Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:35:02
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm mùa đông buốt giá thấu xương. Trần mỹ nhân lạnh đến mức thể nào chịu nổi nữa bèn ôm chặt lấy chăn, lén lút qua mặt cung nữ trực đêm lao thẳng đến giường của Quý phi.
Quý phi giật thót suýt nữa hét toáng lên, may mà Trần mỹ nhân nhanh tay bịt miệng kịp: "Nương nương, nương nương, là thần đây."
"Nửa đêm nửa hôm, điên ." Quý phi bực tức xô nàng , chỉ hận thể đạp thẳng nàng xuống giường.
Trần mỹ nhân mếu máo: "Trong cung của thần hết sạch than củi , chỗ nương nương ấm áp thế ..."
"Không đúng.” Quý phi cau mày thắc mắc: “Phân lượng của mỹ nhân tuy nhiều nhưng cũng đến mức thiếu hụt cơ chứ."
Trần mỹ nhân ấm ức lườm nàng trách móc: "Nương nương quên ! Nửa tháng ngày nào cũng túc trực trong phòng thần , hết đòi sách đòi đ.á.n.h cờ. Lát thì đòi châm thêm than, lát thì đòi lò sưởi tay. Trong phòng rõ ràng một chậu than , cứ nhất quyết đòi đốt thêm chậu nữa bảo là để đun , nướng hoa quả. Người vung tay quá trán như là đốt than của thần đấy. Bây giờ thần cạn kiệt than sưởi , nương nương chịu trách nhiệm chứ!"
"Có bệnh." Quý phi chột lẩm bẩm, giọng điệu yếu ớt hẳn : “Muội sai qua chỗ bổn cung xin là , việc gì cất công lặn lội qua đây giữa đêm hôm thế ... Thôi bỏ bỏ , mau ngủ ."
"Nương nương vẫn còn tâm trạng ngủ ." Trần mỹ nhân vạch trần: “Ngày mai Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử tiến cung thỉnh an, giờ phút chắc chắn nương nương đang sướng rơn đến mức mất ngủ , đừng bộ tịch nữa."
Quý phi tức khí kéo mạnh chăn hậm hực : "Còn . Tề nhi bốn tháng trời tiến cung thăm . Hòa nhi bảo Tề nhi dạo bận bịu học hành, suốt ngày ru rú trong thư phòng. Muội xem, thiếu gì ngày để chăm chỉ mà cứ chọn đúng những ngày , chẳng chừng mực nặng nhẹ gì cả. Haizz... Không ngày mai gặp Tề nhi nữa."
Trần mỹ nhân vốn dĩ đang định hớn hở trêu chọc vài câu, nhưng Quý phi càng càng nghẹn ngào, cuối cùng còn mang theo cả tiếng nấc nghẹn, nàng bèn dịu giọng khuyên giải: "Trẻ con thì gì . Chắc hẳn là do mẫu phi cứ luôn miệng dặn dò chăm chỉ nên thằng bé mới dốc sức học hành một phen. Ý chừng tới tiến cung sẽ khiến mẫu phi trố mắt kinh ngạc khen ngợi hết lời đấy."
Quý phi rầu rĩ: "Phụ hoàng thằng bé bảo dạo bài vở của nó chẳng tiến bộ là bao."
Trần mỹ nhân: "... Ây da nương nương. Theo thần thấy, tới thằng bé tiến cung cứ lựa lời đường mật mà , đừng hở là khuyên răn giáo huấn nọ nữa. Dù khuyên rát cổ bỏng họng thì một tháng cũng chỉ gặp nó một . Nó bướng bỉnh thì vẫn thôi. Lỡ nó phật ý vùng vằng bỏ , níu cũng chẳng giữ chân nó."
Quý phi chống chế: "Ta cũng chỉ vì cho thằng bé..."
"Thần cho thằng bé." Trần mỹ nhân ngắt lời: “ chẳng chúng cơ hội . Làm mẫu phi mà chúng cũng chỉ múa mép khua môi thôi chứ cái trò trống gì thực tế . Thằng bé bận bịu học hành vất vả cả tháng trời, về thăm mẫu phi cũng chỉ thoải mái một chút. Cả tháng mới một ngày thái phó càm ràm, vốn dĩ là chuyện vui vẻ thế mà dội ngay gáo nước lạnh mặt, nó thấy phiền phức thà ở lì trong phủ nghỉ ngơi một ngày cho rảnh nợ."
Quý phi: "... Có lý. Vậy ngày mai Tề nhi đến, bổn cung sẽ nhặt mấy chuyện vui vẻ để kể?"
Trần mỹ nhân khẳng định chắc nịch: "Đương nhiên , đứa trẻ nào chẳng thích một mẫu phi dịu dàng hiền từ. Ai rảnh rỗi rước cái bực khi đối diện với vẻ mặt cau của mẫu phi chứ... Haizz, y chang cái nết của bệ hạ. Tóm con vui vẻ thì cứ theo thần ."
Quý phi quả quyết: "... Được! Nghe ."
Mùa đông lạnh lẽo thấu xương, Tần Thư Nhụy chỉ rúc mãi trong chăn ấm, chẳng tâm trạng mảy may đụng tới sách vở. Hoàng hậu đành sai mang giấy và kéo tới để Công chúa và Thái t.ử cùng cắt hoa giấy trong phòng trò chuyện cho khuây khỏa.
Tần Thư Nhụy tặng Thái t.ử một miếng ngọc bội. Đây là món quà cô bé tự bỏ tiền túi sai đánh, họa tiết đó cũng do chính tay cô bé phác họa. Thế nhưng cô bé vẫn lo nơm nớp sợ Thái t.ử ca ca chê thiếu thành ý. Suy cho cùng món quà của cô bé so với quà của Thái t.ử thực sự kém xa một trời một vực.
Cô bé mang hết bầu tâm sự kể cho Lữ Triết Chính .
Lữ Triết Chính mỉm xoa đầu cô bé: "Không , thích lắm. Muội còn nhỏ sống trong cung cấm, nhiều việc thể tự quyết định nên quà cáp chút hạn hẹp là điều dễ hiểu. Ca ca dốc hết tâm tư . Miếng ngọc bội ca ca sẽ giữ bên bao giờ rời."
Nghe những lời lòng Tần Thư Nhụy rộn ràng hẳn lên. Từ hôm tới giờ cô bé cứ canh cánh trong lòng lo Thái t.ử ưng món quà của , thậm chí còn định vẽ vời hoa lá cành hoặc thêm thắt đồ trang trí lên miếng ngọc bội. Thế nhưng tài nghệ hội họa của cô bé quá sức vụng về, dễ trôi màu khi rửa nước. Thà để nguyên miếng ngọc bội trắng trẻo sạch sẽ như lúc ban đầu xem còn thuận mắt hơn. Chuyện cứ lởn vởn trong đầu khiến cô bé trằn trọc mãi đến nửa đêm mới chợp mắt .
Bây giờ Thái t.ử ca ca đích khẳng định là thích, bao nhiêu muộn phiền trong lòng Tần Thư Nhụy lập tức tan biến sạch sẽ. Cô bé ngoan ngoãn tựa lưng gối, vui vẻ lấy kéo cắt hoa giấy lẩm bẩm: "Muội sẽ cắt thật nhiều hoa mai để Thái t.ử ca ca mang về."
Lữ Triết Chính gật đầu chiều chuộng: "Được. Ta nhớ bảo thích hoa trúc nhất, tiếc là vụng về quá cắt hình thù chiếc lá trúc . Lần đành cắt tạm . Đợi về nhất định sẽ tìm thầy thợ dạy bảo đàng hoàng, khi nào thạo sẽ tự tay cắt lá trúc đem tặng ."
Tần Thư Nhụy ngượng ngùng nghiêng đầu đáp: "Thực cũng chẳng rành việc . Các mẫu phi từng dạy cắt bao giờ. trong cung chắc chắn sẽ , sẽ tìm cung nữ thái giám để học lỏm, lúc nào thành thạo sẽ tự tay cắt tặng Thái t.ử ca ca."
Lữ Triết Chính thắc mắc: "Tại thích trúc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-14.html.]
Tần Thư Nhụy thoăn thoắt đưa kéo giảng giải: "Thành Trai từng bài thơ: 'Lẫm liệt băng sương tiết, tu tu ngọc tuyết . Tiện vô Văn Dữ Khả, bất hữu nguyệt truyền thần'. Muội thấy các mẫu phi trong hậu cung ai nấy đều mang cốt cách như . Muội sinh và lớn lên giữa rừng trúc , thích cũng ."
Nói đoạn Tần Thư Nhụy hỏi ngược : "Thế Thái t.ử ca ca thích hoa mai?"
Lữ Triết Chính lia kéo vài nhát từ tốn trả lời: "Cũng lý do gì đặc biệt. Thái phó bảo hoa mai thì thích hoa mai thôi. Nếu phụ hoàng hỏi thì sẽ lấy câu 'Chẳng qua một trận lạnh thấu xương, hoa mai thơm nức mũi' để đối phó."
Tần Thư Nhụy truy vấn: "Nếu bàn tới bệ hạ, Thái t.ử ca ca loài hoa nào thực sự yêu thích ?"
Lữ Triết Chính lóng ngóng cắt hỏng một tờ giấy, điềm nhiên đáp: "Không nghĩ . Ta vốn chẳng mấy bận tâm đến mấy thứ ."
Tần Thư Nhụy nhất thời tiếp lời . Căn phòng bỗng chốc chìm tĩnh lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng than củi nổ lách tách trong lò. Lữ Triết Chính vô ý cắt hỏng thêm một tờ giấy nữa đành với tay lấy tờ mới.
Tần Thư Nhụy đưa cho ca ca một thành phẩm: "Muội cắt một chiếc lá trúc, tặng Thái t.ử ca ca ."
Lữ Triết Chính đón lấy.
Tần Thư Nhụy mỉm : "Nếu ca ca thích hoa gì thì chi bằng hãy cùng thích trúc ? Đợi tìm loài hoa ưng ý thì đổi cũng muộn. Sau nếu lỡ thích thêm loài hoa khác thì sẽ báo cho ca ca , xem ca ca thích cùng nhé?"
Lữ Triết Chính đầu tiên thấy kiểu lý luận kỳ cục bèn bật thành tiếng: "Được, ."
Lữ Triết Chính chẳng bao lâu thì rời . Đến bữa chiều, Tần Thư Nhụy mới tin Tam hoàng t.ử cãi to với Trương mẫu phi. Hoàng hậu chẳng còn tâm trạng dùng thiện, cung nữ cứ bẩm báo một câu nàng thở dài thườn thượt một tiếng.
Ban đầu Quý phi và Tam hoàng t.ử trò chuyện vui vẻ. Tam hoàng t.ử còn cất công mang lễ vật đến biếu Quý phi là một đôi khuyên tai. Quý phi bỗng nhớ chuyện hồi lúc Công chúa xỏ lỗ tai lóc ỉ ôi ầm ĩ, thấy bèn kể cho Tam hoàng t.ử . Nào ngờ Tam hoàng t.ử chẳng mấy hứng thú liền lưng , làu bàu một câu: "Mẫu phi suốt ngày chỉ về ."
Lúc đó Quý phi kịp tiêu hóa câu . Có lẽ Tam hoàng t.ử thuận miệng oán trách thêm vài ba câu nữa khiến cơn giận của Quý phi lập tức bùng nổ. Nàng phắt dậy tức tối trong phòng. Đang cơn giận bốc hỏa bừng bừng, nàng chẳng màng nể nang gì những lời cấm kỵ, chỉ thẳng mặt Tam hoàng t.ử quát lớn: "Con trách mẫu phi thiên vị? Ha... Mẫu phi thực sự cho con, vì con trách nhầm ! Là kẻ nào khiến mẫu t.ử chúng chia lìa, là kẻ nào khiến con b.ú lấy một giọt sữa của ! Con oán hận mà sang oán hận mẫu phi cô thế cô dễ ức h.i.ế.p !"
Tam hoàng t.ử cũng lập tức phản pháo: "Cái gì mà dễ ức hiếp! Mẫu phi phận cao quý là Quý phi, ai dám ức h.i.ế.p chứ!"
Quý phi nghiến răng nghiến lợi, hai mắt vằn vện tơ m.á.u chẳng rõ vì hận vì đau. Nàng gằn giọng: ", bổn cung mang phận Quý phi. Thế nhưng khi nhũ mẫu bế con rời khỏi Xuân Hòa cung, Quý phi như cũng chỉ đành liệt giường phép lén lấy một cái. Khi con sốt cao li bì giường rên rỉ mê sảng, Quý phi như cũng chẳng phép gần ôm con một cái. Giờ đây con cả mấy tháng trời thèm ngó ngàng đến mẫu phi lấy một bận, Quý phi như chẳng quyền ép buộc con. Thế là cô thế cô thì là gì? Chẳng là ai ai cũng thể nh.ụ.c m.ạ ?"
Nàng lưng cố kìm nén nước mắt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt nàng xây xẩm mặt mày, nhưng nàng vẫn nhất quyết dốc cạn nỗi lòng: "Con chê mẫu phi cứ nhắc đến Công chúa mà nhớ sở thích của con. Thế con nhớ ngày sinh thần của ? Con nhớ sở thích của ? Con thấu hiểu nỗi đau đớn tủi nhục của mẫu phi khi sống trong chốn hậu cung mà chẳng lấy một ruột thịt bên cạnh ? Ngoài Công chúa , mẫu phi còn ai cơ chứ!"
"Mẫu phi..." Ngũ hoàng t.ử thấy Quý phi càng càng quá giới hạn liền hoảng hốt liếc đám thái giám đang hầu ngoài cửa. Bất chấp cả lễ tiết, bé lao tới kéo vội ống tay áo Quý phi can ngăn: "Tam ca mau im miệng . Mẫu phi nhất tâm nhất ý vì chúng , thể đau lòng chứ."
Hoàng hậu xong báo cáo chỉ thấy đầu óc cuồng choáng váng. Nàng chỉ gục ngã cho xong, chỉ hận thể tắt thở luôn ngay lúc . Ngày nào cũng ngập đầu trong cả mớ bòng bong thế , nhiều chuyện phiền não ập đến cùng một lúc như .
Lần đầu tiên Hoàng hậu tức giận ném vỡ chén . Chiếc chén rơi xuống đất vỡ mà lăn lông lốc vài vòng đến tận chân Công chúa. Nàng quát: "Quý phi đúng là nông nổi hồ đồ, chẳng chừng mực gì cả! Cô phận của là gì !"
"Nấc... Nấc... Nấc..."
Phán Nhi cũng sợ điếng . Nghe tiếng nấc của Công chúa mới sực tỉnh vội vàng chạy tìm nước cho cô bé uống.
Cơn thịnh nộ của Hoàng hậu kìm nén nhường chỗ cho vẻ luống cuống hoảng loạn: "Ây da... Mẫu hậu... Mẫu hậu tức quá nên hồ đồ mất . Mẫu hậu xin . Phán Nhi, mau mau đỡ Công chúa về các Công chúa . Có thương chỗ nào ? Đi gọi thái y nhanh lên."
Tần Thư Nhụy xua tay định bảo , cô bé chỉ nghẹn chút thôi. Thế nhưng trong lòng Hoàng hậu lúc rối như tơ vò, chẳng còn tâm trí mà cô bé thanh minh càng thời gian dỗ dành: "Dịch Nhạn, ngươi mau sai tới Thần Hi cung và Triêu Vân cung mời Thẩm Chiêu nghi và Kính phi qua trấn an Quý phi. Ngọc phi mau theo bổn cung yết kiến bệ hạ."
Nói xong, Hoàng hậu vụt phắt dậy. Chợt nàng thấy mắt nổ đom đóm rầm rầm, cả cơ thể lảo đảo ngã gục phía . Đám cung nữ quanh hốt hoảng lao tới đỡ. Tần Thư Nhụy lúc bước tới cửa, thấy hồn bay phách lạc cũng nhào tới đỡ lấy mẫu hậu. Trong lúc luống cuống lộn xộn, Hoàng hậu ngã nhào xuống sàn nhưng gáy đập mạnh thành ghế.
Nàng thực sự gắng gượng nổi nữa, chỉ buông xuôi mặc kệ thứ. Trong khoảnh khắc nhắm mắt , nàng loáng thoáng thấy bóng dáng Công chúa lao tới phía . Nàng vội vàng dập tắt ý nghĩ buông xuôi. Nàng thể gục ngã , Thư Nhụy còn quá nhỏ thể mồ côi mẫu hậu. Quý phi gây họa tày đình vẫn đang đợi nàng dọn dẹp tàn cuộc. Còn bao đang dựa dẫm nàng, nàng là nơi nương tựa của họ, tuyệt đối thể cứ thế mà gục ngã .
Thế nhưng mí mắt nàng nặng trĩu, rã rời thể nào gượng dậy nổi.