Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-05-10 14:35:03
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Công chúa túc trực bên giường Hoàng hậu suốt cả một buổi chiều.
Kính phi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé, tỉ tê khuyên giải đủ điều, sức trấn an rằng Hoàng hậu nương nương sẽ bình an vô sự và giục cô bé về phòng nghỉ ngơi.
Tần Thư Nhụy lắc đầu quầy quậy. Cô bé thẳng mắt Kính phi, kiên định : "Kính mẫu phi, con thấy lớn , cần các mẫu phi bận tâm lo lắng cho con nữa. Con... con... con một bất động giường nghĩa là gì, con cũng nếu ba ngày mà mẫu hậu tỉnh thì điều đó nghĩa là gì..."
Cô bé ngừng chớp mắt, cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Cô bé lớn , thể để các mẫu phi phiền lòng thêm nữa: “Con mất mẫu ruột thịt, con thể mất thêm mẫu hậu nữa..."
Kính phi lập tức dang tay ôm chặt lấy cô bé, chẳng thể thêm lời khuyên can nào nữa. Nàng cố nén tiếng nức nở đang nghẹn ứ nơi cổ họng, gắng giữ giọng bình tĩnh nhất thể: "Vậy chúng cùng ở đây túc trực. Nữ y bảo chậm nhất là tối mai Hoàng hậu nương nương sẽ tỉnh , nương nương nhất định sẽ tỉnh thôi."
Sáng tinh mơ, những tia nắng len lỏi qua khung cửa sổ rọi phòng. Ánh nắng rực rỡ và ấm áp bao bọc lấy Tần Thư Nhụy, tựa như cái ôm dịu dàng của mẫu . Không khí bức bối đến nghẹt thở khiến cô bé bước ngoài hít thở chút khí trong lành.
Vừa bước cửa, một tên thái giám vội vã tiến gần, dường như lời bẩm báo. kịp mở miệng thì thấy tiếng bước chân dồn dập truyền tới.
Tần Thư Nhụy ngẩng lên, chạm ánh mắt sốt sắng, nóng nảy của Lữ Triết Chính. Hai hốc mắt của ai cũng đỏ hoe. Lữ Triết Chính phí thì giờ hàn huyên, định xông thẳng trong.
"Thái t.ử điện hạ!" Vài cung nữ vội vàng đưa tay cản .
Tần Thư Nhụy lên tiếng: "Kính mẫu phi đang ở bên trong ạ."
Lữ Triết Chính như bừng tỉnh, khôi phục phong thái điềm đạm, đoan chính thường ngày: "Phiền ma ma thông báo một tiếng."
Dịch Nhạn hiểu rõ sự lo lắng của thái tử, vội lật đật chạy đ.á.n.h thức Kính phi đang ngủ gật bên mép giường. Kính phi vốn ngủ sâu nên tiếng bước chân nàng tỉnh giấc. Sau khi Dịch Nhạn bẩm báo, Kính phi chỉnh đốn trang phục qua loa để quá xuề xòa mới cho truyền Thái t.ử .
Lữ Triết Chính cung kính thỉnh an Kính phi, đó bước tới quỳ gối bên mép giường. Nhìn gương mặt nhợt nhạt của mẫu hậu, viền mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên để một giọt nước mắt nào rơi xuống.
Kính phi khẽ khàng: "Thái y chẩn đoán tối nay nương nương sẽ tỉnh ."
Lữ Triết Chính thưa: "Kính mẫu phi, khi nào mẫu hậu tỉnh , xin sai tới phủ truyền tin cho nhi thần với ạ."
"Được." Kính phi gật đầu: “Ta sẽ , điện hạ cứ yên tâm."
Chừng một nén nhang , Thái t.ử dậy cáo lui. Ra tới cửa, mới nán thi lễ đàng hoàng với Tần Thư Nhụy: "Muội ."
"Ca ca vội thế ?" Tần Thư Nhụy kịp đáp lễ vội vã níu giữ: “Ca ca ở thêm chút nữa ư?"
Lữ Triết Chính đáp: "Ta thể nán quá lâu . Sáng nay xin phép phụ hoàng mãi mới tạt qua đây một lát giờ thiết triều, giờ mau chóng tảo triều ."
Thái t.ử trưởng thành, xuất cung lập phủ và bắt đầu tham gia chính sự. Mới hôm qua Công chúa còn hớn hở định hỏi xem khi nào mới rảnh rỗi dẫn xuất cung dạo chơi. Vậy mà hôm nay, dẫu năn nỉ, cô bé cũng chẳng còn màng tới nữa.
Lữ Triết Chính ngập ngừng: "Tam khi rời hôm qua hối hận vô cùng, nhốt trong phòng ròng rã suốt đêm. Đệ chuyển lời tới Trương mẫu phi rằng thực sự cố ý. Giờ chẳng kịp ghé qua gặp Trương mẫu phi nữa, đành nhờ gửi lời ."
Câu như giọt nước tràn ly, khiến những giọt nước mắt cố kìm nén của Tần Thư Nhụy thi tuôn rơi. Cổ họng cô bé đau rát, giọng nghẹn ngào đứt quãng: "Muội... cũng gặp Trương mẫu phi."
"Sao cơ?" Lữ Triết Chính bước tới gần hơn để cho rõ.
Tần Thư Nhụy hít sâu hai , rút khăn tay thấm nước mắt. Bình thường cô bé chẳng bao giờ Thái t.ử ca ca thấy bộ dạng lôi thôi, tèm lem nước mắt của . hôm nay, cô bé thực sự mặc kệ hết thảy.
Cô bé ngừng nức nở: "Trương mẫu phi phụ hoàng giáng xuống Chiêu nghi, cấm túc tại Xuân Hòa cung . Trần mẫu phi xin tội cho Trương mẫu phi nên khép tội đồng lõa... Tối qua nhận tin, định chạy tới Xuân Hòa cung xem nhưng cho . Muội dút cho thị vệ hai chiếc vòng tay vàng mà vẫn cự tuyệt, chỉ cho phép cách cánh cửa vọng với Trương mẫu phi mấy câu. Muội hỏi trời lạnh thế đủ than sưởi , t.h.u.ố.c men gì ... Trương mẫu phi bảo thứ đều , thế nhưng... thế nhưng rõ mồn một giọng khản đặc, chắc chắn là nhiều..."
Cô bé nấc lên từng hồi, cố nín thở để ngăn những tiếng bật . Cô bé Kính mẫu phi thêm lo lắng. Thế nhưng càng kìm nén thì tiếng nức nở càng bật dữ dội.
Lữ Triết Chính ôm lòng an ủi. Chàng tiến lên một bước, giơ tay nhưng cuối cùng chỉ xoa nhẹ mái đầu cô bé rút tay về. Vừa Kính phi bước , Lữ Triết Chính lập tức lùi hai bước, cúi thi lễ lưng rời ngoảnh đầu .
Tần Thư Nhụy gục đầu n.g.ự.c Kính phi. Cô bé cứ ngỡ lớn, đủ cứng cáp để dựa dẫm các mẫu phi nữa. chẳng hiểu lúc , nếu vòng tay Kính mẫu phi ôm ấp chở che, cô bé tưởng chừng như sẽ quỵ ngã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-15.html.]
Tần Thư Nhụy thút thít: "Kính mẫu phi, lớn đến chừng nào mới coi là lớn ạ?"
Kính phi xổm xuống, áp lòng bàn tay lau những giọt nước mắt giàn giụa má Công chúa: "Đợi khi nào các mẫu phi còn cõi đời nữa, đợi đến cái ngày chỉ còn mỗi Thư Nhụy bơ vơ một , thì lúc đó Thư Nhụy thực sự trưởng thành ." Dẫu đang vỗ về dỗ dành Công chúa nhưng lời lẽ thốt sắc lẹm, đau đớn đến nhường nào.
Hoàng hậu nương nương ngã bệnh, Thư Vân và Tĩnh Uyển cấm túc khiến nàng nhận thể tiếp tục dùng những lời đường mật để tô vẽ cho viễn cảnh thái bình giả tạo nữa. Bây giờ Công chúa đang sống trong vòng tay yêu thương vô bờ bến, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc sẽ một ngày những tình yêu thương lượt, hoặc thể là cùng lúc, sẽ rời bỏ cô bé. Cô bé vốn là con tin của Phù quốc, vận mệnh của cô bé định sẵn là gập ghềnh, chông gai hơn bất cứ ai.
Kính phi rõ rằng họ chẳng khả năng bao bọc, chở che cho tiểu Công chúa cả đời, thậm chí còn chẳng thể theo bước bảo vệ cô bé đến lúc khôn lớn. Nếu một ngày tiểu Công chúa rời xa hoàng cung, gả đến một phủ xa lạ áp giải lên đoạn đầu đài, bất kể cô bé ở độ tuổi nào chăng nữa, thì cô bé cũng bắt buộc trở thành một lớn kiên cường.
Đột nhiên Kính phi cảm thấy vết bớt khuôn mặt Công chúa còn là món quà ân sủng của ông trời nữa. Tương lai của cô bé mờ mịt, lưỡi gươm luôn kề cận bên cổ. Nếu , ít nhất một khuôn mặt xinh cũng thể giúp cô bé vớt vát chút niềm vui nhỏ nhoi. Những lựa chọn của cô bé rốt cuộc cũng chẳng hơn gì bọn họ.
Tần Thư Nhụy nuốt ngược nỗi đau cay đắng lòng ngước hỏi: "Liệu chúng cách nào đến thăm Trương mẫu phi và Trần mẫu phi ạ? Chúng thể hối lộ, chúng ... chúng ..."
Kính phi lắc đầu. Nàng dậy, mặt quệt dòng nước mắt: "Không cách nào Thư Nhụy . Bàn về tiền tài, chúng bì với phụ hoàng của con. Phụ hoàng con là kẻ nắm quyền sinh sát tối cao cõi đời , kẻ nào dám trái ý ngài đều kết cục . Chúng dám, đám thị vệ càng dám... Chúng đành bất lực... Chúng vô phương... Chỉ thể c.ắ.n răng cam chịu..."
Trương Chiêu nghi tuy cấm túc nhưng sinh hoạt thường nhật cũng đến nỗi thiếu thốn. Từ ngày Hoàng hậu ngã bệnh, Ngọc phi tạm thời tiếp quản hậu cung. Bệ hạ cắt giảm khẩu phần của Trương Chiêu nghi và Trần mỹ nhân. Lo hạ nhân lơ là tắc trách, Ngọc phi ngày ngày cắt cử giám sát việc đưa cơm. Trần mỹ nhân nhờ truyền lời ngoài báo tin Trương Chiêu nghi đổ bệnh, nóng ran, miệng sảng li bì. Ngọc phi và Thẩm Chiêu nghi vội vàng đôn đốc Thái y viện bốc thuốc, tự giám sát hạ nhân đưa t.h.u.ố.c .
Bọn họ chẳng dám lơi lỏng phút nào. Họ sợ hãi rằng chỉ cần lơ là một chút, hạ nhân sẽ ỷ thế càn mà chểnh mảng theo. Bị cấm túc đủ giày vò , nếu ăn mặc thiếu thốn nữa thì khác nào dồn đường cùng.
Trần mỹ nhân đúc kết kinh nghiệm: lúc Trương Chiêu nghi ngất lịm thì bón t.h.u.ố.c dễ hơn lúc tỉnh, ngất thì cứ việc cạy miệng đổ , chứ tỉnh táo tốn công dỗ dành. Hôm nay nàng lôi kéo An Hòa lên giường, lẩm bẩm những điều kỳ quái chẳng rõ.
Trần mỹ nhân gõ muỗng bát t.h.u.ố.c lách cách: "Trương đại tỷ, tỷ đừng chỉ mải tỉ tê với tiểu nữa, chuyện với một câu ."
Bệ hạ trục xuất bộ cung nữ của Xuân Hòa cung, chỉ chừa đúng một An Hòa. Mấy hôm , Trương Chiêu nghi cứ như hóa điên, nhất quyết lôi kéo cả hai bắt kết bái . Thế là ba họ hướng về phía cây thông ngoài bờ tường lạy ba lạy, diễn màn "Xuân Hòa cung tam kết nghĩa".
An Hòa lơ ngơ hiểu gì, còn Trần mỹ nhân thì hiểu phân nửa. Trước lúc kết bái, hai họ ép An Hòa nhưng cô nàng sống c.h.ế.t chịu . Lại ép An Hòa chung một giường nhưng cô nàng sống c.h.ế.t chịu . Sau khi kết bái thì chuyện thỏa hơn.
Quả nhiên ở chung với Quý phi lâu ngày nên An Hòa Quý phi lây nhiễm tính cách. An Hòa lỳ lợm lắm, nhắc nhắc cả ngàn rằng "cô là tỷ của " thì cô nàng mới chịu tin. May mà hai họ đang lúc rảnh rỗi nên dư dả thời gian rỉ rả bên tai An Hòa. Còn một nửa điều Trần mỹ nhân hiểu nổi là rõ ràng trong sân Xuân Hòa cung một gốc đào, thế mà Trương Chiêu nghi nhất quyết cự tuyệt, đòi lạy cây thông ngoài tường cho bằng . Thôi kệ, cũng !
Trương Chiêu nghi đầu sang Trần mỹ nhân. Hai hốc mắt nàng sưng húp như hai quả hạnh đào, mất ngủ ròng rã mấy đêm liền . Trần mỹ nhân xìu giọng hẳn, giơ tay cái xoa xoa quanh quầng thâm mắt của Thư Vân.
Trương Chiêu nghi sửng sốt gạt phăng tay nàng : "Bị điên , tính gì thế?"
Trần mỹ nhân đưa bát t.h.u.ố.c cho nàng, trưng cái bộ mặt mếu máo dở dở vô cùng khó coi: "Uống t.h.u.ố.c ! Tỷ uống lát nữa cất công hâm , ơn đừng hành hạ ?"
Trương Chiêu nghi ngập ngừng một thoáng cũng chịu cầm lấy uống một cạn sạch. Uống xong nàng túm lấy tay An Hòa tiếp tục lẩm bẩm những điều kỳ quái.
Hồi nhỏ An Hòa từng theo học ruột chút ngón nghề xem tướng tay. Trương Chiêu nghi nằng nặc đòi An Hòa xem giúp bao giờ mới gỡ lệnh cấm túc. An Hòa đành gãi đầu gãi tai thú thực là .
Trương Chiêu nghi đòi An Hòa xem xem bao giờ mới thưởng thức yến sào. An Hòa tặc lưỡi: "... Cái ... cũng ."
"Tỷ thèm yến sào ?" Trần mỹ nhân quệt nước mắt, nhoài sang bá vai Trương Chiêu nghi: “Bệ hạ trừ khẩu phần của tỷ , tỷ cứ sai báo ngoài một tiếng, Ngọc phi tỷ tỷ chắc chắn sẽ chuẩn chu đáo cho chúng ."
Nụ môi Trương Chiêu nghi tắt lịm, nét mặt xám xịt. Trần mỹ nhân sực nhận lỡ lời. Trương Chiêu nghi giáng vị phân, giờ chẳng còn cái uy phong lẫm liệt ngày nào nữa nên còn đủ can đảm vác mặt nhờ cậy đám tiểu tỷ .
An Hòa thấu tâm can Trương Chiêu nghi liền nắm chặt lấy tay nàng, nhỏ nhẹ : "Tình cảnh chúng hiện giờ chẳng cũng tỷ tỷ. Mùa đông lạnh giá chúng thể chui chung một chăn sưởi ấm cho , chẳng ai dòm ngó quản lý, cũng chẳng cần câu nệ ai là chủ t.ử ai là nô tỳ. Mọi quy củ lề thói đều chẳng trói buộc nổi chúng nữa ."
Trương Chiêu nghi vội vàng nở nụ vì sợ nếu An Hòa sẽ hiểu lầm: " thế, ."
Trần mỹ nhân luồn tay gáy Trương Chiêu nghi, ấn đầu nàng tựa vai : "Đại tỷ đừng sợ, các sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh tỷ. Bây giờ nơi chỉ ba chúng , thứ cứ mặc kệ . Tính như càng tự do tự tại cơ mà."
Trương Chiêu nghi lau nước mắt, nắm lấy tay An Hòa: "Muội cũng đừng sợ, dẫu một ngày chúng thả ngoài, vẫn quyền leo lên giường chung với tỷ."
An Hòa siết c.h.ặ.t t.a.y Trương Chiêu nghi, đáp bằng một nụ an tâm rạng rỡ: "Muội , tin tỷ tỷ."