THỨ NAN TÒNG MỆNH - Chương 8 + 9: Đối Sách

Cập nhật lúc: 2026-06-01 02:47:38
Lượt xem: 244

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8: Đối Sách 1

Mọi dạo trong vườn một lúc với Đại phu nhân thì Trần ma ma ghé tai bà nhỏ vài câu, Đại phu nhân mới cho giải tán.

Xuân Nghiêu đưa Dung Hoa về phòng. Nàng xuống thì một nha đầu bưng lên. Nha đầu trông ngoan ngoãn, mày ngài mắt phượng toát lên vẻ lanh lợi, quy củ hành lễ thỉnh an Dung Hoa.

Xuân Nghiêu lúc mới giới thiệu: "Nha đầu tên là Mộc Cẩn, do Chu ma ma tuyển chọn lên. Tay chân nhanh nhẹn, tướng mạo cũng , tiểu thư dùng thử xem , nếu việc thì giữ bên ."

Dung Hoa gật đầu. Vậy là bên cạnh nàng cũng chính thức một nha cận.

Xuân Nghiêu tiếp: "Vẫn còn một đồ đạc Đại phu nhân ban thưởng sắp xếp xong, em lo liệu cho thỏa hầu hạ tiểu thư ."

Sau khi Xuân Nghiêu ngoài, trong phòng chỉ còn Dung Hoa và Mộc Cẩn.

Dung Hoa bưng chén lên nhấp một ngụm. Mộc Cẩn ngoan ngoãn quỳ xuống đ.ấ.m chân cho nàng. Bàn tay xoa bóp đến đầu gối chân một lúc, Mộc Cẩn ngẩng đầu lên hỏi: “Trời lạnh thế , vết thương cũ của tiểu thư đau ?"

Hồi nhỏ, Bát tiểu thư từng ngã gãy chân , cứ đến ngày trở trời là chỗ xương gãy đau nhức dữ dội. Lúc Dung Hoa mới tái sinh xác , vết thương cũ đang tái phát, Di nương mua t.h.u.ố.c rượu từ ngoại quốc về, xoa bóp mấy mới đỡ dần.

Mấy năm qua nàng dần quen với di chứng , chút đau đớn âm ỉ nàng sớm chẳng để tâm.

"Đỡ nhiều , đau lắm ."

Cái tên Mộc Cẩn là do nàng đặt. Năm đó, nàng đến bãi tha ma thăm nơi chôn cất mà Đào phủ dành cho , tình cờ gặp Mộc Cẩn đang thoi thóp ở đó nên cứu mang về. Tính cũng là một cái duyên.

Mộc Cẩn dậy : "Tiểu thư, cuối cùng em cũng gặp ."

Gặp nha đầu tâm phúc, gương mặt Dung Hoa cũng thoáng hiện nụ , nhưng nụ vụt tắt nhanh: "Chẳng bảo đợi nghĩ cách xin em về ? Con bé to gan thế?"

Thấy Dung Hoa nghiêm mặt, Mộc Cẩn vội vàng nài nỉ: "Tiểu thư của em, em cẩn thận mà. Từ lúc phủ, em vẫn luôn hiếu kính với Chu ma ma, chỉ đợi đến ngày hôm nay thôi."

Dung Hoa thở dài. Cũng may Chu ma ma là kẻ tham tiền, nàng là Bát tiểu thư nuôi bên ngoài, địa vị thấp kém nên Đại phu nhân dặn dò gì, Mộc Cẩn mới cơ hội lách luật.

Chuyện là may mắn. Nếu sai sót gì khiến Mộc Cẩn thể đến chỗ nàng thì xin về sẽ gặp muôn vàn trắc trở. Vậy mà nha đầu vẫn còn sợ.

Mộc Cẩn thì thầm: "Tiểu thư, tối qua thật sự dọa em sợ c.h.ế.t khiếp. May mà nhanh trí nghĩ cách thoát ."

Nhắc đến chuyện , Dung Hoa sực nhớ : "Em ngóng bệnh tình của Cẩm Tú thế nào ?"

Mộc Cẩn lắc đầu: "Thầy t.h.u.ố.c trong phủ kê đơn nhưng uống mãi thấy đỡ, cả ngày cứ giường sảng. Nghe Chu ma ma bảo, nếu qua vài ngày nữa vẫn khỏi thì sẽ khiêng khỏi phủ."

Nàng ngờ Cẩm Tú bệnh nặng đến thế.

Mộc Cẩn tiếp lời: "Cũng chẳng trách , Cẩm Tú ngày thường vốn nhát gan. Mọi đều bảo cô gà hóa cuốc, nhưng cô nhất quyết tin."

Mắt thấy tai , Cẩm Tú sẽ dễ dàng tin lời khác. Nếu cứ thế đuổi khỏi phủ, gia đình Cẩm Tú chắc bỏ tiền chữa trị tiếp, điều kiện bên ngoài kém xa trong phủ... Dung Hoa nhíu mày, nàng thể mới phủ hại c.h.ế.t một mạng .

Mộc Cẩn biểu cảm gương mặt Dung Hoa. Lúc nàng mơ màng mở mắt ở bãi tha ma năm đó, tiểu thư cũng nhíu mày trầm tư y hệt như bây giờ.

Mộc Cẩn giật thon thót: "Tiểu thư, đừng dại mà mặt. Cẩm Tú là của phòng Đại phu nhân, quản . Hơn nữa mới chân ướt chân ráo phủ, Đại phu nhân đang soi xét nhất cử nhất động của đấy."

"Bây giờ cũng chẳng còn cách nào khác, khuyên hết lời , cho dù gì cô cũng lọt tai . Nếu tiểu thư thương xót, chi bằng đợi cô khỏi phủ hãy tìm cách gửi ít bạc cho gia đình, bảo họ mời thầy t.h.u.ố.c giỏi mà chữa trị."

Nói thì dễ, nhưng khi ngoài , nàng dùng quan hệ bên ngoài gửi tiền liệu giữ bí mật ? Bên ngoài tai vách mạch rừng, chuyện trong phủ xong thì ngoài càng lắm trắc trở. Hơn nữa, tâm bệnh của Cẩm Tú ngoài nàng thì ai chữa .

"Tiểu thư..."

Dung Hoa lắc đầu, Mộc Cẩn khuyên cũng vô ích.

"Chuyện khác trong phủ thì ?"

"Gần đây Lục tiểu thư và Tứ di nương qua với hai ."

Nghiên Hoa xưa nay vốn xa lánh ruột, bỗng nhiên qua thiết... Quả nhiên giống như nàng dự đoán.

Mộc Cẩn hạ thấp giọng: "Có một Chu ma ma uống say lảm nhảm, bảo rằng nếu Đại tiểu thư mãi tin vui, chắc chắn sẽ chọn thêm một tiểu thư trong phủ đưa sang đó..."

Hầu phủ nơi tầm thường. Tuy đó chỉ là phận lẽ, nhưng nếu sinh con trai thì sẽ Đại tiểu thư nhận nuôi đích trưởng tử, tương lai thừa kế tước vị.

, điều kiện tiên quyết là Đại tiểu thư thực sự thể sinh con trai. Canh bạc quá mạo hiểm. Huống hồ Nghiên Hoa vốn kiêu ngạo, cam tâm lẽ? Trong chuyện chắc chắn còn uẩn khúc gì đó khiến Nghiên Hoa sẵn sàng dốc lực để tranh giành.

Dung Hoa nhớ thái độ của Triệu Tuyên Hoàn đối với Đại tiểu thư. Hay là Tứ di nương manh mối gì? Nàng vốn cũng nghi ngờ tại ba năm nay Đại tiểu thư thai, lẽ nào liên quan đến ?

"Còn về Nhị tiểu thư, sức khỏe yếu nên ít khi ngoài. Trên trong phủ đều yêu quý cô . Mỗi khi đến ngày giỗ Ngũ tiểu thư, cô đều sai nha đốt chút tiền giấy. Mặc dù Đại phu nhân ghét chuyện .” Mộc Cẩn khẩy: “nhưng , ai bảo đó là Nhị tiểu thư, cục thịt trong tim của Đại phu nhân chứ."

"Hạ nhân các tiểu thư trong phủ việc gì khó khăn đều tìm đến Nhị tiểu thư. Lời của Nhị tiểu thư mặt Đại phu nhân là trọng lượng nhất."

Dung Hoa gật đầu: "Ta ."

Trong phủ từ xuống , ai mà chẳng lấy lòng đích nữ. Giờ Đại tỷ xuất giá, chỉ còn Nhị tỷ, nếu Nhị tỷ che chở, tương lai chắc chắn sẽ nơi chốn .

Năm xưa, bọn họ đều ghen tị vì nàng một chị em như thế.

Ngón tay Dung Hoa mân mê vân mây chén .

Xuân Nghiêu sắp xếp đồ đạc xong xuôi, mang sổ sách đến cho Dung Hoa xem. Trong sổ liệt kê những đồ vật trong phòng và tiền tiêu hàng tháng của nàng.

Xuân Nghiêu : "Tiểu thư Đào phủ mỗi tháng hai lượng bạc, ngoài còn một món đồ quý Đại phu nhân sai mang tới, em cất tủ trong buồng." Nói , Xuân Nghiêu đưa chìa khóa .

Dung Hoa ngẩng đầu mỉm , nhận lấy chìa khóa mà còn đưa luôn cuốn sổ tay cho Xuân Nghiêu: “Ta mới đến, cũng chẳng hiểu quy củ trong phủ. Có em bên cạnh mới yên tâm đôi chút. Mấy thứ vẫn là nhờ em quản giúp , khi nào cần dùng đến cái gì, em cứ nhắc nhở ."

Xuân Nghiêu kinh ngạc nhận lấy cuốn sổ.

Các tiểu thư trong phủ ai cũng tìm cách nắm quyền hành trong tay... dẫu tiền bạc cũng là thứ để mua chuộc lòng . Vậy mà Bát tiểu thư giao hết cho nó quản lý. Ai cũng nó là do Đại phu nhân phái tới, nhưng Bát tiểu thư dường như chẳng hề đề phòng nó chút nào.

Chưa từng sống trong phủ, Bát tiểu thư đúng là tính toán cho bản .

Xuân Nghiêu cất chìa khóa xong thì tiếng bên ngoài: "Trần ma ma đến."

Nha đầu trực cửa vén rèm, Trần ma ma bước , ánh mắt đảo một vòng dừng mặt Dung Hoa: "Đại phu nhân sai đến báo một tiếng, ngày mai trong phủ khách quý tới." Thấy Dung Hoa vẻ hiểu, bà thêm: "Đại phu nhân bảo các tiểu thư cũng đến cho náo nhiệt."

Dung Hoa vội vàng dậy, ngoan ngoãn .

Dặn dò xong, mắt Trần ma ma sắc lẻm, thấy bên tay Dung Hoa một vật lạ, hoa văn thêu đó , bèn hỏi: "Vật bàn Bát tiểu thư là cái gì thế?"

Dung Hoa theo ánh mắt Trần ma ma, mỉm : "Hồi nhỏ ngã gãy chân, giờ sợ lạnh, cái dùng để chườm chân đau đấy ạ." Vừa , Dung Hoa lật mặt trong của món đồ , để lộ lớp lót: "Khi nào cần dùng thì bỏ tro than mịn đốt nóng cái túi chườm lên chân."

Mắt Trần ma ma sáng lên: "Lại còn công dụng thế ."

Dung Hoa đáp: "Vâng, ban đầu cũng chỉ tro than tác dụng, mới nghĩ cách . Lớp lót quá dày cũng quá mỏng, bên trong còn bỏ thêm ít tro ngải cứu trộn với dầu t.h.u.ố.c thì mới ."

Trần ma ma cầm lên xem, đồ bảo vệ chân của Bát tiểu thư quả nhiên tinh xảo. Trước đây Đại phu nhân cũng từng một cái tương tự, nhưng thấy hiệu quả lắm nên bỏ xó. Cái của Bát tiểu thư khéo léo thế , dùng hiệu nghiệm hơn .

Trần ma ma trả đồ cho Dung Hoa: "Đại phu nhân cũng bệnh đau chân, dùng bao nhiêu cách cũng đỡ, mà trời thì ngày càng lạnh ."

Nói nửa chừng bỏ lửng, Trần ma ma ẩn ý: "Ta còn sang chỗ Nhị thiếu gia đưa đồ, xin phép ."

Trần ma ma rời . Lúc rèm cửa vén lên, Dung Hoa thấy một nha bưng mấy cái chai lọ theo bà .

Xuân Nghiêu tiễn Trần ma ma cửa, thở dài: "Chắc là Nhị thiếu gia học hành , phạt ."

Tim Dung Hoa thắt . Hoằng Ca.

Đứa em trai ngoan ngoãn, thiện lương thích những bài văn cổ lỗ sĩ trong sách vở, chỉ thường quấn lấy nàng đòi d.a.o găm bằng cành cây. Tuy cùng một sinh nhưng tình cảm hai chị em sâu đậm. Mấy năm nay nàng thường nhớ đến nụ của Hoằng Ca mỗi khi ngẩng mặt lên cầu xin nàng, nụ mềm mại, ấm áp và đầy vẻ ỷ .

Nàng và Hoằng Ca đều giống , từ nhỏ mất . Nhìn Hoằng Ca, nàng luôn nhớ đến bản hồi nhỏ, cảm thấy vô cùng xót xa. 

Ngày nàng giúp Hoằng Ca học bài. Mỗi xong bài tập thầy giao, nàng giúp nó ôn tập thêm thì nó chịu. Nàng giả vờ dọa: "Đợi Cha kiểm tra bài, thuộc là phạt đấy nhé."

Hoằng Ca tinh nghịch: "Không , Ngũ tỷ tỷ giúp mà, sợ gì hết."

Dung Hoa nhớ cảnh tượng ngày xưa, nghĩ đến hiện tại...

Con trải qua kiếp nạn mới trở nên bình tĩnh và kiên cường hơn.

Tuy Đại phu nhân nhận Hoằng Ca con đích tôn, bề ngoài thì cưng chiều hết mực, nhưng bà xưa nay khẩu Phật tâm xà, đối với Hoằng Ca tuyệt đối nửa phần thật lòng.

Nàng thể trơ mắt Đại phu nhân thao túng tất cả.

Dung Hoa cầm kim chỉ lên bắt đầu thêu thùa, Mộc Cẩn bên cạnh hầu hạ. Dung Hoa tỉ mỉ, Xuân Nghiêu cũng dám phiền, bèn lui gian ngoài.

Trong phòng phút chốc trở nên yên tĩnh.

Trước đó Đại phu nhân dặn Xuân Nghiêu chú ý Bát tiểu thư nhiều hơn, nên Xuân Nghiêu dám lơ là. Có mấy nó lén vén rèm , chỉ thấy Bát tiểu thư đang chăm chú thuê thùa, gì bất thường, nó mới rời khỏi phòng ngoài.

lúc nha đầu bên phòng Đại phu nhân sang tìm Xuân Nghiêu hỏi về mẫu thêu khăn tay, Xuân Nghiêu gọi cô , lén hỏi thăm tình hình của Cẩm Tú. Hai bên ngoài chuyện một lúc.

Mộc Cẩn rón rén bước khỏi buồng trong, nấp cánh cửa rõ mồn một câu chuyện của bọn họ.

Dung Hoa vẫn cúi đầu thuê thùa.

Mộc Cẩn bước : "Là chuyện của Cẩm Tú. Đại phu nhân cho báo tin cho gia đình cô , bảo ngày mai đến đón về."

Dung Hoa vặn thêu đến nhụy hoa, mũi kim cuối cùng nhẹ nhàng đ.â.m xuống đài hoa, tạo nên vẻ kiều diễm ướt át.

Nhanh thật.

Một lúc Xuân Nghiêu phòng, đến chậu than gẩy thêm than lò sưởi tay cho Dung Hoa. Vừa , vẻ mặt nó thẫn thờ.

Mãi đến khi đưa lò sưởi tận tay Dung Hoa, Xuân Nghiêu mới : "Lát nữa chắc em xin phép tiểu thư ngoài một chút."

Dung Hoa ngẩng đầu hỏi: "Có chuyện gì thế?"

Xuân Nghiêu đáp: "Cẩm Tú sắp ngoài phủ dưỡng bệnh mấy ngày, khi em qua thăm cô một chút."

Dung Hoa tỏ vẻ ngạc nhiên: "Bệnh của Cẩm Tú vẫn đỡ ?"

Xuân Nghiêu lắc đầu. Nó và Cẩm Tú đều việc trong phòng Đại phu nhân, bình thường tuy thiết lắm nhưng nó Cẩm Tú bản tính , thật thà, giờ thấy kết cục của cô như , trong lòng khỏi buồn bã.

Mộc Cẩn như chợt nhớ điều gì: "Hồi nhỏ nhà , những t.h.u.ố.c thang vô hiệu là do phúc mỏng, qua kiếp nạn, đôi khi nhờ dính chút phúc khí của khác mới khỏi ."

Xuân Nghiêu buột miệng: "Còn chuyện đó ?"

Mộc Cẩn gật đầu: "Ta cũng chỉ các cụ thôi. Phải tìm một chuỗi hạt Phật, nhờ phúc tụng kinh văn, đặt bên gối bệnh để họ dính chút phúc, may thì khỏi."

Dung Hoa ngẫm nghĩ : "Ta một chuỗi hạt Phật đây." Nàng buồng trong, lấy từ trong hộp một chuỗi hạt T.ử đàn.

Dung Hoa đưa chuỗi hạt cho Xuân Nghiêu: "Nếu cách khả thi thì em cứ mang chuỗi hạt . Bệnh của Cẩm Tú dù cũng liên quan đến , trong lòng cũng áy náy lắm."

Mộc Cẩn thấy Bát tiểu thư , đành cầm lấy chuỗi hạt.

" mà... nên nhờ ai tụng kinh thì đây?"

Mộc Cẩn suy nghĩ một lát bỗng : "Trong phủ còn ai phúc khí hơn đó nữa chứ."

Đương nhiên là... Đại phu nhân.

Chương 9: Đối Sách 2

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/thu-nan-tong-menh/chuong-8-9-doi-sach.html.]

Xuân Nghiêu mang chuỗi hạt đến chỗ Đại phu nhân, trình bày rõ ngọn ngành.

Trần ma ma : "Cách giờ từng ai , nhưng mấy bài t.h.u.ố.c dân gian kiểu cũng thiếu."

Đại phu nhân đưa tay nhận lấy chuỗi hạt, suy nghĩ một chút lộ vẻ đau lòng, thở dài: “Con bé Cẩm Tú hầu hạ bên cạnh cũng một thời gian , thật sự nỡ. Chỉ là trong phủ đông , ngày thường ồn ào náo loạn, tiện cho việc dưỡng bệnh."

Trần ma ma vội : "Phu nhân yên tâm, chuyện bên ngoài lão nô sắp xếp thỏa . Tiền t.h.u.ố.c thang cho Cẩm Tú một đồng cũng thiếu. Lão nô sẽ dặn dò nhà nó chăm sóc cẩn thận, đợi khỏe hẵng phủ."

Đại phu nhân : "Tuy tận tình nhưng trong lòng vẫn thấy thương con bé." Bà vân vê chuỗi hạt trong tay: "Tụng vài bài kinh cũng chẳng khó khăn gì, cứ thử xem , coi như cũng tận một phần tâm ý, lỡ như ..."

Trần ma ma tiếp lời: "Được Phu nhân quan tâm đến thế cũng là phúc phận của Cẩm Tú ."

Đại phu nhân nữa, nhắm mắt , tràng hạt trong tay lẩm nhẩm hai biến kinh văn, đó đưa cho Xuân Nghiêu: "Ngươi mang thử xem, nếu linh nghiệm cũng đừng quá đau lòng."

Xuân Nghiêu .

Vừa định lui thì Đại phu nhân bỗng hỏi: "Ngươi chuỗi hạt là của Bát tiểu thư?"

Xuân Nghiêu đáp: "Vâng, là của Bát tiểu thư ạ."

Đại phu nhân hỏi: "Nói là Bát tiểu thư tin Phật?"

Xuân Nghiêu gật đầu: "Ngoài chuỗi hạt , chỗ Bát tiểu thư còn vài cuốn kinh Phật, hương Phật và lư hương. Tối qua khi ngủ, Bát tiểu thư còn bảo nô tỳ thắp một nén hương nữa ạ."

Đại phu nhân im lặng, hồi lâu mới khẽ gật đầu: "Tin Phật là , con cũng đức tin mới ."

Xuân Nghiêu mang chuỗi hạt đưa cho Cẩm Tú. Trong phòng chỉ còn Đại phu nhân và Trần ma ma trò chuyện.

"Chuyện ngày mai chuẩn xong ?"

Trần ma ma đáp: "Đã sắp xếp thỏa cả ạ, các tiểu thư cũng thông báo."

Đại phu nhân nhấp ngụm : "Sức khỏe Dao Hoa , trong phủ cũng chỉ còn Lục nha đầu và Bát nha đầu."

Trần ma ma vội đáp: "Vâng."

"Chuyện quan trọng hơn tất thảy, thể chọn sai ."

Trần ma ma đáp: "Vâng."

Đại phu nhân nheo mắt: "Ai cũng đoán già đoán non xem rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì."

Trần ma ma : " ai ngờ suy nghĩ thật sự trong lòng Phu nhân ..."

Đại phu nhân : "Cũng chắc. Lão gia sủng ái ai, lỡ miệng chút gì đó... Người trong phủ cậy sủng ái mà sinh kiêu, toan tính điều gì, chuyện như đây từng xảy ."

Trần ma ma nhớ đến Ngũ tiểu thư năm xưa, mà dám cậy sự sủng ái của Lão gia để lén lút đính ước chung với nam nhân.

Đại phu nhân liếc Trần ma ma: "Dạo Lục tiểu thư đến đây chuyên cần đấy."

Trần ma ma đáp: "Vâng, trưa nay còn nhờ biếu lão nô một hũ dưa muối quê nhà, lão nô còn đang tính nên trả ." Lục tiểu thư cũng quá nôn nóng , sáng sớm tinh mơ chạy đến lóc ỉ ôi, đừng là Đại phu nhân, ngay cả bà qua cũng thừa là thật giả.

Đại phu nhân trầm giọng: "Hồ đồ! Nó biếu thì ngươi cứ nhận, nếu yên tâm." Bà nhạt: "Cái cũng chẳng gì, chẳng qua là ngươi đỡ vài câu mặt thôi."

"Ta ghét nhất là kẻ toan tính lưng , cài cắm tai mắt ngóng lung tung, lén lút những chuyện an phận. Nhất là những kẻ bề ngoài trông vẻ ngoan ngoãn, chắc bên trong thực sự lời."

Đuôi mắt Đại phu nhân nhếch lên: "Ta là mượn bữa tiệc ngày mai để xem xem kẻ nào sẽ hành động."

Trần ma ma ghé tai Đại phu nhân thì thầm vài câu: "Người xem như ..." Giọng nhỏ dần. Đại phu nhân mỉm , lông mày cũng dần giãn .

...

Cẩm Tú Trần ma ma bố trí ở một gian phòng hạ nhân tương đối sạch sẽ, cắt cử hai nha luân phiên chăm sóc. Trần ma ma cho báo tin ngày mai gia đình Cẩm Tú đến đón, cũng sắp nên trong phủ chẳng còn ai tận tình hầu hạ, chỉ đến giờ thì mang t.h.u.ố.c thang tới.

Cẩm Tú mở mắt trừng trừng. Lúc thì ả cảm thấy cả nhẹ bẫng như con diều sắp bay lên trời, chỉ cần cắt đứt sợi dây liên kết là sẽ bay mất dạng; lúc thấy thể nặng trịch, ngay cả sức để thở cũng còn.

Ả mệt , mệt mỏi quá đỗi, nhưng dám nhắm mắt. Dường như chỉ cần nhắm mắt , bóng tối vô tận sẽ lập tức nuốt chửng lấy ả.

Ả sợ hãi. Năm xưa ả lén cuộc trò chuyện của Đại phu nhân và Trần ma ma bên ngoài cửa sổ, kết quả là đêm hôm đó, Ngũ tiểu thư mắc bạo bệnh qua đời.

Lẽ ả nên báo cho Ngũ tiểu thư , nếu ả , lẽ Ngũ tiểu thư c.h.ế.t.

Ả chỉ là quá sợ hãi. Cái phủ dường như con mắt đang chằm chằm , ả dám động đậy, càng dám sai một bước.

Bây giờ Ngũ tiểu thư trở về, là vì oán hận ả, chắc chắn là oán hận ả.

Trong cơn mê man, Cẩm Tú thấy gọi tên . Ả cố sức đầu , mắt dường như một bóng , nhưng mãi rõ.

"Cẩm Tú.” giọng đó trong trẻo: “Ta ngươi thấy gì trong phòng Ngũ tiểu thư."

Câu nhẹ tênh khiến ả giật bừng tỉnh.

Cảnh tượng mắt bỗng trở nên rõ ràng. Ả thấy một đôi mắt trong veo, đó là... Bát tiểu thư.

Bát tiểu thư lấy một chiếc khăn lụa trắng, gió nhẹ thổi qua, chiếc khăn lụa phủ lên mặt nàng.

Tim Cẩm Tú thắt . Cảnh tượng đêm hôm đó ùa về trong tâm trí, ả với tất cả , nhưng ai tin cả.

"Cẩm Tú." Bát tiểu thư mỉm , nụ ấm áp và bình yên: “Cẩm Tú, mà ngươi thấy là ."

Cẩm Tú mất một lúc lâu mới hồn cú sốc.

"Là ."

Sẽ ai miêu tả chuyện rõ ràng như , ai chi tiết đến thế, trừ khi đó cũng ở trong cùng một căn phòng... Bát tiểu thư dám? Sao dám tất cả lúc ? Chẳng lẽ Bát tiểu thư sợ ả chạy đến mách lẻo với Đại phu nhân ...

Ánh mắt Bát tiểu thư trong vắt, hề chút do dự sợ hãi nào.

"Cẩm Tú, quyết định sự sống c.h.ế.t chỉ bản ngươi thôi. Với khác thì mạng sống của ngươi chẳng đáng là gì, nhưng với ngươi, sinh mạng chỉ một, duy nhất một thôi."

Cẩm Tú hồn , mắt trống rỗng, chẳng còn ai ở đó nữa.

Một lát , bên ngoài tiếng bước chân khe khẽ. Cẩm Tú đầu , thấy Xuân Nghiêu cầm một chuỗi hạt Phật về phía .

Tiếng của Xuân Nghiêu dần lọt tai: "Chuỗi hạt là Bát tiểu thư đưa... Đại phu nhân tụng kinh văn ... Ta đặt gối cho ngươi, sẽ linh nghiệm..."

Xuân Nghiêu cất kỹ chuỗi hạt, vài lời an ủi rời .

Cẩm Tú chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời, cuối cùng cũng nặng nề khép mắt .

...

Sáng sớm hôm , các tiểu thư trong phủ dậy sớm chải chuốt trang điểm.

Nha chải đầu lui xuống, Mộc Cẩn chỉnh ngọc bội bên eo cho Bát tiểu thư, : "Nghe trong phủ đồn, Nhị thiếu gia Cô gia tiến cử Tông học Tả Dực, nơi chỉ dành cho con em quý tộc."

Một lát , bà t.ử bên ngoài chuyện với Mộc Cẩn: “Hầu phu nhân đến phủ, cần chuẩn kỹ càng cho tiểu thư. Đại phu nhân dặn , mặt khách quý đừng để thất lễ."

Nói , nha đầu phía bưng lên một chiếc hộp sơn mài đỏ vẽ vàng khảm xà cừ.

"Đây là đồ Đại phu nhân sai mang tới."

Mộc Cẩn gật đầu nhận lấy.

Bà t.ử : "Nhị thiếu gia cũng sẽ tham dự. Bát tiểu thư và Nhị thiếu gia từng gặp mặt, cô ở bên cạnh Bát tiểu thư nhớ nhắc nhở cho kỹ."

Mộc Cẩn .

Vào trong phòng, nhân lúc Xuân Nghiêu mặt, Mộc Cẩn thì thầm với Dung Hoa: "Quả nhiên là của Hầu phủ đến, hèn gì long trọng thế." Rồi mở chiếc hộp tay cho Dung Hoa xem.

Trong hộp ba cây trâm bộ dao, vài đóa hoa cung đình bằng lụa và mấy cái kẹp tóc đính châu ngọc hình bướm.

Mộc Cẩn mà thích thú: "Tiểu thư xem nên đeo cái nào? Hay là bộ y phục nào rực rỡ hơn chút? Chiếc áo khoác dài in hoa tường vi xanh lam vẻ ..."

Dung Hoa dậy: "Đến giờ thỉnh an Mẫu ."

Hầu phu nhân đến phủ, Đại phu nhân thể dẫn nàng tiếp khách? Theo lý mà , nàng mới phủ, nhiều quy tắc còn thạo, kiểu gì cũng thể cho nàng xuất hiện ở trường hợp long trọng thế . Đã còn sai bà t.ử mang tặng những thứ , đối với nàng thế là quá ưu ái .

Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì? E rằng chỉ đơn giản là thử thách nàng.

Vạn biến bất ly kỳ tông, nàng chỉ cần một đứa con gái ngoan ngoãn, phục tùng thì sẽ sai .

Dung Hoa bước khỏi viện, Mộc Cẩn vội vã theo: “Tiểu thư, rốt cuộc dự tính gì? Hầu phu nhân qua phủ là cơ hội . Với dung mạo của tiểu thư, trang điểm lên chắc chắn sẽ khiến Hầu phu nhân chú ý. Hơn nữa Đại phu nhân gửi mấy thứ tới, chẳng rõ ràng các tiểu thư ăn vận xinh để Hầu phu nhân ngắm ?"

Dung Hoa nhạt giọng: "Khiến Hầu phu nhân thích thì cái gì?"

Mộc Cẩn trợn tròn mắt. Tuy nó ở bên cạnh Bát tiểu thư lâu, nhưng cũng Bát tiểu thư tình ý với Cô gia của Hầu phủ. Năm đó Di nương kể, khi Bát tiểu thư tin Đại tỷ kết hôn với Cô gia, mặt mày tái mét dọa . Thất di nương còn khuyên Bát tiểu thư: "Ai bảo là tiểu thư đích xuất, sinh cái mệnh đó. Tuy là dòng dõi quý tộc sa sút, nhưng tổ tiên từng tước vị, một ngày..."

Kết quả Thất di nương trúng phóc.

Bây giờ cơ hội đang ở ngay mắt. Đại tiểu thư sinh mụn con nào, nếu là nhà thường dân thì thôi, đằng đích trưởng t.ử nhà họ Triệu là thừa kế tước vị, Đại phu nhân vì củng cố địa vị cho Đại tiểu thư chắc chắn sẽ hành động, thể nào tin tưởng ngoài dòng tộc .

"Không tộc , ắt lòng khác", câu Mộc Cẩn cũng từng .

Mộc Cẩn tiếp: "Với tài mạo của tiểu thư, cửa sinh con trai trưởng, vị trí chính thất sớm muộn gì cũng là của tiểu thư."

"Ai cũng bảo Cô gia lấy vợ lẽ là vì Đại tiểu thư, nhưng ai mà chẳng , trong 'Thất xuất' (bảy điều phép bỏ vợ) chẳng một điều là 'Ghen tuông' ?"

Dung Hoa liếc Mộc Cẩn: "Em mà cũng 'Thất xuất' cơ ?"

Mộc Cẩn đỏ mặt, cúi đầu lí nhí: "Em cũng chỉ mấy bà t.ử khua môi múa mép thôi ạ."

"Làm chính thất thì chứ?" Dung Hoa tua rua đèn lồng đỏ đang đung đưa trong gió, dáng vẻ yểu điệu thướt tha.

Nhớ cảnh tượng đầu gặp gỡ, đôi mắt trong veo của tựa như dòng sông trăng, gió nhẹ thổi qua, tà áo bay bay, dáng tuấn nhã như cây ngọc đón gió.

Bao nhiêu gặp gỡ, ánh mắt đều mang ý , chan chứa thâm tình.

Nàng từng lén nghĩ đến chuyện gả cho , cùng đầu bạc răng long.

Chỉ là bây giờ...

Mộc Cẩn kinh ngạc: "Chẳng lẽ tiểu thư gả Nghĩa Thừa Hầu phủ ? còn mối hôn sự nào hơn nữa."

Dung Hoa mỉm : "Chưa chắc ."

Người như Đại phu nhân sẽ đặt cược tất cả Nghĩa Thừa Hầu phủ.

Huống hồ, Nghĩa Thừa Hầu phủ mấy năm nay... cũng bình thường.

Vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, quả thực quá mạo hiểm.

Lông mày Mộc Cẩn khẽ giật: "Nói như , tiểu thư thế Đại phu nhân thích hơn ?"

Cứ quy quy củ củ thế tuy an nhưng quá chậm. Muốn tiếp cận trái tim một , chắc cần cẩn trọng như thế: “Ta cách nhanh hơn."

...

 

Loading...