữ nổi. Lúc càng nhiều càng dễ mất mạng, nhất là chờ đợi.

“Cổ đạo Diêu Đàn.” Tạ Tuân thong thả nhấc chén lên, ánh mắt như thả mặt nước. “Năm đó, Thượng Quan Tịch Điệm mới mười sáu tuổi.”

“Diêu Đàn?” Vĩnh Tú nhíu mày. “Đó chẳng trận cuối cùng mà phụ hoàng chinh ư? chuyện đó từ lâu .”

“Ừ.” Tạ Tuân gật đầu, vuốt chòm râu khe khẽ. “Lâu đến mức… các ngươi quên mất ai là mở đường máu.”

Bỗng nhiên lão Tạ nhắc về chuyện gần mười năm , Lương Hải Thiện cũng khỏi ngỡ ngàng. Ông hạ mắt, như đang lục ký ức.

“Hình như năm , năm vạn biên quân vây hãm… bệ hạ lâm nguy…”

. Còn đám tướng lĩnh thì vật hết…” Tạ Tuân khép hờ mắt, làn khói mỏng phủ gương mặt già nua. “… cuối cùng để Thượng Quan Tịch Điệm lên cầm quân, đưa bệ hạ trở về.”

Chính ân sư mở miệng khen ngợi kẻ thù ngay mũi, Vĩnh Tú khỏi nghiến răng ken két:

“Hắn gặp may mắn thôi.”

“Vậy năm vạn quân, đều là may mắn c.h.ế.t ?”

Tạ Tuân hỏi vặn. Đối với lão, đời gì là ngẫu nhiên may mắn. Dù uống ngụm nào, Tạ Tuân vẫn đặt chén xuống. Tiếng sứ va chạm với mặt gỗ t.ử đàn vang lên, lạnh đến gai .

Giữa bầu khí chẳng mấy dễ chịu của hai sư đồ, lúc , Lương Hải Thiện mới dám lên tiếng:

“Chuyện Diêu Đàn cả triều ai dám nhắc .”

Quân vương bại trận vây hãm, để một hoạn quan cứu vãn cục diện. Đám thần t.ử như lão tự giác chôn vùi ký ức , hoặc tự chôn chính .

“Không ai nhắc đến, nghĩa là nó tồn tại.” Tạ Tuân nghiêng chén , mắt nheo . “Lão phu cũng mới nhắc đấy thôi.”

Ấy , Vĩnh Tú chỉ bật thành tiếng, hất hàm giễu cợt:

“Có tồn tại thì cũng chỉ là nhờ…”

“Tự cổ quân vương vô tư, vô ngã, tự xưng là Quả nhân.” Tạ Tuân ngắt ngang, vuốt ve thành chén thật chậm rãi, nhàn nhạt tiếp lời:

“Đã là kẻ cô độc nhất thế gian, lấy tư cách gì để mang nợ ân tình?”

“Bệ hạ từng g.i.ế.c Thượng Quan Tịch Điệm ư?” Lương Hải Thiện siết tay áo, dè dặt hỏi han.

Không mang nợ ân tình thì trừ tận gốc hậu họa. Tuy nhiên, chuyện Thừa Thiên Đế sủng ái Cửu Thiên Tuế là điều cả thiên hạ đều . Mấy ai rằng lúc lão hoàng đế nảy sát tâm với cánh tay đắc lực của .

“Có lẽ thế. Ngày hồi kinh, bệ hạ lập tức mở hội săn ở Nam Uyển. Ai ngờ …” Nói đoạn, Tạ Tuân trừng mắt những cánh lặn xuống đáy chén. “Bệ hạ ngã ngựa, kẻ lao cứu giá… vẫn là .”

Vụ phụ hoàng xảy bất trắc ở bãi săn, Vĩnh Tú trực tiếp chứng kiến. Huống chi chuyện đều ém xuống, đó chỉ còn những lời đồn thổi rời rạc. Chẳng ai rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng khi trở về, phụ hoàng gã một quyết định động trời.

chuyện đó… phụ hoàng quá đường đột...”

“Không nhưng nhị gì hết. Bệ hạ tỉnh ném cái ghế Chưởng ấn Tư Lễ Giám cho , đó là sự thật thể đảo ngược nữa.” Tạ Tuân dứt khoát ngắt lời Vĩnh Tú, lão nhấc chén lên gần sát môi và lầm bầm:

“Bệ hạ chỉ chăm lo luyện đan, còn ai dâng tấu gì cũng qua tay Thượng Quan Tịch Điệm, ngay cả Hoàng quốc thích…” Nói tới đây, Tạ Tuân liếc mắt Vĩnh Tú, giấu nổi một tiếng thở dài:

“Thấy đến thì nhị quỳ lục khấu, thì cũng tứ bái.”

Nghe , nàn tay giấu trong tay áo của Vĩnh Tú bất giác siết chặt . Cả triều đình gọi Thượng Quan Tịch Điệm là hoạn quan, là ch.ó săn của hoàng đế. Lâu đến mức còn ai nhớ cứu giá bao nhiêu , những gì để đạt địa vị hiện tại.

những thứ đó, đều là Hoàng đế ban cho.

“Ý ân sư là… nên tay từ chỗ phụ hoàng?”

“Rồi nữa? Con chắc lên ngai vàng ?” Tạ Tuân nhấc chén lên, chầm chậm khép hàng mi. “Tóm Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ hẵng nghĩ đến chuyện đó.”

Lão ngửa cổ dốc một ngụm thật sâu rót thêm chén nữa. Thế nhưng ánh mắt xa xăm, từng đặt ấm . Vì trong đầu lão chỉ nhớ tới bóng dáng tên yêm cẩu Thượng Quan Tịch Điệm, từ cái ngày còn là một đứa trẻ cho tới khi trở thành kẻ một , vạn . Quyền lực của tên nhãi từ lâu còn cách với long ỷ nữa. Vị hoàng t.ử nào hậu thuẫn, hoặc khống chế … trong tay như nắm cả thiên hạ.

“Ân sư định dùng cách gì triệt hạ Thượng Quan Tịch Điệm?” Vĩnh Tú chằm chằm ly Tạ Tuân hạ xuống.

“Cách đó… Lương đại nhân là nắm rõ hơn bất kỳ ai.” Lão Tạ chỉ đ.á.n.h mắt về phía Lương Hải Thiện, đưa đáp án ngay.

Nhận cái của Tạ Tuân, mặt Lương Hải Thiện nghệt mất một hồi. Bấm đốt ngón tay vài cái, lão nhắm mắt nghĩ xem rốt cuộc "cách" là gì, còn là thứ lão hơn bất kỳ ai. Ngẫm xong, Lương Hải Thiện từ từ mở mắt, chắp tay lưng.

“Tạ Thiếu phó lo xa .” Lương Hải Thiện cao ngạo hất hàm, hắng giọng:

“Dẫu cũng chỉ là một hoạn quan lỗ mãng thấp kém. Chi bằng cứ như năm xưa, Vũ Văn…”

“Câm miệng.” Tạ Tuân lập tức cắt ngang, quắc mắt lên trợn trừng. “Lão phu cần… , ngươi phép nhắc đến tên !”

Lương Hải Thiện nín bặt ngay tắp lự. Ngay cả Vĩnh Tú cũng vô thức cấu móng tay đùi. Chỉ mới thấy cái họ "Vũ Văn", vị ân sư luôn luôn điềm tĩnh của trở nên kích động, e rằng trong quá khứ chuyện gì đó với lão.

Mất một lúc , ánh mắt lão Tạ mới dịu xuống.

Lão chậm rãi xoay chén Thiết Quan Âm cạn, đau đáu đáy như tìm những thứ còn. Từng một thời, ba Xưởng cùng khống chế triều chính. Cho đến cái đêm m.á.u chảy đầu rơi, hai Xưởng dọn sạch, chỉ còn Đông Xưởng độc tôn. Cục diện rối ren bỗng chốc đổi , chỉ trong vòng một canh giờ.

Cái sự sát phạt, quyết đoán … Tạ Tuân hề nhớ , chứ đừng tới cái tên đầy đủ. Tuy nhiên, luôn bên cạnh kẻ dẹp loạn ba Xưởng, và những thứ thuộc về

Thì .

“Thanh Đức Tự Tồn.” Khóe môi Tạ Tuân nhếch lên, nụ chạm tới đáy mắt. “... Lương đại nhân vẫn còn giữ bức họa chứ?”

Mắt Lương Hải Thiện trợn to ngay lập tức. Từ đầu tới cuối, thứ Tạ Tuân Lương Hải Thiện bày sớ can gián, động đao kiếm như cái đêm năm xưa. Mà cái lão Tạ cần hoá là một bức hoạ. Chỉ tiếc rằng bức hoạ ... bình thường.

Lương Hải Thiện siết chặt hai tay trong tay áo. Lão dám ngẩng đầu thẳng Tạ Tuân, chỉ rít lên khe khẽ:

“Thanh Đức Tự Tồn… Thiếu phó… từ khi nào?”

“Từ khi ngài đem nó khỏi cung.” Tạ Tuân thản nhiên đáp.

Trước cái sự bình thản đến gai , Lương Hải Thiện lắp bắp thành lời:

“Bệ… bệ hạ…”

“Chưa .”

Chỉ hai chữ ngắn ngủi khiến sống lưng Lương Hải Thiện lạnh toát.

Cái bí mật mà lão gìn giữ suốt mười tám năm qua một ai đến, kể cả phu nhân của lão. Ấy , Tạ Tuân thể ung dung nhắc đến như thể hỏi tiết trời hôm nay . Nếu bốn chữ đó truyền đến tai Hoàng đế, cả Lương gia đều tránh khỏi tru di.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thien-tran-bat-tuy/chuong-13-danh-ran-phai-danh-bay-tac.html.]

Ngồi kế bên, Vĩnh Tú cũng khỏi nhướng mày nghi hoặc:

“Thanh Đức Tự Tồn? Hình như, cái tên .”

“Thượng…”

Lương Hải Thiện mới ngẩng phắt lên, lão Tạ nhàn nhạt đáp :

“Thượng Quan Giác.”

Không gian trong thư phòng lập tức lặng xuống. Lương Hải Thiện cũng vội vã chùng mắt xuống, dám tranh lời nữa.

Một lúc lâu , Tạ Tuân mới thong dong cất tiếng:

“Nhờ bức tranh đó… chúng mới ép c.h.ế.t Thượng Quan Giác.” Nói đoạn, mắt lão chậm rãi quét qua mặt Lương Hải Thiện. “Nếu đoán sai, tên hoạn quan đang nhắm tới thứ đó.”

Một bức họa thể dồn Thủ phụ Nội các án lăng trì, đương nhiên cũng đủ để kéo nghĩa t.ử xuống mồ với lão.

“Nếu bức họa đó thật sự hữu dụng, năm đó Thượng Quan Tịch Điệm còn sống?” Gã hất nhẹ tay áo, lạnh giọng tiếp lời:

“Hắn tìm để lật án thì mặc . Cũng chỉ là một con ch.ó thiến, lấy tranh , chẳng lẽ còn chân tướng gì?”

“Thượng Quan Tịch Điệm là yêm cẩu…” Tạ Tuân chậm rãi đặt ngón tay lên mặt bàn gỗ sưa, gõ một tiếng khẽ. Âm thanh khiến lời của Vĩnh Tú tự động tắt nghẽn giữa chừng. “… cũng là yêm cẩu do Thượng Quan Giác nuôi dạy.”

Đã tự giữ mạng cái c.h.ế.t của nghĩa phụ, Thượng Quan Tịch Điệm sớm còn là một con ch.ó chờ chủ nhân ban sống c.h.ế.t. Hắn sống để kéo vụ án năm xưa trở ánh sáng. Mà Thanh Đức Tự Tồn… khéo là thứ duy nhất thể lật ngược chân tướng.

Nếu thứ biến mất, Thượng Quan Tịch Điệm cũng tự vong mạng vì còn lý do để tiếp tục sống.

Khổ nỗi, hai kẻ mặt lão vẫn điều đó.

“Học trò của Thượng Quan Giác c.h.ế.t cả . Huống hồ, Thượng Quan gia nay cũng chỉ còn một Thượng Quan Tịch Điệm.” Lương Hải Thiện gằn giọng, đôi mắt trợn trừng ghim xuống sàn. “Dựa một bức tranh… mà lật án ư? Hoang đường!”

!” Vĩnh Tú lập tức hùa theo, đập tay xuống bàn khiến nước trong chén văng tung tóe. Gã gần như gào lên, nhưng bắt gặp ánh mắt của Tạ Tuân thì vội hạ giọng:

“Không Phụ hoàng chống lưng, con ch.ó thiến chỉ là phận nô tài, lấy tư cách gì trong triều mà kêu oan?”

“Nếu mất long sủng là c.h.ế.t… c.h.ế.t cái ngày Thượng Quan Giác lăng trì .” Tạ Tuân phản bác, lẳng lặng hai kẻ đang phừng phừng lửa giận. Khẽ thở dài một , lão lắc đầu một cái mang theo chút mệt mỏi và thương hại:

“Một hoạn quan văn thần nuôi dạy, dùng giấy mực đao kiếm để g.i.ế.c … đều vô dụng. Đánh rắn đ.á.n.h bảy tấc.”

“Ân sư, chắc gì Thanh Đức Tự Tồn là bảy tấc của ?” Vĩnh Tú chậm rãi siết c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế. “Lỡ đ.á.n.h sai bảy tấc, rắn sẽ c.ắ.n ngược đấy.”

Đánh rắn đ.á.n.h bảy tấc, đạo lý gã đương nhiên hiểu.

nếu Thanh Đức Tự Tồn thật sự là t.ử huyệt của Thượng Quan Tịch Điệm… tại suốt bao năm qua vẫn thể đầu cả triều đình? Tại thầy của cứ nhất quyết chỉ điểm về bức hoạ? Hay là… còn nội tình khác?

Nghĩ tới đây, Vĩnh Tú bất giác sang Tạ Tuân. càng , gã càng hiểu nổi vị ân sư dạy dỗ suốt nhiều năm qua.

Trước ánh mắt hoài nghi , Tạ Tuân lờ . Lão đảo mắt sang Lương Hải Thiện vẫn đang cúi mặt, nhàn nhạt nhắc nhở:

“Lương đại nhân, bức họa đó… ngài cứ cân nhắc.”

“Được.” Lương Hải Thiện bật một âm trầm, nhỏ đến mức gần như chỉ lão thấy.

Trước sự chấp thuận của Lương lão, Tạ Tuân khẽ gật đầu, vẻ hài lòng.

“Cũng còn sớm nữa.” Lão gõ ngón tay xuống bàn, nhẹ nhàng khuyên nhủ. “Lương đại nhân mau về phủ thu xếp , bệ hạ thích chậm chạp.”

Trên trán Lương Hải Thiện rỉ xuống vài giọt mồ hôi lạnh. Hoàng đế hạ chỉ, lệnh cho lão rời kinh thành khi mặt trời mọc. Nếu còn đây đoán ý Tạ Tuân, e rằng phía chờ lão Nam Giao mà là thiên lao.

“Xin cáo lui.”

Sau khi tiếng chân Lương Hải Thiện tắt hẳn, Tạ Tuân mới rót thêm . Nhấc chén lên, lão lầm bầm đúng hai chữ:

“Lư hương.”

Vĩnh Tú im lặng. Chuyện đến nước , gã thể tiếp tục kế hoạch "thọ yến" ban đầu nữa. Nghĩ kỹ xong, gã miễn cưỡng nhắm mắt , gằn giọng:

“Trong kho.”

Tạ Tuân chỉ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía đối diện thư phòng. Bên , tiếng ồn ào của Tam Hoàng t.ử phi và gia nhân vẫn dứt.

“Hoàng t.ử phi về thăm nhà, nên qua loa.”

Chén môi Tạ Tuân cạn, một tia âm trầm lóe lên trong mắt Vĩnh Tú. Cổ tay áo thêu ám vân của gã khẽ lay động trong thoáng chốc. Và phắt dậy, bước nhanh phía cửa sổ.

Tên tâm phúc túc trực bên ngoài lập tức tiến lên đón ý.

Sau những tiếng thì thầm khe khẽ, tên hạ nhân gật đầu xoay lao về phía nhà kho.

Tạ Tuân bóng lưng tên hạ nhân khuất hẳn mới phủi nhẹ vạt áo, dậy rời .

Bước khỏi cổng lớn phủ Tam Hoàng tử, tuyết trắng lập tức bủa vây hình già gầy lêu khêu của Tạ Tuân. Theo sát bên lão là hai tên tâm phúc khoác áo choàng đen, chúng lặng lẽ bám theo như những bóng ma.

Lão vươn tay trái, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ngay lập tức, tên thủ hạ bên trái tiến lên nửa bước, khẽ cúi đầu chờ lệnh.

“Đi điều tra thế ả danh kỹ Doanh Yến Lâu.” Tạ Tuân buông lời, thanh âm lạnh buốt như băng.

Lão ngửi thấy mùi.

Mùi rượu.

Mùi son phấn.

Và nó tỏa từ con yêm cẩu Thượng Quan Tịch Điệm. Một con ch.ó khi lưu luyến mùi hương của ai đó, chính là lúc nó đang bắt đầu khao khát .

Mà, thứ nguy hiểm nhất đời chính là một con ch.ó săn nhân tính. Vì khi thú hoang hỉ nộ ái ố, chấp niệm để theo đuổi, d.ụ.c vọng để lấp đầy… nó sẽ tìm cách để c.ắ.n đứt dây xích, nghịch chuyển thiên mệnh.

Nghĩ tới đó, Tạ Tuân tự gật gù với chính .

“Dò xem, yêu nữ … học nghệ từ .”

Yêu nữ đó rốt cuộc lai lịch gì mà Đông Xưởng vẫn để sống tới tận bây giờ? Bao năm nay, đại án qua tay Cửu Thiên Tuế, vụ nào cần tới mười ngày? Một con yêm cẩu quen dùng tiền trảm hậu tấu, c.ắ.n nuốt cả xương… nay thu nanh ngậm miệng.

Con ả đó chắc chắn vấn đề.

“Điều tra … những đêm Thượng Quan Tịch Điệm đến Doanh Yến Lâu, xảy chuyện gì?”

“Rõ.”

Tên thủ hạ chắp tay nhận lệnh lủi mất.

Tạ Tuân tiếp tục rảo bước cùng tên thủ hạ còn . Bước đến bên thềm kiệu, lão dừng , thong thả dùng tay vuốt nhẹ chòm râu. Tên thủ hạ bên cũng lập tức bước lên.

“Nếu biến…” Giọng Tạ Tuân trầm xuống. “Chuyển hết đầu mối sang cho Cẩm Y Vệ.”

“Rõ.”

“Trước khi , xếp thêm vây quanh lối phủ của , phủ Tam điện hạ và Thái y viện. Có bất thường, bắt sống.”

“Rõ.”

Tên tâm phúc vội vã lui , thoắt cái biến mất một tăm .

Gió Đông ùa về thổi vạt triều phục đỏ của Tạ Tuân bay phần phật, chao đảo cả cánh chim cẩm kê thêu n.g.ự.c áo. Bóng đổ từ chiếc mũ cánh chuồn đổ dài xuống hai bên tóc mai chớm sương, khéo che nụ nhã nhặn và hiền hậu của lão.

Thượng Quan Tịch Điệm trườn chỗ cất lư hương và cả Thái y viện, lão sẽ để .

_______________________________

Chú thích:

Đánh rắn đ.á.n.h bảy tấc: Là thành ngữ, nghĩa là đối phó với kẻ địch nhắm thẳng điểm yếu chí mạng. "Bảy tấc" rắn chính là vị trí của trái tim, đ.á.n.h trúng thì rắn sẽ c.h.ế.t ngay lập tức.

Nhị quỳ lục khấu: Nghi thức quỳ 2 và dập đầu 6 .

Tứ bái: Nghi thức lạy 4 .

Loading...