Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:34:59
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận tuyết đầu tiên của năm nay đến sớm lạ thường. Mới tháng mười một mà lớp tuyết đọng sắp ngập ngang mắt cá chân.
Trời đất xám xịt, sương tuyết bay mù mịt giữa cơn gió rét căm căm.
Nhân lực ở Phật đường vốn chẳng bao nhiêu. Trời đổ tuyết, bất kể là cung nữ thái giám đều gác công việc đang dang dở để quét dọn , kẻo các chủ t.ử vô ý trượt ngã.
"Nô tỳ thỉnh an Lâm Tiệp dư." Giọng thỉnh an của Vũ Hi vang lên run rẩy.
Lâm Tiệp dư khẽ gật đầu. Nàng thăng vị phân nên trông vẻ tâm trạng đang . Dẫu , dù tâm trạng thì nàng vẫn luôn thích gây khó dễ cho Vũ Hi.
Đã mấy tháng ròng rã, Vũ Hi thực sự thể chịu đựng nổi nữa. Từng lúc đêm hôm khuya khoắt, nàng bện quần áo thành thừng, chỉ mong buông xuôi một cho xong cõi đời. Nàng thử tới mấy bận mà vắt nổi quần áo lên xà nhà, mãi đến thứ sáu mới vắt lên thì tiếng động lớn nên đ.á.n.h thức ba cung nữ cùng phòng.
Bọn họ xúm khuyên can nàng, an ủi rằng cứ ráng nhẫn nhịn đến tháng tám tháng chín mùa hè năm là thôi. Tới lúc đó trong cung sẽ thả một lứa cung nữ xuất cung, còn lứa mới tuyển đợi đến đầu tháng mười mới tiến cung . Nhân lực khi sẽ khuyết một mảng lớn, chỉ cần cầu xin ma ma quản sự nhét thêm chút bạc để xin sang việc ở cung của nương nương khác thì Lâm mỹ nhân sẽ chẳng với tay tới nữa.
Nàng cũng từng nghĩ như và cũng từng kể lể với ma ma chưởng sự. Ma ma thương tình nhưng cũng hết cách, chỉ đành khuyên nàng tự cầu xin Lâm mỹ nhân tha thứ.
Nàng xin . Thế nhưng Lâm mỹ nhân chỉ bộ dạng lóc t.h.ả.m thiết của nàng, vô cùng nghiêm túc buông một câu: "Thì ngươi cũng đau ? Ta còn tưởng chỉ đau thôi chứ."
Thần kinh Vũ Hi căng như dây đàn, cả khuôn mặt đỏ bừng lên. Lâm Tiệp dư hất cằm chỉ đôi giày của . Vũ Hi hiểu ý, vội quỳ rạp xuống dùng tay phủi sạch lớp tuyết bám giày nàng .
Lâm Tiệp dư lạnh nhạt lên tiếng: "Giày vớ của ướt . Vừa nãy lúc bước lên còn suýt nữa ngã một vấp. Phạt ngươi từ giờ đến lúc mặt trời mọc ngày mai một quét sạch bộ tuyết đọng ngọn núi nhỏ ."
Tuyết mới bắt đầu rơi từ tối hôm qua, bây giờ đang là sáng sớm, bọn họ cũng mới thức dậy việc, thể dọn sạch sành sanh ngay lập tức ? nàng thừa biện bạch cũng vô ích nên đành cam chịu nhẫn nhịn.
"Khoan !" Một giọng quen thuộc vang lên khiến Lâm Tiệp dư giật ngoảnh . Nàng vội vàng nhún hành lễ: "Thần thỉnh an Quý phi nương nương, nương nương vạn an."
Quý phi cho nàng bình ngay như khi mà cất giọng chất vấn đầy vẻ khó chịu: "Đang yên đang lành, ngươi phạt con bé gì?"
Lâm Tiệp dư khôi phục vẻ bình tĩnh, điềm nhiên đáp: "Nô tỳ đó ướt giày vớ của thần ." Giọng điệu của nàng hết sức kiên định, y như thật .
Quý phi cau mày: "Bổn cung thấy hết . Lâm Tiệp dư cũng khó quá đáng. Cho dù con bé quét tuyết liên tục từ tối hôm qua đến giờ cũng chẳng thể dọn sạch ngay trong chớp nhoáng như . Nếu Lâm Tiệp dư sợ ướt giày ướt vớ thì lùi một hai ngày hẵng ngoài, đợi vài bữa nữa tuyết tan hết là xong."
"Vâng." Lâm Tiệp dư đáp gọn lỏn.
Quý phi thái độ hờ hững của nàng chọc giận. Nàng cao giọng mắng: "Lâm Tiệp dư cậy bệ hạ sủng ái nên sinh kiêu ? Ngươi tự ý bậy, hà khắc với cung nhân, uổng công ngày ngày niệm kinh bái Phật. Lòng từ bi của nhà Phật ngươi học hết ? Phạt ngươi Phật đường tĩnh tọa một canh giờ, niệm kinh ngẫm hành vi của cho ráng mà kiểm điểm bản ."
"Vâng." Giọng điệu của Lâm Tiệp dư vẫn lạnh tanh màng hỉ nộ.
Quý phi giận mà trút liền bồi thêm: "Lần nếu còn để bổn cung thấy ngươi càn thì là nữa mà là . Đứng mà vẫn nhớ đời thì quỳ."
"Vâng, thần ." Lâm Tiệp dư cúi gằm mặt đáp.
Sáng sớm ngày rước một bụng tức, Quý phi chẳng còn tâm trí mà cầu phúc nữa. Nàng xoay bước xuống núi, lên kiệu thẳng một mạch đến Phượng Minh cung. Vừa bước qua cửa, nàng ném phịch chiếc lò sưởi tay xuống bàn.
Công chúa đang ôm chăn ngủ nướng trong noãn các tiếng động lớn giật choàng tỉnh dậy. Hoàng hậu khẽ vuốt ve mái tóc Công chúa để trấn an con, sang bất đắc dĩ : "Thư Vân, ai trêu chọc gì thế mà cứ hầm hầm hố hố ."
Lúc mới bước , Quý phi để ý Công chúa đang ở trong phòng. Nàng ngượng ngùng nhặt chiếc lò sưởi lên nhưng bỏ thể diện để xin một đứa trẻ, đành lảng sang chuyện khác: "Trương mẫu phi còn tưởng con đang ở các Công chúa nên sai An Hòa mang kẹo mè xững qua cho con . Con ăn ? Mau về phòng của con ."
Công chúa rúc lòng mẫu hậu nũng nịu: "Không , chỗ mẫu hậu ấm hơn. Trương mẫu phi bảo tỷ An Hòa mang kẹo qua đây ạ?"
Hoàng hậu dịu dàng : "Lát nữa mẫu hậu qua thỉnh an hoàng tổ mẫu của con. Con chọn giúp mẫu hậu một chiếc áo choàng thật dày ?"
"Ưm... ạ." Công chúa chần chừ một lát cũng chịu chui khỏi chăn. Cô bé thích nhất là lúc mẫu hậu mặc đồ màu sáng, nhưng mẫu hậu chọn mấy tông màu tối nghiêm túc quá đỗi. Cô bé quyết định sẽ chọn cho mẫu hậu chiếc áo choàng dày màu cam .
Cung nữ Dịch Nhạn theo Công chúa ngoài tiện tay khép cửa .
Cơn giận của Quý phi vơi quá nửa nhưng nàng vẫn hậm hực mách: "Thần Phật đường cầu phúc thì đụng mặt Lâm Tiệp dư. Cô vô cớ gây sự, chê tuyết đất quét sạch ướt giày vớ của ả phạt một cung nữ tự dọn sạch bộ tuyết đọng ở hậu sơn."
Động tác bóc quýt của Hoàng hậu khựng . Nàng từ tốn bảo: "Cô xích mích với mấy cung nữ ở Phật đường, chuyện bổn cung ."
"Hả?" Quý phi nhướng mày ngẩn một chớp mắt: “À đúng , thần quên mất đây ả xuất là cung nữ. Nếu nương nương , còn mặc kệ quản?"
"Bổn cung nghĩ cách quản thế nào." Hoàng hậu rũ mắt đặt quả quýt đang bóc dở xuống. Lúc đầu quả thực là vì hết cách nên mới bỏ mặc, về suốt một thời gian dài chẳng thấy ai nhắc tới nữa nên nàng cũng quên béng mất.
Nàng chậm rãi giải thích: "Ngày đám cung nữ cũng chỉ giở mấy trò hành hạ vụn vặt với cô . Muốn bảo là vi phạm cung quy thì cũng chẳng đến mức. Muội bảo bổn cung phạt, bổn cung thực sự phạt thế nào cho . Lâm Tiệp dư đang ôm cục tức trong lòng, phạt nhẹ thì cô cam tâm, phạt nặng thì cung nhân oán thán. Chuyện mà đến tai bệ hạ thì chỉ e bất lợi cho Lâm Tiệp dư. Bổn cung thiết nghĩ chi bằng cứ nhắm mắt ngơ coi như . Chỉ cần Lâm Tiệp dư gì quá trớn thì cứ để mặc cô . Mấy cung nữ cũng chỉ là gieo gió gặt bão mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-11.html.]
Quý phi thể tin nổi đây là quyết định của Hoàng hậu. Nàng đập bàn đ.á.n.h chát một cái, bức xúc : "Nương nương thể hồ đồ như ! Khoan bàn đến chuyện nếu thực sự bắt một cung nữ dọn sạch tuyết cả hậu sơn thì dẫn tới ốm đau bệnh tật khó chữa . Cứ cho là ả đáng đời mặc xác ả , nhưng trải qua chuyện , lẽ nào Lâm Tiệp dư sẽ nước lấn tới, ngày càng hống hách ngang ngược hơn ? Về nương nương còn quản nổi cô nữa ?"
Hoàng hậu tiếng đập bàn cho giật nảy , tim đập thình thịch. Nàng nhắm mắt xoa xoa thái dương: "Muội bình tĩnh một chút . Tỷ tỷ sắp ngũ tuần , chịu nổi cái kiểu giật đùng đùng của ."
"Vâng, thần ." Quý phi xìu giọng.
Hoàng hậu thở dài: "Chuyện đúng là của bổn cung. Có lẽ do già sinh lẩm cẩm, nhiều việc cứ lực bất tòng tâm."
Quý phi nôn nóng hỏi: "Vậy nương nương định tính ?"
Hoàng hậu day trán cân nhắc: "Lâm Tiệp dư đám cung nữ đó hành hạ suốt ba năm trời. Nếu cứ thế dễ dàng cho qua thì bổn cung cũng thấy với Lâm Tiệp dư. Vậy thì..."
Nàng vốn định là đuổi xuất cung. nếu lấy cớ mang tội mà đuổi khỏi cung thì e là nhà sẽ cắt lương thực, cả gia đình già trẻ lớn bé đều liên lụy. Còn nếu phạt khổ sai thì tội cũng đến mức đó. Quả là bài toán khó giải.
Cuối cùng Hoàng hậu quyết định: "Thôi thì đuổi khỏi cung . Đám cung nữ nếu cứ tiếp tục ở , chỉ e Lâm Tiệp dư mãi xả hết cơn giận, điều chẳng cho bên nào cả. Muội sai lén đưa cho bọn họ một tháng nguyệt bổng, phần còn thì đành xem mệnh của bọn họ đến thôi."
Quý phi hỏi : "Vậy kết tội gì đây?"
Hoàng hậu suy nghĩ một lát đáp: "Ăn xằng bậy, gây chuyện thị phi."
Trên đường đến thỉnh an Thái hậu, trong lòng Hoàng hậu vẫn canh cánh chuyện . Nàng cảm thấy buộc cất công đến Cảnh Phúc cung một chuyến để chuyện đàng hoàng với Lâm Tiệp dư. Quy củ trong cung vô cùng nghiêm ngặt, ngay cả to tiếng dăm ba câu cũng phép. Sống ở chốn điều tối kỵ nhất là ôm oán hận trong lòng, bởi lẽ oán hận thì xả ? Lúc nào cũng nung nấu hận thù chẳng tự khổ .
Hoàng hậu cất công dò la kỹ càng. Nàng thừa sự cố chấp của Lâm Tiệp dư chẳng do cô . Nguyên lai nàng từng là thiên kim của Chính nghị Đại phu. Sau khi phụ định tội bãi quan ngục, gia tộc liền sa sút. Năm mười ba tuổi tiến cung, ma ma chưởng sự bảo nàng tính tình bướng bỉnh cứng đầu khó bảo. Bị đòn roi bao nhiêu bận, mắng c.h.ử.i bao nhiêu , nàng vẫn nhất quyết chịu xưng "nô tỳ". Mãi đến khi rộ lên tin đồn sắp đuổi khỏi cung, nàng mới chịu thỏa hiệp.
Tính tình nàng lạnh nhạt, miệng mồm buông lời đường mật nhưng bù việc dứt khoát nhanh nhẹn, còn chữ và sách. Có điều cung cấm xưa nay nào cho phép cung nữ sách. Thế là quản sự liền đày nàng đến Phật đường ở hậu sơn. Nàng ở đó quét lá đa cho Phật tổ tròn ba năm. Đến năm mười bảy tuổi, cuối cùng nàng cũng ngẩng mặt lên chủ tử. Nàng xưa nay vốn lầm lì cô độc, thích qua với các tỷ trong hậu cung và cũng chẳng hề thiện cảm với Công chúa.
Nghe xong những chuyện , mỗi khi bắt gặp bóng dáng lẻ loi của nàng , Hoàng hậu chỉ thấy đau xót trong lòng.
Thỉnh an Thái hậu xong bước , Hoàng hậu bỗng dạo một cho khuây khỏa. Từ đằng xa, nàng thấy Lâm Tiệp dư đang cúi gằm mặt lủi thủi bước trong tuyết. Nàng bước cẩn thận, rón rén nhấc từng bước chân tìm kiếm dấu vết của , cứ thế giẫm lên nhịp bước của cổ nhân mà quanh quẩn vòng tròn trong chốn thâm cung .
Hoàng hậu tiến gần, phẩy tay miễn lễ thỉnh an cho nàng mỉm : "Chỗ gần Cảnh Phúc cung, tỷ tỷ mệt , thể cho tỷ ghé qua cung xin ngụm ?"
Lâm Tiệp dư điềm đạm đáp: "Được chứ ạ, hoàng thượng ban thưởng cho thần một loại ngon, mời Hoàng hậu nương nương nếm thử cho vị."
Hoàng hậu thừa tính nàng vốn . Chút lá mới tiến cống năm nay quả thực bệ hạ chỉ ban thưởng cho một nàng mà thôi. Hoàng hậu bước tới nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lâm Tiệp dư: "Vậy tỷ tỷ khách sáo nữa nhé."
Lửa than trong Cảnh Phúc cung cháy đượm. Vừa bước , Hoàng hậu cảm nhận ấm bủa vây. Nàng cởi áo choàng lên noãn các hơ lửa. Lâm Tiệp dư sai dâng nước, điểm tâm và cháo nóng, còn thì tìm một cuốn sách tựa lưng lên noãn các nhẩn nha . Hoàng hậu thấy nàng mải mê quá nên nhất thời nỡ mở miệng quấy rầy.
Chừng một canh giờ trôi qua, khi Lâm Tiệp dư xong cuốn sách tay, Hoàng hậu mới lên tiếng: "Nghe Quý phi phạt ở Phật đường suốt một canh giờ, lạnh cóng ? Có cần gọi thái y đến xem thử ?"
Lâm Tiệp dư lắc đầu: "Đa tạ nương nương quan tâm, thần . Thần thích đến Phật đường, bình thường cũng ở lì đó một hai canh giờ. Quý phi nương nương khẩu xà tâm Phật, như thế chẳng tính là phạt ."
"Vậy thì ." Thấy nàng vẻ gì là tức giận, Hoàng hậu mới thở phào nhẹ nhõm hỏi chuyện chính: "Nghe xích mích với cung nữ ở Phật đường, cứ luôn khó cô ?"
"Chẳng nương nương cả ." Lâm Tiệp dư thẳng thắn đáp.
Hoàng hậu nhướng mày tỏ vẻ kinh ngạc: "Bổn cung mà ?"
Lâm Tiệp dư điềm tĩnh trả lời: "Nếu nương nương thì theo tính cách của , lẽ nương nương can thiệp từ lâu . Thần cũng luôn tìm cơ hội để tạ ơn nương nương thấu hiểu, so đo tính toán với thần . Hôm nay nương nương tự nhắc đến, thần xin mạn phép tạ ơn tại đây."
Hoàng hậu đặt chiếc lò sưởi tay xuống, dậy đỡ nàng : "Không cần đa lễ như ..."
Hai trở chỗ . Lâm Tiệp dư chủ động hỏi: "Hình như nương nương lời ?"
Hoàng hậu gật đầu, nhất thời bắt đầu từ . Chần chừ một hồi, nàng mới cất lời: "Bổn cung mượn cớ mất trật tự hậu cung để đuổi mấy tên cung nữ đó ngoài ."
Nàng nhận thấy nét mặt Lâm Tiệp dư thoáng sững sờ nên vội vã nắm lấy tay nàng . Nàng cảm nhận sự giãy giụa trong tiềm thức của Lâm Tiệp dư, nhưng lý trí mau chóng đè nén , để yên cho Hoàng hậu nắm lấy.
Hoàng hậu buông tay thủ thỉ: "Tỷ tỷ chịu nhiều ấm ức, buông bỏ . ở chốn thâm cung , dù ghim hận trong lòng thì tính gì nữa? Nếu cô thực sự vì mà uất ức nghĩ quẩn tự vẫn thì cuối cùng rước họa chỉ mà thôi."
"Thần sợ!" Lâm Tiệp dư sầm mặt đáp: “Thần cô thế cô, một một , cùng lắm thì nộp mạng, gì đáng để lưu luyến ! Thần chủ t.ử chẳng vì khao khát tình ái ngọc ngà châu báu gì, mà là vì thần cam tâm! Không cam tâm cả đời giẫm đạp chân, mãi mãi ngóc đầu lên nổi!"
Nàng ngoảnh mặt chằm chằm Hoàng hậu. Lần đầu tiên, nàng bộc lộ vẻ gay gắt của : "Hoàng hậu nương nương, rốt cuộc là vì nghĩ cho thần là đang thương xót cho đám ác độc , trong lòng tự rõ. Nương nương thấy lòng của đang đặt sai chỗ ?"