Tiểu công chúa đoàn sủng của các nương nương - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-05-11 14:59:34
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lữ Triết Chính bận trăm công nghìn việc, chẳng thể rảnh rỗi ngày nào cũng chạy tới tìm Tần Thư Nhụy, thế nhưng cô bé tự khám phá một chốn giải khuây tuyệt vời.
Chuyến săn b.ắ.n , ngoại trừ bá quan văn võ, còn cả các tiểu thư, công t.ử gia thế cùng. Tần Thư Nhụy rỉ tai xin phép Bệ hạ ân chuẩn cho ngoài tụ tập cùng đám thanh niên .
Phụ hoàng cũng hào phóng gật đầu, bảo rằng hiếm hoi mới dịp xuất cung, cứ chơi đùa cho thỏa thích, về cung thì đừng hòng cơ hội.
Có điều, nào vác mặt về, cô bé cũng ôm theo một bụng tức tối.
Cái gã Quách Đôn Văn , rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ nhè lúc cô bé sơ hở là buông lời chọc ghẹo, dăm bữa nửa tháng dâng sữa, hoa cài đầu, còn cả thơ thẩn tự biên tự diễn nữa chứ. Mà ngang ngược trơ trẽn, chẳng thèm nể nang ai, cứ tỏ tình ngay chốn đông .
Tần Thư Nhụy sợ đám hầu theo sát gót sẽ khiến bạn bè xa lánh, nên lệnh cho họ lui xa một chút. Ai dè sơ hở tạo điều kiện cho gã họ Quách cơ hội sàm sỡ.
Bây giờ khắp nơi đều râm ran lời đồn thổi về mối duyên tiền định giữa cô bé và Quách Đôn Văn, khen hai mà tâm đầu ý hợp thế.
Cô bé tuy nhỏ tuổi nhưng ngu ngốc. Tin đồn cứ thế lan xa, chuyện hóa thành thật. Lỡ phụ hoàng lọt tai, nhắm mắt nhắm mũi ban hôn thật thì lời vàng ngọc thốt rút .
"Huệ mẫu phi." Cô bé ngập ngừng, dám chắc Huệ mẫu phi chịu dang tay tương trợ trong chuyện tày đình .
"Có chuyện gì?" Huệ chiêu nghi buông đũa, hiểu rõ nếu việc gì gấp gáp, cô bé chẳng bao giờ chủ động mò sang dùng bữa cùng.
Tần Thư Nhụy thì thầm: "Tối nay phụ hoàng chắc chắn sẽ ngự thiện ở chỗ Huệ mẫu phi. Người thể dò la giúp con xem phụ hoàng nghĩ về cái tên Quách Đôn Văn ạ?" Cô bé đang lên kế hoạch, nên tính toán xem nên trả thù công khai chơi bài ném đá giấu tay.
Huệ chiêu nghi đủng đỉnh đáp: "Bệ hạ từng buột miệng kể với bổn cung, ngài khen Thừa tướng thập thập mỹ, chỉ cái khoản dạy con là vô dụng. Hình như ngài chẳng mắt bất cứ ai trong bốn đứa con trai của lão, nhất là thằng Quách Đôn Văn. Ba đứa đầu chỉ dừng ở mức bất tài vô dụng, còn thằng Quách Đôn Văn thì nhân phẩm tồi tệ, đáng mặt ."
Nói xong, thấy cô bé thở phào nhẹ nhõm, Huệ chiêu nghi bồi thêm: "Con cứ yên tâm, Bệ hạ sẽ đời nào gả con cho . Cho dù con c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt , ngài cũng gật đầu. Rủi thằng khốn đó gây trò hề gì, chẳng Bệ hạ sẽ thiên hạ chê là kẻ bạc đãi Công chúa ?"
"Dạ." Tần Thư Nhụy mừng rỡ mặt, "Vậy là con yên tâm , tạ ơn Huệ mẫu phi."
Trong bữa yến tiệc tối đó, Tần Thư Nhụy buồn bã vô cùng, vì gã Quách Đôn Văn vô liêm sỉ tư cách lọt yến tiệc hoàng gia.
Khó khăn lắm mới cơ hội sỉ nhục mặt bá quan văn võ, thế mà vắng bóng.
"Tứ ca." Tần Thư Nhụy réo gọi.
"Muội chuyện gì?" Tứ hoàng t.ử ngoái đầu , Thái t.ử cạnh cũng sang .
Tần Thư Nhụy chìa một mảnh giấy, dõng dạc: "Bài thơ là do Tứ ca sáng tác đúng ? Hôm nọ tên thái giám tên Ninh An mang tới cho một cái hộp, bảo là Tứ ca cố ý gửi t.h.u.ố.c trị thương cho . Mở mới thấy ngoài t.h.u.ố.c còn kèm theo bài thơ . cứ thấy ngang phè phè, thơ thẩn thế còn thua cả , đừng Tứ ca mượn thơ khác lấp l.i.ế.m nhé."
"Thuốc trị thương?" Lữ Triết Chính vô thức cắt ngang, "Muội thương ?"
Tứ hoàng t.ử giải thích: "Hôm nọ cưỡi ngựa tình cờ gặp , tiện đường đưa về doanh trại. Lúc xuống ngựa lỡ bước trượt chân, trật mắt cá."
"Dạ." Tần Thư Nhụy tiếp lời, "Chẳng gì nghiêm trọng , về lều thấy sưng tấy chút xíu, bôi t.h.u.ố.c Tứ ca gửi qua đêm là hôm tung tăng chạy nhảy như thường."
Thái giám trình mảnh giấy Công chúa đưa tới tận tay Tứ hoàng tử.
Tứ hoàng t.ử liếc mắt nhận ngay: "Đây là bức thư của Quách tứ công tử, nhớ . Hôm nằn nì nhờ gửi thư cùng t.h.u.ố.c cho , từ chối xong đành nhận lời. Lỗi tại , quên dặn Ninh An chuyển lời cho rõ ràng."
Bệ hạ định lên tiếng, thì Tần Thư Nhụy bỗng phắt dậy. Cô bé tiến thẳng tới chỗ Tứ hoàng tử, giật mảnh giấy, dõng dạc ngâm vang: "Đèn cạn, gió nổi, tương tư như mưa giông lay lắt. Ngày nhớ, đêm mong, đêm ngày tương tư sầu khổ trăm bề."
Ngâm xong, cô bé lập tức phá lên rũ rượi, sang Tứ hoàng tử: "Muội còn nhỏ tuổi, chẳng hiểu mô tê gì về cái thứ gọi là tương tư. Muội chỉ , ai mà xong bài thơ chắc cũng tìm cái c.h.ế.t cho xong."
Cả bàn tiệc ồ lên, Ngũ hoàng t.ử vội nhắc khéo: "Ngày vui, đừng nhắc đến chữ c.h.ế.t chóc, xui xẻo lắm."
Tần Thư Nhụy nhét mảnh giấy tay Tứ ca ca, xéo: "Muội cứ thắc mắc mãi, Quách công t.ử cũng lớn tuổi mà mãi chẳng rước nổi một cô vợ, hóa là vì . Văn dốt võ nát, tiểu thư khuê các thì khinh khỉnh, mà thôn nữ nhà quê cũng chê bôi. Xem , quả thực thê thảm."
Cô bé hướng về phía Tứ ca ca, dặn dò: "Phiền Tứ ca ca mang bài thơ trả cho , bảo từ nay cấm tiệt trò gửi thơ thẩn cho nữa. Thơ của Đông Pha cư sĩ nổi, chứ loại thơ con cóc , còn hơn vạn . Quách công t.ử nên tìm mấy cô thôn nữ mù chữ mà khoe mẽ thơ của , chứ chữ, ai dám mở miệng khen thơ cơ chứ."
Bệ hạ toan mở lời, Lữ Triết Chính nhanh nhảu chắn ngang: "Muội , đùa giỡn cũng chừng mực chứ."
"Vâng." Tần Thư Nhụy ngoan ngoãn phịch xuống ghế, khẽ liếc thấy phụ hoàng vẻ định trách mắng, bèn vờ như thấy, ung dung nhấp một ngụm rượu.
Yến tiệc tàn, là Lữ Triết Chính hộ tống Tần Thư Nhụy về lều.
Lữ Triết Chính mở lời: "Mấy hôm nay bận rộn công vụ, qua thăm , giận ?"
Tần Thư Nhụy lắc đầu: "Muội chỉ giận tên Quách Đôn Văn thôi, cục tức nghẹn ứ tận cổ, mấy bữa nay ăn ngon ngủ yên."
Cô bé thở hắt một dài, hớn hở: "Cơ mà hôm nay sỉ nhục một trận trò, chắc từ nay đám mù quáng dám đồn thổi xằng bậy về với nữa . Cuối cùng cũng trút cơn giận."
"Thế là hả giận ?" Lữ Triết Chính hỏi , áy náy cô bé, "Ta mấy bữa nay bận bù đầu, hôm nay mới Quách Đôn Văn tung tin đồn nhảm nhí bên ngoài, xin nhé."
"Huynh gì , tin đồn do tung ." Tần Thư Nhụy ngơ ngác.
Lữ Triết Chính giải thích lý do áy náy, chỉ : "Ta cứ thấy vẫn thực sự nguôi giận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/tieu-cong-chua-doan-sung-cua-cac-nuong-nuong/chuong-25.html.]
Tần Thư Nhụy thở dài thườn thượt: "Chưa nguôi giận thì gì bây giờ. Hắn là con Thừa tướng, Bệ hạ đời nào vì mà trừng phạt . Hôm nay mắng nhiếc thế là quá quắt lắm , c.h.ử.i rủa thậm tệ hơn e phụ hoàng phật ý. Với , Thừa tướng uy quyền ngập trời, đụng tới ."
Lữ Triết Chính cô bé, ánh mắt kiên định: "Muội cứ chờ đấy, sẽ giúp rửa hận."
"Hả?" Tần Thư Nhụy tròn mắt ngạc nhiên, nghiêng đầu .
Vẻ mặt ngơ ngác của cô bé khiến phì , định giơ tay xoa đầu cô bé nhưng khựng , chỉ tiện tay vuốt nhẹ dải tua rua bên tai: "Ta thật đấy, sẽ giúp hả giận. Muội xử thế nào? Tẩn cho một trận, là g.i.ế.c quách ?"
"G.i.ế.c thì quá." Dẫu Tần Thư Nhụy căm thù tới tận xương tủy, nhưng nếu xui Thái t.ử ca ca tay sát nhân, lỡ liên lụy đến thì . Cô bé lấy khăn lụa che miệng, bẽn lẽn, ghé sát tai thì thầm: "Thái t.ử ca ca mà sai trùm bao bố đập một trận nhừ t.ử thì hả hê lắm. Lúc đó cứ dõng dạc xưng danh Thái tử, đe dọa một trận, đảm bảo chẳng dám ho he đòi điều tra , hi hi..."
Lữ Triết Chính cũng phì , hạ giọng thì thầm : "Làm thế thì vô vị quá. Tính kế hại thì ít cũng vớt vát chút đỉnh lợi lộc chứ. Tẩn một trận tốn công phí sức mà rốt cuộc chẳng thu lợi lộc gì."
Tần Thư Nhụy ngước : "Cái loại cặn bã như , đem bán chắc cũng chẳng giá nhỉ, moi lợi lộc gì từ cơ chứ? Ngẫm , lỡ vì chút xíu hả giận mà rước vạ Bệ hạ trách phạt thì đúng là rủi ro quá lớn. Thôi Thái t.ử ca ca đừng bận tâm nữa, lỡ liên lụy tới , áy náy c.h.ế.t mất."
Lữ Triết Chính kề sát , dỗ dành: "Muội cứ cho xin ít ngày, ?"
Nhìn vẻ mặt chắc mẩm như nắm thóp cả thiên hạ của ca ca, Tần Thư Nhụy nỡ từ chối: "Được thôi, xin đa tạ Thái t.ử ca ca nhé."
"Muội ." Lữ Triết Chính dịu dàng gọi.
"Dạ?" Tần Thư Nhụy sang .
Lữ Triết Chính căn dặn: "Sau sứt mẻ chỗ nào ai ức hiếp, nhớ báo ngay cho . Ta là ca ca của , bổn phận bảo vệ ."
Tần Thư Nhụy ngẫm nghĩ một chốc xòe bàn tay : "Ban nãy ở bàn tiệc, lúc dậy vội quá lỡ va tay góc bàn, xem, tấy đỏ cả lên ."
Lữ Triết Chính vội vàng nắm lấy tay cô bé, xoa bóp nhè nhẹ chỗ sưng tấy, nửa đùa nửa thật: "Lát nữa sai đem t.h.u.ố.c trị thương qua cho ."
Cậu tháo luôn chiếc ngọc bội ngón tay cái, lồng ngón tay Tần Thư Nhụy.
Tần Thư Nhụy rụt tay , toan tháo chiếc ngọc bội đắt giá trả : "Huynh thế là ý gì?"
Lữ Triết Chính đáp: "Để băng bó vết thương."
Tần Thư Nhụy bật khúc khích: "Chiếc ngọc bội đeo thấy mát rượi, áp vết thương quả nhiên hết đau tức thì. Vậy mặt dày nhận món quà nhé."
Lữ Triết Chính nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa , vòng lưng đỡ cô bé xuống: "Cẩn thận."
"Muội lều nhé." Tần Thư Nhụy bịn rịn chia tay.
"Ừ." Lữ Triết Chính giục, "Vào nhanh ."
Ngày hôm , Tần Thư Nhụy dạo mang theo cả một đội hộ tống hùng hậu. Cô bé thừa Quách Đôn Văn sẽ mò tới phiền, quả nhiên ngoài dự đoán.
Thái giám vội vã chạy cản đường Quách Đôn Văn, cảnh cáo: "Công chúa đang cưỡi ngựa dạo chơi cùng Trần cô nương đằng , dặn dò ai quấy rầy, Quách tứ công t.ử xin đừng tự tiện xông ."
Quách Đôn Văn nổi đóa: "Ngươi mau thông báo, lời quan trọng thưa với Công chúa ."
"Công chúa thì là Công chúa, là nhà ai?" Tần Thư Nhụy cưỡi ngựa vòng qua, cùng Trần cô nương, "Ta thật nhớ nổi, Quách công t.ử từ bao giờ kết với bốn vị ca ca của , nghiễm nhiên trở thành hoàng t.ử cơ đấy. Thế thì dám bắt ca ca hành lễ, để xuống ngựa bái kiến ca ca mới ."
Thấy Tần Thư Nhụy dùng lời lẽ cay nghiệt châm chọc, Quách Đôn Văn đành xuống ngựa, cung kính hành lễ.
Tần Thư Nhụy chỉ lạnh lùng , hề ý bảo bình .
Quách Đôn Văn mạnh miệng chất vấn: "Tại hạ lặn lội tới đây vì mục đích gì khác, chỉ hỏi cho nhẽ, cớ tối qua trong yến tiệc, Công chúa buông lời mạt sát tại hạ?"
"Mạt sát?" Tần Thư Nhụy vờ vịt ngạc nhiên, "Ta lời nào của động chạm tới lòng tự ái của Quách tứ công tử? Quách tứ công t.ử ngày ngày gửi thơ, chẳng ngụ ý thẩm định giúp ? Dẫu thi phú của giỏi hơn công tử, khá khẩm hơn Tam ca, nhưng so với Tứ ca ca thì còn kém xa. Ta ngỏ lời nhờ Tứ ca ca chỉ giáo công tử, rõ ràng là cho công tử, công t.ử coi đó là sự mạt sát? Thật là oan uổng quá mất."
Mặt Quách Đôn Văn tái nhợt vì uất ức. Hắn tự động thẳng lên, chằm chằm Tần Thư Nhụy, hét lớn: "Công chúa hiểu rõ tâm ý của !"
Tần Thư Nhụy sang Trần cô nương: "Ta còn nhỏ tuổi, thật sự hiểu. Trần tỷ tỷ hiểu gì ?"
Trần cô nương cũng hùa theo: "Ta cũng mù tịt, nhưng dám khẳng định một điều, tuyệt đối mảy may tình ý nam nữ gì với Công chúa ."
"Dĩ nhiên là , mới mười tuổi đầu, gì yêu đương nọ . Hơn nữa, công t.ử lớn chừng nào , đợi đến lúc bằng tuổi công t.ử bây giờ, chắc công t.ử ẵm cháu bồng chắt chứ." Tần Thư Nhụy khẩy.
Trần cô nương tiếp lời: " . Vả , từng chứng kiến bộ dạng si tình của Quách công t.ử . Ba năm , để mắt tới một a , ngang nhiên bắt cóc cô nương nhà . A quậy tưng bừng, náo loạn cả kinh thành. Cô nương đó tính tình cương liệt, tuyên bố thà mang danh thất tiết, ế chồng suốt đời, chứ quyết để một tên ác ôn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Bệ hạ chuyện liền nổi trận lôi đình, giam lỏng Thừa tướng một tháng để kiểm điểm, đồng thời ban lệnh đ.á.n.h đòn Quách tứ công tử. Nhờ mà Quách tứ công t.ử mới toại nguyện rước cô a về , trao cho trong mộng một danh phận đàng hoàng."
"Si tình đến thế cơ ." Tần Thư Nhụy mỉa mai đầy khinh bỉ, "Kẻ si tình đến độ sẵn sàng lôi cả Thừa tướng phủ chịu phạt chung, nhẫn tâm chà đạp một a , quả thật là bậc si tình bậc nhất thiên hạ. Ta từng thấy Quách công t.ử bộc lộ bộ dạng si tình với , chứng tỏ lời tỷ tỷ là đúng, tình ý nam nữ gì với ."
"Muội ! Ta..." Quách Đôn Văn toan mở miệng thanh minh thì Tần Thư Nhụy cắt ngang.
Cô bé vung tay, lệnh cho thái giám: "Ta và Trần tỷ tỷ dạo thêm vài vòng nữa, các ngươi lo mà canh gác cẩn thận, cấm tuyệt đối lũ rảnh rỗi sinh nông nổi bén mảng tới đây."
Thái giám lệnh, liền hô hào thêm vài , tống cổ Quách công t.ử khỏi khu vực đó ngay lập tức.