THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 226: Nhân họa 1
Cập nhật lúc: 2026-06-24 10:39:54
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe nhắc đến "đạo sĩ xem cát hung", Dung Hoa bất giác cau mày.
Thiên hạ cứ đồn thổi đám tường tận thiên cơ, nhưng quanh quẩn , nàng từng ai nhờ lời phán của đạo sĩ mà phùng hung hóa cát, ngược chỉ thấy lừa gạt tiền của.
Bước khỏi đại điện, Dung Hoa mới xoay sang hỏi Cẩm Tú: "Đạo sĩ gì?"
Cẩm Tú lắc đầu: "Nô tỳ gần rõ, nhưng loáng thoáng đạo sĩ phu nhân mang mệnh đại phú đại quý, chỉ tiếc phận truân chuyên..."
Tiết phu nhân góa bụa từ thuở thanh xuân, chẳng lẽ ý lão là chuyện ?
Dung Hoa cùng Cẩm Tú rảo bước về phía sảnh phụ. Đám bà t.ử túc trực sẵn ở đó vội vàng xúm hầu hạ. Dung Hoa rửa tay, khăn lụa, đội chiếc mũ trùm mạng che mặt màu trắng, đó mới dẫn theo đám hạ nhân rời bằng cửa hông của ngôi chùa.
Nàng lên tiếng hỏi Cẩm Tú: "Nương gặp đạo sĩ đó ở ?"
Cẩm Tú chỉ tay về phía : "Dạ, ngay ở rừng trúc phía mặt thôi ạ."
Hôm nay xuất hành, nàng cẩn thận dặn dò đó, cớ để một gã đạo sĩ vãng lai xen ngang?
Cẩm Tú phân trần: "Đạo sĩ đó là nổi danh 'thiết khẩu trực đoán' (đoán trúng đó) nhất kinh thành dạo gần đây, lẽ là do phu nhân nhà nào đó thỉnh tới. Phu nhân nhà bước khỏi đại điện thì tình cờ gặp vị phu nhân quen cũ, bèn nán hàn huyên, thế là vô tình đụng mặt lão ."
Tiết phu nhân vốn dĩ ưa chốn ồn ào náo nhiệt, ắt hẳn là vô cùng thiết bà mới cất công bước tới chào hỏi.
Dung Hoa sai Cẩm Tú dẫn đường, mang theo vài bà t.ử tiến về phía rừng trúc. Rừng trúc chăm chút vô cùng tỉ mỉ, xen lẫn vài tấm bia đá khắc những câu kệ Phật pháp khuyên hướng thiện. Giữa rừng trúc là một tòa đình hóng mát, xa hoa lộng lẫy, chỉ dùng cột gỗ mộc mạc sơn phết, toát lên vẻ thanh tao nhã nhặn. Giữa đình trải sẵn bồ đoàn, vài vị phu nhân đang vây quanh, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng gã đạo sĩ mà Cẩm Tú nhắc đến.
Cẩm Tú hạ giọng thưa: "Lúc nãy nô tỳ gã vẫn còn ở đây, cũng trong đình, chỉ là tình cờ ngang qua rừng trúc nên nán dăm ba câu thôi ạ."
Dung Hoa gật đầu. Tiến thêm vài bước, các phu nhân trong đình thấy nàng, Dung Hoa vội vàng tiến tới thỉnh an.
Tiết phu nhân nắm tay Dung Hoa, ân cần giới thiệu với . Trong đó, Trường Hưng Hầu phu nhân là quen nhẵn mặt chốn cung đình, còn Tiết phu nhân giới thiệu là: "Đây là Trấn Uy Hầu phu nhân."
Dung Hoa uyển chuyển khom hành lễ. Hai vị phu nhân vội vàng đáp lễ. Trường Hưng Hầu phu nhân giấu nhẹm vẻ bối rối ban nãy, tươi dời câu chuyện sang Dung Hoa: "Lần đầu gặp mặt, còn tự hỏi đây là vị phu nhân nhà ai mà dung mạo mỹ lệ đến , hỏi mới là Võ Mục Hầu phu nhân.” bà tiến lên nắm tay Tiết phu nhân tình: “Từ nay chúng năng qua mới ."
Tiết phu nhân khách sáo đáp: "Mấy năm nay đ.â.m lười biếng, ít khi ngoài. Hôm nào rảnh rỗi, sẽ tiệc mời các vị phu nhân đến phủ chơi."
Nụ của Tiết phu nhân phần gượng gạo, ánh mắt cố giấu sự bồn chồn.
Trấn Uy Hầu phu nhân chỉ một bên mỉm , thỉnh thoảng đưa mắt đ.á.n.h giá Dung Hoa.
Ba vị phu nhân hàn huyên thêm đôi câu Tiết phu nhân cất lời cáo từ.
Trường Hưng Hầu phu nhân và Trấn Uy Hầu phu nhân tiễn hai con tận cổng đình.
Lên xe ngựa, Dung Hoa trải tấm nệm lông cho Tiết phu nhân . Tiết phu nhân thở dài: "Ngày thường trò chuyện cùng Trường Hưng Hầu phu nhân, lâu gặp, nên mới hàn huyên với bằng hữu cũ đôi chút."
Dung Hoa cúi đầu tủm tỉm: "Nếu nương thực sự mời đến tụ họp, con sẽ phụ nương lo liệu yến tiệc."
Tiết phu nhân gật gù: "Đợi vài hôm nữa sức khỏe Lão phu nhân khá hơn, tiết trời cũng dịu mát , quả thực nên tiệc..." Nói đến đây, bà chợt khựng , hàng chân mày khẽ cau như nhớ điều gì.
Nhân cơ hội , Dung Hoa nhẹ nhàng ướm hỏi: "Nương thế ạ?"
Tiết phu nhân khẽ lắc đầu: "Không gì, chỉ là gã đạo sĩ đó ăn hàm hồ thôi."
Nếu cứ gặng hỏi xem đạo sĩ gì, e rằng chỉ khiến Tiết phu nhân thêm áp lực, ngỡ rằng nàng cũng đang canh cánh trong lòng. Dung Hoa khẽ thở phào, mỉm : "Đã là ăn hàm hồ thì nương cần gì bận tâm."
Thấy thái độ bình thản, đầy tự tin của Dung Hoa, Tiết phu nhân sang nàng, ánh mắt mang theo vài phần dò hỏi.
Dung Hoa mỉm giải thích: "Nương thử nghĩ xem, nếu chuyện gì đám cũng thấu bằng một cái liếc mắt, triều đình khi bàn định quốc gia đại sự còn cần gì rộng đường dư luận từ văn võ bá quan nữa, cứ tìm bọn họ mà bấm quẻ là xong. Những kẻ trôi dạt chốn nhân gian, tự khắc chẳng hạng thể bước lên đài các. Lời ý thì nương cứ cho vui, còn những lời xúi quẩy thì coi như gió thoảng ngang tai, đừng để dăm ba câu vớ vẩn của bọn chúng vẩn đục tâm trạng."
Tiết phu nhân lời lẽ sắc bén của con dâu chọc : "Không ngờ con bé khéo dỗ dành khác đến thế.” bà ngừng một lát: “Gã đạo sĩ đó còn phán, ba ngày nữa kinh thành chắc chắn sẽ mưa."
Kinh thành khô hạn ròng rã bấy lâu, thiên hạ đồn đại vì chân long thiên t.ử còn ngự ở T.ử Cấm Thành, nên mây mưa cũng kéo theo đến bồi đô. Tiết trời oai bức khó chịu, ít già trẻ nhỏ đổ bệnh, cũng chính vì thế mà dạo gần đây đến chùa cầu phúc ngày một đông.
Gã đạo sĩ lấy gan hùm mật gấu ở mà dám khẳng định như đinh đóng cột ba ngày nữa sẽ đổ mưa?
Suốt dọc đường, Dung Hoa ngừng trò chuyện giải khuây cho Tiết phu nhân. Khi xe ngựa dừng cổng phủ, đôi mày đang chau của Tiết phu nhân mới giãn đôi chút.
Đưa Tiết phu nhân về phòng nghỉ ngơi, Dung Hoa qua thỉnh an Lão phu nhân mới cùng Cẩm Tú trở về viện của .
Xuân Nghiêu tinh ý chuẩn sẵn bát canh ô mai ướp lạnh.
Dung Hoa nhấp vài ngụm, cảm thấy sảng khoái hẳn lên, sang giục Cẩm Tú: "Em cũng mau lấy một bát mà uống cho mát."
Cẩm Tú mỉm . Mộc Cận nhanh nhảu bưng một bát canh đưa cho Cẩm Tú.
Xuân Nghiêu đưa chiếc khăn lạnh cho Dung Hoa lau mặt, nhẹ nhàng : "Nô tỳ sai nấu nước tắm ạ."
Dung Hoa tủm tỉm Xuân Nghiêu, quả nhiên chỉ Xuân Nghiêu là hiểu rõ tâm ý nàng nhất. Đi ngoài một chuyến, cả nóng bức khó chịu, tắm gội là nàng cảm thấy bứt rứt yên, đây là thói quen nàng mắc từ bé.
Chỉ là ngày ở Đào phủ, mỗi dùng nước tắm đều sắc mặt kẻ khác, đôi khi còn dèm pha lưng. Giờ đây ở Tiết gia, hạ nhân đều ý, luôn chủ động chuẩn sẵn sàng.
Khi Dung Hoa tắm rửa xong xuôi, Cẩm Tú cũng cất công ngóng tình hình: "Gã đạo sĩ đó phán rằng, trong nhà dạo ắt gặp họa huyết quang."
Dung Hoa sững sờ.
Hóa nàng đoán sai, cứ tưởng gã đạo sĩ đó lấy chuyện con cái để dọa dẫm, ai ngờ lão mở miệng là tai ương đẫm máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-226-nhan-hoa-1.html.]
Dung Hoa nhíu mày: "Chỉ thế thôi ?"
Cẩm Tú thưa: "Chỉ thế thôi ạ, gã đạo sĩ đó nhiều lời, xong việc liền vội vã rời ."
Không thèm vòi vĩnh tiền bạc để cầu bình an.
Thảo nào Tiết phu nhân âu sầu lo lắng đến , xem bà cũng bán tín bán nghi .
Dung Hoa đắn đo giây lát phân phó Cẩm Tú: "Em dặn dò mấy bà t.ử cùng, cấm tiệt đem những lời của gã đạo sĩ đó ngoài đồn thổi. Toàn là những lời nhảm nhí, đừng để họ mượn cớ sinh sự thị phi."
Cẩm Tú gật đầu.
Dung Hoa cân nhắc kỹ lưỡng: "Tốt nhất là cứ chuyện với Cố ma ma , xem ý ma ma thế nào." Cố ma ma vốn dày dặn kinh nghiệm xử lý những việc thế , vả mấy bà t.ử đó cũng là của Tiết phu nhân.
Cẩm Tú hiểu ngay tâm ý của Dung Hoa: "Nãi nãi cứ yên tâm, nô tỳ hiểu gì ạ."
Tối đến, Tiết Minh Duệ hạ nha trở về. Dung Hoa theo gian trong, giúp bộ áo lụa màu xanh bảo thạch mới may. Vạt áo thêu những cành hoa cỏ màu tối đứt quãng, từ xa chỉ như những hoa văn đơn giản, nhưng nếu quan sát kỹ mới thấy sự thanh thoát, tú lệ của từng chiếc lá.
Dung Hoa mỉm : "Dù cũng chỉ là thường phục mặc ở nhà, nếu Hầu gia ưng, sẽ sửa kiểu dáng đơn giản hơn."
Nam nhi vốn chuộng sự mộc mạc, màng đến sự cầu kỳ. Ấy mà, dẫu cũng nên vài bộ thanh lịch, nhã nhặn, Tiết Minh Duệ chẳng lấy một bộ nào. Hoa cỏ nhất thiết tôn lên nét yêu kiều của nữ tử, điểm xuyết vài đường thêu chìm vạt áo, tựa như một đóa mặc hoa, mang đến một vẻ thanh tao khác biệt. Nàng mấy hy vọng sẽ chịu mặc, nhưng vẫn kìm tự tay thêu thử.
Thường phục của lúc nào cũng rập khuôn theo kiểu quan phục, đôi khi đổi chút đỉnh cũng .
"Dưới thêu họa tiết gì ?"
"Dạ, là cỏ cây hoa lá."
Hắn khẽ nhướng đôi mắt hẹp dài: "Không kỹ thì khó mà nhận ."
" thế ạ."
Khóe môi Tiết Minh Duệ khẽ nhếch lên thành một nụ : "Rất nhã nhặn."
Nói cách khác là ưng ý .
Dùng xong bữa tối, hai về phòng. Thấy Tiết Minh Duệ ung dung uống , sách, Dung Hoa khỏi ngạc nhiên: "Hầu gia đến thư phòng xem công văn ?"
Hắn màng ngẩng đầu lên, tay lật nhẹ trang sách: "Không công văn để xem."
Hắn vốn luôn bận rộn trăm công nghìn việc, cớ nay rảnh rỗi thế ?
Dung Hoa cúi đầu, lén Tiết Minh Duệ một cái. Tuy miệng công vụ, nhưng dáng vẻ hề thảnh thơi như lời , dường như đang suy tính điều gì đó.
Nàng rón rén định chuồn lẹ, nhưng cổ tay một bàn tay giữ chặt .
Tiết Minh Duệ khẽ nheo mắt, ý tràn ngập: "Định trốn thế?"
Dung Hoa đỏ mặt tía tai: "Thiếp sợ phiền Hầu gia sách."
"Ngày mai sẽ đưa nàng chèo thuyền." Giọng trong trẻo, mang theo vẻ hào hứng hiếm thấy.
Sao bỗng nhiên nhã hứng chèo thuyền? Dù trong lòng , Dung Hoa vẫn khỏi e dè: "Lão phu nhân vẫn đang ốm, chúng ngoài lúc e rằng đạo."
"Sức khỏe tổ mẫu mấy hôm nay khá hơn nhiều , chỉ là do thời tiết oi bức nên trong mới khó chịu thôi.” vòng tay Tiết Minh Duệ siết chặt lấy eo nàng: “Ta sẽ viện cớ để , dẫu tổ mẫu mẫu cũng chẳng ."
"Mấy ngày nay rảnh rỗi, qua đợt cũng tình hình sẽ , với cũng từng đưa nàng chơi cả."
Ai bảo là từng? Lần mượn cớ dưỡng thương, hai chẳng trọn vẹn hai ngày riêng tư ở biệt viện đó ? Nghĩ đến đây, Dung Hoa bỗng thấy tai nhồn nhột. Tiết Minh Duệ rạng rỡ: "Lần dưỡng thương đó tính."
Lại một nữa guốc trong bụng nàng. Dung Hoa vùng vẫy thoát khỏi vòng tay , nhưng càng chống cự càng ôm chặt hơn.
"Nhị thúc phụ của nàng hiện đang nhậm chức Châu phán ở ."
Dung Hoa gật đầu: "Vâng, thúc mới nhận chức cách đây lâu."
Tiết Minh Duệ tiếp: "Với chức Châu phán quyên tiền mua , nếu nhậm chức đủ một năm, đại thần bảo lãnh, thì thể thăng lên chức Tri huyện." ngừng một lát: “Huyện Ngân ở Chiết Đông tuy xem là nơi trù phú, nhưng cũng là một nơi thích hợp để rèn giũa, tích lũy kinh nghiệm, cơ hội thăng tiến cũng dễ ăn hơn. Nàng thư hỏi ý kiến Nhị thúc phụ xem, nếu ông đồng ý, đợi khi công văn bổ nhiệm xuống, thể lên đường nhậm chức ngay lập tức."
Nhị thúc phụ Đào Chính Khiêm tuy nhút nhát, nhưng bù bản tính ngay thẳng. Nếu ông bằng lòng chịu khó chịu khổ thì quả là một cơ hội . Dung Hoa mỉm rạng rỡ: "Thật trùng hợp, sai đến vùng bãi bồi ven biển Chiết Đông để mua một mảnh đất nhiễm phèn mặn, đất đai cằn cỗi."
Tiết Minh Duệ ngạc nhiên: "Mua để gì?"
Dung Hoa đáp: "Để trồng trọt ạ."
Tiết Minh Duệ chợt nhớ đến giống cây trồng mới mà triều đình ban phát để trồng thử nghiệm: "Hôm nào hạ nha về, sẽ cùng nàng đến điền trang xem thử."
Dung Hoa ngạc nhiên: "Sao Hầu gia dạo rảnh rỗi thế?"
Tiết Minh Duệ nheo mắt : "Mọi việc chính sự giờ Trang Thân Vương và Điện các Đại học sĩ lo liệu, nha môn tự nhiên cũng vắng việc nhiều."
Hóa vì Tiết Minh Duệ theo phe Trang Thân Vương nên mới gạt rìa? Nói nghĩa là Trang Thân Vương hiện đang thao túng triều chính ?
Cứ đà , bước tiếp theo của Trang Thân Vương chắc chắn là mượn cớ để loại trừ phe phái đối lập.
Tình thế căng thẳng đến , lẽ nào lời tiên tri của gã đạo sĩ sẽ ứng nghiệm?