THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 284: Liễu ám hoa minh 1
Cập nhật lúc: 2026-06-24 10:41:27
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dung Hoa khẽ hướng mắt về phía Triệu Tuyên Hoàn.
Bình tâm mà , khi mối quan hệ giữa Thục Hoa và Triệu Tuyên Hoàn chẳng hề tương kính như tân như lời đồn đại bên ngoài, lòng oán hận của nàng đối với cũng tựa lúc nào mà dần nhạt phai .
Thế nhưng, trong lòng còn hận nữa cũng chẳng nghĩa là nàng vẫn thể ở bên .
Bởi lẽ dẫu Triệu Tuyên Hoàn cũng cưới Thục Hoa và trở thành tỷ phu của nàng .
Nàng tuyệt đối thể cúi đầu Thục Hoa, càng thể để tỷ tỷ đích xuất đè đầu cưỡi cổ suốt đời, để lúc nào cũng nhắc nhở nàng rằng kiếp nàng hại c.h.ế.t, còn kiếp cho .
Mối tình giữa nàng và Triệu Tuyên Hoàn vốn hạ màn khi nàng đ.á.n.h đổi bằng cả mạng sống ở kiếp .
Giờ đây nàng còn dũng khí để đ.á.n.h cược tất cả đoạn tình cảm nữa, bởi dẫu bất chấp tất cả thì , liệu cuối cùng đổi thứ hằng mong ?
Trải qua một kiếp thương đau, nàng chẳng thể dễ dàng trao trọn lòng tin cho bất kỳ ai thêm nữa.
Dung Hoa của hiện tại trở nên cẩn trọng và dè dặt hơn, còn nét kiêu kỳ, bướng bỉnh thuở xưa, và càng là Vinh Hoa cứ hễ thấy nụ của là trái tim đập liên hồi như nai con chạy loạn.
Cảnh còn mất, nàng chỉ thể bước tiếp về phía , chứ chẳng thể cứ mãi đau đáu hướng về quá khứ.
"Ta quả thực nhận nàng bướng bỉnh đến nhường ." Triệu Tuyên Hoàn khẽ nở nụ bất lực: “Lần ở Triệu phủ, gặng hỏi nàng là ai nhưng nàng nhất quyết thừa nhận, thà rằng đ.á.n.h cược cả việc gả phủ Thượng thư chứ quyết chẳng chịu cho sự thật..."
Triệu Tuyên Hoàn thu nụ , giọng trầm xuống: "Trên đời liệu ai như , bỏ lỡ một đủ mà nay bỏ lỡ thêm thứ hai."
Khi Thục Hoa chủ động đề nghị nạp Dung Hoa , vì trong lòng tràn ngập hình bóng của Vinh Hoa kiếp nên chẳng thể dung nạp thêm bất kỳ ai khác.
Bản vốn cưới thêm thê nên cũng chẳng hề để tâm đến lời Thục Hoa .
Hắn ngờ mà ngày đêm mong nhớ nay hình đổi dạng và ngay mặt thế .
Nếu như , dẫu cướp đoạt cũng sẽ giành bằng nàng về bên cạnh. Chỉ cần cưới nàng thì nàng sẽ chẳng thể nào trốn chạy khỏi nữa.
"Nàng rõ ràng là khiến hối hận cả đời mà." Triệu Tuyên Hoàn khẽ , nụ đầy chua xót.
Dung Hoa mím chặt môi, đôi mắt trong vắt bỗng chốc phủ lên một lớp sương mù mờ ảo.
"Đừng , đừng rơi lệ vì nữa, đáng ."
Được ngắm nàng như thế , dốc hết sức lực để tương trợ nàng một tay, đây là điều mà ngay cả trong mơ cũng từng dám xa vọng, con quả thực nên quá tham lam.
Khi tin nàng lâm bạo bệnh, từng nghĩ sẽ tìm những vị lang trung giỏi nhất về chữa trị cho nàng, nào ngờ ngay đó là hung tin ập đến.
Lúc c.h.ế.t lặng, chỉ ước thể đ.á.n.h đổi tất cả những gì để đổi lấy mạng sống cho nàng.
Giờ đây nàng đang sờ sờ mặt , tuy gần ngay mắt mà chẳng thể đưa tay chạm , nhưng cam lòng mãn nguyện lắm .
Nụ môi Triệu Tuyên Hoàn nhạt dần, khẽ thầm thì: "Nàng cần gì , chỉ thổ lộ hết những lời giấu kín trong lòng, như mới thể thanh thản buông tay."
Tên hầu dìu Triệu Tuyên Hoàn tựa tảng đá giả sơn, Dung Hoa thúc giục: "Nàng mau về , kẻo khác thấy ."
Để mặc ở đây một bỏ như , Dung Hoa tự thấy nổi. Dẫu cho là một xa lạ vì cứu nàng mà thương thì nàng cũng sẽ tìm cách cứu giúp, huống chi nàng kẻ sắt đá vô tình.
"Chàng cố chịu đựng thêm một lát, lang trung sắp đến ."
Triệu Tuyên Hoàn chỉ chứ gì, đối với lúc , sinh t.ử chẳng còn quan trọng nữa.
Hoàng quý phi xảy chuyện kéo theo phụ và cả tộc họ Thái đều vạ lây. Hoàng thượng ngầm cho phép Trang vương xử lý vụ thì nhất định sẽ điều tra tới cùng để một kết quả rõ ràng.
Một khi Hoàng quý phi thất thế, gia tộc còn là gánh nặng ép buộc nữa, phụ và mẫu cũng sẽ chẳng thể dùng hai chữ hiếu nghĩa để áp đặt lên , chuyện đối với xem như đến hồi kết thúc.
Triệu Tuyên Hoàn mỉm Dung Hoa. Nàng quả thực là một nữ t.ử mắt . Tiết Minh Duệ ngoài mặt vẻ là một cô thần lẻ loi lạc lõng giữa triều đình, nhưng thực chất cái sự cô độc chắc là thật, tranh giành trái chính là cách tranh giành khôn ngoan nhất. Chỉ là một khi dính dáng đến hoàng vị thì vạn phần nguy hiểm.
"Sau nàng thật cẩn trọng, đừng bao giờ dễ dàng từ bỏ hy vọng."
Nhớ khoảnh khắc tận mắt chứng kiến nàng định dùng cây trâm đ.â.m cổ, tim lúc gần như ngừng đập... Cũng may là nàng kịp nhận giọng của ...
"Mọi chuyện chung quy sự công bằng chứ." Dung Hoa Triệu Tuyên Hoàn: “Huynh xong tâm sự của , thì tiếp theo hãy lời ."
Dứt lời, nàng bật dậy và dặn dò tên hầu của : "Ta gọi mấy qua đây giúp một tay."
Triệu Tuyên Hoàn vội cản : "Hiện tại trong phủ đang hỗn loạn như thế, nàng mà tìm lang trung, hơn nữa bên ngoài còn rõ tình hình ..."
Dung Hoa khẽ mỉm trấn an: "Ta tự cách của ." Nói đoạn, nàng liền xoay bước ngoài.
Dung Hoa trở căn nhà mái lộc đỉnh ở bên cạnh gọi Thường Phùng Xuân đang ở trong viện tới, dặn dò: "Thị tòng cận của Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử báo thế t.ử thương, hiện đang ở phía tảng đá giả sơn . Ngươi mau dẫn theo vài qua đó khênh thế t.ử gia sang bên mai viên nghỉ ngơi."
Thường Phùng Xuân lập tức chọn hai gã gia nhân đắc lực, tìm một tấm cánh cửa trải lên đó một lớp nệm dày vội vã hướng về phía giả sơn.
Ở phía bên , Dung Hoa cũng tuyển vài vị bà tử, bảo Xuân Nghiêu chuẩn sẵn t.h.u.ố.c men cùng vải bông sạch sẽ giao cho bọn họ mang theo.
Xuân Nghiêu cẩn thận căn dặn: "Tình hình rốt cuộc thì khi hầu hạ xong xuôi nhớ về báo một tiếng cho thiếu phu nhân nhé."
Mấy vị bà t.ử trải qua một phen kinh hoàng nên chẳng cần Xuân Nghiêu dông dài, bọn họ đều hiểu rõ Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử vì tới giúp đỡ Tiết phủ nên mới thương, bởi trong lòng tự khắc thêm phần kính trọng, liền vội đáp: "Thiếu phu nhân cứ yên tâm, chúng nô tỳ nhất định sẽ tận tâm tận lực phục dịch."
Dung Hoa chăm sóc cho Tiết Diệc Quyên sốt ruột ngóng trông tin tức. Chẳng bao lâu , một vị bà t.ử bước phòng bẩm báo: "Bọn nô tỳ cố hết sức băng bó vết thương , điều thương thế của thế t.ử xem chừng còn hung hiểm hơn cả Cửu tiểu thư nhiều."
Trong lòng nàng thầm lo lắng, lúc thể mời vị lang trung nào phủ .
Chờ thêm chừng một tuần , bỗng thấy tiếng vọng từ bên ngoài: "Tứ lão gia, thiếu phu nhân cùng Cửu tiểu thư đều đang ở trong ạ."
Lòng Dung Hoa mừng rỡ khôn xiết, hóa là Tiết Sùng Kiệt tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-284-lieu-am-hoa-minh-1.html.]
Trông thấy Dung Hoa vẫn bình an vu sự, Tiết Sùng Kiệt cũng thở phào nhẹ nhõm một .
Dung Hoa vội vàng bước tới hỏi thăm tình hình của lão phu nhân.
Tiết Sùng Kiệt đáp: "Cũng may trong kinh thành còn vài nhà thế giao đáng tin cậy, mượn cỗ xe ngựa đưa lão phu nhân tới trang viên ." Nói đoạn, ông khẽ khựng tiếp: "Người ở trang viên cũng xuống núi tiếp ứng chu đáo nên chắc chắn xảy sơ suất gì ."
Dung Hoa liếc vị đang đeo hòm t.h.u.ố.c phía Tiết Sùng Kiệt, liền hỏi: "Tứ thúc phụ mời lang trung tới ?"
Tiết Sùng Kiệt gật đầu: "Vốn dĩ là mời tới để chẩn trị cho lão phu nhân, nhưng mẫu dặn dẫn ông phủ xem , đề phòng trong phủ cần dùng đến."
Quả thực may mắn nhờ lão phu nhân chu , bằng với tình thế hỗn loạn chẳng đến bao giờ mới thể thỉnh lang trung tới cứu .
Dung Hoa vội vàng thỉnh lang trung xem vết thương cho Tiết Diệc Quyên, đó thuật chuyện của Triệu Tuyên Hoàn: "Lần đều nhờ hai vị thế t.ử tay tương trợ, bằng chúng sớm nhóm quan binh bắt ."
Tiết Sùng Kiệt liền cau mày, lo lắng hỏi: "Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử thương ư? Hiện giờ đang ở ?"
Dung Hoa đáp: "Ta bảo các bà t.ử dìu thế t.ử sang an tọa bên mai viên, điều bọn họ báo thì thương thế vẻ nguy kịch."
Tiết Sùng Kiệt ngẩn , ái ngại sang vị lang trung rảo bước tới hỏi: "Vết thương của Cửu tiểu thư thế nào ?"
Vị lang trung ôn tồn trả lời: "Đã dùng qua t.h.u.ố.c cầm m.á.u nên tạm thời gì đáng ngại. Chút nữa sẽ kê hai đơn thuốc, một thang để rửa vết thương, một thang dùng để uống trong, còn bao giờ mới thể lành hẳn thì xem chuyển biến khi uống t.h.u.ố.c ..."
Tiết Sùng Kiệt thở phào một tiếng sang dặn Dung Hoa: "Cháu hãy ở đây chăm nom Diệc Quyên, tình hình bên chỗ thế t.ử nghiêm trọng hơn, dẫn lang trung qua đó xem bệnh ."
Tứ thúc phụ vốn là xa trông rộng và nghĩ cho đại cục, ông ở đây gánh vác là nàng thể yên tâm .
Tiết Sùng Kiệt dẫn theo lang trung tới mai viên thì thê t.ử của Phùng Lập Xương cũng rước một vị thầy t.h.u.ố.c từ y quán trong phủ.
Vừa cửa, bà liền vội vã bẩm báo: "Nô tỳ rõ tình hình của Cửu tiểu thư nên vị lang trung mang theo một ít thảo dược, lát nữa bốc xong đơn là thể sắc cho tiểu thư dùng ngay ạ."
Dung Hoa liền dặn dò bà Phùng: "Tứ lão gia mời đại phu xem thương thế cho Cửu tiểu thư ." Nói đến đây nàng khẽ ngừng một nhịp bảo tiếp: "Nghĩa Thừa Hầu thế t.ử thương nặng hơn nhiều, Tứ lão gia cùng vị lang trung qua đó . Ngươi hãy đưa vị cùng sang bên xem giúp sức gì ."
Thê t.ử của Phùng Lập Xương vội dẫn vị thầy t.h.u.ố.c lập tức theo.
…
"Thế t.ử gia..." Trong cơn mê man, Triệu Tuyên Hoàn mang máng thấy tiếng thì thầm bên tai.
Có đang cẩn thận xem xét vết thương , lúc chỉ cảm thấy vùng bụng đau đớn đến mức như mất tri giác.
Thật kỳ lạ, khi nãy trò chuyện cùng Dung Hoa chẳng thấy đau đớn đến nhường , mãi đến khi bóng dáng nàng khuất dạng, gian xung quanh chìm tĩnh lặng thì mới kìm mà rên rỉ lên vài tiếng đầy đớn đau.
Tiết Sùng Kiệt khẽ giọng : "Ta là Tiết Sùng Kiệt, xếp hàng thứ tư trong phủ, từng duyên gặp gỡ thế t.ử gia vài ."
Triệu Tuyên Hoàn cố gắng mở mắt rõ gương mặt của Tiết Sùng Kiệt khẽ gật đầu chào.
Lời Tiết Sùng Kiệt dứt, bức rèm cửa bỗng nhiên vén lên, một vị bà t.ử bước bẩm: "Tứ lão gia, thiếu phu nhân sai nô tỳ dẫn vị sang đây trợ giúp một tay ạ."
Triệu Tuyên Hoàn đưa mắt vị đại phu cùng mớ thảo d.ư.ợ.c tay bà tử, khóe môi bất giác thoáng hiện một nét nhạt, ngờ Dung Hoa thực sự bản lĩnh mời lang trung phủ giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế .
Thê t.ử của Phùng Lập Xương tiếp lời: "Thiếu phu nhân còn đặc biệt dặn dò, hễ vị cần đến loại d.ư.ợ.c liệu nào cứ việc lên tiếng, trong phủ chúng vẫn còn dự trữ ít bí d.ư.ợ.c quý giá."
Vị lang trung khi xem mạch liền chau mày bảo: "Hiện giờ vẫn thể khẳng định liệu tổn thương đến nội phủ , nhưng việc cấp bách nhất mắt là cầm m.á.u cái ."
Tiết Sùng Kiệt vội vã giục giã: "Vậy thì mau sắc t.h.u.ố.c cầm m.á.u mang lên đây."
Tầm của Triệu Tuyên Hoàn bắt đầu mờ mịt , thế nhưng bóng dáng của Dung Hoa trong tâm trí trái càng thêm phần rõ nét.
Nữ t.ử đời mấy ai sở hữu gan và bản lĩnh như nàng, một trấn giữ cả tòa phủ , thà ngọc vỡ chứ quyết ngói lành, dẫu thấy quan binh hung hãn xông cũng chẳng mảy may kinh sợ.
Hắn tuy thành nhiều năm nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến cảnh Dung Hoa một tay gánh vác đại cục vẫn khỏi kinh ngạc, từ tới nay từng một nữ t.ử phòng khuê thể kiên cường những việc kinh thiên động địa như ...
Tiết Minh Duệ đúng là phúc phần trời ban, nếu như năm xưa bản thêm chút can đảm và quyết đoán thì lẽ tất cả những điều thuộc về .
…
Gương mặt Từ Đại nhuốm đầy m.á.u tươi, chỉ kịp dùng ống tay áo quệt ngang một cái vội vã bước phòng bẩm báo: "Số quan binh đều kéo truy đuổi vị thế t.ử gia ạ."
Chuyện An vương mưu đồ tạo phản thì vị thế t.ử hiển nhiên là nắm rõ nhất, giờ đây thế t.ử sang trợ giúp Tiết gia, chứng tỏ phản đối hành vi đại nghịch bất đạo của phụ .
Hai cha con bất đồng lập trường khiến An vương lúc sợ tổn thương ái tử, lo lắng thế t.ử sẽ thoát ngoài tiết lộ cơ mật.
Việc An vương thể uy h.i.ế.p Tiết Minh Duệ, để lạc mất đứa con trai duy nhất khiến cho kế hoạch mưu phản của lão xuất hiện vô lỗ hổng lớn.
"Hãy phái tìm cách giúp thế t.ử thoát khỏi vòng vây, chọn lấy một con chiến mã thật giao cho để tìm đường tháo chạy."
An vương gây đại họa tày đình thế , An vương thế t.ử quả thực còn con đường lui nào khác ngoài việc tìm cách tiến cung để tạ tội và giải thích rõ ràng ngự tiền.
An vương lún sâu bước đường cùng như ngày hôm nay, thực chất là bởi kẻ sớm giăng sẵn một cái bẫy rập tinh vi chờ lão sa chân .
Còn về kết cục của lão thì đành trông chờ xem hoàng thượng liệu còn chút tơ vương, đoái hoài gì đến tình cốt nhục thâm sâu mà thôi.
Từ Đại mệnh đáp: "Thiếu phu nhân cứ yên tâm, trong chuồng ngựa của phủ vẫn còn mấy thớt tuấn mã khỏe."
Mãi đến khi trời sắp tảng sáng Từ Đại mới trở về bẩm : "Thế t.ử thuận lợi rời khỏi phủ, đám quan binh cũng rầm rộ đuổi theo ngoài ."
Xem An vương buộc từ bỏ đại kế mưu phản, hiện tại lão chỉ đang cuống cuồng tìm cách để che mắt thiên hạ nhằm bít mút tai tiếng mà thôi.
Trong lòng Dung Hoa bỗng thắt , nàng chợt nhớ tới Tiết Nhị thái thái bèn vội hỏi: "Vẫn tin tức gì của Nhị thái thái ?"