THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 10+11+12: Hầu Phủ Phu Nhân
Cập nhật lúc: 2026-06-01 02:47:39
Lượt xem: 281
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 10: Hầu Phủ Phu Nhân 1
Dung Hoa bước phòng Đại phu nhân, Trần ma ma tươi chào đón: "Bát tiểu thư đến ."
Đại phu nhân nàng bằng ánh mắt từ ái: "Sao đến sớm thế con?"
Dung Hoa ngoan ngoãn tiến lên thỉnh an Đại phu nhân.
Đại phu nhân : "Lại đây nào, đúng lúc con đang ở đây, hai tỷ cũng nên gặp mặt ."
Vừa dứt lời, từ gian phòng bên vén rèm bước . Dung Hoa , thiếu niên mười tuổi, ánh mắt bớt nhiều nét ngây thơ, khuôn mặt vốn nên vô lo vô nghĩ thoáng sự thâm trầm già dặn hơn tuổi, còn vẻ nghịch ngợm và tươi sáng thuần túy nữa. Có lẽ do hôm qua phạt, dáng của chút khác thường.
Không ba năm qua Hoằng Ca trải qua những gì. Bên cạnh ai thật lòng đối , gì cũng cẩn trọng, Dung Hoa bất giác cảm thấy chua xót.
Chạm ánh mắt của Dung Hoa, Hoằng Ca sững sờ.
Đại phu nhân với Hoằng Ca: "Đây là Bát tỷ tỷ của con. Trước đây tỷ ở trong phủ nên con ."
Hoằng Ca và Dung Hoa chào hỏi .
Đại phu nhân hỏi: "Con xem bộ y phục của Hoằng Ca ?"
Dung Hoa gật đầu: "Đẹp lắm ạ."
Đại phu nhân tươi rạng rỡ: "Vốn định nhờ Đại tỷ phu con xem thể cho Hoằng Ca mượn danh nghĩa Hầu phủ để Tông học , ngờ lo liệu nhanh đến thế. May mà dạo cho may sẵn mấy bộ y phục cho Hoằng Ca, nếu giờ trở tay kịp." Nhìn Hoằng Ca, giữa hai lông mày Đại phu nhân lộ vài phần hài lòng.
Hèn gì Đại phu nhân vui vẻ đến thế, thể dựa quan hệ của Phủ Nghĩa Thừa Hầu để Tông học Tả Dực, vinh dự dùng cái gì cũng đổi . Nếu Hoằng Ca tiền đồ... Dung Hoa về phía Hoằng Ca.
Hoằng Ca cũng đang nàng, trong đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên vài phần nghi hoặc.
Vừa nàng lỡ để lộ chân tình, Hoằng Ca từ bao giờ trở nên tinh ý như ?
Đại phu nhân : "Vào Tông học Tả Dực thì càng chú trọng việc học hơn."
Hoằng Ca bất giác cau mày.
Dung Hoa thầm trong bụng. Dù đổi thế nào thì bản tính ham chơi vẫn y như ngày nào.
Chuyện cũng trách Hoằng Ca , ngay cả nàng cũng chẳng thích mấy bài văn chương khô khan cứng nhắc đó, nếu vì tìm sách khác để thế thì nàng cũng chẳng thèm .
Sau Tàng Thư Lâu, đủ loại sách tạp nham, từ đó trong lòng mới gieo mầm mống phản nghịch.
Sự phản nghịch thế tục chấp nhận.
Đợi thêm một lúc lâu nữa thì Lục tiểu thư mới khoan t.h.a.i đến muộn.
Lục tiểu thư trang điểm chỉ là tỉ mỉ, đầu cài trâm bộ d.a.o bằng phỉ thúy xanh biếc đính hạt châu thương hải ôn nhuận, mặc áo khoác dài thuê thùa thạch lựu màu hồng nhạt, mày mắt phong lưu, mặt như hoa đào. Từ đầu đến chân chỗ nào là trau chuốt kỹ càng, ngay cả đôi giày thêu gấu váy cũng thấp thoáng vẻ bất phàm.
Đại phu nhân liếc Nghiên Hoa, khen nhạt một câu: "Nghiên Hoa hôm nay xinh thật đấy."
Mặt Nghiên Hoa lập tức lộ vẻ thất vọng. Nàng vốn tưởng màn trang điểm kỹ lưỡng sẽ khiến kinh ngạc, nhưng thái độ của Đại phu nhân chẳng mấy mặn mà, trong lòng đang hụt hẫng. khi sang Hoằng Ca và Dung Hoa bên cạnh, nỗi vui lập tức tan biến, vô thức lộ vẻ đắc ý.
Hoằng Ca mặc áo tay chẽn màu xanh hành, khoác áo chùng màu thiên thanh dệt hoa chìm bên ngoài, dáng một công t.ử thế gia. Nàng và Hoằng Ca cùng một chỗ mới giống thiếu gia tiểu thư của cái phủ . Còn Dung Hoa , cho dù dung mạo khá hơn một chút, nhưng mặc bộ đồ tố kỵ quê mùa, dáng vẻ hèn mọn, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của Hầu phu nhân. Các tiểu thư còn trong phủ đều còn nhỏ tuổi, gọi đến. Đại phu nhân chọn , chẳng qua cũng chỉ quanh quẩn giữa nàng và Dung Hoa.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Nghiên Hoa tự chủ mà nhếch lên.
lúc , nha báo: "Bên ngoài báo tin, Hầu phu nhân sắp tới ạ."
Đại phu nhân vội vàng dậy: "Nào, mau theo cửa nghênh đón."
Đại phu nhân , Nghiên Hoa vội vàng kéo Hoằng Ca theo , chen Dung Hoa sang một bên.
Hầu phu nhân họ Thái, xuất từ danh gia vọng tộc, tổ tiên là khai quốc công thần, nhờ quân công mà phong Vương gia khác họ, vì phạm sai lầm trong việc phò tá Vương trữ mà tước bỏ vương vị. Mấy năm nay Thái gia tuy còn hưng thịnh như , nhưng gần đây, nhờ cha của Thái thị t.ử trận nơi biên cương, nhị của Thái thị cung phi sinh Hoàng tử, tam phong Hoằng Hóa công chúa hòa , nên gia tộc Thái thị xu hướng hưng thịnh trở .
Xe ngựa của Nghĩa Thừa Hầu phu nhân dừng , Đại phu nhân lập tức tiến lên đón. Nghiên Hoa thấy ai nấy đều cung kính như , trong lòng khỏi ngưỡng mộ. Sẽ một ngày, nàng cũng hào quang như thế, khiến cả Đào phủ kính trọng nàng , nàng sẽ còn là một đứa con thứ mặt thì nịnh nọt, lưng thì bi lương nữa.
Hầu phu nhân phủ, Đại phu nhân bèn giới thiệu trong nhà. Đến lượt Nghiên Hoa, nàng tiến lên hành lễ, mỉm e lệ, mặt tựa hoa đào. Gương mặt phú quý của Hầu phu nhân lập tức nở nụ : "Ta cũng từng gặp ít tiểu thư của các dòng dõi danh gia, mà chẳng ai sánh bằng Lục tiểu thư nhà bà."
Nghiên Hoa trong lòng sướng rơn. Hầu phu nhân khen nàng như thế, Đại phu nhân cũng sẽ coi trọng nàng hơn.
Đến lượt Dung Hoa, nàng tiến lên hành lễ.
Hầu phu nhân chỉ giơ tay : "Cũng là một đứa trẻ ngoan."
Thắng thua rõ.
Nghiên Hoa thầm. Nàng vốn tưởng còn tốn chút tâm tư với Dung Hoa, giờ xem cần thiết. Dung Hoa đó cứ như khúc gỗ, ngốc nghếch chẳng thu hút sự chú ý của ai.
Đâu giống như nàng , đến cũng xuất chúng. Đại phu nhân từng nàng một trái tim linh lung, điều mà các nha đầu khác trong phủ thể so bì .
Nha dâng , lượt bày biện bánh trái. Nha , bà t.ử và các nữ quyến cận trong phủ đều cung kính hầu một bên.
Hầu phu nhân híp mắt chuyện phiếm với Đại phu nhân: "Nhà chỉ mỗi mụn con gái, lấy chồng sớm, giống như bà mấy cô con gái vây quanh, đúng là phúc."
Đại phu nhân đáp: "Nếu Phu nhân chê thì thường xuyên qua đây chơi. Bà con cái nhiều là phiền phức nhiều, ngày thường cũng lo lắng cho chúng ít."
Hầu phu nhân thở dài: "Bà , là nhà đẻ cũng ít họ hàng thích, nhưng đều ở xa, ngày thường ít qua , chuyện phiền lòng cũng chẳng trông cậy ai, chỉ bà thông gia là hiểu lòng ."
Nghiên Hoa đến đây, tim đập thình thịch. Nếu lúc Thái phu nhân nhắc đến chuyện Đại tỷ con, như chuyện của nàng coi như định một nửa.
Nào ngờ hai đến đó thì dừng , bàn sâu thêm nữa.
Đại phu nhân : "Trong phủ mời gánh hát về, Phu nhân thích ?"
Hầu phu nhân : "Nhắc mới nhớ, cũng lâu xem hát, Kinh kỳ mới nổi lên một danh đào."
Đại phu nhân : "Là đấy."
Đại phu nhân dậy dẫn Hầu phu nhân qua cửa hông phía Đông để sang Đông viện.
Nghiên Hoa, Hoằng Ca và Dung Hoa định theo thì Trần ma ma chặn ở cửa. Trần ma ma : "Đại thiếu gia và các tiểu thư cần vội."
Hoằng Ca và Dung Hoa dừng , chỉ Nghiên Hoa là vẻ mặt nôn nóng, về phía : "Bên cạnh Mẫu hầu hạ ?" Tiếng trò chuyện của Hầu phu nhân và Đại phu nhân ngày càng xa, dần dần nàng chẳng thấy gì nữa.
Trần ma ma vội lành: "Lục tiểu thư yên tâm, sẽ xảy sai sót ạ."
Lúc Nghiên Hoa mới ngộ , Đại phu nhân dẫn Hầu phu nhân chỗ khác là cho khác thấy nội dung cuộc trò chuyện. Chỉ là nàng rõ những điều họ liên quan mật thiết đến vận mệnh của mà ngóng gì, bất giác siết chặt tay.
Làm thế nào để thêm tin tức đây? Nghiên Hoa liếc Dung Hoa, lẽ còn cách khác.
Hàng ghế đầu sân khấu kịch sắp xếp hai chỗ .
Đại phu nhân và Hầu phu nhân an tọa, lúc mới dặn dò Trần ma ma: "Không cần hầu hạ bên cạnh , ngày vui hiếm , các ngươi cũng vui vẻ chút . Bảo với Đại thiếu gia và hai vị tiểu thư, tiếp Phu nhân , bọn họ xem mệt thì cứ về nghỉ ngơi."
Trần ma ma truyền đạt lời Đại phu nhân cho Hoằng Ca, Nghiên Hoa và Dung Hoa, sai bày hai bàn tiệc ở phía xa hơn một chút. Một bàn hầu hạ Hoằng Ca, Nghiên Hoa, Dung Hoa ; bàn còn bà dẫn theo các nha hầu hạ Đại thiếu gia, tiểu thư cùng với đám nha bà t.ử do Hầu phu nhân mang tới.
Qua hai vở tuồng, Hoằng Ca dẫn nha rời . Dung Hoa ung dung uống , xem kịch đến là say sưa. Nghiên Hoa thì bắt đầu cáu kỉnh: "Mấy loại quả hôm nay chẳng bằng ngày thường."
Thấy Dung Hoa phản ứng gì, Nghiên Hoa bèn nắm lấy tay nàng, tỏ vẻ ân cần: "Ở đây cũng chẳng cần chúng , tỷ cùng vườn dạo một chút nhé."
Dung Hoa dậy, thấy Trần ma ma sang, nàng giả vờ như thấy.
Đại phu nhân và Hầu phu nhân đang trò chuyện rôm rả, đám nha bà t.ử cũng vui vẻ. Dung Hoa quanh, bây giờ đúng là thời cơ để rời . Cho dù ai cuộc trò chuyện của Đại phu nhân và Hầu phu nhân thì vẫn những kênh khác để dò la manh mối.
Đám nha bà t.ử Hầu phu nhân mang theo, kiểu gì chẳng một kín miệng.
Dung Hoa liếc Tiền ma ma theo Hầu phu nhân. Trần ma ma nãy giờ vẫn với bà , chiếc vòng tay phỉ thúy trong suốt sáng nay Trần ma ma đeo cổ tay, chớp mắt cái thấy , chắc là chui túi bà .
Chỉ cần đ.á.n.h trúng sở thích là thể moi tin tức từ miệng bà , dù chỉ là một manh mối nhỏ nhoi cũng thể xâu chuỗi bộ sự việc.
Hầu phu nhân sẽ vô duyên vô cớ qua cần mẫn với Đào phủ như .
Nghĩ kỹ , hai năm nay Đào phủ tổ chức ít hỷ sự, chẳng lẽ là... Dung Hoa liếc Nghiên Hoa bên cạnh, trang điểm lộng lẫy chói mắt, chỉ sợ khác cướp mất hào quang của .
Dung Hoa khẽ . Nghiên Hoa nghĩ chuyện quá đơn giản , lên sân khấu lộng lẫy chắc nhận tràng pháo tay của cả khán phòng.
Nghiên Hoa tràn đầy tự tin, bước chân nhẹ nhàng lạ thường, nàng , Dung Hoa theo .
Qua cửa Nguyệt Động, từ xa Dung Hoa thấy một viện t.ử bên ngoài trồng hai cây phong đỏ, đó là nơi ở của Lão phu nhân. Đào gia Lão phu nhân mấy năm mắc một căn bệnh lạ, sợ nhất là tiếng ồn ào, nên tìm nơi thanh tịnh nhất trong vườn để xây viện .
Lão phu nhân từ lâu hỏi đến việc trong nhà, việc lớn nhỏ trong phủ đều giao cho Đại phu nhân quán xuyến, chỉ những dịp trọng đại mới lộ mặt một , ngày thường cũng ai quấy rầy, ngay cả việc con cháu đến thỉnh an sáng tối cũng miễn.
Dung Hoa chỉ là con nuôi bên ngoài, tên trong gia phả còn điền, nên Đại phu nhân cũng bảo nàng mắt Lão phu nhân.
Dung Hoa nhớ hồi nàng còn ở trong phủ, bệnh của Lão phu nhân nặng thế . Ba năm tu sửa viện cũng chỉ để Lão phu nhân thi thoảng đến ở cho khuây khỏa, ai ngờ bà dọn thì dọn nữa.
Lão phu nhân sinh mụn con nào cho Đào gia. Cha nàng - Đào Chính An là con trưởng dòng thứ, gửi nuôi danh nghĩa Lão phu nhân, với tư cách là đích trưởng t.ử mà thừa kế gia nghiệp. Tiếng thơm về lòng hiếu thảo của Đào Chính An đối với Đào Lão phu nhân vang xa. Mãi cho đến ba năm , khi Đào Chính An thăng chức, gia nghiệp lớn dần, hai em trai khác thể so bì với ông nữa thì cái màn " hiền con thảo" cũng trở nên bớt quan trọng. Thi thoảng màu một chút, chẳng qua là sợ ngoài đàm tiếu. Đó là mối quan hệ vi diệu giữa chính thất phu nhân và đứa con trai nhận nuôi.
Chương 11: Hầu Phủ Phu Nhân 2
Nghiên Hoa đến cửa phòng Lão phu nhân, cố ý liếc trong, mặt lập tức lộ một biểu cảm kỳ quái, đắc ý chút khinh thường. Chính thất thì chứ, cũng chỉ kết cục thế thôi. Trong cơn hoan hỉ, nàng kìm mà khoe khoang: "Dung Hoa, chắc đây chuyện của Phủ Nghĩa Thừa Hầu..." Nghiên Hoa thao thao bất tuyệt, nội dung chi tiết đến mức khiến Dung Hoa vô cùng kinh ngạc.
Một tiểu thư khuê các như Nghiên Hoa nhiều đến thế.
"Trong giới quý tộc, như Đại tỷ phu hiếm, hơn nữa hiện giờ đang Thánh thượng sủng ái."
Phủ Nghĩa Thừa Hầu những năm nay nhờ sự giúp đỡ của Thái gia, vây cánh lan rộng. Thái gia cũng mượn những mối quan hệ thông gia hào môn đại tộc để ngừng bành trướng thế lực.
Mạng lưới chằng chịt ăn sâu cả triều đình.
Bào của Nghĩa Thừa Hầu phu nhân Thái thị khi nhập cung thì Thánh thượng sủng ái, hiện sinh một Hoàng tử, phong Hoa Quý phi.
Như tia chớp xẹt qua đầu, trong lòng Dung Hoa chợt động. Tình hình chính trị hiện nay Trung cung con, ngôi vị Thái t.ử còn bỏ ngỏ, các phe phái đều ngấm ngầm đấu đá, chẳng lẽ Thái gia ...
Không do đắc ý quên hình , Nghiên Hoa : "Trước đây Mẫu , nam t.ử trong giới quý tộc đang độ tuổi kết hôn vốn ít, mối hôn sự như Phủ Nghĩa Thừa Hầu quả là hiếm . Trong những quý tộc qua với nhà , chỉ chính thất của Vũ Mục Hầu là qua cửa mất, bên ngoài đồn rằng Vũ Mục Hầu hung thần ác sát, Vũ Mục Hầu phủ , ai dám gả ..." Ý là nàng tìm bến đỗ nhất, từ nay về ai thể so bì với nàng nữa.
Nói đến đây, Nghiên Hoa liếc Dung Hoa, thấy Dung Hoa cúi đầu đỏ mặt.
Nghiên Hoa vội : "Tỷ đùa thôi, nhưng mà… tỷ thiết, đương nhiên thiếu phần của ."
Dung Hoa đành đáp lễ.
Nghiên Hoa sờ cây trâm đầu, chỉnh tóc mai: "Phải , tỷ còn chút việc, tự dạo quanh vườn nhé." Nghiên Hoa việc gì hễ đạt mục đích là lập tức mất kiên nhẫn.
Sau khi Nghiên Hoa khỏi, Mộc Cẩn lập tức tiến lên: "Tiểu thư, bây giờ là..."
Dung Hoa . Nàng tìm cách Đại phu nhân rốt cuộc gì, chỉ khi rõ chuyện, nàng mới thể tính toán cho bản .
Nàng những bản gả một cách vinh quang, mà còn Đại phu nhân coi nàng là tâm phúc, nàng Đại phu nhân chính miệng bí mật sâu kín nhất trong lòng bà .
Nàng thể nơm nớp lo sợ sống cái trạch môn nữa, nàng tôn nghiêm và tự do của riêng . Dung Hoa nhắm mắt , khóe miệng khẽ nhếch lên. Nàng lỡ một , thể sai thứ hai.
Mộc Cẩn chút sốt ruột: "Tiểu thư, rốt cuộc gì? Lỡ Đại phu nhân sai tìm , mà ở trong phòng, em thế nào?"
Dung Hoa Mộc Cẩn: "Nên thế nào thì cứ thế ."
Mộc Cẩn còn hỏi thêm nhưng Dung Hoa rời .
Đại phu nhân và Thái phu nhân đang chuyện trò việc nhà thì Trần ma ma đến bẩm báo. Đại phu nhân đành dậy cáo với Thái phu nhân, sang một bên.
Trần ma ma ghé tai Đại phu nhân thì thầm: "Đại thiếu gia và hai vị tiểu thư đều ạ."
Đại phu nhân nhướn mày.
Trần ma ma tiếp tục: "Đại thiếu gia về phòng, còn hai vị tiểu thư thì đang ở trong vườn..."
Đại phu nhân nhạt: "Cho theo... Đứa nào cũng tưởng chút thông minh vặt vãnh là thể giở trò mắt . Ta chẳng qua là cho chúng một cơ hội để hiện nguyên hình mà thôi."
Trần ma ma nịnh nọt: "Ai mà qua mắt Phu nhân chứ."
Đại phu nhân sang bàn của đám nha bà tử, Tiền ma ma do Thái phu nhân mang tới quả nhiên yên.
"Xem chỉ chúng nhận bà là kẻ tham tiền, mà còn kẻ khác cũng động tâm tư ."
Trần ma ma cũng liếc về phía đó: "Phu nhân yên tâm, lão nô chuẩn sẵn ."
"Bên phía hai tiểu thư cần theo sát quá, mồi ở đây còn sợ câu cá ? Làm kinh động đến cá thì hỏng việc."
Trần ma ma vội vàng . Vẫn là Đại phu nhân suy nghĩ chu . Trong phủ luôn kẻ trời cao đất dày, vọng tưởng qua mặt Phu nhân chuyện mờ ám. Phải Phu nhân là thông minh thế nào, cho dù thể liếc mắt thấu tâm can, cũng sẽ thủ đoạn để thử chân tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-101112-hau-phu-phu-nhan.html.]
"Lần theo dây mà bắt quả, xem xem bao nhiêu kẻ dính líu ."
Phu nhân việc bao giờ nương tay.
Đại phu nhân bên cạnh Thái phu nhân, nở nụ thiết như cũ.
Hầu phu nhân đang mải xem Hoa đán sân khấu, hồi lâu mới hồn, Đại phu nhân kìm khen ngợi: "Hoa đán xinh thế mới thấy đầu, chỉ dung mạo mà giọng hát cũng , hát nỉ non ai oán khiến xót xa."
Vị Hoa đán mày như núi xa, mặt tựa phù dung, khuôn mặt trắng ngần dán vài lọn tóc mai uốn lượn theo gò má gầy, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa khẽ mở, quả thực vài phần tiêu hồn.
Đại phu nhân ghé tai Hầu phu nhân thì thầm hai câu.
Hầu phu nhân kinh ngạc: "Thật ?"
Đại phu nhân : "Đây là danh đào của Kinh kỳ, lừa bà gì. Nếu bà thấy hát thì để theo bà về phủ, khi nào thì gọi lên hát hai chầu."
Hầu phu nhân : "Nếu bà , còn tưởng là một cô nương xinh đấy."
Lời khách sáo cần nhiều, Đại phu nhân gọi Trần ma ma đến dặn dò, bảo cả gánh hát sang Hầu phủ hầu hạ, còn chuyện tiền nong lo lót bên trong, tất nhiên cần Thái phu nhân bận tâm.
Một lát Tiền ma ma quả nhiên rời chỗ, Trần ma ma sai lặng lẽ bám theo.
Đợi khi Tiền ma ma chỗ , Trần ma ma đến bên cạnh Đại phu nhân lệnh.
Nhân lúc rảnh rỗi, Đại phu nhân hỏi Trần ma ma: "Có để mắt đến Tiền ma ma ?"
Trần ma ma gật đầu: "Vẫn luôn để mắt ạ. thấy bà tiếp xúc với hai vị tiểu thư."
Đại phu nhân trừng mắt Trần ma ma: "Chúng nó ngu đến mức tự tay ? Chắc chắn là sắp xếp sẵn, nhân lúc ai chú ý..." Đại phu nhân ngừng một chút: "Đến phòng hai vị tiểu thư xem là rõ."
Trần ma ma vội dẫn vài việc.
Đại phu nhân xuống, Hầu phu nhân mỉm tiếp: "Chuyện bà qua loa với nữa , thì cho một câu trả lời chắc chắn, Phủ Thượng thư cũng gia đình bình thường."
Đại phu nhân cụp mắt, vẻ mặt chút khó xử: "Bà xem, chuyện cũng vội , hỏi ý Lão gia và Lão phu nhân , một chủ ."
"Bà suy tính cho kỹ..." Hầu phu nhân thêm gì nữa.
Đại phu nhân một bên, cầm một củ lạc lên, tay dùng sức bóp nát lớp vỏ lụa đỏ bên ngoài. Từ khi con gái cả kết mối hôn sự , tuy Lão gia thăng chức quan thực quyền, quản lý túi tiền của Chiết Giang, nhưng bổng lộc thu Phủ Nghĩa Thừa Hầu bóc lột mất một nửa. Những chốn quan trường chi li mạt rệp , trong phủ chi bao nhiêu bạc, rốt cuộc hưởng lợi đều là Hầu phủ.
Đào phủ bọn họ là gia đình quan thế gia, kết thông gia với quý tộc vốn là chuyện gấm thêm hoa, nào ngờ kìm kẹp khắp nơi. Hôn sự của các tiểu thư trong phủ, Hầu phu nhân càng nhúng tay . Hôn sự của con ba, con tư bà nhịn hết đến khác, nhưng thể cứ mãi như thế .
Bà mấy nhắc nhở Thục Hoa, nhưng Thục Hoa mãi hiểu đạo lý trong đó. Trước đây Thục Hoa về chuyện Phủ Thượng thư, bà còn tưởng là chủ ý của Thục Hoa, ngờ là Hầu phu nhân...
Nhớ đến cây trâm phượng hoàng , nếu do nhà đẻ bà ai tranh khí thì bà cũng cần lành mặt Hầu phu nhân như . Giờ bà phóng lao thì theo lao, vạn sự do bà định đoạt.
bà thể cam chịu phận như thế.
Đại phu nhân bóc sạch sẽ củ lạc tay bỏ miệng nhai chậm rãi. Ăn cái gì cũng vội, từ từ thưởng thức mới thấy vị ngon.
Trần ma ma dẫn theo mấy nha đến chỗ Lục tiểu thư. Hương Xảo đang khâu vá ở gian ngoài, thấy Trần ma ma bèn dậy: "Ma ma, tới đây?"
Trần ma ma hỏi: "Lục tiểu thư ở đây ?"
Hương Xảo gật đầu: "Tiểu thư đang ở bên trong." Nói tiến lên vén tấm rèm pha lê.
Trần ma ma trong, quả nhiên thấy Lục tiểu thư đang ngay ngắn bàn, tay cầm bút tập trung gì đó, mặt bàn mấy tờ xong.
Trong lư hương cắm một nén hương, cũng cháy hết một đoạn nhỏ, xem Lục tiểu thư ở trong phòng một lúc lâu .
Nhìn Hương Xảo, mặt biểu cảm gì khác thường, thứ vẫn y như ngày.
Trần ma ma rụt đầu , xòa: "Đã thì phiền Lục tiểu thư nữa."
Ai ngờ dứt lời, Lục tiểu thư ngẩng đầu lên, vặn thấy bà: "Ma ma đến , tìm ?"
Trần ma ma đành bước : "Không ạ, lão nô chỉ ghé qua xem thôi." Đi đến bên cạnh Lục tiểu thư, bà cố tình liếc thứ bàn: "Tiểu thư cái gì thế, lão nô cũng hiểu."
Nghiên Hoa : "Vừa Bát kéo vườn dạo, đúng lúc ngang qua rừng mận, nhớ đến mấy bài thơ về hoa mận nên ."
Trần ma ma thấy nét chữ thanh tú, lật xem mấy tờ xong cũng đều như , bèn khoanh tay : " là tiểu thư chữ nghĩa, cho dù cho lão nô núi vàng núi bạc, lão nô cũng chịu c.h.ế.t thế ." Mọi cùng , Trần ma ma cáo : "Lão nô còn việc, xin phép ." Nói dẫn rời . Vừa đến sân, một bà t.ử hớt hải chạy tới ghé tai Trần ma ma : "Bát tiểu thư trong phòng."
Trần ma ma liếc bà t.ử : "Nha bà t.ử cả ?"
Bà t.ử đáp: "Mộc Cẩn và mấy bà t.ử thì ở đó."
Trần ma ma : "Đi, qua đó xem ."
Đoàn Trần ma ma viện của Bát tiểu thư. Mộc Cẩn vốn đang cửa, thấy Trần ma ma bèn đón đầu, Trần ma ma hỏi phủ đầu: "Bát tiểu thư ?"
Mặt Mộc Cẩn vốn trắng bệch vì lo lắng, giờ càng khó coi hơn, hồi lâu mới thốt nên lời: "Nô tỳ cũng ."
Trần ma ma cao giọng: "Không ? Ngươi hầu hạ tiểu thư kiểu gì thế hả?"
Mộc Cẩn vội : "Nô tỳ thật sự , lúc nô tỳ thì trong phòng ai." Mộc Cẩn xoắn chặt ngón tay, chiếc váy màu hồ thủy run lên bần bật, ngoài câu " " thì chẳng lời nào khác.
Trần ma ma lệnh: "Đi, theo đến chỗ Phu nhân trả lời."
Chương 12: Hầu Phủ Phu Nhân 3
Hầu phu nhân thấy giờ giấc còn sớm, bèn gọi bà t.ử nha tùy tùng hầu hạ, cả đoàn về Vương phủ.
Đại phu nhân vội sai dâng lên những món đồ tinh xảo chuẩn sẵn như chén ngọc, gấm vóc, chuỗi hạt thơm đeo tay, cùng với gánh hát hát đường hội ban nãy.
Trước khi , Hầu phu nhân sực nhớ điều gì, sai nha đưa một chiếc hộp sơn mài đỏ vẽ hoa mai lên: "Bà xem , gặp bà vui quá nên quên béng mất. Mấy hôm cung dự lễ, Nương nương nhờ mang cái cho bà."
Đại phu nhân vội vàng đón lấy, bên đường đợi cho đến khi xe ngựa của Thái phu nhân khuất bóng hẳn mới trở phủ.
Đi dọc theo hành lang tay vịn hai bên cửa Thùy Hoa nội viện, Đại phu nhân mở hộp xem. Bên trong là một cuốn "Kinh Bảo An Diên Thọ". Nhấc cuốn kinh lên, bên còn xếp gọn gàng một chiếc khăn tay, là loại gấm vóc chỉ trong cung mới dùng, đó thêu một đóa mẫu đơn.
Đại phu nhân bất giác hừ một tiếng. Năm xưa nếu thấy đứa cháu gái ngũ quan đoan trang tú lệ, chữ hiểu lễ nghĩa, lúc sinh ứng với giờ quý nhân thì bà cũng chẳng đưa nó cung. Ai ngờ nó tranh khí, đến giờ cũng chỉ là một Quý nhân nhỏ nhoi.
Trần ma ma cuốn kinh Phật, giải vây cho Đại phu nhân: "Biểu tiểu thư là hiếu thuận, cung cũng quên Phu nhân thích kinh Phật, còn nhờ mang ."
Đại phu nhân nhạt: "Hiếu thuận thì ích gì? Tốn bao nhiêu bạc mà chẳng thấy nó tiền đồ gì cả. Sắp xếp gửi thêm ít bạc , bảo nó lo lót , kiểu gì cũng nghĩ cách tranh lấy cái vị trí cao hơn."
Trần ma ma vội vàng , trong lòng thấy nỡ. Biểu tiểu thư như tiên nữ giáng trần, tâm địa thiện lương, học vấn cũng chẳng kém gì Ngũ tiểu thư trong phủ. Lúc đó bà còn đang ngẫm nghĩ nhà ai phước cưới tiểu thư như , ngờ Đại phu nhân đưa cung.
Một trầm tĩnh như mà nhờ tay Nương nương cầu cứu Đại phu nhân, xem cuộc sống trong cung nhất định vô cùng khó khăn.
Một khi lấy lòng vua, qua vài năm nhan sắc tàn phai thì coi như xong đời.
Đại phu nhân đóng nắp hộp đưa cho Trần ma ma.
Trần ma ma vội theo : "Chỗ Lục tiểu thư thì gì đáng ngờ, chỉ Bát tiểu thư là . Lão nô dẫn Mộc Cẩn tới đây, Phu nhân đích tra hỏi ?"
Đại phu nhân : "Đưa phòng ."
Đại phu nhân dẫn về, khí trong phủ lập tức trở nên căng thẳng. Đa nha bà t.ử dám sắc mặt Đại phu nhân, ai nấy đều hầu hạ cẩn trọng từng li từng tí.
Trần ma ma bẩm báo: "Lão nô cho lén tìm , ở trong vườn."
"Chỗ các tiểu thư khác thì ?"
"Cũng ."
Đại phu nhân liếc Trần ma ma: "Ngươi kể tỉ mỉ quá trình đến chỗ Lục tiểu thư cho ."
Trần ma ma vội vàng kể chi tiết, dám bỏ sót một tình tiết nào.
"Lão nô sợ giả dối nên kiểm tra kỹ lưỡng, đúng là chữ của Lục tiểu thư sai. Xem Bát tiểu thư hiềm nghi lớn hơn Lục tiểu thư. Tuy Bát tiểu thư mới phủ, nhưng Thất di nương dạng , ở bên ngoài dạy dỗ cô chút gì đó cũng là chuyện thường. Trước khi phủ ít nhiều cũng sự chuẩn , qua với nha bà t.ử phủ khác cũng gì lạ."
"Chính vì nuôi dưỡng bên ngoài, lòng càng khó đoán, nên mới bảo ngươi chú ý nhiều hơn."
Trần ma ma đáp: "Vâng." Đại phu nhân bao giờ dễ dàng tin tưởng ai. Tiểu thư dòng thứ cách một lớp da bụng đành, tận mắt thấy lớn lên thì càng khó : “Hay là gọi mấy nha tiếp xúc với Tiền ma ma đến tra hỏi?"
Đại phu nhân : "Ngươi còn sợ trong phủ chuyện đủ ít ?" Hầu phu nhân , bà ầm ĩ trong phủ, chuyện nếu truyền đến tai Hầu phủ... Bên đó lỡ cũng điều tra, chừng sẽ lôi tai mắt bà cài cắm, đằng nào cũng rắc rối. Trước khi kế hoạch của bà thực hiện, bà nảy sinh thêm rắc rối.
Mấy cận đều bà đa nghi, tất cả đều là vì chuyện của Ngũ tiểu thư. Năm xưa chuyện đó nếu Lão gia manh mối thì bà vẫn còn che mắt. Cuối cùng Ngũ tiểu thư c.h.ế.t, Lão gia đổ hết tội lên đầu bà, trách bà quản gia nghiêm, quanh năm suốt tháng kiểu gì cũng lôi vài . Mấy năm nay bà sắp biến thành chim sợ cành cong, chỉ sợ lòi một Ngũ tiểu thư thứ hai, nên chuyện gì cũng để ý, bệnh đa nghi năm nặng hơn năm . Người bên cạnh nếu chịu ơn bà thì bà tuyệt đối dùng, trong phủ qua vài thử thách bà cũng tin.
Nhớ đến Ngũ tiểu thư, Đại phu nhân hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nếu con ranh đó gây chuyện thì thà xử lý nó từ sớm còn hơn.
Trần ma ma khuôn mặt âm trầm bất định của Đại phu nhân. Trước khi Bát tiểu thư phủ, Đại phu nhân tính toán gả cô cho nhanh, nếu chuyện hôm nay là thật thì những ngày tháng của Bát tiểu thư trong phủ coi như chấm hết.
Mộc Cẩn theo , Đại phu nhân hỏi, nó cũng dám hé răng nửa lời. Đang , cảm giác sát gần, nó đầu , là Thôi chấp sự, cánh tay đau nhói, là mụ nhéo mạnh một cái.
Mộc Cẩn cũng dám kêu ca, chỉ Thôi chấp sự c.h.ử.i thầm: "Con ranh c.h.ế.t tiệt, mày gây chuyện gì ? Có thì tự nhận lấy, đừng liên lụy đến bà."
Thôi chấp sự xong, Đông Nhụy, nha bên cạnh Đại phu nhân liếc Mộc Cẩn đầy ẩn ý.
Đại phu nhân viện, thấy Xuân Nghiêu từ trong phòng . Xuân Nghiêu khâu vá giỏi, bà cố ý dặn dò nó mấy ngày nay nghĩ vài mẫu thêu mới lạ. Sắp đến đại thọ bảy mươi của Lão phu nhân, họ hàng thích khó tránh khỏi tụ tập, thể thiếu mấy món đồ chơi quà tặng.
Xuân Nghiêu thấy Đại phu nhân dẫn theo một đám hùng hổ tới, chuyện gì, vội vàng tiến lên nghênh đón. Nhìn thấy Mộc Cẩn phía sợ đến mức còn hình , trong lòng suy tính một chút bèn hiểu vài phần.
Đại phu nhân : "Hôm nay nên giao việc cho ngươi, đáng lẽ để ngươi theo Bát tiểu thư mới đúng. Xem kịch xong Bát tiểu thư vườn, giờ , liệu lạc đường ."
Xuân Nghiêu vội : "Đây là của nô tỳ, nô tỳ Bát tiểu thư ở , quên sai báo cho Phu nhân."
Đại phu nhân bất ngờ, ánh mắt d.a.o động, kỹ Xuân Nghiêu.
Xuân Nghiêu gật đầu: "Bát tiểu thư đang ở trong phòng Phu nhân ạ." Vừa dứt lời, rèm cửa lay động, Bát tiểu thư quả nhiên vén rèm bước .
Dung Hoa thấy bên ngoài là Đại phu nhân, vội vàng tiến lên hành lễ. Đại phu nhân sững sờ một chút mới trách: "Con bé , đến đây? Ta còn tưởng bọn họ lạc mất con, đang định sai nha bà t.ử tìm khắp nơi đây ."
Dung Hoa vội đáp: "Để bận tâm . Con vốn định dạo quanh vườn, ngờ đến chỗ , đúng lúc thấy Xuân Nghiêu, con nhớ chuyện hỏi tỷ nên theo đây."
Đại phu nhân : "Nếu là bình thường thì cũng thôi, hôm nay đúng lúc đám xướng ca ở nội viện, sợ con gặp nên gặp." Rồi bà đưa tay kéo Dung Hoa: "Bên ngoài lạnh, chúng nhà chuyện."
Trần ma ma thấy tìm Bát tiểu thư, những toan tính đó còn tác dụng, bèn cho lui hết những liên quan, chỉ còn hai nha đầu Hạ, Đông của phòng Đại phu nhân và Mộc Cẩn của Bát tiểu thư.
Đại phu nhân ghế chủ vị, cho Dung Hoa ghế bên . Đợi nha đầu dâng xong, Đại phu nhân bưng chén lên nhấp một ngụm, nghiêng đầu Dung Hoa uống .
Đợi Dung Hoa đặt chén xuống, Đại phu nhân mới hỏi: "Các con gì trong phòng thế?"
Dung Hoa đỏ mặt: "Cũng gì ạ, Mẫu thấy chê ."
Đang chuyện thì Xuân Nghiêu bưng giỏ kim chỉ từ ghế đẩu tròn tới, lấy một vật từ bên trong. Mọi xem, mặt gấm màu lá úa thêu một nửa nhụy hoa vàng.
Xuân Nghiêu : "Bát tiểu thư cho Phu nhân cái bao ủ ấm chân, bên trong vài đường kim mũi chỉ hiểu lắm, đúng lúc hỏi đến nô tỳ."
"Cái dùng để ủ ấm chân ?"
Dung Hoa gật đầu: "Trước đây Trần ma ma Mẫu bệnh đau chân, sợ lạnh nhất. Con cũng từng dùng cái tương tự, nghĩ đến sắp Lập đông, trời lạnh Mẫu sẽ dùng đến."
Trần ma ma bên cạnh : "Lão nô từng thấy ở chỗ Bát tiểu thư, trông tinh xảo nên buột miệng một câu, ngờ Bát tiểu thư là tâm như ."
Đại phu nhân nở nụ hiền từ: "Mau mang đây cho xem nào."
Xuân Nghiêu vội đưa đồ vật trong tay qua. Đại phu nhân ngắm nghía hồi lâu: "Người khâu vá giỏi thì tính tình cũng . Tiểu thư trong phủ ít, nhưng ai thuê thùa bằng con."
Dung Hoa Đại phu nhân khen ngợi, ngượng ngùng : "Con cũng chẳng gì nhiều, chỉ là ngày thường rảnh rỗi lôi cho vui thôi ạ."
Đại phu nhân vỗ tay Dung Hoa : "Con gái học mấy cái là nhất. Ta hồi trẻ cũng thích động kim chỉ, chỉ là giờ lớn tuổi , mắt mũi cũng kém ." Rồi bà Xuân Nghiêu: "Ta đang rầu vì trong phủ tiểu thư nào khéo tay giúp mấy việc , may mà con đến , việc giao cho con nhé."
Dung Hoa là chuyện gì, chỉ ngoan ngoãn .
Đại phu nhân : "Sắp đến sinh nhật Lão phu nhân , họ hàng thích thể thiếu màn chúc thọ." Đại phu nhân ngừng một chút tiếp: "Quà tặng cho nữ quyến là thể thiếu, trong đó một thứ tự tay mới thành ý. Xuân Nghiêu là nha đầu khéo tay nhất phủ, các con bàn bạc xem cái gì thì , cốt là chu đáo, đừng sợ phiền phức."
Dung Hoa vội : "Vâng ạ."
Đại phu nhân : "Nếu cần đến thợ thêu thì bảo Xuân Nghiêu tìm Thôi chấp sự, nhất là vài mẫu cho xem."
Nhắc đến thợ thêu, Xuân Nghiêu chột , nhớ đến hoa phù dung khăn tay và thế của , bất giác liếc Bát tiểu thư thêm vài . Nhìn Bát tiểu thư điềm đạm hòa nhã, Xuân Nghiêu thầm thấy may mắn, cũng may việc rơi xuống đầu Bát tiểu thư. Đến lúc đó nó đề xuất Bát tiểu thư giới thiệu thợ thêu kỹ pháp hoa phù dung , Bát tiểu thư phần lớn sẽ đồng ý.
Dung Hoa : "Con nhất định sẽ cố gắng hết sức."
Đại phu nhân hài lòng gật đầu: "Đường kim mũi chỉ của Lục tỷ tỷ con cũng tạm , cũng bảo nó giúp đỡ con một tay." Nói , Đại phu nhân gọi Trần ma ma: "Đi mời Lục tiểu thư tới đây."